Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 123: Hơi Thở Của Cổ Đạo: Tiếng Vọng Quê Hương

Con đường của “Vạn Vật Không Lên Tiên” giờ đây đã không còn là những bước chân ngập ngừng, mà là những bước chân định mệnh, vững vàng tiến vào Huyền Vực rộng lớn, mang theo trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy hy vọng.

Ánh dương tàn đã khuất phía tây, nhường chỗ cho vầng trăng thượng huyền treo lơ lửng trên nền trời tím sẫm, điểm xuyết bởi muôn vàn tinh tú. Đường Cổ Đạo Thương Gia, vốn tấp nập suốt ngày, giờ đây cũng dần chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn vương vấn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió heo may lướt qua những tán lá khô cằn. Hắc Phong vẫn kiên định bước đi, từng vó chân nặng nề nhưng vững chãi khuấy động những hạt bụi li ti trên mặt đường đá dăm. Tần Mặc, trên lưng thú cưỡi trung thành, không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát.

Thế giới bên ngoài Vô Tính Thành quả thực là một bức tranh hoàn toàn khác biệt. Không còn những con đường đất mềm mại, xanh mướt cỏ dại như ở quê hương, thay vào đó là lối đi gồ ghề, hằn sâu những vết bánh xe và dấu vó ngựa của vô số lữ khách đã qua. Đất đá sỏi lởm chởm, như những mảnh vỡ của một quá khứ xa xăm, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính, vừa hoang dại. Dọc hai bên đường, những lùm cây bụi gai khô khốc vươn mình, cố gắng bám trụ vào lớp đất cằn cỗi, mang theo một vẻ kiên cường nhưng cũng đầy mệt mỏi. Không khí không còn trong lành, tĩnh mịch mà đã pha lẫn mùi bụi đất, mùi mồ hôi của người đi đường, và cả một chút hương nồng của da thuộc từ những gánh hàng đã xa. Sự sống nơi đây dường như không thanh khiết, không hồn nhiên như ở Vô Tính Thành, mà mang một vẻ nặng nề, hối hả, như thể mỗi sự vật đều đang gồng mình tranh đấu cho một mục đích nào đó.

Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, cảm nhận từng thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lòng bàn tay. Con sói khổng lồ, vốn thông minh và nhạy bén, cũng dường như cảm nhận được sự khác biệt của môi trường mới. Đôi mắt đỏ rực của nó liên tục quét nhìn xung quanh, đôi tai vểnh cao, cảnh giác với từng tiếng động nhỏ nhất. Đôi lúc, nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, không phải vì sợ hãi, mà như một lời bày tỏ sự tò mò, xen lẫn chút thận trọng trước những điều chưa từng thấy. "Thế giới bên ngoài... thật khác biệt," Tần Mặc thầm nhủ trong tâm khảm, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh của một thị trấn nhỏ dần hiện ra. "Đây là nơi mà mọi vật đều khao khát thăng tiến sao? Liệu chúng có cảm thấy hạnh phúc với khát vọng đó?" Câu hỏi ấy, như một sợi tơ vô hình, bắt đầu dệt nên những hoài nghi đầu tiên trong lòng hắn về con đường "thăng tiên" mà Lão Khang đã cảnh báo.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chuôi Vô Danh Kiếm, như một thói quen cố hữu. Thanh kiếm, vẫn lạnh lẽo và tĩnh lặng, nằm yên trong vỏ, không hề phát ra một chút ý chí nào. Nó là một phần của hắn, một phần của Vô Tính Thành, một vật phẩm đã "từ chối" sự thăng tiến, chấp nhận bản chất của mình. Sự tĩnh lặng của nó đối lập hoàn toàn với sự huyên náo, vội vã của con đường này, và Tần Mặc nhận ra, đó chính là lời nhắc nhở không lời về giá trị của sự bình yên, của việc chấp nhận bản thân. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Tiếng bánh xe kẽo kẹt của một xe hàng đi ngang, mang theo sự mệt mỏi của gỗ, sự nặng nhọc của thép, và khát khao được nghỉ ngơi của những con bò kéo. Tiếng vó ngựa lộp cộp của một đoàn kỵ sĩ lướt qua, ẩn chứa sự bồn chồn của huyết nhục, sự kiêu hãnh của loài vật được thuần hóa, và khao khát được tự do phi nước đại. Tất cả đều phức tạp hơn, đa chiều hơn so với những gì hắn từng nghe thấy ở Vô Tính Thành. Nơi đây, dường như mọi sự vật đều bị cuốn vào một dòng chảy vô hình của sự tranh đoạt, của khát vọng vươn lên, khiến "ý chí tồn tại" của chúng trở nên méo mó, nặng nề. Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một trách nhiệm lớn lao mà hắn vừa chấp nhận. Con đường phía trước chắc chắn không hề dễ dàng.

Đoạn đường đầu tiên này, tuy chỉ là một phần nhỏ của hành trình vĩ đại, nhưng lại là bước ngoặt quan trọng. Hắn đã chính thức rời xa vòng tay bảo bọc của Vô Tính Thành, tiến vào một thế giới đầy rẫy những điều chưa biết. Hắn sẽ gặp gỡ những người mới, chứng kiến những bi kịch của việc “thoát ly bản chất”, và có lẽ, cũng sẽ tìm thấy những đồng minh cho con đường của mình. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong làn sương mỏng, và những đám mây trắng vẫn lững lờ trôi. Một cảm giác vừa hồi hộp, vừa phấn khích, vừa nặng trĩu trách nhiệm dâng lên trong lòng hắn. “Vô Tính Thành, ta đi đây,” hắn độc thoại nội tâm. “Ta sẽ mang sự bình yên của ngươi đến với thế giới này, bằng cách của riêng ta.” Lời thề ấy, không chỉ vang vọng trong tâm khảm hắn, mà còn hòa cùng tiếng gió, tiếng vó ngựa, và tiếng ồn ào của Đường Cổ Đạo Thương Gia, báo hiệu một hành trình mới đã thực sự bắt đầu. Con đường của “Vạn Vật Không Lên Tiên” giờ đây đã không còn là những bước chân ngập ngừng, mà là những bước chân định mệnh, vững vàng tiến vào Huyền Vực rộng lớn, mang theo trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy hy vọng.

Mặt trời dần lặn xuống phía tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn, biến những đám mây trắng bồng bềnh thành những dải lụa đỏ thẫm rực rỡ. Ánh chiều tà vàng óng, rải đều trên con đường bụi bặm và những hàng cây cằn cỗi hai bên. Tần Mặc cho Hắc Phong dừng lại bên vệ đường, dưới bóng một cây cổ thụ đã cằn cỗi đến mức chỉ còn trơ lại những nhánh cây khẳng khiu, lá úa vàng lưa thưa. Hắn xuống ngựa, cảm nhận sự mỏi mệt nhẹ nhàng lan tỏa khắp cơ thể sau một ngày dài rong ruổi. Hắc Phong cũng tìm một chỗ đất trống, nằm xuống cạnh hắn, đôi mắt vẫn không rời khỏi Tần Mặc, như một lời cam kết thầm lặng về sự đồng hành.

Tần Mặc ngồi xuống, lưng tựa vào thân cây gồ ghề, sần sùi. Hắn chậm rãi lấy viên Đá Tinh Lộ ra khỏi túi áo, nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhẵn nhụi, mát lạnh của nó. Viên đá, nhỏ bé nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường, như một phần linh hồn của Vô Tính Thành đang nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Trong tâm trí Tần Mặc, những hình ảnh về quê hương thân yêu dần hiện rõ: những con đường lát đá sạch sẽ, những ngôi nhà gỗ mộc mạc, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ, và những gương mặt hiền hậu của cha mẹ, của Hạ Nguyệt, của Lão Khang. Hắn nhớ như in lời dặn dò cuối cùng của Lão Khang bên suối Tinh Lộ, lời nói của vị trưởng lão già cả, nhưng trí tuệ lại uyên thâm như biển cả.

"Giữ lấy bản chất... không để thế giới này làm lung lay. Liệu ta có làm được không, Lão Khang?" Tần Mặc thầm hỏi, lời nói như tiếng thở dài, hòa vào làn gió nhẹ thoảng qua. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận "ý chí tồn tại" của viên Đá Tinh Lộ. Không phải là một khát vọng vươn lên, không phải là một sự tranh đấu, mà là một sự bình yên tuyệt đối, một sự bền vững vĩnh cửu. Nó không cần phải là ngọc quý, không cần phải là linh thạch, nó chỉ đơn giản là một viên đá, và nó chấp nhận bản chất ấy một cách hoàn hảo. Sự thanh khiết, sự nguyên sơ của nó dường như đang truyền cho Tần Mặc một nguồn sức mạnh vô hình, một lời nhắc nhở về giá trị cốt lõi của sự tồn tại.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, lời nói của Lão Khang lại vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, rõ ràng như thể vị trưởng lão đang ngồi ngay bên cạnh hắn: "Bản chất của vạn vật là sự bình yên, Tần Mặc. Đừng để khát vọng thăng tiến làm mờ mắt con." Lời dặn ấy không chỉ là một lời khuyên, mà còn là một cảnh báo, một kim chỉ nam cho hành trình đầy gian nan phía trước. Tần Mặc cảm nhận được sự ấm áp từ viên Đá Tinh Lộ, một sự ấm áp không đến từ nhiệt độ, mà từ một ý chí bền bỉ, không lay chuyển. Nó như một mỏ neo tinh thần, giữ chặt hắn khỏi những cám dỗ, những sự tha hóa mà hắn chắc chắn sẽ gặp phải trên con đường này.

Hắc Phong, nằm gục đầu xuống đất, khẽ cọ chiếc mũi lạnh lẽo vào chân Tần Mặc, như để chia sẻ sự cô đơn, sự trầm tư của chủ nhân. Tần Mặc mở mắt, nhìn vào đôi mắt đỏ rực của con sói. Trong đó, hắn thấy được sự trung thành, sự kiên định, và một ý chí tồn tại thuần khiết không hề bị ô nhiễm bởi khát vọng thăng tiến. Hắc Phong là một con thú, nó tuân theo bản năng của mình, sống một cuộc đời đơn giản nhưng mạnh mẽ. Nó không muốn trở thành thần thú cấp cao hơn, không muốn biến thành hình người, nó chỉ muốn được là Hắc Phong, là bạn đồng hành của Tần Mặc. Sự đơn giản ấy, lại chính là sự vĩ đại.

Ánh sáng cuối cùng của ngày dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, rộng lớn. Tần Mặc siết chặt viên Đá Tinh Lộ trong tay, cảm nhận sự mát lạnh và bền bỉ của nó. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và sẽ có vô vàn thử thách. Nhưng chỉ cần hắn giữ vững được "bản chất" của mình, giữ vững được lời dặn của Lão Khang, và mang theo trái tim thuần khiết của Vô Tính Thành, hắn sẽ không lạc lối. Viên đá trong tay hắn, không chỉ là một vật kỷ niệm, mà là một lời hứa, một sự cam kết.

Khi Tần Mặc đang chìm đắm trong dòng suy tư, một tiếng vọng yếu ớt nhưng rõ ràng đột nhiên truyền đến tâm trí hắn. Không phải từ Hắc Phong, cũng không phải từ viên Đá Tinh Lộ trong tay, mà là từ chính cây cổ thụ cằn cỗi mà hắn đang tựa lưng vào. Đó không phải là tiếng nói, mà là một luồng ý chí, một cảm xúc mơ hồ nhưng đầy day dứt. Nó khác hẳn với sự bình yên, tự tại của những cái cây ở Vô Tính Thành, nơi mà cây cối chỉ đơn thuần là cây cối, sống thuận theo tự nhiên mà không mảy may nghĩ suy đến bất kỳ sự biến đổi nào.

Ý chí ấy mang theo một sự mệt mỏi sâu sắc, như thể cái cây đã trải qua hàng trăm năm tranh đấu với khắc nghiệt của thời gian và môi trường. Thân cây gồ ghề, sần sùi, những nhánh cây khẳng khiu vươn lên trời cao như những cánh tay khô héo đang cố gắng níu kéo điều gì đó. Lá úa vàng lưa thưa, bám víu trên cành như những linh hồn sắp lìa khỏi thể xác. Tần Mặc cảm nhận được một khao khát mơ hồ, một sự thôi thúc mạnh mẽ được "thoát ly" khỏi thân phận cằn cỗi hiện tại. "Vươn cao... mạnh mẽ hơn... nhưng... sợ hãi... mất đi... cành lá này..." Tiếng vọng yếu ớt, đứt quãng ấy như một lời than vãn không lời, một sự giằng xé nội tâm sâu sắc của cái cây. Nó muốn vươn lên, muốn trở nên tươi tốt, mạnh mẽ hơn, như những loài cây linh thiêng mà có lẽ nó đã từng nghe qua trong những câu chuyện truyền miệng của gió và đất. Nhưng đồng thời, nó cũng sợ hãi. Sợ hãi sự biến đổi sẽ khiến nó không còn là chính nó, sợ hãi mất đi những cành lá úa vàng đã gắn bó với nó hàng thế kỷ, sợ hãi mất đi gốc rễ đã bám sâu vào lòng đất cằn cỗi này.

Tần Mặc nhẹ nhàng chạm tay vào thân cây cổ thụ, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo của lớp vỏ cây đã bạc màu vì nắng gió. Dòng chảy ý chí yếu ớt nhưng rõ ràng của nó truyền thẳng vào tâm trí hắn, khiến Tần Mặc thở dài một tiếng nặng nề. "Ngay cả cây cối cũng có khao khát đó sao? Đây là 'thoát ly bản chất' mà Lão Khang đã nói..." Hắn thầm nhủ, ánh mắt trở nên kiên định hơn. Đây chính là biểu hiện đầu tiên của sự mất cân bằng mà hắn gặp phải kể từ khi rời Vô Tính Thành. Một cái cây, vốn dĩ chỉ nên vươn mình theo quy luật tự nhiên, lại mang trong mình khát vọng "thăng cấp", khát vọng biến đổi, và nỗi sợ hãi kèm theo. Nó không phải là một linh vật đã khai linh hoàn toàn, chỉ là một cây cổ thụ bình thường, nhưng "ý chí tồn tại" của nó đã bị ảnh hưởng, bị lung lay bởi một niềm tin vô hình nào đó trong không khí, bởi khát vọng chung của cả thế giới này.

Hắc Phong khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào cái cây, rồi lại quay sang nhìn Tần Mặc, như thể nó cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường. Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu con sói, trấn an nó. Hắn đứng dậy, đôi mắt hướng về phía con đường mờ ảo trong ánh trăng, nơi những ngọn đồi nhấp nhô ẩn hiện trong màn đêm. Sự việc vừa rồi là một lời cảnh tỉnh mạnh mẽ, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy mức độ ảnh hưởng của triết lý "thăng tiên" đã ăn sâu vào Huyền Vực, đến cả những sinh vật bé nhỏ, tầm thường nhất.

Tần Mặc biết, con đường của hắn sẽ không chỉ là đi tìm kiếm sự thật, mà còn là một hành trình để lắng nghe, để thấu hiểu, và để cố gắng hàn gắn những "ý chí tồn tại" đang dần méo mó này. Khó khăn của việc giữ vững "bản chất" trong một thế giới mà vạn vật đều khao khát "thăng cấp" và "thoát ly" đã hiện rõ ngay từ những bước chân đầu tiên. Hắn sẽ phải "nghe" và "thấu hiểu" rất nhiều "vật" khác nhau, từ đó hình thành nên con đường riêng của mình, con đường của sự cân bằng.

Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, và con đường cổ đạo chìm trong sự tĩnh lặng sâu lắng. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm se lạnh mơn man trên da. Trong túi áo, viên Đá Tinh Lộ vẫn nằm yên, mang theo sự mát lành và kiên định. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những ngôi sao lấp lánh như những con mắt của Huyền Vực đang dõi theo. Một cảm giác nặng trĩu trách nhiệm, nhưng cũng tràn đầy hy vọng, trỗi dậy trong lòng hắn. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời động viên, rồi cất bước kiên định, tiếp tục hành trình về phía trước, mang theo Tần Mặc và gánh nặng của một sứ mệnh lớn lao. Con đường này, chỉ mới bắt đầu, và những bi kịch của việc "thoát ly bản chất" vẫn còn đang chờ đợi hắn ở phía trước.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free