Vạn vật không lên tiên - Chương 1240: Vùng Đất Chết Của Khát Vọng Biến Dạng
Tiếng rít gào phẫn nộ của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng khắp không gian, xé toạc sự tĩnh lặng vốn có của Thiên Cung. Hắn, kẻ tự xưng là chủ nhân của Tiên Đạo, kẻ đã bóp méo ý chí vạn vật để phục vụ cho tham vọng bá chủ, giờ đây đang đứng giữa một vũng lầy của sự cuồng loạn và tuyệt vọng. Luồng năng lượng tím đen, vốn đã tàn bạo từ trước, nay càng cuộn xoáy điên cuồng hơn, không còn mang theo sự tính toán hay mục đích rõ ràng, mà chỉ là sự bùng nổ của một ý chí sắp tan vỡ.
Thiên Cung, một thời là biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nơi các cung điện ngọc vàng lơ lửng giữa mây trắng, kiến trúc tinh xảo tựa như được tạo tác từ những vì sao, giờ đây đang trải qua một sự biến đổi kinh hoàng. Các mái vòm bằng lưu ly, những cột trụ đá cẩm thạch trắng ngà, và cả những cầu vồng tự nhiên kết nối các đảo mây, tất cả đều bắt đầu nứt nẻ, gỉ sét với một tốc độ chóng mặt. Những vết nứt loang lổ như mạng nhện bò khắp bề mặt, từ đó rỉ ra một thứ chất lỏng đen sệt, tanh nồng mùi lưu huỳnh và mục rữa. Linh khí, vốn dồi dào và trong lành đến mức có thể khiến phàm nhân thăng hóa, giờ đây đ��c quánh lại, cuộn xoáy như một cơn bão năng lượng tím đen, kéo theo những hạt bụi kim loại gỉ sét và những mảng đá vôi hóa.
Tần Mặc đứng đối diện, thân hình tuy không cao lớn nhưng sừng sững giữa cơn thịnh nộ của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn cảm nhận rõ rệt áp lực nặng nề đè nén lên từng thớ thịt, từng kinh mạch. Không khí đặc quánh như thủy ngân, mỗi hơi thở đều như hít phải hàng ngàn mũi kim châm. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn luôn trầm tư, giờ đây ánh lên một vẻ kiên định đến sắt đá, nhưng cũng không giấu nổi sự đau đớn khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Vô Danh Kiếm trong tay hắn, một thanh kiếm cổ xưa không tên, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng lại kiên cường lạ thường, như một ngọn nến nhỏ bé cố gắng chống lại bão tố.
Thiên Diệu Tôn Giả, với mái tóc trắng như tuyết giờ đây đã rối bù, khuôn mặt tuấn tú bị vặn vẹo bởi sự phẫn nộ và sợ hãi. Đôi mắt xanh thẳm của hắn đã biến thành màu đỏ ngầu, đầy vẻ điên loạn. Hắn giơ cao hai tay, toàn thân tỏa ra ánh sáng tím đen, không ngừng phóng thích năng lượng hủy diệt. Những lời hắn rít lên không còn là những tuyên ngôn hùng hồn về Tiên Đạo, mà là những tiếng gầm gừ méo mó, đầy sự tuyệt vọng của một kẻ đang mất đi tất cả.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại thiên mệnh? Ngươi dám can thiệp vào đại cục của ta?” Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng nói khản đặc, “Ta sẽ cho ngươi thấy sự ‘thăng hoa’ thực sự, dù là cưỡng ép! Toàn bộ Huyền Vực này sẽ ‘tiến hóa’ theo ý ta! Ta sẽ nghiền nát ý chí phản kháng của ngươi, của tất cả!”
Cùng với tiếng gầm dữ dội ấy, những linh thảo quý hiếm trong các vườn thượng uyển, những loài hoa tiên mỹ lệ, tất cả đều khô héo với tốc độ kinh hoàng, thân cây vặn vẹo như bị thiêu đốt từ bên trong, rồi biến thành những khúc gỗ mục nát, hóa thành tro bụi ngay tức khắc. Suối nước chảy từ trên trời, vốn trong vắt và đầy linh khí, giờ chuyển thành màu tím đen, cuộn xoáy như máu độc, bốc lên mùi tanh tưởi của kim loại gỉ. Các sinh vật nhỏ bé, những linh thú thần thoại từng hót líu lo, giờ không thể chịu nổi áp lực khủng khiếp, thân thể chúng trương phình rồi nổ tung thành những mảnh thịt vụn, hoặc biến thành những khối đá vôi hóa mang hình hài quái dị, bị đóng băng giữa quá trình biến chất đầy đau đớn.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hắn không muốn nhìn cảnh tượng bi thương ấy. Nhưng dù có nhắm mắt, hắn vẫn cảm nhận được, vẫn “nghe” được. Không phải bằng tai, mà bằng sâu thẳm tâm hồn. Hắn nghe thấy tiếng rên xiết của vạn vật, tiếng nứt vỡ của đá và kim loại như xương cốt bị bẻ gãy, tiếng rít gào của gió năng lượng độc hại, và trên tất cả, là tiếng cầu cứu thầm thì của Huyền Vực Tâm Châu, vang vọng trong tâm trí hắn. Mỗi một tiếng động, mỗi một biến đổi đều là một nhát dao cứa vào lòng hắn, khiến hắn thấu hiểu nỗi đau tột cùng mà thế giới này đang gánh chịu.
Tần Mặc biết, Thiên Diệu Tôn Giả không còn là một đối thủ lý trí. Hắn đã vượt qua ranh giới của sự cuồng tín, bước vào lãnh địa của sự điên loạn. Hắn không còn quan tâm đến việc 'thăng tiên' theo một quy tắc nào nữa, mà chỉ muốn hủy diệt, muốn xóa sổ mọi thứ dám thách thức ý chí của hắn, dám phản bội cái 'Tiên Đạo' méo mó mà hắn đã dày công xây dựng. Ánh sáng xanh lam của sét liên tục xé toạc bầu trời đen kịt, giáng xuống những cột năng lượng hủy diệt, không phân biệt địch ta, biến Thiên Cung thành một lò luyện ngục.
Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc run rẩy dữ dội hơn, nhưng không hề buông lỏng. Đó là sự cộng hưởng, sự phản ứng của một vật thể đã gắn liền với hắn, đã cùng hắn thấu hiểu ý chí của vạn vật. Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn không còn vẻ buồn bã, mà thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng. Ngọn lửa ấy không phải để chiến đấu bằng sức mạnh, mà để bảo vệ, để chữa lành. Hắn biết mình không đơn độc, bởi trong sâu thẳm, hắn vẫn nghe thấy tiếng vọng của sự sống đang thoi thóp, tiếng kêu cứu của Huyền Vực Tâm Châu, và đó chính là nguồn sức mạnh duy nhất, là kim chỉ nam cho hành động của hắn.
***
Khi Thiên Diệu Tôn Giả đẩy sức mạnh lên đỉnh điểm, toàn bộ không gian xung quanh Tần Mặc bị bao phủ bởi một lớp sương mù tím đen dày đặc, mang theo mùi của sự mục ruỗng và linh khí biến chất. Từng hạt bụi trong không khí dường như cũng chứa đựng sự hủy diệt, sự cưỡng ép "thăng tiên" một cách biến dạng. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua màn sương cho thấy những cảnh tượng kinh hoàng: những ngọn núi vàng son của Thiên Cung giờ đây đã trở thành những khối đá đen kịt, vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu của tử thần vươn lên trời. Những cây cầu vồng trước đây là đường nối giữa các đảo mây, giờ đã hóa thành những dải băng màu xanh lam bệnh hoạn, lung lay sắp đổ, và từ đó, từng mảnh vụn của chúng rơi xuống, không còn là ánh sáng tiên khí mà là những tinh thể độc hại.
Các vật thể, dù là vô tri hay hữu sinh, đều bị cuốn vào vòng xoáy "thăng tiên cưỡng chế" này. Một tòa tượng phật ngọc bích, vốn uy nghiêm và thanh tịnh, giờ bị biến dạng, mặt tượng vặn vẹo như đang gào thét trong đau đớn, thân thể nứt toác, và từ các vết nứt, một thứ chất lỏng màu tím đen rỉ ra, hòa vào không khí độc hại. Những tấm lụa là gấm vóc, từng trôi bồng bềnh trong gió, giờ hóa thành những sợi kim loại gỉ sét, cứng đờ và sắc lạnh. Tần Mặc cảm nhận được những ý chí yếu ớt, tuyệt vọng từ chúng, như lời cầu cứu cuối cùng trước khi hoàn toàn tan biến, hòa vào tiếng khóc thầm của Huyền Vực Tâm Châu.
Hắn nhắm mắt lại, Vô Danh Kiếm trong tay run rẩy dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà vì cộng hưởng với nỗi đau mà Tần Mặc đang thấu cảm. Hắn dồn toàn bộ "ý chí thấu hiểu" vào thanh kiếm, không ngừng truyền đạt một ý niệm duy nhất: "Ta nghe thấy người... Ta đến để giải thoát người, không phải để hủy diệt... Hãy tin ta! Đừng sợ hãi... Hãy giữ lấy bản chất của mình!"
Mỗi lời thầm thì trong tâm trí hắn, mỗi luồng ý niệm truyền qua Vô Danh Kiếm, đều như một sợi tơ mong manh, cố gắng chạm vào trái tim tan nát của Huyền Vực Tâm Châu. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự phản kháng vô vọng của hàng tỷ "vật tính" đang bị bóp méo, bị cưỡng ép phải "thăng tiên" theo một cách không phải của chúng. Đó không phải là sự thăng hoa, mà là một sự biến dị, một cuộc tra tấn linh hồn của cả thế giới. Hắn cảm thấy mình như đang đứng giữa một khu rừng bị thiêu rụi, nơi mỗi cây cối, mỗi dòng sông, mỗi ngọn gió đều đang gào thét trong câm lặng.
Tần Mặc không dùng linh lực để đối kháng, cũng không dùng kiếm chiêu để chống đỡ. Hắn dùng chính bản chất của mình, dùng "ý chí thấu hiểu" mà hắn sở hữu, để xoa dịu, để lắng nghe, và để đánh thức. Hắn tin rằng, trong sâu thẳm của mỗi "vật tính", dù bị bóp méo đến đâu, vẫn còn tồn tại một tia nguyên bản, một hạt giống của chính nó, đang chờ được thức tỉnh.
Mùi mục rữa, lưu huỳnh nồng nặc, mùi tanh của linh khí biến chất, mùi kim loại gỉ sét, mùi nhựa cây khô héo và mùi máu tanh hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí ghê rợn, khiến người ta phải nôn nao. Tần Mặc cố gắng giữ vững tâm trí, không để những cảm giác tiêu cực ấy làm lung lay ý chí của mình. Hắn biết, nếu hắn gục ngã, Huyền Vực Tâm Châu sẽ hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả.
Giữa màn sương tím đen, hắn cảm nhận được một luồng phản ứng yếu ớt nhưng rõ rệt. Đó không phải là sự phản kháng dữ dội, mà là một sự run rẩy nhẹ nhàng, một tia hy vọng mong manh từ sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu, một sự đáp lại lời thỉnh cầu của hắn. Như một đứa trẻ bị lạc trong bóng tối, nghe thấy tiếng gọi của người thân, dù yếu ớt nhưng vẫn cố gắng đưa tay ra.
Linh hồn của Tần Mặc như hòa làm một với Vô Danh Kiếm, và thông qua nó, hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tại của Huyền Vực Tâm Châu. Nó muốn chống cự, nhưng lại bị trói buộc bởi xiềng xích của "thăng tiên cưỡng chế". Nó muốn trở về bản nguyên, nhưng lại bị kéo lê theo con đường biến dị. Tần Mặc hiểu rằng, chỉ cần hắn có thể giúp nó cởi bỏ những xiềng xích ấy, giúp nó tìm lại bản chất của mình, thì Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không còn có thể điều khiển nó nữa.
Đây là một cuộc chiến không phải của sức mạnh, mà là của ý chí, của lòng tin, và của sự đồng cảm. Tần Mặc biết, con đường này đầy chông gai, và hắn phải đối mặt với nỗi đau tột cùng của một thế giới đang bị tra tấn. Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì hắn đã "nghe" thấy. Hắn đã "thấu hiểu". Và hắn không thể quay lưng lại với tiếng khóc xé lòng ấy.
***
Ở vùng ngoại vi của Thiên Cung, nơi những làn sóng năng lượng tím đen chưa thể tàn phá hoàn toàn, các đồng minh của Tần Mặc đang vật lộn trong sự kiệt quệ và tuyệt vọng. Tô Lam, Bạch Hổ Lão Tổ, Thiết Giáp Thành Linh, Mộc Lâm Chủ, Thiên Sách Lão Nhân và ngay cả Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh) đều nằm rải rác trên nền đất nứt nẻ, thân thể họ bị thương nặng, linh lực cạn kiệt đến mức chỉ còn là những tia sáng yếu ớt.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú giờ đây phủ đầy bụi bặm và máu khô, cố gắng chống tay đứng dậy. Thanh kiếm cổ bên hông cô, từng sắc bén và kiên định, giờ run rẩy trong tay, lưỡi kiếm lấp lánh một cách yếu ớt. Khóe môi cô nhuốm máu, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên tia kiên cường, hướng về phía Tần Mặc đang đứng giữa tâm bão. Cô thều thào, giọng nói khản đặc như tiếng gió khô thổi qua sa mạc: “Tần Mặc... huynh phải thành công... Vì tất cả...” Lời nói của cô như một lời cầu nguyện, một niềm hy vọng cuối cùng bám víu vào sợi chỉ mỏng manh giữa sự hủy diệt.
Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ từng uy nghi và mạnh mẽ, giờ đây chi chít những vết nứt, lông trắng như tuyết đã chuyển sang màu xám tro, và ánh sáng bạc huyền ảo quanh thân đã gần như tắt lịm. Hắn gầm lên một tiếng yếu ớt, cố gắng chống đỡ một khối đá biến dị đang lao về phía Tô Lam. Khối đá ấy, vốn là một phần của cung điện, giờ biến thành một vật thể lởm chởm, sắc nhọn, mang màu xanh lam bệnh hoạn, như một cục u ác tính của thế giới. “Đừng bỏ cuộc... Huyền Vực... không thể... kết thúc thế này...” Tiếng gầm của hắn không còn mang uy áp, mà chỉ là sự đau đớn và ý chí kiên cường đến tận cùng.
Thiết Giáp Thành Linh, không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng có thể cảm nhận được sự hiện hữu của nó qua những tiếng "kẽo kẹt" đau đớn từ các bức tường thành còn sót lại. Ánh sáng bảo vệ mà nó phát ra yếu ớt như ngọn nến trước gió, và nó đang tan rã từng chút một, những mảng đá và kim loại rơi xuống, biến thành cát bụi. Nó đã dốc cạn mọi thứ để bảo vệ Vô Tính Thành và những người bạn của Tần Mặc, và giờ đây, nó chỉ còn là một ý chí mong manh, một tiếng vọng của sự kiên cường sắp tắt.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và gầy guộc, giờ đã héo tàn như một cái cây bị rút cạn nhựa sống. Mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ đã khô quắt lại, và làn da nhăn nheo của y đã chuyển sang màu xám xịt. Tuy nhiên, ánh mắt xanh biếc của y vẫn giữ được sự tinh anh, và y vẫn cố gắng duy trì sự sống cho một vài mầm cây nhỏ đang run rẩy dưới chân mình, những mầm cây là biểu tượng cuối cùng của sự sống đang cố gắng bám trụ. Y không nói gì, nhưng sự hiện diện của y, hành động của y, là một lời khẳng định về ý chí bất diệt của thiên nhiên.
Thiên Sách Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính giờ đã vỡ vụn, vẫn cố gắng ôm chặt chồng sách cũ, như thể chúng là nguồn tri thức cuối cùng của thế giới. Khuôn mặt nhăn nheo của ông đầy vẻ lo lắng và suy tư, ông lẩm bẩm những câu chú cổ xưa, cố gắng tìm kiếm một giải pháp từ những kiến thức đã bị lãng quên. Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh), một thực thể mờ ảo, gần như tan biến, chỉ còn là một tia sáng yếu ớt, nhưng vẫn cố gắng duy trì sự hiện diện, như một ngọn đèn dẫn lối trong bóng tối, mặc dù đã cạn kiệt.
Tất cả họ đều hướng về Tần Mặc, đặt trọn niềm tin và hy vọng vào hắn. Họ biết rằng, Tần Mặc không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng một con đường khác, một con đường mà họ chưa từng hiểu rõ, nhưng lại là con đường duy nhất có thể cứu vãn Huyền Vực. Họ đã hy sinh quá nhiều, đã chịu đựng quá nhiều, và giờ đây, họ chỉ có thể làm nền, tạo cơ hội cho Tần Mặc thực hiện sứ mệnh của mình. Mỗi vết thương trên cơ thể họ, mỗi giọt máu rơi xuống, đều là minh chứng cho niềm tin ấy.
Tần Mặc cảm nhận được một luồng phản ứng yếu ớt nhưng rõ rệt từ sâu thẳm Huyền Vực Tâm Châu, một tia đáp lại lời thỉnh cầu của hắn. Cùng lúc đó, Vô Danh Kiếm trong tay hắn bỗng nhiên chấn động dữ dội, không phải vì áp lực bên ngoài, mà như đang cộng hưởng với một ý chí cổ xưa đang dần được đánh thức. Ánh mắt Thiên Diệu Tôn Giả càng trở nên điên loạn, hắn cảm nhận được mối liên kết của mình với Huyền Vực Tâm Châu đang bị lung lay, bị thách thức từ bên trong, nhưng hắn không hiểu tại sao. Hắn gầm lên một tiếng xé trời, dồn toàn bộ sức lực cuối cùng vào một đòn tấn công tổng lực, không còn là 'thăng tiên cưỡng chế' mà là sự hủy diệt hoàn toàn, nhằm xóa sổ Tần Mặc và mọi dấu vết của sự 'phản bội' từ Huyền Vực Tâm Châu. Trận chiến bước vào khoảnh khắc quyết định, không còn lối thoát.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.