Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1241: Tiếng Vọng Phản Chiếu: Hỗn Loạn Trong Tâm Trận

Đòn tấn công tổng lực của Thiên Diệu Tôn Giả, một luồng năng lượng tím đen cuộn xoáy như một cơn bão vũ trụ, không còn mang vẻ đẹp hư ảo của 'thăng tiên cưỡng chế', mà là sự hiện thân trần trụi của hủy diệt và giận dữ. Nó gào thét, xé toạc không gian, nuốt chửng ánh sáng và hy vọng, lao thẳng vào Tần Mặc, kẻ đứng trơ trọi giữa tâm bão. Toàn bộ Thiên Cung rung chuyển bần bật, những cung điện vàng ngọc lơ lửng giữa mây trắng bắt đầu nứt toác, đá vỡ vụn như những giấc mơ tan biến. Bầu trời vốn đã u ám vì năng lượng biến dị, giờ đây càng đặc quánh một màu tím đen chết chóc, không khí đặc quánh như bị nung chảy, một mùi lưu huỳnh nồng nặc, xen lẫn mùi gỉ sét và đất đá mục nát xộc thẳng vào khứu giác, khiến lồng ngực người ta như bị bóp nghẹt.

Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đứng vững như một ngọn cổ thụ giữa phong ba bão táp. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn bình thản, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại, không chút sợ hãi. Hắn không hề có ý định né tránh hay chống đỡ bằng sức mạnh vật lý. Trong tay hắn, Vô Danh Kiếm khẽ rung động, không phải là tiếng ngân của sự đối đầu, mà là một sự cộng hưởng sâu lắng với một điều gì đó vô hình. Tần Mặc dồn toàn bộ 'ý chí thấu hiểu' của mình vào thanh kiếm, không phải để phá hủy luồng năng lượng hủy diệt đang lao đến, mà để tìm kiếm và gửi gắm thông điệp vào sâu bên trong lõi năng lượng ấy. Hắn biết, đòn tấn công này không chỉ là linh lực của Thiên Diệu Tôn Giả, mà là sự bóp méo, cưỡng ép ý chí của Huyền Vực Tâm Châu.

Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng ý niệm rõ ràng như tiếng vọng từ ngàn xưa vang lên, vượt qua mọi tạp âm hỗn loạn của trận chiến, xuyên thẳng vào tận cùng của sự tồn tại: *“Huyền Vực Tâm Châu, ta nghe thấy tiếng của ngươi... Tiếng khóc xé lòng của bản chất bị bóp méo. Ngươi không cần phải trở thành thứ mà kẻ khác muốn. Đừng sợ hãi. Từ chối bản chất của kẻ cưỡng ép!”* Lời thì thầm ấy không phải bằng âm thanh, mà là một làn sóng ý chí thuần túy, mang theo sự đồng cảm sâu sắc và niềm tin mãnh liệt vào quyền được là chính mình của vạn vật. Nó không mang theo sức mạnh tấn công, nhưng lại là một mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào những vết thương sâu kín nhất của Huyền Vực Tâm Châu, nơi đã bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép trong suốt hàng ngàn năm.

Thiên Diệu Tôn Giả, dáng người thanh lịch, cao ráo, giờ đây trông như một vị thần sa ngã, mái tóc trắng như tuyết bay tán loạn trong luồng năng lượng tím đen mà hắn phóng thích. Ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ cuồng loạn và đầy vẻ phẫn nộ. Hắn cảm nhận được sự can thiệp của Tần Mặc, một sự xâm nhập tinh vi vào tận cùng bí mật mà hắn đã giấu kín. Hắn gầm lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ khàn đặc và méo mó, như một tiếng gào thét của một kẻ sắp mất đi thứ quý giá nhất: “Vô ích! Mọi thứ sẽ 'thăng tiên' theo ý ta! Ngươi không thể ngăn cản! Đây là con đường duy nhất, là chân lý tối thượng!” Hắn không hiểu tại sao một thiếu niên phàm tục, không có linh căn, không thiên phú tu luyện, lại có thể lung lay được nền tảng quyền năng của mình.

Luồng năng lượng hủy diệt đã chạm tới Tần Mặc, nhưng thay vì nghiền nát hắn, nó bắt đầu rung chuyển dữ dội. Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc không chỉ phát ra ánh sáng mờ ảo, mà còn như một cây cầu dẫn truyền, đưa thông điệp 'từ chối bản chất' của hắn sâu hơn vào trong. Một cảm giác lạ lùng, như có vô vàn sợi tơ vô hình đang được kéo căng đến cực hạn, rồi đột ngột đứt đoạn. Tần Mặc cảm nhận được những vết nứt siêu nhỏ, không phải trên cơ thể hắn, mà là trong chính cấu trúc của luồng năng lượng tím đen kia, như thể có một điều gì đó bên trong đang tự phản kháng lại chính sự tồn tại của nó.

Trong tâm trí Tần Mặc, một tiếng vọng yếu ớt nhưng rõ ràng hiện lên, như tiếng thoi thóp của một sinh linh vừa thoát khỏi xiềng xích: *“Giải thoát... Khát vọng... Không phải thế này...”* Đó là tiếng nói của Huyền Vực Tâm Châu, bị giam cầm, bị bóp méo, nay được Tần Mặc đánh thức, dù chỉ là một tia sáng yếu ớt giữa màn đêm vô tận. Tần Mặc hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Hắn đã chạm được vào cốt lõi của vấn đề, đã gieo một hạt giống của sự phản kháng vào chính trái tim bị đọa đày của Huyền Vực. Trận chiến không còn là cuộc đối đầu sức mạnh, mà là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến để trả lại bản chất cho vạn vật. Hắn giữ vững Vô Danh Kiếm, ánh sáng mờ ảo của nó càng lúc càng thêm kiên định, như một minh chứng cho lời hứa của hắn với Huyền Vực Tâm Châu đang khao khát được tự do. Mùi lưu huỳnh, mùi máu, mùi khét của năng lượng hỗn loạn bao trùm lấy hắn, nhưng Tần Mặc vẫn đứng đó, một mình, giữa tâm điểm của sự hủy diệt, gieo mầm hy vọng.

***

Khi thông điệp ‘từ chối bản chất’ của Tần Mặc lan tỏa, một làn sóng vô hình, không phải bằng sức mạnh, mà bằng ý chí thuần túy, bắt đầu quét qua toàn bộ Thiên Cung. Các vật thể bị ảnh hưởng bởi ‘thăng tiên cưỡng chế’ của Thiên Diệu Tôn Giả, từ những hạt bụi li ti bị ép buộc bay lượn trong không khí, đến những cột trụ vàng ngọc khổng lồ chống đỡ Thiên Cung, đột nhiên bắt đầu có những phản ứng kỳ lạ.

Tô Lam, thân sắc thanh tú giờ đây phủ đầy bụi bặm và máu khô, cố gắng chống tay đứng dậy. Cô thều thào, giọng nói khản đặc: “Nhìn kìa! Những cây cột… chúng đang tự sụp đổ! Không phải bị phá hủy, mà là đang từ chối sự biến dạng!” Cô chỉ vào những cột trụ đá cẩm thạch khổng lồ, vốn đã bị biến thành một thứ vật chất nửa đá nửa kim loại màu xanh lam bệnh hoạn, giờ đây bắt đầu nứt toác từ bên trong. Những vết nứt không phải do tác động ngoại lực, mà như thể bản thân chúng đang tự vặn vẹo, tự tách rời. Từng mảng đá vụn rơi xuống, không phải là tiếng đổ vỡ thông thường, mà là một âm thanh khô khốc, như tiếng xương cốt mục nát bị vỡ vụn, mang theo một nỗi đau câm lặng. Không khí xung quanh Thiên Cung, vốn đã đặc quánh với linh khí hỗn loạn, giờ đây còn xuất hiện những luồng gió lốc xoáy năng lượng đột ngột, mang theo những hạt bụi óng ánh như mưa axit nhẹ, ăn mòn mọi thứ nó chạm vào.

Bạch Hổ Lão Tổ, thân hình mãnh thú khổng lồ chi chít những vết nứt, lông trắng như tuyết đã chuyển sang màu xám tro, gầm lên một tiếng yếu ớt, nhưng ánh mắt vàng rực lại ánh lên tia sáng kỳ lạ. “Ý chí… của ta… Ta là Bạch Hổ, không phải là ‘nhân’!” Hắn rống lên, không phải bằng âm thanh, mà bằng một luồng ý niệm mạnh mẽ, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc và những người xung quanh. Thân thể hắn, vốn đã bị Thiên Diệu Tôn Giả cưỡng ép thoát ly thú tính, cố gắng biến thành một dạng ‘nhân hóa’ méo mó, giờ đây bắt đầu co giật. Những vết nứt trên da thịt hắn sâu thêm, nhưng không có máu chảy ra, thay vào đó là những ánh sáng bạc lóe lên từ bên trong, như thể bản chất thần thú đang cố gắng phá vỡ lớp vỏ bọc bị ép buộc. Mùi tanh của máu và mùi khét của năng lượng càng lúc càng nồng nặc, hòa quyện với mùi đất đá mục nát, tạo thành một thứ hỗn tạp khó chịu.

Thiết Giáp Thành Linh, một ý chí mong manh của sự kiên cường sắp tắt, giờ đây lại rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Tiếng “kẽo kẹt” đau đớn từ các bức tường thành còn sót lại càng lúc càng lớn, không phải là tiếng sụp đổ mà là tiếng gào thét của một thực thể đang bị xé nát. Nó cố gắng duy trì sự bảo vệ, nhưng chính bản thân nó cũng đang bị giằng xé bởi thông điệp của Tần Mặc. Một luồng ý niệm vang vọng, mạnh mẽ nhưng đầy đau đớn, truyền khắp không gian: *“Thành… không muốn… trở thành… vô tri!”* Những mảng đá và kim loại của thành trì rơi xuống, không biến thành cát bụi như trước, mà là những mảnh vỡ sắc lạnh, lấp lánh như đang phản kháng lại số phận. Không gian xung quanh méo mó đến mức ánh sáng bị bẻ cong, tạo ra những ảo ảnh chập chờn, khiến người ta khó lòng phân biệt thật giả.

Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và gầy guộc, giờ đã héo tàn như một cái cây bị rút cạn nhựa sống, nhưng ánh mắt xanh biếc của y vẫn giữ được sự tinh anh, nhìn về phía những mầm cây nhỏ đang run rẩy dưới chân mình. Những mầm cây ấy, vốn đang bị ép buộc phát triển thành những thứ linh thảo kỳ dị, giờ đây cũng bắt đầu run rẩy, những chiếc lá non đột nhiên xoắn lại, từ chối sự biến đổi. Chúng không chết, mà đang tự co rút, bảo vệ bản chất xanh tươi của mình. Mùi đất ẩm và nhựa cây, vốn đã bị lấn át bởi mùi khét, giờ đây lại thoang thoảng xuất hiện, yếu ớt nhưng kiên cường.

Thiên Sách Lão Nhân, với thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính đã vỡ vụn, vẫn cố gắng ôm chặt chồng sách cũ. Khuôn mặt nhăn nheo của ông hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ. Ông lẩm bẩm: “Chân lý thất lạc… quả nhiên… khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới… Chúng đang phản kháng… chúng đang tìm lại bản chất!” Lục Vô Trần (Linh Hồn Thức Tỉnh), một thực thể mờ ảo, gần như tan biến, giờ đây ánh lên một tia sáng yếu ớt hơn, nhưng lại mang theo một sự kiên định mới, như đang chứng kiến một phép màu.

Sự phản kháng này, tuy nhỏ bé và hỗn loạn, nhưng lại đông đảo đến kinh người. Từng hạt bụi, từng tảng đá, từng sợi cây, từng linh hồn bị cưỡng ép… tất cả đều đồng loạt ‘đánh trả’ lại sự cưỡng ép, tạo thành một làn sóng hỗn loạn, làm suy yếu nền tảng của trận pháp ‘thăng tiên cưỡng chế’ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang duy trì. Năng lượng tím đen cuồn cuộn quanh Thiên Diệu Tôn Giả, vốn là một khối thống nhất, giờ đây bắt đầu bị gián đoạn, xuất hiện những khoảng trống năng lượng nhỏ, như những lỗ hổng trên một tấm màn che. Tần Mặc cảm nhận được từng tia phản kháng, từng chút ý chí được đánh thức, như vô số dòng suối nhỏ đang hợp lưu, tạo nên một con sông ngầm mạnh mẽ, chảy xiết dưới lòng Thiên Cung đang mục nát. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất.

***

Thiên Diệu Tôn Giả trừng mắt, ánh mắt xanh thẳm của hắn giờ đã nhuốm một màu đỏ ngầu của sự điên loạn và phẫn nộ tột cùng. Hắn không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Những trụ cột của Thiên Cung, vốn là hiện thân của sự vĩnh cửu và thần thánh mà hắn đã kiến tạo, đang tự nứt vỡ. Những linh vật bị hắn cưỡng ép ‘thăng tiên’, vốn ngoan ngoãn phục tùng, giờ lại gào thét, vặn vẹo, cố gắng thoát ly khỏi hình dạng biến dị. Toàn bộ trận pháp ‘thăng tiên cưỡng chế’ mà hắn đã dày công xây dựng, vốn vận hành trơn tru như một cỗ máy hoàn hảo, giờ đang hỗn loạn, như có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm từ bên trong.

Hắn gầm lên một tiếng rít đầy giận dữ và bất lực, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ trở nên méo mó, như tiếng sắt thép bị nung chảy: “Ngươi… Ngươi đang làm gì? Ngươi dám phá hoại ‘tiên lộ’ của ta! Dám khơi dậy sự yếu kém trong chúng! Vạn vật cần được thăng hoa! Ta đang cho chúng một con đường vĩ đại!” Hắn không thể hiểu được. Với hắn, ‘thăng tiên’ là mục tiêu tối thượng, là sự giải thoát khỏi phàm tục, là sự vinh quang. Hắn tin rằng mình đang ban phước lành cho vạn vật, đang dẫn dắt chúng đến một cảnh giới cao hơn. Vậy mà, Tần Mặc lại dám nói rằng hắn đang bóp méo bản chất, đang ép buộc ý chí!

Tần Mặc, thân hình vẫn đứng vững giữa sự hỗn loạn, ánh mắt đen láy sâu thẳm mở ra, nhìn thẳng vào Thiên Diệu Tôn Giả. Giọng nói của hắn bình thản, trầm thấp, nhưng lại vang vọng trong không gian hỗn loạn như một lời tuyên ngôn không thể lay chuyển: “Ta chỉ giúp chúng tìm lại bản chất. ‘Thăng tiên’ không phải là cưỡng ép, Tôn Giả! Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Chúng có quyền được lựa chọn, có quyền được là chính mình, không phải là công cụ cho khát vọng của bất kỳ ai.” Mỗi lời nói của Tần Mặc như một mũi kim sắc bén, đâm vào những vết nứt trong niềm tin của Thiên Diệu Tôn Giả, khiến hắn càng thêm cuồng loạn. Mùi khét của năng lượng, mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi tanh của máu, và mùi ẩm mục của đất đá hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hỗn tạp khó tả, bao trùm lấy không gian.

Tô Lam, thở hổn hển, nhan sắc thanh tú giờ đây đã tái nhợt vì kiệt sức, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên tia sáng hy vọng rực rỡ. Cô thốt lên, giọng nói khản đặc: “Hắn… hắn đang làm suy yếu trận pháp từ bên trong!” Cô hiểu, Tần Mặc không dùng sức mạnh đối đầu, mà dùng ý chí, dùng sự đồng cảm, dùng chính bản chất của vạn vật để chống lại kẻ cưỡng ép. Đây là một phương pháp mà cô chưa từng thấy, một con đường điên rồ nhưng lại đang phát huy hiệu quả kinh người.

Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, vung tay loạn xạ, những luồng năng lượng tím đen cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn. Hắn phóng thích sức mạnh một cách vô độ, muốn nghiền nát mọi sự phản kháng. Nhưng càng cố gắng, sự phản kháng dường như càng mạnh mẽ hơn. Những luồng năng lượng mà hắn phóng ra, thay vì củng cố trận pháp, lại bị chính những vật thể đang 'từ chối bản chất' hấp thụ, biến đổi, rồi phản lại, tạo ra những đợt xung kích hỗn loạn, những tiếng nứt vỡ, những tiếng gào thét của vạn vật bị tra tấn. Không gian xung quanh méo mó đến mức ánh sáng bị bẻ cong, tạo ra những ảo ảnh chập chờn, khiến cảnh tượng trở nên siêu thực và đáng sợ. Sức nóng từ luồng năng lượng tím đen nung chảy mọi thứ, khiến không khí trở nên đặc quánh, cảm giác như lạc vào một lò nung khổng lồ.

Tần Mặc lùi lại một bước, ánh mắt quét qua những vật thể đang phản kháng. Hắn cảm nhận rõ rệt sự ‘từ chối’ của chúng, một sự giải thoát yếu ớt nhưng kiên định. Một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, không phải là nụ cười của sự chiến thắng, mà là nụ cười của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Hắn đã gieo mầm, và giờ đây, hạt giống phản kháng ấy đang nảy nở, tạo ra những vết nứt không thể hàn gắn trong thành trì của Thiên Diệu Tôn Giả. Vô Danh Kiếm trong tay hắn ngân nga trong trẻo, như một lời đáp lại từ chính linh hồn Huyền Vực, một lời khẳng định rằng, con đường cân bằng bản chất, con đường không cưỡng ép, mới là chân lý vĩnh cửu.

Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng một bước ngoặt quan trọng đã được tạo ra. Thiên Diệu Tôn Giả, trong cơn cuồng loạn, bắt đầu mất kiểm soát. Hắn đã đánh thức một thứ quyền năng lớn hơn cả hắn có thể kiểm soát – ý chí tồn tại của vạn vật. Sự thành công bước đầu của chiến lược 'từ chối bản chất' đã chứng minh rằng đây là con đường chính để Tần Mặc đối phó với Thiên Diệu Tôn Giả, không phải bằng sức mạnh mà bằng ý chí và triết lý. Sự hỗn loạn trong trận pháp của Thiên Diệu Tôn Giả gợi ý rằng hệ thống 'thăng tiên cưỡng chế' của hắn có một điểm yếu chí mạng: nó không thể chịu đựng sự phản kháng nội tại của bản chất. Thiên Diệu Tôn Giả càng mất kiểm soát, hắn càng trở nên cuồng loạn, báo hiệu một sự bùng nổ sức mạnh cuối cùng hoặc một hành động tuyệt vọng từ phía hắn, có thể tự hủy hoại bản thân bằng chính thứ sức mạnh mà hắn đang cưỡng ép. Trận chiến đã chuyển từ cuộc đối đầu sức mạnh thuần túy sang một cuộc chiến ý chí và bản chất, nơi mỗi vật thể, dù là nhỏ bé nhất, đều có tiếng nói của riêng mình, và tiếng nói ấy, khi được đánh thức, có thể lay chuyển cả một thế giới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free