Vạn vật không lên tiên - Chương 126: Rừng Linh Khí Dày Đặc: Tiếng Thở Than Của Vạn Vật
Vết thương của Ngân Loan đã được Tần Mặc xử lý, dù vẫn còn rỉ máu và cần thời gian để lành lặn, nhưng cơn đau dữ dội đã dịu đi đáng kể. Linh thú kiêu hãnh nằm gọn trong vòng tay Tần Mặc, bộ lông bạc óng ánh giờ đây vấy bẩn bởi bùn đất và máu khô, nhưng đôi mắt tinh anh của nó không còn sự hoảng loạn hay tuyệt vọng. Thay vào đó là một ánh nhìn phức tạp, vừa cảnh giác, vừa tò mò, và đâu đó ẩn chứa một chút gắn bó khó tả. Hắc Phong, với bản năng của loài sói, đã cảm nhận được sự thay đổi trong mối quan hệ giữa chủ nhân và linh thú mới. Nó khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, một động tác trấn an đầy thấu hiểu.
Tần Mặc biết, con Đường Cổ Đạo Thương Gia này, dù là huyết mạch giao thương của Huyền Vực, nhưng cũng là nơi ẩn chứa nhiều cạm bẫy và sự tàn nhẫn. Hắn không muốn Ngân Loan phải đối mặt với thêm hiểm nguy nào nữa trong tình trạng yếu ớt này. Hơn nữa, những gì hắn chứng kiến về ý chí "tham lam" và "tính toán" của chiếc bẫy, cùng với khát khao "thoát ly sự thấp hèn" của Ngân Loan, đã thôi thúc hắn tìm kiếm một con đường khác, ít người qua lại hơn, để có thể thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới này, về những vật tính bị biến dạng.
Sau khi đảm bảo vết thương của Ngân Loan đã được băng bó cẩn thận bằng lớp vải sạch xé từ vạt áo, Tần Mặc nhẹ nhàng đặt nó lên vai mình. Linh thú nhỏ khẽ cựa quậy, nhưng không phản kháng, dường như đã chấp nhận sự bảo vệ này. Hắc Phong điềm tĩnh dẫn đầu, đôi mắt đỏ rực quét khắp xung quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh. Chúng rời khỏi con đường mòn, rẽ vào một lối đi nhỏ ẩn mình trong những lùm cây rậm rạp, nơi mùi đất ẩm và rêu phong trở nên nồng nặc hơn.
Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng chim chóc gọi bầy từ xa vọng lại. Ánh sáng mặt trời bắt đầu le lói, những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc của khu rừng nguyên sinh, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Sương mù buổi sáng vẫn còn vương vấn, tạo nên một bức màn huyền ảo, giấu đi những bí mật sâu kín bên trong. Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của linh khí. Nó không còn chỉ là sự dày đặc hay "sắc bén" như trên con đường chính, mà là một cảm giác nặng nề, gần như ngột ngạt. Như thể mỗi phân tử không khí đều mang theo một áp lực vô hình, một sự đè nén khiến vạn vật phải gồng mình chống chịu.
"Linh khí này... nó không còn là sự thuần khiết của trời đất, mà như một dòng chảy bị ép buộc, mang theo gánh nặng của sự mong cầu," Tần Mặc thầm nghĩ, cảm nhận từng luồng khí thấm vào da thịt, tràn ngập lục phủ ngũ tạng. Nó không làm hắn khó chịu về mặt thể chất, nhưng lại khiến tâm trí hắn cảm thấy nặng trĩu. Sự mong cầu, khát vọng "thăng cấp" không chỉ tồn tại trong ý chí của sinh linh, mà dường như đã thấm đẫm vào chính linh khí của Huyền Vực, biến nó thành một thứ mang theo áp lực của sự biến đổi.
Ngân Loan trên vai hắn khẽ rùng mình. "Nguy hiểm... áp lực... khó chịu..." Ý chí của nó yếu ớt vọng đến tâm trí Tần Mặc. Nó vẫn còn mệt mỏi sau vết thương, và linh khí nơi đây dường như không phải là thứ nó quen thuộc hay ưa thích. Đôi mắt tinh anh của nó liên tục quét qua những tán cây cổ thụ khổng lồ, những thân cây to lớn đến nỗi có thể ví như những tòa nhà tự nhiên, rêu phong phủ kín, tạo thành những hang động kỳ vĩ. Hắc Phong đi phía trước, đôi tai vểnh cao, thỉnh thoảng khịt mũi đánh hơi, dò xét từng bước đi. Nó không phát ra tiếng gầm gừ nào, nhưng sự cẩn trọng trong từng động tác đã nói lên tất cả. Khu rừng này không hề yên bình như vẻ ngoài của nó. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại hòa quyện, đôi khi bị phá vỡ bởi một mùi hương lạ lẫm, có thể là từ một loài thực vật độc, hoặc mùi tanh nhẹ của thú vật ẩn mình. Bầu không khí rậm rạp, ẩm ướt và bí ẩn, mang lại cảm giác nguyên thủy, hoang dã đến tột cùng.
Tần Mặc bước chậm rãi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quan sát kỹ lưỡng mọi thứ xung quanh. Hắn cố gắng "nghe" ý chí của những cây cổ thụ, của những tảng đá rêu phong, của dòng suối nhỏ đang chảy róc rách. Nhưng ở đây, ý chí của chúng không còn thanh tĩnh như những gì hắn từng nghe thấy ở Vô Tính Thành. Có một sự lay động, một sự giằng xé bên trong, như thể chúng đang phải chống chọi với một lực vô hình nào đó, buộc chúng phải thay đổi, phải vươn lên, phải trở nên "khác biệt". Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, sự kiệt sức ẩn sâu trong những vật thể tưởng chừng vô tri vô giác ấy. Đây là một thế giới mà ngay cả sự tồn tại đơn thuần cũng trở thành một cuộc chiến.
***
Càng đi sâu vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, những cảnh tượng Tần Mặc chứng kiến càng khiến lòng hắn trĩu nặng. Giữa trưa, ánh sáng vẫn chỉ là những vệt mờ ảo xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán lá, nhưng đủ để lộ rõ sự biến dạng kỳ lạ của hệ sinh thái nơi đây. Tần Mặc và Hắc Phong, cùng Ngân Loan đang ngủ say trên vai hắn, dừng lại trước một khóm linh thảo. Chúng không phải là những loại cỏ dại tầm thường, mà là những Linh Thảo Tiên Tử, có khả năng tích tụ linh khí và phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Tuy nhiên, những khóm linh thảo này lại héo úa đến thảm hại. Thân cây của chúng bị kéo dài một cách bất thường, gầy gò và yếu ớt, như thể chúng đang cố gắng vươn lên cao một cách cưỡng ép, nhưng lại không có đủ sức sống để duy trì hình thái đó. Lá của chúng ngả màu vàng úa, khô héo, và không còn phát ra ánh sáng lung linh như lẽ ra phải có.
Tần Mặc cúi xuống, nhẹ nhàng chạm vào một thân cây linh thảo gầy guộc. Ngay lập tức, ý chí yếu ớt của nó tràn vào tâm trí hắn, một dòng chảy của sự đau khổ và tuyệt vọng. "Mệt mỏi... kiệt quệ... muốn trở lại đất..." Ý chí ấy không chứa đựng sự oán hận hay tức giận, mà chỉ là một khao khát đơn thuần được trở về trạng thái bình thường, được yên bình là một khóm cỏ đơn thuần. Chúng không muốn lớn nhanh đến vậy, không muốn vươn cao đến thế, không muốn trở thành "linh thảo" theo cách bị cưỡng ép này.
"Chúng không muốn lớn nhanh đến vậy... chúng chỉ muốn được là chính mình, một khóm cỏ đơn thuần," Tần Mặc thầm nghĩ, giọng nói nội tâm mang đầy sự đồng cảm. Hắn cảm nhận được áp lực vô hình mà linh khí dày đặc nơi đây đã tạo ra cho những sinh vật nhỏ bé này. Linh khí quá dồi dào, nhưng lại mang theo một "ý chí" mạnh mẽ của sự thăng cấp, đã ép buộc vạn vật phải hấp thu, phải biến đổi, dù cho bản chất của chúng không thể hoặc không muốn. Kết quả là sự biến dạng, sự kiệt sức, và cuối cùng là cái chết chậm chạp.
Hắn nhẹ nhàng truyền vào một chút linh khí thanh khiết từ bản thân, từ nguồn cội của Vô Tính Thành. Đó là một dòng linh khí ôn hòa, không mang theo bất kỳ ý chí cưỡng ép nào, chỉ là sự sống thuần túy. Ngay lập tức, khóm linh thảo khẽ run rẩy, một cảm giác dễ chịu lan tỏa qua ý chí của nó. "Bình yên... nhẹ nhõm..." Ý chí ấy dịu lại, dù chỉ trong chốc lát. Tần Mặc không thể thay đổi hoàn cảnh của chúng, không thể xóa bỏ áp lực của linh khí xung quanh, nhưng hắn có thể xoa dịu nỗi đau, trấn an ý chí đang hỗn loạn của chúng.
Hắc Phong đứng cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào khóm linh thảo. Nó không thể hiểu được "ý chí" của cây cỏ, nhưng nó cảm nhận được sự đau khổ, sự yếu ớt. Một tiếng gừ gừ trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, không phải là đe dọa, mà là một âm thanh của sự quan ngại. Ngân Loan trên vai Tần Mặc cũng khẽ cựa mình, đôi mắt hé mở. Dù chưa hoàn toàn tỉnh giấc, nhưng linh thú nhỏ dường như cũng cảm nhận được sự bất thường, sự đau khổ lan tỏa trong không khí.
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt quét qua khu rừng. Hắn thấy nhiều loài thực vật khác cũng đang chịu đựng số phận tương tự. Những cây nấm khổng lồ vươn lên cao một cách kỳ dị, những bông hoa có màu sắc quá rực rỡ đến mức gần như bệnh hoạn, và những loài dây leo quấn quýt vào nhau một cách hỗn loạn, như thể chúng đang tranh giành từng chút không gian, từng chút linh khí để tồn tại và biến đổi. Tất cả đều mang một vẻ đẹp sai lệch, một sự sống bị cưỡng ép, không thuận theo tự nhiên. Hắn nhận ra, bi kịch "thoát ly bản chất" không chỉ là câu chuyện của những linh thú bị tu sĩ săn bắt, hay những binh khí bị tôi luyện để trở nên mạnh mẽ hơn. Nó là một căn bệnh đang ăn mòn cả thế giới, từ những sinh linh nhỏ bé nhất đến những thực thể tưởng chừng vô tri vô giác nhất. Linh khí, lẽ ra là nguồn sống, giờ đây lại trở thành một xiềng xích vô hình, đẩy vạn vật vào vòng xoáy của sự biến dạng và đau khổ.
***
Chiều tà, những tia nắng yếu ớt còn sót lại xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt vàng cam mờ ảo trên mặt đất ẩm ướt. Tần Mặc, Hắc Phong và Ngân Loan đi đến một con suối nhỏ, nước chảy róc rách, trong vắt. Tiếng nước reo vui tai lẽ ra phải mang lại cảm giác bình yên, nhưng những gì Tần Mặc chứng kiến ở đây lại khiến lòng hắn thêm nặng trĩu.
Gần bờ suối, có một cây con nhỏ bé, thân cây chỉ lớn bằng cổ tay người, với tán lá xanh tươi nhưng lại đang run rẩy không ngừng. Đó là một Mộc Linh, một loài cây non có tiềm năng phát triển thành linh thụ. Tuy nhiên, nó không hề phát triển một cách tự nhiên. Thân cây của nó đang biến đổi một cách kỳ dị, những cành cây non lẽ ra phải vươn thẳng lại xoắn vặn vào nhau, rồi gãy gập một cách đáng thương, không thành hình. Dường như nó đang cố gắng ép mình biến thành một hình dạng khác, một thứ gì đó "cao cấp" hơn, nhưng bản chất của nó lại không cho phép, hoặc chưa đến lúc.
Tần Mặc "nghe" thấy ý chí hoảng loạn của Mộc Linh. "Đau đớn... không muốn... hãy để ta là cây..." Đó là một lời cầu xin yếu ớt, một sự chống cự tuyệt vọng trước một quá trình biến đổi mà nó không mong muốn. Nó không muốn trở thành "linh thụ" theo cách này, nó chỉ muốn được mọc thẳng, vững chãi, được quang hợp dưới ánh mặt trời và hút dưỡng chất từ đất mẹ như một cái cây bình thường. Ý chí của nó tràn đầy sợ hãi, không chỉ sợ hãi sự đau đớn về thể xác, mà còn sợ hãi sự mất mát bản chất của chính mình.
Ngân Loan trên vai Tần Mặc khẽ kêu lên một tiếng trong trẻo nhưng đầy thương cảm. "Giúp nó... như ngươi đã giúp ta..." Ý chí của nó vọng đến tâm trí Tần Mặc, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Tựa như nó vừa được Tần Mặc cứu thoát khỏi một bi kịch tương tự, nên giờ đây nó cũng muốn Mộc Linh được giải thoát khỏi gánh nặng của sự biến đổi cưỡng ép. Linh thú nhỏ khẽ cựa mình, đôi mắt tinh anh nhìn Tần Mặc với một sự khẩn cầu.
Tần Mặc nhẹ nhàng xoa đầu Ngân Loan, ánh mắt hắn dịu dàng nhưng cũng đầy sự trầm tư. "Ta hiểu... Ngươi không cần phải trở thành thứ mà ngươi không muốn." Hắn thì thầm, lời nói không chỉ dành cho Ngân Loan, mà còn cho cả Mộc Linh đang đau khổ. Hắn chỉ đứng quan sát, không can thiệp trực tiếp vào quá trình biến đổi đau đớn của Mộc Linh. Hắn biết, nếu hắn dùng linh khí của mình để cố định lại hình thái của nó, hắn sẽ can thiệp vào vật tính của nó, dù là với ý định tốt. Đó không phải là con đường của hắn. Hắn không thể ép buộc vạn vật phải giữ nguyên bản chất, mà là để chúng có quyền lựa chọn, quyền được là chính nó, không bị áp lực từ bên ngoài.
Tuy nhiên, hắn cũng cảm nhận được sự bất lực dâng trào trong lòng. Hắn có thể lắng nghe, có thể thấu hiểu, có thể xoa dịu một chút, nhưng hắn không thể thay đổi quy luật của cả một thế giới, nơi linh khí đã bị "ô nhiễm" bởi khát vọng thăng cấp. Mỗi cành cây gãy gập, mỗi thân cây xoắn vặn đều là một tiếng kêu than, một minh chứng cho bi kịch "thoát ly bản chất" đang diễn ra khắp nơi. Từ những chiếc bẫy thô sơ của con người, đến linh khí tràn ngập trong rừng, tất cả đều đang đẩy vạn vật vào một con đường biến đổi không mong muốn.
Ngân Loan trên vai hắn khẽ dụi đầu vào cổ Tần Mặc, như một lời an ủi, cũng như một lời khẳng định sự tin tưởng. Dù không thể can thiệp, nhưng sự hiện diện của Tần Mặc, sự thấu hiểu của hắn, đã mang lại một chút bình yên cho không gian xung quanh Mộc Linh. Ít nhất, có một người đang lắng nghe tiếng lòng của nó, một người hiểu được nỗi đau của nó. Tần Mặc biết, hành trình của hắn sẽ không chỉ là tìm kiếm một con đường cho những linh thú hay binh khí, mà là cho cả hệ sinh thái rộng lớn này, cho cả những sinh linh nhỏ bé nhất đang phải gánh chịu hậu quả của sự truy cầu vô độ.
***
Đêm xuống, khu rừng chìm vào một vẻ tĩnh mịch sâu thẳm. Sương đêm giăng mắc, tạo nên một không khí se lạnh, bao trùm vạn vật trong một màn ảo ảnh mờ mịt. Tần Mặc dừng chân dưới gốc một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây mục rỗng tạo thành một hõm sâu, đủ để che chắn cho họ khỏi gió lạnh. Hắc Phong nằm cuộn tròn cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực vẫn mở hé, cảnh giác với mọi động tĩnh trong bóng tối. Ngân Loan, sau một ngày dài mệt mỏi, đã ngủ say trên vai Tần Mặc, bộ lông bạc óng ánh giờ đây ẩn mình trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở đều đều của nó.
Tần Mặc ngồi lặng lẽ, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định, tâm trí hắn chìm sâu vào những suy ngẫm về những gì đã chứng kiến trong ngày. Hắn đã thấy những khóm Linh Thảo Tiên Tử héo úa, kiệt quệ vì bị ép buộc vươn cao, và Mộc Linh nhỏ bé đau đớn gãy gập vì cố gắng biến đổi hình thái. Những hình ảnh ấy cứ lởn vởn trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở không ngừng về mức độ nghiêm trọng của vấn đề mà hắn đang phải đối mặt.
"Nếu ngay cả cây cỏ, linh thảo cũng bị ảnh hưởng bởi sự truy cầu mù quáng, vậy thì thế giới này sẽ đi về đâu? Ta không thể chỉ quan sát mãi được..." Tần Mặc thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy sự quyết tâm. Hắn nhận ra rằng, "thoát ly bản chất" không chỉ là câu chuyện của những sinh vật có linh trí cao, những linh thú mạnh mẽ hay những binh khí sắc bén. Nó đã trở thành một bi kịch của cả hệ sinh thái, của những sinh vật nhỏ bé nhất, bị đẩy vào vòng xoáy đau khổ bởi một môi trường linh khí bị "ô nhiễm" bởi khát khao thăng cấp.
Linh khí trong rừng, dù dày đặc, nhưng lại mang một áp lực vô hình, một ý chí cưỡng ép. Nó không còn là nguồn năng lượng thuần túy nuôi dưỡng sự sống, mà đã biến thành một chất xúc tác mạnh mẽ, thúc đẩy vạn vật phải thay đổi, phải "lên cấp," phải trở nên "khác biệt," dù bản chất của chúng có muốn hay không. Đây chính là biểu hiện rõ ràng nhất của "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Sự truy cầu vô độ đã làm biến dạng không chỉ tâm hồn sinh linh, mà còn cả chính bản chất của thiên nhiên.
Tần Mặc đưa tay vào túi áo, lấy ra Đá Tinh Lộ. Viên đá nhỏ xíu, màu xanh biếc, phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, thuần khiết. Đó là linh khí từ Vô Tính Thành, nơi mà vạn vật sống cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình yên, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt nhẵn mịn của viên đá, cảm nhận dòng linh khí thuần khiết, thanh tĩnh từ nó. Trong phút chốc, tâm hồn hắn như được gột rửa, những hình ảnh đau khổ của Linh Thảo Tiên Tử và Mộc Linh tạm thời lắng xuống.
Hắn nhắm mắt lại, khắc ghi sâu sắc hình ảnh những sinh vật đau khổ vào tâm trí. Đây không chỉ là một hành trình khám phá, mà là một gánh nặng, một trách nhiệm. Hắn không thể quay lưng lại với những tiếng kêu than yếu ớt mà chỉ mình hắn có thể nghe thấy. Con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự cân bằng bản chất, giờ đây không chỉ dành cho riêng hắn hay Vô Tính Thành. Nó là một con đường mà cả Huyền Vực đang cần, một con đường để vạn vật có thể được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "khác biệt."
Dù chưa có đủ sức mạnh để thay đổi cả thế giới, nhưng Tần Mặc biết mình phải làm điều gì đó. Dù chỉ là một nỗ lực nhỏ bé, một sự thấu hiểu đơn thuần, cũng có thể mang lại hy vọng cho những "bản chất" đang bị giằng xé. Sự đồng cảm sâu sắc và quyết tâm của Tần Mặc khi nhìn thấy Mộc Linh và Linh Thảo Tiên Tử báo hiệu rằng hắn sẽ không chỉ là người quan sát mà sẽ chủ động tìm cách giúp đỡ, dù là nhỏ bé nhất. Khu rừng linh khí dày đặc nhưng mang áp lực này đã cho hắn thấy rằng hắn đang tiến sâu vào các vùng đất có sự hiện diện mạnh mẽ của tu luyện, nơi hắn sẽ sớm đối mặt với những tu sĩ có tư tưởng đối lập.
Tần Mặc mở mắt. Trong bóng tối mờ ảo của khu rừng, ánh mắt hắn sáng lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn không cô độc. Hắn có Hắc Phong trung thành, và giờ đây, có cả Ngân Loan đang dần tìm lại bản chất của mình. Và quan trọng hơn, hắn có "ý chí tồn tại" của vạn vật, những tiếng nói thầm thì đang mách bảo hắn con đường phải đi. Con đường ấy, dù gian nan, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ là con đường của sự truy cầu mù quáng, mà là con đường của sự thấu hiểu và cân bằng.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.