Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 125: Cánh Chim Giữa Miền Hoang Dã: Ý Chí Đầu Tiên Ngoài Thành

Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách, những bi kịch của việc "thoát ly bản chất" chắc chắn sẽ còn nhiều hơn nữa. Hắn biết, quyết tâm của mình sẽ sớm được thử thách khi hắn gặp gỡ những tu sĩ và thế lực có tư tưởng đối lập, những người coi thường "bản chất" và chỉ truy cầu sức mạnh, danh vọng.

Hắn đứng dậy, động tác dứt khoát. Hắc Phong cũng theo đó đứng lên, sẵn sàng tiếp tục cuộc hành trình. Mỗi bước chân của Tần Mặc giờ đây đều mang theo một ý nghĩa mới, một sự quyết tâm sắt đá. Hắn không còn là thiếu niên vô tư lự của Vô Tính Thành, mà là một người gánh vác sứ mệnh, một người lữ hành đi tìm sự thật và cân bằng cho Huyền Vực. Con đường này, chỉ mới bắt đầu, và những mảnh ghép đầu tiên của một thế giới đang dần mất đi "bản chất" đã hiện rõ ngay trước mắt hắn.

***

Bình minh hé rạng nơi chân trời phía Đông, nhuộm những vệt vàng cam lên đỉnh núi xa xăm, xua đi màn sương mờ ảo còn vương vấn trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Tần Mặc và Hắc Phong tiếp tục bước đi trên con đường đá gồ ghề, những viên sỏi nhỏ lạo xạo dưới đế giày, tạo nên âm thanh khô khan phá vỡ sự tĩnh mịch của buổi sớm. Không khí nơi đây mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt so với Vô Tính Thành – không còn sự thuần khiết, trong lành đến độ có thể cảm nhận từng hơi thở của linh khí nguyên thủy. Thay vào đó, một luồng linh khí dày đặc hơn, nặng nề hơn, len lỏi vào từng tế bào, mang theo những tạp niệm của sự tranh đoạt, tính toán, của những khao khát không ngừng nghỉ.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận từng sợi linh khí đang va chạm vào nhau, như những dòng điện nhỏ mang theo thông tin về thế giới. Chúng không còn là những dòng chảy êm đềm, hòa hợp, mà như vô số con sông nhỏ chen chúc, cuộn chảy, cố gắng vượt qua nhau. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, một sự ồn ào không lời từ vô vàn "ý chí" đang tranh nhau vươn lên. "Linh khí nơi đây... không thuần khiết như ở nhà," Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo chút suy tư. "Nó mang theo quá nhiều khát vọng, quá nhiều ý niệm về 'thăng cấp', đến độ trở nên ngột ngạt."

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền óng ả dưới ánh nắng ban mai, đi sát bên cạnh Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó quét nhìn cảnh vật xung quanh, đôi tai vểnh lên nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất. Nó khẽ gầm gừ một tiếng rất nhẹ, như thể cũng cảm thấy sự khó chịu từ luồng linh khí lạ lẫm và những "ý chí" phức tạp đang hiện hữu trong không gian. Tiếng gầm gừ ấy không mang ý đe dọa, mà là một biểu hiện của sự cảnh giác, đôi khi là một sự bồn chồn khó tả trước môi trường mới mẻ và có phần xa lạ này. Tần Mặc đặt tay lên đầu nó, vuốt ve bộ lông mềm mượt, một hành động trấn an thầm lặng. Hắn hiểu, Hắc Phong cũng đang cố gắng thích nghi, và sự nhạy cảm của nó còn hơn cả hắn trong việc cảm nhận những biến động của môi trường.

Con đường cổ đạo trải dài trước mắt, những vết bánh xe hằn sâu trên nền đất bụi, minh chứng cho sự tấp nập của dòng người và hàng hóa qua lại. Mùi bụi đất khô hanh hòa lẫn với mùi mồ hôi của những lữ khách, mùi da thuộc của những chiếc xe ngựa, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống nơi biên ải. Tần Mặc mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng chi tiết nhỏ: một cây cột mốc cũ kỹ, một tảng đá ven đường bị mòn vẹt, hay những bụi cây dại mọc lúp xúp. Hắn cố gắng "nghe" chúng, nhưng những "ý chí tồn tại" của chúng bị nhấn chìm bởi sự ồn ào của linh khí ngoại giới, trở nên mờ nhạt và khó nắm bắt hơn nhiều so với những vật thể ở Vô Tính Thành.

Từ trong túi áo, hắn nhẹ nhàng rút ra viên Đá Tinh Lộ. Viên đá cuội nhỏ, xám tro, nằm gọn trong lòng bàn tay Tần Mặc, mang theo một sự mát lành dịu nhẹ, như một dòng nước thanh khiết chảy qua. Hơi ấm của nó không phải là nhiệt độ vật lý, mà là hơi ấm của sự bình yên, của sự kiên định, của "bản chất" không hề thay đổi. Nó là một mỏ neo tinh thần, giữ hắn lại với những giá trị mà hắn tin tưởng. Hắn so sánh sự thuần khiết, vô tư của viên đá này với sự "tạp nham", sự "áp lực" của linh khí ngoại giới. Sự đối lập quá đỗi rõ ràng. Viên Đá Tinh Lộ không hề khao khát trở thành một viên ngọc quý, một pháp bảo thần kỳ; nó chỉ đơn thuần là một viên đá, mang trong mình linh khí thanh khiết của quê hương, của khởi nguồn.

Tần Mặc bước đi chậm rãi, nhưng mỗi bước chân đều chứa đựng sự quan sát tỉ mỉ, không bỏ lỡ bất kỳ điều gì. Hắn là một người lữ hành, nhưng không phải là một người qua đường hờ hững. Hắn là một người tìm kiếm, một người đang cố gắng giải mã những bí ẩn của thế giới này, những bí ẩn về "bản chất" và "ý chí tồn tại". Hắn biết rằng, mỗi một vật, mỗi một sinh linh mà hắn gặp gỡ, đều sẽ là một mảnh ghép trong bức tranh lớn về Huyền Vực, về sự "cân bằng" mà hắn đang tìm kiếm. Con đường cổ đạo này, dù bụi bặm và ồn ào, chính là khởi đầu cho chuyến phiêu lưu vĩ đại của hắn. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu bao nhiêu sinh linh, bao nhiêu vật phẩm trên con đường này đã bị cuốn vào vòng xoáy của sự "thăng cấp" đến mức "thoát ly bản chất"? Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh mà hắn đang gánh vác.

***

Khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng gay gắt xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất. Để tránh cái nắng gay gắt và tìm một nơi yên tĩnh hơn để nghỉ ngơi, Tần Mặc và Hắc Phong đã rẽ khỏi Đường Cổ Đạo Thương Gia, tiến vào một khu rừng thưa nằm ven đường. Không khí trong rừng lập tức trở nên mát mẻ hơn, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục, thay thế cho mùi bụi đường và mồ hôi. Tiếng gió nhẹ lướt qua tán lá xào xạc, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, có chút u ám và bí ẩn. Ánh sáng lọt qua kẽ lá mỏng manh, khiến không gian có vẻ lờ mờ, tạo nên một bầu không khí có chút đáng sợ, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài.

Tần Mặc đang bước đi giữa những thân cây cao lớn, đôi mắt hắn đột nhiên khựng lại. Một luồng "ý chí" hỗn loạn, xen lẫn đau đớn và một sự kiêu hãnh cố chấp, đột ngột xộc thẳng vào tâm trí hắn, mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải nhíu mày. Đó là một cảm giác sắc nhọn, không phải là sự tinh khiết của linh khí tự nhiên, cũng không phải sự tham lam đơn thuần của những vật phẩm thương nhân mà hắn từng "nghe" được. Đây là một sự giằng xé, một nỗi thống khổ tột cùng đang cố gắng che giấu dưới lớp vỏ của sự ngạo nghễ. "Đây là... một chiếc bẫy. Ý chí của nó sắc bén, đầy ác ý, nhưng cũng rất yếu ớt," Tần Mặc thầm nhủ, ánh mắt hắn tập trung vào một điểm nằm khuất sau những bụi cây rậm rạp.

Hắc Phong, với bản năng nhạy bén của loài sói, cũng cảm nhận được sự bất thường. Nó sủa khẽ một tiếng cảnh giác, đôi tai cụp xuống, bộ lông trên gáy hơi dựng đứng. Nó lập tức chặn Tần Mặc lại một cách nhẹ nhàng, như muốn nhắc nhở hắn về mối nguy hiểm tiềm tàng. Tần Mặc đặt tay lên lưng Hắc Phong, ra hiệu cho nó bình tĩnh, rồi cẩn trọng bước tới. Hắn vén những lớp lá cây khô mục và những cành cây rậm rạp, và trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng đau lòng.

Một chiếc bẫy kẹp bằng kim loại lạnh lẽo, được ngụy trang khéo léo dưới lớp lá và đất, đang siết chặt một chân của một linh thú nhỏ. Đó là một con chim, nhưng không phải là một loài chim bình thường. Bộ lông của nó màu bạc óng ánh, lấp lánh dưới ánh nắng xuyên tán lá, đôi mắt tinh anh và sắc sảo, dù giờ đây đang ngập tràn sự hoảng loạn và đau đớn. Kích thước của nó chỉ bằng một con diều hâu bình thường, nhưng toát lên một khí chất cao quý không thể nhầm lẫn. "Két! Két!" Tiếng kêu trong trẻo của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, nhưng không phải là một tiếng kêu đơn thuần, mà là một chuỗi ý chí hỗn loạn: *Đau đớn... Buông tha... Ta không thể... thấp hèn như thế này!*

Đó là một con Ngân Loan, một linh thú hiếm có, mang trong mình huyết mạch thanh cao. Chiếc bẫy kẹp bằng sắt lạnh lẽo đã găm sâu vào chân nó, khiến máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ một mảng lông bạc. Một pháp trận nhỏ, mờ ảo, được khắc trên chiếc bẫy, đang phát ra một luồng linh lực yếu ớt nhưng đầy sức mạnh khóa chặt, khiến Ngân Loan không thể thoát ra. Ý chí của chiếc bẫy lạnh lùng và tàn nhẫn, chỉ muốn giữ chặt con mồi, không hề quan tâm đến sự sống chết của sinh linh.

Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé trong ý chí của Ngân Loan. Nó đang vật lộn không chỉ với nỗi đau thể xác mà còn với sự sỉ nhục, sự bất lực khi bị giam cầm. Sự kiêu hãnh cố hữu của một linh thú cao quý đang bị bào mòn bởi sự đau đớn và tuyệt vọng. Hắn thấy rõ, nếu cứ tiếp tục như vậy, ý chí của Ngân Loan sẽ sớm bị nỗi đau làm cho tha hóa, có nguy cơ "thoát ly bản chất" của chính nó. Nó sẽ trở nên hung dữ, hoang dại, hoặc thậm chí là mất đi ý chí sinh tồn, chỉ còn là một thể xác trống rỗng.

Tần Mặc nhìn Ngân Loan, nhìn chiếc bẫy, và nhìn cả khu rừng im lìm xung quanh. Đây không chỉ là một tai nạn, mà là một bi kịch của sự "thoát ly bản chất" đang diễn ra ngay trước mắt hắn. Chiếc bẫy không chỉ kẹp chặt chân Ngân Loan, mà còn đang siết chặt lấy ý chí và bản ngã của nó. Tần Mặc biết, hắn không thể làm ngơ. Sứ mệnh của hắn, con đường mà hắn đã chọn, chính là để bảo vệ những "bản chất" như thế này.

Hắn hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định, quyết định can thiệp. Hắc Phong đứng cạnh hắn, lặng lẽ quan sát, đôi mắt đỏ rực cũng ánh lên sự lo lắng nhưng đầy tin tưởng.

***

Tần Mặc từ từ quỳ xuống, ánh mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt tinh anh đang tràn ngập nỗi sợ hãi và đau đớn của Ngân Loan. Hắn giơ một bàn tay ra, không phải để chạm vào, mà để truyền đi một luồng ý chí ấm áp, trấn an. "Ngươi không cần phải sợ hãi. Ta sẽ giúp ngươi," lời nói trầm tĩnh của hắn vang vọng trong tâm trí Ngân Loan, không phải bằng âm thanh hữu hình, mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp, thuần khiết, lướt qua mọi rào cản của ngôn ngữ và loài vật.

Ngân Loan đang giãy giụa, bộ lông bạc óng ánh nhuốm máu, đôi cánh va đập vào những cành cây khô. Tiếng kêu *két két* trong tâm trí nó ngày càng dữ dội: *Đau đớn... Buông tha... Ta không thể... thấp hèn như thế này! Buông ta ra! Ta không muốn là kẻ yếu đuối!* Ý chí của nó vẫn còn mạnh mẽ, cố gắng chống lại sự yếu đuối của cơ thể, nhưng cũng đầy tuyệt vọng. Sự kiêu hãnh của một linh thú cao quý đang bị nỗi đau thể xác giày vò, tạo ra một xung đột nội tâm sâu sắc, đẩy nó đến bờ vực của sự "thoát ly bản chất."

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhẹ, nhưng lần n��y không phải là cảnh giác, mà là một âm thanh trầm đục của sự bảo vệ, hướng về phía Tần Mặc và cả con Ngân Loan bị thương. Nó hiểu được chủ nhân mình đang làm gì, và sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện từ kẻ đã đặt chiếc bẫy tàn nhẫn này.

Tần Mặc nhẹ nhàng đặt bàn tay còn lại lên chiếc bẫy sắt, cảm nhận ý chí "khóa chặt" của nó. Đó là một ý chí đơn giản, thô bạo, chỉ muốn giam giữ, muốn kiểm soát. Hắn không dùng sức mạnh đối đầu, mà là sự thấu hiểu. Hắn "nghe" được cấu trúc của pháp trận nhỏ khắc trên bẫy, cảm nhận được dòng linh lực đang vận hành trong đó. Thay vì phá hủy, hắn nhẹ nhàng truyền vào một luồng ý chí "hòa giải," "buông lỏng." Dòng linh lực trong pháp trận chững lại, rồi từ từ tan rã, như một sợi dây bị nới lỏng từng chút một. Chiếc bẫy kim loại kêu "cạch" một tiếng nhỏ, từ từ mở ra, giải phóng cái chân đang bị siết chặt của Ngân Loan.

Vừa được giải thoát, Ngân Loan lập tức rụt chân lại, nhưng vết thương quá sâu khiến nó đổ rạp xuống, không còn sức để bay đi. Vết máu tươi chảy xuống nền đất ẩm, mùi máu tanh hòa lẫn với mùi đất mục và thảo mộc của khu rừng. Tần Mặc không vội vàng, hắn cẩn thận quan sát vết thương. Chiếc bẫy đã ăn sâu vào da thịt, làm rách gân và xương, khiến Ngân Loan đau đớn tột cùng. Hắn hiểu rằng, nếu cứ để tự nhiên, nó sẽ khó lòng sống sót, hoặc nếu có, cũng sẽ mang theo một tàn tật vĩnh viễn, cả về thể xác lẫn ý chí.

Từ trong túi áo đơn giản của mình, Tần Mặc lấy ra một vài loại thảo dược xanh tươi, mang theo hương thơm dịu mát đặc trưng của Vô Tính Thành. Đó là những loại cây cỏ được Lão Khang dạy hắn cách dùng để chữa trị những vết thương đơn giản. Hắn nghiền nát chúng bằng hai viên đá cuội nhỏ, tạo thành một hỗn hợp sệt màu xanh lá cây. Ngân Loan vẫn cảnh giác, đôi mắt sắc sảo dõi theo từng động tác của hắn, nhưng sự đau đớn và kiệt sức đã làm giảm đi phần lớn sự chống cự của nó.

Tần Mặc nhẹ nhàng đắp hỗn hợp thảo dược lên vết thương của Ngân Loan. Hơi mát từ thảo dược lập tức làm dịu đi cơn đau rát. Đồng thời, hắn truyền một luồng ý chí "bình yên" và "chữa lành" vào tâm trí Ngân Loan, không còn là những lời nói, mà là một cảm giác trực tiếp, sâu sắc. Hắn muốn Ngân Loan cảm nhận được sự an toàn, sự tin tưởng, và quan trọng hơn cả, là chấp nhận bản thân trong trạng thái yếu đuối này để có thể hồi phục. Hắn muốn nó hiểu rằng, yếu đuối không phải là thấp hèn, và sự giúp đỡ không làm mất đi kiêu hãnh.

Cảm nhận được luồng ý chí dịu dàng này, Ngân Loan từ từ ngừng giãy giụa. Cơn đau thuyên giảm, và một cảm giác ấm áp, an toàn lan tỏa khắp cơ thể nó. Đôi mắt sắc sảo của nó nhìn Tần Mặc, không còn là sự hoảng sợ hay tuyệt vọng, mà là một ánh nhìn khó hiểu, pha lẫn sự tò mò và một chút biết ơn. Ý chí giằng xé trong nó dần dịu lại, mặc dù sự kiêu hãnh vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một khao khát mới: khao khát được chữa lành, được bay lượn tự do trở lại, được là chính nó một lần nữa mà không cần phải "thoát ly bản chất" khỏi nỗi đau.

Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông bạc óng ánh của Ngân Loan, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Con Ngân Loan này, với ý chí mạnh mẽ và kiêu hãnh của mình, sẽ là một minh chứng sống động cho triết lý của hắn. Hắn tin rằng, bất kể sinh linh nào, dù trải qua đau đớn hay tủi nhục, đều có thể tìm lại "bản chất" của mình, nếu có ai đó lắng nghe và thấu hiểu chúng. Hắn đã cứu một sinh mạng, nhưng đồng thời, hắn cũng đang cứu một "bản chất" khỏi sự tha hóa. Cuộc gặp gỡ tình cờ này, trên con Đường Cổ Đạo Thương Gia đầy bụi bặm và nguy hiểm, có lẽ sẽ là khởi đầu cho một hành trình mới, với một người bạn đồng hành mới.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free