Vạn vật không lên tiên - Chương 1266: Lời Thầm Từ Vạn Vật: Hồi Chuông Tự Do
Thiên Diệu Tôn Giả không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng đang diễn ra trước mắt. Lời nói của Tần Mặc, tưởng chừng đơn giản, lại như một nhát dao đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh và lý tưởng mà hắn đã dày công xây dựng. Hắn đã dồn toàn bộ tâm huyết, thậm chí là bản nguyên của chính mình, vào việc kiến tạo con đường "thăng tiên cưỡng chế" cho Huyền Vực, tin tưởng tuyệt đối rằng đó là lối thoát duy nhất cho thế giới này. Vậy mà, một thiếu niên phàm tục, không linh căn, không thiên phú, lại dám thách thức cả ý chí của hắn, dám phá hoại "thành quả" vĩ đại mà hắn tự cho là cứu rỗi.
Cơn thịnh nộ bùng lên như sóng thần, cuốn phăng mọi lý trí còn sót lại trong tâm trí Thiên Diệu Tôn Giả. Đôi mắt xanh thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ sắc lạnh hay tính toán, mà chỉ còn lại sự điên cuồng tột độ, nhuốm màu đỏ máu. Hắn ngửa mặt lên trời, gầm lên một tiếng dữ dội, âm thanh chấn động cả Thiên Cung đang chìm trong ánh sáng lụa là, rồi vang vọng xuống tận Vực Sâu Vô Định, xé toạc không gian tĩnh mịch.
“Ngươi tưởng có thể ngăn cản? Ta sẽ cho ngươi thấy, ý chí của ta là định luật! Biến mất đi, kẻ phản nghịch của thiên đạo!”
Từ trong lòng bàn tay Thiên Diệu Tôn Giả, một luồng hắc khí cuồn cuộn trào ra, không còn là những sợi tơ mỏng manh thăm dò, mà là một cơn bão xoáy khổng lồ. Hắc khí này không ngừng khuếch đại, nuốt chửng cả ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu, tạo thành một thực thể vật chất đen đặc, xoắn vặn như một con mãng xà khổng lồ đang trườn mình trong không gian. Đây chính là cấm thuật mới, một đòn chí mạng hắn dồn nén toàn bộ bản nguyên và sự tuyệt vọng của mình, được sinh ra từ chính sự điên loạn tột cùng.
Vực Sâu Vô Định, vốn đã là một nơi u ám, đáng sợ, giờ đây càng trở nên khủng khiếp hơn gấp bội. Cơn bão năng lượng đen tối khổng lồ từ cấm thuật của Thiên Diệu Tôn Giả phun trào từ những vách đá dựng đứng, l���m chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc. Nó tạo ra một âm thanh ghê rợn, như tiếng gào thét của hàng vạn quỷ dữ bị giam cầm trong xiềng xích, hòa cùng tiếng gió rít điên cuồng và tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm. Tiếng rơi của đá không ngừng, và tiếng của các sinh vật không rõ hình dạng di chuyển trong bóng tối, nay trở nên hung tợn và hỗn loạn hơn bao giờ hết. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến giờ đây bị lấn át bởi một mùi hương khét lẹt của năng lượng bị đốt cháy, một sự kết hợp của các mùi hương ghê tởm, khiến người ta buồn nôn và chóng mặt.
Bầu không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, áp lực đến mức khiến lồng ngực như bị nghiền nát. Ánh sáng thuần khiết yếu ớt từ Huyền Vực Tâm Châu, dù đã bùng lên mạnh mẽ, vẫn bị nuốt chửng bởi cơn bão hắc ám đang lan rộng, chỉ còn lại những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm và ánh mắt điên loạn của các thực thể biến dị. Các thực thể này, vừa mới lảo đảo, hoảng loạn trước thông điệp của Tần Mặc, giờ đây lại bị cấm thuật của Thiên Diệu Tôn Giả kích thích, trở nên hung hãn hơn, lao vào tấn công Tần Mặc và các đồng minh như những con thiêu thân mù quáng.
Tần Mặc đứng giữa tâm điểm của cơn bão hủy diệt. Thân hình hắn, vốn đã gầy gò, giờ đây càng trở nên nhỏ bé hơn trước sức mạnh cuồng bạo của Thiên Diệu Tôn Giả. Mồ hôi ướt đẫm trán, khuôn mặt nhợt nhạt, từng hơi thở đều nặng nhọc, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn kiên định đến lạ. Hắn cảm nhận được sự kiệt sức đang vây lấy mình, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều như đang bị rút cạn. Hắn biết rằng, cấm thuật này không chỉ nhằm vào thể xác, mà còn nhằm vào cả ý chí, cố gắng nghiền nát bất kỳ tia hy vọng nào đang nhen nhóm trong Huyền Vực.
“Không phải là đối kháng, mà là thấu hiểu... Lỗi lầm nằm ở sự cưỡng ép...” Tần Mặc thầm nhủ, ý niệm của hắn cố gắng xuyên qua lớp màn năng lượng đen tối, chạm vào bản chất của cấm thuật. Hắn không dùng sức mạnh để chống trả, mà dùng tâm trí để lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự vặn vẹo trong từng luồng năng lượng hắc ám. Chúng không phải là thuần túy hủy diệt, mà là sự biến dạng của những khát khao bị bóp méo, những ý chí bị cưỡng bức đến cực hạn.
Tô Lam đứng chắn trước Tần Mặc, thanh kiếm Vô Danh Kiếm trong tay nàng bừng sáng, kiếm khí sắc bén như một rào chắn vững chắc, ngăn cản làn sóng thực thể biến dị đang lao tới. Nàng biết, trận chiến này không phải là nơi nàng có thể dùng sức mạnh để quyết định, mà là cuộc chiến của ý chí. Nhưng nàng sẽ không bao giờ để Tần Mặc một mình đối mặt. Nàng sẽ dùng thân thể, dùng kiếm khí của mình để bảo vệ hắn, dù có phải trả giá bằng cả sinh mệnh.
Thạch Trụ vững chãi như một ngọn núi cổ xưa, thân đá bao phủ đầy rêu phong và dây leo, nhưng giờ đây nó phát ra một ánh sáng mờ ảo, huyền bí, chống đỡ áp lực từ cấm thuật. Những vết nứt trên bề mặt của nó, vừa mới ngừng lan rộng, giờ đây lại bắt đầu xuất hiện, nhưng không phải là sự đổ vỡ, mà là sự phản kháng thầm lặng. Ý niệm m�� nó truyền đến Tần Mặc vẫn kiên định, như một lời động viên không lời: "Giữ vững... bản nguyên..."
Cổ Kiếm Hồn, người đàn ông uy nghi với ánh mắt sắc bén, không còn là một bóng hình mờ ảo nữa, mà là một thực thể rõ ràng, kiếm khí của hắn hóa thành những lưỡi kiếm vô hình, xé toạc không khí, đẩy lùi những thực thể biến dị hung hãn nhất. Hắn hiểu rõ ý nghĩa của trận chiến này, hiểu rõ sự tàn khốc của việc bản chất bị bóp méo. "Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định," hắn thầm nghĩ, và ý chí đó của Tần Mặc chính là thứ hắn đang bảo vệ.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm 'khoảng trống' trong sự hủy diệt. Hắn cảm nhận thấy, dù cấm thuật này cuồng bạo đến đâu, dù nó được sinh ra từ sự điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả, nó vẫn có một điểm yếu. Đó là sự thiếu đi "ý chí tồn tại" thuần túy. Nó là một sự cưỡng ép, một sự áp đặt. Và ở nơi có sự cưỡng ép, ắt sẽ có sự phản kháng, dù là nhỏ nhất, dù là bị chôn vùi sâu thẳm nhất. Hắn không thể chống lại sức mạnh của cấm thuật bằng sức mạnh, nhưng hắn có thể dùng lòng đồng cảm và sự thấu hiểu để tìm ra những sợi dây liên kết, những vết nứt trong ý chí của nó. Hắn cảm thấy mình như một sợi chỉ mỏng manh, cố gắng xuyên qua một tấm vải thép dày đặc, tìm kiếm một điểm yếu để bung ra. Sự kiệt sức dâng lên, nhưng ý chí của hắn, được nuôi dưỡng bởi niềm tin vào "quyền được là chính mình" của vạn vật, lại càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, khoảnh khắc này, hắn không đơn độc. Hắn có sự hỗ trợ của những người bạn, và quan trọng hơn, hắn có sự hỗ trợ của chính Huyền Vực Tâm Châu, của hàng tỷ ý chí đang khao khát được giải thoát. Trận chiến sinh tử giữa hai ý niệm đối lập này chỉ mới bắt đầu, và Tần Mặc biết, hắn không thể dừng lại. Hắn phải tìm ra con đường.
***
Giữa tâm điểm hỗn loạn của Vực Sâu Vô Định, nơi cơn bão năng lượng đen tối của Thiên Diệu Tôn Giả đang gào thét, Tần Mặc, được Tô Lam che chắn, Thạch Trụ vững chãi làm nền và Cổ Kiếm Hồn đẩy lùi những thực thể biến dị cuồng loạn, tập trung toàn bộ tinh thần vào Huyền Vực Tâm Châu. Hắn không mở lời, nhưng ý chí của hắn đã hóa thành một dòng chảy vô hình, một lời thì thầm không tiếng động, được khuếch đại bởi trái tim của Huyền Vực.
Ánh sáng từ ‘hạt nhân yếu ớt’ của Huyền Vực Tâm Châu, vừa mới bùng lên, giờ đây không còn bị năng lượng hắc ám che lấp hoàn toàn. Nó bắt đầu phản công, tạo ra một quầng sáng thuần khiết, trong trẻo, như một bông sen trắng nở rộ giữa bùn lầy. Ánh sáng này không chỉ đẩy lùi hắc khí, mà còn lan tỏa ra khắp không gian, xuyên qua lớp màn năng lượng cấm thuật dày đặc, chạm đến từng vật thể, từng sinh linh đang bị cưỡng ép. Âm thanh hỗn loạn của năng lượng đen tối vẫn còn đó, nhưng xen lẫn vào đó là một âm thanh mới, như tiếng chuông ngân xa xăm, nhẹ nhàng nhưng kiên định, vang vọng khắp càn khôn. Mùi tanh hôi, khí độc vẫn còn, nhưng giờ đây, một hương thơm thanh khiết, dịu nhẹ, như hương của đất ẩm sau cơn mưa, của cỏ cây đang hồi sinh, bắt đầu lan tỏa, xoa dịu không khí căng thẳng.
Tần Mặc cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với Huyền Vực Tâm Châu. Nó không chỉ là một 'trái tim' vật chất, mà còn là một tập hợp vô tận của hàng tỷ "ý chí tồn tại" đang bị đè nén. Hắn truyền tải thông điệp của mình, không phải bằng ngôn ngữ của con người, mà bằng ngôn ngữ của bản nguyên, của sự thấu hiểu, của lòng đồng cảm vô hạn.
Ý chí của Tần Mặc, thấm đẫm sự mệt mỏi nhưng kiên định, thì thầm vào từng ngóc ngách của Huyền Vực: *“Không cần phải là Tiên. Không cần phải thay đổi bản chất. Hãy là chính mình. Hãy là... chính mình.”*
Thông điệp ấy không mang theo sức mạnh cưỡng ép, không mang theo mệnh lệnh. Nó chỉ là một lời mời gọi, một lời nhắc nhở về một chân lý đã bị lãng quên. Nó như một làn gió mát, thổi qua những tâm hồn khô cằn, thức tỉnh những ký ức đã bị chôn vùi.
Ngay lập tức, những thực thể biến dị gần đó bắt đầu có những phản ứng kỳ lạ. Chúng không còn lao vào tấn công một cách mù quáng nữa. Những con quái vật với hình thù quái dị, bị biến dạng, đang gào thét trong cuồng nộ, bỗng nhiên lảo đảo, như thể vừa bị đánh một đòn nặng vào tâm trí. Một số ngừng tấn công, đôi mắt đỏ ngầu của chúng thoáng vẻ bối rối, đau đớn. Chúng rên rỉ, không phải vì bị thương, mà vì một sự giằng xé nội tâm. Chúng như thể đang nhớ lại điều gì đó, một bản năng nguyên thủy, một ý chí tự do đã bị chôn vùi dưới lớp vỏ biến dị. Một số khác ôm đầu, gầm gừ những tiếng không rõ nghĩa, như muốn xua đuổi một ý niệm xa lạ nhưng quen thuộc đang xâm nhập vào tâm trí chúng.
Tô Lam, thấy các thực thể biến dị chao đảo, đã có thể đẩy lùi chúng dễ dàng hơn. Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt vừa lo lắng vừa ngưỡng mộ. Nàng biết, hắn đang làm một điều vĩ đại, một điều mà không một cường giả nào trong Huyền Vực dám nghĩ tới. Nàng xiết chặt thanh kiếm trong tay, kiếm khí của nàng càng trở nên sắc bén, không chỉ để phòng thủ, mà còn để tạo ra một không gian an toàn cho Tần Mặc có thể tiếp tục.
“Chúng ta sẽ giữ vững, Tần Mặc! Ngươi cứ làm điều cần làm!” Tô Lam kiên quyết nói, giọng nàng hòa vào tiếng hỗn loạn, nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ không lay chuyển.
Thạch Trụ rung chuyển nhẹ nhàng, không còn là sự đau đớn mà là sự cộng hưởng, sự đồng tình. Ý niệm của nó truyền đến Tần Mặc giờ đây rõ ràng hơn: "Tiếng nói... của bản nguyên... đang thức tỉnh..."
Cổ Kiếm Hồn, kiếm khí của hắn bao trùm một vòng rộng, bảo vệ Tần Mặc khỏi những thực thể biến dị liều lĩnh nhất. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự dao động trong ý chí của vạn vật. Hắn biết, Tần Mặc đang gieo một hạt giống, một hạt giống của sự tự do, của "cân bằng bản chất", và hạt giống đó đang bắt đầu nảy mầm.
Từ trên cao, trong Thiên Cung, Thiên Diệu Tôn Giả cảm nhận được từng rung động của Huyền Vực Tâm Châu. Hắn thấy thông điệp của Tần Mặc đang lan tỏa, thấy những thực thể biến dị của hắn đang dao động, không còn hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh. Sự bối rối và phẫn nộ trong hắn đạt đến đỉnh điểm. Hắn không thể tin rằng một ý niệm đơn giản, không sức mạnh, lại có thể phá vỡ cả kế hoạch vĩ đại của mình.
“Vô lý! Vô lý! Ngươi đang phá hoại! Ngươi đang hủy diệt thiên đạo!” Thiên Diệu Tôn Giả gào lên, giọng hắn tràn đầy sự căm phẫn và hoảng loạn, như một vị thần quyền năng đang chứng kiến đế chế của mình sụp đổ dưới tay một kẻ phàm tục. Hắn không hiểu, không muốn hiểu. Đối với hắn, "thăng tiên" là định luật, là thiên đạo, và bất kỳ ai chống lại nó đều là kẻ phản nghịch. Hắn không thể chấp nhận rằng sự "cân bằng bản chất" hoang đường kia lại có thể có sức mạnh đến vậy. Ánh sáng từ Huyền Vực Tâm Châu ngày càng rực rỡ, không chỉ đẩy lùi sự hắc ám mà còn bắt đầu "thanh tẩy" nó, từng chút một, như một vết thương đang dần được chữa lành, và đó là điều Thiên Diệu Tôn Giả không thể dung thứ.
***
Trong Thiên Cung, nơi từng là biểu tượng của uy nghi và quyền lực tối thượng, giờ đây đang chìm trong sự hỗn loạn và điên cuồng. Các công trình tráng lệ được xây bằng ngọc thạch và vàng ròng bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những cột trụ chạm khắc tinh xảo nứt toác, những bức tường ngọc bích phát ra tiếng ken két đáng sợ, và mái vòm lấp lánh như thiên hà bắt đầu có những vết rạn như mạng nhện. Âm thanh gầm gừ giận dữ của Thiên Diệu Tôn Giả không ngừng vang vọng, hòa lẫn với tiếng nứt vỡ từ các trận pháp kiểm soát Huyền Vực Tâm Châu.
Mùi hương liệu quý hiếm, hoa mây thơm ngát từng là đặc trưng của Thiên Cung, nay bị át bởi mùi khét của năng lượng hỗn loạn và sự phẫn nộ bốc lên từ Thiên Diệu Tôn Giả. Bầu không khí vốn hư ảo, thần thánh, tĩnh lặng và uy nghiêm bị phá vỡ hoàn toàn bởi sự điên cuồng, năng lượng rung chuyển dữ dội đến mức các pháp trận bảo vệ Thiên Cung cũng không thể giữ vững. Ánh sáng rực rỡ từ ánh nắng mặt trời phản chiếu trên mây và các công trình bằng vàng ngọc, nay bị che phủ bởi một luồng khí đen tối, vặn vẹo phát ra từ chính Thiên Diệu Tôn Giả. Những cơn gió lốc năng lượng đột ngột xuất hiện, xoáy tròn trong đại điện, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của chúng.
Thiên Diệu Tôn Giả đứng giữa đại điện, dáng ngư���i thanh lịch, cao ráo của hắn giờ đây trở nên méo mó, run rẩy vì cuồng nộ. Mái tóc trắng như tuyết bay tán loạn, đôi mắt xanh thẳm đã hóa đỏ rực, biểu cảm trên khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo đến dị dạng. Hắn như một pho tượng thần thánh đang dần hóa thành ác quỷ. Hắn giơ hai tay lên cao, gân xanh nổi đầy trên trán, cố gắng siết chặt kiểm soát các trận pháp khổng lồ đang kết nối với Huyền Vực Tâm Châu. Nhưng hắn cảm nhận được, không phải sự phục tùng, mà là sự phản kháng.
Hắn thấy ý chí của Tần Mặc, một dòng chảy thanh khiết nhưng mạnh mẽ, đang được khuếch đại bởi sự phản kháng bản năng của vạn vật. Dòng chảy ấy như một con sông lớn, cuồn cuộn đổ về, phá vỡ từng xiềng xích, từng nút thắt mà hắn đã đặt ra. Mỗi lần Tần Mặc truyền đi thông điệp “Hãy là chính mình”, một vết nứt mới lại xuất hiện trên các trận pháp của Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn có thể cảm nhận được những "ý chí tồn tại" yếu ớt, những vật tính bị bóp méo, đang dần thức tỉnh, đang lấy lại quyền được là chính nó.
“Không thể nào! Ý chí của ta là chân lý! Ta là Thiên Diệu! Không ai được phép phá hoại con đường vĩ đại này!” Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc, không còn chút uy nghiêm nào của một Tôn Giả. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh còn lại, toàn bộ bản nguyên đang dần cạn kiệt, vào các trận pháp, cố gắng đè nén sự thức tỉnh ấy, cố gắng nghiền nát ý chí của Tần Mặc. Năng lượng hắc ám từ cơ thể hắn bùng nổ, tạo thành một quầng sáng đen bao phủ lấy Thiên Cung, như một lời thề sẽ hủy diệt tất cả để bảo vệ "chân lý" của mình.
Tuy nhiên, mỗi nỗ lực của hắn chỉ làm cho tình hình thêm hỗn loạn. Các trận pháp không thể chịu đựng được sức ép kép từ bên trong (sự phản kháng của vạn vật) và bên ngoài (sức mạnh điên cuồng của Thiên Diệu Tôn Giả). Chúng bắt đầu nứt vỡ từng mảng lớn, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Những mảnh ngọc thạch, vàng ròng rơi xuống như mưa, bụi bay mù mịt. Một phần của đại điện Thiên Cung sụp đổ, để lộ ra khoảng không gian bao la bên ngoài, nơi bầu trời cũng đang vặn vẹo theo ý chí điên loạn của Thiên Diệu Tôn Giả.
Hắn không còn là một vị Tôn Giả uy nghiêm, mà là một kẻ điên cuồng bị dồn vào đường cùng. Sự sợ hãi thất bại và nỗi ám ảnh về việc mất kiểm soát đã biến hắn thành một con thú hoang dại, sẵn sàng hủy diệt tất cả để giữ lấy ảo tưởng của mình. Hắn đã đi quá xa, đã trả giá quá nhiều, không thể dừng lại ở đây. Hắn không thể chấp nhận rằng "thăng tiên cưỡng chế" lại có một lỗ hổng chí mạng, và kẻ lấp đầy lỗ hổng ấy lại là một thiếu niên yếu ớt từ Vô Tính Thành.
Thiên Diệu Tôn Giả không nhận ra rằng, chính sự mù quáng và cố chấp của hắn đang biến hắn thành một thực thể biến dị, không khác gì những sinh linh hắn đã cưỡng ép. Hắn đang đánh mất bản chất của chính mình, chìm sâu vào vực thẳm của sự điên loạn. Mặc dù thông điệp của Tần Mặc đã lan tỏa, nhưng việc 'hồi phục' Huyền Vực sẽ là một quá trình dài và gian nan, không chỉ là đánh bại Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là hàn gắn những vết thương sâu sắc trong ý chí vạn vật. Sự thức tỉnh ý chí tự do của vạn vật sẽ không diễn ra một cách êm đẹp, sẽ có những thực thể phản ứng dữ dội, một số sẽ khó chấp nhận bản chất cũ, báo hiệu cho giai đoạn tái thiết đầy thách thức. Nhưng ít nhất, hạt giống đã được gieo, và Huyền Vực, dù đang chìm trong cơn bão hủy diệt, vẫn còn một tia hy vọng mong manh. Tần Mặc, kiệt sức, nhưng ý chí của hắn vẫn bùng cháy như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, dẫn lối cho vạn vật tìm về bản nguyên của chính mình. Trận chiến lớn nhất, không phải là giữa sức mạnh, mà là giữa hai triết lý sống, chỉ mới thực sự bắt đầu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.