Vạn vật không lên tiên - Chương 1268: Ý Chí Rạn Nứt: Thiên Diệu Phản Công
Gió rít gào, xoáy sâu vào Vực Sâu Vô Định như tiếng ai oán của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Tần Mặc đứng đó, thân hình gầy gò nhưng kiên định, như một cột mốc cuối cùng giữa cơn bão táp của ý chí và linh lực. Khuôn mặt hắn tái nhợt, những giọt mồ hôi lạnh lẽo túa ra trên vầng trán, ướt đẫm mái tóc đen nhánh, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn không rời Huyền Vực Tâm Châu đang chập chờn trong lòng bàn tay. Viên châu báu, từng là biểu tượng của sự tinh khiết, giờ đây rung lên bần bật, ánh sáng trắng vốn dịu nhẹ đã trở nên yếu ớt, cố gắng chống đỡ lại làn sóng năng lượng phản phệ dữ dội từ chính cấm thuật của Thiên Diệu Tôn Giả mà hắn đã tác động. Mỗi nhịp đập của Huyền Vực Tâm Châu, Tần Mặc đều cảm nhận được như một nhát dao cứa vào tận tâm can. Hắn biết, đây không chỉ là áp lực vật lý, mà là sự giằng xé của hàng tỷ ý chí tồn tại trên khắp Huyền Vực, đang bị kéo giãn đến cực hạn.
Xung quanh hắn, khung cảnh hoang tàn của Vực Sâu Vô Định hiện rõ trong ánh sáng mờ ảo. Các vách đá dựng đứng, lởm chởm như những hàm răng của quỷ dữ, bị bào mòn bởi th��i gian và những cơn mưa axit không ngừng nghỉ. Từ sâu thẳm vực thẳm, tiếng vọng không rõ nguồn gốc cứ văng vẳng, hòa cùng tiếng đá rơi lộc cộc, tạo nên một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, cùng khí độc khó chịu và mùi tanh hôi khó tả từ những sinh vật dị biến len lỏi vào từng hơi thở, khiến người ta buồn nôn và chóng mặt. Bầu không khí u ám, nặng nề, mang theo cảm giác hủy diệt và hỗn mang, đè nặng lên mọi thứ. Ngay cả những cầu đá, đường mòn cổ xưa đã đổ nát, những minh chứng hiếm hoi của một nền văn minh từng dám đặt chân đến nơi đây, cũng chỉ còn là những cái bóng ma trơi, chìm trong sương mù độc và tiếng gió rít như tiếng gào thét của quỷ thần.
Vạn vật quanh Tần Mặc vẫn đang trong trạng thái "hồi quy hỗn loạn". Một tảng đá vừa hóa linh nay lại nhấp nháy giữa vẻ thô ráp của đá phàm và ánh sáng lung linh của linh thạch. Một cành cây cổ thụ, từng vươn lên mạnh mẽ với ý chí thăng tiên, giờ đây co giật, lá cây rụng tả tơi, thân cây nứt toác, nhưng rồi lại từ từ hồi phục chút sinh khí nguyên thủy, lặp đi lặp lại không dứt. Chúng không bị tan rã hoàn toàn, chính là nhờ sợi dây kết nối mỏng manh mà Tần Mặc đã thiết lập, một sợi dây đồng cảm và thấu hiểu. Tuy vậy, sự hỗn loạn vẫn hiện hữu, chúng như những đứa trẻ lạc lối, bối rối không biết mình là ai, mình nên là gì.
"Vẫn phải giữ vững... không thể để chúng hủy diệt lẫn nhau..." Tần Mặc thầm thì, giọng hắn khản đặc vì kiệt sức, mỗi từ như được bóp nghẹt từ sâu trong lồng ngực. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi của những "ý chí tồn tại" đang bị giằng xé, và hắn không thể buông bỏ. Gánh nặng của cả Huyền Vực, của hàng tỷ sinh linh, vạn vật đều đè nặng lên đôi vai gầy của hắn.
Bên cạnh Tần Mặc, Tô Lam đứng vững như một ngọn núi nhỏ. Nàng truyền linh lực liên tục vào Tần Mặc, dòng linh khí thuần khiết của nàng như một con suối mát lành, cố gắng xoa dịu sự kiệt quệ của hắn. Ánh mắt phượng của nàng vẫn sắc bén, quét một vòng quanh không gian u tối, cảnh giác với mọi biến động. Vẻ lo lắng trên khuôn mặt thanh tú của nàng không hề che giấu, nhưng ý chí của nàng lại kiên định như sắt đá. "Ta sẽ không lùi bước, Tần Mặc!" Nàng khẽ nói, giọng nàng không cao nhưng chứa đựng một sự quả quyết mạnh mẽ, như một lời thề nguyện. Nàng biết, trận chiến này không chỉ vì Tần Mặc, mà là vì lý tưởng mà hắn đang theo đuổi, vì quyền được là chính mình của vạn vật.
Thạch Trụ, với thân hình cột đá cổ thụ khổng lồ, đã cắm sâu rễ vào lòng đất Vực Sâu Vô Định. Từ sâu thẳm bên trong nó, một nguồn năng lượng trầm ổn, cổ xưa không ngừng tuôn trào, tạo thành một lá chắn vững chắc, cố định vị trí của liên minh giữa cơn bão ý chí. Ý niệm của nó truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, chậm rãi và sâu sắc như những lời thì thầm của vạn cổ: *“Kiên trì... là bản chất... của đá... Ngươi... cũng thế...”*
Cổ Kiếm Hồn không nói lời nào, nhưng hành động của y còn mạnh mẽ hơn vạn lời. Y lượn lờ quanh Tần Mặc như một vệ sĩ trung thành, từng luồng kiếm khí sắc bén, mang theo ý chí chiến đấu không ngừng nghỉ, cắt đứt các xúc tu năng lượng độc hại, những tàn dư của cấm thuật đang cố gắng tiếp cận và làm suy yếu Tần Mặc. Ánh mắt y, dù không thể nhìn thấy, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự trung thành tuyệt đối và một niềm tin mãnh liệt vào con đường mà hắn đã chọn.
Tần Mặc cố gắng hít thở sâu, mỗi hơi thở đều là một cuộc đấu tranh. Hắn điều hòa năng lượng Huyền Vực Tâm Châu, không phải để chống lại hoàn toàn, mà là để dẫn dắt, để tìm một điểm cân bằng mong manh. Hắn không muốn ép buộc vạn vật phải trở lại trạng thái cũ kỹ, cũng không muốn chúng tiếp tục biến dị điên cuồng. Hắn chỉ muốn chúng có quyền được lựa chọn, quyền được là chính mình, không bị cưỡng ép bởi bất kỳ ý chí nào khác, kể cả ý chí của hắn. Hắn thấu hiểu nỗi đau của chúng, nỗi đau của sự mất mát bản chất, và đó là gánh nặng lớn nhất. Huyền Vực sẽ mang những "vết sẹo" của sự kiện này trong một thời gian dài, báo hiệu cho giai đoạn tái thiết đầy thách thức. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của Huyền Vực, cảm nhận sự hỗn loạn nhưng cũng là sự hy vọng le lói từ sâu thẳm tâm hồn vạn vật. Cuộc chiến này, hắn biết, mới chỉ là khởi đầu.
Cùng lúc đó, tại tàn tích Thiên Cung.
Khung cảnh nơi đây là một bức tranh của sự hủy diệt tột cùng. Thiên Cung, từng là biểu tượng của quyền năng và sự uy nghi của Thiên Diệu Tôn Giả, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát ngổn ngang. Những phiến đá khổng lồ, từng là một phần của những tòa tháp vàng son, giờ đây lơ lửng vô định giữa không trung, bị bao phủ bởi mây mù dày đặc. Gió mạnh thổi qua các kẽ nứt, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của một đế chế sụp đổ. Ánh sáng cam vàng huyền ảo từ những vết nứt không gian nhuốm màu đỏ máu, khiến toàn cảnh trở nên ma mị và rùng rợn. Mùi khét của năng lượng hỗn loạn, mùi máu tanh và mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy tang thương.
Giữa đống đổ nát ấy, một bóng hình cao lớn, rách nát và đẫm máu từ từ đứng dậy. Đó là Thiên Diệu Tôn Giả. Từng mảnh trường bào lụa trắng thêu kim tuyến của hắn, từng là biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng, giờ đây đã bị xé toạc, vấy bẩn bởi máu và bụi bẩn. Mái tóc trắng như tuyết của hắn rối bù, rũ rượi, không còn vẻ siêu phàm như trước. Khuôn mặt tuấn tú, không chút nếp nhăn, giờ đây hằn sâu những vết nứt, như thể bị một lực lượng vô hình xé toạc từ bên trong. Ánh mắt xanh thẳm sắc lạnh của hắn, từng toát lên vẻ uy nghiêm và tính toán, giờ đây chỉ còn lại sự điên cuồng và phẫn nộ tột cùng. Hắn ngẩng đầu lên, quét ánh mắt khắp Huyền Vực, dừng lại ở Vực Sâu Vô Định, nơi Tần Mặc và liên minh đang cố gắng duy trì sự cân bằng.
Một luồng phẫn nộ kinh thiên động địa bùng nổ từ Thiên Diệu Tôn Giả, khiến cả không gian xung quanh rung chuyển. Hắn cảm nhận được, không chỉ sự chống đối từ Tần Mặc, mà là một sự đảo ngược hoàn toàn quá trình "thăng tiên cưỡng chế" mà hắn đã dày công xây dựng. Ý chí của vạn vật, mà hắn đã ép buộc phải phục tùng, giờ đây đang phản kháng, đang "tìm lại chính mình" theo lời thì thầm của tên phàm nhân kia. Hắn thấy những thực thể biến dị co giật, những binh khí hóa linh nhấp nháy giữa hình thái cao cấp và vẻ thô phác. Hắn thấy Huyền Vực Tâm Châu, thứ mà hắn đã khống chế để làm công cụ, giờ đây đang phát ra một loại năng lượng chữa lành, xoa dịu sự hỗn loạn mà hắn tạo ra. Tất cả, tất cả đều là do Tần Mặc!
"Tần Mặc! Ngươi... kẻ phàm tục thấp hèn! Ngươi dám làm lung lay thiên đạo của ta?! Ngươi sẽ phải trả giá!" Thiên Diệu Tôn Giả gầm lên, giọng hắn khản đặc, run rẩy vì tức giận, nhưng cũng chất chứa một sự tuyệt vọng sâu thẳm. Hắn không thể chấp nhận được. Hắn là Tôn Giả, là người dẫn dắt vạn vật đến Tiên Lộ, là người ban phát ân huệ thăng hoa! Sao có thể có kẻ dám chống đối, dám phá hoại lý tưởng vĩ đại của hắn? Lý tưởng mà hắn đã đánh đổi tất cả để theo đuổi, lý tưởng mà hắn tin là chân lý duy nhất!
Trong khoảnh khắc phẫn nộ tột cùng đó, một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc lồng ngực Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn khẽ rên lên một tiếng, tay ôm chặt lấy ngực, đôi mắt xanh thẳm ánh lên một tia bối rối và hoang mang. Đó là một cảm giác lạ lùng, như có thứ gì đó đang gặm nhấm từ sâu bên trong, một sự suy yếu không thể giải thích. Nhưng sự phẫn nộ nhanh chóng nhấn chìm tia bối rối đó. Hắn không thể để bị suy yếu vào lúc này. Không thể!
Hắn nghiến răng, toàn bộ năng lượng còn lại trong cơ thể bùng phát dữ dội. Máu từ vết nứt trên khuôn mặt hắn chảy dài, nhưng hắn phớt lờ. Hắn dồn nén tất cả ý chí, tất cả sự điên cuồng và khát vọng của mình, hướng thẳng vào Huyền Vực Tâm Châu. Hắn muốn tái lập quyền kiểm soát, muốn nghiền nát sự phản kháng, muốn chứng minh rằng con đường của hắn là duy nhất, là đúng đắn. Một làn sóng năng lượng màu đen kịt, mang theo sự hủy diệt và áp bức, cuồn cuộn lao về phía Vực Sâu Vô Định, như một con mãnh thú khổng lồ được giải thoát khỏi xiềng xích. Lần này, hắn không còn giữ lại chút nào. Hắn sẽ nghiền nát tất cả những ai dám cản đường hắn, nghiền nát cả cái ý chí tự do ngớ ngẩn mà Tần Mặc đang rao giảng. Hắn sẽ cho Tần Mặc thấy, sức mạnh tuyệt đối, ý chí bất diệt của một Tôn Giả là như thế nào.
Quay trở lại Vực Sâu Vô Định, khung cảnh đã trở nên kinh hoàng hơn gấp bội.
Làn sóng năng lượng cực đoan từ Thiên Diệu Tôn Giả, mang theo sự phẫn nộ và ý chí hủy diệt, ập xuống Tần Mặc và liên minh như một tảng núi khổng lồ. Không khí đặc quánh lại, cảm giác như toàn bộ không gian đang bị nghiền nát. Mưa axit và gió độc dữ dội hơn, sấm sét liên tục đánh xuống các vách đá lởm chởm, tạo ra những tiếng nổ chói tai, như tiếng trống trận của tận thế. Cả Vực Sâu Vô Định rung chuyển bần bật, như thể đang hấp hối.
Huyền Vực Tâm Châu trong tay Tần Mặc rít lên đau đớn, ánh sáng trắng yếu ớt của nó bị lu mờ bởi làn sóng năng lượng đen kịt. Tần Mặc cảm thấy như bị xé toạc. Hắn là trung tâm của cuộc xung đột ý chí này, gánh chịu áp lực từ cả Thiên Diệu Tôn Giả và sự hỗn loạn của vạn vật. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi hắn, thân hình hắn run rẩy dữ dội, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn không thể gục ngã. Nếu hắn gục ngã, Huyền Vực Tâm Châu sẽ vỡ vụn, và vạn vật sẽ bị nghiền nát, hoặc chìm vào sự biến dị không lối thoát.
Hắn 'nghe' thấy ý chí điên cuồng, tuyệt vọng của Thiên Diệu Tôn Giả, một tiếng gầm thét không ngừng nghỉ trong tâm trí hắn. Đó là sự cuồng loạn của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng, của một khát vọng bị phản bội. Nhưng giữa sự hung bạo đó, Tần Mặc cũng cảm nhận được một luồng suy yếu kỳ lạ, một vết nứt sâu trong tâm khảm của kẻ thù. Một tiếng rên rỉ yếu ớt, lẫn vào trong tiếng gầm gừ, như một tiếng kêu đau từ tận đáy lòng. Thiên Diệu Tôn Giả, trong khi đẩy sức mạnh đến cực hạn, bỗng ôm ngực, một cơn đau nhói không thể giải thích khiến hắn khụy xuống một chút, đôi mắt ánh lên sự bối rối và hoang mang tột độ, trước khi sự tức giận điên cuồng lại nhấn chìm tất cả.
"Không thể nào... Cái gì... Cái cảm giác này..." Giọng Thiên Diệu Tôn Giả vọng đến, xen lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt, đầy sự khó hiểu và sợ hãi. Hắn không hiểu tại sao, càng dồn sức mạnh, càng cảm thấy một sự suy yếu không thể giải thích từ sâu bên trong cơ thể, một cảm giác như bị chính linh hồn mình phản bội. Một dòng máu tươi trào ra từ khóe miệng hắn, nhuộm đỏ vạt áo rách nát. Mùi máu tanh hòa quyện với mùi chua cay khó tả của một thứ gì đó đang phân hủy từ bên trong cơ thể hắn.
Tần Mặc, dù đang chịu đựng áp lực khủng khiếp, vẫn cảm nhận được tất cả. Hắn hiểu. Trong tâm trí hắn, một nhận định lạnh lẽo hiện lên: "Hắn... đang tự hủy hoại chính mình... Khát vọng của hắn đang phản phệ..." Thiên Diệu Tôn Giả đã ép buộc vạn vật phải thăng tiên, ép buộc chúng từ bỏ bản chất. Giờ đây, chính hắn cũng đang bị chính khát vọng ấy ăn mòn, bị chính sự mất cân bằng mà hắn tạo ra phản phệ. Sức mạnh bên ngoài càng tăng, sự rạn nứt bên trong càng lớn.
Vạn vật trên khắp Huyền Vực, bị giằng xé giữa ý chí tự do được Tần Mặc khơi dậy và áp lực "thăng tiên cưỡng chế" tăng cường từ Thiên Diệu Tôn Giả, bắt đầu đau đớn và biến dạng dữ dội hơn. Một số sinh linh gào thét trong tuyệt vọng, cơ thể chúng co giật, biến đổi liên tục giữa hai hình thái, máu và linh khí phun trào. Những binh khí hóa linh tự vặn vẹo, gãy vụn, rồi lại cố gắng hàn gắn, tạo nên những âm thanh chói tai. Sự đau đớn của chúng truyền thẳng vào Tần Mặc, như hàng tỷ mũi kim đâm vào linh hồn hắn. Đây là hậu quả trực tiếp của cuộc chiến ý chí này, một vết thương khó lành sẽ hằn sâu vào Huyền Vực trong một thời gian dài, báo hiệu cho một quá trình tái thiết gian nan hơn nhiều.
Tô Lam, Thạch Trụ, và Cổ Kiếm Hồn dồn toàn lực bảo vệ Tần Mặc. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt nàng ánh lên sự quyết tâm sắt đá, dòng linh lực của nàng tuôn ra không ngừng, tạo thành một lá chắn mỏng manh nhưng kiên cường. Thạch Trụ rung chuyển kịch liệt, những rễ cây của nó cắm sâu hơn vào lòng đất, cố gắng hút lấy năng lượng địa mạch để duy trì sự ổn định. Cổ Kiếm Hồn, với kiếm ý sắc bén nhất, liên tục tạo ra những luồng khí phản công, làm chệch hướng những đợt sóng năng lượng hủy diệt nhất.
Tần Mặc biết, đây chính là thời khắc quyết định. Thiên Diệu Tôn Giả vẫn là một mối đe dọa khủng khiếp, nhưng sự suy yếu không giải thích từ sâu bên trong hắn chính là một vết nứt, một điểm yếu chí mạng. Tần Mặc có thể cảm nhận được, Thiên Diệu Tôn Giả không thể duy trì trạng thái hiện tại lâu dài. Sự sụp đổ của hắn có thể đến từ chính bên trong, hoặc do sự mất cân bằng mà hắn tạo ra. Việc Tần Mặc cảm nhận được sự rạn nứt trong ý ch�� của Thiên Diệu Tôn Giả cho thấy hắn có thể sẽ khai thác điểm yếu này trong cuộc đối đầu cuối cùng. Nhưng trước mắt, hắn phải giữ vững, phải bảo vệ vạn vật khỏi sự điên loạn của một kẻ đang tự hủy diệt chính mình. Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, và nó sẽ còn khốc liệt hơn nữa.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.