Vạn vật không lên tiên - Chương 1300: An Nhiên Tự Tại: Nhiệm Vụ Hoàn Thành
Ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đêm Vô Tính Thành, soi chiếu dòng suối Tinh Lộ lấp lánh như dát bạc. Tần Mặc cùng Hạ Nguyệt ngồi cạnh nhau bên bờ suối, tay trong tay. Lời nói của nàng vẫn văng vẳng trong tâm trí hắn: "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta." Đêm đã về khuya, nhưng bình minh của một kỷ nguyên mới dường như đã hừng đông trong tâm hồn mỗi người. Huyền Vực, sau những biến cố kinh thiên động địa, đã bắt đầu một chu kỳ tái sinh, không còn là bãi chiến trường của những kẻ truy cầu quyền lực hư ảo, mà là một vùng đất nơi vạn vật tìm thấy giá trị trong chính bản chất tồn tại của mình. Tần Mặc biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng với những gì đã chứng kiến, và với những người đồng hành đáng tin cậy bên cạnh, hắn đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo, một hành trình không phải của chiến tranh mà của kiến tạo, của sự thấu hiểu và sẻ chia.
***
Bình minh hé rạng nơi chân trời, nhuộm hồng những áng mây bồng bềnh phía đông Vô Tính Thành. Tiếng nước vỗ bờ đều đặn như nhịp thở của đại địa, hòa cùng tiếng mái chèo khua nhẹ trên mặt nước, tạo nên bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm. Mùi nước thanh khiết, m��i gỗ ẩm ướt và hương hoa dại mờ nhạt ven bờ lan tỏa trong không khí, xoa dịu mọi giác quan. Tại Bến Tàu Hải Nguyệt, Tần Mặc đứng cạnh Tô Lam, Hạ Nguyệt, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân, cùng nhau ngắm nhìn cảnh tượng bình dị mà hùng vĩ này. Những chiếc thuyền nan nhỏ bé của ngư dân Vô Tính Thành nhẹ nhàng lướt trên mặt sông, mang theo tiếng cười nói rì rầm, nhỏ nhẹ của những con người đang chuẩn bị cho một ngày mưu sinh. Mỗi âm thanh, mỗi làn gió thoảng qua, đều chứa đựng một ý chí tồn tại mãnh liệt, một khát khao sống động và tự do.
Ông Bảy, cha của Hạ Nguyệt, với đôi tay chai sạn nhưng điêu luyện, đang tỉ mẩn sửa lại một chiếc thuyền nan cũ kỹ. Từng nhát búa gõ nhẹ nhàng, từng sợi dây thừng được thắt chặt, đều chứa đựng sự tập trung và tình yêu đối với công việc. Khuôn mặt ông, hằn sâu những nếp nhăn thời gian, giờ đây ánh lên vẻ an nhiên, tự tại. Không cần linh lực hay phép thuật, Ông Bảy vẫn tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong việc gìn giữ, tái tạo những vật phẩm gắn liền với cuộc đời mình. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, tươi tắn chào hỏi những người qua lại, trao đổi những câu chuyện đời thường. Cảnh tượng ấy, vốn là điều hiển nhiên tại Vô Tính Thành từ ngàn xưa, giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết, như một minh chứng sống động cho sự hồi sinh của toàn bộ Huyền Vực, nơi sự bình dị không còn bị coi thường mà được trân trọng như báu vật.
Tần Mặc khẽ đưa tay chạm vào mặt nước sông, cảm nhận làn hơi mát lạnh lan tỏa vào lòng bàn tay. Đôi mắt hắn khẽ nhắm hờ, tâm thức hòa vào dòng chảy của thủy nguyên, lắng nghe "ý chí" của dòng sông. Hắn cảm nhận được sự bao dung của nước, sự kiên định của những phiến đá dưới đáy, và cả sự tinh nghịch của từng đàn cá đang bơi lội tự do. Chúng không cần phải "thăng tiên" để trở nên vĩ đại; chúng đã vĩ đại ngay trong chính bản chất tồn tại của mình. Chúng không bị ràng buộc bởi bất kỳ khát vọng hư ảo nào, mà chỉ đơn thuần sống, tồn tại và thực hiện ý chí tự nhiên của mình. Tần Mặc mỉm cười nhẹ.
"Sự bình yên này... là điều mà Huyền Vực đã đánh mất bấy lâu," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ổn, mang theo chút suy tư. Hắn mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo của buổi sớm.
Tô Lam đứng cạnh hắn, ánh mắt nàng dõi theo những chiếc thuyền đang dần khuất dạng. Nàng kiếm khách thanh tú, giờ đây đã rũ bỏ được vẻ lạnh lùng cố hữu, thay vào đó là một sự điềm tĩnh và thấu hiểu sâu sắc. "Và giờ đây, nó đã trở lại, nhờ vào con đường của huynh, Tần Mặc," nàng đáp, giọng điệu thanh thoát nhưng đầy kiên định. "Huynh đã không chỉ cứu vớt Huyền Vực khỏi hủy diệt, mà còn dẫn dắt nó tìm lại bản nguyên của chính mình." Nàng nhớ lại những ngày tháng chiến đấu cam go, những lần đối mặt với hiểm nguy cận kề cái chết, và giờ đây, mọi thứ dường như đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một bình minh mới.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Tần Mặc, bàn tay ấm áp của nàng siết nhẹ tay hắn. Đôi mắt trong veo của nàng ánh lên vẻ mãn nguyện. "Chỉ cần được sống như thế này, trọn vẹn từng khoảnh khắc, là đã đủ rồi," nàng nói, giọng dịu dàng như gió thoảng. Đối với nàng, niềm hạnh phúc không nằm ở việc vươn tới những cảnh giới cao siêu, mà ở sự bình yên giản dị, ở tình yêu và sự gắn kết với những người thân yêu, với chính Vô Tính Thành này.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ từng hằn sâu sự mệt mỏi và hoài nghi, giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng rạng rỡ. Y gật đầu, trầm ngâm. "Chúng ta đã gieo những hạt giống đầu tiên, giờ là lúc để chăm sóc chúng lớn lên." Y nhớ lại những cuộc tranh luận nảy lửa tại Học Viện Thiên Long, những ánh mắt hoài nghi và cả những lời phản đối gay gắt. Nhưng giờ đây, những hạt giống triết lý "cân bằng bản chất" đã nảy mầm, không chỉ trong tâm thức con người mà còn trong từng vật thể, từng sinh linh của Huyền Vực. Y cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy ý nghĩa, đó là vun đắp cho sự phát triển của những hạt giống ấy, để chúng có thể đơm hoa kết trái, mang lại một tương lai thực sự cho thế giới này.
Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với đôi mắt tinh anh, khẽ vuốt chòm râu bạc, mỉm cười hiền từ. "Bình minh của một kỷ nguyên mới... Quả là một cảnh tượng hiếm có trong ngàn năm qua." Ông đã chứng kiến biết bao thăng trầm của Huyền Vực, biết bao triết lý đã nổi lên rồi chìm xuống, nhưng chưa bao giờ thấy một con đường nào lại mang lại sự thanh thản và ý nghĩa sâu sắc như con đường mà Tần Mặc đã chọn. Ông tin rằng, đây không chỉ là sự khởi đầu của một triết lý, mà là sự khởi đầu của một cách sống mới, một cách tồn tại mới cho vạn vật.
Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận không khí trong lành của buổi sớm. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng nhìn những gương mặt rạng rỡ bên cạnh, và cảm nhận sự hồi sinh mạnh mẽ của Huyền Vực, một niềm tin vững chắc đã nảy nở trong lòng hắn. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu, một chương mới của Huyền Vực, nơi vạn vật được tự do là chính mình, không còn bị ép buộc phải "cao hơn" hay "mạnh hơn", mà được trân trọng ngay trong bản chất vốn có.
***
Trong ánh nắng chiều vàng ươm buông xuống Vô Tính Thành, nhuộm màu mật ong lên từng mái nhà gỗ và con đường đất, Tần Mặc cùng các đồng minh quây quần tại Quán Trà Vọng Nguyệt. Tiếng nước chảy từ ao cá róc rách, êm tai như một điệu ru. Tiếng nói chuyện rì rầm của khách quen, những câu chuyện đời thường xen lẫn tiếng chim hót nhẹ nhàng từ vườn hoa trong quán, tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng đến lạ lùng. Mùi trà thơm lừng, quyện với hương hoa nhài thoang thoảng và mùi gỗ ấm áp, bao trùm không gian, xoa dịu mọi ưu phiền. Quán Trà Vọng Nguyệt, vốn là nơi tụ họp quen thuộc của người dân Vô Tính Thành, giờ đây dường như trở thành trung tâm của những suy ngẫm sâu sắc về tương lai của Huyền Vực.
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ và bộ râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, đang chậm rãi kể những câu chuyện cổ xưa về Vô Tính Thành, về những chu kỳ sinh diệt của vạn vật. Giọng ông trầm ấm, chứa đựng sự an nhiên và trí tuệ của người từng trải. "Tổ tiên ta đã nói, bình yên không phải là không có bão tố, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Giờ đây, Huyền Vực đang tìm lại dòng chảy của mình, một dòng chảy tự nhiên, không bị cưỡng ép," Lão Khang nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt xa xăm. Ông đã chứng kiến bao đời người, bao kiếp vật, và giờ đây, ông cảm nhận được một sự thay đổi cơ bản trong ý chí tồn tại của vạn vật, một sự trở về với bản nguyên.
Thiên Sách Lão Nhân, với vẻ mặt thông thái, khẽ đặt xuống một bức thư từ Hoàng Thành Thiên Long. "Đây là thư từ Trương Học Sĩ, một trong những học giả uyên bác nhất của Thiên Long Đế Quốc," ông nói, giọng điệu xen lẫn sự hài lòng và ngạc nhiên. "Hắn nói rằng triết lý 'cân bằng bản chất' của Tần Mặc đang dần được chấp nhận và lan tỏa. Các học viện đang bắt đầu nghiên cứu về 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' một cách nghiêm túc, không còn chỉ tập trung vào linh lực và thăng tiên nữa. Những lời của Tần Mặc đã lay động không ít tâm hồn cố chấp. Sẽ cần thời gian, nhưng hạt giống đã nảy mầm, và nó đang lan rộng như một ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối của sự chấp niệm cũ." Ông tin rằng, đây chính là khởi đầu cho một cuộc cách mạng tư tưởng, một sự chuyển mình vĩ đại của Huyền Vực.
Lục Vô Trần, nay đã hoàn toàn rũ bỏ được vẻ mệt mỏi và hoài nghi, thay vào đó là một sự nhiệt huyết mới mẻ. Y trải ra một bản đồ lớn, chỉ vào những điểm khác nhau trên khắp Huyền Vực. "Chúng ta không thể chỉ chờ đợi hạt giống tự nảy mầm. Chúng ta cần phải vun trồng, chăm sóc. Ta đang cùng một số học giả và tu sĩ có cùng chí hướng lập kế hoạch thành lập các 'Hội Quán Ý Chí' tại khắp các thành trấn. Ở đó, chúng ta sẽ giáo dục người dân và tu sĩ về giá trị của bản nguyên, về sự cân bằng, về việc tôn trọng ý chí tự do của vạn vật," y giải thích, ánh mắt sáng ngời. "Chúng ta sẽ không ép buộc ai, nhưng sẽ mở ra một con đường khác, một lựa chọn khác cho họ. Sẽ có những người vẫn cố chấp, nhưng rồi thời gian sẽ chứng minh con đường nào là chân chính."
Tần Mặc im lặng lắng nghe, quan sát từng người. Hắn nhìn nụ cười an nhiên trên môi Hạ Nguyệt, sự kiên định và tin tưởng trong ánh mắt Tô Lam, sự nhiệt huyết cháy bỏng của Lục Vô Trần, và sự thông thái của Thiên Sách Lão Nhân, Lão Khang. Hắn cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc giữa họ, không chỉ là những con người, mà còn là những ý chí, những khát vọng hòa quyện vào nhau, cùng hướng về một mục tiêu chung: xây dựng một Huyền Vực cân bằng và tự tại.
"Mỗi vật, mỗi người, đều có con đường riêng. Không cần phải giống nhau, chỉ cần được là chính mình," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán trà. "Chúng ta không phải là những kẻ tạo ra trật tự mới, mà là những người gìn giữ và lan tỏa sự lựa chọn. Sự cân bằng không phải là một quy tắc cứng nhắc, mà là một sự hài hòa đến từ sự tự do của mỗi ý chí tồn tại." Hắn biết, để triết lý này thực sự thấm nhuần vào tận cùng Huyền Vực, sẽ cần rất nhiều nỗ lực, rất nhiều sự kiên nhẫn. Những thách thức sẽ không ngừng xuất hiện, có thể từ những tư tưởng cũ còn sót lại, hoặc từ những thế lực bên ngoài chưa thấu hiểu. Nhưng giờ đây, Huyền Vực đã có một nền tảng vững chắc, một hệ thống niềm tin mới được xây dựng trên sự thấu hiểu và tôn trọng, chứ không phải sự ép buộc hay sợ hãi.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng nắm lấy tay Tần Mặc, siết nhẹ. Nàng biết, vai trò của hắn đã chuyển từ một "vị cứu tinh" đơn độc sang một "người dẫn đường" cho cả một kỷ nguyên. Ánh nắng chiều dần tắt, nhưng trong Quán Trà Vọng Nguyệt, một ngọn lửa hy vọng mới đã bùng cháy, lan tỏa hơi ấm đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực đang tái sinh.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng sáng vằng vặc như một viên ngọc khổng lồ treo trên bầu trời thăm thẳm, soi chiếu Suối Tinh Lộ lấp lánh như dải ngân hà. Tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng, êm tai, hòa cùng tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng của thiên nhiên. Mùi nước trong lành, mùi cây cỏ dại và đất ẩm ướt sau một ngày nắng ấm lan tỏa trong không khí, xoa dịu mọi giác quan. Sau khi mọi người đã trở về nghỉ ngơi, Tần Mặc và Hạ Nguyệt cùng nhau đến bên bờ Suối Tinh Lộ, nơi hắn thường tìm đến để suy ngẫm.
Tần Mặc ngồi xuống phiến đá mát lạnh, nhìn ánh trăng phản chiếu trên mặt nước, tạo thành một con đường bạc lấp lánh. Hạ Nguyệt ngồi sát bên hắn, tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm và sự bình yên từ cơ thể hắn. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, tâm trí Tần Mặc như một dòng chảy thời gian, quay ngược về quá khứ, tái hiện lại toàn bộ hành trình dài đã qua. Hắn nhớ về những ngày đầu ở Vô Tính Thành, một vùng đất bị coi là phế địa, nơi không ai theo đuổi con đường thăng tiên, nhưng lại chứa đựng một sự bình yên tuyệt đối. Hắn nhớ về khả năng đặc biệt của mình, có thể nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, một năng lực từng bị coi là dị thường, nhưng giờ đây lại trở thành chìa khóa để cứu rỗi cả Huyền Vực.
Hắn nhớ về cuộc xâm lược của các thế lực tu sĩ, về những bi kịch của việc "thoát ly bản chất", về sự truy cầu vô độ đã đẩy thế giới đến bờ vực diệt vong. Hắn nhớ về cuộc đối đầu sinh tử với Thiên Diệu Tôn Giả, về những trận chiến khốc liệt để bảo vệ không chỉ Vô Tính Thành, mà là bản chất của sự sống, của sự tồn tại. Giờ đây, khi nhìn lại, mọi thứ dường như đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn lại một cảm giác nhẹ nhõm và an nhiên lan tỏa trong tâm hồn hắn.
Huyền Vực không còn bị ép buộc phải "lên tiên" nữa. Vạn vật đã tìm lại được ý chí của mình, không phải là ý chí bị áp đặt bởi những kẻ muốn thăng cấp, mà là ý chí tự do, tự tại, muốn được là chính mình. Từ những Mộc Tinh tìm lại bản nguyên trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, những người dân Thị Trấn Biên Thùy tìm thấy hạnh phúc trong lao động bình dị, cho đến sự kiên định của Thạch Trụ – biểu tượng của sự ổn định cho Huyền Vực. Mỗi sự vật, mỗi sinh linh đều đang đi trên con đường của riêng mình, không còn bị ám ảnh bởi một mục tiêu hư ảo.
"Ta đã làm được," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm, chỉ đủ để Hạ Nguyệt nghe thấy. "Huyền Vực không còn bị ép buộc phải 'lên tiên' nữa. Vạn vật đã tìm lại được ý chí của mình, được là chính nó." Một cảm giác hoàn thành dâng trào trong lòng hắn, không phải là sự tự mãn, mà là một sự bình yên sâu sắc, một sự mãn nguyện đến từ việc đã thực hiện được sứ mệnh của mình. Nhiệm vụ của hắn, với tư cách là người ngăn chặn "thăng tiên cực đoan", đã hoàn thành. Hắn không còn là người phải gánh vác số phận Huyền Vực một mình, mà là một phần của dòng chảy cân bằng đó.
Hạ Nguyệt siết nh�� tay hắn, đôi mắt nàng ánh lên vẻ thấu hiểu. "Huynh không còn phải chiến đấu nữa, Mặc. Giờ là lúc chúng ta xây dựng, cùng nhau," nàng đáp, giọng dịu dàng nhưng chứa đựng sức mạnh của niềm tin. Nàng biết, Tần Mặc đã trải qua quá nhiều gian nan, quá nhiều mất mát. Giờ đây, đã đến lúc hắn được phép tìm thấy sự bình yên cho chính mình.
Tần Mặc nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự sống động của Suối Tinh Lộ, của cỏ cây ven bờ, của không khí đêm mát lành. Hắn cảm thấy mình hòa làm một với vạn vật, không còn là một cá thể tách rời, mà là một phần không thể thiếu của dòng chảy cân bằng vĩ đại ấy. Khi mở mắt ra, một nụ cười an nhiên, mãn nguyện nở trên môi hắn. Đó không phải là nụ cười của một kẻ chiến thắng, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy bình yên, không phải trong sức mạnh hay đỉnh cao, mà trong sự tự do và cân bằng của vạn vật.
"Sự cân bằng... không phải là một đích đến, mà là một hành trình," Tần Mặc nói, ánh mắt hắn dõi theo ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. "Và ta... đã sẵn sàng cho hành trình tiếp theo." Hắn biết, Huyền Vực sẽ tiếp tục phát triển, sẽ có những thách thức mới xuất hiện trong tương lai, có thể từ những thế giới khác hoặc những tư tưởng cũ còn sót lại. Nhưng giờ đây, Huyền Vực đã có nền tảng vững chắc để đối mặt với mọi thử thách. Tần Mặc sẽ tiếp tục là một người dẫn dắt, nhưng vai trò của hắn sẽ chuyển từ chiến đấu sang kiến tạo, giáo dục và bảo hộ sự cân bằng mới. Mối quan hệ giữa hắn và Hạ Nguyệt, cùng với các đồng minh, sẽ phát triển sâu sắc hơn trong một Huyền Vực bình yên. Đây không phải là một cái kết, mà là một khởi đầu, một kỷ nguyên mới của sự an nhiên tự tại, nơi vạn vật không cần truy cầu thăng tiên hư ảo, mà tìm thấy giá trị trong chính bản chất tồn tại của mình. Con đường phía trước còn rất dài, nhưng Tần Mặc tin rằng, với triết lý "cân bằng bản chất" đã được gieo mầm, Huyền Vực sẽ mãi mãi là Huyền Vực, một thế giới của sự sống động và tự do.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.