Vạn vật không lên tiên - Chương 1301: Bình Minh Kiến Tạo: Tầm Nhìn Cho Huyền Vực Mới
Ánh bình minh đầu tiên của kỷ nguyên mới rọi sáng Vô Tính Thành, nhuộm vàng những mái ngói màu đất nung giản dị và những bức tường gỗ lim đã được sửa chữa sơ bộ sau đêm trường chiến loạn. Tần Mặc đứng lặng bên bờ Suối Tinh Lộ, dòng nước trong vắt chảy róc rách không ngừng, mang theo âm thanh của sự sống và hồi phục. Không khí buổi sớm mát lành mơn man da thịt, phảng phất mùi gỗ ẩm sau cơn mưa đêm, mùi đất tươi xốp và mùi hoa cỏ dại ven đường. Hắn hít thở sâu, cảm nhận từng luồng sinh khí thanh khiết, lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh.
Những ngôi nhà nơi đây, được xây dựng chủ yếu từ gỗ lim và đá cuội lấy từ suối, không hề đồ sộ hay xa hoa, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp mộc mạc, bền bỉ. Đường phố lát đá cuội nhẵn bóng, uốn lượn theo địa hình tự nhiên, không hề gượng ép. Nhiều ngôi nhà có những vườn cây ăn trái nhỏ, xanh tốt, và những dòng suối nhỏ được dẫn vào tận khu dân cư, tạo thành những con kênh nhỏ trong lành, khẽ reo vui. Nơi đây, mọi thứ đều dung dị, gần gũi, như chính bản chất của cuộc sống mà vạn vật vốn dĩ nên có.
Tần Mặc khép hờ mi, để tâm hồn mình trôi theo dòng chảy của Suối Tinh Lộ. Hắn cảm nhận được sự vui tươi, nhẹ nhõm của dòng nước sau bao tháng ngày bị vẩn đục bởi khói lửa chiến tranh, cảm nhận được sự kiên cường của những thân cây cổ thụ đã từng oằn mình chống chọi với sức mạnh hủy diệt của những kẻ khao khát thăng tiên. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, hắn thấy Vô Tính Thành đang dần thức giấc, từng chút một. Những người dân Vô Tính Thành, với những bộ quần áo vải thô giản dị, bắt đầu cuộc sống thường nhật của mình. Tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây, tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của những người hàng xóm khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà đã trở lại, xua đi những âm thanh chói tai của chiến tranh.
Hắn nhớ về lời thề của mình, về sứ mệnh bảo vệ Huyền Vực khỏi thảm họa "thăng tiên cực đoan". Giờ đây, thảm họa ấy đã được đẩy lùi, nhưng vết thương mà nó để lại thì còn sâu đậm vô cùng. Một cảm giác bình yên mong manh bao trùm lấy hắn, xen lẫn với gánh nặng của một trách nhiệm khổng lồ. Nhiệm vụ của hắn, dù đã hoàn thành ở một khía cạnh, lại đang mở ra một khía cạnh mới, còn khó khăn và lâu dài hơn gấp bội: tái thiết, kiến tạo một Huyền Vực mới.
Tần Mặc biết, Huyền Vực đã thắng, nhưng đó không phải là một chiến thắng tuyệt đối. Đó là chiến thắng của sự cân bằng trước sự điên rồ, của bản nguyên trước sự truy cầu hư ảo. Nhưng để biến chiến thắng ấy thành một nền hòa bình vĩnh cửu, để gieo mầm triết lý "cân bằng bản chất" vào sâu thẳm tâm hồn vạn vật, thì đó mới là hành trình thật sự gian nan. Hắn không còn là một kẻ chiến đấu đơn thuần, mà phải trở thành một kiến trúc sư, một người dẫn dắt tư tưởng. Sự chuyển mình này, đối với một người vốn dĩ chỉ quen với việc lắng nghe và cảm nhận, là một thử thách không hề nhỏ.
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai hắn. Hạ Nguyệt, mái tóc đen dài thường buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, đã đến bên hắn tự lúc nào. Nàng mặc bộ váy áo màu xanh ngọc nhẹ nhàng, hòa mình vào cảnh sắc bình minh. Khuôn mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ thấu hiểu và sự lo lắng âm thầm cho gánh nặng trên vai Tần Mặc.
"Anh Mặc, anh lại nghĩ gì sao?" Hạ Nguyệt hỏi, giọng nàng dịu dàng như tiếng suối, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết, ngay cả khi chiến thắng đã đến, tâm trí Tần Mặc vẫn không thể ngừng suy tư về tương lai của Huyền Vực.
Tần Mặc khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. "Huyền Vực đã thắng, nhưng vết thương còn sâu. Nhiệm vụ của ta... mới chỉ bắt đầu," hắn đáp, giọng nói trầm ổn, pha chút ưu tư. Hắn quay lại, nhìn vào đôi mắt của Hạ Nguyệt, thấy được sự ủng hộ vô điều kiện của nàng. "Không phải là chiến đấu, Nguyệt. Mà là xây dựng. Xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại một trật tự mới cho vạn vật."
Trong lúc Tần Mặc và Hạ Nguyệt đang trò chuyện, hai bóng người khác cũng lặng lẽ tiến đến. Đó là Tô Lam và Lục Vô Trần. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, và nàng vẫn mang theo thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo. Vẻ mặt của nàng không còn nét lạnh lùng, nghiêm nghị như xưa, mà đã thay bằng sự trầm tư và quyết đoán. Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi đã qua, dáng người gầy gò, lưng hơi còng. Mái tóc bạc trắng của ông búi sơ sài, và ông vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ, bạc màu. Đôi mắt sâu trũng của ông giờ đây đã bớt đi sự chán nản, thay vào đó là ánh nhìn bình thản, sâu sắc của một người đã tìm thấy con đường.
"Chúng ta sẽ cùng anh. Con đường cân bằng không chỉ là của riêng anh," Tô Lam nói, giọng nàng rõ ràng, kiên định, như một lời thề. Nàng đã từ bỏ con đường tu luyện cực đoan, đã chứng kiến sự hủy diệt mà nó mang lại, và giờ đây, nàng hoàn toàn tin tưởng vào triết lý của Tần Mặc. Nàng biết, để thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào hàng ngàn năm, không thể chỉ dựa vào một người. Cần có sự đồng lòng, sự kiên trì của rất nhiều người.
Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt ông dõi về phía xa xăm, nơi những tia nắng đầu tiên đang xua tan màn sương sớm. "Sự thay đổi lớn nhất không nằm ở sức mạnh, mà ở lòng người," ông nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự sâu sắc của một người đã trải qua bao thăng trầm. "Để vạn vật thực sự tìm lại được bản nguyên, chúng ta phải gieo mầm cho sự lựa chọn tự do, không phải là áp đặt một con đường mới. Con đường mà Tần Mặc đang đi, chính là con đường của sự thức tỉnh, của sự dung hòa."
Tần Mặc hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận ý chí của Suối Tinh Lộ đang chảy qua từng thớ đá, từng cọng cỏ ven bờ. Hắn cảm nhận được sự ủng hộ từ những người bạn đồng hành, những người đã cùng hắn vượt qua bao gian nan sinh tử. Ánh mắt hắn quét qua từng người, từ sự dịu dàng thấu hiểu của Hạ Nguyệt, sự kiên định của Tô Lam, đến sự uyên bác của Lục Vô Trần. Hắn biết, mình không đơn độc.
"Đúng vậy," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên trầm ổn hơn, mang theo sự quyết tâm. "Đây là hành trình của tất cả chúng ta. Huyền Vực này, sự cân bằng này, sẽ được kiến tạo bởi ý chí của vạn vật, không phải bởi quyền năng của một cá nhân nào." Hắn quay lại nhìn những người bạn đồng hành với ánh mắt kiên định, chứa đựng niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Bình minh đã lên, và một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu, với vô vàn thách thức, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Tần Mặc không còn là một kẻ chiến đấu, mà là người dẫn đường, gánh vác sứ mệnh lớn lao: kiến tạo lại một Huyền Vực theo triết lý cân bằng bản chất, nơi vạn vật được tự do là chính nó, không bị ràng buộc bởi bất kỳ khát vọng hư ảo nào. Hắn biết, con đường này sẽ rất dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.
***
Buổi sáng muộn, ánh nắng đã lên cao, gay gắt hơn, trải một màu vàng cháy lên vùng đất từng là chiến trường ác liệt gần Thiết Giáp Thành. Nơi đây, chỉ còn lại sự hoang tàn và đổ nát. Những công trình kiến trúc từng sừng sững, mang dáng vẻ kiên cố của một thành trì kim loại, giờ chỉ còn là những khung sắt méo mó, những tảng đá nứt vỡ nằm ngổn ngang. Cát bụi bay lượn trong không khí khô cằn, quyện với mùi khói than còn vương vấn và mùi kim loại gỉ sét, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề. Tiếng gió rít qua những khung nhà đổ nát, nghe như tiếng than khóc của một quá khứ bi thương.
Tần Mặc, Tô Lam và Thiên Sách Lão Nhân đang đứng giữa khung cảnh tan hoang đó. Tần Mặc mặc bộ trang phục đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hiện rõ nét trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng tàn tích. Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính vẫn tinh anh, tóc bạc trắng, ôm theo một chồng sách cũ, đang chỉ tay về phía những mảnh vỡ của Thiết Giáp Thành. Tô Lam, vẫn giữ vẻ kiên định, ánh mắt nàng chất chứa sự lo lắng khi nhìn thấy mức độ tàn phá.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu, để "ý chí tồn tại" của vùng đất này xuyên qua từng tế bào. Hắn cảm nhận rõ rệt nỗi đau của nó, sự hỗn loạn của linh khí bị tàn phá, những ký ức kinh hoàng về các trận chiến đã diễn ra. Hắn thấy được sự tuyệt vọng của những mảnh vỡ kim loại từng là một phần của Thiết Giáp Thành, chúng muốn được trở về hình hài ban đầu, nhưng lại không thể. Hắn cũng cảm nhận được sự cằn cỗi của đất đai, nơi từng là một hệ sinh thái sống động, giờ đây bị thiêu rụi bởi lửa chiến tranh và sự bùng nổ của linh lực.
"Nơi đây từng là một thành trì hùng mạnh, giờ chỉ còn là cát bụi. Sự truy cầu sức mạnh mù quáng đã khiến nó mất đi chính mình," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm ổn, pha chút xót xa. Hắn đặt tay lên một tảng đá nứt vỡ, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng nhắc của nó. Từ trong sâu thẳm tảng đá, hắn nghe thấy một tiếng thở dài vô hình, một tiếng thở dài của sự mệt mỏi và cam chịu. Thiết Giáp Thành, vốn là một thành trì có ý chí riêng, đã bị ép buộc phải trở thành một cỗ máy chiến tranh, một công cụ của sự truy cầu thăng tiên. Khi bản chất của nó bị bẻ cong, sự hủy diệt là điều tất yếu.
Nhưng ngay cả trong sự hoang tàn đó, Tần Mặc vẫn nhận ra những mầm sống nhỏ bé đang cố gắng vươn lên. Những cây dại cằn cỗi, mang màu xanh xám, đang chật vật nảy mầm từ những khe nứt của đá, từ những kẽ hở giữa đống đổ nát. Chúng không hề hùng vĩ, không hề mang theo linh khí dồi dào, nhưng chúng lại chứa đựng một ý chí sống mạnh mẽ đến kinh ngạc, một sự kiên cường thầm lặng. Chúng chỉ đơn giản là muốn tồn tại, muốn vươn lên tìm kiếm ánh sáng, không hề có ý niệm về việc "thăng tiên" hay "trở nên vĩ đại". Chính sự giản dị đó đã chạm đến tâm hồn Tần Mặc.
"Linh khí ở đây vẫn còn rất hỗn loạn. Việc chữa lành sẽ cần rất nhiều thời gian và công sức," Tô Lam nói, giọng nàng có chút lo lắng. Nàng nhìn những mảnh vỡ của các pháp khí tu luyện nằm rải rác, cảm nhận được tàn dư của linh lực điên loạn còn vương vấn trong không khí. Là một tu sĩ đã từng ở đỉnh cao, nàng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của sự tàn phá linh khí này. Để một vùng đất có thể hồi phục, linh khí phải được cân bằng trở lại, và điều đó không hề đơn giản. "Chúng ta không thể chỉ đơn thuần khôi phục lại những gì đã mất. Cần phải kiến tạo một nền tảng mới, một cách thức tồn tại mới cho vùng đất này."
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, đôi mắt tinh anh của ông nhìn về phía xa, nơi chân trời vẫn còn mang màu xám tro của khói bụi chiến tranh. "Lịch sử đã chứng minh, khi bản chất bị bẻ cong, sự hủy diệt là điều tất yếu. Thiết Giáp Thành đã mất đi 'vật tính' của nó, bị biến thành một biểu tượng của sự truy cầu cực đoan. Sự sụp đổ của nó là lời cảnh tỉnh lớn nhất cho toàn Huyền Vực," ông nói, giọng điệu uyên bác, trang trọng, nhưng cũng đầy chua xót. "Nhưng vạn vật cũng có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng cơ hội. Những mầm cây dại kia, chúng không cần ai 'khai linh', không cần ai ban cho thần thông. Chúng chỉ cần đất, nước, và ánh sáng, để được là chính chúng. Đó chính là minh chứng cho sức mạnh của 'cân bằng bản chất'."
Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn đặt tay lên một tảng đá nứt vỡ lần nữa, lần này không phải để lắng nghe nỗi đau, mà là để truyền một tia ý niệm cân bằng, một lời thì thầm của hy vọng. Hắn hình dung dòng linh khí hỗn loạn đang dần được thanh lọc, những mảnh vỡ đang dần tìm thấy sự yên ổn trong trạng thái mới của chúng, những mầm cây dại đang vươn mình mạnh mẽ hơn. Đây không phải là việc ép buộc vùng đất này phải "hồi sinh" theo một cách nào đó, mà là cho phép nó tự tìm thấy con đường chữa lành của riêng mình, theo bản chất vốn có của nó.
Hắn nhìn về phía xa, nơi những mầm cây dại đang cố gắng vươn lên từ đất khô cằn. Trong đôi mắt sâu thẳm của Tần Mặc, không chỉ có sự xót xa cho quá khứ, mà còn có một tia sáng của niềm tin vào tương lai. Sự hoang tàn này là một vết sẹo lớn, một lời nhắc nhở đau đớn về những sai lầm đã qua. Nhưng nó cũng là một tờ giấy trắng, một cơ hội để viết nên một câu chuyện mới, một Huyền Vực mới.
"Việc chữa lành Huyền Vực sẽ không chỉ là khôi phục lại cảnh quan vật lý, mà còn là hàn gắn những vết thương trong tư tưởng, trong 'ý chí tồn tại' của vạn vật," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng giữa không gian hoang tàn. "Chúng ta phải cho vạn vật thấy rằng, giá trị không nằm ở việc vươn tới một đỉnh cao hư ảo, mà nằm ở việc trân trọng bản nguyên, trân trọng sự tồn tại của chính mình, dù là một ngọn cỏ hay một ngọn núi."
Tô Lam và Thiên Sách Lão Nhân im lặng lắng nghe, ánh mắt họ đều hướng về Tần Mặc, người thiếu niên với năng lực đặc biệt đã thay đổi số phận của Huyền Vực. Họ hiểu rằng, con đường phía trước còn rất dài và gian khổ, không chỉ là khôi phục vật chất, mà còn là thay đổi nhận thức đã ăn sâu vào tâm trí hàng ngàn năm. Sẽ có những người cố chấp, không muốn từ bỏ con đường cũ, sẽ có những thách thức mới. Nhưng với Tần Mặc và triết lý "cân bằng bản chất", họ tin rằng Huyền Vực sẽ tìm thấy một tương lai thực sự, một tương lai không còn bị ám ảnh bởi sự truy cầu thăng tiên cực đoan, mà là một tương lai của sự tự do, của sự sống động, nơi vạn vật được quyền là chính nó.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Tần Mặc cùng các đồng minh trở về Vô Tính Thành. Ánh đèn lồng ấm cúng đã bắt đầu được thắp lên trên Phố Chợ Sáng, xua đi sự u ám của hoàng hôn. Không khí nơi đây hoàn toàn đối lập với vùng đất hoang tàn họ vừa ghé thăm. Tiếng rao hàng của những người bán rau quả tươi, tiếng cười nói rộn rã của trẻ con đang nô đùa, tiếng gà kêu cục tác, và cả tiếng trả giá rôm rả của người mua kẻ bán, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động và bình yên.
Các gian hàng gỗ đơn giản, mái che bằng vải, bày bán đủ thứ nhu yếu phẩm, từ rau xanh tươi rói, hoa quả mọng nước, đến những món đồ gốm thô mộc của Ông Bảy, hay những món ăn dân dã, ấm bụng. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi hoa quả chín mọng, mùi đất ẩm và thảo mộc từ các tiệm thuốc nhỏ xen lẫn vào nhau, khiến mọi giác quan đều được an ủi.
Sau một bữa ăn ấm cúng tại một quán ăn nhỏ ven đường, nơi Tần Mặc thưởng thức một bát canh rau rừng nóng hổi, hắn tập hợp một số trưởng lão, dân làng và các đồng minh thân cận tại một khoảng sân rộng rãi ở trung tâm Phố Chợ Sáng. Thôn Trưởng Vô Tính Thành, ông lão trung niên, khuôn mặt hiền từ nhưng kiên nghị, tóc đã bạc phơ, mặc áo vải giản dị, ngồi đối diện với Tần Mặc. Bên cạnh ông là Lão Khang, ông lão lưng còng, tóc bạc phơ, râu dài trắng muốt, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc, tay cầm một chiếc thìa gốm mộc mạc, nhấm nháp trà. Hạ Nguyệt, Tô Lam, Lục Vô Trần và Thiên Sách Lão Nhân cũng có mặt, cùng với một vài người dân Vô Tính Thành khác.
Ánh đèn lồng hắt lên khuôn mặt Tần Mặc, khiến hắn trông càng thêm trầm tĩnh. Hắn không dùng lời lẽ hoa mỹ hay hùng hồn, không tuyên bố một chiến thắng vĩ đại hay một kỷ nguyên vàng son. Thay vào đó, hắn dùng chính những câu chuyện, những trải nghiệm của mình để giải thích về triết lý "cân bằng bản chất" một cách giản dị, dễ hiểu nhất.
"Chúng ta đã chứng kiến sự hủy diệt mà sự truy cầu thăng tiên mù quáng mang lại," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm ổn, chân thành. "Thiết Giáp Thành, một công trình vĩ đại, đã trở thành cát bụi. Các Mộc Tinh, các Thạch Linh, các sinh vật khác, đã bị ép buộc phải từ bỏ bản nguyên của mình, để rồi trở thành những cỗ máy không hồn. Tất cả chỉ vì một chữ 'tiên'."
Hắn dừng lại một chút, nhìn vào ánh mắt của từng người, thấy được sự lắng nghe chăm chú, sự đồng cảm và cả những tia hoài nghi còn ẩn sâu. "Chúng ta không cần phải ép buộc bất cứ điều gì thành tiên. Một thanh kiếm không cần là thần binh mới có giá trị. Một ngọn cỏ không cần là linh dược mới có ý nghĩa. Giá trị không nằm ở việc nó trở thành 'thứ gì đó cao hơn', mà nằm ở chính bản chất của nó, ở sự cân bằng trong sự tồn tại của nó."
Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn dõi về phía xa, như nhìn thấy cả một Huyền Vực rộng lớn đang dần được hồi sinh. "Vô Tính Thành của chúng ta, nơi mà chúng ta không truy cầu thăng tiên, nơi mà vạn vật sống hòa thuận với bản nguyên của mình, sẽ là nền tảng cho sự khởi đầu này. Nơi đây sẽ là ngọn hải đăng, soi đường cho những ai còn lạc lối trong ảo vọng thăng tiên, là biểu tượng của một Huyền Vực mới, nơi sự cân bằng bản chất được tôn vinh."
Thôn Trưởng Vô Tính Thành lắng nghe chăm chú, đôi lông mày bạc khẽ nhíu lại. "Điều đó có nghĩa là... chúng ta sẽ không còn bị đe dọa bởi những kẻ muốn 'khai linh' chúng ta nữa sao, Tần Mặc?" Giọng ông Thôn Trưởng mang theo cả hy vọng lẫn chút lo lắng còn vương vấn từ những ký ức kinh hoàng. Ông đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều để có thể tin ngay vào một tương lai hoàn toàn không có sóng gió. Sự bình yên của Vô Tính Thành vốn dĩ rất mong manh.
Lão Khang, nhẹ nhàng đặt chiếc thìa gốm xuống bàn, cất tiếng, giọng trầm tĩnh, uyên bác, như tiếng chuông chùa vọng từ xa xưa. "Triết lý của Tần Mặc... chính là 'chân lý thất lạc' mà các hiền giả cổ đại đã nói đến. Ta đã nghe cha ông kể lại, về một thời Huyền Vực từng bình yên, khi vạn vật đều trân trọng bản nguyên của mình, khi không có sự phân cấp, tranh đoạt vì hư danh 'thăng tiên'. Nhưng rồi, sự tham lam và khao khát vô độ đã khiến chân lý ấy bị lãng quên." Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy thâm ý. "Quay về bản nguyên, là cách duy nhất để Huyền Vực không sụp đổ."
Hạ Nguyệt, ngồi cạnh Tần Mặc, siết nhẹ tay hắn, như một lời động viên thầm lặng. Nàng hướng ánh mắt về phía mọi người, gương mặt thanh tú ánh lên vẻ kiên định. "Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại, từng bước một. Không phải là áp đặt, mà là gieo mầm cho sự tự do lựa chọn. Chúng ta sẽ chứng minh rằng, một cuộc sống bình yên, trân trọng bản chất, không truy cầu thăng tiên, là một cuộc sống đáng giá hơn bất kỳ đỉnh cao ảo vọng nào."
Tô Lam cũng lên tiếng, giọng nàng rõ ràng, mạch lạc. "Việc tái thiết không chỉ là xây dựng lại những gì đổ nát, mà còn là kiến tạo một hệ thống mới, nơi các phương pháp tu luyện không còn dựa trên sự ép buộc vật thể 'thoát ly bản chất'. Chúng ta cần những học viện, những nơi truyền bá triết lý cân bằng, để thế hệ tương lai không lặp lại sai lầm của những kẻ tiền nhiệm."
Lục Vô Trần thêm vào, ánh mắt ông nhìn về phía những đứa trẻ đang vui đùa dưới ánh đèn lồng. "Sự thay đổi sẽ bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ mỗi sinh linh, mỗi vật thể. Tín niệm của vạn vật phải được thanh lọc, để chúng hiểu rằng sự vĩ đại không nằm ở việc chúng trở thành gì, mà nằm ở việc chúng là chính chúng."
Tần Mặc nhìn vào ánh mắt của từng người, thấy được sự tin tưởng, sự hoài nghi, và cả những tia hy vọng mới đang bùng cháy trong tim họ. Hắn biết, con đường này sẽ rất dài, không chỉ là vài năm, mà có thể là vài chục, thậm chí vài trăm năm. Sẽ có những thách thức mới xuất hiện, từ những kẻ cố chấp không muốn từ bỏ con đường cũ, từ những thế hệ mới có thể quên đi bài học của quá khứ. Việc xây dựng Vô Tính Thành thành một trung tâm triết lý mới sẽ gặp phải sự kháng cự từ những kẻ không muốn từ bỏ con đường tu luyện cực đoan. Tần Mặc sẽ cần phải phát triển các phương pháp hòa bình và thuyết phục để thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào Huyền Vực, không chỉ dựa vào sức mạnh.
Nhưng hắn không hề nản lòng. Cái bình yên giản dị của Phố Chợ Sáng, cái ý chí kiên cường của những mầm cây dại, và niềm tin sắt đá của những người bạn đồng hành chính là động lực lớn nhất của hắn.
"Con đường phía trước còn rất dài," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên giữa tiếng rì rầm của Phố Chợ Sáng, "nhưng chúng ta đã có một khởi đầu. Một kỷ nguyên mới của Huyền Vực đã bắt đầu, một kỷ nguyên của sự cân bằng bản chất, nơi vạn vật được tự do là chính nó." Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những hạt giống hy vọng. Đây không phải là một cái kết, mà là một khởi đầu vĩ đại cho một hành trình kiến tạo. Tần Mặc biết, trách nhiệm của mình không chỉ dừng lại ở việc ngăn chặn tai họa, mà còn là dẫn dắt Huyền Vực đến một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai mà hắn tin rằng, sẽ là một thế giới thực sự của sự sống động và tự do.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.