Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1428: Âm Vang Triết Lý Cân Bằng: Những Con Đường Kế Thừa Đa Dạng

Ánh trăng vằng vặc vẫn còn treo cao trên nền trời đêm Vô Tính Thành, như một viên ngọc thạch khổng lồ tỏa sáng, dệt nên một tấm màn bạc huyền ảo phủ lên vạn vật. Tần Mặc khẽ nắm chặt lấy bàn tay Hạ Nguyệt, cảm nhận hơi ấm từ nàng truyền sang, lòng hắn tràn ngập một sự bình yên lạ thường, một sự mãn nguyện sâu sắc chưa từng có. Những làn sóng ý chí tồn tại mạnh mẽ, thuần khiết từ Mộc Lan vẫn còn âm vang trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây, chúng không còn là những con sóng đơn lẻ nữa. Chúng tựa như những dòng chảy nhỏ, hòa mình vào một đại dương mênh mông của vô vàn ý chí khác, mỗi dòng chảy mang một sắc thái riêng, một giai điệu độc đáo.

Hắn nhắm hờ đôi mắt, để tâm thần mình phiêu du theo những làn sóng vô hình ấy. Mùi trà thơm dịu nhẹ từ chén ngọc trên bàn, hòa lẫn với hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn, tạo nên một không gian tĩnh mịch mà sống động. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ bên hiên, tiếng côn trùng đêm rỉ rả không dứt, tất cả đều trở thành một phần của bản giao hưởng ý chí mà Tần Mặc đang lắng nghe.

"Hạ Nguyệt, Khang lão," Tần Mặc khẽ cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tịch mịch. "Ta cảm nhận được... không chỉ là Mộc Lan. Có rất nhiều hạt mầm khác đang nảy nở, theo những cách riêng của chúng. Chúng không lớn mạnh hùng tráng như một đại thụ, nhưng lại kiên cường và đầy sức sống, mỗi hạt mầm đều là một lời khẳng định cho ý chí tồn tại độc đáo của bản thân." Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả ngàn vì sao, dõi nhìn ra xa, về phía những mái nhà gỗ mộc mạc ẩn mình dưới ánh trăng. Hắn không chỉ nhìn thấy kiến trúc vật lý, mà còn "thấy" những ý chí, những khao khát thầm kín đang cựa quậy, vươn mình.

Lão Khang, với mái tóc bạc phơ như tuyết, râu dài trắng muốt rủ xuống ngực, khẽ vuốt râu, mỉm cười hiền từ. Đôi mắt ông hằn lên những nếp nhăn của thời gian, nhưng lại ánh lên vẻ tinh anh và uyên bác. "Đó là điều mà ngươi đã gieo trồng, Tần Mặc. Mỗi sinh linh đều có con đường riêng của mình. Ngươi đã mở ra cánh cửa cho họ, để họ tự do lựa chọn, tự do khám phá. Sự đa dạng ấy chính là sức mạnh của Huyền Vực hiện tại." Lão khang nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng, tựa như triết lý mà họ đang bàn luận, thoạt đầu có vẻ đơn giản, nhưng lại ẩn chứa chiều sâu vô tận. Ông nhớ lại những ngày tháng loạn lạc, khi mọi vật đều bị ép buộc phải "thăng tiên", khi linh hồn của cây cỏ, đá sỏi bị bóp méo để phục vụ dục vọng của con người. Giờ đây, cảnh tượng này, sự yên bình này, chính là thành quả của bao năm tháng gian khổ, của bao hy sinh.

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén Tần Mặc, động tác nàng uyển chuyển, mềm mại như dòng suối. Nàng hiểu sâu sắc những gì Tần Mặc đang cảm nhận. Nàng biết, đối với hắn, đây không chỉ là một sự kiện đơn thuần, mà là sự xác nhận cho cả một hành trình dài đầy gian khó và thử thách. Nàng cũng có thể cảm nhận được những làn sóng ý chí ấy, dù không rõ ràng và mạnh mẽ như Tần Mặc, nhưng đủ để nàng thấu hiểu sự biến chuyển sâu sắc của Huyền Vực. "Vậy là, hạt mầm chàng gieo đã không chỉ nảy mầm tươi tốt, mà còn tự đâm chồi, rễ sâu, thành một khu rừng mới, đa dạng và mạnh mẽ hơn, như chàng đã từng nói," nàng thì thầm, ánh mắt tràn đầy yêu thương và tự hào. "Họ không chỉ tiếp nhận, mà còn biến đổi và phát triển triết lý của chàng theo những cách độc đáo nhất, phù hợp nhất với bản chất của chính họ."

Tần Mặc khẽ gật đầu, lòng hắn ngập tràn cảm xúc. Hắn đã từng lo lắng, rằng liệu triết lý "cân bằng bản chất" có thể đứng vững trước sự cám dỗ của "thăng tiên" hay không. Hắn từng e ngại rằng những hạt giống mình gieo sẽ bị nhấn chìm bởi cơn sóng dữ của dục vọng và quyền lực. Nhưng giờ đây, những làn sóng ý chí mà hắn cảm nhận được đã xua tan mọi nghi ngờ. Từ một ngọn cỏ ven đường, một tảng đá vô tri, cho đến những sinh linh có tri giác, mỗi vật đều đang tự tìm kiếm con đường của riêng mình, không bị gò ép, không bị cưỡng cầu. Đây chính là điều hắn hằng mong ước, một thế giới mà vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "khác biệt". Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ ý chí của những người trẻ, những người đang đi những con đường hoàn toàn khác biệt, nhưng đều chung một mục đích: trân trọng và phát huy bản chất của mình. Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh thản hiện rõ trên môi hắn. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải bằng cách chiến đấu với kẻ thù, mà bằng cách gieo trồng niềm tin và hy vọng. Sự bình yên này, chính là phần thưởng xứng đáng nhất.

***

Trong cùng thời khắc đó, xa xăm nơi Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, ánh nắng ban ngày chỉ lờ mờ xuyên qua tán lá cổ thụ rậm rạp, tạo thành những vệt sáng huyền ảo trên nền đất ẩm ướt. Mùi đất mục, rêu phong và hương hoa dại hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu mùi hương nguyên thủy, hoang dã. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa sống động.

Dưới gốc một Cây Thần Cổ Thụ vĩ đại, thân cây to lớn như một tòa thành tự nhiên, Lâm Phong ngồi xếp bằng, nhắm mắt thiền định. Thân hình y tuấn tú, khí chất hăng hái đã được mài giũa thành sự điềm tĩnh và hòa nhã. Y vẫn mặc bộ đồng phục tông môn đơn giản, nhưng giờ đây nó không còn là biểu tượng của một thế lực, mà là của một triết lý. Tay y, thay vì nắm chặt kiếm, lại đặt nhẹ lên lớp rêu phong bám trên gốc cây, như đang kết nối với mạch sống sâu thẳm của đại ngàn. Hơi thở của y đều đặn, hòa quyện với nhịp đập của khu rừng. Linh khí tự nhiên, vốn dĩ vô hình, giờ đây dường như có thể được nhìn thấy, luân chuyển quanh Lâm Phong như những dải lụa mềm mại, rồi từ từ thấm vào cơ thể y, không phải để gia tăng sức mạnh một cách vội vã, mà để hòa hợp, để thấu hiểu.

Ngay cạnh y, một Mộc Tinh nhỏ bé, linh hồn của một nhánh cây cổ thụ, khẽ lay động. Nó không phải là một linh vật đã được "khai linh" hoàn toàn theo cách thức cưỡng ép của tu sĩ thời xưa, mà là một thực thể đang tự mình thức tỉnh, tự mình vươn mình theo bản năng tự nhiên. Cành lá non xanh biếc của Mộc Tinh nhẹ nhàng vươn ra, như đang đáp lại sự kết nối của Lâm Phong, không phải bằng một mệnh lệnh, mà bằng một sự đồng điệu. Lâm Phong không cố gắng hấp thụ năng lượng của nó, cũng không ép buộc nó phải thay đổi bản chất để trở thành một pháp bảo trợ giúp. Y chỉ đơn thuần "lắng nghe" ý chí tồn tại của Mộc Tinh, cảm nhận khát khao được lớn lên, được quang hợp, được tồn tại một cách tự nhiên nhất của nó.

Trong tâm trí Lâm Phong, không có những suy nghĩ về cảnh giới, về sức mạnh hay về việc "thăng tiên". Y chỉ cảm nhận một sự bình yên sâu sắc, một sự kết nối không lời với vạn vật xung quanh. "Không cần phải thay đổi, không cần phải vươn lên trở thành một thứ gì đó vĩ đại hơn bản thân," y thầm nhủ trong tâm khảm. "Chỉ cần hiểu v�� đồng hành. Mỗi cây cỏ, mỗi viên đá, mỗi dòng suối đều có ý chí tồn tại của riêng mình, và sức mạnh thực sự nằm ở sự hài hòa, ở việc tôn trọng bản chất ấy." Y đã từng là một thiếu niên đầy nhiệt huyết, khao khát "thành tiên" theo con đường cũ, nhưng sau khi tiếp xúc với triết lý của Tần Mặc và chứng kiến sự tàn phá do sự truy cầu vô độ gây ra, y đã chọn một con đường khác. Một con đường mà sức mạnh không đến từ việc chinh phục, mà đến từ việc hòa hợp. Y cảm nhận được linh khí tươi mới tràn vào cơ thể, nhưng đó không phải là sự bành trướng, mà là sự cân bằng, sự dung hòa. Mỗi tế bào trong cơ thể y đều như đang reo vang cùng tiếng gió, cùng nhịp đập của khu rừng. Y đã tìm thấy "Vật tính" của chính mình trong sự giao hòa với tự nhiên, trở thành một phần không thể tách rời của nó, một người bảo vệ thầm lặng, một người đồng hành trung thành.

Mộc Tinh khẽ lung lay hơn nữa, một làn hơi xanh nhạt tỏa ra từ những chiếc lá non, bao phủ Lâm Phong trong một vầng sáng dịu nhẹ. Đó không phải là hào quang của sức mạnh, mà là sự giao cảm thuần khiết giữa hai ý chí tồn tại, một của con người, một của thiên nhiên. Lâm Phong mỉm cười thanh thản. Y biết, con đường này tuy chậm rãi, nhưng lại vững chắc và bền bỉ hơn bất kỳ con đường nào khác. Nó không chỉ nuôi dưỡng bản thân y, mà còn giúp vạn vật xung quanh y phát triển theo đúng bản chất của chúng, tạo nên một hệ sinh thái hài hòa, đầy sức sống.

***

Không xa xôi như rừng sâu, ngay trong lòng Vô Tính Thành yên bình, dưới ánh nắng ấm dịu, một xưởng gốm nhỏ ẩn mình giữa những ngôi nhà gỗ lim và đá cuội. Tiếng suối chảy róc rách từ những con kênh nhỏ len lỏi khắp thành phố, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây ăn trái nhỏ, tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh êm đềi, mộc mạc. Mùi gỗ ẩm, mùi đất tươi xốp và mùi thức ăn dân dã thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác ấm cúng và quen thuộc.

Trong xưởng, Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn lanh lợi, giờ đây đã là một thiếu nữ. Nàng vẫn mặc váy áo tươi sáng, nhưng đã thêm vào đó sự trưởng thành và trầm tĩnh. Nàng đang ngồi tỉ mỉ nặn một món đồ gốm. Bàn tay nàng, thoạt nhìn có vẻ nhỏ bé, nhưng lại vô cùng khéo léo và vững vàng, vuốt ve từng đường nét của khối đất sét mềm mại. Nét mặt nàng tập trung cao độ, đôi mắt nàng ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nàng không chỉ nhìn thấy hình dáng bên ngoài của món gốm, mà còn cảm nhận được linh hồn ẩn chứa bên trong nó.

Nàng không hề dùng chút linh lực nào để "khai linh" món gốm. Thay vào đó, nàng dùng sự kiên nhẫn vô tận và tình yêu thương chân thành để "tu dưỡng" bản chất của đất và nước, những nguyên liệu cơ bản tạo nên món đồ. Mỗi động tác của nàng đều là một sự giao tiếp không lời, một lời thì thầm với khối đất, hỏi nó muốn trở thành hình dáng gì, muốn mang ý chí tồn tại như thế nào. Nàng không ép buộc, mà chỉ dẫn dắt, hỗ trợ, như một người mẹ dịu dàng giúp con mình trưởng thành.

"Ngươi không cần phải là một pháp khí thần thông quảng đại, cũng chẳng cần phải biến thành một linh vật có thể bay lượn trên trời cao," Tiểu Hoa khẽ thì thầm, giọng nàng dịu dàng như tiếng gió, chỉ đủ để nàng và khối đất sét nghe thấy. "Ngươi chỉ cần là chính mình, một chén trà bình dị, một bình hoa mộc mạc, và ngươi sẽ là tuyệt vời nhất, bởi vì ngươi mang trong mình sự thuần khiết của đất, sự trong lành của nước, và ý chí kiên cường của chính mình." Nàng cảm nhận được sự sống động trong khối đất sét, một sự cựa quậy nhẹ nhàng, như thể nó đang đáp lại lời nàng, đang tự mình định hình "ý chí tồn tại" của riêng nó.

Phía sau nàng, Ông Bảy, một thợ gốm lão luyện với mái tóc điểm bạc và đôi bàn tay chai sạn, khẽ mỉm cười. Ông đã quan sát Tiểu Hoa từ lâu, và ông đã chứng kiến sự "kỳ diệu" mà nàng mang lại cho nghề gốm truyền thống. "Con bé có thể nhìn thấy linh hồn của đất đá," ông thì thầm, giọng nói trầm đục nhưng đầy thán phục. "Nàng không chỉ nặn gốm, mà nàng còn đánh thức 'vật tính' của chúng, giúp chúng tìm thấy giá trị đích thực của mình. Đó là một khả năng phi thường, một sự kết nối mà ta chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác."

Dưới bàn tay khéo léo của Tiểu Hoa, món đồ gốm dần thành hình, không chỉ là một vật thể vô tri, mà như có một sự sống riêng. Một vầng sáng dịu nhẹ, không phải là hào quang của linh lực, mà là ánh sáng của sự thuần khiết và ý chí tự do, khẽ tỏa ra từ món gốm. Nó mang vẻ đẹp bình dị, không cầu kỳ, nhưng lại bền bỉ và tràn đầy sự sống, biểu tượng cho triết lý "cân bằng bản chất" được thể hiện một cách giản đơn và gần gũi nhất. Tiểu Hoa mỉm cười mãn nguyện. Nàng không theo đuổi con đường tu luyện để trở thành một cường giả, nàng chỉ muốn trở thành một người có thể hiểu và trân trọng mọi vật xung quanh, giúp chúng tìm thấy giá trị của chính mình. Và đó, đối với nàng, chính là con đường "thăng tiên" chân chính nhất.

***

Quay trở lại Quán Trà Vọng Nguyệt, khi ánh chiều tà dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Tần Mặc mở mắt. Hắn cảm nhận rõ ràng những con đường khác nhau mà Lâm Phong và Tiểu Hoa đang đi, cùng với vô số những người trẻ khác trên khắp Huyền Vực. Hắn "thấy" Lâm Phong hòa mình vào linh khí của đại ngàn, trở thành một phần của tự nhiên mà không cần phải bứt mình ra khỏi nó. Hắn "thấy" Tiểu Hoa kiên nhẫn vuốt ve khối đất sét, đánh thức ý chí tồn tại của nó bằng tình yêu và sự thấu hiểu. Mỗi con đường, mỗi cách tiếp cận đều là một minh chứng sống động cho sự đa dạng và chiều sâu của triết lý cân bằng mà hắn đã dày công gieo trồng.

Một nụ cười thật sự thanh thản, mãn nguyện hiện rõ trên môi hắn. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm của Vô Tính Thành, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo thế giới. Hắn cảm nhận được sự sống động và hài hòa của Huyền Vực, một sự hài hòa không đến từ sự đồng nhất, mà đến từ sự đa dạng, từ việc mỗi vật đều được phép là chính nó.

"Hạ Nguyệt, Khang lão," Tần Mặc cất lời, giọng hắn nhẹ bẫng như làn gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một sức nặng của sự thấu hiểu và giác ngộ. "Huyền Vực không cần một vị 'Tiên' duy nhất để cân bằng. Nó cần hàng ngàn, vạn vạn những con đường riêng biệt, mỗi con đường đều trân trọng bản chất của chính mình. Nó cần những người như Lâm Phong, hòa mình vào thiên nhiên, và những người như Tiểu Hoa, đánh thức ý chí tồn tại của vật vô tri. Mỗi người, mỗi vật đều là một 'Tiên' theo cách riêng của họ, một phần thiết yếu của sự cân bằng vĩ đại này. Ta đã tìm thấy sự bình yên thực sự, sự mãn nguyện tối cao, khi thấy di sản của mình không chỉ được bảo tồn mà còn được phát triển theo hàng ngàn cách khác nhau, mỗi cách đều là một minh chứng cho quyền được là chính mình của vạn vật."

Hạ Nguyệt và Lão Khang nhìn theo Tần Mặc, ánh mắt họ tràn đầy yêu thương và kính trọng. Họ biết, Tần Mặc đã hoàn thành sứ mệnh của mình một cách trọn vẹn nhất. Hắn không cần phải là người hùng đứng trên đỉnh cao quyền lực, hắn chỉ cần là người gieo hạt giống, để rồi nhìn thấy những khu rừng mới mọc lên, đa dạng và đầy sức sống.

Tần Mặc đưa ánh mắt nhìn xa xăm, nơi những ngọn núi trùng điệp của Huyền Vực ẩn hiện trong màn đêm. Hắn biết, những thách thức nhỏ về tư tư���ng hay sự mất cân bằng cục bộ vẫn có thể phát sinh trong tương lai. Nhưng hắn không còn lo lắng nữa. Hắn tin tưởng vào thế hệ kế cận, vào những người trẻ như Mộc Lan, Lâm Phong, Tiểu Hoa, những người sẽ tiếp tục dẫn dắt Huyền Vực trên con đường cân bằng. Di sản của hắn không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một triết lý sống, một niềm tin về quyền được là chính mình, và nó sẽ mãi mãi trường tồn, được kế thừa và phát triển không ngừng bởi những thế hệ trẻ đầy triển vọng. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc sống ẩn dật hoàn toàn, trở thành một huyền thoại thầm lặng, một nguồn cảm hứng ẩn mình, để thế giới tự mình viết tiếp câu chuyện của nó, để vạn vật có quyền được là chính nó. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không phải bằng những trận chiến long trời lở đất, mà bằng những trái tim thuần khiết và những tâm hồn khao khát sự cân bằng, được dẫn dắt bởi những ngọn hải đăng của chính họ. Tần Mặc, một huyền thoại thầm lặng, chỉ còn có thể đứng đó, cảm nhận và mỉm cười trong màn đêm vĩnh c��u đang dần buông xuống, một màn đêm hứa hẹn một bình minh mới cho Huyền Vực, nơi triết lý cân bằng sẽ mãi mãi trường tồn, được kế thừa và phát triển không ngừng bởi những thế hệ trẻ đầy triển vọng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free