Vạn vật không lên tiên - Chương 1429: Hồn Vật Trong Phố Thị: Di Sản Thầm Lặng Đơm Hoa
Quán Trà Vọng Nguyệt giờ đây đã trở thành một biểu tượng của sự bình yên, một chốn ẩn cư mà bao người mơ ước. Ánh hoàng hôn chiều nay dường như cũng muốn nán lại lâu hơn, rải những vệt vàng óng ả trên mặt Suối Tinh Lộ, nơi dòng nước vẫn róc rách chảy không ngừng, mang theo âm thanh dịu dàng xoa dịu mọi ưu phiền. Từ mái hiên nhà gỗ đơn sơ nhưng ấm cúng, Tần Mặc và Hạ Nguyệt ngồi cạnh nhau, không nói một lời, chỉ đơn thuần tận hưởng khoảnh khắc giao thoa giữa ngày và đêm. Không gian ngập tràn mùi trà thơm thoang thoảng, hòa quyện với hương hoa nhài thanh khiết từ góc vườn và mùi gỗ mộc mạc của căn quán. Tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng, một sự tĩnh lặng hiếm có giữa dòng chảy vĩnh hằng của Huyền Vực.
Hạ Nguyệt nhẹ nhàng rót thêm trà vào chén của Tần Mặc, động tác của nàng uyển chuyển, tinh tế như một điệu múa cổ xưa. Nàng mỉm cười nhìn hắn, ánh mắt trong veo ẩn chứa tình yêu và sự thấu hiểu vô bờ. Tần Mặc, như một thói quen đã hằn sâu vào linh hồn, khẽ nhắm mắt. Hắn không cần nhìn, không cần nghe bằng giác quan phàm tục, bởi toàn bộ ý thức của hắn đã hòa vào Huyền Vực bao la. Những rung động tinh tế nhất, dù là từ chiếc lá khẽ rơi, dòng suối đang chảy, hay những ý chí tồn tại đang bừng nở nơi xa xôi, đều không thể thoát khỏi sự cảm nhận của hắn. Hôm nay, một luồng ý chí mới mẻ, đầy sức sống, nhưng lại mang một vẻ quen thuộc kỳ lạ, vừa cổ xưa vừa hiện đại, bỗng nhiên lay động tâm hồn hắn từ một nơi rất xa xôi. Nó không hùng vĩ như ý chí của đại ngàn, không thanh thoát như linh hồn của dòng nước, mà lại ẩn chứa trong sự kiên định của vật chất, trong niềm đam mê của đôi tay khéo léo.
Hạ Nguyệt thấy đôi mày hắn khẽ nhíu lại, rồi lại giãn ra, một nụ cười mãn nguyện dần hiện lên trên môi. Nàng khẽ đặt chén trà ấm vào tay hắn, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, như sưởi ấm cả tâm hồn Tần Mặc.
"Hôm nay huynh có vẻ trầm tư hơn mọi khi," Hạ Nguyệt cất tiếng, giọng nàng dịu dàng như làn nước suối.
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ, phản chiếu những vì sao đầu tiên đang lấp lánh trên bầu trời đêm của Vô Tính Thành. Hắn khẽ khàng đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã nhuốm màu thời gian. "Ta đang lắng nghe... một điều gì đó mới mẻ, nhưng lại rất quen thuộc, rất 'bản chất'." Hắn trầm tư, tựa như đang chiêm nghiệm một chân lý vừa được vén màn. "Nó không phải là linh khí cuồn cuộn hay lực lượng bàng bạc. Nó là sự tinh túy của vật chất, là tiếng nói thầm lặng của ý chí tồn tại, được đánh thức bởi một tâm hồn đồng điệu. Nó đến từ một nơi phồn hoa, huyên náo, nơi mà ta từng nghĩ rằng sự cân bằng khó lòng bén rễ sâu sắc đến vậy."
Hạ Nguyệt mỉm cười, ánh mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu. Nàng biết, Tần Mặc đang cảm nhận sự phát triển của triết lý cân bằng mà hắn đã dày công gieo trồng. Hắn đã thấy Lâm Phong hòa mình vào linh khí của đại ngàn, trở thành một phần của tự nhiên mà không cần phải bứt mình ra khỏi nó. Hắn cũng đã thấy Tiểu Hoa kiên nhẫn vuốt ve khối đất sét, đánh thức ý chí tồn tại của nó bằng tình yêu và sự thấu hiểu, biến một vật phẩm bình thường thành một tác phẩm nghệ thuật tràn đầy sinh khí. Mỗi con đường, mỗi cách tiếp cận đều là một minh chứng sống động cho sự đa dạng và chiều sâu của triết lý cân bằng mà hắn đã dày công gieo trồng. Nhưng luồng ý chí hắn đang cảm nhận lúc này lại khác, nó mang một vẻ đẹp công phu hơn, một sự kết hợp giữa nghệ thuật và bản chất, được thể hiện qua đôi bàn tay tài hoa của một nghệ nhân.
"Di sản của huynh," Hạ Nguyệt khẽ nói, "không chỉ được bảo tồn mà còn được phát triển theo hàng ngàn cách khác nhau, mỗi cách đều là một minh chứng cho quyền được là chính mình của vạn vật." Lời nàng vừa thốt ra cũng chính là những gì Tần Mặc đã chiêm nghiệm trong tâm trí hắn đêm qua. Hắn gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi trùng điệp của Huyền Vực ẩn hiện trong màn đêm. Hắn cảm nhận được sự sống động và hài hòa của Huyền Vực, một sự hài hòa không đến từ sự đồng nhất, mà đến từ sự đa dạng, từ việc mỗi vật đều được phép là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "khác biệt hơn" so với bản chất của chúng.
Luồng ý chí mà hắn đang cảm nhận không chỉ là sự hiện diện đơn thuần của "vật tính," mà là một sự tôn vinh, một sự "thăng hoa" của "vật tính" thông qua nghệ thuật và sự sáng tạo của con người. Điều này khiến Tần Mặc cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc sống ẩn dật hoàn toàn, trở thành một huyền thoại thầm lặng, một nguồn cảm hứng ẩn mình, để thế giới tự mình viết tiếp câu chuyện của nó. Hắn tin tưởng vào thế hệ kế cận, vào những người trẻ như Mộc Lan, Lâm Phong, Tiểu Hoa, và cả những nghệ nhân vô danh đang từng ngày tô điểm cho Huyền Vực, những người sẽ tiếp tục dẫn dắt Huyền Vực trên con đường cân bằng. Triết lý của hắn không phải là một giáo điều cứng nhắc, mà là một dòng chảy linh hoạt, thích nghi và bồi đắp cho mọi khía cạnh của cuộc sống. Nó đã vượt ra khỏi phạm vi tu luyện, len lỏi vào từng ngóc ngách của xã hội, và giờ đây, hắn cảm nhận nó đang thăng hoa trong những tác phẩm nghệ thuật, trong những đôi tay khéo léo.
Tần Mặc nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đã tìm thấy sự bình yên thực sự, sự mãn nguyện tối cao, khi thấy di sản của mình không chỉ được bảo tồn mà còn được phát triển theo hàng ngàn cách khác nhau, mỗi cách đều là một minh chứng cho quyền được là chính mình của vạn vật. Cái cảm giác "quen thuộc" mà hắn cảm nhận được từ luồng ý chí kia chính là sự cộng hưởng với triết lý cốt lõi của hắn: tôn trọng bản chất, để mọi vật được là chính nó. Và giờ đây, nó đang được những con người tài hoa thể hiện một cách trọn vẹn, không chỉ qua tu luyện mà còn qua sự sáng tạo, qua từng nét chạm khắc, từng đường vân gỗ, từng hạt đất sét. Huyền Vực đang tự mình viết tiếp câu chuyện của sự cân bằng, và Tần Mặc, người gieo hạt giống, giờ đây chỉ còn có thể mỉm cười, dõi theo từ xa, với một trái tim tràn đầy hy vọng và sự an lạc vô bờ.
***
Hoàng Thành Thiên Long, tráng lệ và uy nghi, chìm trong ánh nắng ban mai rực rỡ. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp cổ xưa, đứng sừng sững như một người gác cổng vĩ đại của một vương triều thịnh vượng. Bên trong, các cung điện nguy nga tráng lệ với mái cong vút, rồng phượng chạm khắc tinh xảo, sơn son thếp vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Nhưng không chỉ có vẻ đẹp quý tộc, Hoàng Thành còn là một trung tâm phồn hoa với những khu phố buôn bán sầm uất, nhà cửa san sát, lầu các cao tầng vươn mình lên trời, và những con đường lát đá rộng rãi tấp nập người qua lại. Âm thanh huyên náo của cuộc sống đô thị vang vọng khắp nơi: tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng ngựa xe lộc cộc trên đường đá, tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn và tửu lầu, xen lẫn tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện và tiếng trống canh gác đều đặn từ xa vọng lại. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi bụi đường, mùi rượu nồng nàn, và cả hương hoa từ các khu vườn quý tộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng đa sắc của cuộc sống.
Giữa sự huyên náo ấy, tại một góc phố thủ công mỹ nghệ sầm uất, nơi các gian hàng san sát nhau trưng bày đủ loại tác phẩm từ ngọc thạch, gốm sứ đến tranh vẽ và tượng điêu khắc, có một xưởng nhỏ, có phần khiêm tốn hơn, nhưng lại tỏa ra một sức hút kỳ lạ. Nó không phô trương bằng những món đồ lòe loẹt, dát vàng dát bạc, mà thu hút sự chú ý bởi sự mộc mạc, tinh tế và một luồng sinh khí bình dị nhưng bền vững. Người dân qua lại tấp nập, nhưng ai đi ngang qua xưởng này cũng đều nán lại, ánh mắt tò mò và thích thú lướt qua những tác phẩm được trưng bày.
Một người phụ nữ trung niên, với vẻ mặt hiền lành và trang phục vải thô đơn giản, đang đứng ngắm nghía một bức tượng gỗ nhỏ hình chim Lạc. Nàng đưa tay khẽ vuốt ve bề mặt gỗ được đánh bóng tỉ mỉ, đôi mắt ánh lên sự ngạc nhiên. "Nhìn xem, bức tượng gỗ này trông thật sống động! Cứ như nó có linh hồn vậy," nàng thốt lên, giọng nói tràn đầy sự thán phục.
Bên cạnh nàng, Ông Bảy, người thợ gốm già với mái tóc điểm bạc và khuôn mặt chất phác, đang nở một nụ cười hiền hậu. Ông mặc một chiếc áo vải giản dị, đôi bàn tay thô ráp nhưng ẩn chứa sự khéo léo của người nghệ nhân. Ông Bảy đã quen thuộc với những tác phẩm của Nhan Sơ, và mỗi lần chứng kiến sự ngạc nhiên của khách hàng, ông đều cảm thấy tự hào thay cho chàng nghệ nhân trẻ. "Đúng vậy, Nhan Sơ là một nghệ nhân tài hoa. Anh ấy nói, mỗi thớ gỗ, mỗi hòn đất sét đều có câu chuyện riêng, có 'ý chí tồn tại' của chính nó. Nhiệm vụ của người nghệ nhân không phải là biến nó thành một thứ khác, mà là lắng nghe, thấu hiểu, và giúp nó bộc lộ vẻ đẹp 'bản chất' nhất."
Một người đàn ông khác, dáng vẻ vạm vỡ của một thợ săn hay một người nông dân, cũng tiến lại gần, tò mò nhìn vào bức tượng. "Thật kỳ lạ. Ta chưa bao giờ thấy một vật phẩm nào mà không có linh lực hay trận pháp bảo vệ, lại có thể tỏa ra sinh khí mạnh mẽ đến vậy. Nó không mạnh mẽ như một pháp bảo, nhưng lại có một sự tĩnh tại, một vẻ đẹp chân thật khiến người ta muốn chiêm ngưỡng mãi." Hắn đưa tay ra định chạm vào, nhưng rồi lại rụt về, như sợ làm tổn hại đến sự thanh khiết của tác phẩm.
Ông Bảy gật đầu, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào. "Đó chính là 'vật tính' mà Nhan Sơ luôn nhắc đến. Không cần phải thăng tiên, không cần phải trở thành một cường giả. Chỉ cần được là chính nó, được tôn trọng bản chất, thì mọi vật đều có thể tỏa sáng theo cách riêng." Ông Bảy, vốn là một người thợ gốm truyền thống, ban đầu cũng khó hiểu về triết lý của Nhan Sơ. Nhưng qua thời gian, chứng kiến cách Nhan Sơ làm việc và những tác phẩm đầy sức sống của anh, ông dần thấu hiểu. Ông còn nhớ Tần Mặc, chàng thiếu niên năm xưa đã đến Vô Tính Thành, mang theo một triết lý tưởng chừng điên rồ, nhưng giờ đây đã lan tỏa khắp Huyền Vực, thậm chí đến cả những đô thị phồn hoa nhất như Hoàng Thành Thiên Long này.
Người phụ nữ lại khẽ hỏi: "Vậy những bức tượng này có thể mang lại may mắn hay tăng cường tu vi không?" Nàng vẫn còn một chút tư duy cũ, rằng mọi vật phẩm đều phải có công dụng thực tế hoặc "linh tính" nào đó.
Ông Bảy lắc đầu nhẹ. "Nhan Sơ không làm ra những thứ đó. Anh ấy tạo ra những tác phẩm để con người có thể nhìn vào, cảm nhận được vẻ đẹp của bản chất, của sự tồn tại thuần túy. Nó không giúp tăng cường tu vi, nhưng nó có thể giúp tâm hồn con người trở nên bình an hơn, thấu hiểu hơn về vạn vật xung quanh." Ông chỉ vào một bức phù điêu gỗ khác, hình ảnh một dòng sông uốn lượn qua những ngọn núi. "Mỗi vân gỗ là một dòng nước, mỗi mắt gỗ là một hòn đá. Khi nhìn vào, ngươi có thể cảm nhận được ý chí chảy trôi không ngừng của dòng sông, sự kiên định của ngọn núi. Vẻ đẹp thực sự nằm ở bản chất, không phải ở sự phô trương."
Lời giải thích của Ông Bảy khiến người phụ nữ và người đàn ông trầm ngâm. Họ bắt đầu nhìn những tác phẩm với một ánh mắt khác, không còn chỉ là sự tò mò hay tìm kiếm công dụng, mà là một sự chiêm nghiệm sâu sắc hơn. Hoàng Thành Thiên Long, nơi từng là biểu tượng của quyền lực và sự truy cầu sức mạnh, giờ đây cũng đã bắt đầu rung động theo nhịp điệu của triết lý cân bằng, nơi giá trị nội tại của vạn vật được trân trọng, và những nghệ nhân như Nhan Sơ đang âm thầm gieo những hạt mầm của sự thấu hiểu vào lòng người.
***
Bên trong xưởng nhỏ của Nhan Sơ, không khí hoàn toàn khác biệt so với sự huyên náo bên ngoài phố thị. Mùi gỗ tươi, mùi sáp ong dịu nhẹ lan tỏa, hòa quyện với chút hương đất thanh khiết, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng đục đẽo nhẹ nhàng, đều đặn. Nhan Sơ, với mái tóc búi gọn gàng và đôi bàn tay thô ráp nhưng khéo léo, đang hoàn toàn đắm chìm vào tác phẩm của mình. Ánh mắt tinh tế của anh tập trung cao độ vào từng chi tiết nhỏ nhất. Anh mặc một chiếc áo vải giản dị, vương vãi những vết màu hoặc bụi gỗ, minh chứng cho những giờ phút miệt mài với nghệ thuật.
Trước mặt anh là một bức tượng gỗ lớn, cao đến thắt lưng, được đặt tên là 'Tượng Mộc Bách Linh'. Đó là hình ảnh một cây cổ thụ già cỗi, thân cây sần sùi, cành lá vươn rộng như ôm trọn cả đất trời. Nhưng điều đặc biệt nhất là trong từng thớ gỗ, từng kẽ nứt, từng vân gỗ, dường như có vô số những linh hồn nhỏ bé đang ẩn hiện, không phải là những linh hồn siêu nhiên, mà là những "ý chí tồn tại" thuần túy của chính cái cây, của những mảnh gỗ đã tạo nên nó. Chúng không phát ra linh khí mạnh mẽ hay ánh sáng chói lòa như những pháp bảo, nhưng lại tỏa ra một sự sống động, chân thật và bền bỉ đến lạ thường, khiến người ta cảm thấy như đang đối diện với một sinh thể sống động, đang thở và đang kể những câu chuyện trầm mặc của mình.
Nhan Sơ không dùng linh lực để chạm khắc, cũng không dùng bất kỳ phép thuật nào để "khai linh" cho bức tượng. Anh chỉ dùng những dụng cụ chạm khắc nhỏ, cẩn thận đi từng nét, tỉ mỉ gọt giũa từng đường cong, từng chi tiết của thân cây, cành l��, và những "linh hồn" ẩn hiện bên trong. Mỗi nhát đục của anh không chỉ là một kỹ thuật điêu luyện, mà còn là một cuộc đối thoại thầm lặng với vật liệu. Anh vuốt ve bề mặt gỗ, cảm nhận từng vân gỗ, từng thớ gỗ, như đang lắng nghe tiếng nói thầm thì của chúng, thấu hiểu khát khao sâu thẳm nhất của chúng – được là chính mình, được bộc lộ vẻ đẹp bản chất mà không cần phải giả tạo hay ép buộc.
Anh khẽ thầm thì, giọng nói nhẹ bẫng nhưng đầy sự trân trọng và đồng cảm, như đang nói chuyện với một người bạn tri kỷ: "Ngươi không cần phải thành tiên, ngươi chỉ cần là chính mình, là một cái cây, một câu chuyện... Ngươi không cần phải tỏa ra linh khí mạnh mẽ để chứng tỏ sự tồn tại. Chính sự bền bỉ, sự sinh trưởng qua bao thăng trầm, sự kiên định bám rễ vào đất mẹ, đó đã là một 'tiên đạo' của riêng ngươi rồi."
Bức tượng dường như "thở" theo từng nhịp chạm khắc của Nhan Sơ, từng đường nét trên thân cây cổ thụ càng trở nên có hồn, càng rõ ràng hơn những "ý chí tồn tại" nhỏ bé đang bừng sáng. Đó là ý chí kiên cường chống chọi với phong ba bão táp, ý chí vươn mình đón ánh mặt trời, ý chí âm thầm nuôi dưỡng sự sống. Bức tượng không chỉ là một khối gỗ vô tri, mà là một minh chứng sống động cho triết lý "cân bằng bản chất" đã được Tần Mặc gieo trồng và giờ đây được Nhan Sơ, một nghệ nhân của thế hệ mới, biến hóa thành một tác phẩm nghệ thuật. Nó không cầu kỳ, không phô trương, nhưng lại chứa đựng một chiều sâu triết lý và một vẻ đẹp thuần túy, khiến người xem cảm thấy được chữa lành, được bình yên.
Nhan Sơ dừng tay, lùi lại một bước để chiêm ngưỡng tác phẩm của mình. Hắn không có tham vọng trở thành một cường giả, cũng không mơ ước thăng tiên. Hắn chỉ muốn trở thành một người có thể hiểu và trân trọng mọi vật xung quanh, giúp chúng tìm thấy giá trị của chính mình thông qua đôi bàn tay và tâm hồn của mình. Đôi khi, cũng có những thương nhân đề nghị anh sử dụng linh lực để "khai linh" cho tác phẩm, biến chúng thành pháp bảo hoặc vật phẩm có công dụng mạnh mẽ hơn, hứa hẹn lợi nhuận khổng lồ. Áp lực từ thị trường, từ những người vẫn còn nặng về "công dụng" hay "linh tính" cường điệu, luôn hiện hữu. Nhưng Nhan Sơ luôn kiên định từ chối. Hắn tin rằng vẻ đẹp thực sự nằm ở bản chất, không phải ở sự phô trương.
Đối với hắn, mỗi tác phẩm là một lời tuyên ngôn thầm lặng, một sự khẳng định rằng mọi vật đều có giá trị riêng, không cần phải chạy theo những chuẩn mực hay định nghĩa "thăng tiên" của thế giới cũ. Điều hắn đang làm, theo cách riêng của một nghệ nhân, chính là con đường "thăng tiên" chân chính nhất: giúp vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc, không bị biến chất, mà vẫn tỏa sáng rực rỡ theo cách riêng của mình. Nhan Sơ biết rằng, triết lý này, dù đơn giản, lại có sức mạnh thay đổi cả một Huyền Vực, và hắn, một phần nhỏ bé của thế hệ kế cận, tự hào được tiếp nối di sản ấy, biến nó thành những tác phẩm nghệ thuật mang hồn cốt, mang ý chí tồn tại thuần túy của vạn vật. Trong ánh nắng trưa dịu nhẹ, 'Tượng Mộc Bách Linh' tỏa ra một vẻ đẹp bình dị nhưng vĩnh cửu, như một lời thì thầm về sự cân bằng và vẻ đẹp của sự tồn tại.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.