Vạn vật không lên tiên - Chương 146: Tiếng Nói Giữa Phồn Hoa: Cuộc Tranh Cãi Nơi Quảng Trường
Bóng dáng Lâm Phong khuất dần sau những hàng cây cổ thụ, mang theo lời đe dọa đầy oán hận cùng sự kiêu ngạo bị tổn thương sâu sắc. Tần Mặc vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn theo, ánh mắt không hề dao động dù trong lòng đã rõ ràng về những hiểm nguy sắp tới. Hắn biết, một khi sự việc này được trình báo lên Thanh Vân Tông, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản. Nhưng hắn không hối hận. Lòng hắn thấu hiểu nỗi đau của Ngọc Hồ Điệp, và nó đủ để hắn đối mặt với bất cứ điều gì.
Hắn khẽ hạ tầm mắt, nhìn Ngọc Hồ Điệp vẫn an yên đậu trên mu bàn tay mình. Đôi cánh ngọc bích lấp lánh, nhưng những vết xơ xác, những vảy ngọc đã rụng đi vẫn còn đó, minh chứng cho sự cưỡng ép tàn bạo mà nó vừa phải chịu đựng. Nó vẫn còn run rẩy nhẹ, ý niệm sợ hãi vẫn quẩn quanh, nhưng xen lẫn vào đó là một sự bình yên mong manh, một niềm tin vô bờ bến vào bàn tay đang nâng niu nó. Tần Mặc dùng ngón tay cái khẽ vuốt ve thân bướm, như một lời trấn an vô ngôn. Hắn cảm nhận được sự yếu ớt của nó, cái “vật tính” mong manh đang bị tổn thương sâu sắc, nhưng cũng cảm thấy sự kiên cường ẩn chứa bên trong, khát khao được sống, được là chính nó, không bị biến thành một thứ “tiên” rỗng tuếch.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, khẽ rên rỉ một tiếng trầm đục, dụi đầu vào chân Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó quét nhìn khắp xung quanh, ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Nó cảm nhận được sự bất ổn trong không khí, những luồng linh lực hỗn loạn từ các tu sĩ vừa đi qua, và cả những ánh mắt tò mò, xét nét của những kẻ qua đường. Đối với Hắc Phong, nơi đây là một vùng đất bị “bệnh”, nơi vạn vật đều mang một sự “vặn vẹo” khó chịu trong “ý chí tồn tại”. Ngân Loan, chú chim loan nhỏ nhắn với bộ lông bạc óng ánh, vẫn đậu trên vai Tần Mặc, khẽ cọ mỏ vào tóc hắn. Tiếng kêu trong trẻo của nó giờ đây mang một chút bồn chồn, một chút lo lắng, như muốn cảnh báo chủ nhân về những hiểm họa đang rình rập. Nó cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng đang dâng cao trong tâm trí Tần Mặc, và cả sự bất an của vạn vật xung quanh.
Tần Mặc nhẹ nhàng bước đến một góc khuất hơn trong công viên, nơi có một cây cổ thụ với tán lá rộng che phủ, tạo thành một bóng râm mát mẻ. Hắn ngồi xuống gốc cây, tựa lưng vào thân cây sần sùi, Ngọc Hồ Điệp vẫn đậu yên trên tay. Tiếng rao hàng từ xa vọng lại, tiếng ngựa xe lộc cộc thưa thớt hơn khi đã rời xa khu trung tâm, tiếng lá cây xào xạc nhẹ trong gió trưa, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của Hoàng Thành. Mùi hương hoa từ những bụi cây gần đó thoang thoảng trong gió, xen lẫn mùi đất ẩm và chút bụi đường từ con phố lớn. Bầu không khí nơi đây dịu nhẹ hơn so với sự huyên náo của trung tâm thành phố, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được sự "vặn vẹo" khó chịu trong linh khí, một sự áp đặt vô hình lên "ý chí tồn tại" của mọi thứ.
Hắn khẽ nhắm mắt, cố gắng lắng nghe "ý chí tồn tại" của Ngọc Hồ Điệp một lần nữa.
"Ngươi không cần phải trở thành gì cả," Tần Mặc thầm nhủ, ý niệm của hắn truyền đến con bướm nhỏ, "chỉ cần là chính mình... Đừng sợ hãi."
Ý niệm yếu ớt của Ngọc Hồ Điệp đáp lại, mang theo những mảnh vụn ký ức đau buồn: "Sợ hãi... đau đớn... mất mát..."
Đó là nỗi sợ bị biến đổi, nỗi đau khi linh tính bị chà đạp, và sự mất mát của bản chất vốn có. Tần Mặc thở dài. Hắn hiểu rằng, đối với những sinh linh nhỏ bé như Ngọc Hồ Điệp, việc bị ép buộc "khai linh" không phải là một sự "thăng cấp" mà là một hình thức tra tấn, một sự cưỡng đoạt bản ngã. Hắn cảm nhận được sự "khô héo" của linh tính nó, như một bông hoa bị hái đi trước khi kịp nở rộ. Nếu không có hắn can thiệp, con bướm này có lẽ đã trở thành một pháp khí vô tri, bị điều khiển bởi ý chí của kẻ khác, hoàn toàn đánh mất bản sắc của mình.
Ngân Loan khẽ cọ đầu vào má hắn, tiếng kêu trong trẻo của nó như muốn xua đi những suy nghĩ u ám. Hắc Phong nằm dài dưới chân hắn, đôi mắt vẫn mở to, cảnh giác. Tần Mặc biết, hắn đã gây sự với một trong những đại tông môn hùng mạnh nhất Huyền Vực. Hắn biết rằng, với sự cuồng tín và áp đặt của Thanh Vân Tông, họ sẽ không ngần ngại cử người đến để "chấn chỉnh" hắn, hoặc thậm chí là tiêu diệt hắn. Cuộc chạm trán với Tô Lam, tu sĩ kiêu ngạo của Thanh Vân Tông, sẽ là không thể tránh khỏi. Nhưng càng nghĩ về điều đó, hắn lại càng thấy lòng mình thêm kiên định. Ngọc Hồ Điệp, tuy nhỏ bé và bị tổn thương, giờ đây lại trở thành một biểu tượng cho sự mong manh của bản chất vạn vật, và là minh chứng sống cho hậu quả của "khai linh" cưỡng ép.
Chính lúc đó, Hắc Phong chợt gầm gừ khẽ, tiếng gầm mang theo sự khó chịu và cảnh báo. Tần Mặc ngẩng đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nheo lại. Hắn cảm nhận được vài luồng linh lực mạnh mẽ đang tiến đến, không phải chỉ một mà là ba. Cảm giác quen thuộc của sự kiêu ngạo và áp đặt tỏa ra từ những luồng linh lực đó không lẫn vào đâu được. Thanh Vân Tông đã quay lại, và lần này, chúng mang theo sự tức giận lớn hơn nhiều. Tần Mặc vuốt ve nhẹ Ngọc Hồ Điệp, khẽ đặt nó vào trong tay áo mình, nơi nó có thể ẩn mình an toàn. Hắn đứng dậy, đối mặt với những kẻ đang tiến đến. Cái nắng ấm chan hòa của buổi trưa vẫn bao trùm công viên, nhưng không khí xung quanh Tần Mặc đã bắt đầu trở nên đặc quánh, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắn siết chặt chiếc lược gỗ trong túi, một vật phẩm bình dị nhưng chứa đựng toàn bộ triết lý của hắn. Hắn sẽ bảo vệ nó, bảo vệ tất cả những gì nó đại diện.
***
Tiếng bước chân vội vã cùng những luồng linh lực mạnh mẽ nhanh chóng xé tan sự yên bình còn sót lại của công viên. Chỉ trong chốc lát, ba bóng người đã xuất hiện trước mặt Tần Mặc. Đứng đầu không ai khác chính là Lâm Phong, gương mặt hắn ta vẫn còn đỏ bừng vì tức giận và sỉ nhục, ánh mắt tóe lửa như muốn thiêu cháy Tần Mặc. Hai người đi cùng hắn ta đều là đệ tử Thanh Vân Tông, mặc đồng phục xanh lam nhạt, khí chất hăng hái, gương mặt ẩn chứa vẻ kiêu ngạo và khinh thường. Họ hẳn là những người có địa vị cao hơn Lâm Phong một chút, hoặc ít nhất là được giao nhiệm vụ "trừng trị" kẻ dám chống đối tông môn.
"Ngươi, phàm nhân ngu dốt!" Lâm Phong gầm lên, chỉ thẳng tay vào Tần Mặc, giọng điệu khinh miệt không chút che giấu. Hắn ta không thèm để ý đến những ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía họ từ những người qua đường. Đối với Lâm Phong và những tu sĩ đồng môn, phàm nhân chỉ là những kẻ thấp kém, không đáng để bận tâm. "Dám to gan chống đối Thanh Vân Tông ta? Dám phá hoại công trình tu luyện của ta? Mau giao nộp con linh vật kia, để nó được tiếp tục con đường thăng cấp!"
Hai đệ tử Thanh Vân Tông kia cũng tiến lên một bước, linh lực trong cơ thể khẽ dao động, tạo thành một áp lực vô hình bao trùm lấy Tần Mặc. Một trong số đó, một nam tử với vầng trán cao và ánh mắt sắc lạnh, lên tiếng bằng giọng điệu lạnh lùng không kém: "Kẻ thấp hèn như ngươi không hiểu được đại đạo. Chúng ta đang giúp đỡ vạn vật thoát khỏi xiềng xích của phàm trần, hướng tới cảnh giới cao hơn. Ngươi đang cản trở sự tiến hóa của chúng, là tội nhân thiên cổ!"
Tần Mặc vẫn đứng đó, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Khuôn mặt thanh tú của hắn không chút biểu cảm, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào ba tu sĩ, không hề né tránh. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng trước áp lực của những tu sĩ có linh lực mạnh mẽ, hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh đến đáng sợ. Hắc Phong, con sói đen tuyền, khẽ gầm gừ trầm đục, bộ lông dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những kẻ xâm phạm. Ngân Loan khẽ bay lượn thấp trên đầu Tần Mặc, tiếng kêu trong trẻo của nó giờ đây mang theo sự căng thẳng và cảnh báo.
Sự xuất hiện của các tu sĩ với trang phục tông môn đặc trưng đã thu hút sự chú ý của toàn bộ quảng trường nhỏ. Tiếng bước chân vội vã của người đi đường, tiếng xì xào bàn tán của đám đông bắt đầu vang lên. Mùi thức ăn đường phố từ các gánh hàng rong, mùi hương liệu từ các cửa hàng, mùi mồ hôi của người qua lại, tất cả hòa lẫn vào nhau, nhưng giờ đây, một mùi căng thẳng khó tả đã thêm vào bầu không khí. Từ sự yên tĩnh tương đối của công viên, quảng trường đột ngột trở nên náo nhiệt, nhưng là một sự náo nhiệt mang theo sự tò mò, xen lẫn e ngại. Các Phàm Nhân Thị Vệ, những người duy trì trật tự trong Hoàng Thành, ngay lập tức xuất hiện, dáng người cường tráng, mặc áo giáp nhẹ, tay cầm giáo. Khuôn mặt họ nghiêm nghị, nhưng ánh mắt lại bối rối và sợ hãi khi đối mặt với các tu sĩ. Họ cố gắng duy trì trật tự, đẩy lùi đám đông đang xúm xít lại gần, nhưng không dám can thiệp trực tiếp vào tranh chấp của tu sĩ.
Một Vân Du Khách, dáng người phong trần, mặc áo vải thô, mang theo một gánh hàng hóa nặng trĩu, khẽ nhíu mày. Đôi mắt tinh ranh của y lướt qua Tần Mặc, rồi lại dừng lại trên Lâm Phong và đồng bọn. Y đã chứng kiến nhiều chuyện trong cuộc đời lang bạt của mình, và y biết, những cuộc tranh chấp giữa tu sĩ và phàm nhân thường không bao giờ kết thúc tốt đẹp cho phàm nhân. "Lại có chuyện rồi," y lẩm bẩm với chính mình, "nhưng tên phàm nhân kia gan dạ thật, dám đối đầu với Thanh Vân Tông."
Đám đông phàm nhân bắt đầu xì xào bàn tán.
"Ai vậy? Dám gây sự với người của Thanh Vân Tông?" một thôn dân nam khẽ hỏi người bên cạnh.
"Ta nghe nói là hắn ta vừa cản trở Lâm Phong sư huynh 'khai linh' một con bướm ngọc," một thôn dân nữ đáp lại, giọng điệu đầy vẻ tò mò. "Lâm Phong sư huynh đang muốn biến nó thành pháp khí để thăng cấp."
"Cản trở 'khai linh' sao? Chẳng phải đó là điều tốt cho vạn vật sao?" một người khác ngạc nhiên.
"Ai biết được..."
Tần Mặc vẫn im lặng, để mặc Lâm Phong và đồng bọn phô trương thanh thế. Hắn để những lời lẽ hung hăng, đầy giáo điều của họ vang vọng trong không khí, để đám đông có thể nghe thấy và tự mình đánh giá. Đôi mắt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa kiên định đang bùng cháy. Hắn không định dùng sức mạnh để đối đầu, mà là dùng lý lẽ, dùng sự thật về "ý chí tồn tại" mà hắn cảm nhận được.
"Các ngươi nói ta ngu dốt, nói ta cản trở đại đạo," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu trầm tĩnh nhưng vang vọng rõ ràng giữa tiếng ồn ào của quảng trường. Hắn bước thêm một bước về phía trước, đối mặt trực diện với ba tu sĩ. "Vậy ta xin hỏi, cái đại đạo mà các ngươi đang theo đuổi là gì? Là biến một sinh linh còn mang 'ý chí tồn tại' thành một công cụ vô tri để phục vụ cho dục vọng 'thăng cấp' của mình sao? Là chà đạp lên bản chất của vạn vật, cưỡng ép chúng phải từ bỏ chính mình để trở thành một thứ mà chúng không muốn?"
Lời nói của Tần Mặc, dù không mang theo chút linh lực nào, nhưng lại có sức nặng đến kinh ngạc. Nó không chỉ là những câu hỏi, mà là những lời chất vấn sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của con đường tu luyện "thăng tiên" mà bấy lâu nay toàn bộ Huyền Vực vẫn tôn thờ. Đám đông im bặt, ngay cả các tu sĩ Thanh Vân Tông cũng có chút sững sờ trước sự thẳng thắn và gan dạ của hắn. Bầu không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc qua những tán lá, và tiếng thở dồn dập của những người đang chứng kiến cuộc đối đầu đầy kịch tính này.
***
Trong khoảnh khắc im lặng chôn vùi cả quảng trường, Tần Mặc đứng vững như một ngọn núi. Gương mặt hắn thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự trầm tư nhưng kiên định. Hắc Phong bên cạnh hắn khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét qua từng tu sĩ như muốn xé toạc lớp kiêu ngạo của bọn họ. Ngân Loan bay lượn trên vai Tần Mặc, tiếng kêu trong trẻo của nó như một giai điệu cảnh báo giữa bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ngọc Hồ Điệp trong tay áo Tần Mặc, tuy không nhìn thấy, nhưng hắn cảm nhận được sự run rẩy yếu ớt của nó, như một biểu tượng mong manh cho bản chất vạn vật đang bị chà đạp.
Lâm Phong là người phá vỡ sự im lặng trước. Hắn ta tiến lên một bước, gương mặt đỏ bừng vì tức giận và cảm giác bị sỉ nhục. "Ngươi dám... dám phỉ báng thánh đạo của tông môn ta!" Hắn ta gầm lên, tiếng nói mang theo linh lực chấn động cả không gian. "Thanh Vân Tông ta đã dẫn dắt Huyền Vực này đi trên con đường thăng tiên ngàn năm! Chúng ta đã mang lại trật tự, sức mạnh, và sự tiến hóa cho vạn vật! Ngươi, một phàm nhân ngu dốt, dám nghi ngờ công lao vĩ đại đó sao?"
Đệ tử Thanh Vân Tông đứng bên cạnh Lâm Phong, một nam tử tên là Lý Kiệt, cũng lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh thường: "Kẻ yếu kém như ngươi làm sao hiểu được? Vạn vật sinh ra vốn dĩ là để tu luyện, để vươn tới cảnh giới cao hơn! 'Ý chí tồn tại' của chúng chẳng qua là sự thấp kém, là xiềng xích trói buộc chúng vào phàm trần. Chúng ta 'khai linh', chúng ta 'thăng cấp' là đang giúp chúng giải thoát!"
Tần Mặc khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi. Nụ cười đó không có vẻ khinh bỉ, mà là một sự xót xa sâu sắc. Hắn nhìn vào đôi mắt đầy kiêu ngạo của Lý Kiệt, rồi lại lướt qua Lâm Phong, và cuối cùng dừng lại ở đám đông phàm nhân đang tụ tập xung quanh. "Giải thoát?" hắn lặp lại, giọng điệu trầm tĩnh nhưng từng lời nói như khắc vào tâm trí người nghe. "Các ngươi nói là giải thoát, nhưng ta lại thấy đó là sự chiếm đoạt. Nếu thăng tiên mà phải từ bỏ bản chất, phải chà đạp lên ý chí của sinh linh khác, vậy đó có còn là 'tiến hóa' hay chỉ là một sự chiếm đoạt? Sự vĩ đại thật sự không nằm ở việc ép buộc vạn vật phải trở thành 'tiên', mà là ở việc tôn trọng chúng được là chính mình."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang bối rối của đám đông. "Chẳng lẽ, một bông hoa nở rộ đúng mùa, một dòng sông chảy đúng dòng, một con chim cất tiếng hót tự do, lại không đẹp đẽ, không vĩ đại bằng một bông hoa bị ép nở trái mùa để làm thuốc, một dòng sông bị cải tạo để dẫn linh khí, hay một con chim bị nhồi nhét linh lực để trở thành linh thú chiến đấu?"
Những lời của Tần Mặc không hùng hồn, không mạnh mẽ như những lời tuyên ngôn của tu sĩ, nhưng chúng lại chạm đến một khía cạnh sâu xa trong lòng người. Chúng gợi lên những hình ảnh quen thuộc, những cảm xúc chân thật mà bấy lâu nay đã bị che lấp bởi giáo điều "thăng tiên" hào nhoáng.
Một Vân Du Khách, người đã chứng kiến cuộc đối đầu từ đầu, khẽ thì thầm với người bên cạnh: "Hắn nói cũng có lý... Ta thấy nhiều linh thú bị khai linh xong cũng chẳng còn là chính nó nữa, chỉ là một cái xác rỗng tuếch có sức mạnh... Thậm chí còn thảm hơn cả khi chưa được 'khai linh'." Lời thì thầm đó, tuy nhỏ, nhưng lại đủ để lan truyền trong đám đông, tạo nên những làn sóng xì xào mới.
Một thôn dân nữ, với ánh mắt bối rối, khẽ cắn môi. "Nhưng... chẳng phải chúng ta vẫn luôn tin vào con đường thăng tiên sao? Chẳng phải các tu sĩ nói đó là sự ban phước sao?" Giọng cô mang theo sự hoang mang, niềm tin bấy lâu nay đang bị lung lay.
Lý Kiệt nghe thấy những lời xì xào đó, gương mặt hắn ta càng thêm khó coi. Hắn ta chỉ thẳng vào Tần Mặc, gầm lên: "Ngươi đang gieo rắc sự hoài nghi! Ngươi đang làm xao động lòng người! Ngươi đang phá hoại nền tảng của Huyền Vực! Tông môn đã mang lại trật tự và sức mạnh cho thế giới này! Kẻ yếu kém như ngươi không xứng đáng nói về 'đạo'!"
"Trật tự và sức mạnh mà các ngươi nói, liệu có phải là trật tự được xây dựng trên sự áp đặt, và sức mạnh có được từ sự chà đạp?" Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc, đối thoại của hắn như những mũi tên sắc bén xuyên thẳng vào cốt lõi vấn đề. "Vạn vật đều có quyền được sống theo bản chất của mình. Một ngọn cỏ muốn là cỏ, một tảng đá muốn là đá, một con bướm muốn là bướm. Chúng không cần phải bị ép buộc trở thành 'tiên' nếu điều đó đồng nghĩa với việc chúng phải đánh đổi đi linh hồn và 'ý chí tồn tại' của mình."
Một đệ tử Thanh Vân Tông khác, với vẻ mặt kiêu ngạo không kém, xen vào: "Phàm nhân thì chỉ thấy cái lợi nhỏ trước mắt! Nếu vạn vật không tu luyện, không thăng tiên, thì Huyền Vực này sẽ yếu kém, sẽ bị các thế giới khác thôn tính! Đây là con đường duy nhất để tồn tại và phát triển!"
"Tồn tại và phát triển bằng cách mất đi chính mình sao?" Tần Mặc hỏi ngược lại, giọng điệu ẩn chứa sự bi tráng. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Sẽ chỉ còn lại những kẻ truy cầu danh vọng, những linh hồn rỗng tuếch, những bản chất bị bóp méo. Đó không phải là phát triển, mà là diệt vong!"
Những lời cuối cùng của Tần Mặc vang vọng khắp quảng trường, mang theo một sức nặng không thể chối cãi. Đám đông phàm nhân bắt đầu xôn xao dữ dội hơn. Nhiều người đã bắt đầu suy nghĩ, bắt đầu nhìn lại những điều họ từng tin tưởng một cách mù quáng. Ánh mắt họ không còn chỉ là sự tò mò, mà bắt đầu xen lẫn sự suy tư, thậm chí là một chút nghi ngờ về "đại đạo thăng tiên" mà Thanh Vân Tông và các tu sĩ đã rao giảng bấy lâu.
Các Phàm Nhân Thị Vệ, đứng bất động ở rìa đám đông, cũng không khỏi bối rối. Họ đã được dạy phải tôn trọng tu sĩ, phải tin vào con đường thăng tiên. Nhưng những lời của Tần Mặc, một phàm nhân bình thường, lại có sức lay động đến lạ lùng. Họ cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn đang nhen nhóm trong tâm trí mình.
Lâm Phong và hai đệ tử Thanh Vân Tông tức giận đến mức mặt mày tái mét. Họ đã quen với việc được tôn sùng, được vạn dân kính phục. Chưa bao giờ có một phàm nhân nào dám công khai thách thức giáo điều của tông môn họ một cách trực diện và đầy lý lẽ đến vậy. Họ muốn phản bác, muốn trừng phạt, nhưng những lời của Tần Mặc đã gieo những hạt giống nghi ngờ vào lòng đám đông, khiến họ không thể dễ dàng dùng vũ lực mà không gây ra sự phản đối ngầm.
"Ngươi... ngươi sẽ phải trả giá cho những lời lẽ ngông cuồng này!" Lâm Phong nghiến răng, chỉ tay vào Tần Mặc, nhưng giọng hắn ta đã không còn vẻ kiêu ngạo như lúc đầu, mà pha lẫn một chút bối rối và hoang mang. Hắn ta biết, cuộc tranh cãi này đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát của mình. Hắn ta cần phải báo cáo lại cho tông môn, cho những người có quyền lực cao hơn. Chắc chắn, những lời lẽ của Tần Mặc sẽ được báo cáo lên các cấp cao hơn của Thanh Vân Tông, đặc biệt là Tô Lam, người được biết đến với sự kiêu ngạo và sự tận tâm tuyệt đối với giáo điều của tông môn. Cuộc chạm trán trực tiếp giữa Tần Mặc và Tô Lam, có lẽ, sẽ không còn xa nữa.
Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua những gương mặt đang xôn xao. Hắn biết, hắn đã thành công trong việc gieo những hạt giống của sự nghi ngờ, của một con đường khác. Ngọc Hồ Điệp trong tay áo hắn khẽ cựa quậy, ý niệm biết ơn tràn ngập. Nó, dù nhỏ bé và bị tổn thương, đã trở thành một biểu tượng mạnh mẽ cho lý lẽ của Tần Mặc. Hắn đã thách thức niềm tin đã ăn sâu vào xã hội Huyền Vực, và điều đó chắc chắn sẽ dẫn đến những hậu quả lớn lao. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết rằng, cuộc chiến này, không chỉ là của riêng hắn, mà là của vạn vật đang khao khát được là chính mình, khao khát được bảo vệ bản chất trước sự truy cầu vô độ của cái gọi là "thăng tiên". Ngọn lửa hy vọng mong manh, giờ đây, đã được thắp lên giữa quảng trường phồn hoa của Hoàng Thành Thiên Long.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.