Vạn vật không lên tiên - Chương 15: Bóng Đêm Huyết Giáo: Mảnh Vỡ Thăm Dò Và Ánh Mắt Kiêu Hãnh
Ánh sáng đỏ sẫm từ những tinh thể huyết thạch vẫn bao trùm lấy Tần Mặc, nhuộm khuôn mặt hắn một vẻ quái dị, như thể hắn vừa bước ra từ một vực sâu của ảo ảnh. Mùi đất ẩm, sắt rỉ và lưu huỳnh nồng nặc vẫn quẩn quanh, đặc quánh đến mức tưởng chừng có thể chạm vào. Tà khí cuồn cuộn không ngừng, như những sợi xích vô hình đang xiềng xích mọi thứ trong hang động này. Tần Mặc vẫn đứng đó, bàn tay rút về, cảm giác bỏng rát nơi đầu ngón tay không chỉ là từ bề mặt lạnh lẽo của tinh thể, mà còn từ luồng "ý chí" cuồng loạn, đau đớn vừa xé toạc tâm trí hắn.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa lóe lên: những tu sĩ tham lam, những nghi thức tàn bạo, linh lực vặn vẹo cưỡng bức "vật tính" của tinh thể. Đó không phải là sự thăng hoa, mà là một sự tra tấn. Một sự bóc lột đến tận cùng, biến một khoáng vật vô tri thành một công cụ mang đầy oán hận và bạo lực. "Sự bóp méo," hắn lặp lại trong tâm trí, giọng nói vẫn còn nghẹn lại trong cổ họng, nhưng lần này không còn là sự kinh hoàng thuần túy, mà đã pha lẫn một nỗi phẫn nộ âm ỉ.
Hắc Phong, thân hình khổng lồ nhưng lúc này lại thu mình sát bên chủ nhân, đôi mắt đỏ rực vẫn không ngừng quét nhìn xung quanh. Tiếng gầm gừ khẽ khàng, như một lời than vãn, nhưng cũng đầy lo lắng. Nó dụi đầu vào tay Tần Mặc, bộ lông đen tuyền cọ vào da hắn, mang theo sự ấm áp hiếm hoi trong bầu không khí lạnh lẽo đến thấu xương này. "Grừ... Chủ nhân... đừng sợ..." Dù không thể nói ra lời, nhưng "ý chí" của Hắc Phong truyền thẳng vào Tần Mặc, một sự trung thành tuyệt đối và một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì đang diễn ra.
Tần Mặc vuốt ve bộ lông dày của Hắc Phong, cố gắng trấn an bản thân và cả bạn đồng hành. "Ta không sợ, Hắc Phong," hắn thì thầm, "ta chỉ... đau lòng." Hắn mở mắt, ánh nhìn quét qua từng góc hang động, xuyên qua màn sương đỏ mờ ảo của tà khí. Mỗi tinh thể, mỗi vách đá ở đây đều là một tiếng kêu thét không lời, một sự phản kháng âm ỉ đối với số phận bị cưỡng ép. "Cái gọi là 'thăng tiên' này... nó không phải là con đường mà vạn vật mong muốn. Nó là một sự giam cầm, một sự hủy hoại bản chất."
Trong khoảnh khắc đó, một chân lý đã bị lãng quên từ lâu lại dội vào tâm trí Tần Mặc, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết: *Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.* Hắn đã nghe Lão Khang nhắc đến nó, nhưng chỉ đến bây giờ, khi tự mình chứng kiến sự bóp méo khủng khiếp này, hắn mới thực sự thấu hiểu ý nghĩa sâu xa của nó. Đây không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một sự thật nghiệt ngã đang hiển hiện ngay trước mắt hắn. Sự mất cân bằng mà Trần Trưởng Lão từng lo ngại không phải là một hiện tượng tự nhiên, mà là hậu quả trực tiếp của việc truy cầu "thăng tiên" một cách mù quáng và cưỡng ép.
Gánh nặng của sự thật này đè nặng lên vai Tần Mặc. Vô Tính Thành, quê hương bình yên của hắn, nơi "vật tính" được tôn trọng, nơi vạn vật được tự do là chính nó, liệu có phải cũng sẽ đối mặt với sự hủy hoại tương tự? Những hình ảnh về những người dân hiền lành, về Suối Tinh Lộ trong vắt, về cây cổ thụ già nua trong thành chợt hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn không thể để điều đó xảy ra.
"Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của nó, Hắc Phong," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm xuống nhưng đầy kiên định. "Nguồn gốc của thứ tà khí này, của những nghi thức bóp méo này." Hắn đưa tay về phía trước, cảm nhận luồng tà khí mạnh mẽ nhất đang chảy xiết, như một dòng sông ngầm âm u. Nó không chỉ là năng lượng, mà là một "ý chí" tập trung, một khát khao hủy diệt và biến đổi. Hướng của nó không phải là ngẫu nhiên. Nó dẫn sâu hơn vào U Minh Cốc, về phía một vùng đất mà ngay cả những kẻ can đảm nhất cũng phải rùng mình khi nhắc đến.
Hắc Phong gầm gừ đáp lại, đôi mắt đỏ rực chiếu rọi sự cảnh giác. Nó biết nguy hiểm đang chờ đợi, nhưng cũng cảm nhận được sự quyết tâm không lay chuyển từ chủ nhân. Bộ lông đen tuyền của nó như hấp thụ ánh sáng đỏ của huyết thạch, khiến nó trông càng thêm uy dũng và bí ẩn. Bước chân nó thận trọng nhưng vững vàng, đi theo sau Tần Mặc khi hắn quay người, bắt đầu rời khỏi trung tâm Hang Huyết Thạch, tiến về phía lối ra, nhưng không phải để thoát ly, mà là để chuẩn bị cho một cuộc dấn thân sâu hơn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong hang động như tiếng đồng hồ đếm ngược, báo hiệu một hành trình đầy cam go và hiểm nguy phía trước.
***
Tần Mặc và Hắc Phong di chuyển như những bóng ma trong U Minh Cốc. Sương mù độc, dày đặc như một bức màn trắng đục, nuốt chửng mọi âm thanh và hình ảnh, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Những làn gió lạnh lẽo rít qua kẽ đá, mang theo mùi ẩm mốc, mục ruỗng của đất đá và một thứ mùi tanh hôi khó tả, tựa như mùi xác thối và máu khô trộn lẫn. Hắc Phong đi trước, cái mũi thính nhạy của nó không ngừng đánh hơi, đôi mắt đỏ rực xuyên qua màn sương, cảnh giác với từng biến động nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Từng sợi lông trên lưng nó vẫn dựng đứng, báo hiệu sự nguy hiểm luôn rình rập.
Mặc dù đã quen với không khí nặng nề của U Minh Cốc, nhưng hôm nay, Tần Mặc cảm thấy một sự bất an sâu sắc hơn. Luồng tà khí mà hắn cảm nhận được từ Hang Huyết Thạch không hề suy giảm, ngược lại, nó càng trở nên đậm đặc hơn khi họ tiến sâu. Dọc đường đi, những thảm thực vật vốn đã cằn cỗi giờ đây càng thêm héo úa, cây cối trơ trụi như những bộ xương khô vươn mình trong màn sương, mang theo "ý chí" của sự tuyệt vọng và cái chết từ từ. Ngay cả những con côn trùng nhỏ bé cũng dường như đã biến mất, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng Hắc Phong gầm gừ khe khẽ.
Họ đã đi qua những vách núi đá dựng đứng, những khe nứt sâu hoắm và những hố đen thăm thẳm. Tần Mặc giữ mình sát vào Hắc Phong, không chỉ để tận dụng khả năng dẫn đường của nó mà còn để cảm nhận sự ấm áp và sự bảo vệ từ bạn đồng hành. Chiều muộn, màn sương độc trở nên dày đặc hơn, ánh sáng yếu ớt của mặt trời đã bị nuốt chửng hoàn toàn, khiến U Minh Cốc chìm vào một vẻ u ám vĩnh cửu.
Bỗng nhiên, Hắc Phong dừng lại, chân nó cào nhẹ xuống đất, tiếng gầm gừ của nó trở nên rõ ràng và cảnh giác hơn. Tần Mặc lập tức tập trung tinh thần, đôi mắt hắn quét nhìn nơi Hắc Phong đang chú ý. Trên nền đất ẩm ướt, xen lẫn với những mảnh đá vụn và cành cây khô, có một vết tích lạ. Đó không phải là dấu chân thú, cũng không phải là dấu vết của một sinh linh nào mà hắn từng biết. Nó là một vệt kéo lê dài, có vẻ như một vật nặng đã bị kéo đi. Dọc theo vết kéo lê, trên những tảng đá xám xịt ven đường, Tần Mặc nhận thấy những vệt sáng lờ mờ, tựa như có thứ gì đó đã phát ra ánh sáng yếu ớt khi bị cọ xát.
"Là gì vậy, Hắc Phong?" Tần Mặc thì thầm, cúi người xuống để quan sát kỹ hơn. Vết kéo lê dẫn về phía một vách đá tối tăm, nơi một khe nứt hẹp mở ra, ẩn mình sau những dây leo chằng chịt. Hắn thận trọng bước tới, cảm nhận một luồng linh khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong không khí.
Ngay tại rìa của vết kéo lê, Tần Mặc phát hiện một mảnh vỡ. Nó không lớn, chỉ bằng lòng bàn tay, có hình thù kỳ dị, sắc cạnh, tựa như một phần của một thiết bị nào đó bị phá hủy. Bề mặt của nó không phải là kim loại hay đá thông thường, mà là một vật liệu màu đen bóng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt một cách u ám. Trên đó, có những hoa văn tinh xảo nhưng khó hiểu, như những ký tự cổ xưa đã bị mờ đi bởi thời gian.
Tần Mặc cẩn thận nhặt mảnh vỡ lên. Cảm giác lạnh lẽo lập tức truyền từ mảnh vỡ vào lòng bàn tay hắn, không phải là cái lạnh của vật chất, mà là cái lạnh của một loại năng lượng không thân thiện. Hắn nhắm mắt lại, tập trung năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình vào vật thể.
Ngay lập tức, một luồng "ý chí" mạnh mẽ và rõ ràng ập thẳng vào tâm trí hắn. Nó không phải là sự hỗn loạn hay đau đớn như tinh thể huyết thạch, cũng không phải là sự tuyệt vọng của cây cối héo úa. Đây là một "ý chí" của sự tìm kiếm, của sự đánh giá, của sự thăm dò. Nó lạnh lùng, tính toán, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có mục tiêu và sự chính xác. Hắn cảm nhận được những hình ảnh chớp nhoáng: những bản đồ cổ xưa, những ký hiệu phức tạp, những đo lường về linh khí, những phân tích về "vật tính" của đất đai và sinh linh. Nó giống như một con mắt vô hình đang quét qua mọi thứ, thu thập thông tin, đánh giá giá trị, tìm kiếm một cái gì đó cụ thể.
"Ý chí này... không phải của sự sống hay cái chết," Tần Mặc lẩm bẩm, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền. "Nó là... sự đánh giá. Như đang tìm kiếm thứ gì đó. Thứ gì đó quý giá, nhưng lại không phải để tôn trọng, mà để lợi dụng..." Hắn cảm thấy một sự rợn người. "Đây là 'ý chí' của một kẻ săn mồi, Hắc Phong. Một kẻ đang tìm kiếm con mồi, và Vô Tính Thành... có lẽ là mục tiêu của chúng."
Hắc Phong gầm gừ đồng tình, cái mũi nó khịt khịt, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường từ mảnh vỡ.
Đúng lúc đó, một cảm giác lạnh lẽo khác lướt qua Tần Mặc, không phải từ mảnh vỡ, mà là từ một ánh mắt. Hắn lập tức mở bừng mắt, nhìn về phía vách đá đối diện. Trên một tảng đá cao vút, ẩn mình giữa màn sương độc, một bóng người đứng sừng sững. Y phục trắng muốt, mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, tựa như một pho tượng tạc từ băng tuyết. Trong tay y là một chiếc quạt ngọc tinh xảo, khẽ khàng phe phẩy, dù không có một làn gió nào thổi qua. Đôi mắt y sắc bén như lưỡi kiếm, quét qua khu vực nơi Tần Mặc và Hắc Phong đang đứng, không bỏ sót một chi tiết nào.
Đó là Mộ Dung Tĩnh. Khí chất cao ngạo toát ra từ y, tựa như y không thuộc về thế giới phàm tục này, mà là một vị thần đang đứng trên mây xanh, coi thường mọi thứ dưới chân. Y không nhìn thẳng vào Tần Mặc, mà chỉ lướt qua, như thể hắn chỉ là một phần của cảnh quan vô tri. Nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được, trong ánh mắt đó, có một sự đánh giá, một sự dò xét tinh tế, và một chút khinh thường.
Tần Mặc lập tức thu giấu mảnh vỡ vào trong túi áo, ra hiệu cho Hắc Phong ẩn mình sâu hơn vào khe đá. Hắn không muốn bị phát hiện vào lúc này. Hắn biết, kẻ vừa xuất hiện không phải là người bình thường. Y mang theo một luồng linh khí mạnh mẽ, thuần khiết, nhưng lại ẩn chứa một sự kiêu hãnh và lạnh lùng đến đáng sợ. Mộ Dung Tĩnh đứng đó một lúc, ánh mắt sắc lẹm vẫn quét qua khắp nơi, rồi y khẽ lắc đầu, như thể không tìm thấy điều mình muốn. Sau đó, với một động tác nhẹ nhàng đến kinh ngạc, y lướt đi, tan biến vào màn sương độc, nhanh chóng như một làn khói.
Tần Mặc đợi thêm một lúc lâu, cho đến khi không còn cảm nhận được bất kỳ dấu vết nào của Mộ Dung Tĩnh, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. "Hắn là ai?" Tần Mặc tự hỏi. "Ý chí" của mảnh vỡ và sự xuất hiện bí ẩn của kẻ kia chắc chắn có liên quan. Đây là một thế lực khác, một thế lực mạnh mẽ và nguy hiểm, không chỉ đang thăm dò, mà còn đang tìm kiếm. Tìm kiếm cái gì? Và Vô Tính Thành, liệu có phải là thứ mà họ đang nhắm đến? Gánh nặng trong lòng Tần Mặc càng thêm trĩu nặng. Hắn biết, mình đã bước vào một vòng xoáy còn phức tạp và nguy hiểm hơn hắn tưởng.
***
Màn đêm buông xuống U Minh Cốc như một tấm màn nhung đen đặc, chỉ được tô điểm bằng ánh sáng đỏ rực hắt lên từ xa, nơi Huyết Ma Giáo ngự trị. Tần Mặc và Hắc Phong ẩn mình trong một khe núi hẹp, những tảng đá lởm chởm che khuất gần như hoàn toàn sự hiện diện của họ. Không khí ở đây trở nên nóng bức một cách dị thường, không còn cái lạnh lẽo của sương độc, mà là sự ngột ngạt của tro bụi và một thứ mùi kim loại cháy khét, pha lẫn với mùi tanh nồng của máu và lưu huỳnh.
Từ vị trí ẩn nấp, Huyết Ma Giáo hiện ra trước mắt Tần Mặc như một cơn ác mộng được kiến tạo từ đá và lửa. Những kiến trúc kỳ dị, cao vút, nhọn hoắt, không tuân theo bất kỳ quy luật kiến trúc nào của thế gian, tất cả đều mang một màu đỏ sẫm, như thể chúng được xây nên từ chính máu tươi. Dưới chân các tòa tháp, những dòng dung nham cuồn cuộn chảy, chiếu sáng một cách ma quái, biến cả ngọn núi thành một biển lửa địa ngục. Những tiếng rên rỉ, tiếng la hét thảm thiết, tiếng cầu kinh rùng rợn và cả tiếng dung nham sôi sục, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ghê rợn của sự thống khổ.
Tần Mặc nhắm mắt lại, "ý chí tồn tại" của hắn mở rộng, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự đau đớn tột cùng đang cuộn trào từ sâu bên trong Huyết Ma Giáo. Đó là "ý chí" của vô số sinh linh, của cả con người và linh thú, đang bị giam cầm, bị tra tấn, bị cưỡng ép phải "khai linh" theo một cách bạo lực và méo mó. Hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tại của những linh hồn bị mắc kẹt, những khát khao được giải thoát, nhưng cũng có những "ý chí" đã bị bóp méo hoàn toàn, biến thành sự oán hận và điên loạn, trở thành những công cụ vô tri cho tà thuật.
Hắc Phong, nằm phục sát bên Tần Mặc, toàn thân nó run rẩy. Đôi mắt đỏ rực của nó đầy vẻ sợ hãi và tức giận. Tiếng gầm gừ của nó không còn là lời cảnh báo, mà là tiếng gầm gừ của sự khó chịu tột độ trước tà khí và sự tàn bạo đang bủa vây. Nó cọ mũi vào tay Tần Mặc, như muốn kéo hắn đi, thoát khỏi nơi địa ngục trần gian này.
"Không thể nào..." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc. "Đây là cái giá của sự truy cầu thăng tiên mù quáng sao? Biến vạn vật thành công cụ, kể cả sinh linh..." Hắn chợt nhớ lại lời của Lão Khang, về "chân lý thất lạc". Huyết Ma Giáo này, chính là minh chứng sống động nhất cho sự tha hóa đó. Sự "khai linh" cưỡng ép, sự bóc lột "vật tính" đến tận cùng, không chỉ dừng lại ở khoáng vật vô tri, mà còn lan sang cả những sinh linh có ý thức.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc lại cảm nhận được một luồng linh khí quen thuộc, lạnh lùng và kiêu ngạo. Hắn liếc nhìn sang một vách đá đối diện, nơi Mộ Dung Tĩnh lại xuất hiện. Y vẫn đứng đó, y phục trắng muốt nổi bật giữa màn đêm đỏ rực, không chút dao động. Ánh mắt y quét qua Huyết Ma Giáo, không phải với sự kinh hoàng hay phẫn nộ, mà là một sự đánh giá lạnh lùng, như thể y đang quan sát một thí nghiệm khoa học.
"Tà giáo này đang cố gắng khai linh những thứ dơ bẩn," Mộ Dung Tĩnh khẽ nói, giọng y vang vọng trong không khí, đủ để Tần Mặc nghe thấy nhờ sự yên tĩnh của màn đêm và khả năng thính nhạy của hắn. "Nguồn gốc của sự mất cân bằng. Chúng cần phải bị tiêu diệt, nhưng cũng cần phải được nghiên cứu..." Y khẽ phe phẩy chiếc quạt ngọc, ánh mắt lạnh lùng chứa đựng một sự tự tin tuyệt đối.
Tần Mặc nghe thấy những lời đó, trong lòng hắn dấy lên một sự phản kháng mãnh liệt. "Tiêu diệt" và "nghiên cứu"? Đối với Mộ Dung Tĩnh, những sinh linh đang quằn quại trong Huyết Ma Giáo chỉ là "những thứ dơ bẩn", là "nguồn gốc của sự mất cân bằng" cần được loại bỏ hoặc phân tích. Y không cảm nhận được nỗi đau, không thấu hiểu sự giằng xé của "ý chí tồn tại" bị bóp méo. Y chỉ nhìn thấy một vấn đề cần được giải quyết bằng sức mạnh và trí tuệ của mình, mà không hề quan tâm đến bản chất thực sự của sự sống.
Sự xuất hiện của Mộ Dung Tĩnh và thái độ của y khiến Tần Mặc nhận ra một điều đáng sợ khác: không phải tất cả những kẻ "tu tiên" đều là tà ma, nhưng ngay cả những kẻ được coi là "chính đạo" cũng có thể mang trong mình sự kiêu ngạo và sự thiếu đồng cảm, sẵn sàng coi vạn vật là công cụ hoặc đối tượng nghiên cứu, thay vì những thực thể có quyền được là chính nó.
"Hắc Phong," Tần Mặc nói khẽ, giọng hắn đầy vẻ kiên định, "chúng ta phải vào trong."
Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía cổng Huyết Ma Giáo, nơi những bóng đen tuần tra và những ánh lửa bập bùng. Nguy hiểm là điều hiển nhiên, nhưng nó vẫn gật đầu, sự trung thành của nó vượt lên trên mọi nỗi sợ hãi.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận luồng tà khí, tìm kiếm một lối đi. Hắn phát hiện một khe hở nhỏ ở phía sau Huyết Ma Giáo, nơi tà khí có vẻ yếu hơn một chút, và "ý chí" của những kẻ canh gác dường như lơ là hơn. Đó có thể là lối dẫn đến những hầm ngục, hoặc những xưởng chế tạo độc dược. Bằng khả năng ẩn mình của mình và sự nhanh nhẹn của Hắc Phong, họ lách qua những bụi cây gai góc, vượt qua những tảng đá lởm chởm, tiến về phía lối vào bí mật.
Mùi máu tanh nồng nặc và khí độc xộc thẳng vào mũi Tần Mặc khi họ tiến sâu hơn. Âm thanh rên rỉ và la hét trở nên rõ ràng hơn, như những tiếng vọng từ địa ngục. Hắn nhìn thấy những cảnh tượng kinh hoàng: những sinh linh bị giam trong lồng sắt, thân thể biến dạng, đôi mắt rực lên sự điên loạn. Những tu sĩ Huyết Ma Giáo, với khuôn mặt vặn vẹo và ánh mắt tham lam, đang thực hiện những nghi thức tà ác, ép buộc "vật tính" của những sinh linh phải biến đổi, phải "khai linh" để phục vụ cho mục đích của chúng. Có những hầm ngục chất đầy những bộ xương khô, những vật liệu không rõ nguồn gốc, và những bình độc dược đang sôi sùng sục. "Ý chí" của những kẻ bị giam cầm, bị hiến tế, bị biến thành vật thí nghiệm, tất cả đều gào thét trong tâm trí Tần Mặc, một bản hợp xướng của sự thống khổ và tuyệt vọng.
Nỗi kinh hoàng dâng lên trong lòng Tần Mặc, nhưng không làm hắn lùi bước. Thay vào đó, nó hun đúc một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong hắn. Hắn đã thấy. Hắn đã cảm nhận. Đây không phải là một cuộc chiến cho quyền lực hay danh vọng, mà là một cuộc chiến cho bản chất của vạn vật, cho quyền được là chính nó. Hắn sẽ không cho phép Vô Tính Thành, nơi mà sự bình yên là một bản chất, trở thành một trong những hầm ngục tàn khốc này. Con đường phía trước còn u tối và đầy hiểm nguy, nhưng Tần Mặc biết, hắn đã tìm thấy trọng tâm của cuộc chiến này. Hắn sẽ phải tìm ra cách để chống lại sự bóp méo này, để vạn vật được tự do là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên", không bị biến thành những công cụ vô tri.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.