Vạn vật không lên tiên - Chương 16: Bóng Đen Rình Rập: Tiếng Vọng Từ Lò Rèn Cự Lực
Hắc Phong khẽ gầm gừ, thúc giục Tần Mặc. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong màn đêm U Minh Cốc, có vẻ như nó không thích sự âm u và chết chóc nơi đây. Tần Mặc hiểu ý. Hắn đã thấy đủ, đã cảm nhận đủ. Việc ở lại lâu hơn không mang lại thêm thông tin mà chỉ làm hao tổn tinh thần, đồng thời tăng thêm nguy hiểm. Hắn gật đầu, ra hiệu cho Hắc Phong. Con sói liền cúi thấp thân mình, như một cái bóng lướt đi trong bóng tối, dẫn đường cho hắn thoát khỏi khu vực Huyết Ma Giáo.
U Minh Cốc trong đêm khuya thực sự là một thế giới của sự mục ruỗng và tàn lụi. Sương mù dày đặc như những tấm màn tang trắng, bao phủ lấy mọi thứ, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt. Cái lạnh buốt thấu xương không chỉ đến từ hơi ẩm của sương mà còn từ luồng tà khí âm u, nặng nề trôi nổi khắp nơi. Mỗi hơi thở của Tần Mặc đều mang theo vị đắng chát, khét lẹt của lưu huỳnh và mùi đất chết nồng nặc. Cây cối hai bên đường, nếu còn có thể gọi là cây, thì đều là những hình hài khô héo, vặn vẹo, cành lá trơ trụi như những ngón tay gầy guộc đang cào cấu vào hư không, chất chứa một "ý chí tồn tại" đầy đau đớn và tuyệt vọng. Chúng không còn là sinh vật sống mà đã trở thành những hóa thạch của sự thống khổ, bị tà khí ăn mòn và bóp méo đến tận cùng bản chất.
Tần Mặc di chuyển nhanh nhưng cẩn trọng, từng bước chân đều nhẹ nhàng như lông vũ, cố gắng không tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể thu hút sự chú ý. Hắn ẩn mình giữa những tảng đá lởm chởm, sắc nhọn, chúng như những hàm răng của một quái vật khổng lồ đang chực chờ nuốt chửng mọi sự sống. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá tạo thành những âm thanh ai oán, như hàng vạn linh hồn đang than khóc. Đôi khi, từ sâu thẳm trong hang động đá vôi kỳ dị, bị ăn mòn bởi khí độc, lại vọng ra những tiếng gào rú, gầm gừ của quái vật, khiến không gian vốn đã đáng sợ lại càng thêm rợn người. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong hang động tối tăm, cùng với tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản nhạc kinh dị, một điệp khúc của sự chết chóc.
Tâm trí Tần Mặc vẫn còn chấn động bởi những gì hắn đã chứng kiến tại Huyết Ma Giáo. Những sinh linh bị biến dạng, bị hành hạ, bị ép buộc "khai linh" theo một cách tàn bạo nhất. "Ý chí" của chúng không còn là bản chất tự nhiên, mà đã bị vặn vẹo, bẻ cong để phục vụ cho khát vọng thăng tiên điên cuồng của những kẻ tu sĩ. Hắn nhớ lại lời của Mộ Dung Tĩnh, kẻ đã gọi chúng là "những thứ dơ bẩn", là "nguồn gốc của sự mất cân bằng". Nhưng thực sự, ai mới là kẻ dơ bẩn, ai mới là kẻ gây ra sự mất cân bằng? Không phải là những sinh linh tội nghiệp kia, mà chính là những kẻ tu sĩ đã phá hoại bản chất, cưỡng ép "ý chí tồn tại" của vạn vật.
"Khát vọng thăng tiên... đến mức này sao? Liệu Vô Tính Thành có thể chống đỡ nổi không?" Tần Mặc thầm nghĩ, lòng nặng trĩu. Hắn tự hỏi, liệu có một ngày nào đó, sự bình yên của Vô Tính Thành cũng sẽ bị xé toạc, bị kéo vào vòng xoáy điên loạn này? Người dân Vô Tính Thành, những con người sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng bình an, không tranh giành, không ham muốn vươn cao, liệu có đủ sức chống lại những kẻ tu sĩ đầy tham vọng và tàn bạo kia? Sự lo lắng bao trùm lấy hắn, nhưng đồng thời, nó cũng hun đúc nên một ý chí kiên định hơn. Hắn sẽ không cho phép điều đó xảy ra.
Hắc Phong dừng lại bên một tảng đá lớn, đôi mắt đỏ rực quét một vòng xung quanh. Nó đánh hơi không khí, xác nhận không có dấu hiệu truy đuổi. Tần Mặc vỗ nhẹ vào đầu nó, khẽ thì thầm: "Tốt lắm." Họ đã thoát khỏi khu vực nguy hiểm nhất, nhưng U Minh Cốc vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy. Tần Mặc vẫn cảm nhận được những luồng "ý chí" hung tàn của những quái vật ẩn mình trong bóng tối, hay những kẻ tu sĩ tà đạo đang rình rập. Tuy nhiên, luồng tà khí của Huyết Ma Giáo đã mờ nhạt dần phía sau, thay vào đó là mùi ẩm mốc và đất chết đặc trưng của U Minh Cốc. Bầu không khí vẫn âm u, lạnh lẽo, đáng sợ và ngột ngạt, nhưng ít nhất, họ đã tạm thời thoát khỏi vực thẳm của sự điên loạn.
Họ tiếp tục hành trình, men theo những con đường mòn khó đi, băng qua những thung lũng sâu thẳm và những vách đá dựng đứng. Ánh sáng yếu ớt của trăng khuyết và những vì sao lờ mờ chỉ đủ để Tần Mặc nhìn thấy dáng vẻ uy dũng của Hắc Phong đang dẫn lối. Con sói như một vị thần hộ mệnh, một cái bóng đen bảo vệ hắn khỏi vô số nguy hiểm tiềm tàng. Tần Mặc biết, con đường trở về Vô Tính Thành sẽ không dễ dàng, nhưng hắn phải trở về. Hắn phải mang những gì đã thấy, đã cảm nhận về, để cảnh báo cho quê hương mình. Gánh nặng trên vai hắn chưa bao giờ lớn đến thế, nhưng hắn không còn là thiếu niên vô lo vô nghĩ của Vô Tính Thành nữa. Hắn đã nhìn thấy một phần của "chân lý thất lạc", và nó đã thay đổi hắn mãi mãi.
***
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn sương mỏng, nhuộm vàng cả một góc trời, Tần Mặc và Hắc Phong cuối cùng cũng đã trở lại rìa Vô Tính Thành. Cái lạnh buốt của U Minh Cốc dần tan biến, thay vào đó là làn gió mát mẻ, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa, mùi hoa cỏ dại ven đường và cả chút hương khói bếp quen thuộc. Tiếng suối chảy róc rách từ Suối Tinh Lộ vang vọng nhẹ nhàng, như một bản hòa ca chào đón họ trở về. Xa xa, tiếng chim hót líu lo từ các vườn cây, tiếng nói chuyện rì rầm, nhỏ nhẹ của người dân khi trao đổi hàng hóa hay ngồi uống trà buổi sáng, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường.
Sự tương phản giữa cảnh tượng này và những gì Tần Mặc vừa trải qua ở Huyết Ma Giáo thật quá đỗi rõ ràng. Một bên là sự sống lay động, bình dị và chân thật; một bên là sự mục ruỗng, điên loạn và tàn bạo. Hắn đứng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự thanh bình bao quanh. Nhưng sự bình yên này, với hắn lúc này, lại có vẻ quá mong manh, quá dễ vỡ. Hắn cảm thấy một sự xáo động ngầm, như một luồng sóng lạnh lẽo đang từ từ lan tỏa, đe dọa nuốt chửng tất cả.
Hắc Phong, đang dẫn trước Tần Mặc vài bước, bỗng nhiên dừng lại. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên một cách bất thường, đôi tai vểnh cao, khẽ giật giật. Một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng, đôi mắt đỏ rực của nó quét nhanh qua những lùm cây rậm rạp phía trước. Tần Mặc lập tức trở nên cảnh giác. Hắc Phong hiếm khi phản ứng mạnh mẽ như vậy nếu không có mối đe dọa thực sự.
"Ngươi cũng cảm thấy sao?" Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn hòa vào tiếng gió sớm. "Một ý chí không thuộc về nơi này..."
Hắc Phong đáp lại bằng một cái gật đầu và một tiếng gầm gừ trầm thấp hơn, đôi mắt nó vẫn dán chặt vào lùm cây. Tần Mặc tập trung tinh thần, lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được sự bình yên của cỏ cây, của dòng suối, của những tảng đá đã tồn tại hàng ngàn năm. Nhưng xen lẫn vào đó, là một luồng "ý chí" xa lạ, tinh vi và sắc bén. Nó không phải là sự hung bạo hay điên loạn như tà khí ở U Minh Cốc, mà là một sự cẩn trọng, thăm dò, một "ý chí" chuyên nghiệp của kẻ săn mồi đang rình rập con mồi. Luồng "ý chí" này mang theo một cảm giác lạnh lẽo, tính toán, như thể nó đang quét qua từng ngóc ngách của Vô Tính Thành, đánh giá và ghi nhận.
Tần Mặc nheo mắt nhìn về phía lùm cây rậm rạp, nơi mà Hắc Phong đang tập trung sự chú ý. Hắn không nhìn thấy gì bất thường bằng mắt thường. Cây cối vẫn xanh tốt, lá vẫn rung rinh trong gió sớm. Nhưng "ý chí" đó vẫn ở đó, ẩn mình sâu trong tán lá, thoắt ẩn thoắt hiện, như một cái bóng không thể nắm bắt. Hắn cảm nhận được sự chuyển động nhẹ nhàng, gần như vô hình, của một thực thể đang lẩn khuất. Đó không phải là một con thú rừng, cũng không phải là một người dân Vô Tính Thành. "Ý chí" này quá khác biệt, quá sắc sảo, quá... "tính toán".
Hắc Phong hạ thấp người, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào. Cơ bắp dưới lớp lông đen của nó căng lên, đôi mắt không rời khỏi mục tiêu. Tần Mặc đặt tay lên đầu con sói, vỗ về trấn an nó, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi lùm cây. Hắn biết, một khi Hắc Phong đã cảnh báo, thì mối đe dọa là có thật. Và sự thật này, ngay tại rìa Vô Tính Thành, nơi lẽ ra phải là an toàn nhất, khiến hắn cảm thấy bất an sâu sắc.
Sự bình yên mà Vô Tính Thành đã duy trì hàng ngàn năm đang bị thử thách. Luồng "ý chí" xa lạ này là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy bức tường bảo vệ vô hình của thành đang dần sụp đổ. Những lời đồn đại, những hiện tượng kỳ lạ mà người dân Vô Tính Thành đã xì xào bàn tán chỉ là những dấu hiệu ban đầu. Đây mới là mối đe dọa thực sự, một mối đe dọa hữu hình và trực tiếp.
Tần Mặc không thể tiếp tục phớt lờ. Hắn đã thấy sự tàn bạo của khát vọng thăng tiên vô độ, và giờ hắn đang cảm nhận được sự rình rập của những kẻ mang theo khát vọng đó, ngay trước cửa nhà mình. Hắn phải làm gì đó. Hắn phải bảo vệ Vô Tính Thành. Nhưng bảo vệ bằng cách nào, khi hắn chỉ là một thiếu niên không linh căn, không thiên phú tu luyện, và kẻ thù thì mạnh mẽ, tinh quái đến vậy? Câu hỏi đó lởn vởn trong tâm trí hắn, nhưng không làm hắn nhụt chí. Thay vào đó, nó biến thành một ngọn lửa, hun đúc quyết tâm.
Hắn cùng Hắc Phong ẩn mình sâu hơn vào một bụi rậm khác, quan sát với sự tập trung cao độ. Hắn cần biết kẻ rình rập này là ai, chúng muốn gì, và làm thế nào để đối phó. Từng khoảnh khắc trôi qua đều là những giây phút căng thẳng, khi sự bình yên và nguy hiểm cùng tồn tại trong một không gian. Tiếng suối vẫn róc rách, tiếng chim vẫn hót, nhưng đối với Tần Mặc, chúng giờ đây như một khúc nhạc bi tráng, báo hiệu cho một cuộc chiến sắp diễn ra.
***
Mặt trời đã lên cao hơn một chút, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua những tán lá, tạo nên những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Gió nhẹ lay động cành cây, tạo ra những âm thanh xào xạc đều đều. Dù vậy, bầu không khí vẫn căng thẳng, đầy rẫy sự rình rập và thăm dò. Tần Mặc ẩn mình sâu trong bụi rậm, hai mắt hắn không chớp, dõi theo lùm cây đối diện. Hắc Phong nằm sát bên cạnh hắn, thân hình cuộn tròn nhưng luôn trong tư thế sẵn sàng bật dậy. Nó gầm gừ khe khẽ, tiếng động nhỏ đến mức chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy.
Rồi, một cái bóng khẽ lướt qua. Đó là một bóng người, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những thân cây. Người này có vẻ ngoài nhanh nhẹn, cử chỉ chuyên nghiệp, hòa mình vào môi trường xung quanh một cách hoàn hảo. Hắn không lộ mặt, chỉ là một dáng người mơ hồ, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một luồng "ý chí" sắc lạnh, đầy tính toán phát ra từ đó. Người này không di chuyển một cách ngẫu nhiên, mà theo một lộ trình có vẻ đã được tính toán kỹ lưỡng, quét qua từng khu vực một cách tỉ mỉ.
Trong tay người đó là một vật phẩm nhỏ, lấp lánh dưới ánh nắng. Nó không phải là một binh khí, cũng không phải một pháp bảo tấn công thông thường. Người đó cầm nó, lướt nhẹ trên mặt đất, trên những phiến đá, và đôi khi là lướt qua không khí. Vật phẩm đó phát ra một luồng "ý chí" đặc biệt, không ngừng khuếch tán ra xung quanh, như thể đang tìm kiếm, dò xét một điều gì đó. Tần Mặc tập trung toàn bộ năng lực của mình, lắng nghe "ý chí tồn tại" của vật phẩm đó.
Và rồi, một thế giới khác hiện ra trong tâm trí hắn.
"Ý chí này... nóng bỏng, cứng rắn, như đã trải qua ngàn lần rèn giũa..." Tần Mặc thầm nghĩ, cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ và tập trung từ vật phẩm. Nó không phải là linh khí hay tà khí, mà là một loại năng lượng khác, đến từ sự biến đổi của vật chất. Hắn "nghe" thấy những âm thanh vang vọng từ vật phẩm: tiếng búa đập thép chan chát, dứt khoát, mạnh mẽ, như nhịp đập của trái tim một người thợ thủ công lão luyện. Tiếng lửa reo, bùng lên dữ dội, nuốt chửng kim loại, rồi lại dịu xuống, mang theo hơi nóng hầm hập. Mùi sắt nồng nặc, pha lẫn mùi than củi cháy, mùi dầu tôi luyện, tất cả hòa quyện vào nhau, khắc sâu vào "ý chí" của vật phẩm.
Hắn còn cảm nhận được cả sự kiêu hãnh của người thợ rèn, người đã tạo ra vật phẩm này. Đó là một sự kiêu hãnh đến từ sự tỉ mỉ, từ sự tinh xảo trong từng đường nét, từng chi tiết. Một ý chí muốn chinh phục vật chất, biến những khối kim loại thô sơ thành những tác phẩm nghệ thuật, thành những công cụ hoàn hảo. Không chỉ có thế, hắn còn cảm nhận được một sự khao khát sắc bén, một "ý chí" muốn xuyên phá, muốn khám phá, muốn tìm tòi. Vật phẩm này không chỉ là một công cụ, nó còn là một phần mở rộng của ý chí con người, được tôi luyện trong một lò rèn đặc biệt.
Tần Mặc hình dung ra một nơi chốn mà hắn chưa từng thấy. Một "Lò Rèn Cự Lực" khổng lồ, nơi những ngọn lửa không ngừng cháy, những tiếng búa không ngừng vang vọng, những khối kim loại không ngừng được tôi luyện. Đó là một nơi mà "vật tính" của kim loại được đẩy đến cực hạn, nơi mà những người thợ rèn có thể giao tiếp với "ý chí tồn tại" của thép, của đồng, của sắt, để biến chúng thành những vật phẩm có linh hồn. Vật phẩm thăm dò trong tay bóng người lạ kia, hẳn là một kiệt tác của nơi đó, mang theo "ý chí" của sự dò xét và phân tích.
"Nó đến từ đâu?" Câu hỏi lặp đi lặp lại trong tâm trí Tần Mặc. Đây rõ ràng không phải là sản phẩm của Vô Tính Thành. Nơi đây không có những lò rèn hùng vĩ như vậy, không có những kỹ thuật tôi luyện tinh xảo đến thế. Nó đến từ bên ngoài, từ những thế lực tu sĩ mà hắn đã nghe nói. Điều này khẳng định thêm rằng, những tin đồn về các đại thế lực tu sĩ đang để mắt tới Vô Tính Thành không phải là vô căn cứ. Họ không chỉ nghe ngóng, mà đã phái người đến tận nơi để thăm dò.
Bóng người lạ vẫn tiếp tục di chuyển, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, chiếc vật phẩm trong tay họ quét qua từng bụi cây, từng tảng đá. Tần Mặc cảm nhận được "ý chí" của vật phẩm này không chỉ dò xét địa hình, mà còn dò xét cả sự sống, cả những luồng linh khí dù là nhỏ nhất. Nó đang tìm kiếm điều gì đó, hoặc đánh giá tiềm năng của Vô Tính Thành. Hắn nín thở, cố gắng hòa mình vào môi trường xung quanh, để "ý chí tồn tại" của hắn không bị vật phẩm kia phát hiện. Hắc Phong cũng vậy, con sói thu mình lại, hơi thở nhẹ như không, như một phần của bóng tối.
Sự xuất hiện của "bóng người lạ" này, và đặc biệt là vật phẩm thăm dò tinh xảo từ "Lò Rèn Cự Lực", đã khiến Tần Mặc nhận thức rõ ràng hơn về mức độ nghiêm trọng của tình hình. Đây không còn là những mối đe dọa mơ hồ từ xa xăm nữa, mà là một sự rình rập ngay trước cửa nhà. Các thế lực bên ngoài không chỉ đang lan truyền tin đồn mà còn chủ động điều tra và chuẩn bị cho một cuộc xâm lược Vô Tính Thành. Họ có những công cụ, những kỹ thuật mà Vô Tính Thành chưa từng thấy, cho thấy một sự chênh lệch lớn về tri thức và sức mạnh.
Tần Mặc cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Hắn không thể để Vô Tính Thành bị biến thành một Huyết Ma Giáo thứ hai. Hắn không thể để người dân Vô Tính Thành bị bóp méo "ý chí", bị ép buộc "khai linh" theo những cách tàn bạo. Hắn phải làm gì đó. Hắn không có sức mạnh để đối đầu trực diện với những kẻ này, nhưng hắn có khả năng đặc biệt của mình – khả năng nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, hiểu được bản chất của chúng. Đó chính là vũ khí của hắn.
Tần Mặc đợi cho đến khi bóng người lạ rời đi, khuất sau những rặng cây xa hơn, luồng "ý chí" thăm dò của vật phẩm mờ dần. Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự cảnh giác vẫn còn nguyên. Hắn biết mình không thể tiếp tục lẩn tránh. Bước đầu tiên là cảnh báo Lão Khang – người trưởng lão đáng kính của Vô Tính Thành, người luôn tin tưởng vào sự bình yên và bản chất của vạn vật. Hắn phải chia sẻ những gì mình đã thấy, đã cảm nhận, để cùng ông tìm cách bảo vệ quê hương mình. Con đường phía trước chắc chắn sẽ gian nan, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt. Ngọn lửa quyết tâm trong hắn đã bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tìm ra cách để vạn vật được tự do là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên", không bị biến thành những công cụ vô tri, và Vô Tính Thành sẽ không sụp đổ.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.