Vạn vật không lên tiên - Chương 156: Thị Trấn Thạch Mộc: Tiếng Than Vãn Của Ý Chí Kiệt Quệ
Thiên Sách Lão Nhân chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa bao điều mà Tần Mặc chưa thể thấu tỏ. Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, cảm nhận sự chai sạn của thớ gỗ dưới lòng bàn tay, một ý chí lặng lẽ nhưng bền bỉ truyền đến từ vật chất đã chịu đựng bao thăng trầm của thời gian. Cuốn sách trên bàn, những điển tịch chất chồng quanh đây, tất cả đều vang vọng một tiếng nói chung: sự khao khát được lưu giữ, được thấu hiểu, được truyền lại những chân lý đã bị lãng quên. Tần Mặc biết, nơi đây không chỉ là một thư các, mà là một bảo tàng của những ý chí vô thanh, nơi thời gian dường như ngưng đọng để bảo vệ một phần linh hồn của Huyền Vực.
Hắn và Thiên Sách Lão Nhân đã nói chuyện rất lâu. Không phải là một cuộc đối thoại thông thường, mà là một dòng chảy của tri thức, của những câu hỏi và những gợi mở. Ông lão không trực tiếp đưa ra lời giải đáp, mà dẫn dắt Tần Mặc qua những câu chuyện cổ xưa, những ghi chép đã úa màu thời gian, về một Huyền Vực từng hài hòa, nơi vạn vật sống đúng với bản chất của mình, không bị ép buộc phải truy cầu sự "thăng cấp" vô độ. Tần Mặc lắng nghe về những "kỳ vật" từng có ý chí mạnh mẽ đến mức gần như trở thành sinh linh, nhưng rồi cũng chấp nhận sự mục rữa, sự trở về cát bụi khi đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Hắn cũng hiểu thêm về cách thức mà "chân lý thất lạc" đã bị che giấu, bị bóp méo qua hàng ngàn năm, khi khát vọng "thăng tiên" trở thành tín ngưỡng độc tôn, xóa nhòa đi mọi con đường khác.
Hắc Phong nằm gục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực thỉnh thoảng liếc nhìn Thiên Sách Lão Nhân, như thể nó cũng đang cố gắng tiếp thu những điều huyền diệu mà ông lão đang truyền đạt. Ngọc Hồ Điệp bay lượn nhẹ nhàng trong không gian đặc quánh mùi giấy cũ, đôi cánh ngọc bích lấp lánh phản chiếu những tia sáng yếu ớt, như một điểm nhấn của sự sống tinh khôi giữa kho tàng tri thức cổ xưa. Tần Mặc cảm thấy tâm trí mình rộng mở hơn bao giờ hết, những mảnh ghép rời rạc về Huyền Vực, về Vô Tính Thành, về năng lực của bản thân, dần được kết nối lại, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn.
Cuối cùng, khi ánh trăng đã len lỏi qua những khe hở trên mái nhà, Thiên Sách Lão Nhân mới khẽ thở dài, kết thúc câu chuyện về một nền văn minh đã chấp nhận sự cân bằng, sự vô thường của vạn vật. "Tri thức là ánh sáng, nhưng cũng là gánh nặng, Tần Mặc. Ngươi đã nhìn thấy quá nhiều, đã nghe quá nhiều. Giờ là lúc ngươi phải tự mình tìm kiếm, để chứng thực những điều này, và để lựa chọn con đường của riêng mình."
Tần Mặc đứng dậy, cúi mình thật sâu trước ông lão. "Đa tạ tiền bối đã khai sáng." Hắn hiểu rằng, những gì Thiên Sách Lão Nhân đã ban tặng không chỉ là tri thức, mà là một trọng trách. Hắn phải đi, phải chứng kiến, phải hành động.
"Đừng quên," Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng ông trầm ấm vang vọng trong thư các, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Chân lý này không chỉ là lời cảnh báo, mà là một lời tiên tri."
Tần Mặc gật đầu, khắc sâu từng lời vào tâm trí. Hắn quay lưng bước ra khỏi thư các, Hắc Phong và Ngọc Hồ Điệp đi theo sát gót. Bước chân hắn giờ đây không còn sự bối rối, mà vững vàng và quyết đoán hơn. Con đường cổ đạo thương gia vẫn trải dài phía trước, nhưng trong mắt Tần Mặc, nó không còn là một con đường vô định, mà là một hành trình tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực. Hắn biết, những kiến thức vừa được tiếp nhận sẽ là kim chỉ nam cho những bước đi tiếp theo của mình, giúp hắn thấu hiểu sâu sắc hơn những "ý chí tồn tại" đang kêu than, và tìm ra con đường để chúng không bị "thoát ly bản chất."
***
Ngày nối ngày, đêm nối đêm, Tần Mặc, cùng với Hắc Phong oai dũng và Ngọc Hồ Điệp thanh thoát, tiếp tục hành trình trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Những lời của Thiên Sách Lão Nhân vẫn vang vọng trong tâm trí hắn, trở thành lăng kính mới để hắn nhìn nhận thế giới xung quanh. Hắn không chỉ lắng nghe ý chí của vạn vật, mà còn cố gắng phân tích, so sánh chúng với những gì đã học được về "chân lý thất lạc".
Khi mặt trời đã ngả về tây, ánh chiều tà phủ một màu vàng úa lên những ngọn đồi xa xăm, Tần Mặc và đồng hành của mình đặt chân đến Thạch Mộc Trấn. Khác với những thị trấn tấp nập hay những làng mạc yên bình mà hắn từng đi qua, nơi đây dường như bị bao phủ bởi một tấm màn vô hình của sự mệt mỏi. Ngay từ cổng vào, được xây bằng những khối đá xám xịt đã nhuốm màu thời gian, Tần Mặc đã cảm nhận được một luồng không khí nặng nề, u ám.
Những bức tường đá cao ngất, những ngôi nhà gỗ cũ kỹ dọc theo con đường chính, tất cả đều tỏa ra một "ý chí tồn tại" yếu ớt, đầy rẫy sự than vãn và kiệt quệ. Tần Mặc dừng bước, đôi mắt đen láy khẽ nhắm lại, tập trung lắng nghe. Hắn cảm thấy như hàng ngàn tiếng nói thầm thì, rên rỉ đang vọng đến từ mọi ngóc ngách của thị trấn. Đó là tiếng khóc không lời của những vật vô tri, những vật phẩm tưởng chừng như không có linh hồn, đang gánh chịu một sự đau khổ âm thầm.
Hắc Phong đi bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền hơi xù lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ khó chịu. Nó khẽ gầm gừ, một âm thanh trầm đục như tiếng sấm nhỏ, bày tỏ sự không hài lòng với bầu không khí nặng nề đang bao trùm nơi đây. Ngọc Hồ Điệp, vốn luôn bay lượn nhẹ nhàng, giờ đây chỉ đậu trên vai Tần Mặc, đôi cánh ngọc bích khép hờ, như thể cũng cảm nhận được sự u buồn lan tỏa.
Tần Mặc mở mắt, chậm rãi bước đi trên con đường lát đá gồ ghề. Mỗi bước chân của hắn đều như chạm vào một vết thương chung của thị trấn. Hắn đi qua một chiếc giếng cổ, nghe thấy tiếng than thở của những phiến đá bị mài mòn bởi bao thế hệ gàu nước. Hắn lướt qua một băng ghế gỗ đã mục nát, cảm nhận được sự tiếc nuối của nó vì không còn được nâng đỡ những bước chân mỏi mệt. Ngay cả những cành cây khô, những viên gạch vỡ vụn bên đường cũng đều có tiếng nói riêng của chúng, kể về một cuộc đời bị lãng quên, bị bỏ mặc.
"Đây là... tiếng khóc của những vật vô tri," Tần Mặc thầm nghĩ, giọng trầm khẽ đến mức chỉ có hắn mới nghe thấy. Hắn đã từng nghe thấy tiếng than vãn của linh thảo bị ép chín, của linh thú bị thuần hóa, nhưng đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự kiệt quệ đồng loạt từ những vật phẩm tưởng chừng như vô tri nhất, những thứ được tạo ra để phục vụ con người. Sự khác biệt là rõ ràng. Không phải là khát vọng "thăng tiên" bị bóp méo, mà là "ý chí tồn tại" cơ bản bị bào mòn, bị vắt kiệt.
Bụi mù lơ lửng trong không khí, phản chiếu ánh nắng yếu ớt, tạo thành những quầng sáng lờ mờ, ảo não. Mùi đất khô, mùi đá cũ, mùi gỗ mốc, tất cả hòa quyện tạo nên một hương vị đặc trưng của sự cũ kỹ, của thời gian đang chầm chậm trôi qua mà không có gì đổi thay. Những người dân Thạch Mộc Trấn, dù không biết về "ý chí tồn tại," nhưng cũng mang một vẻ mặt cam chịu, mệt mỏi tương tự những vật phẩm xung quanh họ. Ánh mắt họ vô hồn, bước chân nặng nề, như thể chính họ cũng đang mang gánh nặng của cả thị trấn.
Tần Mặc khẽ thở dài. Hắn biết, phía trước sẽ còn nhiều điều để khám phá, nhiều nỗi đau để lắng nghe. Nhưng cũng chính từ những nơi như thế này, hắn sẽ tìm thấy những mảnh ghép để xây dựng nên một con đường mới, một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi vạn vật có thể sống đúng với bản chất của mình.
***
Tần Mặc tiếp tục bước sâu hơn vào lòng Thị Trấn Thạch Mộc. Càng vào trong, không khí càng trở nên đặc quánh mùi lao động nặng nhọc, mùi bụi đá cay nồng và mùi gỗ tươi xen lẫn gỗ mục. Hắn đi qua một khu vực rộng lớn, nơi những tảng đá khổng lồ nằm ngổn ngang, một số đã được đục đẽo thành hình thù sơ khai, số khác vẫn còn nguyên khối, chờ đợi bàn tay con người. Đây chính là khu vực khai thác đá chính của thị trấn.
Tiếng búa đập đá "cộp cộp" vang vọng không ngừng, nặng nề và đều đặn, như một nhịp điệu của sự cưỡng ép. Tần Mặc cảm nhận được mỗi cú đập không chỉ là sự va chạm vật lý, mà còn là một cú đánh giáng vào "ý chí tồn tại" của những chiếc búa. Chúng rên rỉ, chúng than thở, chúng cầu xin được nghỉ ngơi.
Hắn nhìn thấy một người thợ đá vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang vung một chiếc búa lớn. Chiếc búa đã mòn vẹt, cán gỗ nứt nẻ, lưỡi sắt đã cùn đi nhiều. Từ nó phát ra một tiếng kêu thầm thì: "Ta đã đập quá nhiều... xương cốt ta rã rời... ý chí ta tan biến." Không phải là tiếng kêu của sự phản kháng mãnh liệt, mà là sự chấp nhận mệt mỏi, sự kiệt quệ đến mức không còn sức để phản kháng. "Ta đã mất đi sự sắc bén của mình," một tiếng nói khác vọng lên từ chiếc đục sắt nhỏ, "Ta chỉ muốn được nằm yên, được quên đi sự đau đớn này."
Xa hơn một chút là khu xưởng mộc, nơi tiếng rìu chặt gỗ "rắc rắc" khô khốc và tiếng cưa xẻ "vù vù" liên tục vang lên. Những người thợ mộc, với vẻ mặt khắc khổ, đang cật lực làm việc với những khúc gỗ lớn. Tần Mặc nhìn thấy những chiếc rìu, chiếc cưa, chiếc bào, chúng đều mang một vẻ uể oải, nặng nề. "Ta đã chặt quá nhiều cây... ta không còn nhớ được sự mềm mại của thớ gỗ tươi nữa," một chiếc rìu than vãn. "Mỗi nhát cưa là một nhát dao vào chính ta... ta chỉ muốn mục nát một cách tự nhiên," tiếng cưa xẻ yếu ớt vọng lại.
Tần Mặc tiến lại gần một đống công cụ bị bỏ xó bên góc xưởng. Một chiếc xẻng bị cong vênh, lưỡi đã rỉ sét, nằm lăn lóc trên đất. Hắn khẽ cúi người, dùng ngón tay chạm nhẹ vào phần lưỡi sắt lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng cảm xúc đau đớn tột cùng ập đến tâm trí hắn, như thể chính hắn đang trải qua sự đau khổ của chiếc xẻng. "Ta đã đào bới không ngừng... ta đã gánh vác quá nhiều đất đá... ta không còn biết mình là ai nữa... chỉ là một công cụ bị vắt kiệt." Tiếng than vãn não nề, đầy bi thương.
Hắc Phong đứng cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những công cụ vô tri, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất công và nỗi đau mà những vật phẩm này đang phải chịu đựng. Ngọc Hồ Điệp bay lượn quanh đầu Tần Mặc, đôi cánh nhỏ nhắn vỗ nhẹ nhàng, như muốn xoa dịu nỗi buồn đang bao trùm lấy hắn. Nó bay lượn một vòng quanh chiếc xẻng, rồi lại đậu xuống vai Tần Mặc, khẽ cọ vào má hắn, như một lời an ủi.
Tần Mặc trầm ngâm. Đây không phải là sự biến đổi của "vật tính" thành "linh tính" như những binh khí thượng cổ mà hắn từng nghe kể. Đây là sự hủy hoại, sự bào mòn "ý chí tồn tại" đến mức cạn kiệt. Những công cụ này kh��ng bị ép buộc phải "thăng tiên", nhưng chúng lại bị ép buộc phải "thoát ly bản chất" của chính mình – bản chất của một công cụ được tạo ra để phục vụ, nhưng cũng cần được nghỉ ngơi, được tôn trọng, được giữ gìn. Sự kiệt quệ này không đến từ khát vọng cá nhân, mà đến từ sự lạm dụng vô độ của con người, những người chỉ nhìn chúng như vật phẩm vô tri, không hề có linh hồn hay cảm xúc.
Hắn nhớ lại lời của Thiên Sách Lão Nhân: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Nhưng ở đây, không phải là "muốn thành tiên," mà là "bị ép buộc đến cạn kiệt." Cả hai đều dẫn đến cùng một kết quả: sự mất cân bằng, sự hủy hoại bản chất. Tần Mặc cảm thấy nặng nề. Nỗi đau của một vật vô tri, khi bị vắt kiệt đến cùng, chẳng khác nào nỗi đau của một sinh linh bị giam cầm. Hắn hiểu rằng, sự can thiệp của hắn không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ linh thú, linh thảo, mà còn phải mở rộng ra, đến cả những vật phẩm nhỏ bé, thô sơ nhất này. Chúng cũng có quyền được là chính mình, được tồn tại một cách trọn vẹn.
***
Khi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, và những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời tím sẫm, Tần Mặc, theo một "ý chí" dẫn dắt tinh tế hơn cả những tiếng than vãn kiệt quệ, đã tìm đến một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của Thạch Mộc Trấn. Đó là một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, nhưng được giữ gìn cẩn thận, với một vài chậu cây cảnh xanh tươi đặt bên ngoài. Từ bên trong, một mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng cùng với mùi trà thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa, tạo nên một không gian đối lập hoàn toàn với sự mệt mỏi của thị trấn.
Tần Mặc bước vào. Bên trong, không gian ấm cúng và tĩnh lặng. Một người đàn ông trung niên, mái tóc búi gọn gàng, bàn tay thô ráp nhưng khéo léo đang tỉ mỉ khắc chạm một miếng gỗ nhỏ, không ai khác chính là Nhan Sơ. Ánh mắt tinh tế của hắn tập trung vào từng đường nét, như thể đang trò chuyện với chính miếng gỗ. Hắn mặc một chiếc áo vải giản dị, lấm tấm những vệt màu và bụi gỗ, chứng tỏ hắn là một nghệ nhân chân chính, sống trọn vẹn với nghề của mình.
Nhan Sơ ngẩng đầu khi Tần Mặc bước vào. Đôi mắt hắn, tuy có phần buồn bã, nhưng vẫn ánh lên sự thấu hiểu và một nét tinh anh đặc trưng của người nghệ sĩ. "Khách lạ đến thăm, mời vào ngồi." Giọng hắn trầm ấm, hiền hòa.
Tần Mặc gật đầu, tìm một chỗ ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn sơ. Hắc Phong nằm xuống dưới chân hắn, còn Ngọc Hồ Điệp đậu trên bàn, lặng lẽ quan sát. Tần Mặc không nói ngay, mà khẽ nhấp một ngụm trà Nhan Sơ vừa pha, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dễ chịu lan tỏa trong khoang miệng. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của chén trà, của chiếc bàn gỗ, của chính miếng gỗ trong tay Nhan Sơ – chúng không hề kiệt quệ, mà tràn đầy sự tĩnh lặng và một niềm vui được phục vụ một cách trọn vẹn.
"Nhan Sơ tiên sinh," Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm tĩnh, "ta cảm nhận được một điều bất thường trong thị trấn này. Những chiếc búa, rìu, cưa, xẻng... chúng không chỉ mệt mỏi về thể chất, mà ý chí của chúng cũng đang héo úa."
Nhan Sơ khẽ đặt miếng gỗ xuống, thở dài một tiếng. "Quả nhiên... Ngươi cũng cảm nhận được." Hắn nhìn Tần Mặc với một ánh mắt kinh ngạc pha lẫn thấu hiểu. "Ta cũng cảm thấy điều đó. Các công cụ không còn 'vui vẻ' khi được làm việc nữa. Chúng trở nên nặng nề, dễ gãy. Các tác phẩm của ta cũng khó hoàn thành hơn. Ta cứ nghĩ là do ta đã già, không còn đủ sức để cảm nhận chúng nữa, không còn đủ sức để 'khai linh' cho chúng như ngày xưa."
Tần Mặc lắc đầu. "Không phải do tiên sinh đã già. Mà là do chúng bị vắt kiệt. Ý chí tồn tại của chúng bị bào mòn bởi sự lao động quá sức, bởi sự thiếu tôn trọng. Chúng không có cơ hội được nghỉ ngơi, được phục hồi, và dần dần, chúng mất đi bản chất của mình."
Nhan Sơ nghe Tần Mặc giải thích, đôi mắt hắn càng trở nên buồn bã. "Thì ra là vậy... Ta đã từng cố gắng nói với mọi người, rằng hãy cho công cụ nghỉ ngơi, hãy yêu quý chúng. Nhưng ai cũng chỉ lo kiếm sống, ai cũng chỉ muốn làm được nhiều việc hơn mỗi ngày." Hắn đứng dậy, đi đến một góc xưởng, nhặt lên một chiếc búa mới được rèn, nhưng đã có dấu hiệu của sự "mất linh" – cán gỗ vẫn bóng loáng, nhưng lưỡi búa đã không còn ánh thép sắc bén, mà có một vẻ mờ đục, vô hồn. "Chiếc búa này vừa được rèn tuần trước. Ta đã cố gắng truyền 'vật tính' của ta vào nó, nhưng nó vẫn cứ như vậy. Không có linh hồn."
Tần Mặc cầm lấy chiếc búa, cảm nhận được sự trống rỗng bên trong nó. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở bản chất, không phải ở sự phô trương," hắn khẽ nói, lặp lại câu nói mà Nhan Sơ từng vô tình thốt ra trong một lần khác. "Chiếc búa này, nó đã mất đi 'ý chí' của một chiếc búa, ý chí muốn đập, muốn đẽo, muốn định hình vật chất. Nó chỉ còn là một khối kim loại vô tri."
Đúng lúc đó, cánh cửa quán trà khẽ mở, một người đàn ông vạm vỡ, khuôn mặt cương trực, khắc khổ bước vào. Đó là Thôn Trưởng Thạch Trấn, người đã sống cả đời gắn liền với những tảng đá và công việc khai thác mỏ. Ông nhìn Tần Mặc và Nhan Sơ, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Nhan Sơ, ta đang tìm ngươi. Tình hình ngày càng tệ. Nếu các công cụ cứ thế này, chúng ta sẽ không thể hoàn thành việc khai thác đá đúng hạn. Mà không có đá, lấy gì mà đổi lấy lương thực cho cả làng? Chúng ta sẽ không thể sống sót qua mùa đông này."
Thôn Trưởng Thạch Trấn thở dài, giọng nói đầy sự cam chịu và thực tế. Ông là người gánh vác trách nhiệm sinh tồn của cả thị trấn, và ông chỉ nhìn thấy vấn đề ở góc độ vật chất: công cụ hỏng, sản lượng giảm, đói kém cận kề. Ông không thể hiểu được "ý chí tồn tại" hay "bản chất" mà Tần Mặc và Nhan Sơ đang nói đến. Đối với ông, công cụ chỉ là công cụ, một vật phẩm để làm việc.
Tần Mặc trầm ngâm nhìn Thôn Trưởng. Hắn hiểu nỗi lo của ông. Giữa sự sống còn của con người và quyền được "là chính mình" của vạn vật, đôi khi có một ranh giới mong manh, một xung đột khó hòa giải. Nhan Sơ cũng thở dài, bất lực nhìn Tần Mặc, như thể muốn hỏi: Chúng ta phải làm sao đây?
Đây không chỉ là vấn đề của một chiếc búa, một chiếc rìu, mà là vấn đề của cả một thị trấn, của một lối sống. Tần Mặc biết, hắn không thể dùng linh lực để ép buộc các công cụ phục hồi ý chí. Hắn phải tìm một con đường khác, một con đường để vạn vật, dù là công cụ, cũng có thể tồn tại một cách trọn vẹn, không bị "thoát ly bản chất" mà vẫn có thể phục vụ con người. Hắn phải tìm cách "phục hồi ý chí" cho chúng, không phải bằng cách tu luyện hay biến chúng thành linh vật, mà bằng cách tôn trọng bản chất của chúng, và có lẽ, bằng cách thay đổi nhận thức của chính những con người đang sử dụng chúng.
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Tần Mặc nhìn chiếc búa vô hồn trong tay, rồi nhìn Nhan Sơ và Thôn Trưởng Thạch Trấn. Hắn biết, hành trình của hắn ở Thạch Mộc Trấn vừa mới bắt đầu, và những kiến thức từ Thiên Sách Lão Nhân sẽ là nền tảng để hắn đối mặt với thử thách này. Hắn sẽ phải tìm cách, không chỉ để lắng nghe, mà còn để hành động, để mang lại sự cân bằng cho những "ý chí tồn tại" đang kiệt quệ nơi đây.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.