Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 160: Hòn Đá Cứng và Lòng Người Kiên Định: Cuộc Tranh Luận Giữa Bản Chất và Giáo Điều

Bóng đêm đã buông màn trên Thị Trấn Thạch Mộc, và cả trên vách đá nơi Tô Lam đứng, nơi không gian tĩnh lặng đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng gió rít qua kẽ đá, và cả tiếng lòng mình đang gào thét. Nàng rút Cổ Kiếm Hồn ra khỏi vỏ, tiếng “keng” thanh thoát vang vọng trong không gian tịch mịch. Lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh chiều tà đỏ rực, tựa như một dải lụa đỏ của hoàng hôn. Trong tông môn, Cổ Kiếm Hồn là biểu tượng của sức mạnh, của sự sắc bén, của ý chí kiên cường không gì có thể lay chuyển. Nàng đã dành cả cuộc đời để luyện kiếm, để hòa mình vào kiếm khí, để biến thanh kiếm này thành một phần của bản thân, một phần của con đường “thăng tiên” mà nàng hằng theo đuổi.

Tô Lam nhìn chằm chằm vào lưỡi kiếm, đôi mắt phượng ánh lên vẻ phức tạp. Sức mạnh, linh lực, thăng cấp, khai linh... Đó là những từ ngữ nàng đã thuộc nằm lòng. Nàng được dạy rằng, một thanh kiếm chỉ thực sự mạnh mẽ khi nó hấp thụ đủ linh khí, khi nó được tu sĩ “khai linh” và ban cho một linh hồn nhân tạo, một ý chí vươn lên tầm cao mới. Nhưng những gì Tần Mặc làm không phải là “tiến hóa” theo cách đó. Hắn chỉ giúp vạn vật trở lại “bản chất” của nó, nhưng lại mang lại hiệu quả vượt trội, một sự sống động mà nàng chưa từng thấy ở những vật phẩm đã được “khai linh” cưỡng bức.

Nàng vuốt nhẹ lưỡi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo và sắc bén quen thuộc. Nhưng hôm nay, cảm giác ấy lại khác. Một luồng rung động rất tinh tế chạy qua thanh kiếm, một cảm giác mà nàng chưa từng để ý đến trước đây. Nó không phải là linh lực nàng truyền vào, cũng không phải là kiếm khí nàng rèn luyện. Nó giống như một tiếng thở dài, một sự thì thầm vô hình từ chính bản thể của thanh kiếm.

Tô Lam chợt nhận ra rằng, thanh kiếm của mình, dù sắc bén đến đâu, dù đã cùng nàng trải qua bao trận chiến sinh tử, cũng đang mang một “ý chí” riêng. Một “vật tính” vốn có, không cần đến sự áp đặt của con người. Và có lẽ, nàng chưa bao giờ thực sự “lắng nghe” nó. Nàng chỉ đơn thuần sử dụng nó, ép buộc nó phải trở thành công cụ cho ý chí của mình, cho khát vọng “thăng tiên” của mình.

“Bản chất... Cân bằng...” Tô Lam độc thoại nội tâm, giọng thì thầm khẽ đến mức chỉ có tiếng gió mới có thể nghe thấy. “Liệu có phải, chúng ta đã đi sai đường? Liệu Thanh Vân Tông, liệu Thiên Diệu Tôn Giả... có thật sự hiểu được vạn vật?” Nỗi đau nhói lên trong tim nàng. Sự hoài nghi không còn là một hạt mầm nhỏ, mà đã trở thành một cây đại thụ, rễ của nó đang cắm sâu vào nền tảng niềm tin của nàng.

Nàng nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời nói ấy, trước đây nàng chỉ coi là một truyền thuyết xa xôi, một lời răn dạy mơ hồ. Nhưng giờ đây, nó lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí nàng, kết nối với những gì Tần Mặc đang làm, với những bi kịch “thoát ly bản chất” mà nàng từng chứng kiến trong thế giới tu luyện.

"Ngươi... cũng có ý chí của riêng mình sao?" Nàng khẽ thì thầm, không phải với Cổ Kiếm Hồn, mà là với chính bản thân mình, với câu hỏi đang day dứt trong lòng. Nàng vuốt nhẹ lưỡi kiếm lần cuối, đôi mắt phượng ánh lên vẻ quyết tâm pha lẫn nỗi hoài nghi khôn nguôi.

Trăng đã lên cao, tỏa ánh sáng bạc lạnh lẽo. Tô Lam cất Cổ Kiếm Hồn vào vỏ, tiếng kim loại va chạm khẽ khàng như một lời hứa hẹn. Nàng đứng dậy, bóng hình mảnh mai in đậm trên nền trời đêm. Thị Trấn Thạch Mộc đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn những đốm lửa nhỏ le lói. Nàng nhìn về hướng đó, nơi Tần Mặc đã rời đi, nơi những bí ẩn về "ý chí tồn tại" và "cân bằng bản chất" đang chờ được hé mở.

Nàng không còn muốn trốn tránh, cũng không còn muốn chỉ quan sát từ xa. Một ý định mới, rõ ràng và mạnh mẽ, đã hình thành trong tâm trí nàng. Nàng cần đối diện với Tần Mặc. Nàng cần tìm hiểu sâu hơn về hắn, về con đường mà hắn đang đi, về triết lý mà hắn đang gieo rắc. Cuộc chạm trán này không chỉ là để thỏa mãn sự tò mò, mà là để tìm kiếm một con đường chân chính, một con đường có thể cứu rỗi không chỉ cho nàng, mà có lẽ, cho cả Huyền Vực đang đứng trước bờ vực mất cân bằng. Bóng đêm bao trùm lấy vách đá, nhưng trong lòng Tô Lam, một ngọn lửa mới đã bùng lên, soi sáng con đường nàng sẽ bước tiếp.

***

Bình minh hé rạng, xua đi những màn sương đêm còn vương vấn trên những mái nhà tranh, những con đường đất của Làng Mộc Thạch. Một bầu trời trong xanh đến lạ thường sau trận mưa phùn đêm qua, điểm xuyết vài áng mây trắng bồng bềnh, trôi lãng đãng trên đỉnh núi xa. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi khói bếp dịu nhẹ của những bữa cơm sớm, mùi đất ẩm ướt, mùi cây cỏ tươi mới và cả hương gỗ mộc mạc từ những xưởng mộc mới hoạt động. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa, tiếng chó sủa lanh canh, xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa trên con đường làng chưa khô hẳn. Phía dòng suối, tiếng nước chảy róc rách không ngừng, như một bản nhạc dịu êm của buổi sáng.

Trong sân xưởng mộc của Nhan Sơ, Tần Mặc đang cúi mình chăm chú, tay nhẹ nhàng vuốt ve một chiếc đục gỗ mới được “cân bằng ý chí” đêm qua. Hắn giải thích tỉ mỉ cho Nhan Sơ về cách giữ gìn sự hài hòa của nó, về việc lắng nghe tiếng lòng của vật phẩm, không nên ép buộc nó hoạt động quá sức. Nhan Sơ, với đôi tay thô ráp dính đầy mùn cưa, gật gù lắng nghe, ánh mắt hiếu kỳ và đầy sự tôn kính. Chiếc đục trong tay Tần Mặc, tuy vẫn là gỗ thô sơ, nhưng lại toát lên một vẻ sống động kỳ lạ, một sự kiên định tĩnh tại, tựa như đang tự thân nó được hít thở và cảm nhận.

Đúng lúc đó, một bóng hình thanh mảnh xuất hiện ở đầu con đường đất dẫn vào làng. Tô Lam, trong bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt tinh xảo, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, sải bước chậm rãi, ánh mắt kiên định quét qua khung cảnh bình dị của ngôi làng. Vẻ mặt nàng vẫn giữ sự thanh tú, đôi mắt phượng sáng ngời, nhưng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng, xa cách của kẻ ẩn mình quan sát, mà thay vào đó là sự dò xét trực diện, pha lẫn một chút băn khoăn khó tả. Nàng đã quyết định, và nàng sẽ không lùi bước.

Hắc Phong, vốn đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ gần đó, bỗng ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ cảnh giác, một tiếng gầm gừ nhẹ, trầm đục thoát ra từ cổ họng, như một lời cảnh báo. Nó đứng dậy, bộ lông đen tuyền dựng ngược, chắn ngang giữa Tần Mặc và bóng hình đang tiến đến.

Tần Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản đón nhận cái nhìn của Tô Lam. Hắn không hề tỏ ra bất ngờ, dường như đã lường trước được sự xuất hiện này. Bên cạnh hắn, Nhan Sơ thoạt đầu hơi hoảng hốt khi thấy một vị tu sĩ trẻ tuổi xuất hiện công khai như vậy, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại, đứng nép sau Tần Mặc, ánh mắt đề phòng nhìn về phía Tô Lam.

“Ngươi chính là Tần Mặc?” Tô Lam cất giọng, tiếng nói thanh thoát nhưng mang theo sự sắc lạnh của một người đã quen ra lệnh. Nàng đứng cách Tần Mặc chừng vài trượng, ánh mắt không rời khỏi hắn, không bỏ sót bất kỳ một cử động nhỏ nào. “Ngươi dùng tà thuật gì để mê hoặc những người phàm này, khiến họ tin vào những điều hoang đường?”

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, một nụ cười gần như vô hình, nhưng lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc. “Không có tà thuật, chỉ là lắng nghe và tôn trọng bản chất. Vạn vật đều có ‘ý chí tồn tại’ của riêng nó, điều mà người tu sĩ các ngươi đã quên lãng. Ngươi là ai, mà lại mang trong lòng nhiều nghi hoặc đến vậy?” Hắn không hề lùi bước, cũng không hề tỏ ra sợ hãi trước sự uy nghiêm của Tô Lam, vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, ung dung.

Tô Lam hơi nhíu mày trước sự bình thản đến khó hiểu của Tần Mặc. Nàng đã chuẩn bị cho một cuộc đối đầu căng thẳng, với những lời lẽ hùng hồn từ kẻ dị giáo, nhưng hắn lại đáp lời một cách giản dị, tựa như đang nói về một chuyện hiển nhiên. “Ta là Tô Lam, đệ tử Thanh Vân Tông. Ta đến để tìm hiểu ngọn ngành về những điều dị thường ở đây. Những điều mà ngươi đang làm, đã đi ngược lại đạo lý tu luyện ngàn năm của Huyền Vực!” Giọng nàng nhấn mạnh, như một lời tuyên cáo, nhưng sâu thẳm trong lòng, sự kiên định ấy đang bị một dòng chảy hoài nghi xói mòn từng chút một. Nàng đưa mắt nhìn Hắc Phong, con sói khổng lồ đang chặn đường, rồi lại nhìn về phía Tần Mặc, cố gắng đọc vị hắn.

Sự kiên định của Tô Lam trong việc bảo vệ giáo điều tông môn, dù đã bị lay chuyển, cho thấy cô sẽ tiếp tục là một đối trọng tư tưởng nhưng cũng là một nhân vật có tiềm năng thay đổi lớn trong tương lai. Nàng vẫn tin vào những giá trị mà Thanh Vân Tông đã khắc sâu vào tâm trí nàng, nhưng những gì Tần Mặc thể hiện lại là một bằng chứng sống động, không thể chối cãi, gieo vào lòng nàng một hạt giống băn khoăn về sự thật ẩn sau những lời giáo huấn.

***

Nắng đã lên cao hơn, lan tỏa sự ấm áp khắp Làng Mộc Thạch. Tiếng gà đã bớt, thay vào đó là tiếng cười đùa rộn ràng hơn của trẻ nhỏ, tiếng bước chân lạch bạch của những người dân làng bắt đầu một ngày mới. Mùi khói bếp vẫn còn vương vấn, quyện với mùi cỏ khô và hương hoa dại ven đường, tạo nên một không khí bình dị, yên ả.

Giữa lúc Tô Lam và Tần Mặc đang đứng đối diện, không gian như ngưng đọng bởi sự căng thẳng vô hình, thì một bóng người già nua, rắn rỏi xuất hiện. Đó là Thôn Trưởng Làng Đá, một lão già với khuôn mặt sạm nắng, những nếp nhăn hằn sâu như dấu ấn của thời gian và lao động. Đôi tay ông thô ráp, chai sạn, nhưng lại toát lên vẻ khéo léo của người đã gắn bó cả đời với những công việc đồng áng. Bộ râu bạc trắng của ông rủ xuống ngực, làm tăng thêm vẻ uy nghiêm nhưng cũng đầy chất phác.

Ông lão chậm rãi bước đến, trên tay ông là một chiếc cối đá xay ngũ cốc đã cũ kỹ, mòn vẹt. Bề mặt đá nhẵn bóng do bao năm tháng ma sát, nhưng lại đầy những vết nứt nhỏ, những mảng rêu phong bám víu. Chiếc cối như đang thở dốc, mang trên mình sự mệt mỏi của một vật phẩm đã cống hiến hết mình.

“Tiểu huynh đệ Tần Mặc,” Thôn Trưởng cất giọng, tiếng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự tin tưởng. Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng, phớt lờ sự hiện diện của Tô Lam với bộ y phục tu sĩ. Đối với ông, Tần Mặc mới là người có thể giúp đỡ. “Lão hủ nghe nói ngươi có thể khiến vạn vật ���sống’ lại? Chiếc cối đá này đã theo lão hủ mấy chục năm, xay biết bao nhiêu hạt ngũ cốc nuôi sống cả làng. Nay nó đã kiệt sức, xay không còn trơn tru nữa. Lão hủ không nỡ vứt bỏ nó, coi nó như một người bạn cũ vậy.” Ông đặt chiếc cối đá xuống đất một cách cẩn thận, như thể nó là một báu vật quý giá.

Tần Mặc nhìn chiếc cối đá, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự thấu hiểu. Hắn không vội vàng chạm vào nó, mà để tâm hồn mình lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của nó, sự cạn kiệt của “ý chí tồn tại” do bị ép buộc làm việc quá sức, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một sự kiên định ẩn sâu bên trong, một khát khao được tiếp tục cống hiến theo đúng bản chất của mình.

“Thôn trưởng,” Tần Mặc ôn tồn đáp, giọng nói bình thản nhưng lại chứa đựng sức nặng của chân lý. “Không phải ‘sống lại’, mà là tìm lại bản chất. Đá cũng có ‘ý chí’ của nó, nó muốn được vững vàng, muốn được cống hiến, muốn được làm tròn phận sự của một chiếc cối đá. Khi chúng ta thấu hiểu và tôn trọng điều đó, nó sẽ tự nhiên tìm lại được sự hài hòa.”

Tô Lam đứng gần đó, chứng kiến toàn bộ sự việc. Nàng nghe thấy lời của Thôn Trưởng Làng Đá, thấy vẻ mặt chân thành của ông, và cả sự điềm tĩnh của Tần Mặc. Nàng nhíu mày, thì thầm một mình, giọng đủ để gió thổi bay đi nhưng đủ để nàng tự nghe thấy: “Ý chí của đá? Thật hoang đường! Đá chỉ là vật vô tri, làm sao có ‘ý chí’ được?” Nàng nhìn chằm chằm vào chiếc cối đá cũ kỹ, cố gắng tìm ra một dấu hiệu nào đó của sự “hoang đường” mà Tần Mặc đang nói đến.

Tần Mặc nhẹ nhàng quỳ xuống, đặt cả hai bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của chiếc cối đá. Hắn nhắm mắt lại, không sử dụng linh lực, mà chỉ dùng năng lực độc đáo của mình để lắng nghe, để kết nối với “ý chí tồn tại” của nó. Trong khoảnh khắc đó, một ánh sáng mờ ảo, rất yếu ớt, bao quanh chiếc cối đá. Không phải là linh quang chói lọi của phép thuật, mà là một thứ ánh sáng nội tại, tựa như một luồng sinh khí đang được khơi gợi. Chiếc cối đá rung động nhẹ, rất khẽ, như thể nó đang thở phào nhẹ nhõm, hay đang đáp lại lời thì thầm của Tần Mặc.

“Nó muốn được kiên định, muốn được vững vàng, muốn được tiếp tục nghiền nát những hạt ngũ cốc,” Tần Mặc nói khẽ, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. “Nhưng nó cũng muốn được nghỉ ngơi, muốn được chữa lành những vết nứt, không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự thấu hiểu.” Hắn giữ nguyên tư thế đó trong vài phút, đôi tay hắn truyền đi một dòng năng lượng ôn hòa, không phải để “khai linh” hay “thăng cấp”, mà là để “cân bằng”.

Khi Tần Mặc mở mắt và rút tay về, ánh sáng mờ ảo biến mất. Chiếc cối đá không biến thành một món pháp bảo thần kỳ, cũng không phát ra linh khí rực rỡ. Nó vẫn là chiếc cối đá cũ kỹ, nhưng có gì đó đã thay đổi. Những vết nứt không biến mất, nhưng lại như được lấp đầy bởi một sự bền bỉ mới. Bề mặt đá không bóng loáng hơn, nhưng lại toát lên một vẻ vững chãi, kiên cố hơn. Thôn Trưởng Làng Đá thận trọng chạm vào chiếc cối, ông cảm nhận được một sự khác biệt tinh tế, một cảm giác mát mẻ và rắn chắc hơn hẳn.

“Nó... nó như được hồi sinh vậy!” Thôn Trưởng thốt lên, giọng run rẩy vì xúc động. Ông thử xoay nhẹ trục cối, và nó chuyển động trơn tru hơn hẳn, không còn tiếng kẹt kẹt nặng nề như trước. “Thật kỳ diệu! Lão hủ cứ ngỡ phải bỏ nó đi rồi!” Ông nhìn Tần Mặc với sự biết ơn vô hạn.

Tô Lam đứng nhìn, ánh mắt nàng từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, rồi lại trở về trạng thái dò xét. Nàng không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Một vật phẩm vô tri, chỉ là đá, lại có thể “hồi phục” mà không cần linh lực, không cần “khai linh”? Phương pháp của Tần Mặc không hề có dấu hiệu của tà thuật, cũng không có linh khí bùng nổ như các tu sĩ thường làm khi “thăng cấp” vật phẩm. Hắn chỉ đơn thuần... lắng nghe và thấu hiểu. Việc Tần Mặc "cân bằng ý chí" thành công cho một vật phẩm bằng đá củng cố tiềm năng của hắn trong việc tác động đến các vật thể có "vật tính" mạnh mẽ hơn, như Thạch Trụ, hoặc thậm chí là các thành trì, binh khí có linh hồn. Những người dân phàm nhân như Thôn Trưởng Làng Đá đang dần trở thành những "tín đồ" đầu tiên của triết lý Tần Mặc, báo hiệu sự lan tỏa của tư tưởng này từ gốc rễ, không phải từ các thế lực lớn.

***

Buổi trưa đã đứng bóng, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tán lá xanh mướt của một cây cổ thụ già nua, tỏa xuống mặt đất những vệt sáng lấp lánh như dát vàng. Dưới gốc cây, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, tiếng chim hót líu lo trên cành, cùng với mùi đất ẩm và hương gỗ thoang thoảng, tạo nên một không khí tĩnh lặng đến lạ. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy lại bị bao trùm bởi một luồng căng thẳng vô hình, khi Tần Mặc và Tô Lam ngồi đối diện nhau, bắt đầu cuộc tranh luận sâu sắc nhất của họ cho đến nay.

Nhan Sơ và Thôn Trưởng Làng Đá ngồi cách đó không xa, lắng nghe một cách chăm chú, gương mặt chất phác của họ hiện rõ sự tò mò và cả niềm tin mới chớm nở. Ngọc Hồ Điệp bay lượn nhẹ nhàng trên đầu, đôi cánh ngọc bích lấp lánh dưới ánh nắng, tựa như một nhân chứng tĩnh lặng cho những lời lẽ đang được trao đổi.

“Vạn vật sinh ra đều có bản chất của riêng mình,” Tần Mặc mở lời, giọng điệu vẫn bình thản, trầm tĩnh, không hề có ý tranh cãi, chỉ đơn thuần là trình bày một sự thật hiển nhiên đối với hắn. “Đá muốn làm đá, cây muốn làm cây, nước muốn chảy, gió muốn thổi. Khi chúng ta ép buộc chúng ‘thăng cấp’ theo ý muốn của mình, theo một con đường mà chúng không thuộc về, chúng sẽ mất đi chính mình. Đó là sự ‘thoát ly bản chất’, và nó dẫn đến sự mất cân bằng trong toàn bộ Huyền Vực.” Hắn đưa tay chỉ vào những chiếc lá đang đung đưa trên cây cổ thụ, như muốn minh họa cho lời nói của mình.

Tô Lam nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt nàng kiên quyết, phản ánh sự giáo huấn sâu sắc từ tông môn. “Nhưng tu luyện là con đường nghịch thiên, là để vươn lên, để đạt đến đỉnh cao của sinh mệnh! Nếu không có sự ‘tận dụng’, không có sự ‘khai linh’ để thức tỉnh tiềm năng của vạn vật, làm sao chúng ta có thể trở nên mạnh mẽ, bảo vệ thế giới này khỏi những thế lực tà ác? Chẳng lẽ ngươi muốn vạn vật mãi mãi yếu ớt, mãi mãi ở nguyên trạng ban sơ, không có sự tiến hóa?” Nàng vẫn tin rằng sự “tiến hóa” là cần thiết, là mục đích tối thượng.

Tần Mặc lắc đầu nhẹ, một nụ cười thoáng qua trên môi hắn, chứa đựng sự thấu hiểu cho nỗi băn khoăn của Tô Lam. “Sức mạnh không phải là ép buộc, mà là sự hài hòa. Một thanh kiếm sắc bén nhất không phải là nó ‘thăng cấp’ thành thần binh mà mất đi ý chí của nó, mà là nó giữ được bản chất ‘sắc bén’ của mình và được sử dụng đúng cách, được người cầm kiếm thấu hiểu. Một hòn đá vững chãi nhất không phải là nó hóa thành núi thần mà bỏ lại gốc rễ, mà là nó kiên định với bản chất đá của nó, đứng vững trước phong ba, làm tròn phận sự của một hòn đá.” Hắn nhìn về phía chiếc cối đá mà Thôn Trưởng vừa mang đến, như một minh chứng sống động.

Tô Lam siết chặt tay, đầu óc nàng quay cuồng với những lý luận mà Tần Mặc đưa ra. Chúng không hề hùng hồn hay cao siêu, nhưng lại chạm đến một khía cạnh cơ bản mà nàng chưa từng nghĩ đến. Tuy nhiên, nàng vẫn không thể lung lay hoàn toàn niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. “Ngươi nói thế là đi ngược lại đạo lý tu luyện ngàn năm của Huyền Vực! Thiên Diệu Tôn Giả đã dạy rằng, con người có trách nhiệm dẫn dắt vạn vật, khai mở linh trí cho chúng để cùng nhau vươn lên, để đối kháng với sự suy tàn của thế giới. Nếu mọi thứ đều giữ nguyên bản chất, thế giới này sẽ mãi mãi dừng lại ở Kỷ Nguyên Khai Sáng, không có sự tiến hóa, không có sức mạnh để chống lại tà ma, những kẻ muốn hủy diệt Huyền Vực!” Nàng kiên quyết phản bác, lời nói của nàng mang theo sức nặng của toàn bộ tông môn.

Tô Lam thỉnh thoảng liếc nhìn thanh kiếm cổ bên hông mình. Cái rung động tinh tế đêm qua vẫn còn ám ảnh nàng, như một tiếng vọng từ sâu thẳm bản chất của thanh kiếm, một tiếng nói mà nàng đã bỏ qua bấy lâu nay. Nàng cố gắng xua đi ý nghĩ đó, tự nhủ rằng đó chỉ là ảo giác, là sự mệt mỏi của bản thân. Nhưng sự kiện chiếc cối đá hồi phục lại khiến nàng không thể hoàn toàn gạt bỏ.

Thôn Trưởng Làng Đá nghe những lời của Tần Mặc, ông gật gù liên tục. Đối với một người phàm nhân đã gắn bó cả đời với đất đá, cây cỏ, những lời đó lại gần gũi và chân thật đến lạ thường. Ông cảm nhận được sự đúng đắn trong triết lý của Tần Mặc, một sự tôn trọng mà ông đã luôn dành cho những vật dụng lao động của mình, dù chưa bao giờ gọi tên nó là “ý chí tồn tại” hay “vật tính”. Nhan Sơ cũng vậy, ánh mắt cô đầy vẻ suy tư, so sánh giữa những gì Tần Mặc nói và những gì cô đã chứng kiến.

Tần Mặc nhìn vào đôi mắt đầy băn khoăn của Tô Lam. Hắn biết rằng nàng đang đấu tranh, rằng niềm tin của nàng đang bị lung lay dữ dội. “Kỷ Nguyên Khai Sáng,” Tần Mặc khẽ nhắc lại lời nàng. “Phải chăng đó là lúc vạn vật còn giữ được bản chất của mình, và thế giới vẫn hài hòa? Cái gọi là ‘tiến hóa’ của các ngươi, có thực sự là tiến hóa, hay chỉ là sự biến chất dưới danh nghĩa ‘vươn lên’? Ta không nói vạn vật không cần mạnh mẽ. Ta chỉ nói, sức mạnh chân chính đến từ việc thấu hiểu và phát huy bản chất của chính mình, không phải là khoác lên mình một ý chí giả tạo, một hình hài không thuộc về mình.”

Ánh nắng chiều bắt đầu ngả vàng, chiếu xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên gương mặt trầm tư của Tần Mặc và khuôn mặt đầy phức tạp của Tô Lam. Sự kiên định của Tô Lam trong việc bảo vệ giáo điều tông môn, dù đã bị lay chuyển, cho thấy cô sẽ tiếp tục là một đối trọng tư tưởng nhưng cũng là một nhân vật có tiềm năng thay đổi lớn trong tương lai. Việc Tần Mặc "cân bằng ý chí" thành công cho một vật phẩm bằng đá củng cố tiềm năng của hắn trong việc tác động đến các vật thể có "vật tính" mạnh mẽ hơn. Thôn Trưởng Làng Đá và dân làng Mộc Thạch, những người phàm nhân, đang dần trở thành những "tín đồ" đầu tiên của triết lý Tần Mặc, báo hiệu sự lan tỏa của tư tưởng này từ gốc rễ, không phải từ các thế lực lớn. Sự đề cập đến "Kỷ Nguyên Khai Sáng" của Tô Lam gợi ý rằng những gì Tần Mặc đang làm có thể là một sự "khôi phục" hoặc "tái hiện" một phần của triết lý cổ xưa đã bị lãng quên.

Tô Lam im lặng, những lời của Tần Mặc như những mũi kim châm vào tận sâu trong tâm trí nàng, làm vỡ tan những lớp vỏ bọc niềm tin đã được xây dựng kiên cố. Nàng muốn phản bác, muốn tìm một lý lẽ vững chắc để bảo vệ quan điểm của mình, của tông môn, của Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng những gì nàng đã tận mắt chứng kiến, từ chiếc rìu gỗ sắc bén đến chiếc cối đá hồi sinh, lại là bằng chứng sống động không thể chối cãi.

Trăng dần lên cao, tô điểm bạc trên những đỉnh núi xa xăm. Cuộc tranh luận khép lại, không có người thắng kẻ thua, chỉ có những hạt mầm suy tư đã được gieo vào lòng Tô Lam, và sự kiên định của nàng, dù vẫn còn đó, đã không còn là một tảng đá nguyên khối không thể lay chuyển.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free