Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 161: Thử Nghiệm Của Tô Lam: Khi Giáo Điều Va Chạm Bản Năng

Ánh nắng chiều đã ngả vàng trên Làng Mộc Thạch, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên gương mặt trầm tư của Tần Mặc và khuôn mặt đầy phức tạp của Tô Lam. Cuộc tranh luận khép lại, không có người thắng kẻ thua, chỉ có những hạt mầm suy tư đã được gieo vào lòng Tô Lam, và sự kiên định của nàng, dù vẫn còn đó, đã không còn là một tảng đá nguyên khối không thể lay chuyển. Nàng đứng đó, giữa những người dân làng chất phác, những ánh mắt nhìn nàng vừa kính trọng vừa khó hiểu, và những lời nói của Tần Mặc vẫn vang vọng trong tâm trí: “Sức mạnh chân chính đến từ việc thấu hiểu và phát huy bản chất của chính mình, không phải là khoác lên mình một ý chí giả tạo, một hình hài không thuộc về mình.”

Đêm đó, Tô Lam không thể ngủ. Mỗi lời của Tần Mặc, mỗi hình ảnh về chiếc cối đá hồi sinh, lại là một vết cứa vào niềm tin đã được xây dựng hàng ngàn năm trong tông môn của nàng. Nàng đã từng tự hào về con đường thăng tiên, về việc "khai linh" vạn vật để chúng thoát khỏi kiếp phàm trần, vươn tới cảnh giới cao hơn. Nhưng những gì nàng thấy ở Tần Mặc lại hoàn toàn khác, một sự tôn trọng bản chất đến mức gần như thuần túy, không hề cưỡng ép, mà lại mang đến hiệu quả rõ rệt. Cái rung động tinh tế từ thanh kiếm cổ đêm qua, giờ đây lại càng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí nàng, như một tiếng vọng từ sâu thẳm bản chất của thanh kiếm, một tiếng nói mà nàng đã bỏ qua bấy lâu nay. Nàng cố gắng xua đi ý nghĩ đó, tự nhủ rằng đó chỉ là ảo giác, là sự mệt mỏi của bản thân, là ảnh hưởng từ những lời Tần Mặc. Nhưng sự kiện chiếc cối đá hồi phục lại khiến nàng không thể hoàn toàn gạt bỏ. Nàng cần một sự chứng minh, một minh chứng cụ thể và rõ ràng hơn, không phải từ những vật phẩm phàm tục, mà từ một sinh linh, theo phương pháp của tông môn mình.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua tầng sương mờ ảo giăng kín những tán cây cổ thụ, Tô Lam đã rời Làng Mộc Thạch. Nàng đi một mình, không trở về Thanh Vân Tông, mà men theo một con đường mòn nhỏ dẫn sâu vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Đây là một khu rừng cổ xưa, nơi sự sống vẫn còn nguyên sơ, hùng vĩ. Những cây cổ thụ ở đây khổng lồ đến mức thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên, rễ cây trồi lên mặt đất tạo thành những hang động nhỏ, hoặc là những bức tường vững chãi mà thời gian đã chạm khắc. Tán lá rậm rạp của chúng đan xen vào nhau, tạo thành một vòm trời xanh thẫm, khiến ánh nắng mặt trời khó lòng xuyên thấu.

Không khí trong rừng ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, rêu phong, và vô vàn hương hoa dại mà nàng chưa từng biết tên. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, hòa cùng tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió như những lời thì thầm cổ xưa, và tiếng suối chảy róc rách tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, yên bình mà cũng đầy huyền bí. Thỉnh thoảng, nàng nghe thấy tiếng gầm gừ trầm đục từ những linh thú ẩn mình, hoặc tiếng bước chân nặng nề của những sinh vật to lớn đang di chuyển trong màn sương mờ. Bầu không khí nơi đây rậm rạp, bí ẩn và đôi khi nguy hiểm, nhưng lại mang đến cho Tô Lam một cảm giác nguyên thủy, hoang dã, một sự đối lập hoàn toàn với sự chỉnh tề, quy củ của tông môn.

Nàng đi sâu vào rừng, cho đến khi tìm thấy một khoảng đất trống nhỏ, được bao quanh bởi những bụi cây rậm rạp và những thân cây cổ thụ khổng lồ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ bên ngoài. Nơi đây, tiếng chim hót líu lo dường như trong trẻo hơn, tiếng suối chảy róc rách cũng êm đềm hơn, tạo nên một không gian yên tĩnh và thanh tịnh đến lạ lùng. Tô Lam dừng lại, cẩn thận đặt thanh kiếm cổ bên hông xuống đất, rồi ngồi xếp bằng. Nàng khẽ thở dài, nhắm mắt, cố gắng loại bỏ những tạp niệm trong tâm trí.

Mở mắt ra, nàng lấy từ trong túi càn khôn của mình một cuốn điển tịch cổ xưa đã ngả màu úa vàng, bìa sách làm từ da thú không rõ tên, bên trên có khắc những phù văn cổ kính. Đây là một trong những cuốn sách quý giá nhất của Thanh Vân Tông, ghi chép lại những bí quyết về "khai linh thuật", phương pháp mà tông môn tin rằng sẽ giúp vạn vật thoát khỏi vòng luân hồi phàm tục, vươn lên thành tiên. Tô Lam lật từng trang giấy mỏng manh, từng nét chữ cổ tựa rồng bay phượng múa hiện ra, chứa đựng những triết lý và công pháp mà nàng đã học thuộc lòng từ khi còn nhỏ. Nàng đọc lại từng câu, từng chữ, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một sự khẳng định cho niềm tin đang lung lay của mình.

"Không thể chỉ dựa vào cảm tính của Tần Mặc," Tô Lam lẩm bẩm, giọng nói nàng khẽ khàng, lạc đi trong không gian tĩnh mịch của rừng sâu. "Phải tự mình chứng minh, bằng phương pháp của tông môn, bằng những gì đã được truyền dạy hàng ngàn năm. Có lẽ, ta chỉ là chưa hiểu thấu đáo được ý nghĩa sâu xa của 'khai linh', chưa đủ tinh thông công pháp. Hắn nói 'cân bằng bản chất', nhưng tông môn ta cũng muốn 'thăng cấp' để vạn vật có thể phát huy bản chất tốt đẹp nhất của mình, đạt đến sự hoàn mỹ. Chắc chắn phải có một điểm chung, hoặc ít nhất, phương pháp của tông môn không thể sai lầm đến vậy."

Nàng vận chuyển linh lực trong cơ thể, cảm nhận sự tuần hoàn của nó trong kinh mạch, rồi từ từ mở ra những trang sách cổ, đôi mắt phượng sáng ngời quét qua những dòng chú giải phức tạp. Nàng chuẩn bị tâm pháp, từng chút từng chút một, như một học trò đang ôn lại bài học quan trọng nhất của đời mình. Nàng cần một đối tượng, một sinh linh, để chứng minh rằng phương pháp của Thanh Vân Tông vẫn là chân lý, rằng con đường thăng tiên không phải là một sự cưỡng ép, mà là một sự dẫn dắt vĩ đại.

***

Tô Lam dành một khoảng thời gian dài để nghiên cứu và điều chỉnh tâm pháp, cho đến khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt. Một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hương hoa dại và mùi đất ẩm đặc trưng của rừng sâu. Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng thu cuốn điển tịch vào túi càn khôn, rồi bắt đầu chậm rãi bước đi, đôi mắt phượng quan sát xung quanh, tìm kiếm một đối tượng thích hợp cho thử nghiệm của mình.

Nàng đi men theo một con suối nhỏ, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy rõ những viên đá cuội đủ màu sắc dưới đáy. Tiếng suối chảy róc rách, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Ánh nắng xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng nhảy múa trên mặt nước, khiến con suối trông như một dải lụa bạc lấp lánh giữa màu xanh của cây cỏ. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mát tràn ngập khứu giác, mang lại cảm giác thanh khiết, trong lành.

Bỗng nhiên, ánh mắt Tô Lam dừng lại. Cách nàng không xa, bên một cây cổ thụ khổng lồ có rễ trồi lên mặt đất như những bức tượng điêu khắc, có một Linh Thú Trẻ đang ngồi. Đó là một con linh thú nhỏ, hình dáng tựa như một con sóc lớn, nhưng bộ lông của nó lại mang màu xanh lục tươi tắn, hòa mình gần như hoàn hảo vào màu xanh của cây cối xung quanh. Đôi mắt to tròn của nó long lanh, đen láy, tràn đầy sự tò mò và ngây thơ khi nó ngước nhìn lên tán lá. Nó đang cố gắng hấp thụ linh khí từ cây cổ thụ, từng chút, từng chút một, một cách bản năng và yếu ớt. Cơ thể nó nhỏ bé, non nớt, dường như chưa từng tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài, chưa bị vấy bẩn bởi những tạp niệm hay sự cưỡng ép của con người.

Tô Lam đứng lặng, quan sát. Đây chính là đối tượng mà nàng đang tìm kiếm. Một linh vật thuần khiết, chưa bị ảnh hưởng quá nhiều, chưa có quá nhiều tạp niệm. Nếu nàng có thể "khai linh" cho nó thành công, khiến nó phục tùng và vươn lên theo đúng nghĩa của tông môn, thì đó sẽ là bằng chứng hùng hồn nhất để phản bác lại những nghi ngờ mà Tần Mặc đã gieo vào lòng nàng.

Nàng khẽ liếc nhìn thanh kiếm cổ bên hông mình, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo. Cái rung động tinh tế đêm qua lại thoáng qua trong tâm trí nàng, nhưng nàng nhanh chóng gạt bỏ. Một tia quyết đoán lóe lên trong đôi mắt phượng. Nàng sẽ dùng nó để chứng minh giáo điều của tông môn là đúng đắn, rằng "khai linh" là con đường chính đạo.

"Đây rồi," Tô Lam lẩm bẩm, tiếng nói nàng khẽ khàng như gió thoảng, chỉ đủ để chính nàng nghe thấy. "Một linh vật chưa bị ảnh hưởng quá nhiều bởi thế giới bên ngoài. Sẽ là thử nghiệm hoàn hảo."

Nàng bắt đầu từ từ tiến lại gần Linh Thú Trẻ, mỗi bước đi đều nhẹ nhàng như lông hồng, không để phát ra bất kỳ tiếng động nào. Nàng không muốn làm nó sợ hãi, mà muốn tiếp cận nó một cách tự nhiên nhất có thể. Khi nàng đến đủ gần, Linh Thú Trẻ vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của nàng, nó vẫn ngây thơ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nhìn lên tán lá, cố gắng hấp thụ chút linh khí yếu ớt.

Tô Lam ngồi xuống, xếp bằng đối diện với nó. Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên đầu nó. Bộ lông xanh lục mềm mại chạm vào lòng bàn tay nàng, mang theo chút hơi ấm của sự sống hoang dã. Linh Thú Trẻ giật mình, đôi mắt to tròn ngước nhìn nàng đầy bối rối và sợ hãi. Nó định bỏ chạy, nhưng Tô Lam đã kịp thời vận chuyển linh lực, một luồng khí tức ôn hòa bao bọc lấy nó, trấn an sự hoảng loạn.

Nàng nhắm mắt lại, hít thở sâu, tâm trí tập trung hoàn toàn vào công pháp "khai linh thuật". Đây không phải là một cuộc chiến, mà là một sự "dẫn dắt", một sự "ban phước", ít nhất, đó là những gì tông môn đã dạy. Nàng tin rằng mình đang làm điều tốt cho linh thú này, giúp nó thoát khỏi kiếp sống ngắn ngủi, vô tri, và vươn lên một cảnh giới cao hơn. Với quyết tâm đó, Tô Lam bắt đầu vận chuyển linh lực, chuẩn bị cho thử nghiệm quan trọng nhất trong cuộc đời tu luyện của nàng.

***

Khi mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía tây, những tia nắng vàng yếu ớt cuối cùng len lỏi qua kẽ lá, nhuộm đỏ cảnh vật, thì không khí yên bình của khu rừng đã hoàn toàn biến mất. Khoảng đất trống mà Tô Lam đã chọn, nơi ban đầu yên tĩnh, giờ đây tràn ngập một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng gió bắt đầu mạnh hơn, rít qua kẽ lá như tiếng than thở của khu rừng, mang theo mùi đất ẩm, cây cỏ bị xáo trộn, và một mùi tanh nhẹ của máu đã bắt đầu thoang thoảng trong không gian. Bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh bởi sự hỗn loạn của linh khí và một nỗi đau đớn tột cùng.

Tô Lam đang ngồi giữa khoảng đất trống, khuôn mặt nàng tái mét, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú. Đôi mắt phượng của nàng mở to, tràn đầy sự hoảng loạn và kinh ngạc. Trước mặt nàng, Linh Thú Trẻ, con sóc lông xanh đáng yêu ban nãy, giờ đây đã biến thành một hình hài đáng thương và hung tợn.

Nàng đã bắt đầu vận chuyển linh lực, áp dụng "khai linh thuật" lên nó. Nàng niệm chú, truyền linh khí tinh thuần của tông môn vào cơ thể nhỏ bé của linh thú, cố gắng cưỡng ép nó mở ra linh khiếu, thúc đẩy quá trình "thăng cấp", và buộc nó phục tùng ý chí của nàng, của tông môn. Ban đầu, Linh Thú Trẻ chỉ giãy dụa, phát ra những tiếng kêu chiêm chiếp sợ hãi, đôi mắt to tròn ngấn nước nhìn nàng đầy hoảng loạn. Nàng đã nghĩ rằng, chỉ cần nàng kiên trì, nó sẽ chấp nhận, sẽ hiểu được "thiện ý" của nàng.

Nhưng khi linh lực của Tô Lam mạnh hơn, khi nàng cố gắng đẩy nhanh quá trình, điều kinh hoàng đã xảy ra. Linh khí trong cơ thể Linh Thú Trẻ không những không được khai mở một cách hài hòa mà còn trở nên hỗn loạn, xung đột kịch liệt. Nó không hề có ý niệm phục tùng, mà ngược lại, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ đến mức không thể kiểm soát. Nó bắt đầu gào thét đau đớn, tiếng kêu thê lương vang vọng khắp khu rừng, xé nát sự tĩnh mịch.

Nó điên cuồng giãy giụa, lăn lộn trên đất, bộ lông xanh mướt giờ đây đã lấm lem bùn đất và một vài vệt máu nhỏ. Linh Thú Trẻ không ngừng cắn xé chính mình, dùng răng nanh sắc nhọn cắn vào chân, vào đuôi, như thể muốn xé nát cơ thể để thoát khỏi thứ linh khí đang dày vò nó từ bên trong. Nó đập đầu vào thân cây cổ thụ, tiếng “cốp, cốp” khô khốc vang lên, như một hành động tự hủy hoại bản thân trong tuyệt vọng. Đôi mắt to tròn ban nãy còn ngây thơ, giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn, căm phẫn và một nỗi sợ hãi tột cùng. Nó không còn là một linh thú đáng yêu, mà là một sinh vật đang bị tra tấn, tìm mọi cách để thoát khỏi sự kiểm soát vô hình đang giam cầm nó.

Tô Lam cảm thấy một luồng linh lực phản phệ mạnh mẽ từ Linh Thú Trẻ dội ngược vào kinh mạch. Nàng lảo đảo, cố gắng giữ vững tâm thần, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng không thể tin vào mắt mình. Đây không phải là sự "khai linh", không phải là "dẫn dắt", mà là một sự tra tấn tàn khốc. Linh Thú Trẻ đang tự hủy hoại bản thân mình, không hề có ý niệm phục tùng, chỉ còn lại bản năng sinh tồn và sự đau đớn tột cùng.

"Không thể nào..." Tô Lam đau đớn thốt lên, giọng nàng run rẩy, lạc đi trong tiếng gào thét của linh thú. "Tại sao lại thế này? Nó không phục tùng... mà lại phản kháng đến mức này?"

Nàng cố gắng khống chế Linh Thú Trẻ, muốn truyền thêm linh lực để ổn định nó, nhưng mỗi lần nàng làm vậy, sự phản kháng của nó lại càng mãnh liệt hơn. Cảm giác bất lực và ghê sợ xâm chiếm tâm trí nàng. Đây là cái giá của việc "khai linh" cưỡng ép ư? Đây là cái mà tông môn vẫn luôn ca ngợi là "ban phước" ư?

Mùi máu tanh nhẹ nhàng trong không khí ngày càng rõ ràng hơn, hòa cùng mùi linh khí hỗn loạn, tạo thành một sự kết hợp ám ảnh. Tô Lam nhìn thấy máu rỉ ra từ vết cắn trên chân của Linh Thú Trẻ, nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu vì căm phẫn và tuyệt vọng của nó. Nàng không thể tiếp tục. Nàng không thể tự lừa dối mình rằng đây là điều tốt đẹp.

Với một tiếng thở dốc nặng nề, Tô Lam buộc phải rút linh lực. Ngay lập tức, Linh Thú Trẻ như thoát khỏi một cơn ác mộng, nó vùng lên, không chút chần chừ, lao vút vào sâu trong tán rừng rậm rạp, bỏ lại phía sau những tiếng kêu chiêm chiếp đầy ám ảnh và một vết máu nhỏ trên nền đất. Nó không thèm quay đầu nhìn lại, như thể muốn trốn chạy khỏi mọi thứ, khỏi nàng, khỏi cái phương pháp "khai linh" tàn khốc mà nàng đã áp đặt lên nó.

Tô Lam đứng đó, giữa cảnh chiều tà nhuộm đỏ những tán cây, lòng nàng tràn ngập sự trống rỗng, thất vọng và một nỗi sợ hãi mơ hồ về con đường mà tông môn đã vạch ra, và về chính bản thân mình. Niềm tin kiên cố bấy lâu nay đã sụp đổ hoàn toàn. Những lời của Tần Mặc về "cân bằng bản chất", về việc "thoát ly bản chất" mà nàng đã từng coi là dị giáo, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng như một chân lý đau đớn. Cái ý chí phản kháng mạnh mẽ của Linh Thú Trẻ, dù yếu ớt, đã cho nàng thấy rằng ngay cả những "vật" nhỏ bé nhất cũng có "ý chí tồn tại" kiên cường, không dễ dàng bị bẻ cong theo ý muốn của kẻ khác.

Từ xa, tại một nơi nào đó trên Huyền Vực, Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, cũng đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía chân trời, một tiếng gầm gừ trầm đục thoát ra từ cổ họng nó. Một sự xáo động linh khí mạnh mẽ, đầy hỗn loạn và bi thương, vừa xảy ra. Tần Mặc cảm nhận được, đó không phải là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là sự giằng xé của một ý chí tồn tại, bị ép buộc đến tận cùng. Hắn không biết chính xác điều gì đã xảy ra, nhưng hắn biết, có một sinh linh nào đó vừa phải chịu đựng một nỗi đau đớn khủng khiếp. Có lẽ, Huyền Vực Tâm Châu lại một lần nữa rung động, báo hiệu một sự mất cân bằng.

Tô Lam thì vẫn đứng đó, như một pho tượng. Nàng nhận ra sự thật tàn khốc, đau đớn từ bỏ ý định, để Linh Thú Trẻ chạy thoát. Nàng đứng đó, giữa cảnh chiều tà, lòng tràn ngập sự trống rỗng, thất vọng và một nỗi sợ hãi mơ hồ về con đường mà tông môn đã vạch ra, và về chính bản thân mình. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, để lại một màn đêm đen kịt bao trùm lấy khu rừng, và cả tâm hồn đang tan vỡ của Tô Lam. Nàng không còn biết phải làm gì, phải tin vào điều gì. Liệu có phải, nàng đã sai lầm suốt bấy lâu nay? Liệu có phải, Tần Mặc mới là người đang nắm giữ một phần của chân lý thất lạc? Những câu hỏi đó, như những mũi tên độc, ghim sâu vào tâm can nàng, khiến nàng không thể nào tìm thấy sự thanh thản.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free