Vạn vật không lên tiên - Chương 162: Tiếng Vọng Từ Hư Vô: Tần Mặc Dẫn Lối, Tô Lam Thức Tỉnh
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, để lại một màn đêm đen kịt bao trùm lấy khu rừng, và cả tâm hồn đang tan vỡ của Tô Lam. Nàng không còn biết phải làm gì, phải tin vào điều gì. Liệu có phải, nàng đã sai lầm suốt bấy lâu nay? Liệu có phải, Tần Mặc mới là người đang nắm giữ một phần của chân lý thất lạc? Những câu hỏi đó, như những mũi tên độc, ghim sâu vào tâm can nàng, khiến nàng không thể nào tìm thấy sự thanh thản.
Trong màn đêm u tối, Tô Lam lang thang như một bóng ma, tâm trí nàng chìm trong hỗn loạn. Tiếng gào thét bi thương của Linh Thú Trẻ cứ luẩn quẩn bên tai, cùng với hình ảnh nó tự cắn xé mình để thoát khỏi sự khống chế của nàng. Mỗi bước chân nàng đi, lá khô dưới chân lại kêu xào xạc, như tiếng chỉ trích vô hình. Nàng không thể quay về tông môn, không thể đối mặt với những sư huynh, sư tỷ, không thể thốt ra sự thật tàn khốc mà nàng vừa chứng kiến. Niềm tin kiên cố vào con đường "thăng cấp" vạn vật, vào cái gọi là "ban phước" của tông môn, đã vỡ vụn thành từng mảnh. Nàng nhớ lại lời Tần Mặc: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời nói đó, từng bị nàng cho là dị giáo, giờ đây lại vang vọng như một lời sấm truyền.
Nàng đi mãi, cho đến khi bầu trời phía Đông ửng hồng. Sương sớm bao phủ những tán cây cổ thụ, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Mùi đất ẩm, mùi nấm hương và thảo dược quý hiếm lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào tâm hồn nàng. Tiếng côn trùng rỉ rả nhường chỗ cho tiếng chim hót líu lo, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó gần bên, tạo nên một bản hòa tấu thanh tịnh của tự nhiên. Nàng nhận ra mình đang ở sâu trong Rừng Linh Chi, một nơi linh khí dồi dào, thường được các tu sĩ tìm đến để tĩnh tu.
Và rồi, nàng nhìn thấy hắn. Dưới một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây to đến mức mấy người ôm không xuể, rêu phong phủ kín, Tần Mặc đang ngồi thiền, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đầu gối, mắt khẽ nhắm. Hắn hòa mình vào không gian tĩnh lặng xung quanh, như một phần không thể tách rời của cánh rừng. Bên cạnh hắn, Hắc Phong nằm cuộn tròn, bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong lớp sương mờ. Ngay khi Tô Lam xuất hiện, đôi mắt đỏ rực của Hắc Phong chợt mở bừng, một tiếng gầm gừ trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, cảnh cáo sự hiện diện của kẻ lạ.
Tần Mặc khẽ mở mắt, ánh mắt đen láy sâu thẳm không hề mang chút bất ngờ hay oán trách, chỉ có sự bình thản và thấu hiểu. Hắn đưa tay khẽ vuốt đầu Hắc Phong, một cái chạm nhẹ đủ để con sói khổng lồ im lặng, nhưng đôi mắt nó vẫn không rời khỏi Tô Lam, đề phòng.
Tô Lam đứng đó, thân hình mảnh mai run rẩy, mái tóc đen dài thường ngày được buộc gọn gàng giờ đã xổ tung, vài sợi vương trên khuôn mặt tiều tụy. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đỏ hoe, ánh lên vẻ mệt mỏi và dằn vặt. Trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt đã lấm lem bụi đất, mất đi vẻ tinh tươm vốn có. Nàng không còn vẻ kiêu ngạo của một tiên tử Thanh Vân Tông, chỉ còn là một cô gái đang bối rối tột cùng, khao khát tìm kiếm một lời giải đáp, một sự an ủi.
Nàng chầm chậm tiến lại gần, cuối cùng quỳ sụp xuống đối diện Tần Mặc, không còn giữ chút lễ nghi hay khoảng cách nào. Giọng nàng khô khốc, run rẩy, như một lời thú tội nặng nề.
“Tần Mặc… ta cần ngươi giải thích.” Nàng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào hắn, như muốn xuyên thấu tận cùng tâm can. “Những gì ta chứng kiến… nó không giống những gì tông môn đã dạy. Tất cả… tất cả đều là giả dối sao?”
Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng, như nhìn thấu mọi nỗi đau, mọi dằn vặt trong tâm hồn nàng. Hắn không vội vàng trả lời, chỉ để sự tĩnh lặng của khu rừng bao bọc lấy sự hỗn loạn của nàng. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng rỉ rả, và mùi hương thanh khiết của thảo mộc như đang an ủi, vỗ về.
Cuối cùng, hắn khẽ cất lời, giọng điệu trầm ấm, vang lên giữa không gian tĩnh mịch. “Ngươi đã thấy gì, Tô Lam?”
Câu hỏi của Tần Mặc không phải là sự nghi ngờ, mà là sự dẫn dắt, một lời mời gọi nàng giãi bày hết thảy. Tô Lam hít một hơi thật sâu, nước mắt lăn dài trên gò má. Nàng bắt đầu kể, giọng nàng lúc thì thì thầm, lúc thì nghẹn ngào, lúc lại mang theo sự căm phẫn dành cho chính bản thân mình.
“Ta… ta đã rời Làng Mộc Thạch, nhưng không quay về Thanh Vân Tông. Ta muốn tự mình thử nghiệm. Ta muốn chứng minh rằng ngươi đã sai, rằng con đường của tông môn là đúng đắn.” Nàng ngừng lại, đưa tay quệt ngang dòng lệ. “Ta tìm thấy một Linh Thú Trẻ. Một con hươu nhỏ, lông màu nâu non, đôi mắt to tròn ngây thơ, nhưng nó yếu ớt, linh khí trong cơ thể còn rất non nớt, chưa ổn định. Ta nghĩ, đây sẽ là cơ hội để ta chứng minh giáo điều ‘khai linh, phục tùng’ của tông môn là chính xác, là ban phước cho vạn vật.”
Nàng kể tiếp, mỗi lời nói như cứa vào lòng nàng. “Ta đã áp dụng công pháp. Ta muốn cưỡng ép nó ‘thăng cấp’, muốn nó phục tùng ý chí của ta. Nhưng nó… nó không hề phục tùng. Nó gào thét. Linh khí trong nó trở nên hỗn loạn, cuồng bạo. Nó không ngừng phản kháng, không ngừng dãy dụa. Nó dùng móng guốc cào cấu mặt đất, dùng sừng non húc vào thân cây. Và rồi… nó tự cắn vào chân mình, tự hủy hoại bản thân, chỉ để thoát khỏi sự khống chế của ta.” Giọng nàng run rẩy đến cực độ, sự ghê tởm xen lẫn hối hận hiện rõ trong từng lời. “Máu… máu đã chảy. Mùi tanh nồng hòa lẫn với linh khí hỗn loạn. Đôi mắt nó, ban đầu ngây thơ, giờ chỉ còn căm phẫn, sợ hãi và tuyệt vọng. Ta đã hủy hoại nó, đúng không? Ta đã biến nó thành một kẻ đau khổ, chỉ vì muốn nó ‘thăng cấp’ theo ý ta.”
Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy van nài. “Đây không phải là ‘khai linh’ như tông môn ta vẫn nói. Đây là tra tấn. Là hủy diệt. Ta đã nhìn thấy ‘ý chí tồn tại’ của nó, Tần Mặc. Một ý chí kiên cường đến mức thà tự hủy hoại còn hơn là bị bẻ cong, bị biến thành thứ mà nó không muốn. Ta đã sai lầm. Ta đã hoàn toàn sai lầm rồi.”
Tô Lam gục đầu xuống, vai run bần bật, những giọt lệ nóng hổi thấm vào lớp đất ẩm. Sự dằn vặt, nỗi hổ thẹn và sự thất vọng về chính mình, về những gì nàng đã tin tưởng bấy lâu nay, đang giày vò nàng đến tận cùng. Cảm giác mát lạnh của không khí buổi sớm không thể xoa dịu được ngọn lửa đang thiêu đốt trong tâm can nàng. Nàng không biết phải làm gì, phải đi đâu nữa. Cả thế giới quan của nàng đã sụp đổ.
Tần Mặc vẫn tĩnh lặng, nhưng trong ánh mắt hắn đã có một tia cảm thông sâu sắc. Hắn không nói lời phán xét, không nói lời an ủi sáo rỗng. Hắn chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định, linh hoạt. Hắn không quay lưng lại với Tô Lam, mà bước từng bước chậm rãi về phía một bụi cây linh chi rậm rạp gần đó. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi cũng đứng dậy, bước theo chủ nhân.
Tô Lam ngẩng đầu nhìn theo Tần Mặc, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Hắn đang làm gì? Hắn có thể giúp nàng không? Hay hắn sẽ chỉ cười nhạo sự ngu muội của nàng?
Tần Mặc dừng lại trước bụi linh chi. Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua tán lá xanh tươi, chiếu rọi xuống mặt đất, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên lớp sương còn vương lại. Bầu không khí trở nên ấm áp hơn, nhưng vẫn giữ được sự trong lành, thanh khiết của núi rừng.
Phía sau bụi cây, một thân ảnh nhỏ bé run rẩy, bộ lông xù xì màu nâu non co rúm lại. Đó chính là Linh Thú Trẻ mà Tô Lam đã gặp. Đôi mắt to tròn của nó mở to, đầy sợ hãi và đề phòng, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Linh khí quanh nó vẫn còn hỗn loạn, yếu ớt, thỉnh thoảng lại có những luồng khí đen nhạt xẹt qua, dấu hiệu của sự tổn thương nội tại nghiêm trọng và nỗi đau đớn vẫn còn ám ảnh. Từ miệng nó, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, đau đớn, như tiếng than khóc của một linh hồn bị thương. Mùi máu tanh nhẹ nhàng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi thảo dược thanh mát, tạo nên một sự tương phản đến nhói lòng.
Tần Mặc khẽ khàng quỳ xuống, không hề mang theo chút sát ý hay cưỡng ép nào. Hắn không vội vàng chạm vào nó, chỉ giữ một khoảng cách vừa đủ, ánh mắt ôn hòa nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng sợ của Linh Thú Trẻ.
“Nó không cần bị ‘khai linh’,” Tần Mặc nhẹ nhàng cất lời, giọng nói trầm ấm hướng về phía Tô Lam, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Linh Thú Trẻ. “Nó cần được lắng nghe. Ngươi thấy đó, ý chí của nó không muốn ‘thăng cấp’ theo cách của ngươi.”
Tô Lam đứng lặng, những lời của Tần Mặc như một dòng suối mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn của nàng. Nàng bắt đầu hiểu.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, một luồng ý niệm vô hình lan tỏa từ hắn, không mang theo bất kỳ sức mạnh áp đặt nào, mà chỉ là sự đồng cảm thuần túy. Hắn giao tiếp với Linh Thú Trẻ, không bằng ngôn ngữ, mà bằng những khát khao sâu thẳm nhất của ý chí tồn tại.
“Ngươi không cần phải sợ hãi. Ngươi có quyền được là chính mình. Hãy để ta giúp ngươi tìm lại sự bình yên trong bản chất của mình.” Ý niệm của Tần Mặc nhẹ nhàng chạm đến Linh Thú Trẻ, như một làn gió mát xua tan đi nỗi sợ hãi đang bủa vây nó.
Linh Thú Trẻ ban đầu vẫn run rẩy kịch liệt, đôi mắt nó vẫn đầy đề phòng. Nhưng rồi, từ sâu thẳm trong tâm trí Tần Mặc, hắn cảm nhận được một luồng ý niệm yếu ớt, xen lẫn sự sợ hãi tột cùng và một khao khát mãnh liệt đến an bình.
“Đau… muốn trốn… muốn yên bình…” Ý niệm đó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy bi thương và tuyệt vọng. Nó là tiếng kêu cứu của một sinh linh bị tổn thương, bị ép buộc, chỉ muốn được trở về với bản chất nguyên thủy của mình.
Tần Mặc khẽ mở mắt, ánh mắt hắn càng thêm kiên định. Hắn nhẹ nhàng đưa tay ra, chậm rãi, từ tốn, không một chút vội vàng. Lòng bàn tay hắn từ từ tiếp cận đầu của Linh Thú Trẻ. Linh Thú Trẻ khẽ rụt rè, nhưng một luồng năng lượng bình hòa, ấm áp tỏa ra từ Tần Mặc, không có chút linh lực cuồng bạo hay ý chí cưỡng ép nào. Đó là một loại năng lượng thuần túy của sự cân bằng, của sự thấu hiểu.
Cuối cùng, lòng bàn tay Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào cái đầu nhỏ của Linh Thú Trẻ. Nó khẽ giật mình, nhưng không hề phản kháng dữ dội như với Tô Lam. Thay vào đó, một luồng run rẩy nhẹ chạy khắp cơ thể nó, rồi dần dần dịu lại. Tần Mặc bắt đầu truyền vào đó một luồng năng lượng đặc biệt, không phải là linh lực mạnh mẽ để “khai linh” hay thúc đẩy tu luyện. Đó là một dòng chảy êm đềm, thanh tẩy, tìm cách “cân bằng ý chí” hỗn loạn trong cơ thể nó, xoa dịu những vết thương tinh thần và vật lý mà nó phải chịu đựng.
Tô Lam đứng nhìn, nàng không chớp mắt. Nàng cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Khi nàng truyền linh lực, Linh Thú Trẻ phản kháng dữ dội, linh khí trong nó cuồng bạo hơn. Nhưng khi Tần Mặc chạm vào, không có sự cưỡng ép, không có sự phản phệ. Linh khí hỗn loạn của Linh Thú Trẻ dần dần ổn định lại, những luồng khí đen nhạt tan biến, nhường chỗ cho một ánh sáng xanh non yếu ớt, thanh khiết. Tiếng rên rỉ của nó dần nhỏ đi, rồi hoàn toàn im bặt. Đôi mắt to tròn của nó, ban nãy còn đầy sợ hãi, giờ đã dịu lại, nhìn Tần Mặc với một sự tin tưởng lạ kỳ.
Tần Mặc tiếp tục duy trì trạng thái này trong một khoảng thời gian dài, không gian trở nên tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng suối chảy róc rách và tiếng gió khẽ lay động tán lá. Hắc Phong nằm cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực cũng trở nên ôn hòa hơn, như thể nó cũng cảm nhận được sự bình yên đang lan tỏa.
Dần dần, Linh Thú Trẻ khẽ cọ vào tay Tần Mặc, bộ lông xù xì mềm mại chạm vào da thịt hắn. Nó không còn run rẩy, không còn sợ hãi. Linh khí quanh nó đã hoàn toàn ổn định, thậm chí còn trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng không phải là một sức mạnh cuồng bạo, mà là một sức sống căng tràn, thuần khiết. Vết cắn trên chân nó, nơi máu đã từng rỉ ra, giờ đã se lại, và một lớp da non màu hồng nhạt bắt đầu hình thành. Nó đã được chữa lành, không phải bằng sức mạnh của linh dược, mà bằng sự cân bằng của bản chất.
Tô Lam chứng kiến toàn bộ quá trình, nàng cảm thấy một sự bàng hoàng sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ rằng để chữa lành một linh thú bị tổn thương linh khí, cần phải dùng linh đan diệu dược, hoặc những công pháp cao siêu của tông môn. Nhưng Tần Mặc, hắn chỉ dùng một sự đồng cảm, một sự lắng nghe, và một sự cân bằng thuần túy.
Khi Tần Mặc rút tay lại, Linh Thú Trẻ không hề tỏ ra sợ hãi hay muốn trốn chạy. Nó ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao, rồi khẽ dụi đầu vào lòng bàn tay hắn, như một lời cảm ơn chân thành. Sau đó, nó bật dậy, không còn vẻ yếu ớt, mà đầy sức sống.
Buổi chiều, ánh nắng dịu dàng xuyên qua những tán lá xanh um, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên nền đất. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của đất ẩm và thảo mộc. Khu rừng trở nên sống động hơn bao giờ hết, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng lá cây xào xạc, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên.
Linh Thú Trẻ, giờ đây đã hoàn toàn hồi phục, không còn vẻ yếu ớt hay sợ hãi. Nó vui vẻ chạy nhảy quanh Tần Mặc, bộ lông nâu non óng mượt dưới ánh mặt trời. Nó đuổi theo một con bướm đủ màu sắc, rồi khẽ húc đầu vào một cây nấm linh chi, như thể đang đùa nghịch. Đôi lúc, nó còn khéo léo trèo lên một cành cây thấp, đôi mắt to tròn tò mò quan sát xung quanh, thể hiện bản năng nhanh nhẹn và sự ham thích khám phá của mình một cách thuần túy, không cần bất kỳ sự “thăng cấp” nào. Nó là chính nó, một linh thú nhỏ bé, tràn đầy sức sống và niềm vui.
Tô Lam đứng từ xa quan sát cảnh tượng ấy. Vẻ mặt nàng từ bàng hoàng chuyển sang trầm tư, rồi cuối cùng là một sự giải thoát nhẹ nhõm, xen lẫn hổ thẹn. Nàng đã cố gắng cưỡng ép nó, cố gắng biến nó thành một công cụ phục tùng, một “tiên thú” theo cách mà tông môn nàng vẫn tự hào. Nhưng Tần Mặc, hắn chỉ đơn giản là để nó được là chính nó, và nó đã hồi phục, thậm chí còn trở nên rạng rỡ hơn.
Tần Mặc khẽ mỉm cười nhìn Linh Thú Trẻ đang vui đùa, ánh mắt hắn chứa đựng sự dịu dàng và thấu hiểu. Hắn quay sang Tô Lam, giọng nói trầm ấm như tiếng suối, vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
“Nó không cần phải thành tiên. Nó chỉ cần được là chính nó, và sống trọn vẹn với bản chất của mình.” Hắn nhẹ nhàng nói, lời nói đơn giản nhưng chứa đựng một triết lý sâu sắc, đánh thẳng vào tâm can Tô Lam.
Tô Lam cảm thấy như có một bức tường vô hình trong tâm trí nàng vừa sụp đổ. Niềm tin kiên cố vào việc “thăng tiên là mục tiêu tối thượng của vạn vật” đã bị lung lay dữ dội. Nàng lặp lại những lời của Tần Mặc, như muốn khắc sâu chúng vào tâm hồn mình.
“Không phải thăng cấp… mà là được là chính mình… Ta đã sai rồi.” Nàng thì thầm, giọng nói như tiếng thở dài, nhẹ nhõm nhưng cũng đầy hối hận. Mùi đất ẩm và hương thảo dược như đang thấm vào từng thớ thịt của nàng, nhắc nhở nàng về sự giản dị và thuần khiết của tự nhiên.
Nàng chầm chậm bước lại gần Tần Mặc, mỗi bước đi đều mang theo một gánh nặng của suy tư. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, thứ biểu tượng cho sức mạnh và giáo điều của Thanh Vân Tông, giờ đây dường như cũng trở nên nặng trĩu hơn, như thể đang đè nặng lên vai nàng gánh nặng của những lầm lỗi và sự mê muội.
Tô Lam đứng đối diện Tần Mặc, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn. Trong ánh mắt nàng không còn sự kiêu ngạo, không còn sự đối địch, mà thay vào đó là sự ngưỡng mộ chân thành, khao khát tìm hiểu và một sự thay đổi lớn lao đang nhen nhóm. Tiếng chim hót trong trẻo, tiếng lá cây xào xạc, và tiếng suối chảy róc rách dường như cũng đang chứng kiến khoảnh khắc giác ngộ này.
“Ngươi… ngươi làm được điều mà tông môn ta không thể, và không cho phép.” Nàng cất lời, giọng nói đã không còn run rẩy, mà trở nên trầm tĩnh hơn, nhưng vẫn chứa đựng sự bối rối sâu sắc. “Ngươi đã giúp nó tìm lại ‘chính nó’…”
Nàng ngừng lại, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn Tần Mặc, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng, một con đường mới trong ánh mắt hắn. “Vậy thì, con đường của chúng ta… có thật sự đúng đắn?”
Câu hỏi đó, không chỉ dành cho Tần Mặc, mà còn là một câu hỏi tự vấn dành cho chính nàng, và cho cả Thanh Vân Tông, cho cả thế giới tu luyện mà nàng đã tin tưởng bấy lâu. Ánh nắng dịu dàng của buổi chiều nhuộm vàng mái tóc nàng, nhưng tâm hồn nàng, giờ đây, đã được gột rửa, và một con đường mới, đầy rẫy những nghi vấn nhưng cũng tràn đầy hy vọng, đã mở ra trước mắt. Nàng không còn biết phải làm gì tiếp theo, nhưng nàng biết, nàng không thể quay lại con đường cũ. Niềm tin của nàng đã sụp đổ, nhưng một chân lý mới đang dần hé lộ, và Tần Mặc, chính là người đã dẫn nàng đến ngưỡng cửa của chân lý đó.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.