Vạn vật không lên tiên - Chương 163: Hồi Ức Thanh Vân: Tô Lam Đối Diện Chân Lý
“Vậy thì, con đường của chúng ta… có thật sự đúng đắn?”
Lời chất vấn của Tô Lam vang lên giữa không gian tĩnh lặng, không phải là một câu hỏi chờ đợi đáp án tức thì, mà là một sự tự vấn sâu sắc, một tiếng vọng từ tận cùng tâm hồn nàng. Tần Mặc không đáp. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn nàng, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu, không một gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa vạn tầng thấu hiểu. Trong khoảnh khắc đó, Tô Lam cảm thấy mọi lời ngụy biện, mọi giáo điều nàng từng tin tưởng đều tan biến như sương khói trước sự chân thực đơn thuần trong ánh mắt hắn.
Nàng không chờ đợi lời giải đáp. Nàng biết, câu trả lời không nằm ở Tần Mặc, mà nằm sâu thẳm trong chính nàng, trong những hồi ức, những niềm tin đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Nàng khẽ quay người, bước đi chậm rãi, để lại Tần Mặc và Linh Thú Trẻ đang vui đùa sau lưng. Nàng cần một không gian riêng, một nơi mà tâm trí nàng có thể đối diện trực diện với sự hỗn loạn đang cuộn trào. Tần Mặc cũng không níu giữ. Hắn hiểu rằng, sự giác ngộ chân chính phải đến từ nội tâm, không thể cưỡng cầu hay thúc ép.
Tô Lam miên man bước vào sâu hơn trong Linh Thú Sơn Mạch, nơi cây cối rậm rạp như bức tường thành xanh biếc, che khuất mọi dấu vết của thế giới bên ngoài. Ánh hoàng hôn dần buông, xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng vàng cam nhảy múa trên thảm thực vật xanh mướt, nhuộm màu kỳ ảo cho cả khu rừng. Không khí mát lạnh dần, mang theo hơi ẩm của đất sau một ngày nắng, hòa quyện với mùi cây cỏ dại tươi mát, mùi nhựa cây nồng ấm và cả mùi ozone đặc trưng của núi rừng nguyên sơ. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim rừng vọng lại từ xa, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, vỗ về tâm hồn đang dậy sóng của nàng.
Nàng dừng lại bên một dòng suối nhỏ, tựa lưng vào thân một cây cổ thụ khổng lồ, vỏ cây sần sùi thô ráp hằn sâu dấu vết thời gian. Thanh kiếm cổ bên hông, thứ đã từng là niềm kiêu hãnh, là biểu tượng cho sức mạnh và giáo điều của Thanh Vân Tông, giờ đây dường như cũng trở nên nặng trĩu hơn, như thể đang đè nặng lên vai nàng gánh nặng của những lầm lỗi và sự mê muội. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ mâu thuẫn đang giằng xé nội tâm.
“Thăng tiên… là cưỡng ép hay là hòa hợp?”
Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng, như một điệp khúc không ngừng. Ký ức về Thanh Vân Tông bỗng ùa về, rõ nét như vừa mới xảy ra. Nàng nhớ những đại điện uy nghiêm, nơi các trưởng lão ngồi trên cao, ánh mắt sắc bén, tuyên giảng những giáo lý bất di bất dịch. Nàng nhớ tiếng Trần Trưởng Lão, giọng nói hùng hồn, vang vọng khắp các đạo trường, gieo vào tâm trí của mỗi đệ tử niềm tin sắt đá.
“Vạn vật phải được khai linh, phải được uốn nắn theo ý chí của kẻ mạnh để đạt đến cảnh giới cao nhất,” tiếng ông vang vọng, “Vạn vật vốn dĩ hoang dại, tầm thường. Chính chúng ta, những tu sĩ chân chính, là người mang đến ánh sáng, ban cho chúng cơ hội thoát ly khỏi kiếp phàm trần, bước lên con đường thăng tiên vĩnh hằng. Thăng tiên là mục đích tối thượng, là cứu cánh của mọi vật tính. Đó là con đường duy nhất để chúng ta, và cả vạn vật, đạt đến sự hoàn mỹ!”
Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào những lời ấy. Nàng đã lớn lên với niềm tin rằng đó là sự thật duy nhất, là chân lý tối thượng. Thanh Vân Tông dạy rằng, linh vật, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một hình thái tồn tại thấp kém nếu không được "khai linh", không được "thăng cấp". Chúng cần được dẫn dắt, được "thuần hóa" theo ý chí của con người để phát huy tiềm năng ẩn chứa, để trở thành "tiên thú", "linh khí" phục vụ cho mục đích cao cả hơn, mục đích của sự thăng tiến. Nàng đã tự hào khi nhìn thấy những đồng môn dùng sức mạnh của mình để "chuyển hóa" những linh thú hoang dã thành thú cưng chiến đấu, biến những binh khí vô tri thành pháp bảo uy lực. Đó là sự tiến bộ, là sự vươn lên, nàng đã nghĩ vậy.
Nhưng rồi, hình ảnh Linh Thú Trẻ run rẩy, gào thét đau đớn trong vòng kiểm soát của nàng lại hiện rõ mồn một. Nàng đã cố gắng, hết sức mình, dùng công pháp 'khai linh, phục tùng' của tông môn. Nàng đã nghĩ mình đang "giúp đỡ" nó, đang "nâng cao" nó. Nhưng cái mà nàng nhận lại chỉ là sự phản kháng dữ dội, là ánh mắt sợ hãi và tuyệt vọng, là linh khí hỗn loạn trong cơ thể nhỏ bé của nó. Nó thà tự gây thương tích cho bản thân, thà liều chết cũng không chịu phục tùng, không chịu bị uốn nắn theo ý chí của nàng. Sự giày vò nội tâm của nó, dù không thể hiện bằng lời, nhưng nàng đã cảm nhận được một cách rõ ràng.
Và rồi, Tần Mặc xuất hiện. Hắn không dùng sức mạnh, không dùng công pháp phức tạp. Hắn chỉ đơn giản là lắng nghe. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng chạm vào Linh Thú Trẻ đang hấp hối. Giọng nói trầm ấm của hắn, vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như tiếng suối chảy róc rách, đã xoa dịu không chỉ Linh Thú Trẻ mà còn cả tâm hồn đang hỗn loạn của nàng.
“Mỗi sinh linh đều có ý chí tồn tại riêng. Con đường của chúng ta, không phải là thay đổi chúng, mà là lắng nghe chúng.”
“Nó không cần phải thành tiên. Nó chỉ cần được là chính nó, và sống trọn vẹn với bản chất của mình.”
Những lời ấy, tưởng chừng đơn giản đến mức tầm thường, lại là những viên đá tảng đập vỡ bức tường thành niềm tin mà Thanh Vân Tông đã xây dựng trong lòng nàng suốt bao năm qua. Tô Lam mở mắt, nhìn chằm chằm vào dòng suối đang chảy. Nước không cố gắng thay đổi dòng chảy của mình, nó chỉ đơn giản là xuôi theo triền dốc, len lỏi qua những ghềnh đá, tìm con đường riêng của mình. Những cây cổ thụ không cố gắng vươn lên thành tiên, chúng chỉ đơn thuần cắm rễ sâu vào lòng đất, vươn cành đón nắng, sống trọn vẹn với vòng đời của mình. Chúng đâu cần ai "khai linh", đâu cần ai "thăng cấp"? Chúng vẫn hùng vĩ, vẫn tràn đầy sức sống theo cách riêng của chúng.
Sự tương phản quá đỗi rõ ràng. Một bên là sự cưỡng ép, sự thống trị, lấy danh nghĩa "thăng tiến" để biến vạn vật thành công cụ phục tùng. Một bên là sự lắng nghe, sự tôn trọng, để vạn vật được tự do phát triển theo "ý chí tồn tại" của chính nó. Kết quả thì sao? Phương pháp của Thanh Vân Tông đã đẩy Linh Thú Trẻ đến bờ vực của sự hủy diệt, trong khi Tần Mặc chỉ với sự thấu hiểu đã giúp nó hồi phục, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần, tìm lại được bản chất thuần túy, vui vẻ của một linh thú. Nó không chỉ hết sợ hãi mà còn tự nguyện biểu lộ tiềm năng bản năng của mình, một cách tự nhiên và đầy sức sống. Nó là chính nó, và điều đó đã là đủ.
Một cảm giác hổ thẹn sâu sắc dâng trào trong lòng Tô Lam. Nàng đã từng tự hào về sự thông tuệ, về thiên phú tu luyện của mình. Nàng đã tin rằng mình đang đi đúng con đường, con đường của người mạnh, của kẻ dẫn dắt. Nhưng giờ đây, nàng nhận ra, sự "mạnh mẽ" của nàng, của tông môn nàng, đôi khi lại là sự yếu kém, sự thiển cận. Nó đã hủy hoại thay vì kiến tạo, đã bóp méo thay vì phát huy.
Nếu con đường "thăng tiên" mà tông môn nàng theo đuổi lại là một sự cưỡng ép, một sự phá hoại bản chất của vạn vật, vậy thì... con đường của cả Huyền Vực này có thật sự đúng đắn? Lời cảnh báo thất lạc từ xa xưa bỗng hiện lên trong tâm trí nàng, như một sấm sét đánh thẳng vào niềm tin: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Nàng đã từng nghe những lời này, nhưng chỉ coi đó là lời đồn đại của những kẻ dị giáo, những kẻ yếu đuối không thể theo đuổi con đường vĩ đại. Giờ đây, nàng bắt đầu hiểu. Sự truy cầu vô độ này, sự đồng hóa vạn vật vào một mục đích duy nhất, liệu có phải chính là con đường dẫn đến tai họa khôn lường?
Ánh sáng cuối cùng của buổi hoàng hôn đã lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Sương mù mỏng manh bắt đầu giăng mắc giữa các thân cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, u tịch. Tô Lam ngồi đó, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí ẩm trên da thịt, sự thô ráp của vỏ cây qua lớp áo. Nàng khẽ đưa tay chạm vào chuôi kiếm cổ bên hông. Kim loại lạnh lẽo dưới đầu ngón tay nàng, tựa như sự lạnh lùng và cứng nhắc của những giáo điều mà nó đại diện.
Một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra trong tâm hồn nàng. Niềm tin kiên cố đã sụp đổ, để lại một khoảng trống mênh mông, nhưng trong khoảng trống ấy, một hạt giống mới đang nảy mầm – hạt giống của sự nghi ngờ, của khao khát tìm kiếm chân lý. Nàng không còn thấy bối rối hay hổ thẹn đơn thuần nữa. Thay vào đó, một sự cương quyết chậm rãi, nhưng vững chắc, hình thành trong đôi mắt phượng sáng ngời của nàng.
Nàng không thể quay lại con đường cũ. Nàng không thể tiếp tục nhắm mắt làm ngơ trước những gì mình đã chứng kiến. Con đường của Thanh Vân Tông, của cả thế giới tu luyện, có thể không hoàn toàn sai lầm, nhưng chắc chắn, nó đã thiếu sót một phần quan trọng nhất: sự tôn trọng.
Tô Lam hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và cây cỏ dại tràn ngập phổi nàng, như tiếp thêm sức sống. Nàng đứng dậy, động tác dứt khoát. Thanh kiếm cổ vẫn ở bên hông nàng, nhưng giờ đây, nó không còn là gánh nặng của giáo điều, mà là một lời nhắc nhở về quá khứ, và một công cụ cho hành trình tương lai.
Nàng biết, nàng phải tìm hiểu sâu hơn. Nàng phải khám phá chân lý mà Tần Mặc đã hé lộ. Đó không chỉ là con đường của cá nhân nàng, mà có thể là con đường cứu rỗi cho cả Huyền Vực đang đứng trước bờ vực mất cân bằng. Sự nghi ngờ của nàng, một đệ tử tinh anh của Thanh Vân Tông, chắc chắn sẽ gây ra sóng gió, có thể là sự chia rẽ, hoặc thậm chí khiến nàng bị coi là dị giáo. Nhưng giờ đây, những điều đó không còn quan trọng. Quan trọng là sự thật, là con đường thực sự để vạn vật có thể tồn tại một cách cân bằng và trọn vẹn.
Nàng quay đầu lại, nhìn về phía nơi Tần Mặc đã đứng. Dù bóng đêm đã bao phủ, nàng vẫn cảm nhận được sự hiện diện trầm tĩnh của hắn. Tần Mặc, người không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng lại có thể lắng nghe tiếng lòng của vạn vật, người đã dẫn nàng đến ngưỡng cửa của một chân lý mới.
Tô Lam biết mình cần phải làm gì. Nàng sẽ tìm hắn. Nàng sẽ học hỏi từ hắn. Nàng sẽ tìm kiếm con đường cân bằng bản chất, không cần phải "lên tiên", một con đường mà nàng tin rằng có thể xoa dịu những vết thương của thế giới. Màn đêm bao trùm lấy Linh Thú Sơn Mạch, nhưng trong tâm hồn Tô Lam, một tia sáng mới đã bừng lên, dẫn lối cho nàng trên một hành trình hoàn toàn khác biệt.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.