Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 167: Lời Cảnh Tỉnh Từ Bản Chất

Đường Cổ Đạo Thương Gia giờ đây chìm trong một màn sương mỏng, nặng trĩu hơi ẩm và mùi đất ẩm. Những tàn tích của pháp trận khai linh còn vương vãi trên nền đất, như những vết sẹo xấu xí tố cáo một cuộc tranh đấu tàn bạo vừa kết thúc. Giữa không gian hoang tàn ấy, thanh binh khí cổ xưa nằm yên vị, ánh sáng thoi thóp của nó đã lụi tắt hoàn toàn, chỉ còn là một khối kim loại xám xịt, vô tri giữa vũng bùn lầy do trận mưa phùn axit yếu ớt mang lại. Tần Mặc, Hắc Phong và Tô Lam là ba bóng hình duy nhất còn lại, đứng lặng lẽ trong ánh chạng vạng đang buông xuống, tạo nên một bức tranh tĩnh mịch đến lạ thường sau cơn bão giông vừa qua.

Tô Lam, nàng thu kiếm về vỏ, động tác chậm rãi, nặng trĩu một nỗi suy tư. Âm thanh kim loại lách cách khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe như tiếng vọng từ một thế giới khác, xa xôi và đầy những hoài nghi. Nàng nhìn chằm chằm vào thanh binh khí cổ xưa, giờ đây chỉ là một vật vô hồn, không còn ánh sáng chói lọi, không còn tiếng kêu thống khổ. Ánh mắt nàng phức tạp, xen lẫn sự kinh ngạc, kính phục hướng về Tần Mặc, và một nỗi buồn sâu sắc len lỏi trong đáy mắt phượng.

Từng câu chữ của Tần Mặc, từng tiếng kêu thét của binh khí, và cả sự tàn bạo vô độ của những tu sĩ Thiên Diệu Tông, tất cả đã cùng nhau đập nát hoàn toàn bức tường thành giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng. Nàng đã từng tin rằng "khai linh" là con đường duy nhất để vạn vật đạt đến sự hoàn mỹ, để thăng tiên. Nó là chân lý tối thượng, là mục tiêu cuối cùng mà mọi tu sĩ đều hướng tới. Nhưng giờ đây, trước mắt nàng, chân lý ấy đã sụp đổ, tan tành như cát bụi. Nàng đã thấy sự tàn bạo ẩn giấu đằng sau khái niệm đó, thấy nỗi đau khổ tột cùng của những "vật" bị cưỡng ép, và sự vô nhân đạo của những kẻ tự xưng là "người dẫn đường" trên Tiên lộ.

Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu gánh nặng của niềm tin cũ đang tan vỡ. "Binh khí... nó thật sự đau đớn đến vậy sao? Chúng ta... chúng ta đã làm gì?" Giọng nàng thì thầm, khàn đặc và yếu ớt, như thể nàng đang tự hỏi chính mình hơn là hỏi Tần Mặc. Nỗi hối hận và sự bối rối hiện rõ trong từng lời nói. Nàng không thể tin rằng bao năm qua, nàng và tông môn của nàng đã đi theo một con đường mà ẩn chứa quá nhiều bi kịch và đau khổ đến vậy.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước đến gần thanh binh khí cổ xưa, đôi mắt sâu thẳm của hắn dừng lại trên từng vết nứt, từng mảng gỉ sét. Hắn đưa bàn tay thon dài của mình ra, không chạm vào, mà chỉ lướt nhẹ trong không khí phía trên nó, như thể đang cảm nhận một luồng khí vô hình. Khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự thấu cảm sâu sắc. "Mọi vật đều có ý chí tồn tại, Tô Lam," hắn chậm rãi nói, giọng điệu bình thản, nhưng mỗi từ lại mang một sức nặng triết lý đến kinh ngạc. "Khi bị cưỡng ép, sự phản kháng là điều tất yếu. Nỗi đau của nó không chỉ là thể xác, mà là sự giằng xé giữa bản chất tự nhiên và một ý chí ngoại lai cưỡng bức."

Tô Lam rùng mình. Nàng vẫn đứng cách đó một khoảng, ánh mắt không rời Tần Mặc. Nàng nhìn hắn, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi lạ thường, như một ngọn núi nhỏ giữa sa mạc hoang vu. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện theo cách mà nàng từng biết, nhưng hắn lại sở hữu một năng lực mà không một tu sĩ nào nàng từng gặp có được: năng lực "thấu hiểu" và "đồng cảm" với vạn vật. Hắn không dùng sức mạnh để chế ngự, mà dùng "ý chí" để trấn an, dùng lòng trắc ẩn để bảo vệ. Nàng không thể không so sánh hắn với những tu sĩ Thiên Diệu Tông vừa rồi, những kẻ hùng hổ, tự phụ, chỉ biết dùng linh lực cường bạo để áp đặt ý chí của mình lên vạn vật. Sự tương phản ấy thật quá rõ ràng, quá khắc nghiệt.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời xác nhận cho những gì Tần Mặc vừa nói. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực đã mờ đi vẻ dữ tợn, thay vào đó là sự cảnh giác và một chút mệt mỏi sau trận chiến. Nó dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một lời khẳng định sự trung thành, cũng như một cách để thể hiện sự đồng tình với những gì chủ nhân mình đang cảm nhận. Tô Lam nhìn thấy cử chỉ đó, và một cảm giác ấm áp lạ lùng dấy lên trong lòng nàng. Ngay cả con thần thú tưởng chừng dũng mãnh và hoang dại này cũng hiểu được Tần Mặc, và sẵn sàng bảo vệ hắn.

Bầu không khí càng lúc càng trở nên lạnh lẽo hơn khi đêm xuống. Sương mù dày đặc bao trùm lấy mọi thứ, che khuất tầm nhìn, chỉ còn lại những đường nét mờ ảo của Đường Cổ Đạo Thương Gia. Tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như những lời than vãn của linh hồn vạn vật. Mùi kim loại tanh nhẹ, mùi lưu huỳnh còn sót lại từ pháp trận, và mùi ẩm ướt của đất hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa huyền bí, vừa u buồn. Tô Lam cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng. Mọi giáo điều, mọi niềm tin mà nàng đã xây dựng bấy lâu, giờ đây đều lung lay tận gốc rễ. Nàng đã từng tự hào về con đường tu tiên của mình, tự hào về Thanh Vân Tông, về mục tiêu thăng tiên. Nhưng giờ đây, nàng tự hỏi, liệu có phải tất cả đều là một sự lầm lạc đáng sợ? Liệu có phải, để đạt được cái gọi là "thăng tiên", họ đã phải chà đạp lên quá nhiều sinh linh, quá nhiều bản chất, và gây ra quá nhiều đau khổ? Nàng nhìn Tần Mặc, và trong ánh mắt hắn, nàng thấy một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ tới, một con đường của sự thấu hiểu và đồng cảm. Nó lạ lẫm, nhưng lại có vẻ đúng đắn đến bất ngờ.

Đêm khuya, màn sương độc càng lúc càng dày đặc, gió lạnh buốt táp vào mặt, mang theo hơi ẩm của cái lạnh cắt da thịt. Ánh trăng mờ nhạt cố gắng xuyên qua màn sương, chỉ đủ để vẽ nên những bóng hình lờ mờ trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Tần Mặc ngồi xuống cạnh thanh binh khí cổ xưa, không ngần ngại vũng bùn lầy hay cái lạnh lẽo thấu xương. Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí tập trung vào thanh kiếm nằm yên lặng trước mặt. Không phải để điều khiển, không phải để cưỡng ép, mà là để lắng nghe. Lắng nghe "ý chí tồn tại" đang thoi thóp, lắng nghe khát khao sâu thẳm nhất của nó.

Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh lam nhạt, bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay Tần Mặc, không phải là linh lực mạnh mẽ hay pháp thuật uy chấn, mà là một loại năng lượng thuần khiết của sự trấn an, của lòng đồng cảm. Nó bao bọc lấy thanh binh khí, như một vòng tay vỗ về một đứa trẻ đang sợ hãi. Dưới sự tác động của luồng ánh sáng ấy, thanh binh khí khẽ rung lên, một sự rung động rất nhẹ, không phải vì đau đớn mà như một tiếng thở dài nhẹ nhõm, một sự giải tỏa sau bao nhiêu giày vò.

Tô Lam đứng cách đó không xa, chăm chú quan sát từng cử chỉ của Tần Mặc. Nàng không thể nghe thấy "ý chí tồn tại" của vạn vật như hắn, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự yên bình dần lan tỏa từ nơi Tần Mặc đang ngồi. Mỗi lời hắn nói đều như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua những định kiến đã ăn sâu trong tâm trí nàng, bóc trần những lớp vỏ bọc mà nàng đã từng tin là chân lý.

"Nó không muốn trở thành thần binh vô tri," Tần Mặc khẽ nói, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, giọng điệu trầm ấm và đầy thấu cảm. "Nó chỉ muốn được yên nghỉ, hoặc được là chính nó... một thanh kiếm đơn thuần, sắc bén khi cần, bình yên khi không. Khao khát của nó không phải là sức mạnh vô biên, mà là sự tự do được lựa chọn bản chất của mình." Hắn dừng lại một chút, như đang lắng nghe một âm thanh vô hình nào đó, rồi tiếp tục. "Nó đã quá mệt mỏi với việc bị ép buộc, bị giằng xé. Nó chỉ muốn được trả về với sự tĩnh lặng ban đầu, không phải là một công cụ để thăng tiến, mà là một phần của thế giới, với bản chất vốn có của nó."

Tô Lam siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. "Nhưng… tu luyện, thăng cấp, đó là con đường chính đạo!" Nàng thốt lên, giọng nói mang theo sự hoài nghi sâu sắc, nhưng cũng đầy bối rối. "Thăng tiên là mục tiêu tối thượng mà bao thế hệ tu sĩ đã theo đuổi! Chẳng lẽ... tất cả đều sai lầm? Chẳng lẽ những gì chúng ta đã làm, đã tin tưởng bấy lâu nay, đều là vô nghĩa?" Nàng cảm thấy như toàn bộ thế giới quan của mình đang sụp đổ. Nếu "khai linh" là sai, nếu "thăng cấp" không phải là con đường duy nhất, vậy thì ý nghĩa của sự tồn tại của nàng, của tông môn nàng là gì?

Tần Mặc mở mắt, nhìn Tô Lam. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm như vũ trụ, không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. "Con đường không sai, Tô Lam," hắn điềm tĩnh đáp. "Ý chí muốn vươn cao, muốn tìm kiếm sự tiến hóa là bản năng của mọi sinh linh. Nhưng sai lầm là khi ta ép buộc vạn vật phải đi trên con đường đó, chà đạp lên bản chất của chúng, biến chúng thành những bản sao vô hồn của một lý tưởng duy nhất."

Hắn khẽ vuốt ve thanh binh khí, luồng ánh sáng xanh lam từ tay hắn càng lúc càng ổn định. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó không chỉ là một lời cảnh báo về sự mất cân bằng linh lực, mà còn là sự mất cân bằng trong chính bản chất của vạn vật. Hậu quả khôn lường không chỉ là sự phản phệ nhất thời như những gì ngươi vừa chứng kiến, mà còn là sự hủy hoại dần ý chí tồn tại của toàn bộ Huyền Vực. Khi mọi vật đều cố gắng thoát ly khỏi bản chất vốn có, khi một cái cây không muốn là cây, một dòng sông không muốn là sông, một thanh kiếm không muốn là kiếm, thì Huyền Vực sẽ mất đi ý nghĩa của sự tồn tại. Nó sẽ trở thành một thế giới của những khao khát vị kỷ, của những sinh linh cố chấp chạy theo một ảo ảnh, và cuối cùng, tất cả sẽ sụp đổ trong sự hỗn loạn và vô nghĩa."

Lời nói của Tần Mặc như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Tô Lam, phá tan những mảnh vỡ cuối cùng của giáo điều cũ. Nàng bắt đầu nhìn lại mọi thứ. Những dòng sông cạn kiệt vì bị hút linh lực, những ngọn núi trơ trọi vì bị khai thác đá quý để chế tạo pháp bảo, những cánh rừng khô héo vì bị đốt phá để luyện đan... Tất cả những dấu hiệu mất cân bằng mà nàng đã chứng kiến trong hành trình của mình, giờ đây đều có một lời giải thích hợp lý. Đó không phải là thiên tai đơn thuần, mà là hậu quả của sự truy cầu vô độ, của việc ép buộc vạn vật phải phục vụ cho mục tiêu "thăng tiên" của con người.

Hắc Phong, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, khẽ ngẩng đầu nhìn Tô Lam, đôi mắt đỏ rực như muốn nói rằng "chủ nhân của ta nói đúng". Con sói trung thành này đã chứng kiến Tần Mặc giao tiếp với biết bao nhiêu "vật", từ những con kiến nhỏ bé đến những tảng đá già cỗi, và nó hiểu rằng Tần Mặc không chỉ nói suông. Hắn thực sự lắng nghe, thực sự thấu hiểu.

Tô Lam nhìn xuống thanh binh khí, giờ đây đã hoàn toàn tĩnh lặng, ánh sáng xanh lam từ tay Tần Mặc vẫn bao bọc nó. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa, không chỉ từ thanh kiếm mà còn từ chính tâm hồn nàng. Nàng đã từng nghĩ rằng "thăng tiên" là định mệnh, là con đường duy nhất. Nhưng Tần Mặc đã mở ra cho nàng một cánh cửa khác, một con đường của sự cân bằng, của sự tôn trọng bản chất. Nàng nhận ra rằng, điều mà Tần Mặc đang làm không phải là chống lại "thăng tiên", mà là chống lại sự cưỡng ép, sự mù quáng trong việc theo đuổi nó. Nàng hít thở sâu, không khí lạnh lẽo nhưng dường như đã trở nên trong lành hơn, mang theo một mùi hương của sự giải thoát. Nàng đã hiểu.

Khi bình minh le lói, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua màn sương độc đang dần tan. Không khí lạnh hơn, nhưng trong lành hơn, mang theo một sức sống mới sau đêm dài mịt mờ. Thanh binh khí cổ xưa giờ đây đã hoàn toàn chìm vào sự tĩnh lặng. Ánh sáng thoi thóp của nó đã biến mất, không còn sự kháng cự hay đau đớn, chỉ còn là một vật thể vô tri nằm yên trên nền đất ẩm. Nó đã trở về với bản chất của một vật thể bị lãng quên, nhưng với một ý chí bình yên hơn, một sự thanh thản mà nó đã khao khát bấy lâu.

Tô Lam ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng không còn sự bối rối hay hoài nghi. Thay vào đó là sự kiên định, một tia sáng của niềm tin mới rạng rỡ như ánh bình minh đang lên. Nàng đã đưa ra quyết định của riêng mình, một quyết định không hề dễ dàng, nhưng lại mang đến cho nàng một cảm giác thanh thản lạ thường. Nàng đã gạt bỏ được gánh nặng của những giáo điều cũ kỹ, và giờ đây, nàng đã sẵn sàng bước đi trên một con đường mới.

"Ta đã hiểu," Tô Lam nói, giọng nàng kiên quyết, không còn chút yếu ớt hay nghi ngờ nào. Nàng nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc, như muốn khẳng định từng lời mình nói. "Con đường của tông môn... không phải là con đường duy nhất. Có lẽ, còn một con đường khác, Tần Mặc." Đó không chỉ là một lời thừa nhận, mà là một tuyên ngôn, một sự cam kết từ sâu thẳm tâm hồn nàng. Nàng đã lựa chọn, và lựa chọn này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời nàng, có thể khiến nàng trở thành kẻ thù của chính tông môn mình, nhưng nàng không hối hận.

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang đến một sự ấm áp vô hạn. "Vạn vật đều có con đường riêng của nó, Tô Lam. Điều quan trọng là ta có lắng nghe chúng hay không. Có cho chúng quyền được lựa chọn bản chất của mình hay không." Hắn không cần nói nhiều, chỉ cần một nụ cười và những lời nói giản dị ấy cũng đủ để khẳng định sự thấu hiểu và chấp thuận của hắn đối với sự chuyển biến của nàng.

Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng lại hướng về thanh binh khí cổ xưa. "Vậy... chúng ta sẽ làm gì với nó? Binh Khí Cổ Xưa này." Nàng hỏi, giọng điệu đã trở nên thực tế và chủ động hơn. Nàng không còn chờ đợi Tần Mặc ra lệnh hay quyết định, mà đã bắt đầu suy nghĩ về những hành động tiếp theo, như một người đồng hành thực sự.

Tần Mặc đứng dậy, đôi mắt hắn nhìn về phía đông, nơi ánh bình minh đang dần rạng rỡ, và xa hơn nữa, về hướng mà những tu sĩ Thiên Diệu Tông đã bỏ chạy. Hắn biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu, một hành trình đầy chông gai và thử thách đang chờ đợi phía trước. "Chúng ta sẽ giúp nó tìm được sự yên nghỉ mà nó khao khát. Nó đã chịu đựng quá nhiều. Nhưng trước hết, chúng ta cần đảm bảo an toàn cho nó khỏi những kẻ vẫn còn mù quáng, những kẻ sẽ không từ bỏ ý định cưỡng ép nó một lần nữa."

Tô Lam cất thanh kiếm của mình vào vỏ, động tác dứt khoát như thể đã gạt bỏ một gánh nặng vô hình. Nàng nhìn về phía đông, nơi ánh sáng bình minh đang dần rạng rỡ, nhuộm vàng cả Đường Cổ Đạo Thương Gia hoang tàn. Trong ánh nắng ban mai, nàng thấy một tương lai mới, một con đường mới mà nàng sẽ cùng Tần Mặc bước đi. Mối quan hệ đồng hành giữa họ đã được củng cố, không chỉ bằng sức mạnh hay lợi ích, mà bằng sự thấu hiểu và một niềm tin chung vào "bản chất" của vạn vật.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, rồi lẳng lặng đi tới bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó nổi bật giữa những tia nắng vàng yếu ớt. Ba bóng hình đơn độc giữa sa mạc hoang vu, họ đã sẵn sàng đối mặt với cơn thịnh nộ của những kẻ cuồng tín, và cả những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước. Binh Khí Cổ Xưa nằm yên, như một lời nhắc nhở về bi kịch của sự truy cầu mù quáng, và cũng là một biểu tượng cho hy vọng về một sự cân bằng mới. Tần Mặc biết rằng, để bảo vệ những "vật" yếu ớt, để giữ gìn "ý chí tồn tại" của Huyền Vực, hắn và những người đồng hành sẽ phải đi một chặng đường rất dài, đối đầu với cả một thế giới đã chìm sâu trong ảo mộng "thăng tiên".

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free