Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 184: Tiếng Kêu Cứu Của Thành Trì: Bản Ngã Bị Bẻ Cong

Bóng lưng Tần Mặc khuất dần trong màn đêm mịt mùng, hòa vào cái hỗn loạn tang thương của Cổ Thành Linh Khê đang quằn quại trong cơn hấp hối. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như bóng đêm, gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực quét một vòng cảnh giác, rồi sải bước theo sát chủ nhân. Tiểu Lang, run rẩy nép mình bên chân Tần Mặc, bộ lông xám mềm mượt dựng đứng, đôi mắt to tròn hoảng loạn nhìn khắp nơi, chỉ dám khe khẽ rên ư ử, bám riết lấy ống quần hắn như một sinh linh lạc lõng giữa thảm họa.

Tần Mặc không nói một lời, chỉ dứt khoát bước đi. Hắn né tránh những mảnh vỡ từ các kiến trúc cổ xưa đang không ngừng đổ sụp, những khối đá to bằng cối xay nện xuống mặt đất, tung lên từng đám bụi mù mịt hòa lẫn với màn mưa phùn lất phất, tạo nên một cảnh tượng ma mị, đầy rẫy hiểm nguy. Tiếng la hét, tiếng khóc than của những phàm nhân thị vệ và dân chúng đang chạy tán loạn như đàn kiến vỡ tổ vang vọng khắp nơi, bị lấn át bởi tiếng rên rỉ trầm đục, nặng nề từ sâu thẳm lòng đất, như thể chính địa mạch đang bị xé toạc. Mùi bụi đá cay xè, mùi khói nồng nặc và cái ẩm mốc đặc trưng của những bức tường hàng ngàn năm tuổi hòa quyện với một mùi linh khí lạ lùng, nồng đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, khó thở. Đây không phải là linh khí thuần khiết, mà là một thứ hỗn tạp, bị cưỡng ép, mang theo nỗi đau đớn và sự vặn vẹo của một thực thể khổng lồ.

Tần Mặc đưa tay chạm vào một bức tường thành đang nứt toác, những vết rạn như mạng nhện lan rộng trên bề mặt đá xám. Ngay lập tức, một luồng ý chí cuồng bạo, trộn lẫn giữa sự kháng cự dữ dội và nỗi sợ hãi tột cùng, tràn vào tâm trí hắn. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sâu sắc hơn. Hắn thấy những hình ảnh vụn vặt, rời rạc nhưng đầy ám ảnh: những đứa trẻ nô đùa trên quảng trường, tiếng cười trong trẻo vang vọng; những phiên chợ tấp nập, hàng hóa đầy ắp, người người qua lại trong an bình; những vị trưởng lão ngồi kể chuyện dưới gốc cây cổ thụ, đôi mắt đầy vẻ hiền từ. Đó là những ký ức về một tòa thành sống động, một nơi trú ngụ vững chãi, một mái nhà che chở cho biết bao thế hệ.

Và rồi, những hình ảnh đó bị bóp méo, bị xé nát bởi một cơn đau buốt. Tần Mặc "thấy" chính tòa thành đang cố gắng nuốt chửng những viên đá, những phiến ngói, thậm chí là những mảnh ký ức đẹp đẽ của mình, biến chúng thành một phần của quá trình "thăng cấp" cưỡng ép. Nỗi kinh hoàng của tòa thành không chỉ là sự biến dạng về vật chất, mà còn là sự tha hóa về ý chí. Nó không muốn trở thành một pháp bảo chiến tranh, một công cụ uy lực để chinh phạt hay phòng thủ. Bản chất của nó, ý chí tồn tại nguyên thủy của nó, là sự vững chãi, là nơi ẩn náu, là một vòng tay ấm áp ôm ấp vạn vật. Giờ đây, cái bản chất đó đang bị bẻ cong, bị ép buộc phải trở thành thứ mà nó không hề khao khát.

"Ngươi không muốn... ngươi chỉ muốn che chở... Ta nghe thấy rồi!" Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn nghẹn lại, như thể đang chia sẻ nỗi đau với Cổ Thành Linh Khê. Hắn cảm nhận được sự giằng xé tột độ trong ý chí của tòa thành: một phần nhỏ vẫn muốn chống cự, muốn giữ lấy cái bản ngã nguyên thủy; nhưng một phần lớn hơn, bị tiêm nhiễm bởi một luồng ý niệm ngoại lai, đang dần bị đồng hóa, bị cuốn vào cơn điên loạn của "thăng cấp". Những vết nứt trên tường không chỉ là sự phá hủy vật lý, mà còn là những vết thương sâu hoắm trong linh hồn của tòa thành. Mỗi tiếng đổ vỡ là một tiếng kêu ai oán, mỗi viên đá rơi xuống là một giọt nước mắt của một thực thể đang bị xé nát.

Hắc Phong nhận ra sự căng thẳng trong Tần Mặc, nó gầm gừ một tiếng khẽ hơn, đôi mắt đỏ rực quét qua những đám người đang hoảng loạn tháo chạy. Nó biết, chủ nhân của nó đang chịu đựng một gánh nặng vô hình nào đó, và nó sẵn sàng bảo vệ hắn khỏi bất kỳ mối đe dọa hữu hình nào. Tiểu Lang, với bản năng nhạy bén của linh thú, cũng cảm nhận được sự bất ổn trong không khí. Nó liên tục dụi đầu vào chân Tần Mặc, như muốn truyền một chút hơi ấm và an ủi, đồng thời như muốn tìm kiếm sự bảo vệ từ hắn. Tiếng rên rỉ "Ú... ú..." của nó nghe thật đáng thương, như một khúc nhạc buồn cho khung cảnh tang thương đang diễn ra.

Tần Mặc rảo bước nhanh hơn, xuyên qua những con phố chật hẹp đang dần biến thành đống đổ nát. Hắn liên tục chạm tay vào những bức tường, những viên đá lát đường, những mảnh gỗ vụn của những ngôi nhà đang sụp đổ, để lắng nghe, để cảm nhận. Mỗi lần chạm vào, hắn lại nhận được một mảnh ghép của bức tranh đau khổ. Một phiến đá cũ kỹ "kể" về hàng trăm năm im lìm, yên bình, khao khát được mãi mãi nằm yên dưới chân người. Một cây cột gỗ mục nát "than thở" về sự cưỡng ép phải hóa thành linh mộc, dù bản chất nó chỉ muốn phân hủy tự nhiên, trở về với đất mẹ. Ý chí tồn tại của vạn vật trong Cổ Thành Linh Khê đang bị bóp méo, bị cưỡng đoạt, bị ép buộc phải từ bỏ bản ngã để "thăng cấp" lên một cảnh giới mà chúng không hề mong muốn. Đây chính là bi kịch mà Tần Mặc đã thấy quá nhiều lần, nhưng lần này, nó diễn ra trên một quy mô khổng lồ, đau đớn hơn bội phần. Hắn biết, kẻ đứng sau việc này không chỉ muốn một "pháp bảo thành" mà còn muốn chứng minh một triết lý sai lầm: rằng mọi thứ đều phải vươn lên, đều phải siêu việt, bất chấp cái giá phải trả. Và cái giá đó, chính là sự hủy diệt bản chất, là sự biến dạng của cả một thế giới. Tần Mặc xiết chặt nắm tay, ánh mắt kiên định xuyên qua màn đêm, hướng về phía trung tâm thành, nơi hắn cảm nhận được "trái tim" của Cổ Thành Linh Khê đang đập những nhịp thống khổ cuối cùng. Hắn phải đến đó, phải làm gì đó, dù chỉ là một hy vọng mong manh.

***

Trong khi đó, trên gò đất cao rìa Cổ Thành Linh Khê, Tô Lam vẫn đứng đó, thân ảnh mảnh mai của nàng cô độc giữa màn đêm và cơn mưa phùn lạnh giá. Gió lạnh thổi qua, cuốn theo tiếng đổ nát và tiếng la hét từ xa vọng tới, như những lời nguyền rủa của một thế giới đang sụp đổ. Mùi đất ẩm và khói cay xè xộc vào cánh mũi, khiến nàng cảm thấy lợm giọng. Bầu không khí căng thẳng, bàng hoàng, và một nỗi cô độc ghê gớm bao trùm lấy nàng, như thể nàng là người duy nhất còn tỉnh táo giữa cơn ác mộng. Nàng dõi theo bóng dáng Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Lang lao vào giữa vòng xoáy hỗn loạn của tòa thành đang tan hoang. Nàng thấy hắn không ngừng đưa tay chạm vào những bức tường nứt toác, những đống đổ nát, đôi mắt hắn nhắm nghiền như đang lắng nghe một điều gì đó vô hình.

"Hắn... hắn đang làm gì? Không lẽ, những lời hắn nói là sự thật?" Tô Lam tự lẩm bẩm, giọng nàng khản đặc, lạc lõng trong không gian. Trái tim nàng đập loạn xạ, không phải vì sợ hãi những hiểm nguy đang rình rập, mà vì sự sụp đổ của một thế giới quan đã ăn sâu vào tâm trí nàng từ thuở ấu thơ. Những lời giáo huấn của sư phụ, của Thanh Vân Tông về con đường "chính đạo", về việc "thăng tiên" là mục tiêu tối thượng của vạn vật, giờ đây chỉ còn là những tiếng vọng xa xăm, yếu ớt, bị át đi bởi cảnh tượng tàn khốc trước mắt.

Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói, về sự mất cân bằng của Huyền Vực, về bi kịch của những linh thú bị cưỡng ép "khai linh", về hậu quả của việc truy cầu sức mạnh mà bỏ quên bản chất. Lúc đó, nàng vẫn còn hoài nghi, vẫn còn cố chấp bám víu vào niềm tin của mình. Nhưng giờ đây, đứng trước một tòa cổ thành hùng vĩ, từng là biểu tượng của sự bền vững, đang bị xé toạc linh hồn, bị bóp méo hình hài chỉ vì một sự truy cầu "thăng cấp" điên cuồng, nàng không thể nào tự lừa dối mình được nữa.

Nàng nhìn những viên đá rụng rời, những bức tường vặn vẹo, những linh quang xanh đỏ hỗn loạn bốc lên từ lòng đất, và nàng cảm nhận được một nỗi đau, một sự cưỡng ép vô hình nhưng mạnh mẽ đang tác động lên toàn bộ thực thể này. Nàng không có năng lực nghe được "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, nhưng nàng lại cảm nhận được sự thống khổ qua những gì mắt thấy tai nghe. Tiếng la hét của người dân, những gương mặt hoảng loạn, những nỗ lực vô vọng để thoát khỏi cái "pháp bảo thành" đang nuốt chửng chính mình... Tất cả như những cú đấm giáng mạnh vào niềm tin của nàng.

Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong tâm trí nàng. Thanh Vân Kiếm Tông, nơi nàng đã dành cả đời để tu luyện, nơi nàng tin tưởng là chính đạo duy nhất, liệu có đang đi lầm đường? Những vị tổ sư đã từng "thăng tiên" mà nàng hằng tôn kính, liệu họ có bao giờ nghĩ đến cái giá phải trả của sự "thăng tiên" cưỡng ép này? "Con đường của Thanh Vân Tông... liệu có phải đã sai?" Nàng lại tự hỏi, ánh mắt đầy phức tạp, xen lẫn bàng hoàng, nghi ngờ và một nỗi sợ hãi mơ hồ về tương lai. Nếu những gì nàng tin tưởng là sai, vậy thì nàng đã theo đuổi điều gì suốt bấy lâu nay?

Nàng nhìn thấy Tần Mặc lao sâu hơn vào vùng nguy hiểm nhất, không chút do dự, không chút sợ hãi. Hắn không dùng kiếm, không dùng pháp thuật, chỉ dùng một cách thức hoàn toàn khác để đối diện với thảm họa này – cách thức của sự lắng nghe, của sự đồng cảm. Chính cái cách thức đó, dù nàng chưa hiểu rõ bản chất, lại khiến nàng bị thu hút một cách kỳ lạ. Hắn không cố gắng dùng sức mạnh để chế ngự, mà dùng ý chí để thấu hiểu. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với mọi giáo điều tu luyện mà nàng từng được học.

Một luồng gió lạnh buốt thổi qua, làm ướt đẫm mái tóc và xiêm y của Tô Lam. Nàng rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một quyết định đang hình thành trong tâm trí nàng. Nàng không thể đứng ngoài nhìn nữa. Nàng không thể tiếp tục là một người quan sát thụ động, để mặc cho niềm tin của mình sụp đổ mà không tìm kiếm một chân lý mới. Niềm tin vào tông môn có thể đang lung lay, nhưng khát vọng tìm kiếm sự thật trong nàng thì chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.

Dù cho nguy hiểm có rình rập, dù cho con đường phía trước có mịt mờ, nàng cũng phải đi tiếp. Có lẽ, chỉ có đi cùng Tần Mặc, tận mắt chứng kiến những gì hắn làm, nàng mới có thể tìm thấy lời giải đáp cho những nghi vấn đang dày vò tâm can. Nàng không thể quay về Thanh Vân Tông với một trái tim đầy hoài nghi và một tâm hồn trống rỗng như thế này. Nàng cần một con đường khác, một chân lý khác, một lẽ sống khác cho Huyền Vực này.

Với một quyết tâm mới lạ, Tô Lam siết chặt chuôi kiếm thêm một lần nữa. Lần này, sự kiên định không còn đến từ niềm tin mù quáng vào giáo điều, mà đến từ khao khát cháy bỏng muốn khám phá sự thật. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát bước xuống gò đất cao, tiến về phía Cổ Thành Linh Khê đang oằn mình trong cơn biến dạng. Bóng nàng đổ dài, hòa vào cái hỗn loạn của thành phố, nhưng trong bước chân của nàng lại ẩn chứa một sức mạnh mới, một sự độc lập mới. Nàng đang đi tìm chính mình, giữa đống đổ nát của một thế giới đang mất cân bằng. Có lẽ, đây chính là lúc nàng phải tự lựa chọn con đường của mình, không còn là một đệ tử Thanh Vân Tông tuân thủ giáo điều, mà là một cá thể đang tìm kiếm chân lý giữa dòng đời biến động. Nàng sẽ đi theo Tần Mặc, không phải để bảo vệ hắn, mà để bảo vệ chính niềm tin của nàng, niềm tin vào một thế giới có thể cân bằng hơn, nhân ái hơn.

***

Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Tiểu Lang xuyên qua những con đường ngày càng trở nên nguy hiểm và hỗn loạn. Khu vực quảng trường trung tâm, nơi từng là trái tim sôi động của Cổ Thành Linh Khê, giờ đây đã biến thành một vòng xoáy linh lực khổng lồ, cuồng bạo. Các cấu trúc kiến trúc xung quanh bị vặn vẹo đến mức không thể nhận ra, những tòa nhà cao tầng đổ sập, tạo thành những đống đổ nát hình thù kỳ dị, như những vết sẹo ghê rợn trên thân thể của một sinh vật khổng lồ đang giãy giụa. Linh quang đủ màu sắc, nhưng chủ yếu là xanh và đỏ, bùng lên từ mọi ngóc ngách, va đập vào nhau tạo ra những âm thanh rít lên chói tai, tựa như tiếng kim loại bị xé toạc, tiếng đá vỡ vụn và tiếng gầm gừ đau đớn từ sâu thẳm lòng đất. Mùi linh khí nồng nặc đến mức muốn xé toạc lồng ngực, hòa lẫn với mùi cháy khét và bụi đá, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đầy rẫy áp lực và nguy hiểm tột độ.

Tần Mặc dừng lại trước một khối đá lớn nhất ở trung tâm quảng trường, nó phát sáng hỗn loạn, toát ra một luồng linh lực mạnh mẽ nhưng bất ổn. Hắn biết, đây chính là "điểm mạch" của Cổ Thành Linh Khê, nơi ý chí của nó tập trung mạnh nhất, nơi quá trình "khai linh" đang diễn ra dữ dội nhất. Hắc Phong cảnh giác gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào khối đá phát sáng, bộ lông dựng đứng, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào để bảo vệ chủ nhân. Tiểu Lang sợ hãi nép sát vào chân Tần Mặc, thân thể run lên bần bật, nhưng nó không hề bỏ chạy, niềm tin vào Tần Mặc lớn hơn nỗi sợ hãi của nó.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước sự cuồng bạo của linh lực xung quanh. Hắn đưa bàn tay phải lên, nhẹ nhàng đặt lên bề mặt thô ráp của khối đá đang phát sáng. Ngay lập tức, một luồng ý chí mạnh mẽ, trộn lẫn giữa sự kháng cự và nỗi đau tột cùng, tràn vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của Cổ Thành Linh Khê, một thực thể đang bị xé toạc giữa bản chất nguyên thủy và sự cưỡng ép biến đổi. Nó không muốn trở thành một pháp bảo chiến tranh, không muốn nuốt chửng những ký ức, những sinh linh đã từng sống trên mình. Nó chỉ muốn là một nơi trú ngụ vững chãi, một vòng tay che chở cho vạn vật, như hàng ngàn năm qua.

Tần Mặc nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí, ý chí của mình vào lòng bàn tay, truyền đi một luồng thông điệp sâu sắc, một lời trấn an vang vọng trong tâm trí của tòa thành. "Ngươi không cần phải chiến đấu... Ngươi chỉ cần là chính ngươi. Là nơi che chở..." Giọng nói của hắn, dù chỉ là một tiếng thì thầm, lại như một luồng gió mát lành thổi vào giữa cơn bão táp trong ý chí của Cổ Thành Linh Khê. Hắn không cố gắng ngăn cản quá trình "khai linh" một cách thô bạo, mà cố gắng thức tỉnh bản chất nguyên thủy của nó, giúp nó "nhớ" lại chính mình. Hắn truyền đi những hình ảnh của sự an bình, của những khu chợ tấp nập, những ngôi nhà ấm cúng, những con người hạnh phúc dưới sự bao bọc của nó.

Dưới tác động của Tần Mặc, khối đá phát sáng bỗng chốc dịu đi một chút, luồng linh quang cuồng bạo có vẻ lắng xuống, như thể tòa thành đang lắng nghe, đang hồi đáp. Tần Mặc cảm nhận được một sự dao động tinh tế trong ý chí của nó, một thoáng bình yên hiếm hoi xen lẫn giữa cơn đau đớn. Ý chí của Cổ Thành Linh Khê, bị bóp méo và tha hóa, đang cố gắng tìm lại bản ngã của mình, đang cố gắng chống lại sự cưỡng ép từ một thế lực vô hình. Một cảm giác mong manh của hy vọng dâng lên trong lòng Tần Mặc. Có lẽ, hắn có thể giúp tòa thành này, không phải bằng cách phá hủy quá trình "khai linh", mà bằng cách định hướng lại nó, giúp nó "thăng cấp" theo đúng bản chất của mình, trở thành một "thành bảo hộ" chứ không phải một "pháp bảo chiến tranh".

Tuy nhiên, sự bình yên đó chỉ tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Bỗng nhiên, một luồng sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn, hung bạo hơn, và vô cùng lạnh lẽo, bùng lên từ sâu thẳm khối đá. Nó không phải là sự giằng xé của Cổ Thành Linh Khê, mà là một ý chí ngoại lai, đầy tham vọng và độc đoán, cố gắng đẩy ý chí của Tần Mặc ra, cố gắng áp đặt sự kiểm soát tuyệt đối lên tòa thành. Luồng linh lực cuồng bạo lại bùng lên dữ dội hơn, các vết nứt trên khối đá lan rộng, như thể có một thứ gì đó vô hình đang gầm gừ, thách thức Tần Mặc.

"Hừm!" Tần Mặc khẽ rên lên một tiếng, hắn cảm thấy như có một bức tường vô hình, lạnh lẽo và cứng rắn, đang chống lại ý chí của hắn. Đó là một ý chí không khoan nhượng, không chút đồng cảm, chỉ hướng tới mục tiêu duy nhất là biến Cổ Thành Linh Khê thành một vũ khí tuyệt đối. Đây không phải là kết quả của việc "khai linh" tự nhiên, mà là sự thao túng của một kẻ nào đó, một thế lực nào đó đã cố tình kích hoạt và điều khiển quá trình này, bẻ cong bản chất của tòa thành vì mục đích riêng.

Hắc Phong lập tức gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt nó lóe lên sự giận dữ khi cảm nhận được mối đe dọa vô hình này. Nó lao lên trước, dùng thân thể vạm vỡ của mình chắn trước Tần Mặc, nhe răng nanh sắc nhọn về phía khối đá đang cuồng bạo. Tiểu Lang cũng rên rỉ thảm thiết, nhưng lại lao tới cọ xát vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng.

Ngay lúc đó, một bóng dáng mảnh mai xuất hiện ở rìa quảng trường, đôi mắt phượng của Tô Lam hoảng hốt nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng đã đi theo Tần Mặc, xuyên qua sự hỗn loạn và nguy hiểm, và giờ đây, nàng tận mắt chứng kiến Tần Mặc đang đối đầu với một thứ gì đó vô hình, một luồng sức mạnh kinh khủng đến mức khiến cả tòa thành phải quằn quại. Nàng thấy Tần Mặc đang cố gắng trấn an tòa thành, và nàng cũng cảm nhận được sự đối kháng dữ dội từ một ý chí khác, lạnh lẽo và độc ác. Những nghi ngờ trong lòng nàng tan biến, thay vào đó là sự kinh hoàng và một nỗi giận dữ cháy bỏng. Cái gọi là "thăng tiên", cái gọi là "chính đạo", đã dẫn đến một bi kịch ghê gớm như thế này sao? Nàng siết chặt thanh kiếm của mình, một quyết tâm mới lạ dâng lên trong lòng: dù có phải đối đầu với cả thế giới tu luyện, nàng cũng phải bảo vệ chân lý này, bảo vệ những gì Tần Mặc đang cố gắng làm.

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn kiên định, không còn vẻ đau khổ của sự đồng cảm, mà thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt. Hắn nhìn khối đá đang cuồng bạo, nhìn Hắc Phong đang gầm gừ bảo vệ, và rồi, hắn cảm nhận được sự hiện diện của Tô Lam. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn nữa. Đây là cuộc chiến để bảo vệ bản chất, để gìn giữ sự cân bằng của Huyền Vực. Và hắn, cùng với những người sẽ tin tưởng vào hắn, sẽ không bao giờ lùi bước. Luồng sức mạnh ngoại lai kia, dù hung bạo đến mấy, cũng không thể bẻ cong ý chí của Tần Mặc. Hắn đã nghe thấy tiếng kêu cứu của tòa thành, và hắn sẽ đáp lại. Ngay cả khi phải đối đầu với những kẻ đứng sau màn, những kẻ đã dám bẻ cong ý chí của vạn vật.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free