Vạn vật không lên tiên - Chương 190: Hậu Khúc Cổ Thành: Tiếng Gọi Từ Mây Trời
Ánh trăng, yếu ớt như một tấm lụa trắng bạc rách nát, chật vật xuyên qua những đám mây tàn dư sau cơn bão linh lực, trải một vệt sáng mờ ảo lên những con hẻm ngoằn ngoèo của Cổ Thành Linh Khê. Một sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm lấy thành phố, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe cửa sổ vỡ, tiếng đá vụn thi thoảng lăn nhẹ từ những bức tường đổ nát, và tiếng suối chảy róc rách không ngừng, như một nhịp đập yếu ớt của trái tim thành phố đang kiệt sức. Mùi gỗ ẩm, mùi đất tươi xốp trộn lẫn với mùi khói thoảng từ những đám cháy nhỏ đã tàn lụi, cùng với mùi linh khí hỗn loạn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn và kiên cường. Bầu không khí nặng nề, u hoài, nhưng ẩn chứa một ý chí thầm lặng, không thể khuất phục.
Tần Mặc, thân hình gầy gò ẩn mình trong một góc khuất, dựa vào bức tường đá rêu phong, đôi mắt sâu thẳm khép hờ. Hắn không hoàn toàn bất tỉnh, chỉ là chìm vào một trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của Cổ Thành Linh Khê. Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá, mỗi vết nứt trên tường đều thì thầm câu chuyện về sự kháng cự, về nỗi đau và về một sự sống còn mãnh liệt. Xích Viêm trên vai hắn chỉ còn là một đốm lửa nhỏ, yếu ớt bập bùng, như hơi thở cuối cùng của một linh hồn kiệt sức, nhưng vẫn không tắt hẳn.
Bỗng, một bóng hình mảnh mai xuất hiện từ những con hẻm tối. Tô Lam. Nàng bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt phượng quét một lượt khắp những tàn tích, tìm kiếm. Mái tóc đen dài của nàng đã sổ tung, khuôn mặt thanh tú vương chút bụi bẩn và mệt mỏi, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định. Thanh kiếm Vô Danh bên hông nàng vẫn lạnh lẽo, nhưng giờ đây nó dường như không còn là biểu tượng của tông môn, mà là một phần mở rộng của chính ý chí nàng. Nàng thấy Tần Mặc, và một làn sóng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng. Sự nhẹ nhõm khi thấy hắn còn sống, sự lo lắng cho tình trạng của hắn, và một nỗi bàng hoàng sâu sắc về hành động của chính mình.
Nàng quỳ xuống bên cạnh hắn, không nói một lời. Ánh mắt nàng dừng lại trên Xích Viêm đang lay lắt, rồi quay sang nhìn vào đôi mắt đang mở ra của Tần Mặc. Trong khoảnh khắc đó, không cần bất kỳ ngôn ngữ nào, mọi thứ đều được truyền tải.
“Ngươi... không sao chứ?” Tô Lam khẽ hỏi, giọng nàng trầm thấp, đầy sự quan tâm chân thành. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm yếu ớt còn sót lại.
Tần Mặc nhìn sâu vào mắt nàng, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng mờ ảo. Hắn gật đầu nhẹ, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Ta ổn. Còn nàng? Đội quân của nàng đã đi rồi.” Lời nói của hắn không mang ý trêu chọc, chỉ là một sự nhận định đơn thuần, nhưng nó chạm vào vết thương lòng của Tô Lam.
Nàng siết chặt chuôi kiếm Vô Danh, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại thấm vào lòng bàn tay. Một sự nhẹ nhõm kỳ lạ dâng lên trong lòng nàng khi thấy Tần Mặc đã an toàn, nhưng ngay sau đó, một nỗi bất an sâu sắc hơn lại trỗi dậy. Nàng đã đi ngược lại giáo điều của tông môn, phản bội một phần niềm tin mà nàng đã giữ gìn bấy lâu. Nhưng nàng không hối hận. Từng lời nói của Tần Mặc, từng rung động của Cổ Thành Linh Khê, từng hình ảnh về sự cưỡng ép "khai linh" của các tu sĩ đã khắc sâu vào tâm trí nàng.
“Con đường tông môn... không còn là của ta nữa.” Nàng thì thầm, giọng nói đầy mệt mỏi nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên quyết chưa từng có. “Ta... ta muốn hiểu. Giống như ngươi.” Nàng ngước nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự băn khoăn nhưng cũng chất chứa niềm hy vọng. Nàng muốn hiểu cái "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc vẫn thường nhắc đến, muốn hiểu vì sao vạn vật lại có thể kháng cự mạnh mẽ đến thế, không phải bằng linh lực, mà bằng chính bản chất của chúng.
Tần Mặc nhìn nàng một lúc lâu, rồi gật đầu nhẹ. “Vậy thì, chúng ta cùng đi.” Hắn nói, giọng điệu bình thản, như thể đây là điều hiển nhiên. Hắn không hỏi nàng về sự lựa chọn, không chất vấn về hậu quả. Hắn chỉ đơn giản là chấp nhận, bởi vì hắn hiểu. Hắn đã thấy sự đấu tranh trong đôi mắt nàng, đã cảm nhận được sự giằng xé trong ý chí của nàng. Và giờ đây, nàng đã chọn, không phải vì hắn, mà vì chính nàng, vì sự thật mà nàng đã chứng kiến.
Tần Mặc cố gắng đứng dậy, cơ thể hắn vẫn còn nặng nề và rã rời. Tô Lam nhẹ nhàng đỡ lấy hắn, giúp hắn ổn định. Họ cùng nhìn về phía trung tâm Cổ Thành Linh Khê, nơi những tàn tích vẫn còn sừng sững dưới ánh trăng. Một sự im lặng bao trùm lấy họ, nhưng ánh mắt của họ đã nói lên tất cả. Cổ Thành Linh Khê đã gánh chịu một trận chiến khốc liệt, nhưng nó vẫn đứng vững, ý chí của nó đã được đánh thức, không phải để thăng tiên, mà để bảo vệ bản chất của chính nó.
Rồi, họ quay lưng bước đi, bóng hình in trên nền trời đêm, dần khuất vào màn đêm sâu thẳm. Mỗi bước chân của họ đều như gieo xuống một hạt mầm mới trên con đường chông gai mà họ đã chọn. Cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo mùi của sự tàn phá, nhưng cũng mang theo một hơi thở của sự khởi đầu. Tô Lam cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ, như thể nàng vừa trút bỏ được gánh nặng của cả một tông môn, để tự do bước đi trên con đường của riêng mình, dù con đường đó có đầy rẫy hiểm nguy và không chắc chắn.
***
Đêm dần tàn, nhường chỗ cho rạng sáng. Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn sương mỏng, Tần Mặc và Tô Lam đã đi được một đoạn đường dài trên Cổ Đạo Thương Gia, một con đường đất hoặc đá dăm rộng lớn, đầy dấu vết của bánh xe và vó ngựa. Mùi bụi đất, mồ hôi và da thuộc đặc trưng của những đoàn lữ hành vẫn còn vương vấn trong không khí, dù giờ đây con đường vẫn còn vắng vẻ. Sương đêm đọng lại trên từng phiến lá, từng cọng cỏ dại ven đường, tạo nên một vẻ đẹp ẩm ướt và thanh khiết. Bầu không khí vẫn còn se lạnh, nhưng ánh mặt trời đang lên hứa hẹn một ngày mới.
Tần Mặc bước đi lặng lẽ, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự "thức tỉnh" của Cổ Thành Linh Khê, dù thành phố đã ở rất xa phía sau lưng. Đó không còn là những rung động tinh tế như trước, mà là một ý chí mạnh mẽ, kiên cường, đôi khi còn xen lẫn nỗi đau và sự mệt mỏi, nhưng tuyệt nhiên không có sự hối tiếc. Thành phố đã thay đổi, đã tự nhận thức được bản chất của mình, và nó sẽ không bao giờ trở lại như cũ.
“Thành phố... nó không còn là chính nó nữa. Nó đã... thức tỉnh.” Tần Mặc lầm bầm, giọng nói khàn khàn như nói với chính mình, nhưng Tô Lam vẫn nghe rõ. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi không thể đảo ngược, một sự chuyển mình lớn lao đã diễn ra trong từng viên gạch, từng dòng suối của thành phố cổ. Hành động của hắn, dù chỉ là khơi gợi, đã kích hoạt một chuỗi phản ứng mà hắn chưa từng lường trước. Tầm ảnh hưởng của hắn đã lan rộng, vượt ra ngoài dự liệu, và trách nhiệm theo đó cũng ngày càng nặng nề.
Tô Lam bước bên cạnh hắn, mái tóc đen dài bay nhẹ trong làn gió sớm. Ánh mắt nàng phức tạp, nhìn về phía xa xăm. “Giống như ta... cũng không còn là ta nữa.” Nàng nói, giọng điệu đầy suy tư. Những lời nói của Tần Mặc, những hình ảnh nàng đã chứng kiến, đã phá vỡ mọi giáo điều mà nàng đã tin tưởng bấy lâu. Thanh Vân Tông, con đường thăng tiên, giờ đây trở nên xa lạ và đầy những mâu thuẫn. Nàng đã đưa ra lựa chọn của mình, và giờ đây, nàng phải sống với lựa chọn đó, chấp nhận một tương lai bất định.
Tần Mặc quay sang nhìn nàng, đôi mắt trầm tĩnh. “Mỗi hành động đều có hệ quả.” Hắn nói, như thể đang tự nhắc nhở chính mình. “Ta đã đánh thức ý chí của nó... và cả sự giận dữ của những kẻ kia.” Hắn biết rằng cuộc truy đuổi sẽ không dừng lại. Các tu sĩ cấp cao của Thanh Vân Tông, và có lẽ là cả những thế lực khác nữa, sẽ không dễ dàng buông tha cho kẻ đã thách thức niềm tin và quyền uy của họ.
Tô Lam khẽ thở dài, một làn hơi trắng mỏng manh thoát ra trong không khí lạnh. Nàng quay đầu nhìn hắn, ánh mắt dò hỏi. “Ngươi không hối hận sao? Con đường của ngươi... sẽ đối địch với cả thế giới.” Nàng biết rõ sự nguy hiểm đang chờ đợi họ. Con đường mà Tần Mặc đang đi là một con đường đơn độc, chống lại một tín ngưỡng đã ăn sâu vào tâm trí của hàng ngàn năm.
Tần Mặc dừng lại một chút, hít vào một hơi khí lạnh của buổi sớm mai. Rồi hắn lại bước đi, bước chân vững vàng, kiên định. “Ta chỉ muốn vạn vật được là chính nó.” Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường. “Đó là con đường ta phải đi. Và giờ đây, nàng cũng đang đi trên con đường đó.” Hắn không ép buộc nàng, hắn chỉ đơn giản là khẳng định một sự thật mà cả hai đều đã nhận ra.
Họ tiếp tục bước đi, vai kề vai. Dù không nói nhiều, nhưng giữa họ đã hình thành một sự đồng điệu và hiểu ngầm sâu sắc. Tần Mặc khẽ liếc nhìn Xích Viêm đang bập bùng yếu ớt trên vai. Ngọn lửa nhỏ bé ấy, giờ đây không chỉ là một linh hồn lửa, mà còn là một biểu tượng cho tất cả những gì họ đang cố gắng bảo vệ – bản chất, ý chí, và quyền được là chính nó của vạn vật. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không còn đơn độc.
***
Bình minh đã lên rực rỡ, xua tan đi làn sương mỏng, nhuộm vàng cả một cánh rừng rộng lớn. Tần Mặc và Tô Lam dừng chân bên một con suối nhỏ trong Rừng Linh Chi, nơi cây cối rậm rạp, thảm thực vật phong phú và linh khí dồi dào. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy nhẹ nhàng, cùng mùi đất ẩm, nấm và thảo dược thơm ngát quyện vào nhau, tạo nên một không gian thanh tịnh và yên bình, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn mà họ vừa trải qua.
Xích Viêm trên tay Tần Mặc bập bùng yếu ớt, những tia lửa đỏ cam nhấp nháy như muốn tắt. Năng lượng của nó đã cạn kiệt sau trận chiến, và Tần Mặc đang cố gắng truyền một chút linh khí của mình để duy trì sự sống cho nó, dù bản thân hắn cũng đang rất kiệt sức. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi trong ý chí của Xích Viêm, nhưng cũng thấy được một sự kiên cường, một ý chí không cam chịu khuất phục. “Để ta bùng cháy, theo cách của ta!” – câu nói đó của Xích Viêm vẫn văng vẳng trong tâm trí Tần Mặc, như một lời nhắc nhở về những gì hắn đang chiến đấu.
Đang lúc đó, một bóng hình thoăn thoắt lướt qua trên ngọn cây, nhanh như một cơn gió. Tô Lam lập tức rút kiếm, thanh Vô Danh Kiếm vút ra khỏi vỏ, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh nắng ban mai. “Kẻ nào?” Nàng hỏi, giọng điệu sắc bén, toàn thân cảnh giác cao độ. Sau những gì đã xảy ra, nàng không thể không đề phòng bất kỳ động tĩnh nào.
Tần Mặc nhẹ nhàng giữ lấy tay nàng, ánh mắt hướng lên những tán lá xanh um. “Không sao, nó không có ý xấu... Nó đang nói.” Hắn nói, đôi mắt trầm tĩnh nhìn lên. Trên cành cây cao, một Điểu Nhân xuất hiện. Thân hình của nó mang dáng dấp con người, nhưng đôi cánh lớn mọc trên lưng được bao phủ bởi những lông vũ óng ánh màu xanh biếc, và đầu nó cũng có những chùm lông vũ tương tự. Trang phục của nó đơn giản, được kết từ những chiếc lá cây xanh tươi. Nó bay lượn trên không trung một cách nhẹ nhàng, đôi mắt to tròn, đen láy quan sát họ với vẻ tò mò và một chút cảnh giác.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Điểu Nhân – một sinh linh thuần khiết, yêu tự do, sợ hãi thành thị và những nơi bị xiềng xích bởi ý niệm "thăng tiên" cưỡng ép. Nó không nói bằng ngôn ngữ của loài người, mà bằng những tiếng hót líu lo, du dương như một khúc ca của núi rừng, nhưng qua khả năng đặc biệt của Tần Mặc, hắn lại "nghe" được những ý niệm, những thông điệp sâu thẳm.
“Bầu trời đang khóc... đất đang than thở... những tảng đá cổ đang cựa mình... những linh hồn lang thang đang tìm lối về... thành... không tốt... mất... bản chất...” Tiếng hót của Điểu Nhân vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, từng ý niệm hiện rõ ràng như những hình ảnh. Nó truyền tải một bức tranh về sự hỗn loạn ngày càng tăng của thế giới Huyền Vực, về những điềm báo từ đất trời và sự "cựa mình" của những ý chí cổ xưa, những thực thể mạnh mẽ đã tồn tại từ lâu đời.
Tần Mặc nhắm mắt lại một chút, tiếp nhận dòng thông tin. Khi hắn mở mắt ra, hắn quay sang Tô Lam, giải thích. “Nó nói... thế giới đang hỗn loạn. Những ý chí cổ xưa đang thức tỉnh. Nó cảnh báo về sự mất mát bản chất khi cố gắng 'thăng cấp'...” Hắn dừng lại, rồi nhìn thẳng vào Điểu Nhân. “Ngươi nói về một cột đá? Và một kẻ lang thang?” Hắn nhớ lại những lời ẩn ý trong những tiếng hót líu lo, về những biểu tượng của sự kiên định và sự tìm kiếm.
Điểu Nhân khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy nhìn Tần Mặc đầy thấu hiểu. Nó bay xuống gần hơn, đậu trên một cành cây thấp, rồi lại bay lên, hướng về phía đông, dùng cánh chỉ một hướng cụ thể. “Đông... xa... ý chí... mạnh...” Tiếng hót của nó vang lên, rõ ràng và dứt khoát hơn, như một lời dẫn đường.
Tần Mặc nhìn theo hướng mà Điểu Nhân chỉ, ánh mắt trầm tư. Một quyết định dần hình thành trong tâm trí hắn. Hắn quay sang Tô Lam, người đang im lặng quan sát mọi thứ, chờ đợi. Nàng đã đặt niềm tin vào hắn, vào con đường mà hắn đang đi, và nàng sẽ đi cùng hắn, bất kể hướng nào. Con đường thăng tiên mà nàng từng khao khát, giờ đây đã lùi xa, nhường chỗ cho một con đường khác, một con đường tìm kiếm bản chất, ý chí và sự cân bằng cho vạn vật.
Cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của rừng sâu và những lời cảnh báo từ một sinh linh thuần khiết. Tần Mặc biết rằng, hành trình của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc bảo vệ những ý chí nhỏ bé, mà sẽ là đối mặt với những ý chí cổ xưa, những bí ẩn sâu thẳm của Huyền Vực, và có lẽ là cả những thế lực mạnh mẽ đằng sau sự mất cân bằng này. Hướng đông, nơi Điểu Nhân chỉ, không chỉ là một phương hướng, mà còn là một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới, một sự thật mới đang chờ đợi được khám phá.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.