Vạn vật không lên tiên - Chương 208: Lời Khuyên Từ Ánh Kiếm: Thiên Đạo Hay Bản Ngã?
Màn đêm buông xuống Thị Trấn Biên Thùy, mang theo một nỗi cô tịch đặc trưng của vùng đất giáp ranh giữa văn minh và hoang dã. Ánh trăng ẩn mình sau tầng mây xám xịt, chỉ đôi khi hé lộ một vầng sáng nhợt nhạt, soi rọi những mái nhà gỗ cũ kỹ và bức tường đá thô sơ. Không khí se lạnh, báo hiệu một cơn mưa phùn sắp đến, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và cả mùi da thú nồng nặc từ những thương nhân vừa trở về sau chuyến đi săn dài. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào từ quán rượu gần đó, xen lẫn tiếng rao hàng thưa thớt của những kẻ bán dược liệu cuối cùng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đơn điệu, khắc họa rõ nét sự bán hoang dã, mộc mạc nhưng cũng đầy căng thẳng của nơi đây.
Trong một góc khuất của thị trấn, nơi ánh đèn lồng hiếm khi chạm tới, Tần Mặc đang ngồi xổm cạnh một con quái thú khổng lồ. Đó là một Thú Cưỡi của Tu Sĩ, thân hình to lớn, bộ lông xám tro lấm lem bùn đất và mồ hôi, nhưng đôi mắt lại chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, gần như tuyệt vọng. Nó bị trói chặt vào một cây cột gỗ to bằng sợi xích sắt thô ráp, những vết hằn trên da thịt cho thấy nó đã phải chịu đựng một hành trình dài đằng đẵng và sự đối xử khắc nghiệt. Mỗi hơi thở của nó đều nặng nhọc, phả ra từng luồng khí nóng hầm hập, mang theo mùi máu tanh và sự kiệt sức. Tần Mặc không dùng bất kỳ thần thông nào, chỉ đơn giản là đặt bàn tay thanh mảnh của mình lên vầng trán của con thú, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông cứng cỗi. Trên lòng bàn tay hắn, Linh Thảo Tiên Tử nhỏ bé đang tỏa ra một vầng sáng xanh mờ ảo, ấm áp, những cánh hoa li ti rung rinh như đang thầm thì, truyền một luồng sinh khí thuần khiết, dịu dàng vào cơ thể đang suy kiệt của linh thú. Dưới sự xoa dịu của Tần Mặc và linh quang của Linh Thảo, đôi mắt buồn bã của con Thú Cưỡi dần dịu đi, những sợi xích dường như không còn ghì chặt nó đến mức nghẹt thở nữa, và hơi thở cũng trở nên đều đặn hơn.
Hắc Phong nằm cuộn tròn cách Tần Mặc không xa, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng đêm. Đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét qua từng ngóc ngách, từng bóng người lướt qua trong màn đêm. Nó không lên tiếng, nhưng cái gầm gừ nhẹ trong cổ họng như một lời cảnh báo thầm lặng, thể hiện sự bảo vệ tuyệt đối dành cho chủ nhân của mình. Nó cảm nhận được sự mệt mỏi và nỗi đau của con linh thú kia, một nỗi đau quen thuộc mà rất nhiều đồng loại của nó đã phải chịu đựng dưới bàn tay của tu sĩ.
Đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát, quen thuộc xuất hiện từ đám đông lướt qua trên con đường đất ẩm ướt. Đó là Tô Lam. Nàng vẫn trong bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nhưng không còn vẻ kiêu hãnh như thường thấy, thay vào đó là sự mệt mỏi và phức tạp hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú. Nàng dừng lại cách Tần Mặc một khoảng, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng quét một lượt qua Tần Mặc, Hắc Phong, Linh Thảo Tiên Tử, và dừng lại thật lâu trên con Thú Cưỡi đang được Tần Mặc xoa dịu. Nàng đã đi tìm Tần Mặc suốt một ngày trời, sau cái đêm định mệnh mà mọi niềm tin của nàng bị lung lay tận gốc.
Tô Lam hít một hơi thật sâu, tiếng thở phả ra mang theo chút hàn khí của đêm. "Ngươi vẫn còn tiếp tục con đường 'dị giáo' này sao, Tần Mặc?" Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng không còn sự sắc sảo hay kiêu ngạo, thay vào đó là một chút mệt mỏi và cả sự bất lực. Nàng bước từng bước chậm rãi về phía hắn, ánh mắt dò xét, như muốn tìm kiếm một lời giải thích khác, một bằng chứng nào đó để phủ nhận những gì mình đã thấy và nghe. "Ngươi đang chống lại thiên đạo, chống lại trật tự mà vạn vật cần có để thăng hoa!" Lời nói của nàng như một sợi dây níu kéo, một nỗ lực cuối cùng để đưa Tần Mặc trở lại "chính đạo" mà nàng đã được dạy.
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm không chút dao động. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve thêm vài cái trên trán linh thú, rồi chậm rãi rút tay về. Linh Thảo Tiên Tử trên tay hắn cũng khẽ nhún nhảy, ánh sáng xanh mờ ảo dần thu lại. Con Thú Cưỡi khẽ thở dài một tiếng, như trút được gánh nặng, đôi mắt đã có thêm chút sức sống, nhưng vẫn còn đó sự u buồn khó tả. Hắc Phong, thấy Tô Lam đến gần, lại gầm gừ một tiếng khe khẽ, nhưng không quá hung dữ, chỉ như một lời nhắc nhở giữ khoảng cách.
"Thăng hoa hay hủy diệt, Tô Lam?" Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu trầm ấm, bình thản như mặt hồ không gợn sóng, nhưng mỗi từ lại mang một sức nặng riêng. Hắn khẽ hất cằm về phía con Thú Cưỡi, ánh mắt như muốn nàng nhìn sâu vào bản chất của vấn đề. "Ngươi nhìn xem, linh thú này, nó đang thăng hoa hay đang bị tước đoạt bản ngã? Thiên đạo không ép buộc, thiên đạo cho phép vạn vật tự do là chính mình. Việc cưỡng ép chúng ta gọi là gì?" Hắn không trách cứ, không phán xét, chỉ đơn thuần đặt ra một câu hỏi, một câu hỏi mà Tô Lam biết rằng nàng đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần trong đêm qua. Câu hỏi ấy găm sâu vào tâm trí nàng, làm dấy lên những dòng suy nghĩ hỗn loạn, những mảnh vỡ của niềm tin cũ đang sụp đổ. Nàng nhìn con linh thú đáng thương, nhìn những vết roi hằn trên da thịt nó, nhìn ánh mắt vô hồn của nó, và nàng không thể tìm được một từ ngữ nào để biện minh cho cái gọi là "thăng hoa" mà các tu sĩ đã mang lại cho nó.
Mưa phùn bắt đầu rơi lất phất, từng hạt nhỏ li ti như những sợi chỉ bạc buông xuống từ bầu trời âm u, thấm ướt mái tóc, thấm ướt vai áo của Tô Lam. Nàng không để ý đến cái lạnh đang len lỏi vào da thịt, tâm trí nàng vẫn đang quay cuồng trong vòng xoáy của những câu hỏi và lời đáp của Tần Mặc. Nàng bước đi lại trên nền đất ẩm ướt, đôi tay vô thức siết chặt chuôi thanh Vô Danh Kiếm bên hông. Lòng bàn tay nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại, một sự lạnh lẽo quen thuộc đã từng mang lại cho nàng cảm giác an toàn và sức mạnh, nhưng giờ đây lại chỉ thêm phần trống rỗng.
"Ngươi không hiểu, Tần Mặc!" Tô Lam khẽ lắc đầu, giọng nàng hơi run lên, cố gắng níu kéo những giáo điều đã ăn sâu vào xương tủy. Nàng đã được dạy rằng trách nhiệm của tu sĩ là duy trì trật tự của Huyền Vực, là dẫn dắt vạn vật đến con đường thăng hoa, bởi đó là ý chí của thiên đạo. "Nếu vạn vật không tu luyện, không thăng cấp, thì Huyền Vực này sẽ suy yếu, sẽ bị hủy diệt! Khí linh cạn kiệt, thiên tai hoành hành, đó đều là dấu hiệu của sự suy thoái. Đó là sứ mệnh của chúng ta, là thiên đạo mà chúng ta phải tuân theo!" Nàng dừng lại, quay đầu nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt đầy sự lo lắng. Nàng tin rằng Tần Mặc đang đi sai đường, rằng con đường của hắn, dù có vẻ đầy nhân ái, nhưng cuối cùng sẽ dẫn đến tai họa cho cả thế giới. Nàng không thể chấp nhận một Huyền Vực yếu ớt, không thể chấp nhận viễn cảnh cả thế giới chìm trong hỗn loạn và suy vong. "Chúng ta phải chiến đấu, phải khai linh, phải thúc đẩy vạn vật tiến hóa để chống lại sự suy yếu này!"
Tần Mặc lắng nghe nàng nói, đôi mắt vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh, không chút phán xét. Hắn nhìn Tô Lam, nhìn sự giằng xé trong đôi mắt nàng, nhìn sự kiên định yếu ớt trong lời nói của nàng. Hắn hiểu nỗi sợ hãi của nàng, nỗi sợ hãi về sự hủy diệt, về một thế giới không còn. Nhưng hắn cũng hiểu rằng nỗi sợ hãi đó đã bị bóp méo bởi những giáo điều, bởi sự truy cầu mù quáng về sức mạnh và sự trường tồn.
"Sứ mệnh hay gánh nặng?" Tần Mặc lặp lại câu hỏi của mình, nhưng lần này, giọng điệu của hắn trầm hơn, sâu sắc hơn, như một tiếng vọng từ chính linh hồn của Huyền Vực. "Ngươi nhìn xem, Huyền Vực đang suy yếu vì vạn vật bị ép buộc thoát ly bản chất, hay vì chúng ta đang cố gắng ép buộc một thứ không thuộc về chúng? Sự cạn kiệt của khí linh, sự xuất hiện của thiên tai, đó không phải là dấu hiệu của việc vạn vật không thăng cấp, mà là dấu hiệu của sự mất cân bằng. Khi một thanh kiếm bị ép buộc thành thần binh mà mất đi sự sắc bén tự nhiên, khi một linh thảo bị ép thành tiên dược mà mất đi khả năng chữa lành bình dị, khi một linh thú bị ép thành thú cưỡi mà mất đi ý chí phi nước đại trên thảo nguyên, đó là khi chúng không còn là chính mình. Đó là khi chúng mất đi 'vật tính' cốt lõi, và sự mất mát ấy, tích tụ qua hàng ngàn năm, đã tạo nên một vết nứt lớn trong kết cấu của thế giới."
Tần Mặc khẽ nâng bàn tay, trên đó Linh Thảo Tiên Tử lại khẽ tỏa sáng, ánh sáng xanh mờ ảo phản chiếu trong đôi mắt của Tô Lam. "Cỏ này, nó có cần hóa thành Tiên Thảo chín phẩm mới có giá trị? Hay giá trị của nó nằm ở việc chữa lành, ở việc là chính nó, với sự yếu ớt và bình dị của mình?" Hắn không nói tiếp, chỉ lặng lẽ nhìn Tô Lam, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí nàng, để nàng tự mình suy ngẫm về sự đối lập giữa cái gọi là "giá trị" mà tu sĩ áp đặt, và "giá trị" tự thân của vạn vật. Mưa phùn vẫn tiếp tục rơi, làm ướt mái tóc nàng, làm ướt vai áo nàng, và làm ướt cả trái tim đang thổn thức của nàng.
Đêm dần buông, Thị Trấn Biên Thùy chìm sâu hơn vào bóng tối và màn mưa phùn. Cái lạnh se sắt len lỏi vào tận xương tủy, nhưng Tô Lam dường như không còn cảm nhận được nó nữa. Nàng đứng đó, bất động, ánh mắt dao động liên tục giữa Tần Mặc, Linh Thảo Tiên Tử đang khẽ rung rinh trong tay hắn, và con linh thú tội nghiệp đang dần chìm vào giấc ngủ an lành. Những lời nói của Tần Mặc, dù trầm tĩnh và không chút gay gắt, lại như những nhát kiếm vô hình, xuyên thẳng vào những lớp vỏ bọc giáo điều đã từng bảo vệ nàng.
Nàng nhớ lại hình ảnh những linh thú bị "khai linh" trong các tông môn, chúng trở nên mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn, nhưng đôi mắt chúng luôn trống rỗng, không còn chút linh động. Nàng nhớ lại những binh khí được "thăng cấp" thành thần binh, chúng mang sức mạnh hủy diệt, nhưng lại thiếu đi cái "hồn" của một thanh kiếm chân chính. Và nàng nhớ lại Thanh Kiếm Đau Khổ, thứ đã tìm lại được sự sắc bén tự nhiên mà không cần phải trở thành thần binh, dưới bàn tay của Tần Mặc. Tất cả những hình ảnh đó, những trải nghiệm đó, giờ đây bỗng chốc hiện rõ mồn một, đối lập hoàn toàn với những lời dạy của sư phụ, của trưởng lão, của tông môn về một "thiên đạo" vĩ đại, về một "thăng tiên" huy hoàng.
"Thiên đạo... Bản ngã... Đâu mới là chân lý? Ta đã sai lầm thật sao?" Giọng nói thì thầm ấy không thoát ra khỏi đôi môi nàng, mà chỉ vang vọng trong tâm khảm, một lời tự vấn đau đớn đến tận cùng. Nàng đã dành cả cuộc đời để truy cầu sức mạnh, để tuân theo cái gọi là thiên đạo, để bảo vệ Huyền Vực. Nhưng nếu con đường ấy, con đường mà nàng tin là đúng đắn, lại chính là con đường dẫn đến sự hủy diệt, thì nàng là gì? Một kẻ mù quáng? Một kẻ tòng phạm?
Đôi tay Tô Lam buông lỏng khỏi chuôi Vô Danh Kiếm. Thanh kiếm vẫn nằm im lìm bên hông nàng, vẫn là một vật phẩm vô tri, nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy nó nặng trịch, như chứa đựng toàn bộ gánh nặng của những niềm tin đang sụp đổ. Đôi vai nàng khẽ run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của đêm mưa, mà vì sự chấn động mạnh mẽ trong nội tâm. Nàng đứng đó, một kiếm khách kiêu hãnh của Thanh Vân Tông, giờ đây chỉ còn là một cô gái lạc lõng giữa màn đêm, giữa những nghi hoặc không lối thoát.
Tần Mặc nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy sự thông cảm, không chút phán xét hay đắc thắng. Hắn biết, khoảnh khắc này là một sự tái sinh, một sự giác ngộ đau đớn nhưng cần thiết. Hắn không cần phải nói thêm lời nào để thuyết phục nàng. Bản thân Tô Lam, bằng trải nghiệm và sự suy ngẫm của chính mình, đã nhìn thấy chân lý.
"Con đường của ngươi, là con đường của ngươi." Tần Mặc khẽ nói, giọng vẫn trầm ấm, như một làn gió nhẹ xoa dịu tâm hồn đang giằng xé của Tô Lam. "Con đường của vạn vật, là con đường của vạn vật. Chúng không cần phải giống nhau, chỉ cần được là chính mình."
Lời nói của Tần Mặc không phải là một lời mệnh lệnh, cũng không phải là một lời khuyên ép buộc. Đó là một lời chấp nhận, một lời khẳng định về quyền được tồn tại, quyền được là chính nó của mỗi thực thể trong vũ trụ. Đó là một lời mời gọi đến sự cân bằng, đến sự hòa hợp, thay vì sự cưỡng ép và đồng hóa. Tô Lam vẫn đứng đó, dưới màn mưa phùn lất phất, im lặng lắng nghe. Trong thâm tâm, nàng biết rằng, từ giờ trở đi, nàng sẽ không thể quay lại con đường cũ. Con đường của Thanh Vân Tông, của "thăng tiên" mù quáng, đã trở nên xa lạ với nàng. Một con đường mới, đầy chông gai và thử thách, đang mở ra trước mắt nàng, một con đường mà nàng sẽ phải tự mình khám phá, tự mình định nghĩa, không phải để thăng thiên, mà để tìm lại ý nghĩa của sự tồn tại, để thấu hiểu bản ngã của vạn vật, và để tìm thấy chính bản ngã của mình. Nàng sẽ phải lựa chọn, không chỉ cho riêng nàng, mà có lẽ, cho cả tương lai của Huyền Vực. Tần Mặc, với sự kiên định và triết lý sâu sắc của mình, đã gieo một hạt mầm hoài nghi vào mảnh đất tâm hồn Tô Lam, và hạt mầm ấy, dưới màn mưa phùn của đêm nay, đang dần nảy mầm, hứa hẹn một sự thay đổi sâu sắc và rộng lớn hơn cả.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.