Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 207: Chất Vấn Dị Giáo: Ngọn Lửa Hoài Nghi Trong Mắt Thanh Vân

Những giọt lệ đã lăn dài trên khuôn mặt Tô Lam, nhưng lần này, đó không phải là giọt lệ của nỗi đau hay sự hoài nghi, mà là giọt lệ của sự giải thoát, của một sự giác ngộ đau đớn nhưng cần thiết. Nàng đã tìm thấy câu trả lời, nhưng câu trả lời đó lại buộc nàng phải đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: con đường mà nàng đã đi bấy lâu nay, con đường của Thanh Vân Tông, có lẽ đã sai lầm. Tâm trí nàng giờ đây không còn hỗn loạn nữa, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Nàng đã nhìn thấy ánh sáng, một con đường mới, một triết lý khác. Và nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ không bao giờ có thể quay lại con đường cũ. Một lựa chọn lớn lao đang chờ đợi nàng, một lựa chọn sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời tu luyện của nàng, thay đổi cả bản thân nàng. Nàng sẽ phải tự mình tìm ra một lối đi mới, một con đường cân bằng, không phải để "thăng tiên" một cách mù quáng, mà là để thấu hiểu và tôn trọng bản ngã của vạn vật, giống như Tần Mặc đã làm.

***

Bình minh hé rạng, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên những rặng núi xa xăm, xua đi màn sương mỏng manh còn vương vấn trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Tiếng bánh xe lọc cọc, tiếng ngựa hí vang dội, cùng những âm thanh ồn ào của đoàn người và súc vật đã bắt đầu khuấy động sự tĩnh mịch của buổi sớm. Mùi bụi đất khô khốc quyện lẫn với mùi mồ hôi mặn chát của những lữ khách và hương da thuộc từ những gánh hàng chất đầy, tạo nên một không khí đặc trưng của con đường giao thương huyết mạch này. Nắng sớm không quá gay gắt, nhưng đã đủ để làm bốc lên hơi nóng từ mặt đường đá dăm, hứa hẹn một ngày dài oi ả.

Tô Lam thúc ngựa, thân hình mảnh mai nhưng dứt khoát lướt qua những đoàn thương nhân còn ngái ngủ. Nàng không còn vẻ vội vã truy đuổi của một kẻ đang làm nhiệm vụ, mà là sự dồn nén của nội tâm đang thôi thúc nàng tìm kiếm một đáp án. Mỗi bước chân của con ngựa đều như gõ vào lồng ngực nàng, khơi dậy những hình ảnh và âm thanh từ đêm trước. Thanh kiếm rên rỉ dưới bàn tay thô bạo của thợ rèn, Linh Thảo Tiên Tử yếu ớt nhưng kiên cường, và đặc biệt là ánh mắt bình tĩnh đến lạ lùng của Tần Mặc khi hắn vuốt ve lưỡi kiếm, tuyên bố về “bản ngã” của nó.

"Dị giáo? Hay là... chân lý bị lãng quên?" Nàng tự độc thoại, giọng nói chỉ đủ để mình nàng nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió vun vút bên tai. "Ta phải tìm hắn, phải chất vấn hắn đến cùng!"

Những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng, những lời dạy về "khai linh" và "thăng tiên" như những cột trụ vững chắc của thế giới quan của nàng, giờ đây đang rung chuyển dữ dội. Thanh Vân Tông, tông môn mà nàng đã dành cả đời để phụng sự, nơi dạy nàng rằng sức mạnh là tối thượng, rằng vạn vật sinh ra là để tu luyện, để vươn tới cảnh giới bất tử, bỗng chốc trở nên xa lạ. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của việc cố gắng ép buộc một vật thể phải "thăng cấp" theo ý chí con người, và nàng cũng đã thấy sự bình yên diệu kỳ khi Tần Mặc để nó "là chính nó". Sự đối lập ấy quá rõ ràng, quá đỗi tàn nhẫn.

"Thăng tiên... là con đường duy nhất ư?" Một nghi vấn lớn chưa từng có dấy lên trong nàng. Nàng nhớ lại ánh mắt thất thần của Thiết Cương, sự bàng hoàng của những thợ rèn khi chứng kiến Tần Mặc trả lại bản chất cho thanh kiếm. Nếu như những gì họ tin tưởng là đúng, thì tại sao kết quả lại khiến họ hoài nghi đến vậy? Tại sao một thanh kiếm không "thăng tiên" lại có thể sắc bén đến mức cắt đứt sợi tơ vô hình, một sự sắc bén thuần túy, không cần đến linh lực bùng nổ?

Sức nặng của sự lựa chọn đè nặng lên vai nàng. Nếu Tần Mặc nói đúng, thì cả thế giới tu luyện mà nàng biết đang đi sai đường. Nếu hắn sai, thì những gì nàng chứng kiến đêm qua chỉ là một ảo ảnh, một sự lừa dối tinh vi. Nhưng nàng biết, tận sâu trong trái tim, nàng không tin vào điều đó. Ánh mắt bình thản của Tần Mặc, sự rung động biết ơn của thanh kiếm, và ánh sáng diệu kỳ của Linh Thảo Tiên Tử không thể là giả dối.

Tô Lam siết chặt dây cương, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên vẻ kiên định. Nàng không sợ hãi sự thật, dù sự thật đó có thể phá vỡ mọi niềm tin của nàng. Nàng là một kiếm khách, một người tu sĩ, và trên hết, nàng là một người tìm kiếm chân lý. Nếu chân lý nằm ở con đường mà Tần Mặc đang đi, thì nàng sẽ không ngần ngại mà theo đuổi nó, bất chấp mọi rào cản, mọi sự phản đối từ thế giới bên ngoài.

Con đường cổ đạo trải dài, bụi bặm và tấp nập, nhưng trong tâm trí Tô Lam, chỉ có một mục tiêu duy nhất: Tần Mặc. Nàng cần hắn, cần những lời giải thích sâu sắc hơn, cần một sự xác nhận cho những gì nàng đã bắt đầu tin tưởng. Nàng cần hiểu rõ hơn về "ý chí tồn tại", về "vật tính", về "cân bằng bản chất". Những khái niệm này, từng bị nàng coi là dị đoan, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng như những lời tiên tri.

Thúc ngựa thêm một lần nữa, Tô Lam lao đi như một mũi tên xé gió, bỏ lại phía sau những tiếng ồn ào của chợ búa, của cuộc sống đời thường, lao vào một hành trình không chỉ tìm kiếm Tần Mặc, mà còn tìm kiếm chính bản thân nàng, tìm kiếm một con đường mới cho linh hồn đã lạc lối của nàng giữa biển lớn giáo điều và sự thật. Nàng biết, cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ định hình lại toàn bộ cuộc đời nàng, và nàng đã sẵn sàng đối mặt với nó.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam dịu dàng lên tán lá xanh thẫm của Rừng Linh Chi. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên thảm thực vật phong phú, nơi những khóm linh chi tỏa ra ánh sáng huyền ảo. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, hòa cùng tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ đâu đó trong sâu thẳm khu rừng, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên. Mùi đất ẩm ướt quyện lẫn hương nấm, hương thảo dược thơm ngát bay lảng bảng trong không khí, mang theo một cảm giác thanh tịnh và yên bình đến lạ. Linh khí dồi dào, đậm đặc đến mức có thể cảm nhận được qua từng hơi thở, bao trùm toàn bộ khu rừng, khiến nơi đây trở thành một chốn ẩn dật lý tưởng.

Tô Lam chậm rãi dừng ngựa, ánh mắt nàng quét qua khung cảnh tĩnh mịch trước mặt. Cuối cùng, nàng cũng đã tìm thấy hắn. Tần Mặc đang ngồi khoanh chân bên một gốc cây cổ thụ to lớn, thân hình gầy gò của hắn gần như hòa lẫn vào bóng tối đang dần bao trùm. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn bên cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực mở hờ, thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh với vẻ cảnh giác. Trên một tấm vải sạch được trải cẩn thận, thanh kiếm mà Tần Mặc đã chữa lành nằm yên vị, không còn phát ra linh lực hỗn loạn mà chỉ ẩn chứa một vẻ sắc bén thuần túy. Kế bên là Linh Thảo Tiên Tử, khóm linh thảo nhỏ bé nhưng phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, như một ngọn đèn lồng nhỏ giữa màn đêm đang đến. Bạch Lộc Tiên Tử đứng cách đó không xa, dáng vẻ thanh thoát, đôi mắt trong veo hiền từ nhìn về phía Tần Mặc với một sự tin tưởng tuyệt đối.

Khung cảnh quá đỗi yên bình, quá đỗi thanh tịnh, trái ngược hoàn toàn với bão tố đang gầm gừ trong lòng Tô Lam. Mỗi bước chân của nàng khi rời khỏi lưng ngựa đều nặng trĩu, như thể nàng đang vác trên vai cả một gánh nặng của nghi ngờ và khao khát. Chiếc kiếm bên hông nàng khẽ kêu, âm thanh nhỏ bé nhưng sắc lạnh, như một lời nhắc nhở về con đường nàng đã từng đi.

"Ngươi... rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi đang truyền bá cái thứ dị giáo gì vậy?" Tô Lam cất lời, giọng nàng sắc lạnh, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng. Nàng không thể kìm nén sự bức bối và nỗi hoài nghi đang dâng trào.

Tần Mặc ngẩng đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào Tô Lam, không chút bất ngờ, như thể hắn đã chờ đợi nàng từ lâu. Hắc Phong lập tức đứng dậy, bộ lông đen tuyền dựng ngược, đôi mắt đỏ rực trừng trừng nhìn Tô Lam với vẻ cảnh giác cao độ, một tiếng gầm gừ khẽ thoát ra từ cổ họng.

Tần Mặc giơ tay ra hiệu cho Hắc Phong bình tĩnh, rồi quay sang Tô Lam, giọng nói vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. "Ta chỉ nói lên những gì vạn vật muốn nói, Tô Lam cô nương."

Lời nói của Tần Mặc như một gáo nước lạnh tạt vào sự giận dữ của Tô Lam, khiến nàng khựng lại trong giây lát. Nàng đã chuẩn bị cho một cuộc tranh cãi nảy lửa, nhưng sự bình tĩnh của hắn lại khiến nàng cảm thấy mất phương hướng.

"Nói lên những gì vạn vật muốn nói?" Tô Lam chế giễu, nhưng trong giọng nói đã mất đi một phần sự kiên quyết ban đầu. "Ngươi phá hoại quy tắc tu luyện, ngươi thách thức con đường thăng tiên! Ngươi muốn phá hủy tất cả sao? Phá hủy niềm tin đã tồn tại hàng vạn năm của Huyền Vực này?" Nàng bước thêm một bước, ánh mắt kiên định pha lẫn một chút bối rối. "Vạn vật tu luyện để cường đại, để siêu thoát phàm tục, đó là chân lý. Ngươi lại muốn chúng 'là chính nó', không cần thăng tiến? Ngươi biết mình đang nói gì không?"

Tần Mặc khẽ thở dài, nhưng không có chút mệt mỏi hay chán nản. Hắn chỉ vào thanh kiếm nằm trên tấm vải, rồi lại hướng mắt về phía Linh Thảo Tiên Tử đang phát sáng dịu nhẹ. "Thanh kiếm kia, trước khi ta can thiệp, nó đã rên rỉ vì nỗi đau, linh lực hỗn loạn, ý chí bị bóp méo. Nó có cường đại hơn không, khi bị ép buộc phải trở thành thứ mà nó không muốn?"

Tô Lam nhìn theo hướng tay Tần Mặc, ánh mắt nàng chạm vào thanh kiếm, rồi đến Linh Thảo. Nàng nhớ lại hình ảnh đau đớn của thanh kiếm và sự yếu ớt nhưng đầy ý chí chữa lành của Linh Thảo. Những lời Tần Mặc nói không phải là những lời giáo điều suông, mà là những gì nàng đã tận mắt chứng kiến.

"Còn Linh Thảo Tiên Tử đây," Tần Mặc tiếp tục, giọng vẫn bình thản. "Nàng yếu ớt, nhưng nàng lại mang trong mình khả năng chữa lành diệu kỳ. Nàng không cố gắng 'thăng tiên' bằng cách hấp thụ linh khí bạo liệt, mà nàng lặng lẽ vun đắp sự sống, chữa lành vết thương. Nàng có kém cỏi hơn một linh dược cấp cao bị ép buộc sinh trưởng không?"

Tô Lam im lặng. Nàng không thể phủ nhận những gì Tần Mặc vừa nói. Sự yếu ớt của Linh Thảo Tiên Tử ẩn chứa một sức mạnh chữa lành mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ loại linh dược nào khác. Những linh dược cấp cao trong tông môn nàng thường được tẩm bổ bằng vô số thiên tài địa bảo, thúc ép sinh trưởng, nhưng lại hiếm khi mang lại sự bình yên và thuần khiết như ánh sáng tỏa ra từ Linh Thảo Tiên Tử.

"Con đường thăng tiên, đối với một số vật, có thể là lựa chọn tự nguyện," Tần Mặc nói thêm, "nhưng đối với đa số, nó là một sự áp đặt, một sự tư���c đoạt bản chất. Ta không phá hủy. Ta chỉ trao cho vạn vật quyền được lựa chọn, quyền được là chính nó. Đó là một sự lựa chọn, không phải là một sự hủy diệt."

Tô Lam vẫn đứng đó, thân hình cứng đờ, ánh mắt đầy rối bời. Những lời Tần Mặc nói đang làm lung lay từng viên gạch trong tòa thành niềm tin của nàng. Nàng đã đến đây để chất vấn hắn, để phơi bày cái "dị giáo" của hắn, nhưng chính nàng lại đang là người bị chất vấn, bị phơi bày những lỗ hổng trong tư tưởng của mình. Khung cảnh hoàng hôn dần chuyển sang màn đêm, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẫm, nhưng trong tâm trí Tô Lam, bão tố vẫn chưa hề ngơi nghỉ.

***

Màn đêm buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng bạc nhợt nhạt chiếu xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên nền đất ẩm ướt. Sương đêm bắt đầu giăng mắc, mang theo hơi lạnh se sắt. Tiếng côn trùng rỉ rả giờ đây nghe rõ hơn, cùng tiếng suối chảy đều đều, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến u tịch của Rừng Linh Chi. Mùi đất ẩm và thảo dược thơm ngát trở nên đậm đặc hơn trong không khí lạnh, như muốn xoa dịu những tâm hồn đang dậy sóng.

Tần Mặc vẫn ngồi yên bên gốc cây cổ thụ, Hắc Phong đã nằm xuống, đôi mắt đỏ rực chỉ còn hé mở, không còn cảnh giác gắt gao như trước. Linh Thảo Tiên Tử vẫn tỏa ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, và thanh kiếm vô danh nằm đó, sắc bén nhưng bình yên. Tô Lam đã bỏ thanh kiếm xuống, nàng chậm rãi bước qua lại trên thảm lá khô, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí mình.

"Không phải ta muốn phá hủy," Tần Mặc cất tiếng, phá vỡ sự im lặng kéo dài, "mà là ta muốn bảo vệ. Bảo vệ sự đa dạng, sự cân bằng của vạn vật. Thanh kiếm này, nó không muốn trở thành thần binh vô tri, nó chỉ muốn sắc bén theo bản chất của nó." Hắn đưa tay về phía thanh kiếm, ánh mắt ôn hòa. "Ngươi có thể chạm vào nó, Tô Lam cô nương. Hãy cảm nhận ý chí của nó."

Tô Lam ngập ngừng, rồi cũng làm theo. Nàng quỳ xuống, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào lưỡi kiếm lạnh buốt. Không có linh lực bùng nổ, không có hào quang chói lòa, chỉ có một cảm giác sắc bén thuần túy, tĩnh lặng đến kinh ngạc. Và rồi, một ý chí nhẹ nhàng, tinh khiết, nhưng kiên định vang lên trong tâm trí nàng, không phải bằng lời nói, mà bằng một cảm giác rõ rệt: *Ta là kiếm. Ta muốn sắc bén. Ta muốn bảo vệ. Không cần vinh quang. Chỉ cần bản chất.*

Nàng giật mình rụt tay lại, nhìn Tần Mặc với ánh mắt bàng hoàng. "Đây là... ý chí tồn tại của nó sao?" Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. "Bản chất... Ý chí tồn tại... Nhưng tu tiên... đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi, để đạt đến sự vĩnh cửu..." Những lời nàng nói ra nghe như một lời cầu cứu, một nỗ lực cuối cùng để bám víu vào niềm tin cũ.

Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. "Con đường duy nhất của ai? Của những kẻ muốn chà đạp lên mọi thứ để đạt được cái gọi là 'tiên'? Một cái 'tiên' được xây dựng trên sự tàn phá, trên sự biến chất của vạn vật, liệu có còn là 'tiên' thực sự?"

Hắn lại chỉ về phía Linh Thảo Tiên Tử. "Nàng không thể 'thăng tiên' theo cách các ngươi mong muốn. Nàng yếu ớt, nhưng lại mang trong mình sự sống diệu kỳ. Nếu ép nàng phải hấp thụ linh khí bạo liệt để hóa thành linh dược cấp chín, nàng sẽ chết đi, hoặc trở thành một thứ vô tri, mất đi bản chất chữa lành thuần túy của mình. Ngươi có nghĩ đó là 'thăng tiên' không, hay là một sự hủy diệt trá hình?"

Tô Lam nhìn Linh Thảo Tiên Tử, khóm linh thảo nhỏ bé đang phát ra ánh sáng lung linh trong sương đêm. Nàng nhớ lại lời nói của Bạch Lộc Tiên Tử: "Vạn vật đều có khả năng tự chữa lành, nếu ta cho chúng sự yên bình." Linh Thảo Tiên Tử chính là minh chứng sống cho điều đó. Nàng không cần phải trở thành một linh dược hùng mạnh để có giá trị. Giá trị của nàng nằm ở chính sự yếu ớt, sự bình yên và khả năng chữa lành tự nhiên của nàng.

Tần Mặc tiếp tục, giọng nói trầm ấm nhưng mỗi lời đều như một nhát búa giáng mạnh vào bức tường thành trong tâm trí Tô Lam. "Huyền Vực đang mất cân bằng. Thiên tai nhỏ, khí linh suy yếu, đó không phải là ngẫu nhiên. Đó là hệ quả của việc vạn vật bị ép buộc thoát ly bản chất, bị đẩy đến cực hạn. Khi mọi thứ đều muốn 'thăng tiên' một cách mù quáng, thế giới này sẽ không còn là thế giới nữa."

Hắn đứng dậy, bước đến gần Tô Lam. "Ngươi nói ta truyền bá dị giáo. Nhưng ta chỉ đang cố gắng lắng nghe tiếng nói của thế giới này, tiếng nói mà các ngươi đã lãng quên trong hành trình truy cầu sức mạnh và vĩnh cửu. Ta không bảo vạn vật không nên tu luyện, ta chỉ bảo chúng hãy tu luyện theo bản chất của mình, không bị ép buộc, không bị biến chất."

Tô Lam lùi lại một bước, ánh mắt nàng từ bàng hoàng chuyển sang một sự thấu hiểu đau đớn. Nàng đã từng nghe những lời đồn đại về việc Tần Mặc có thể giao tiếp với vạn vật, có thể khiến chúng từ chối thăng tiên. Nàng đã đến để phủ nhận, để chứng minh hắn là kẻ dị đoan. Nhưng giờ đây, những lời hắn nói, những gì nàng cảm nhận được từ thanh kiếm và Linh Thảo, đã lật đổ hoàn toàn mọi thứ. Thiên Diệu Tông, Thanh Vân Tông, tất cả những gì họ tin tưởng, có lẽ đều là một sai lầm khổng lồ, một sự truy cầu mù quáng dẫn đến tai họa.

Nàng gục xuống, đôi mắt nhìn thẳng vào Tần Mặc, giờ đây không còn sự giận dữ hay hoài nghi, mà là vô vàn câu hỏi chưa lời đáp. "Nếu... nếu tất cả những gì ta tin là sai... thì con đường của ta... con đường của Thanh Vân Tông... là gì?" Giọng nàng thì thầm, lạc lõng giữa màn đêm tĩnh mịch. Nàng cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa biển cả bao la, mất đi la bàn, mất đi mọi phương hướng.

Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ nhìn nàng. Ánh trăng bạc chiếu rọi khuôn mặt thanh tú của Tô Lam, làm nổi bật lên những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự giác ngộ, của một linh hồn đang tái sinh sau cơn bão táp.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc không còn là một thiếu niên bình thường trong mắt Tô Lam. Hắn là người giải mã bí ẩn của thế giới, là người giữ gìn sự cân bằng, là người thách thức mọi giáo điều. Và nàng, Tô Lam, kiếm khách kiêu hãnh của Thanh Vân Tông, đã hoàn toàn bị thuyết phục. Niềm tin cũ đã sụp đổ, và một con đường mới, đầy chông gai nhưng rạng rỡ, đang mở ra trước mắt nàng. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ không còn đứng trên con đường cũ. Nàng sẽ phải tự mình tìm kiếm một lối đi mới, một con đường cân bằng, không phải để "thăng tiên" một cách mù quáng, mà là để thấu hiểu và tôn trọng bản ngã của vạn vật, giống như Tần Mặc đã làm. Câu hỏi lớn nhất lúc này không phải là Tần Mặc là ai, mà là Tô Lam sẽ trở thành ai sau đêm nay. Liệu nàng có thể chấp nhận sự thật đau đớn này và dũng cảm đi ngược lại cả thế giới tu luyện? Câu trả lời sẽ định đoạt số phận của nàng, và có thể là cả tương lai của Huyền Vực.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free