Vạn vật không lên tiên - Chương 210: Hồi Ức Về Thưở Ban Sơ: Khi Đao Hồn Thức Tỉnh
Sương sớm mờ ảo như tấm lụa trắng giăng mắc, phủ lên những phế tích cổ miếu hoang tàn, u tịch. Từng phiến đá đổ nát, từng bờ tường rêu phong, từng pho tượng thờ đã vỡ nát dưới sự bào mòn của thời gian, giờ đây ẩn hiện như những bóng ma trầm mặc trong màn khói bảng lảng. Một mùi hương ẩm mục của đất, rêu và gỗ mục vấn vít trong không khí, hòa cùng cái lạnh lẽo của buổi bình minh, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh mịch, vừa bí ẩn, lại có chút gì đó rờn rợn. Tiếng gió luồn qua những kẽ hở của vách đá, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của ngàn năm cô tịch, xen lẫn tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong những bụi cây um tùm.
Giữa chốn hoang phế ấy, Tần Mặc ngồi xếp bằng trên một phiến đá phẳng, y phục vải thô giản dị hòa lẫn vào màu sắc của đất trời. Dáng người hắn không cao lớn, nhưng toát lên vẻ trầm tĩnh lạ thường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, dù nhắm nghiền, vẫn như ẩn chứa cả một vũ trụ suy tư. Trước mặt hắn, viên Linh Thạch vẫn phát ra ánh sáng mờ ảo, nhưng giờ đây không còn vẻ hoảng loạn hay bất định, mà là một sự tĩnh lặng đến an nhiên. Ánh sáng nội tại của nó hòa quyện cùng tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua màn sương, vẽ nên một vầng hào quang huyền ảo, bao trọn lấy cả Tần Mặc và viên đá.
Hắc Phong, linh thú đồng hành của Tần Mặc, nằm cuộn tròn bên cạnh hắn, bộ lông đen tuyền gần như vô hình trong ánh sáng chạng vạng. Nó chỉ thỉnh thoảng khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực mở hờ, như đang cảnh giác, nhưng cũng như đang cảm nhận được nguồn năng lượng cổ xưa đang cuộn trào từ viên Linh Thạch. Mặc dù không thể thấu hiểu sâu sắc như Tần Mặc, nhưng bản năng của một linh thú đã sống hàng trăm năm cho phép nó cảm nhận được sự vĩ đại và trọng yếu của khoảnh khắc này.
Tần Mặc đặt bàn tay khẽ khàng lên bề mặt mát lạnh của Linh Thạch. Ngay lập tức, một dòng "ký ức" mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn rời rạc hay chớp nhoáng như lúc trước, mà là một dòng chảy liên tục, rõ ràng, dội thẳng vào tâm trí hắn. Nó không chỉ là những hình ảnh, âm thanh, mà là cả một sự đồng cảm sâu sắc, một sự thấu hiểu toàn diện về nguồn gốc và bản chất của vạn vật.
"Đây là... sự khởi đầu?" Tần Mặc thầm nghĩ, ý thức hắn dần tan chảy, hòa nhập vào dòng chảy ký ức vô tận. Hắn cảm nhận được sự nặng trĩu của tri thức cổ xưa, cái gánh nặng của "chân lý thất lạc" mà cả thế gian này đã quên lãng. Một sự cô đơn vô hạn dâng lên trong lòng hắn. Ai sẽ hiểu được những gì hắn đang thấy, đang cảm nhận? Ai sẽ tin vào một thế giới nơi vạn vật không cần "thăng tiên" mà vẫn vẹn toàn, viên mãn?
Viên Linh Thạch khẽ rung động. Ánh sáng của nó bùng lên một khắc, rồi dịu lại, bao bọc lấy Tần Mặc như một vòng tay vô hình, dẫn dắt hắn đi sâu hơn vào miền ký ức. Trong tâm trí hắn, một giọng nói không lời, một "ý chí" thuần túy vang vọng: *“Lắng nghe… cảm nhận… ta là ký ức… của vạn vật… của thời gian… của thưở ban sơ…”*
Tần Mặc chìm sâu hơn. Hắn thấy lại những hình ảnh về "Kỷ Nguyên Khai Sáng" một cách sống động, chân thực đến mức hắn cảm giác như mình đang đích thân sống trong thời đại đó. Đó là một thế giới nguyên thủy, hoang sơ mà hùng vĩ. Những ngọn núi sừng sững vươn lên trời xanh, không hề bị khai thác linh mạch để cung cấp năng lượng cho các tông môn. Những dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, không bị chặn dòng bởi những con đập khổng lồ, tự do hòa mình vào đại dương bao la. Những khu rừng nguyên sinh trải dài bất tận, không bị chặt phá để lấy gỗ hay dọn đất canh tác, mỗi cái cây đều là một sinh linh sống động, tràn đầy ý chí.
Vạn vật, từ những hạt bụi li ti trong không khí cho đến những ngọn núi cao ngất trời, đều mang trong mình một "ý chí tồn tại" riêng biệt, một bản chất cốt lõi không thể trộn lẫn. Chúng không bị phân cấp, không bị cưỡng ép phải thay đổi bản thân để phù hợp với một khuôn mẫu nào đó. Không có khái niệm "thăng tiên", không có sự truy cầu sức mạnh vượt quá giới hạn của bản thân. Mỗi thực thể đơn thuần là chính nó, không hơn không kém. Một cành cây tự nhiên vươn lên đón lấy ánh nắng mặt trời, khao khát quang hợp để duy trì sự sống. Một con suối nhỏ tự nhiên tìm đường chảy về biển cả, hòa mình vào dòng chảy vĩnh cửu của vũ trụ. Một tảng đá tự nhiên nằm yên lặng hàng thiên niên kỷ, lắng nghe tiếng nói của thời gian, ghi nhớ những biến đổi của thế giới xung quanh. Tất cả đều là chính nó, không cần phải "cao hơn", không cần phải "mạnh hơn", mà chỉ đơn giản là "là".
"Đây mới là bản chất... sự hài hòa của vạn vật khi chưa bị ép buộc," Tần Mặc thì thầm, dù lời nói của hắn chỉ là một làn sóng ý niệm trong tâm trí mình. Ánh mắt hắn, xuyên qua bức màn thời gian, nhìn về một quá khứ đã bị lãng quên, về một chân lý đã bị chôn vùi. Hắn hiểu rằng, sự truy cầu "thăng tiên" điên cuồng của Huyền Vực hiện tại đã làm biến chất mọi thứ, đã phá vỡ sự cân bằng vốn có của vũ trụ. Niềm tin sắt đá rằng mọi thứ đều có thể thăng tiên nếu tu luyện đến cực hạn đã trở thành một sợi xích vô hình, trói buộc ý chí của vạn vật, ép buộc chúng phải đi ngược lại bản chất. Linh Thạch này, nó không muốn "khai linh" để trở thành một "vật phẩm thần kỳ" phục vụ cho con người. Nó chỉ muốn được là một viên đá, ghi nhớ ký ức của thời gian, yên bình nằm trong lòng đất mẹ, giữ gìn những câu chuyện của Kỷ Nguyên Khai Sáng, chờ đợi một ngày có người có thể lắng nghe.
Sự tĩnh lặng của viên đá, sự kiên định trong ý chí của nó, đã củng cố thêm niềm tin của Tần Mặc. Hắn đã từng nghĩ mình cô độc trên con đường này, nhưng giờ đây, hắn biết rằng không phải vậy. Vẫn còn đó những ý chí cổ xưa, những bản chất nguyên thủy đang chờ được đánh thức, chờ được lắng nghe. Và hắn, Tần Mặc, chính là người duy nhất có thể làm điều đó. Gánh nặng trên vai hắn không hề giảm đi, mà còn tăng thêm gấp bội, bởi hắn không chỉ mang theo tri thức của một thời đại đã mất, mà còn mang theo trách nhiệm phải bảo vệ những gì còn sót lại của chân lý ấy.
***
Trong không gian vô định của Kỷ Nguyên Khai Sáng, nơi các nguyên tố sơ khai còn cuộn xoáy, nơi vạn vật chưa thành hình, Tần Mặc như một kẻ lữ hành vô ảnh, quan sát sự hình thành của ý chí. Hắn thấy mình đứng giữa một hỗn độn mỹ lệ, nơi ánh sáng và bóng tối, khí và chất lỏng, lạnh và nóng đan xen, tạo nên một vũ điệu của tạo hóa. Không có âm thanh của thế giới vật chất, chỉ có tiếng "ngân" trầm bổng của các năng lượng nguyên thủy, tiếng "thở" của vũ trụ đang thai nghén. Mùi hương của nơi đây không phải mùi của hoa cỏ hay đất đá, mà là một mùi hương của tinh túy, của sự thuần khiết tuyệt đối, một thứ mùi mà Tần Mặc chưa từng ngửi thấy ở thế giới bên ngoài.
Từ trong sự hỗn độn ấy, từng "điểm sáng" ý chí bắt đầu lóe lên, như những ngôi sao đầu tiên trong đêm tối vĩnh hằng. Chúng không phải là linh hồn theo cách mà người tu sĩ hiện đại vẫn hiểu, mà là những "ý chí tồn tại" thuần túy nhất, những bản chất cốt lõi đang tự định hình. Tần Mặc chứng kiến một trong những điểm sáng ấy, rực rỡ và sắc bén như một tia chớp, từ từ kết tinh. Đó là một ý chí kim loại, không ngừng cọ xát, không ngừng rèn giũa chính mình trong dòng chảy nguyên tố. Dần dần, nó định hình thành một vật thể quen thuộc, nhưng lại hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn từng thấy.
Một con dao găm. Không phải con dao găm cũ kỹ, rỉ sét mà hắn từng biết. Mà là một con dao găm nguyên thủy, được tạo nên từ ý chí thuần túy của sự sắc bén và phân định. Nó không có vỏ bọc, không có chuôi cầm, chỉ là một lưỡi dao sáng lấp lánh, tự thân nó đã là một kiệt tác của tạo hóa. Đây chính là "Đao Hồn" nguyên thủy, một ý chí chiến đấu thuần túy, khao khát được là chính nó.
Trong tâm trí Tần Mặc, một làn sóng ý niệm mạnh mẽ, đầy kiên quyết vang vọng từ Đao Hồn: *“Ta là ý chí của sự sắc bén, của sự phân định. Ta là ranh giới giữa tồn tại và hư vô, giữa sự sống và cái chết. Ta không muốn trở thành công cụ của kẻ khác, bị cầm nắm bởi bàn tay phàm tục, bị sai khiến để phục vụ những dục vọng thấp hèn. Ta muốn là bản chất, là ký ức về sự chém phá, về sự bảo vệ, về sự phân định rạch ròi. Ta không cần thăng hoa thành bất cứ thứ gì khác ngoài chính ta. Để ta là Đao, thuần túy là Đao.”*
Tần Mặc kinh ngạc. Hắn đã từng nghe Đao Hồn nói những lời tương tự, nhưng đó là sau khi nó đã bị biến thành một "vật phẩm" và trải qua bao nhiêu thăng trầm. Giờ đây, hắn chứng kiến ý chí đó được hình thành từ thuở ban sơ, thuần khiết và không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ yếu tố bên ngoài nào. Nó không phải là sự từ chối "thăng tiên" vì đã trải qua đau khổ, mà là một lựa chọn bản chất, một sự kiên định tuyệt đối.
Cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được ý chí của Linh Thạch, viên đá mà hắn đang nắm giữ. Ý chí của nó không sắc bén hay hùng tráng như Đao Hồn, mà lại bao la và trầm mặc như chính lòng đất. *“Ta là nền tảng, là sự tĩnh lặng. Ta là nơi lưu giữ mọi dấu vết của thời gian, mọi biến thiên của vạn vật. Ta không cần thăng hoa thành tiên để bay lượn trên chín tầng mây, hay để trở thành một bảo vật lấp lánh được người đời khao khát. Ta muốn là chính ta, là tảng đá vĩnh cửu, là kho tàng của thời gian, nơi mọi ký ức được an nghỉ và truyền lại. Ta muốn ghi lại dòng chảy của vạn vật, là chứng nhân cho thưở ban sơ và mọi kỷ nguyên sau này. Để ta là Đá, thuần túy là Đá.”*
Tần Mặc cảm nhận được sự thuần khiết và kiên định trong những lựa chọn đó. Hắn hiểu rằng, ngay từ thuở ban sơ, vạn vật đã tự do lựa chọn "vật tính" của mình, tự định hình bản chất mà không hề bị ép buộc phải "cao hơn", "mạnh hơn" hay "thăng hoa". Chúng chọn sự cân bằng trong chính bản thân mình, không phải là sự truy cầu vô độ như các tu sĩ hiện tại.
"Các ngươi... đã tự lựa chọn... giữ lại bản chất..." Tần Mặc thốt lên trong tâm trí, một cảm giác vừa kinh ngạc vừa thấu hiểu dâng trào. Hắn đã từng nghĩ rằng "ý chí tồn tại" của vạn vật là một bản năng, một sự phản kháng vô thức. Nhưng giờ đây, hắn thấy đó là một lựa chọn có ý thức, một sự kiên định từ tận cốt lõi của sự tồn tại.
Việc chứng kiến Đao Hồn và Linh Thạch cổ xưa tự đưa ra lựa chọn định hình bản chất của mình, từ chối con đường "thăng cấp" như các tu sĩ hiện đại khao khát, là một minh chứng hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc. Nó không phải là hắn đang "chống lại Thiên Đạo", mà là hắn đang cố gắng khôi phục lại Thiên Đạo nguyên thủy, nơi vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên".
Cảm giác năng lượng cổ xưa chảy qua Tần Mặc càng lúc càng mạnh mẽ. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận, còn "sống" trong những ký ức này. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là những câu chuyện của quá khứ, mà là những bài học cho hiện tại, những chỉ dẫn cho tương lai. Chân lý thất lạc không phải là một bí mật bị chôn giấu, mà là một bản chất bị lãng quên.
Sự xuất hiện của Đao Hồn nguyên thủy trong dòng ký ức này cũng là một tín hiệu. Nó báo hiệu rằng Tần Mặc sẽ còn gặp gỡ nhiều "vật" có ý chí mạnh mẽ khác, những thực thể cổ xưa đã lựa chọn con đường riêng của mình. Hắn sẽ phải đối mặt với những ý chí này, không phải để khuất phục, mà là để lắng nghe, để thấu hiểu, và có thể là để dẫn dắt chúng tìm lại sự cân bằng, không còn bị cuốn vào vòng xoáy của sự truy cầu "thăng tiên" điên cuồng.
Tần Mặc cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy ý nghĩa. Hắn không còn là một thiếu niên vô căn ở Vô Tính Thành nữa. Hắn là người gìn giữ ký ức, người thấu hiểu chân lý, người có thể dẫn dắt vạn vật trở về với bản nguyên của mình. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, đầy sự đối đầu với cả thiên hạ tu sĩ, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có sự đồng hành của những ý chí cổ xưa, và có cả những hạt mầm mới đang nảy nở trong tâm hồn những người như Tô Lam.
***
Cách đó hàng ngàn dặm, tại một góc khuất của Hẻm Phố Đen, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, rác thải và hương liệu lạ từ các vật phẩm cấm. Những gian hàng tạm bợ dựng sát vào nhau, chen chúc trên con đường hẹp, cũ kỹ, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để soi rõ những khuôn mặt lấm lét, những ánh mắt gian xảo. Tiếng thì thầm, tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếng xì xào của những kẻ giao dịch vang lên khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng của sự bí ẩn và nguy hiểm. Cái ẩm ướt của trưa muộn, không một tia nắng nào lọt qua được những mái nhà xiêu vẹo, càng khiến không gian thêm phần u ám và căng thẳng, luôn có cảm giác nguy hiểm rình rập đâu đó trong bóng tối.
Tô Lam, với dáng người thanh tú và y phục tu sĩ màu xanh lam nhạt tinh xảo, bước vào con hẻm, nhưng dường như không hề bị cái không khí huyên náo và u tối nơi đây làm nao núng. Nàng không còn vẻ mặt giằng xé hay hoài nghi như trước. Thay vào đó là một sự kiên định rõ ràng, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ thông minh và một chút lạnh lùng. Vô Danh Kiếm vẫn nằm yên vị bên hông nàng, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo lấp lánh dưới ánh sáng mờ.
Nàng đi sâu vào một góc khuất hơn, nơi một thanh niên gầy gò, khuôn mặt gian xảo với ánh mắt lấm lét, đang cúi gập người trên một chiếc lồng gỗ nhỏ. Đó chính là Tiểu Khách, một kẻ chuyên buôn bán những "vật" bị khai thác linh tính. Hắn đang dùng một loại pháp khí thô sơ, cố gắng "khai linh cưỡng ép" một "Linh Thú Bị Bỏ Rơi" nhỏ bé đang nằm co ro bên trong. Con linh thú, một sinh vật có vẻ ngoài giống một chú chồn nhỏ với bộ lông xám xịt và ánh mắt sợ hãi, trông vô cùng yếu ớt, thân hình đầy những vết sẹo cũ và mới. Nó đang rên rỉ yếu ớt, những tiếng kêu như những lời cầu xin vô vọng, cơ thể run rẩy bần bật dưới tác động của pháp khí.
Tô Lam dừng lại, đôi mắt nàng quét qua khung cảnh. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc xoa dịu Linh Thạch, chứng kiến sự bình yên trở lại với viên đá. Nàng cũng đã cảm nhận được những mảnh ký ức về Kỷ Nguyên Khai Sáng, về sự thuần khiết của vạn vật. Những điều đó đã củng cố niềm tin trong nàng. Giờ đây, nàng nhìn cảnh tượng trước mắt, một sự phẫn nộ âm ỉ dâng lên trong lòng. Đây chính là cái mà Tần Mặc gọi là "tàn sát bản chất".
"Ngươi đang làm gì vậy?" Giọng Tô Lam vang lên, không quá lớn, nhưng rõ ràng và sắc lạnh, xuyên qua tiếng ồn ào của con hẻm.
Tiểu Khách giật mình, vội vàng quay lại. Thấy Tô Lam với bộ dạng tu sĩ thanh cao, hắn vội vã cười nịnh nọt, khuôn mặt gian xảo càng thêm nhăn nhó. "Ôi chao, vị cô nương đây là khách quý phương nào? Tiểu nhân đang làm ăn nhỏ thôi, không có gì đáng bận tâm đâu ạ." Hắn cố gắng che chắn chiếc lồng gỗ bằng thân người gầy gò của mình.
Tô Lam bước tới gần, ánh mắt nàng sắc bén như kiếm. "Ngươi đang làm gì vậy? Ép buộc một linh thú yếu ớt phải 'khai linh' không phải là tu luyện, mà là tàn sát bản chất của nó." Nàng không hề rút kiếm, nhưng khí thế trên người nàng lại như một thanh kiếm vô hình, đè nén Tiểu Khách. Nàng không còn chỉ tranh luận bằng lời lẽ, nàng đã hành động.
Tiểu Khách lùi lại một bước, cảm nhận được áp lực vô hình. "Cô nương nói gì kỳ vậy? Đây là chuyện làm ăn của tiểu nhân mà. Con linh thú này không có tiền đồ, nó yếu ớt quá, mãi không 'khai linh' được. Tiểu nhân chỉ giúp nó một bước đường thôi, khai mở linh trí cho nó, rồi bán cho các tu sĩ làm thú cưng, làm linh sủng... Dù sao cũng là một kiếp sống tốt hơn là cứ mãi nằm đây mục ruỗng chứ!" Hắn cố gắng biện minh, lời lẽ lấp liếm sự tham lam và vô cảm.
Linh Thú Bị Bỏ Rơi trong lồng nghe thấy tiếng người, cố gắng ngẩng đầu lên, đôi mắt sợ hãi nhìn Tô Lam, rồi lại rụt rè cúi xuống, những tiếng rên rỉ yếu ớt hơn, như đã mất hết hy vọng. Nó chỉ muốn được yên, được trở về với nơi nó thuộc về, không phải bị ép buộc phải "thăng cấp" thành thứ gì đó không phải bản thân nó.
"Bước đường của nó là bị ngươi biến thành một món hàng vô tri sao?" Tô Lam chất vấn, giọng nàng không hề nao núng, tràn đầy sự phẫn nộ thầm kín. "Ngươi gọi đó là giúp đỡ? Ngươi gọi đó là 'tiền đồ'? Buông nó ra. Ngươi không xứng để chạm vào ý chí của vạn vật. Ngươi không xứng để gọi mình là tu sĩ khi đang phá hủy bản nguyên của một sinh linh." Ánh mắt nàng lạnh lẽo, toát lên uy thế của một kiếm tu xuất chúng, khiến Tiểu Khách không dám ngẩng đầu.
Cảm nhận được sự kiên quyết và ánh mắt như dao của Tô Lam, Tiểu Khách không dám chống đối. Hắn chỉ là một kẻ buôn bán nhỏ, hèn nhát và tham lam, không đủ khả năng để đối đầu với một tu sĩ có khí chất như Tô Lam. Hắn vội vàng dập tắt pháp khí, run rẩy mở lồng. "Vâng, vâng, tiểu nhân sai rồi, tiểu nhân buông ngay đây ạ..." Hắn lùi lại, để lộ con Linh Thú Bị Bỏ Rơi đang nằm thoi thóp.
Tô Lam không nói thêm lời nào. Nàng nhẹ nhàng cúi xuống, đưa tay chạm vào bộ lông xám xịt của Linh Thú. Bàn tay nàng không hề dùng linh lực, chỉ là một cái vuốt ve nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu và xoa dịu. Con Linh Thú cảm nhận được sự ấm áp và bình yên, không phải sự cưỡng ép, nó khẽ cựa mình, tiếng rên rỉ dịu đi, đôi mắt sợ hãi cũng dần trở nên tin tưởng hơn. Nàng khẽ thì thầm với nó, những lời không ai nghe thấy ngoài chính Linh Thú, về quyền được là chính nó, về sự tự do không bị ràng buộc.
Hành động của Tô Lam, dù chỉ là giải cứu một linh thú nhỏ bé, lại là một bước ngoặt lớn trong hành trình của nàng. Nàng đã thực sự bước ra khỏi bóng tối của Thanh Vân Tông, không chỉ bằng suy nghĩ mà bằng cả hành động. Nàng đã chọn con đường của riêng mình, con đường tìm kiếm chân lý, bảo vệ bản chất. Dù con đường ấy có thể đối đầu với cả giới tu luyện, dù nó có thể khiến nàng trở thành kẻ thù của tông môn, nhưng nàng đã không còn chút hoài nghi nào. Sự kiên định của Tần Mặc, những lời nói của hắn, và những gì nàng đã chứng kiến, đã thắp lên ngọn lửa quyết tâm trong trái tim nàng.
Tô Lam đứng dậy, nhìn Tiểu Khách với ánh mắt cảnh cáo. "Lần sau, nếu ta còn thấy ngươi làm điều này, ngươi sẽ không chỉ bị tịch thu mà còn phải trả giá." Nàng không cần ra tay, chỉ cần ánh mắt và lời nói đã đủ để khiến Tiểu Khách lạnh sống lưng. Nàng quay người, không quay đầu lại, bước ra khỏi con hẻm tối tăm. Bóng dáng nàng in lên nền trời u ám của Hẻm Phố Đen, như một ngọn hải đăng của sự chính trực.
Con Linh Thú Bị Bỏ Rơi, sau khi được xoa dịu, không còn run rẩy nữa. Nó nhìn theo bóng Tô Lam, rồi từ từ bò ra khỏi chiếc lồng, tìm một khe hở trong bức tường cũ kỹ, chui vào đó. Nó không mạnh mẽ hơn, nhưng ý chí tồn tại của nó đã được trả lại. Nó không "thăng tiên", nhưng nó đã được là chính nó. Và đó, có lẽ, mới là "tiền đồ" thực sự mà nó khao khát.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.