Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 211: Bão Tố Từ Ký Ức: Cuộc Săn Đuổi Viên Đá Linh

Dòng suối rì rào hát khúc ca muôn thuở, xuyên qua Rừng Linh Chi cổ kính, nơi những tán cây đại thụ vươn mình che khuất cả một khoảng trời, tạo nên một vòm lá xanh thẫm huyền ảo. Sương sớm vẫn còn vương vấn trên từng phiến lá, giăng mắc như mạng nhện bạc, lấp lánh dưới những tia nắng bình minh đầu tiên lách mình qua kẽ lá. Không khí nơi đây mang một mùi hương đặc trưng của đất ẩm, của nấm rừng mọc dưới gốc cây hàng ngàn năm tuổi, và cả mùi thanh khiết của vô số loài thảo dược quý hiếm ẩn mình trong thảm thực vật phong phú. Một sự thanh tịnh, ẩm ướt bao trùm, khiến tâm hồn con người như được gột rửa, hòa mình vào linh khí dồi dào của tự nhiên.

Tần Mặc ngồi tĩnh lặng dưới gốc một cây đại thụ, lưng tựa vào thân cây sần sùi, đôi mắt khép hờ. Trong lòng bàn tay hắn, Linh Thạch phát ra một thứ ánh sáng dịu nhẹ, không chói lóa, chỉ như một vì sao nhỏ bị giam cầm trong khối ngọc. Sau khi giải phóng những dòng ký ức cổ xưa, viên đá nay trở nên thuần khiết và an tĩnh lạ thường, như một hồ nước phẳng lặng sau cơn bão. Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng cây, chỉ có đôi mắt đỏ rực là vẫn mở, cảnh giác quan sát mọi chuyển động nhỏ nhất trong khu rừng, bảo vệ sự yên bình hiếm hoi của chủ nhân.

Trong tâm trí Tần Mặc, những dòng ký ức từ Linh Thạch vẫn đang chảy trôi, không ngừng củng cố và làm sâu sắc thêm sự thấu hiểu của hắn về 'Kỷ Nguyên Khai Sáng'. Hắn nhìn thấy lại thuở ban sơ, khi vạn vật vừa mới được hình thành, mang trong mình những 'ý chí tồn tại' thuần túy nhất. Một cành cây muốn vươn lên đón nắng, một tảng đá muốn vững chãi ôm lấy dòng suối, một làn gió muốn tự do ca hát giữa ngàn cây. Không có sự tranh đoạt, không có ham muốn vượt lên trên kẻ khác, chỉ có sự tự nguyện được là chính mình, được giữ gìn 'bản chất' nguyên thủy. Hắn nhìn thấy cả hình ảnh 'Đao Hồn' nguyên thủy, không phải là một công cụ hung tàn, mà là một ý chí chiến đấu thuần túy, khao khát bảo vệ và khắc ghi sự tồn tại, từ chối biến thành 'thần binh' vô tri chỉ biết phục tùng.

"Thăng tiên... là một lời nguyền khi nó trở thành sự ép buộc," Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng suối chảy. "Vạn vật đều có quyền được là chính nó, không phải là một công cụ cho khát vọng của kẻ khác, không phải là một nấc thang để kẻ khác bước lên cái gọi là 'cảnh giới tối cao'." Gánh nặng của 'chân lý thất lạc' đè nặng lên vai hắn, nhưng cùng với đó là một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Hắn đã thấy, đã hiểu, và giờ đây, hắn phải bảo vệ cái chân lý ấy, dù phải đối đầu với cả thế gian. Linh Thạch trong tay hắn khẽ rung động, như một tiếng vọng đồng điệu, một sự chấp thuận vô thanh. Nó không nói, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự bình yên, sự nhẹ nhõm sau khi những gánh nặng ký ức được chia sẻ, được thấu hiểu. Nó đã tìm thấy người giữ ghi chép mới, một người không muốn 'khai thác' nó, mà chỉ muốn 'lắng nghe' nó.

Ánh sáng bình minh càng lúc càng rõ ràng, xua tan lớp sương mờ, nhưng không thể xua đi cái bóng của những cuộc chiến sắp tới mà Tần Mặc cảm nhận được. Hắn biết, viên Linh Thạch này là một bảo vật, và thế giới tu luyện sẽ không bao giờ bỏ qua nó. Trách nhiệm bảo vệ nó, bảo vệ cái quyền được là chính mình của nó, giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời trong con đường của hắn. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có năng lực thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của vạn vật, và đó, có lẽ, mới là sức mạnh vĩ đại nhất mà Huyền Vực đang cần. Hắc Phong khẽ rên một tiếng trầm đục, đôi tai nhọn vểnh lên, đánh hơi trong gió. Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía Hắc Phong, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Ngươi cũng cảm nhận được rồi sao, Hắc Phong?" Hắn vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mượt của con sói, và Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay hắn, như một lời khẳng định, một lời hứa trung thành. Sự bình yên chuẩn bị bị phá vỡ, và Tần Mặc đã sẵn sàng.

***

Trong khi Tần Mặc đắm chìm trong sự chiêm nghiệm, không xa lắm về phía ngoại vi Rừng Linh Chi, một sự hỗn loạn khác đang bắt đầu khuấy động không gian yên tĩnh. Dưới những tán cây cổ thụ, nơi ánh nắng vẫn còn đang cố gắng len lỏi, một nhóm tu sĩ vận trang phục màu xám tro, thêu biểu tượng mây và tia chớp đặc trưng của Thiên Diệu Tông, đang cẩn trọng dò xét từng tấc đất. Họ không đi lại nhẹ nhàng như những người thăm dò linh dược, mà bước chân nặng nề, dứt khoát, mang theo một khí thế hống hách và đầy tham lam. Mùi đất ẩm và thảo mộc thơm ngát của rừng bị pha lẫn bởi một thứ mùi kim loại lạnh lẽo từ pháp khí và áo giáp của họ, tạo nên một sự tương phản khó chịu.

Dẫn đầu nhóm là Trưởng Lão Minh Không, một lão giả với dáng người trung bình, vẻ mặt khắc khổ nhưng ánh mắt lại đầy vẻ tính toán, chứa đựng một sự kiêu ngạo khó che giấu. Y mặc một trường bào thêu kim tuyến bạc, tượng trưng cho địa vị không hề tầm thường trong tông môn. Minh Không lướt ánh mắt sắc lạnh qua những thân cây cổ thụ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt khi nhìn những cành cây đơn sơ, mộc mạc. Đối với y, tất cả những gì không thể "thăng tiên", không thể "khai thác" đều là vô dụng, là tầm thường.

"Các ngươi đã tìm thấy gì chưa?" Giọng y vang lên trầm đục, mang theo một chút thiếu kiên nhẫn, phá vỡ sự tĩnh lặng của khu rừng. "Viên đá linh này chứa đựng bí mật của Kỷ Nguyên Khai Sáng, là chìa khóa để chúng ta thăng tiến! Nó không thể nào biến mất được. Thiên Diệu Tôn Giả đã đích thân hạ lệnh, không được để bất cứ kẻ nào cản trở chúng ta." Y nhấn mạnh từng lời, ánh mắt lóe lên vẻ cuồng nhiệt. Trong tâm trí y, viên Linh Thạch không phải là một thực thể có ý chí, mà là một kho tàng tri thức và sức mạnh đang chờ được khai thác, một công cụ để đạt đến cảnh giới tối cao.

Những Hắc Thiết Vệ, thân mặc giáp sắt đen toàn thân, che kín cả mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng dưới khe hở của mũ trụ, không nói một lời. Họ chỉ im lặng tuân lệnh, tiếng bước chân nặng nề, tiếng kim loại va chạm khẽ khàng khi họ dùng pháp khí dò tìm dưới từng tảng đá, từng gốc cây. Họ là những cỗ máy chiến đấu vô cảm, được huấn luyện để tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh, không hề có ý chí riêng hay sự thấu hiểu cho vạn vật xung quanh. Đối với họ, rừng cây này chỉ là một chướng ngại vật, và Linh Thạch là mục tiêu cần phải đạt được.

Một tên Hắc Thiết Vệ bỗng dừng lại, vung pháp khí hình mũi giáo xuống một gốc cây mục, một luồng linh lực yếu ớt phát ra từ lòng đất. "Trưởng lão, dường như có dấu vết linh lực ở đây, nhưng rất mờ nhạt."

Minh Không tiến tới, ánh mắt y quét qua khu vực. "Linh lực cổ xưa, đã bị che giấu khéo léo. Chắc chắn là nó rồi. Viên đá đó đã trải qua quá nhiều biến cố, linh tính của nó đã bị suy yếu đi nhiều. Nhưng đó cũng là cơ hội của chúng ta. Khi nó yếu nhất, chúng ta mới dễ dàng 'khai linh' và thu phục nó." Y cười khẩy, một nụ cười đầy tham lam và tàn nhẫn. "Tiếp tục tìm kiếm! Không được bỏ sót một tấc đất nào! Hãy nhớ, với sức mạnh của Linh Thạch này, Thiên Diệu Tông sẽ có thể bước lên một tầm cao mới, vượt xa tất cả các tông môn khác. Chúng ta sẽ là những người đầu tiên chạm đến ngưỡng cửa của sự thăng tiên vĩnh cửu!"

Những lời của Minh Không vang vọng trong không gian, như một tuyên ngôn về sự kiêu ngạo và khát vọng vô độ. Mùi đất và thảo mộc dần bị lấn át bởi mùi sát khí nhàn nhạt và linh lực cường đại tỏa ra từ nhóm tu sĩ. Dưới ánh nắng chói chang giữa buổi sáng, khu rừng vốn thanh bình nay bỗng trở nên căng thẳng, như một con thú lớn đang bị bao vây, chuẩn bị đối mặt với một trận chiến không thể tránh khỏi. Tiếng côn trùng rỉ rả cũng dần im bặt, nhường chỗ cho tiếng chân người và tiếng pháp khí dò tìm, báo hiệu một tai họa đang đến gần.

***

Không gian yên bình của Rừng Linh Chi bỗng chốc vỡ tan như tấm gương bị đập vỡ. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng pháp khí va chạm và những lời quát tháo của Trưởng Lão Minh Không cùng các Hắc Thiết Vệ đã xé toạc màn sương mờ ảo, phá nát sự tĩnh lặng của buổi sớm mai. Tần Mặc, với thính giác nhạy bén của mình, đã cảm nhận được sự hỗn loạn đó từ rất xa. Hắn biết, cuộc đối đầu đã đến. Hắc Phong gầm gừ, bộ lông dựng ngược, sẵn sàng lao vào bảo vệ chủ nhân.

Nhóm tu sĩ Thiên Diệu Tông, với Minh Không đi đầu, cuối cùng cũng tiến vào khoảng đất trống nơi Tần Mặc và Linh Thạch đang an tọa. Ánh nắng trưa gay gắt xuyên qua tán lá, rọi thẳng vào gương mặt khắc khổ nhưng đầy vẻ khinh miệt của Trưởng Lão. Y nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn viên Linh Thạch đang phát ra ánh sáng dịu dàng trong tay hắn, ánh mắt tham lam không chút che đậy.

"Thì ra ngươi là kẻ phàm trần đã cản trở việc của Thiên Diệu Tông chúng ta!" Giọng Minh Không vang lên đầy vẻ bề trên, như một vị thần đang phán xét kẻ hạ giới. "Kẻ phàm trần như ngươi không xứng giữ vật báu này! Giao nó ra ngay lập tức, nếu không đừng trách ta vô tình!" Y đưa tay chỉ thẳng vào Tần Mặc, những ngón tay gầy guộc run rẩy vì sự kích động và khát khao.

Tần Mặc đứng dậy, thân hình không quá cao lớn nhưng toát ra một vẻ kiên định, vững chãi như gốc cây cổ thụ. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn thẳng vào Minh Không, không một chút sợ hãi hay nao núng. Hắn vuốt nhẹ Linh Thạch, cảm nhận sự rung động yếu ớt của nó, như một tiếng gọi cầu cứu vô hình.

"Nó không phải vật báu để các ngươi khai thác," Tần Mặc đáp lại, giọng nói trầm tĩnh nhưng mỗi lời đều mang sức nặng ngàn cân, đối lập hoàn toàn với sự hùng hổ của Minh Không. "Nó có ý chí riêng của mình, giống như mọi vạn vật khác trong thế gian này. Các ngươi không có quyền tước đoạt, không có quyền ép buộc nó phải trở thành thứ mà nó không muốn."

Minh Không nghe vậy thì phá ra cười lớn, tiếng cười khô khốc và đầy vẻ chế giễu vang vọng khắp khu rừng. "Hahaha! Ý chí? Kẻ phàm tục như ngươi lại đi nói về ý chí của một khối đá vô tri ư? Đúng là nực cười! Ngươi có biết nó là gì không? Nó là tàn tích của Kỷ Nguyên Khai Sáng, chứa đựng bí mật về sự hình thành của vạn vật! Với nó, Thiên Diệu Tông có thể đột phá cảnh giới, đạt đến 'thăng tiên' chân chính! Ngươi, một kẻ không có linh căn, không hiểu gì về tu đạo, lại dám nói những lời hoang đường như vậy!"

Y vẫy tay ra hiệu, và ngay lập tức, hai tên Hắc Thiết Vệ lao tới, vũ khí sáng loáng. Tần Mặc không hề lùi bước. Hắn biết, lời nói đã không còn tác dụng. Hắn siết chặt Linh Thạch trong tay, một cảm giác ấm áp lan tỏa, như một lời động viên vô thanh.

"Các ngươi chỉ nhìn thấy sức mạnh, mà không thấy được bản chất," Tần Mặc khẽ nói, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên kiên quyết như thép. Hắn lách mình né tránh đòn tấn công đầu tiên của Hắc Thiết Vệ, thân hình hắn uyển chuyển như một chiếc lá giữa gió. Hắn không dùng sức mạnh đối đầu, mà là sự thấu hiểu. Khi một tên Hắc Thiết Vệ vung trường kiếm xuống, Tần Mặc không chống đỡ trực tiếp, mà khẽ nghiêng người, cùng lúc đó, một sợi dây leo cổ thụ gần đó bỗng dưng vươn ra, quấn lấy chân tên Hắc Thiết Vệ, khiến hắn mất thăng bằng. Đó không phải là pháp thuật, mà là sự giao cảm, sự thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của dây leo muốn tự bảo vệ mình khỏi sự hủy hoại.

Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, lao thẳng vào tên Hắc Thiết Vệ còn lại. Bộ lông đen tuyền của nó như một bóng ma, đôi mắt đỏ rực tóe lửa. Nó không phải là linh thú được 'khai linh' bằng pháp thuật, mà là một sinh linh thuần túy với 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ, khao khát bảo vệ chủ nhân. Móng vuốt sắc nhọn của nó cào xé lớp giáp sắt, tạo ra những tiếng ken két chói tai.

Minh Không tức giận. "Vô dụng! Một con súc vật và một kẻ phàm trần thì làm được gì? Tất cả Hắc Thiết Vệ, bao vây chúng! Không được để chúng thoát!" Y tự mình xuất thủ, một luồng linh lực màu xám tro từ lòng bàn tay y bắn ra, hóa thành những tia sét nhỏ, đánh thẳng vào Tần Mặc.

Tần Mặc không chút hoảng sợ. Hắn không có linh lực, nhưng hắn có Vô Danh Kiếm. Thanh kiếm gỗ đơn sơ, mộc mạc, không hề có linh khí hay hoa văn cầu kỳ, nhưng trong tay Tần Mặc, nó lại trở thành một phần của hắn, một phần của vạn vật. Hắn vung kiếm, không phải để chém, mà để điều hướng. Tia sét của Minh Không khi chạm vào Vô Danh Kiếm bỗng dưng bị lệch hướng, đánh vào một tảng đá lớn phía sau, khiến tảng đá nứt vỡ. Tần Mặc không dùng kiếm để chống đỡ, mà dùng nó như một chiếc đũa phép, giao tiếp với 'ý chí' của linh lực, khiến nó tự nhiên chuyển hướng.

Cuộc chiến diễn ra không cân sức. Tần Mặc và Hắc Phong đối mặt với hàng chục Hắc Thiết Vệ cùng một Trưởng Lão Minh Không hùng mạnh. Mùi kim loại tanh nồng của kiếm và sát khí lan tỏa khắp không gian, lấn át mùi thảo dược thanh khiết. Tiếng suối chảy róc rách giờ đây đã bị lấn át hoàn toàn bởi tiếng kiếm khí vút qua, tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Phong và tiếng quát tháo hung tợn của tu sĩ. Không khí trở nên oi bức, căng thẳng từ linh lực giao tranh, và sự lạnh lẽo từ ánh mắt của Minh Không. Tần Mặc liên tục né tránh, lợi dụng địa hình, lợi dụng những thân cây, những tảng đá, thậm chí cả những cơn gió thoảng qua, tất cả đều trở thành đồng minh của hắn, theo một cách mà những tu sĩ kia không thể nào hiểu được. Hắn không chiến đấu để giết chóc, mà để bảo vệ, để giữ vững cái quyền được tồn tại của Linh Thạch.

***

Trong lúc cuộc chiến đang diễn ra khốc liệt, biến Rừng Linh Chi thành một chiến trường đầy rẫy sát khí và linh lực hỗn loạn, xa xa về phía đông, một bóng dáng mảnh mai đang nhanh chóng tiếp cận. Tô Lam, với dáng người thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang vận dụng khinh công, lướt đi giữa rừng cây như một làn gió. Nàng không còn là Tô Lam của Thanh Vân Tông, người luôn bị ràng buộc bởi giáo điều và những quy tắc cứng nhắc. Giờ đây, mỗi bước chân của nàng đều mang một sự kiên định mới mẻ, một quyết tâm không gì lay chuyển.

Nàng đã nghe thấy. Âm thanh của linh lực giao tranh, tiếng gầm gừ của một linh thú mạnh mẽ, và cả một cảm giác bất an sâu sắc lan tỏa trong không gian. Kể từ sau vụ việc với Linh Thú Bị Bỏ Rơi ở Hẻm Phố Đen, giác quan của nàng đối với sự bất công và sự "khai linh cưỡng ép" đã trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc bảo vệ Linh Thạch, chứng kiến những ký ức cổ xưa từ nó, và giờ đây, nàng cảm nhận được một sự tương đồng khó hiểu.

"Không thể để những chuyện như thế này tiếp diễn," Tô Lam thì thầm, giọng nàng vang lên giữa tiếng gió xào xạc qua tán lá. "Huyền Vực đang dần mất cân bằng vì những kẻ mù quáng chạy theo 'thăng tiên' mà quên đi bản nguyên của vạn vật. Nếu ta không hành động, thì ai sẽ làm?" Nội tâm nàng đã không còn chút do dự nào. Những lời của Tần Mặc, những hình ảnh về 'Kỷ Nguyên Khai Sáng' mà nàng đã vô tình cảm nhận được từ xa, và cả sự bình yên của con Linh Thú Bị Bỏ Rơi sau khi được giải thoát, tất cả đã thắp lên ngọn lửa quyết tâm trong trái tim nàng.

Khi nàng đến gần, khung cảnh trước mắt khiến đôi mắt phượng của nàng co rút lại. Tần Mặc, với thanh Vô Danh Kiếm trong tay, cùng Hắc Phong đang liều mạng chống lại một nhóm tu sĩ Thiên Diệu Tông hùng mạnh, do Trưởng Lão Minh Không dẫn đầu. Viên Linh Thạch phát sáng yếu ớt trong tay Tần Mặc, như một ngọn nến sắp tàn trong cơn bão. Ánh sáng bình minh giờ đã chuyển thành ánh nắng gay gắt, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo bởi sát khí ngút trời.

Tô Lam nhìn thấy cảnh Tần Mặc khéo léo dùng Vô Danh Kiếm điều hướng tia sét của Minh Không, nhìn thấy Hắc Phong chiến đấu bằng bản năng thuần túy. Hắn không có linh lực cường đại, nhưng hắn có sự thấu hiểu vạn vật, một điều mà những tu sĩ Thiên Diệu Tông kia hoàn toàn thiếu. Nàng thấy Minh Không với ánh mắt tham lam, và nàng biết, đó là một sự tham lam mù quáng, sẽ dẫn đến tai họa khôn lường cho Huyền Vực.

Nàng không chần chừ một giây nào. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, như muốn được xuất鞘. Tô Lam rút kiếm. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh nắng chói chang, mang theo một vẻ đẹp tinh khiết nhưng cũng đầy sát khí. Nàng vận dụng kiếm pháp tinh diệu của mình, không hề hô hoán, mà chỉ lặng lẽ lao vào trận chiến.

Một luồng kiếm khí mạnh mẽ như sóng triều, mang theo một màu xanh lam nhạt, từ phía sau bất ngờ bổ thẳng vào sườn của nhóm Hắc Thiết Vệ đang vây công Tần Mặc. "Rắc!" Tiếng giáp sắt nứt vỡ vang lên, và vài tên Hắc Thiết Vệ bị đánh bay, đội hình của họ bị phá vỡ một cách bất ngờ.

Trưởng Lão Minh Không giật mình quay lại, nhìn thấy Tô Lam đang đứng đó, thanh kiếm trong tay nàng vẫn còn vương vấn kiếm khí. Vẻ mặt y từ khinh thường chuyển sang kinh ngạc, rồi tức giận. "Tô Lam? Ngươi! Ngươi dám cản trở việc của Thiên Diệu Tông? Ngươi là đệ tử Thanh Vân Tông, lẽ nào muốn đối đầu với chúng ta?"

Tô Lam không đáp lời Minh Không, ánh mắt nàng sắc như lưỡi kiếm, quét qua toàn bộ chiến trường. Nàng không còn là một đệ tử sợ hãi giáo điều, mà là một kiếm khách đã tìm thấy chân lý của riêng mình. "Thiên Diệu Tông các ngươi cũng không khác gì tà ma ngoại đạo!" Giọng nàng vang lên rõ ràng, dứt khoát, mang theo uy lực của một người đã đưa ra lựa chọn cuối cùng. "Các ngươi truy cầu sức mạnh mà chà đạp lên ý chí của vạn vật, các ngươi ép buộc chúng 'thăng tiên' để phục vụ cho dục vọng của mình! Dừng tay ngay! Nếu không, Tô Lam này sẽ không ngần ngại dùng kiếm để bảo vệ cái lẽ phải!"

Lời tuyên bố của Tô Lam như một tiếng sấm giữa trời quang, không chỉ khiến Minh Không kinh ngạc, mà còn khiến Tần Mặc thoáng ngẩn người. Nàng đã thực sự hành động, không còn là sự gián tiếp hay nghi ngại. Nàng đã chọn đứng về phía hắn, đứng về phía những 'vật' yếu ớt đang bị chà đạp. Ánh kiếm của nàng lại lóe lên, không phải để giết, mà để tạo ra một khoảng trống, một cơ hội, để Tần Mặc và Linh Thạch có thể được an toàn. Giữa Rừng Linh Chi hỗn loạn, bóng dáng nàng in đậm như một ngọn hải đăng của sự chính trực, một biểu tượng của sự phản kháng giữa thế giới cuồng loạn vì khát vọng 'thăng tiên'.

Linh Thạch trong tay Tần Mặc khẽ rung lên lần nữa, không phải vì sợ hãi, mà như một lời cảm ơn, một sự chấp nhận. Nó đã tìm thấy không chỉ một người bảo vệ, mà còn cả một đồng minh.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free