Vạn vật không lên tiên - Chương 212: Bản Chất Thức Tỉnh: Lời Kêu Cứu Từ Linh Thạch
Tiếng “Rắc!” chói tai vừa dứt, vài tên Hắc Thiết Vệ đã bị hất văng đi như những con rối đứt dây, giáp trụ đen bóng loáng vỡ vụn từng mảnh. Đội hình vây hãm Tần Mặc của chúng chợt xuất hiện một lỗ hổng lớn, như vết cắt sâu hoắm trên tấm lụa đen tuyền. Tô Lam không hề chần chừ, thân pháp thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn kiếm khí xanh lam nhạt. Nàng không còn là đệ tử Thanh Vân Tông e dè, mà là một kiếm khách đã tìm thấy chân lý của riêng mình. Mỗi nhát kiếm nàng vung ra đều mang theo sự sắc bén, quyết liệt, không chút do dự, nhắm thẳng vào những điểm yếu chí mạng trên giáp trụ của Hắc Thiết Vệ, không phải để lấy mạng, mà để vô hiệu hóa, để phá vỡ sự vây hãm cứng rắn kia.
Tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Hắc Thiết Vệ, cùng tiếng gầm gừ uy hiếp của Hắc Phong tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn giữa khu rừng. Khí tức từ thanh kiếm cổ của Tô Lam mang theo một sự thuần khiết nhưng lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với linh lực hùng hậu nhưng tàn bạo của Trưởng Lão Minh Không. Nàng xoay người né tránh một đòn chém ngang của một Hắc Thiết Vệ, lưỡi kiếm của nàng lướt đi như một dải lụa, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, khiến đối thủ phải lùi lại trong kinh hãi. Gương mặt thanh tú của nàng giờ đây phủ một lớp sương lạnh, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự kiên quyết chưa từng có. Nàng không còn là một Tô Lam bị ràng buộc bởi giáo điều tông môn, nàng là một chiến binh bảo vệ sự thật.
Trưởng Lão Minh Không, sau giây phút kinh ngạc ban đầu, gương mặt y đã vặn vẹo lại vì tức giận. Y không thể tin được Tô Lam, một đệ tử xuất sắc của Thanh Vân Tông, lại dám công khai đối đầu với Thiên Diệu Tông, chỉ vì một kẻ phàm nhân và một viên đá vô tri trong mắt y. “Tiện tỳ! Ngươi dám phản bội tông môn vì một kẻ phàm nhân và một viên đá vô tri sao?!” Giọng y gầm lên, chấn động cả không gian, linh lực bùng nổ xung quanh y, tạo thành một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy Tô Lam, như muốn nghiền nát ý chí phản kháng của nàng. Cây cối xung quanh cũng vì thế mà lay động dữ dội, cành lá rụng lả tả.
Tô Lam không hề nao núng trước sự phẫn nộ của Minh Không. Nàng đứng thẳng tắp, kiếm chỉ thẳng vào y, ánh mắt không chút sợ hãi. “Thanh Vân Tông không dạy ta mù quáng trước sự thật!” Nàng đáp trả, giọng nói thanh thoát nhưng đầy sức nặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự cuồng loạn. “Ngươi và Thiên Diệu Tông các ngươi đang hủy hoại Huyền Vực này bằng sự tham lam và mù quáng của mình! Cái gọi là ‘thăng tiên’ của các ngươi chỉ là một lời ngụy biện cho sự chà đạp lên ý chí vạn vật!” Lời nói của nàng như những nhát kiếm vô hình, đâm thẳng vào sự tự mãn của Minh Không, khiến y càng thêm phẫn nộ.
Tần Mặc, đứng giữa vòng vây hỗn loạn, thoáng ngẩn người khi nghe thấy lời tuyên bố của Tô Lam. Hắn không ngờ nàng lại có thể kiên quyết đến thế, không chút dao động. Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng hắn. Nàng đã thay đổi, nhưng sự thay đổi này lại đẩy nàng vào một vị trí vô cùng nguy hiểm. Hắn biết, một đệ tử công khai đối đầu với một trưởng lão của một tông môn lớn như Thiên Diệu Tông, là hành động không khác gì tự sát. “Nàng ấy đã thay đổi... nhưng nguy hiểm quá!” Tần Mặc thầm nhủ, đôi mắt hắn lướt qua vẻ kiên quyết trên gương mặt Tô Lam, rồi lại nhìn về phía Minh Không, cảm nhận rõ sự hung tợn đang dâng trào trong lão.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như bóng đêm, lúc này gầm gừ dữ dội, đứng chắn trước Tần Mặc, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những tên Hắc Thiết Vệ đang cố gắng vượt qua Tô Lam để tiếp cận Tần Mặc. Nó không hiểu lời lẽ con người, nhưng nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập chủ nhân của mình. Tiếng gầm của Hắc Phong mang theo một sức mạnh nguyên thủy, khiến những tên Hắc Thiết Vệ phải chùn bước, chậm lại một nhịp.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tô Lam không chỉ đối phó với Minh Không mà còn phải kìm chân đám Hắc Thiết Vệ. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển như mây bay nước chảy, nhưng lại ẩn chứa sát khí kinh người. Nàng không cố gắng giết chóc, mà chỉ tìm cách tạo ra sự phân tâm, phá vỡ đội hình, và làm chậm bước tiến của chúng. Mục tiêu duy nhất của nàng là tạo đủ thời gian, đủ không gian cho Tần Mặc và Linh Thạch. Tiếng kiếm khí sắc lạnh xé gió, va chạm với tiếng giáp sắt kêu loảng xoảng, tạo nên một bản hòa tấu chết chóc. Tô Lam lúc này, không còn là một đệ tử Thanh Vân Tông chỉ biết tuân lệnh, mà là một bức tường vững chắc, chắn giữa sự tàn bạo của Thiên Diệu Tông và sự yếu ớt của Linh Thạch. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi bụi đất và mùi linh lực cháy khét, tạo nên một không khí ngột ngạt, căng thẳng tột độ. Mỗi chuyển động của nàng đều mang theo một quyết tâm không lay chuyển, mỗi ánh mắt đều chứa đựng sự phẫn nộ với sự bất công mà nàng từng mù quáng chấp nhận.
***
Bất chấp tiếng binh khí va chạm chói tai, tiếng gầm thét của Minh Không và tiếng hú của Hắc Phong, Tần Mặc vẫn giữ được sự tập trung kỳ lạ. Hắn không màng đến những vết xước nhỏ trên cơ thể do mảnh vụn linh lực bắn ra, cũng không quan tâm đến những hiểm nguy đang rình rập xung quanh. Trong tâm trí hắn, giờ đây chỉ còn duy nhất một mục tiêu: Linh Thạch.
Hắn nhanh chóng tiến đến bên viên đá phát sáng mờ ảo, quỳ một chân xuống, đặt bàn tay không chút do dự lên bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của nó. Ngay lập tức, một dòng chảy ký ức và cảm xúc dữ dội, mãnh liệt hơn bất kỳ lần nào trước đây, ập đến tâm trí Tần Mặc. Nó không phải là những hình ảnh mơ hồ về Kỷ Nguyên Khai Sáng như trước, mà là một tiếng kêu cứu thống thiết, một nỗi sợ hãi tột cùng, vang vọng trực tiếp trong tâm hồn hắn.
Đó là nỗi kinh hoàng khi phải đối diện với sự "biến đổi", sự "bẻ cong" bản chất cốt lõi của mình. Linh Thạch không sợ cái chết, nó sợ bị ép buộc trở thành một công cụ vô tri, một nguồn năng lượng bị khai thác cạn kiệt, mất đi ý nghĩa nguyên thủy của một "người giữ ghi chép" về dòng chảy thời gian và các bản chất sơ khai của vạn vật. Nó khao khát được là chính nó, một mảnh ký ức sống động của Kỷ Nguyên Khai Sáng, không phải là "vật liệu" cho sự thăng tiến mù quáng của kẻ khác. Ý chí tồn tại của nó gào thét, không muốn bị "khai linh" theo cách mà các tu sĩ Thiên Diệu Tông đang mong muốn. Nó không muốn bị tinh luyện, không muốn bị biến thành một "linh thạch tu luyện" chỉ biết phục vụ cho linh lực. Nó muốn giữ lại sự tĩnh lặng, sự thuần khiết của một thực thể đã chứng kiến và ghi lại vạn vật từ thuở ban sơ.
"Không... không muốn... thay đổi... giữ gìn... ký ức... bản chất..." Tiếng vọng ý chí của Linh Thạch yếu ớt nhưng đầy kiên định, như một đứa trẻ bị uy hiếp, nhưng vẫn cố gắng bảo vệ món đồ chơi quý giá nhất của mình. Tần Mặc cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất từ viên đá, cảm nhận được sự mệt mỏi và nỗi tuyệt vọng của nó khi bị truy đuổi, bị khao khát bởi những kẻ không hề thấu hiểu bản chất chân thật của nó. Hắn như thấy được những hình ảnh mờ ảo: Linh Thạch đã từng trải qua biết bao kỷ nguyên, đã chứng kiến biết bao sự hình thành và hủy diệt, ghi lại tất cả vào trong chính bản thân nó. Nó là một thư viện sống, một minh chứng cho sự tồn tại nguyên thủy. Và giờ đây, nó đang bị đe dọa bởi những kẻ muốn cướp đi "cuốn sách" của nó, xé nát từng trang, biến nó thành tro bụi để chắp vá cho giấc mộng thăng tiên của riêng họ.
Tần Mặc nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn không chỉ nghe, mà hắn còn cảm nhận, còn đồng cảm sâu sắc với ý chí của Linh Thạch. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một viên đá, mà là một thực thể sống, một phần của Huyền Vực, mang trong mình một câu chuyện, một khát vọng riêng. "Ta hiểu rồi... Ngươi không muốn bị khai linh, không muốn bị biến thành một thứ khác... Ngươi muốn được là chính ngươi, mãi mãi." Tần Mặc thì thầm trong tâm trí, lời nói của hắn như một lời hứa, một sự cam kết. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng yếu ớt nhưng đầy hy vọng từ Linh Thạch, như một mầm cây non đang vươn mình tìm ánh sáng.
Bên ngoài, tiếng gầm của Hắc Phong vang vọng, nó đứng chắn ngang, không cho bất kỳ Hắc Thiết Vệ nào tiến lại gần Tần Mặc. Nó quay đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc, như muốn hỏi liệu chủ nhân có ổn không. Tần Mặc nhẹ nhàng xoa lên bề mặt Linh Thạch, như đang an ủi một đứa trẻ sợ hãi. Hắn truyền một luồng ý chí trấn an vào Linh Thạch, đồng thời cảm nhận được sự "mệt mỏi" của các pháp khí đang hoạt động quá sức xung quanh, của những Hắc Thiết Vệ đang bị ép buộc chiến đấu vượt quá giới hạn của bản thân.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng giữa tâm bão, Tần Mặc đã đưa ra quyết định cuối cùng. Hắn sẽ bảo vệ Linh Thạch, không chỉ vì nó yếu ớt, mà vì nó là một minh chứng sống cho "ý chí tồn tại" thuần túy, cho "bản chất" nguyên thủy mà vạn vật nên có. Đây là cuộc chiến không chỉ của riêng hắn, mà là cuộc chiến cho quyền được là chính mình của vạn vật. Hắn sẽ không để Linh Thạch bị chà đạp, không để nó bị biến thành một công cụ vô tri dưới tay những kẻ mù quáng. Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự lo lắng, mà thay vào đó là một sự kiên định, một ý chí bất khuất. Hắn đã tìm thấy con đường của mình, và hắn sẽ đi đến cùng.
***
Tiếng gầm thét của Trưởng Lão Minh Không xuyên qua cả tiếng gió, tiếng kiếm khí và tiếng la hét của Hắc Thiết Vệ. Gương mặt y đỏ gay vì tức giận, ánh mắt sắc như dao găm. Y không thể chấp nhận việc Tô Lam, một đệ tử từng được y đánh giá cao, lại dám công khai chống đối y, và Tần Mặc, một kẻ phàm nhân không linh lực, lại ngang nhiên ôm giữ Linh Thạch như vậy. Sự kiêu ngạo của y bị tổn thương sâu sắc.
“Ngươi nghĩ ta không dám giết ngươi sao, Tô Lam?! Các ngươi sẽ phải trả giá vì dám cản đường Thiên Diệu Tông!” Minh Không gầm lên, giọng y chứa đầy sự uy hiếp và sát khí. Y không còn giữ được vẻ ngoài uy nghiêm của một trưởng lão, mà lộ rõ bản chất tàn bạo, độc đoán.
Không để lời nói suông, Minh Không vung tay. Một pháp khí hình đĩa màu vàng kim phát sáng rực rỡ, xoay tròn trên không trung, xuất hiện trong lòng bàn tay y. Pháp khí này được chạm khắc những phù văn cổ xưa, phát ra những luồng linh lực cường đại, cuồn cuộn như sóng triều, bao trùm cả một vùng không gian. Ánh sáng của nó chói lòa, khiến những người xung quanh phải nheo mắt. Không khí xung quanh đột nhiên trở nên oi bức, ngột ngạt, như thể có một lò lửa vô hình đang đốt cháy mọi thứ. Sức ép linh lực từ pháp khí khiến cây cối gần đó héo úa đi trông thấy, đá dưới chân nứt nẻ.
Linh Thạch trong tay Tần Mặc run rẩy dữ dội, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà vì nó cảm nhận được sự cưỡng ép, sự "bẻ cong" bản chất từ pháp khí của Minh Không. Nó như một sinh vật nhỏ bé đang co rúm lại trước một kẻ khổng lồ hung hãn, khao khát được bảo toàn sự trong sạch của mình. Tần Mặc cảm nhận rõ sự run rẩy đó, hắn biết Linh Thạch đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp từ linh lực cường đại của Minh Không.
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn kiên định, không hề dao động trước uy thế của pháp khí. Hắn biết, bảo vệ Linh Thạch không chỉ là chiến đấu bằng sức mạnh linh lực mà hắn không có, mà còn là bằng sự thấu hiểu bản chất. Hắn truyền một luồng ý chí trấn an vào Linh Thạch, thì thầm trong tâm trí: “Đừng sợ... Ta sẽ bảo vệ ngươi. Hãy là chính ngươi.” Lời nói của hắn không vang lên thành tiếng, nhưng lại như một làn gió mát xoa dịu nỗi sợ hãi của Linh Thạch.
Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc không chỉ cảm nhận được nỗi sợ hãi của Linh Thạch, mà còn cảm nhận được cả sự "mệt mỏi" của pháp khí trong tay Minh Không. Cái đĩa vàng kim này, tuy mạnh mẽ, nhưng nó đang bị ép buộc hoạt động vượt quá giới hạn "bản chất" của chính nó. Nó được tạo ra để tích tụ và phóng thích linh lực, nhưng sự cường ép của Minh Không đã khiến nó gần như "quá tải", phát ra những dao động không ổn định. Nó cũng có một "ý chí tồn tại" riêng, dù là yếu ớt và bị khuất phục, nhưng nó vẫn tồn tại.
Tần Mặc đứng chắn trước Linh Thạch, một tay nắm chặt nó, tay còn lại lướt nhẹ trên không trung, như đang “xoa dịu” những dao động linh lực hỗn loạn từ pháp khí của Trưởng Lão Minh Không. Hắn không dùng linh lực để đối kháng, mà dùng sự thấu hiểu, sự đồng cảm với "vật tính" của pháp khí. Hắn cảm nhận được những "vết nứt" trong "ý chí tồn tại" của nó, những điểm yếu do sự cưỡng ép tạo ra. Bằng một cách kỳ lạ, mỗi khi Tần Mặc lướt tay, luồng linh lực cuồn cuộn từ pháp khí của Minh Không dường như bị chệch hướng, hoặc suy yếu đi một phần. Những tia sáng chói lòa bỗng trở nên mờ nhạt hơn, tiếng rung động mạnh mẽ cũng trở nên yếu ớt hơn. Pháp khí của Minh Không, vốn nên là một vũ khí hủy diệt, giờ đây lại hoạt động kém hiệu quả một cách khó hiểu, như thể nó đang "chống đối" lại chính chủ nhân của mình.
Tô Lam, thấy Tần Mặc có vẻ đã tìm được cách đối phó với pháp khí của Minh Không, liền dồn hết sức lực. “Ngu xuẩn! Ngươi đang phá hoại chính nền tảng của Huyền Vực!” Nàng quát lớn, thanh kiếm của nàng vẽ nên những đường cong tuyệt đẹp, tạo thành một lá chắn kiếm khí kiên cố, ngăn cản những đợt tấn công ào ạt của Hắc Thiết Vệ. Hắc Phong cũng gầm lên một tiếng, lao vào giữa đám Hắc Thiết Vệ, cắn xé và hất văng chúng ra xa, cố gắng tạo không gian và thời gian quý báu cho Tần Mặc.
Minh Không không thể hiểu được tại sao pháp khí của mình lại đột nhiên trở nên bất ổn. Y cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang can thiệp vào sự vận hành của nó, nhưng lại không thể xác định được nguồn gốc. Y càng giận dữ, càng cố gắng thúc giục pháp khí, nhưng dường như nó càng trở nên khó kiểm soát hơn.
Tần Mặc đứng đó, giữa trận chiến hỗn loạn, như một ngọn cây vững chãi trước bão tố. Hắn không có vẻ ngoài hùng dũng của một tu sĩ, nhưng lại sở hữu một năng lực độc đáo, một sự thấu hiểu sâu sắc mà không ai khác có được. Bằng cách "lắng nghe" và "thấu hiểu" bản chất của vạn vật, hắn đã biến những vũ khí mạnh mẽ nhất trở thành những kẻ thù yếu ớt, những công cụ bị cưỡng ép phải chống lại ý muốn của chính mình. Sự hiện diện của hắn, dù bình lặng, lại là mối đe dọa lớn nhất đối với triết lý "thăng tiên" mù quáng của Thiên Diệu Tông. Hắn không dùng sức mạnh, hắn dùng sự thật.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.