Vạn vật không lên tiên - Chương 213: Bản Nguyên Trấn Định: Khởi Đầu Của Sự Kháng Cự
Đêm đen bao trùm Đường Cổ Đạo Thương Gia, ánh trăng bạc vắt vẻo trên những rặng núi xa xăm, đổ bóng xuống con đường đất loang lổ vết bánh xe và dấu chân ngựa. Không khí về đêm vốn nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích, nay lại bị xé toạc bởi tiếng kim loại va chạm, tiếng gầm gừ giận dữ và những luồng linh lực chói lòa. Ngay giữa trung tâm hỗn loạn ấy, Tần Mặc vẫn đứng vững, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự bình tĩnh đáng sợ, dù cánh tay hắn vẫn còn rỉ máu từ một vết thương cũ. Linh Thạch trong lòng bàn tay hắn, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, run rẩy không ngừng, như một trái tim nhỏ bé đang đập loạn nhịp trong lồng ngực của một sinh linh yếu ớt.
Trưởng Lão Minh Không, vẻ mặt vừa giận dữ vừa kinh ngạc, vẫn đang cố gắng thúc giục pháp khí của mình, chiếc đĩa vàng kim xoay tít trên không trung. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi y vận linh lực, chiếc đĩa lại phát ra những âm thanh rít gào chói tai, linh lực phóng ra yếu ớt và hỗn loạn một cách khó hiểu. Y không tài nào lý giải được sự bất ổn này, càng khiến y thêm phần căm phẫn.
Đúng lúc đó, từ phía sau Minh Không, hai đạo thân ảnh cường đại như hai ngọn núi nhỏ, lao tới với tốc độ kinh hồn. Chúng là những tu sĩ cấp cao của Thiên Diệu Tông, linh lực cuồn cuộn như sóng thần, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển. Hào quang bao quanh chúng không phải là thứ ánh sáng thanh khiết của linh lực bình thường, mà là thứ khí tức hung hãn, cuồng bạo, như thể chúng đã hấp thụ và bóp méo linh lực để đạt đến cực hạn sức mạnh. Ánh mắt chúng tràn đầy sự khinh miệt và sát ý, thẳng tắp nhắm vào Tần Mặc và Linh Thạch.
"Kẻ phản đồ! Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi Thiên Diệu Tông sao? Bắt lấy chúng!" Trưởng Lão Minh Không gầm lên, giọng nói khàn đặc vì uất ức, như một tiếng sét đánh ngang tai, mang theo uy áp kinh khủng của một cường giả. Y không quan tâm đến sự bất ổn của pháp khí nữa, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc chiến.
Tô Lam, với mái tóc đen dài bay phấp phới trong gió đêm, thân hình thanh tú nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc. Nàng không chút do dự, thanh kiếm cổ đeo bên hông đã nằm gọn trong tay tự lúc nào. Kiếm quang màu xanh lam nhạt lóe lên, rực rỡ như một dải ngân hà thu nhỏ, vẽ nên những đường cong tuyệt đẹp, uyển chuyển mà chết chóc. “Ngươi đừng hòng động vào hắn!” Giọng nàng sắc lạnh, kiên quyết, không còn chút e dè nào của một đệ tử tông môn đối với trưởng lão. Nàng lao thẳng vào một trong hai cường giả Thiên Diệu Tông, kiếm pháp Thanh Vân Tông tinh diệu được thi triển đến mức tận cùng. Mỗi chiêu kiếm của nàng đều mang theo sức mạnh của mây và gió, nhẹ nhàng mà thấu xương, trực diện đối đầu với luồng linh lực cuồng bạo của đối thủ. Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng linh lực va chạm ầm ĩ như sấm rền, khiến bụi đất tung bay mịt mù, tầm nhìn bị che khuất.
Cùng lúc đó, Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, gầm lên một tiếng dài uy dũng, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành bằng xương thịt, lao vào cường giả còn lại. Nó không có kiếm khí hoa lệ hay linh lực bùng nổ, nhưng móng vuốt sắc nhọn như thép, răng nanh như dao găm, cùng với sức mạnh cuồng bạo của một thần thú, khiến cường giả kia phải chật vật chống đỡ. Hắc Phong lao tới, cắn xé, hất văng, tạo ra những đợt sóng xung kích khiến mặt đất rung chuyển. Tiếng gầm gừ của nó hòa lẫn với tiếng linh lực bùng nổ, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Tần Mặc đứng đó, như một cái cây cổ thụ vững chãi giữa tâm bão. Hắn không tham gia trực tiếp vào cuộc chiến khốc liệt của Tô Lam và Hắc Phong, nhưng đôi mắt hắn lại không ngừng quan sát, cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh lực đang giao tranh, sự hung hãn và kiêu ngạo của những kẻ săn đuổi, và cả nỗi sợ hãi tột cùng của Linh Thạch trong tay hắn. Nó run rẩy không ngừng, ánh sáng mờ ảo của nó càng lúc càng yếu ớt, như thể nó đang bị những luồng linh lực cuồng bạo này bóp nghẹt.
"Sợ hãi... khao khát được bảo toàn... Ta nghe thấy ngươi." Tần Mặc thầm nhủ trong tâm trí, một làn sóng trấn an nhẹ nhàng truyền từ lòng bàn tay hắn vào Linh Thạch. Hắn hiểu rằng, sức mạnh linh lực của hắn không thể sánh bằng những cường giả kia, nhưng hắn có một vũ khí khác, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về "vật tính" và "ý chí tồn tại".
Ánh trăng lạnh lẽo vẫn bao trùm chiến trường, nhưng giờ đây nó dường như bị nuốt chửng bởi những luồng sáng rực rỡ từ linh lực. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi, mùi linh lực cháy khét nồng nặc trong không khí. Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận từng luồng gió đêm mang theo những âm thanh của sự sống và cái chết. Hắn biết, trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đối đầu về triết lý, về con đường mà vạn vật nên đi. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người bảo vệ con đường của sự cân bằng, của bản chất nguyên thủy.
***
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Tô Lam và Hắc Phong đã tạo ra một khe hở. Kiếm quang của Tô Lam như một dải lụa mềm mại mà sắc bén, quấn lấy cường giả Thiên Diệu Tông, khiến y không thể thoát ra. Hắc Phong gầm lên, dùng thân mình chặn đứng một đòn tấn công khác, đẩy lùi cường giả còn lại. Đúng lúc đó, Tần Mặc lùi lại ba bước, tay hắn vẫn đặt chặt lên Linh Thạch. Hắn nhắm mắt, không phải vì muốn trốn tránh, mà là để tập trung hoàn toàn vào năng lực độc đáo của mình.
Thế giới bên ngoài, với tiếng gầm thét, tiếng kiếm khí, tiếng linh lực va chạm, dường như tan biến. Trong tâm trí Tần Mặc, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và những rung động tinh tế của Linh Thạch. Hắn không chỉ cảm nhận nỗi sợ hãi của nó, mà còn đi sâu hơn, vào những ký ức nguyên thủy nhất mà viên đá mang trong mình – những ký ức về Kỷ Nguyên Khai Sáng.
Trước mắt hắn, không còn là con đường đầy bụi và máu, mà là một thế giới trong trẻo, thuần khiết đến lạ lùng. Hắn "nhìn thấy" những dòng sông chảy xiết, những ngọn núi sừng sững, những cánh rừng bạt ngàn, tất cả đều mang trong mình một "ý chí tồn tại" đơn thuần, mạnh mẽ. Những dòng linh khí dồi dào, thanh khiết uốn lượn như những dải lụa mỏng manh, không bị gò bó, không bị ép buộc phải "lên tiên". Vạn vật ở đó chỉ đơn giản là "tồn tại", không tranh giành, không tham lam. Một cây cổ thụ không muốn hóa thành người, một dòng suối không khao khát bay lên trời, chúng chỉ muốn là chính mình, an nhiên và tự tại. Đó là sự thuần khiết của "Vạn Vật Ý Chí" thuở sơ khai, trước khi khái niệm "thăng tiên" trở thành một ám ảnh, một sự cưỡng ép.
Hắn cảm nhận được sự bình yên sâu thẳm từ những ký ức đó, một sự bình yên mà thế giới Huyền Vực hiện tại đã đánh mất. Linh Thạch, với tư cách là một "người giữ ghi chép" của Kỷ Nguyên Khai Sáng, đã hấp thụ và lưu giữ trọn vẹn sự thuần khiết ấy. Nỗi sợ hãi của nó không chỉ là sợ hãi cái chết, mà là sợ hãi sự biến chất, sự bị "khai linh cưỡng ép" đến mức đánh mất đi bản chất nguyên thủy, giống như những gì đã xảy ra với nhiều pháp khí và linh vật khác trong tay các tu sĩ.
Tần Mặc truyền một luồng ý chí trấn an vào Linh Thạch, không phải là linh lực, mà là sự thấu hiểu, là sự đồng cảm. "Hãy bình yên... Hãy là chính mình... Đừng sợ hãi sự thay đổi... Ta sẽ bảo vệ ngươi, bảo vệ bản chất nguyên thủy của ngươi." Lời thì thầm vô thanh của hắn như một làn gió mát lành, xoa dịu nỗi sợ hãi tột cùng của Linh Thạch. Năng lượng hỗn loạn trong viên đá dần lắng xuống, những rung động yếu ớt của nó trở nên ổn định, vững chắc hơn. Ánh sáng mờ ảo của Linh Thạch không còn run rẩy, mà trở nên dịu nhẹ, lan tỏa một thứ khí tức an lành, thuần khiết.
Từ Tần Mặc, một làn sóng năng lượng trấn định, nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh. Nó không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một sự kết nối sâu sắc với "ý chí tồn tại" của mọi vật thể. Những hạt bụi li ti trên không trung, những viên đá dăm dưới chân, ngọn cỏ dại bám vào kẽ nứt, tất cả đều "lắng nghe" lời trấn an của Tần Mặc. Chúng không có linh trí cao, nhưng chúng có một "vật tính", một khao khát đơn giản: được tồn tại, được yên bình, không bị xáo trộn. Làn sóng trấn định này bao phủ lấy Linh Thạch, che giấu sự hiện diện của nó khỏi sự dò xét của những tu sĩ đang giao tranh. Ngay cả những cường giả Thiên Diệu Tông cũng không thể cảm nhận được dao động linh lực của Linh Thạch nữa, bởi nó đã hòa vào sự yên bình của vạn vật xung quanh.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Tần Mặc không chỉ trấn an Linh Thạch mà còn "nghe" được ý chí của cát bụi, của những viên đá ven đường, của ngọn cỏ dại. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của chúng khi bị giày xéo bởi những trận chiến, sự chán ghét của chúng đối với những luồng linh lực cuồng bạo đang tàn phá môi trường. Hắn thấu hiểu khao khát mãnh liệt được giữ gìn sự tồn tại bình dị, không bị biến chất, không bị ép buộc phải trở thành một "vật" khác. Đây không phải là sự yếu đuối, mà là sự mạnh mẽ của bản nguyên, một sự kháng cự âm thầm nhưng kiên định. Tần Mặc đã hấp thụ sự thuần khiết đó, không phải để tăng cường linh lực, mà để củng cố triết lý của mình, để hiểu rõ hơn về con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Hắn biết, đây chính là chìa khóa để đối phó với những kẻ săn đuổi, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thật, bằng sự thấu hiểu bản chất của vạn vật.
***
Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn không còn vẻ trầm tư thụ động, mà thay vào đó là sự tinh anh, sắc bén của một chiến lược gia, một người đã nhìn thấu bản chất của cuộc chiến. Hắn đứng đó, giữa vòng vây của những cường giả, nhưng lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác biệt – khí chất của một người điều khiển, chứ không phải kẻ bị động.
Hắn không có linh lực cuồn cuộn như sóng thần, không có kiếm khí sắc bén như Tô Lam, cũng không có sức mạnh hoang dã như Hắc Phong. Nhưng hắn có một thứ mà không ai trong số họ có: sự thấu hiểu sâu sắc về "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn nhận ra rằng, những "vật" xung quanh, dù nhỏ bé đến đâu, từ viên đá dưới chân đến ngọn cỏ dại ven đường, từ hạt bụi trong không khí đến những dòng chảy ngầm trong lòng đất, đều có một "ý chí" riêng. Chúng khao khát được yên bình, được giữ gìn bản chất, không bị xáo trộn bởi cuộc chiến vô nghĩa này.
Tần Mặc không dùng linh lực để tấn công trực diện, mà âm thầm "kêu g���i" các "vật tính" xung quanh. Đây không phải là một pháp thuật phô trương, mà là một sự giao tiếp tinh tế, một sự đồng điệu giữa ý chí của hắn và ý chí của vạn vật. Hắn "nói" với những viên đá nhỏ, "yêu cầu" chúng lăn xuống đúng lúc. Hắn "thổi" vào bụi đất, "hướng dẫn" chúng bốc lên thành những màn che phủ tầm nhìn của Hắc Thiết Vệ. Hắn "cảm nhận" những ngọn cỏ dại, "khiến" chúng trở nên dai dẳng hơn, vướng víu bước chân của các cường giả Thiên Diệu Tông.
Những viên đá nhỏ như những hạt sương đêm, bỗng nhiên lăn xuống từ triền dốc, tạo thành một lớp trơn trượt dưới chân Hắc Thiết Vệ, khiến chúng chật vật giữ thăng bằng. Bụi đất trên đường, vốn đã bị linh lực khuấy động, nay bỗng cuồn cuộn bốc lên, không phải theo hướng gió, mà theo một dòng chảy kỳ lạ, tạo thành những màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn của những kẻ đang truy đuổi. Những ngọn cỏ dại, vốn yếu ớt, bỗng trở nên cứng cáp và dai dẳng lạ thường, như những sợi dây vô hình quấn lấy cổ chân của các cường giả, làm chậm lại tốc độ tấn công của họ.
Tần Mặc không tạo ra sát thương lớn, không gây ra những vụ nổ linh lực chói lòa. Thay vào đó, hắn tạo ra sự rối loạn, sự bất ngờ, làm suy yếu tinh thần và tốc độ của đối phương một cách khó hiểu. Hắc Thiết Vệ, vốn quen với những trận chiến trực diện, nơi sức mạnh linh lực quyết định tất cả, giờ đây hoàn toàn bối rối. Chúng không thể hiểu tại sao những thứ tầm thường như bụi và đá lại có thể gây cản trở lớn đến vậy.
Tô Lam, đang chiến đấu kịch liệt với cường giả Thiên Diệu Tông kia, kiếm quang vẫn rực rỡ, nhưng nàng đã nhận ra sự thay đổi tinh tế trong chiến trường. Nàng thấy Tần Mặc không hề phô trương sức mạnh, không hề tung ra một chiêu thức nào, nhưng lại tạo ra những hiệu ứng khó hiểu, khiến đối thủ của nàng và Hắc Phong phải chật vật. Nàng thấy cường giả trước mặt mình bỗng nhiên loạng choạng vì dẫm phải một viên đá nhỏ, hoặc bị một làn bụi bất ngờ che mắt, khiến kiếm khí của y chệch hướng. Một nụ cười nhẹ nở trên môi Tô Lam, một nụ cười hiếm hoi giữa trận chiến khốc liệt. Nàng hiểu rằng đây chính là "con đường" của Tần Mặc, không phải là con đường của linh lực, mà là con đường của sự thấu hiểu, của "cân bằng bản chất". Nàng không còn chút nghi ngờ nào, và ngay lập tức, nàng bắt đầu phối hợp ăn ý hơn với những "can thiệp" của hắn. Mỗi khi Tần Mặc tạo ra một khe hở nhỏ, một sự mất tập trung của đối thủ, nàng sẽ tận dụng ngay lập tức, kiếm chiêu trở nên sắc bén và hiệu quả hơn gấp bội.
Trưởng Lão Minh Không, đang cố gắng điều khiển pháp khí của mình một cách vô vọng, bỗng nhiên cảm thấy một sự hỗn loạn kỳ lạ trong không khí. Linh khí xung quanh dường như không còn tuân theo quy luật tự nhiên, mà bị bẻ cong, bị nhiễu loạn bởi một thứ sức mạnh vô hình. "Cái quái gì thế này? Linh khí nơi đây... sao lại hỗn loạn đến vậy? Có quỷ!" Giọng y đầy bối rối, pha lẫn sự tức giận và một chút sợ hãi. Y đã từng chứng kiến nhiều loại tà thuật, nhưng chưa bao giờ thấy một loại năng lực nào có thể điều khiển vạn vật một cách tinh vi và khó lường đến vậy. Y không thể nhìn thấy nguồn gốc của sự hỗn loạn, không thể cảm nhận được dao động linh lực của Tần Mặc, nhưng y biết, đó chính là nguyên nhân.
Sự bối rối của Minh Không càng dâng cao, và y càng cố gắng thúc giục pháp khí của mình. Tuy nhiên, chiếc đĩa vàng kim, vốn đã bị "ý chí tồn tại" của nó chống đối dưới sự "xoa dịu" của Tần Mặc, giờ đây càng trở nên bất ổn. Những tia sáng chói lòa lại mờ đi, tiếng rung động trở nên yếu ớt hơn. Minh Không không biết rằng, hắn đang đối đầu với một loại sức mạnh hoàn toàn khác, một sự thật đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng.
Tần Mặc đứng đó, giữa trận chiến, nhưng tâm trí hắn lại vô cùng tĩnh lặng. Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng sự thật, bằng sự thấu hiểu. Mỗi hạt bụi bay lên, mỗi viên đá lăn xuống, mỗi ngọn cỏ vướng víu đều là một lời thì thầm của bản nguyên, một sự kháng cự thầm lặng chống lại sự cưỡng ép. Hắn biết, những gì hắn đang làm không phải là phá hoại, mà là trả lại sự cân bằng cho vạn vật, cho phép chúng được là chính mình, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này. Ánh mắt hắn hướng về phía Minh Không, không một chút sợ hãi, chỉ có sự kiên định và một chút tiếc nuối cho những kẻ đã mù quáng theo đuổi con đường "thăng tiên" cực đoan, quên đi bản chất thực sự của tồn tại. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, hắn dùng sự thật để đánh thức, để kháng cự. Và sự thật ấy, đôi khi, còn đáng sợ hơn bất kỳ linh lực nào.
Nhận thấy sự bế tắc khó hiểu, sự giận dữ của Trưởng Lão Minh Không bùng lên dữ dội. Y không thể chịu đựng được sự bất lực này. Y gầm lên một tiếng, linh lực trong cơ thể y như cuồng phong bão táp, toàn bộ pháp khí trên người y cùng lúc phát sáng, không còn là chiếc đĩa vàng kim đơn lẻ nữa, mà là hàng loạt bảo vật khác được y mang theo, tất cả cùng được kích hoạt, chuẩn bị cho một đòn tấn công quy mô lớn hơn, hủy diệt hơn. Y không còn muốn bắt sống Tần Mặc hay Linh Thạch nữa, y chỉ muốn phá hủy mọi thứ đang cản trở y, kể cả khi điều đó có nghĩa là phải nghiền nát cả con đường cổ đạo này.
Tần Mặc cảm nhận được luồng linh lực cuồng bạo đang dâng lên từ Minh Không, một luồng sức mạnh hủy diệt vượt xa những gì hắn từng thấy. Hắn biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.