Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 215: Giữa Giáo Điều Và Ý Chí: Tiếng Gọi Từ Thạch Linh

Tiếng gầm giận dữ của Trưởng Lão Minh Không vang vọng, xé toang không khí căng thẳng đang bao trùm. Không đợi một lời hồi đáp, luồng linh lực từ y bùng nổ, không còn là những đợt tấn công dò xét mà là một thác lũ hủy diệt, mang theo căm hờn và bẽ bàng. Hai cường giả Thiên Diệu Tông cũng không ngần ngại, linh lực đồng loạt tuôn trào, cùng với hàng chục Hắc Thiết Vệ như những cỗ máy chiến tranh vô tri, tạo thành một mũi tên khổng lồ, lao thẳng vào Tô Lam và Linh Thạch. Mùi linh lực nồng nặc, tanh tưởi như máu, hòa quyện với mùi đất ẩm sau trận mưa lất phất, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Gió lạnh từ đỉnh núi thổi xuống, rít lên từng hồi như tiếng kêu oan của vạn vật sắp bị nghiền nát.

Tần Mặc, với ánh mắt kiên định đến lạ thường, phản ứng nhanh như chớp. Hắn không hề né tránh, mà chỉ khẽ đẩy Tô Lam sang một bên, tránh khỏi mũi nhọn của đòn tấn công chính. Hành động ấy vừa dứt, bàn tay hắn đã đặt lên viên Linh Thạch đang phát ra ánh sáng mờ ảo. Ngay lập tức, một rung động lan truyền từ lòng bàn tay Tần Mặc vào viên đá. Linh Thạch, vốn đang run rẩy yếu ớt trước áp lực của linh lực cuồn cuộn, bỗng dưng tỏa ra một vầng sáng mạnh hơn, dù vẫn còn rất mong manh. Vầng sáng ấy không rực rỡ chói lọi, mà là một thứ ánh sáng nội tại, như ngọn lửa của một ý chí kiên cường đang bừng lên từ vực sâu của sự tồn tại. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt, không chứa đựng sự tấn công, mà chỉ thuần túy là một tấm khiên vô hình, một sự phản kháng thầm lặng nhưng đầy uy lực.

Đòn tấn công của Minh Không và các đệ tử va chạm vào vầng sáng đó. Không có tiếng nổ long trời lở đất như người ta vẫn tưởng tượng khi hai luồng sức mạnh đối đầu. Thay vào đó, linh lực hùng hậu của Thiên Diệu Tông như va vào một bức tường vô hình, không thể xuyên thủng, nhưng cũng không thể bị hấp thụ hay phản lại. Nó giống như một dòng nước dữ dội đột nhiên gặp phải một vật cản không thể phá vỡ, chỉ có thể cuộn xoáy, rít gào rồi tự tan rã thành những luồng khí vô hại, bay tán loạn trong không trung. Linh Thạch vẫn đứng vững, vầng sáng mờ ảo của nó dường như còn trở nên trong trẻo hơn sau mỗi đợt va chạm, như thể nó đang thanh lọc chính những tạp chất của linh lực hỗn loạn.

“Grừrrr!” Hắc Phong gầm lên một tiếng trầm đục, uy dũng, không chút sợ hãi. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ hung tợn. Nó không trực tiếp đối đầu với Minh Không, mà như một mũi tên đen tuyền, lao vào đám Hắc Thiết Vệ đang tiến tới. Bộ lông đen nhánh của nó lướt qua như một bóng ma, móng vuốt sắc nhọn không ngừng vồ vập, cắn xé. Tiếng kim loại va chạm leng keng, tiếng giáp sắt kêu lạch cạch vang lên liên hồi. Hắc Phong không có ý định giết chóc, mà chỉ dùng tốc độ và sức mạnh của mình để quấy rối, chia cắt đội hình, tạo ra sự hỗn loạn trong hàng ngũ của Thiên Diệu Tông. Các Hắc Thiết Vệ, vốn vô cảm như những cỗ máy, giờ đây cũng phải luống cuống chống đỡ, không thể tạo thành một mũi nhọn tấn công hiệu quả. Chúng như những con rối bị cắt dây, loạng choạng và mất phương hướng trước sự nhanh nhẹn đến kinh ngạc của Hắc Phong.

Tô Lam, sau khi bị Tần Mặc đẩy ra, lảo đảo lùi lại vài bước. Nàng chưa kịp định thần thì đã chứng kiến cảnh tượng khó tin đó. Đòn tấn công hủy diệt của tông môn nàng, thứ mà nàng đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần san bằng mọi thứ, lại bị hóa giải một cách nhẹ nhàng như vậy. Nàng nhìn Tần Mặc, người đang nhắm nghiền mắt, gương mặt thanh tú toát lên vẻ tập trung cao độ, đôi môi mấp máy như đang thầm thì điều gì đó với Linh Thạch. Hắn không dùng linh lực, không dùng pháp thuật, chỉ dùng một cử chỉ nhẹ nhàng, một sự kết nối sâu sắc mà nàng không thể nào lý giải nổi.

“Minh Không! Ngươi dám...!” Tô Lam bật thốt, nhưng lời nói của nàng bị nghẹn lại. Nàng muốn chất vấn Minh Không vì đã tấn công nàng, nhưng hơn thế, nàng muốn hỏi y rằng y có thực sự hiểu điều gì đang diễn ra không. Sự giận dữ, sự bàng hoàng và một nỗi sợ hãi mơ hồ đan xen trong lòng nàng. Nàng sợ cho chính Minh Không, cho Thiên Diệu Tông, cho tất cả những gì nàng từng tin tưởng.

Trưởng Lão Minh Không nhìn cảnh tượng đó, vẻ mặt đầy sự giận dữ pha lẫn bất ngờ. Y không ngờ Tần Mặc lại có thể chống đỡ được đòn tấn công đó. Vầng sáng yếu ớt của Linh Thạch không hề mang theo linh lực, nhưng lại kiên cố đến mức không thể công phá. Nó không giống bất kỳ loại pháp bảo hay trận pháp phòng ngự nào y từng thấy. Nó giống như một sự tồn tại thuần túy, không thể bị bóp méo hay hủy diệt bằng linh lực. Ánh mắt y sắc như dao, quét qua Tần Mặc, rồi dừng lại ở Tô Lam.

“Kẻ phản bội tông môn! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu muội của mình!” Giọng Minh Không lạnh lẽo như băng giá, từng chữ thốt ra đều mang theo sát ý. Y không còn quan tâm đến việc bắt sống Tô Lam nữa. Trong mắt y, nàng đã trở thành một kẻ phản đồ, một nỗi ô nhục cần phải bị thanh tẩy. Y nhếch mép, một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi. "Dù ngươi có chống đỡ được đòn này, ngươi không thể chống đỡ mãi. Sức mạnh của Thiên Diệu Tông không phải là thứ mà một kẻ phàm nhân và một vật vô tri có thể thách thức!" Y gầm lên, chuẩn bị một đòn tấn công mới, mạnh mẽ hơn, hủy diệt hơn, quyết không để Tần Mặc có cơ hội phản ứng. Y không biết, chính lúc này, Tô Lam đã không còn đứng về phía y nữa.

***

Trong khoảnh khắc đòn tấn công của Trưởng Lão Minh Không va chạm với tấm khiên ánh sáng mờ ảo của Linh Thạch, một luồng sóng chấn động vô hình lan tỏa. Nó không phải là một làn sóng linh lực, mà là một thứ gì đó tinh tế hơn, sâu sắc hơn, như một tiếng vọng từ thuở sơ khai của vạn vật. Tô Lam, đang đứng gần Linh Thạch nhất, cảm nhận rõ rệt luồng sóng ấy truyền thẳng vào tâm trí mình, xuyên qua mọi lớp phòng ngự linh lực mà nàng đã dựng lên theo bản năng.

Đó là một cảm giác yếu ớt, cổ xưa, không lời nhưng rõ ràng, như tiếng thở dài của thời gian, như sự thì thầm của một ngàn năm tĩnh lặng. Nó không phải là sự sợ hãi, cũng không phải là sự giận dữ, mà là một khát khao mãnh liệt đến nhói lòng: khát khao được tồn tại nguyên bản. Nó là ý chí của một hòn đá, của một phần linh khí cổ xưa, muốn được là chính nó, không bị bẻ cong, không bị biến chất, không bị ép buộc phải "thăng tiên", không bị "khai linh" để trở thành một công cụ hay một vật phẩm tu luyện. Nó là sự kiên định qua hàng ngàn năm, sự mệt mỏi nhưng không muốn bị bẻ cong, một khát khao được tồn tại như một phần tự nhiên của thế giới, không hơn không kém.

Tô Lam cảm thấy toàn thân mình run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự chấn động sâu sắc đến tận linh hồn. Những lời dạy của tông môn, những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng từ thuở ấu thơ, về "linh vật vô tri", về "khai linh" để tăng cường sức mạnh, về con đường "thăng tiên" là mục đích tối thượng của vạn vật, tất cả bỗng chốc sụp đổ. Nó giống như một bức tường vững chắc mà nàng đã tin tưởng suốt đời đột nhiên tan biến thành hư vô, để lộ ra một chân trời hoàn toàn khác, một chân trời mà nàng chưa từng dám hình dung.

“Không thể nào… Đây là… ý chí?” Tô Lam thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy. “Một ý chí yếu ớt… nhưng rõ ràng… Không phải vô tri… Tông môn đã sai sao?” Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí nàng, không chỉ là một câu hỏi mà là một tiếng gầm thét, xé nát mọi giáo điều đã ràng buộc nàng. Nàng đã được dạy rằng linh vật không có ý thức, rằng chỉ có tu sĩ mới có thể đạt được sự vĩnh hằng. Nhưng giờ đây, một viên đá, một thứ mà mọi người vẫn coi là "vô tri vô giác", lại đang truyền cho nàng một ý chí mạnh mẽ đến thế, một khát khao tồn tại thuần khiết đến thế.

Nàng ngước nhìn Tần Mặc. Hắn vẫn nhắm mắt, gương mặt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, đôi môi vẫn mấp máy như đang giao tiếp với Linh Thạch. Lúc này, nàng mới thực sự hiểu. Hiểu rằng hắn không hề nói dối. Hiểu rằng năng lực của hắn không phải là sức mạnh để hủy diệt, mà là sự thấu hiểu, sự lắng nghe. Hắn không chiến đấu chống lại vạn vật, hắn hòa mình vào chúng. Hắn không ép buộc chúng, hắn tôn trọng chúng.

Khi Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn nhìn Tô Lam đầy sự trấn an, như thể hắn đã biết được tất cả những gì nàng vừa trải qua. Nụ cười nhẹ trên môi hắn không phải là sự đắc thắng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một lời mời gọi đến một con đường khác.

“Nó đang nói với chúng ta,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. “Về bản chất… và sự tự do. Về quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành thứ gì khác.”

Mỗi lời Tần Mặc nói đều như một nhát búa giáng vào những định kiến cũ kỹ trong tâm trí Tô Lam, đồng thời là một tia sáng soi rọi con đường mới. Nàng đã từng tin rằng "thăng tiên" là mục đích tối thượng. Nhưng nếu "thăng tiên" đồng nghĩa với việc bóp méo bản chất, hủy hoại sự tự do của vạn vật, thì đó còn là "thăng tiên" sao? Hay đó chỉ là một sự nô dịch dưới một cái tên hoa mỹ hơn?

Trong khoảnh khắc ấy, Tô Lam cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực. Mệt mỏi với những cuộc tranh đoạt, mệt mỏi với những giáo điều khô khan, mệt mỏi với việc luôn phải truy cầu một thứ sức mạnh mà nàng chưa bao giờ thực sự hiểu ý nghĩa của nó. Nhưng đi cùng với sự mệt mỏi đó là một sự thanh thản chưa từng có. Nàng đã tìm thấy một chân lý đơn giản hơn, nhưng lại sâu sắc hơn vạn lần: sự tôn trọng bản chất.

Sự thay đổi trong niềm tin của nàng không còn là sự nghi ngờ mơ hồ, mà là một sự xác tín vững chắc. Nàng đã được chứng kiến, được cảm nhận, được thấu hiểu. Giờ đây, nàng không còn là một tu sĩ mù quáng chạy theo con đường của Thiên Diệu Tông. Nàng là Tô Lam, một người đã nhìn thấy ánh sáng của một chân lý khác. Một sự kiên định mới, mạnh mẽ hơn bất kỳ linh lực nào, đang hình thành trong tâm hồn nàng. Nó không chỉ là sự ủng hộ Tần Mặc, mà là sự bảo vệ một điều gì đó thiêng liêng hơn: bản chất của vạn vật và quyền được tự do tồn tại của chúng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ của toàn bộ Thiên Diệu Tông, nhưng nàng không hối hận. Bởi vì, nàng đã chọn đứng về phía sự thật, về phía bản chất.

***

Khi Tô Lam còn đang chìm đắm trong sự chấn động nội tâm và một sự giác ngộ mới mẻ, tiếng gầm của Trưởng Lão Minh Không lại vang lên, xé tan không gian hỗn loạn. Y không còn kiên nhẫn. Đòn tấn công ban nãy chỉ là một lời cảnh cáo, một sự thăm dò. Giờ đây, y đã nhìn thấy sự bướng bỉnh đến khó chịu của Tần Mặc và sự dao động rõ ràng trong ánh mắt của Tô Lam. Y không cho phép bất kỳ sự yếu mềm hay phản bội nào tồn tại.

“Tiến lên! Kẻ nào cản đường, kể cả kẻ phản bội, đều là địch!” Minh Không gầm lên, giọng nói vang vọng khắp thung lũng, mang theo uy áp khủng khiếp của một cường giả. Hàng chục Hắc Thiết Vệ, cùng với hai cường giả Thiên Diệu Tông còn lại, như nhận được hiệu lệnh tối thượng, đồng loạt lao tới. Linh lực cuồn cuộn như sóng thần, pháp khí lấp lánh hung quang, tạo thành một cơn bão thép và linh lực trực chỉ Tần Mặc, Tô Lam và Linh Thạch. Mùi linh lực nồng nặc đến nghẹt thở, hòa lẫn với mùi đất ẩm, mùi gỗ từ Làng Mộc Thạch gần đó, và một mùi khét lẹt đặc trưng của những pháp thuật cường đại sắp được thi triển. Tiếng gió rít qua núi càng trở nên dữ dội, như tiếng khóc than của thiên địa trước một cuộc xung đột không thể tránh khỏi.

Tuy nhiên, Tô Lam đã không còn là Tô Lam của vài khắc trước. Sự giằng xé nội tâm đã qua đi, để lại một sự kiên định vững chắc trong tâm hồn nàng. Nàng không lùi bước. Thay vào đó, nàng rút thanh Vô Danh Kiếm cổ xưa ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng về phía những kẻ đang lao tới. Thanh kiếm vốn đã đi cùng nàng bao năm tháng, giờ đây như được truyền thêm một luồng sinh khí mới, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt, không chói lọi nhưng sắc bén đến lạ thường.

“Ta sẽ không để các người làm hại nó! Ngươi không hiểu bản chất của vạn vật!” Tô Lam cất tiếng, giọng nói nàng không còn vẻ do dự hay bối rối, mà thay vào đó là sự dứt khoát, mạnh mẽ, vang vọng trong không khí hỗn loạn. Ánh mắt phượng của nàng lóe lên tia sáng kiên cường, không chút sợ hãi. Nàng đã chọn. Nàng đã chọn đứng về phía Tần Mặc, về phía Linh Thạch, về phía chân lý mà nàng vừa cảm nhận được. Hành động này không chỉ là sự bảo vệ Tần Mặc hay Linh Thạch, mà còn là sự bảo vệ chính bản thân nàng, bảo vệ niềm tin mới mẻ vừa nảy mầm trong tâm hồn nàng. Nàng biết rõ hậu quả của sự lựa chọn này, nhưng nàng không hối tiếc.

Đúng lúc đó, một thân hình cường tráng, đôi tay chai sạn, xuất hiện từ bìa rừng, bước ra khỏi những tán cây cổ thụ của Làng Mộc Thạch. Đó là Thiết Mộc, người lãnh đạo làng mộc, một người đàn ông với mái tóc đen pha bạc, khuôn mặt cương nghị và đôi mắt sắc sảo. Ông ta vẫn mặc chiếc áo vải thô quen thuộc, và trên vai là cây rìu gỗ mà ông ta dùng để đẽo gọt những thân cây hàng ngày. Ông ta không có linh lực, không có khí chất tu sĩ, nhưng sự xuất hiện của ông ta lại mang đến một cảm giác tĩnh lặng kỳ lạ giữa chiến trường hỗn loạn.

Đôi mắt của Thiết Mộc quét qua chiến trường, dừng lại ở Tần Mặc và Linh Thạch, rồi đến Tô Lam đang vung kiếm. Ông ta không nhìn vào linh lực cuồn cuộn hay những pháp khí lấp lánh, mà dường như nhìn thẳng vào "ý chí tồn tại" của mọi vật xung quanh. Ông ta đã cảm nhận được sự bất thường trong 'ý chí của đất và gỗ' quanh đây từ trước, một sự hỗn loạn chưa từng có. Giờ đây, ông ta nhìn thấy Linh Thạch đang phát ra ánh sáng mờ ảo, và Tần Mặc đang giao tiếp với nó.

“Ý chí… đang dao động… và được lắng nghe… không phải vô tri…” Thiết Mộc lẩm bẩm, giọng nói trầm đục như tiếng gỗ mục. Ông ta không nói lớn, nhưng lời nói của ông ta dường như hòa vào tiếng gió, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc mà không ai trong số các tu sĩ Thiên Diệu Tông có thể hiểu được. Ông ta không thể nhìn thấy "ý chí" như Tần Mặc, nhưng ông ta cảm nhận được nó, thông qua sự kết nối bền bỉ của người thợ mộc với thiên nhiên. Ông ta nhìn Tần Mặc, ánh mắt lộ rõ vẻ hiếu kỳ và trầm tư. Ông ta không hiểu Tần Mặc là ai, nhưng ông ta cảm nhận được sự chân thành và khác biệt trong cách hắn đối xử với vạn vật.

Trưởng Lão Minh Không nhìn thấy Thiết Mộc, nhưng y không để tâm. Trong mắt y, đó chỉ là một phàm nhân vô tri, một kẻ không đáng bận tâm giữa trận chiến của những cường giả. Y không nhận ra rằng, chính sự xuất hiện của Thiết Mộc, và khả năng cảm nhận của ông ta, đã gieo mầm cho một sự thay đổi lớn hơn trong tương lai. Y chỉ tập trung vào việc tiêu diệt Tần Mặc và Tô Lam, những kẻ đã dám thách thức uy quyền của Thiên Diệu Tông.

Tần Mặc, trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn quét qua Thiết Mộc, khẽ gật đầu một cách khó nhận ra, như một sự chào hỏi thầm lặng giữa những người cùng tần số. Sau đó, hắn nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn đầy sự tin tưởng và một chút lo lắng.

“Giữ vững!” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn vang lên đủ để Tô Lam nghe thấy giữa tiếng ồn ào. Hắn không nói thêm gì nữa. Bàn tay hắn lại một lần nữa đặt lên Linh Thạch, và lần này, ánh sáng từ Linh Thạch không chỉ là một tấm khiên phòng ngự. Nó bắt đầu dao động mạnh hơn, không còn mờ ảo nữa mà trở nên trong suốt, như một viên ngọc thạch đang phản chiếu toàn bộ thế giới xung quanh. Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn thân hắn dường như hòa làm một với Linh Thạch, với đất, với gió, với tất cả vạn vật. Một luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ hơn bao giờ hết bắt đầu lan tỏa từ hắn, không chỉ để chống đỡ, mà để chuẩn bị cho một động thái lớn hơn, một sự phản kháng không dựa vào linh lực, mà dựa vào chính bản chất của vạn vật, một sự phản kháng mà không ai trong Thiên Diệu Tông có thể lường trước được. Cuộc chiến này, đối với Tần Mặc, không phải là để giành chiến thắng bằng cách hủy diệt đối thủ, mà là để bảo vệ một chân lý, để khẳng định quyền được tồn tại nguyên bản của vạn vật. Và giờ đây, hắn không còn đơn độc nữa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free