Vạn vật không lên tiên - Chương 216: Bản Ngã Cổ Xưa: Khi Đá Lên Tiếng
Giữa không trung, linh khí cuồng bạo va đập như sóng thần đổ ập, tạo nên một trường lực vô hình đẩy lùi mọi vật xung quanh. Lời tuyên chiến ngầm của Tô Lam đã châm ngòi cho một cơn thịnh nộ không thể kìm hãm từ Trưởng Lão Minh Không. Y, với khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ, giơ cao quyền trượng, linh lực từ cơ thể già nua nhưng hùng mạnh tuôn trào như thác lũ, hòa vào luồng khí xoáy lốc đang dần hình thành trên đỉnh đầu.
“Nghịch đồ! Ngươi đã tự chọn con đường chết!” Giọng y vang vọng, đanh thép và đầy sát khí, xuyên thấu qua tiếng gió rít và linh lực cuồng loạn. “Thiên Diệu Tông sẽ không dung thứ kẻ phản bội!”
Ngay lập tức, hàng chục tu sĩ Thiên Diệu Tông, vốn đã sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh, đồng loạt ra tay. Pháp thuật ngũ hành rực rỡ sắc màu, từ những cột lửa đỏ rực, những luồng nước xanh biếc, cho đến những tảng đá đất sắc nhọn và những tia sét vàng chói, cùng lúc lao về phía Tần Mặc và Tô Lam. Kiếm khí sắc bén xé tan không khí, tạo thành những đường rạch sáng loáng. Đám Hắc Thiết Vệ, những cỗ máy chiến đấu vô tri, cũng đồng loạt xông tới, vũ khí nặng nề vung lên, tạo ra âm thanh kim loại va chạm khô khốc và ghê rợn.
Tô Lam, nàng đứng thẳng lưng, kiếm trong tay tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt, không chói lọi nhưng sắc bén đến lạ thường. Ánh mắt phượng của nàng lóe lên tia sáng kiên cường, không chút sợ hãi, nhưng sâu thẳm trong đó, Tần Mặc vẫn có thể cảm nhận được một nỗi đau đớn khó tả, một sự giằng xé khi phải đối đầu với chính sư môn đã nuôi dưỡng nàng bấy lâu. Nàng biết rõ hậu quả của sự lựa chọn này, nhưng nàng không hối tiếc.
“Ta không phản bội!” Nàng hét lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nội lực, át đi tiếng ồn ào của trận chiến. “Ta chỉ chọn lẽ phải của lòng mình!”
Thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên, tạo thành một vòng xoáy kiếm khí tinh xảo, chặn đứng những đòn tấn công đầu tiên. Kiếm pháp của Tô Lam thanh thoát, uyển chuyển như mây bay nước chảy, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh người. Mỗi chiêu kiếm đều mang theo sự quyết tâm sắt đá, đẩy lùi những tu sĩ xông tới. Nàng không chỉ phòng thủ, mà còn chủ động tấn công, tạo ra một bức tường thép sống động quanh Tần Mặc và Linh Thạch.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, gầm gừ một tiếng vang trời, thân hình vọt lên như mũi tên. Nó không ngần ngại lao thẳng vào đám Hắc Thiết Vệ đang xông tới. Móng vuốt sắc nhọn xé toạc giáp sắt, răng nanh cắn nát vũ khí, tạo ra những tiếng kim loại ken két chói tai. Hắc Phong hung hãn và trung thành, mỗi chuyển động của nó đều mang theo sức mạnh nguyên thủy, không hề thua kém bất kỳ tu sĩ nào. Mùi máu tanh thoang thoảng bắt đầu hòa vào mùi linh lực cháy khét, tạo nên một không khí ngột ngạt và căng thẳng.
Tần Mặc, hắn vẫn đứng yên, ôm chặt Linh Thạch trong lòng. Viên đá lúc này không còn mờ ảo nữa mà phát ra ánh sáng trắng xanh dịu nhẹ, như một trái tim đang đập nhịp nhàng. Hắn cảm nhận được sức nóng từ cơ thể Tô Lam khi nàng chiến đấu sát bên, cảm nhận được hơi thở dồn dập của Hắc Phong khi nó gầm gừ chống đỡ. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí vào Linh Thạch, vào dòng chảy 'ý chí tồn tại' đang dâng trào từ nó.
Bên tai hắn, tiếng pháp thuật nổ vang, tiếng kiếm va chạm chát chúa, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, và tiếng quát tháo của tu sĩ hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh. Nhưng trong tâm trí Tần Mặc, một giọng nói thầm thì, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những rung động sâu thẳm của bản chất, đang vang lên từ Linh Thạch.
"Ý chí của ngươi, ta cảm nhận được... Hãy cho ta thấy bản chất của vạn vật!" Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm thấp, gần như hòa vào tiếng gió. Hắn không hề e sợ trước sự cuồng nộ của Thiên Diệu Tông. Đối với hắn, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực, mà còn là một cơ hội để thấu hiểu sâu hơn về 'vật tính', về chân lý mà Linh Thạch đang cố gắng truyền tải. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây dẫn, kết nối với viên đá cổ xưa, và thông qua nó, kết nối với toàn bộ thế giới. Cảm giác ấm áp từ Linh Thạch lan tỏa khắp cơ thể hắn, xua đi cái lạnh lẽo của linh lực tấn công đang vây bủa. Hắn biết, đây là thời khắc quan trọng nhất, là lúc hắn phải dùng năng lực độc đáo của mình để bảo vệ những gì hắn tin tưởng, và những người đã đặt niềm tin vào hắn.
Từ xa, Thiết Mộc, với mái tóc đen pha bạc và khuôn mặt cương nghị, đứng dưới tán cây cổ thụ, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt sắc sảo của ông ta không nhìn vào những trận chiến linh lực chói lòa, mà dường như xuyên thấu vào bản chất của từng đòn đánh, từng chuyển động. Ông ta cảm nhận được sự hỗn loạn của 'ý chí của đất và gỗ' xung quanh chiến trường, một sự bất an chưa từng có. Ông ta thấy Tô Lam, một tu sĩ kiên cường, đang chống lại chính sư môn của mình, và Tần Mặc, một thiếu niên bình thường ôm lấy viên đá phát sáng, dường như đang giao tiếp với nó. Một vệt sáng bí ẩn từ khối gỗ trên cây rìu của ông ta chợt lóe lên, như thể cây rìu cũng đang 'cảm nhận' được điều gì đó. Ông ta không hiểu hoàn toàn, nhưng ông ta cảm thấy một điều gì đó rất cổ xưa, rất nguyên bản đang trỗi dậy từ viên Linh Thạch.
***
Khi Tần Mặc kết nối sâu sắc hơn với Linh Thạch, tâm trí hắn như bị một dòng xoáy cuốn đi, xuyên qua không gian và thời gian, đến một kỷ nguyên xa xôi mà nhân loại chỉ còn lưu giữ trong những truyền thuyết mờ nhạt nhất: Kỷ Nguyên Khai Sáng. Đây không phải là một địa điểm vật lý, mà là một không gian ý niệm, nơi mọi thứ đều được cảm nhận thông qua 'ý chí tồn tại' thuần túy.
Hắn thấy những hình ảnh không rõ ràng, như những bức tranh thủy mặc được vẽ bằng ánh sáng và cảm xúc. Những tảng đá khổng lồ, sừng sững giữa hư vô, không hề 'vô tri' như người ta vẫn nghĩ. Chúng 'thức tỉnh' ý chí tồn tại đầu tiên, không phải là khao khát quyền năng hay thăng tiến, mà chỉ là một mong muốn đơn thuần: *là chính nó*. Hắn cảm nhận được 'ý chí' của một khối đá granite, bền bỉ, cứng cỏi, chịu đựng sự bào mòn của thời gian và phong sương, không ước ao hóa thành ngọc quý hay thần binh, mà chỉ muốn giữ vững hình hài kiên cố của mình. Nó 'muốn' là đá, thuần túy và vĩnh cửu.
Những dòng sông cuộn chảy, không phải là những mạch nước vô tri, mà mang trong mình 'mong muốn' mãnh liệt được chảy, được trôi, được hòa mình vào đại dương bao la. Hắn cảm nhận 'ý chí' của một con sông, không muốn ngừng lại, không muốn hóa thành băng đá để vĩnh cửu, mà chỉ muốn tiếp tục dòng chảy sinh mệnh của mình, mang phù sa bồi đắp, mang sự sống đến mọi nơi nó đi qua. Nó 'khao khát' sự luân chuyển, sự biến đổi không ngừng, nhưng vẫn giữ bản chất của nước.
Những ngọn lửa bùng cháy, không phải là những đốm sáng ngẫu nhiên, mà mang trong mình 'khao khát' được bùng cháy, được sưởi ấm, được thắp sáng. Hắn cảm nhận 'ý chí' của một ngọn lửa, không muốn biến thành linh hỏa để siêu việt, mà chỉ muốn thiêu đốt, biến đổi vật chất, mang lại ánh sáng và nhiệt độ, hoàn thành sứ mệnh của một ngọn lửa. Nó 'mong muốn' được tự do, được rực rỡ, được tàn lụi và tái sinh trong vòng tuần hoàn tự nhiên.
Mọi vật trong Kỷ Nguyên Khai Sáng đều mang trong mình một 'ý chí' nguyên bản, một khát khao thuần túy để 'là chính nó'. Không phải để thăng tiên, không phải để siêu việt, mà chỉ để tồn tại theo bản chất cốt lõi của mình. Một 'trật tự' khác, một sự 'hòa hợp' nguyên bản trước khi 'khát vọng thăng tiên' xuất hiện, trước khi ý niệm về sự 'vượt lên trên' bản chất làm vẩn đục tâm trí vạn vật.
Những 'ý chí' này không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những rung động tinh tế, những khát khao thuần túy, những lời thì thầm không tiếng mà Tần Mặc có thể nghe thấy bằng tâm hồn. Hắn cảm nhận được 'tiếng thở' của đất đá, 'tiếng reo' của cây cỏ, 'tiếng vọng' của những 'ý chí' nguyên thủy, tất cả tạo nên một bản hòa tấu hùng vĩ, nguyên thủy, tràn đầy sự sống và 'ý chí' tinh khiết, nhưng cũng có chút hỗn loạn, chưa định hình.
"Là... chính... nó..." Một 'ý niệm' không lời vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như tiếng vọng từ vực sâu của thời gian. "...Vạn... vật... đều... có... đường... riêng..."
Tần Mặc chìm sâu vào dòng ký ức, vào biển cả của 'ý chí' nguyên thủy. Hắn cảm thấy mình nhỏ bé lạ thường trước sự bao la của những khát khao thuần túy này. Đồng thời, hắn vẫn duy trì được sợi dây kết nối mong manh với thực tại. Hắn cảm nhận được những đòn tấn công bên ngoài đang dội vào bức tường linh lực do Linh Thạch và Tô Lam tạo ra. Mỗi va chạm, mỗi tiếng nổ đều như một lời nhắc nhở về cuộc chiến khốc liệt đang diễn ra. Tuy nhiên, thay vì hoảng loạn, Tần Mặc lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Những 'ý chí' cổ xưa này đã cho hắn thấy một con đường khác, một cách thức để đối diện với sức mạnh hủy diệt không phải bằng sự đối kháng trực diện, mà bằng sự thấu hiểu và hòa giải. Hắn bắt đầu hiểu rằng, 'ý chí' của vạn vật không chỉ là để tồn tại, mà còn là để tương tác, để ảnh hưởng lẫn nhau, để tạo nên một vũ trụ cân bằng.
Hắn hít thở sâu, linh lực trong cơ thể hắn không hề tăng cường, nhưng cảm giác kết nối với vạn vật xung quanh lại mạnh mẽ đến khó tin. Hắn không chỉ nghe được 'ý chí' của Linh Thạch, mà còn nghe được 'ý chí' của những ngọn cỏ dưới chân, của những tảng đá gần đó, của cả linh lực cuồng bạo đang chực chờ nuốt chửng hắn. Chúng đều mang trong mình một 'ý chí' riêng, dù là để tấn công, để bảo vệ, hay chỉ để tồn tại. Và trong khoảnh khắc này, Tần Mặc đã tìm thấy chìa khóa để 'nói chuyện' với chúng, để hòa giải những 'ý chí' đối lập, để đưa vạn vật trở về với bản chất nguyên thủy nhất của mình.
Bầu không khí trong không gian ý niệm của Linh Thạch dần trở nên trong suốt, như một viên ngọc thạch khổng lồ đang phản chiếu toàn bộ thế giới xung quanh. Tần Mặc cảm thấy ý thức của mình mở rộng, không còn giới hạn trong thân thể phàm tục. Hắn là một phần của dòng chảy 'ý chí' vô tận, là một người lắng nghe chân thật nhất những lời thì thầm cổ xưa của vũ trụ.
***
Trở về thực tại, Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấy hàng ngàn năm lịch sử của Huyền Vực. Hắn không còn là thiếu niên bình thường của Vô Tính Thành nữa. Hắn là một người truyền đạt, một người hòa giải giữa 'ý chí' của vạn vật.
Vừa lúc đó, một chùm pháp thuật rực lửa, do Trưởng Lão Minh Không đích thân ngưng t��, xé gió lao tới, mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Ngọn lửa đỏ rực, gào thét như một con thú đói khát, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Tô Lam vung kiếm, cố gắng chặn đứng, nhưng nàng biết đòn này quá mạnh, ngay cả nàng cũng khó lòng chống đỡ trọn vẹn.
Nhưng Tần Mặc không hề né tránh. Hắn vẫn ôm Linh Thạch trong lòng, không dùng bất kỳ linh lực hay pháp khí nào để chống đỡ. Thay vào đó, hắn nhắm mắt, toàn thân hắn dường như hòa làm một với Linh Thạch, với đất, với gió, với tất cả vạn vật. Một luồng "ý chí tồn tại" mạnh mẽ hơn bao giờ hết bắt đầu lan tỏa từ hắn, không phải để chống đỡ, mà để 'nói chuyện' với bản chất của ngọn lửa đang lao tới.
Trong tâm trí Tần Mặc, hắn cảm nhận được 'ý chí' của ngọn lửa: khao khát được thiêu đốt, được bùng cháy, được hoàn thành sứ mệnh của nó. Nhưng hắn cũng cảm nhận được sự giận dữ và khao khát hủy diệt do Trưởng Lão Minh Không đã gán ghép vào nó. Tần Mặc không chống lại 'ý chí' ban đầu của lửa, mà hắn nhẹ nhàng 'hòa giải' 'ý chí' hủy diệt bị cưỡng ép đó. Hắn thì thầm (không bằng lời, mà bằng ý niệm) vào bản chất của ngọn lửa, nhắc nhở nó về 'ý chí' nguyên thủy: bùng cháy, nhưng không phải để hủy hoại vô cớ, mà để biến đổi, để sưởi ấm, để thắp sáng.
Điều kỳ diệu đã xảy ra. Ngọn lửa khổng lồ, đang gào thét hung tợn, đột nhiên chững lại giữa không trung. Những tia lửa đỏ rực bắt đầu dịu xuống, màu sắc trở nên trong hơn, từ từ chuyển thành màu cam ấm áp. 'Ý chí' hủy diệt trong nó tan biến, nhường chỗ cho một 'ý chí' thuần túy hơn. Thay vì lao vào Tần Mặc, ngọn lửa từ từ phân rã, không phải là biến mất, mà là trở về trạng thái nguyên bản của năng lượng nhiệt, tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng và ánh sáng lung linh, như những đốm lửa ma trơi vô hại, trôi nổi rồi tan biến vào không khí. Không có tiếng nổ lớn, không có sức tàn phá. Chỉ có sự tĩnh lặng kỳ lạ.
Các tu sĩ Thiên Diệu Tông trợn tròn mắt, kinh ngạc đến tột độ. Pháp thuật của họ, do chính tay họ ngưng tụ, lại tự tan rã một cách khó hiểu. Một luồng kiếm khí sắc bén khác, do Thiên Diệu Tông Cường Giả (1) tung ra, cũng lao tới. Tần Mặc lại dùng cách tương tự. Hắn 'nói chuyện' với bản chất của kiếm khí – một 'ý chí' muốn chém, muốn xuyên phá. Hắn không phủ nhận 'ý chí' đó, mà chỉ 'hòa giải' nó, khiến 'ý chí' đó trở về với sự sắc bén thuần túy, không còn mang theo sự giận dữ và sát ý của người thi triển. Kiếm khí đột nhiên mất đi định hướng, như một thanh kiếm bay lượn vô định, rồi tự xoay tròn, rạch vài đường trên không khí rồi tan biến.
Sự hoảng loạn bắt đầu lan tràn trong hàng ngũ Thiên Diệu Tông.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Pháp thuật của ta… sao lại mất đi hiệu lực?”
“Hắn đã làm gì thế?”
Tô Lam, nàng cũng ngỡ ngàng. Thanh kiếm trong tay nàng khẽ run lên. Nàng đã chiến đấu hàng trăm trận, nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào kỳ lạ đến vậy. Tần Mặc không trực tiếp chống đỡ, mà là 'biến đổi' các đòn tấn công. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng lại hoàn toàn khác biệt, đang lan tỏa từ Tần Mặc. Đó không phải là linh lực, mà là một sự giao tiếp sâu sắc với bản chất của vạn vật.
Hắc Phong, con sói đen tuyền, cũng khựng lại trong giây lát. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn Tần Mặc, rồi nhìn những đòn pháp thuật đang biến mất một cách kỳ lạ, một sự bối rối thoáng qua trên gương mặt hung tợn của nó. Nhưng nó vẫn trung thành, gầm gừ bảo vệ Tần Mặc khỏi bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận.
Từ phía xa, Thiết Mộc, người đàn ông với mái tóc đen pha bạc, đôi mắt sắc sảo, đứng sững như trời trồng. Ông ta không có linh lực, không thể cảm nhận pháp thuật, nhưng ông ta cảm nhận được 'ý chí' của vạn vật. Ông ta cảm nhận được sự thay đổi trong 'ý chí' của ngọn lửa, của kiếm khí. Chúng không bị hủy diệt, mà là trở về với bản chất nguyên thủy của mình. Ánh mắt ông ta lóe lên sự kinh ngạc pha lẫn thấu hiểu sâu sắc. Ông ta đã đúng. Tần Mặc không phải là một tu sĩ bình thường. Hắn có một 'sức mạnh' khác thường, không phải từ linh lực mà từ 'bản chất' của vạn vật, một điều mà ông ta, với tất cả sự gắn bó với đất và gỗ, cũng chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được.
Trưởng Lão Minh Không, sau giây phút bàng hoàng, đã nhận ra sự nguy hiểm thực sự của Tần Mặc. Y không phải là một kẻ yếu đuối, mà là một kẻ có thể phá vỡ mọi quy tắc mà y từng biết. Sự hoảng sợ ban đầu nhanh chóng biến thành một cơn thịnh nộ dữ dội hơn, tàn độc hơn. Y không thể để Tần Mặc sống sót.
“Dùng toàn lực!” Trưởng Lão Minh Không gầm lên, giọng nói khản đặc vì giận dữ. Linh lực từ cơ thể y bùng nổ, tạo thành một luồng áp lực vô hình bao trùm cả khu rừng. “Đừng để hắn thi triển tà thuật! Giết! Bất luận giá nào, phải giết hắn!”
Các tu sĩ Thiên Diệu Tông, dù hoảng loạn, nhưng vẫn tuân lệnh. Họ bắt đầu ngưng tụ những đòn pháp thuật mạnh hơn, không còn giữ lại chút nào. Những luồng linh lực cuồng bạo hơn, những pháp khí mang theo sát ý nồng đậm hơn, lại một lần nữa lao về phía Tần Mặc. Lần này, không khí trở nên nặng nề hơn, linh lực dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Bầu trời vốn trong xanh bỗng chốc u ám, gió rít mạnh hơn, lá cây xào xạc như đang than khóc.
Tần Mặc, hắn vẫn giữ vững sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn biết, trận chiến này mới chỉ bắt đầu. Hắn biết mình không thể hủy diệt tất cả. Nhưng hắn có thể 'hòa giải' chúng, từng chút một, khiến 'ý chí' hủy diệt của chúng tan biến. Tô Lam, nàng lại tiếp tục vung kiếm, ánh mắt kiên định, bảo vệ sườn cho hắn. Nàng đã chọn, và nàng sẽ chiến đấu đến cùng. Hắc Phong gầm gừ, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào.
Xa xa, Thiết Mộc đột nhiên cúi người, đôi tay chai sạn đặt lên gốc cây cổ thụ gần đó. Ông ta không nói gì, nhưng ánh mắt ông ta nhìn Tần Mặc đầy suy tư. Một sự rung động nhẹ nhàng, không phải từ linh lực, mà từ 'ý chí' của cây cối, bắt đầu lan tỏa từ chỗ ông ta. Thiết Mộc âm thầm dịch chuyển, chuẩn bị cho một hành động mà không ai trong số các tu sĩ Thiên Diệu Tông có thể lường trước được. Cuộc chiến này, đối với Tần Mặc, không chỉ là để giành chiến thắng bằng cách hủy diệt đối thủ, mà là để bảo vệ một chân lý, để khẳng định quyền được tồn tại nguyên bản của vạn vật. Và giờ đây, hắn không còn đơn độc nữa. Trận chiến sinh tử giữa hai triết lý sống hoàn toàn khác biệt đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.