Vạn vật không lên tiên - Chương 217: Bản Giao Hưởng Của Ý Chí: Khi Cổ Mộc Khai Linh
Bầu trời Thị Trấn Biên Thùy, vốn đã âm u từ sáng sớm, nay lại càng thêm nặng nề bởi những luồng linh lực cuồng bạo xoáy vặn. Gió rít gào, cuốn theo mùi đất ẩm, chút hương khói bếp còn vương vấn từ những mái nhà xa xa, lẫn với mùi máu tanh và linh khí nồng nặc. Tiếng gầm thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung liên tục xé toạc sự yên bình vốn có của vùng biên viễn này. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đang bị vây khốn trong một vòng tròn công kích dày đặc của Thiên Diệu Tông.
“Kẻ phản bội Tô Lam, và tên dị đoan Tần Mặc! Các ngươi sẽ không thoát được! Dốc toàn lực, bắt sống chúng!” Trưởng Lão Minh Không gầm lên, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ. Y đứng trên một mỏm đá cao, toàn thân bao phủ bởi linh quang rực rỡ, ánh mắt như diều hâu găm chặt vào Tần Mặc. Phía dưới, Hắc Thiết Vệ như những pho tượng sắt đen lạnh lùng, dồn dập tiến lên, giáp trụ va vào nhau loảng xoảng, tạo thành một bức tường thép di động. Những tu sĩ Thiên Diệu Tông khác thì phóng thích vô số pháp khí, pháp thuật, biến không gian xung quanh Tần Mặc thành một lò lửa hỗn độn.
Tần Mặc, đứng giữa tâm bão, vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạ lùng. Hắn không có linh lực để chống đỡ trực diện, nhưng hắn có Linh Thạch, và hơn thế nữa, hắn có khả năng thấu hiểu 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Viên Linh Thạch trong tay hắn giờ đây không chỉ phát ra ánh sáng mờ ảo nữa, mà là một luồng hào quang rực rỡ, mạnh mẽ đến mức chói mắt. Từng đợt sóng 'ý chí' cổ xưa cuộn trào từ nó, va đập vào tâm trí Tần Mặc. Hắn thấy những hình ảnh rời rạc về Kỷ Nguyên Khai Sáng, về sự ra đời của những 'linh hồn' đầu tiên, về sự thuần khiết của 'bản chất' trước khi bị ham muốn thăng tiên vẩn đục. Dòng ký ức ấy vừa là gánh nặng, vừa là nguồn sức mạnh vô tận.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng đòn pháp thuật đang lao tới. Một luồng hỏa diễm cuồng bạo, một luồng băng phong thấu xương, một lưỡi kiếm khí bén nhọn... Hắn không cố gắng hủy diệt chúng, mà lắng nghe 'ý chí' sâu thẳm bên trong từng đòn. Lửa muốn thiêu đốt, băng muốn đông cứng, kiếm muốn chém. Hắn 'hòa giải' chúng, đưa chúng trở về với khát khao nguyên thủy nhất, tách rời khỏi sự giận dữ, sự cưỡng ép từ kẻ thi triển. Luồng hỏa diễm đột nhiên mất đi định hướng, chỉ còn là những đốm lửa vô hại bay lượn rồi tắt ngấm. Băng phong tan chảy thành những giọt nước vô tri. Kiếm khí uốn lượn như một con rắn mất đầu, rồi tự tiêu biến vào hư không.
Sức mạnh của Linh Thạch, khi được Tần Mặc dẫn dắt, tạo thành một làn sóng 'ý chí' vô hình, đẩy lùi một số Hắc Thiết Vệ đang cố gắng tiếp cận. Họ lảo đảo, giáp trụ loảng xoảng, ánh mắt dưới lớp mũ sắt lộ rõ sự bối rối.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, gầm lên một tiếng uy dũng. Nó không hiểu rõ sự phức tạp trong năng lực của Tần Mặc, nhưng nó cảm nhận được nguy hiểm, và sự tức giận đang dâng trào trong chủ nhân. Thân hình vạm vỡ của nó lao vào đội hình Hắc Thiết Vệ, hàm răng sắc nhọn cắn xé, móng vuốt sắc bén cào cấu. Nó không dùng pháp thuật, chỉ dùng sức mạnh thuần túy của một thần thú, tạo ra sự hỗn loạn, đẩy lùi những kẻ đang cố gắng hình thành vòng vây. Tiếng gầm của nó át cả tiếng pháp thuật, tạo một khoảng trống quý giá cho Tần Mặc.
Tô Lam, nàng cũng đang chiến đấu quên mình. Vô Danh Kiếm trong tay nàng múa lượn, hóa thành vô số kiếm ảnh, đỡ lấy những đòn pháp thuật còn sót lại sau khi Tần Mặc 'hòa giải'. Nàng đã từ bỏ tông môn, đã đối đầu với sư phụ, nhưng nàng không hối hận. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự hoài nghi hay đau khổ, mà chỉ còn sự kiên định. Nàng biết, con đường mình chọn là đúng đắn, và nàng sẽ bảo vệ nó đến cùng. Kiếm khí của nàng sắc bén, thuần khiết, không mang theo sát ý của kẻ giết chóc, mà là ý chí bảo vệ mãnh liệt. Từng nhát kiếm của nàng không chỉ đánh trả, mà còn như một lời tuyên chiến không tiếng vang với giáo điều khô khan của Thiên Diệu Tông.
“Hắn đang làm gì vậy?” một tu sĩ Thiên Diệu Tông rít lên, pháp khí của y bỗng chốc trở nên nặng trịch, khó điều khiển.
“Pháp thuật của ta bị nhiễu loạn!” một tu sĩ khác hoảng loạn kêu.
Trưởng Lão Minh Không nhìn thấy cảnh tượng đó, nỗi sợ hãi ban đầu nhanh chóng biến thành một cơn thịnh nộ dữ dội hơn. Y không thể chấp nhận được. Một kẻ phàm nhân không linh lực, lại có thể khiến các pháp thuật của tông môn hùng mạnh như Thiên Diệu Tông trở nên vô dụng? Điều này làm lung lay tận gốc rễ niềm tin và giáo điều mà y đã vun đắp hàng trăm năm.
“Đồ tà ma! Dị đoan! Ta sẽ đích thân tiễn ngươi xuống địa ngục!” Trưởng Lão Minh Không gầm lên, linh lực toàn thân bùng nổ, hóa thành một luồng sáng chói mắt, lao thẳng về phía Tần Mặc. Y không còn giữ lại chút sức lực nào, quyết tâm kết liễu Tần Mặc ngay lập tức, trước khi tên thiếu niên này có thể làm lung lay thêm nữa niềm tin của các đệ tử. Luồng linh lực của y như một ngọn sóng thần, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi, cả cây cối lẫn đá vụn đều bị nghiền nát.
Tần Mặc cảm nhận được luồng ý chí hủy diệt cực mạnh từ Trưởng Lão Minh Không. Hắn biết, lần này không phải là 'hòa giải' đơn thuần nữa. Đây là một cuộc đối đầu trực diện giữa hai triết lý sống. Linh Thạch trong tay hắn càng lúc càng sáng rực, những ký ức cổ xưa như lũ về, không chỉ là hình ảnh, mà còn là cảm giác, là sự rung động của vạn vật trong buổi bình minh của thế giới. Hắn cảm thấy mình như một sợi dây mỏng manh, kết nối giữa một quá khứ bị lãng quên và một hiện tại đầy biến động.
***
Trong khi cuộc chiến diễn ra khốc liệt, cách đó không xa, nơi bìa Rừng Linh Chi, Thiết Mộc đứng đó, thân hình cường tráng, mái tóc đen pha bạc phất phơ trong gió. Đôi mắt sắc sảo của ông nhìn chằm chằm vào tâm điểm của trận chiến, nơi Tần Mặc đang vật lộn với Linh Thạch. Mùi đất ẩm và thảo dược đặc trưng của khu rừng bao quanh ông, hòa lẫn với mùi khói thuốc súng và linh khí nồng nặc từ chiến trường. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ khe đá, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự hỗn loạn trước mắt.
Thiết Mộc không có linh lực, không thể nhìn thấy những luồng pháp thuật rực rỡ hay cảm nhận được sự dao động của linh khí. Nhưng ông ta lại cảm nhận được một thứ khác, sâu sắc hơn, chân thực hơn: 'ý chí' của vạn vật. Ông ta cảm nhận được sự hỗn loạn của 'ý chí' từ những đòn tấn công của Thiên Diệu Tông, sự cưỡng ép và bóp méo bản chất của chúng. Và ông ta cũng cảm nhận được, một cách rõ ràng, 'ý chí' yếu ớt nhưng kiên cường từ viên Linh Thạch, một tiếng kêu cầu cứu thầm lặng, một sự đau đớn khi bị kéo vào cuộc chiến không phải của nó.
“Bản chất... không thể bị bẻ cong...” Thiết Mộc thì thầm, giọng nói trầm đục như tiếng gỗ mục. Đôi tay chai sạn của ông, đã quen với việc đẽo gọt, chạm khắc gỗ, giờ đây nhẹ nhàng nâng lên một khối gỗ mục khô quắt, dường như vô tri. Khối gỗ này, tưởng chừng không có giá trị, lại là một phần của cây cổ thụ đã sống hàng ngàn năm trong khu rừng này, thấm đẫm 'ý chí' bền bỉ của đất và cây. Ông ta đã giữ nó bên mình hàng chục năm, cảm nhận được sự tĩnh lặng và sức sống tiềm tàng bên trong.
Ánh mắt ông ta lóe lên một tia quyết đoán. Thiên Diệu Tông, với giáo điều của họ, đã quên đi bản chất của vạn vật. Họ chỉ muốn ép buộc mọi thứ phải tu luyện, phải thăng tiên, mà không màng đến 'ý chí' nguyên bản của chúng. Tần Mặc, thiếu niên ấy, lại là người duy nhất có thể thấu hiểu và bảo vệ điều đó.
Thiết Mộc giơ khối gỗ mục lên cao. Không có pháp thuật hoa mỹ, không có linh lực bùng nổ. Chỉ có một luồng năng lượng màu xanh lá cây mờ ảo, yếu ớt nhưng đầy sức sống, lan tỏa từ khối gỗ, hòa vào không khí ẩm ướt của khu rừng. Khối gỗ mục trong tay ông ta bắt đầu rung động nhẹ, như thể một trái tim đang đập trở lại.
Tức thì, khu rừng xung quanh bắt đầu phản ứng. Những thân cây cổ thụ, tưởng chừng như vô tri, bỗng nhiên rung chuyển. Những sợi dây leo chằng chịt, bám víu vào thân cây, như những con rắn khổng lồ sống dậy, bắt đầu vươn mình, đung đưa trong gió. Mặt đất dưới chân các tu sĩ Thiên Diệu Tông bỗng nứt toác, những rễ cây cổ thụ khổng lồ, to như bắp tay người lớn, đâm xuyên qua lớp đất đá, ngoằn ngoèo trồi lên, tạo thành những hàng rào tự nhiên, chắn ngang đường tiến của Hắc Thiết Vệ.
“Cái gì thế này?” một Hắc Thiết Vệ kinh hãi kêu lên, khi một rễ cây to lớn bỗng vươn lên, quấn lấy chân y, kéo y ngã dúi dụi.
Những thân cây mục nát, tưởng chừng chỉ còn là lớp vỏ khô cứng, bỗng nhiên sống dậy. Từ những kẽ nứt của thân cây, những mầm xanh yếu ớt nhưng đầy sinh khí đâm ra, rồi nhanh chóng phát triển thành cành lá sum suê. Chúng không tấn công bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự dai dẳng, sự bám víu của tự nhiên. Những cành cây vươn ra, quất vào các tu sĩ, không gây sát thương chí mạng nhưng đủ để làm họ mất thăng bằng, làm phân tán sự chú ý của họ.
Mùi đất ẩm và rêu phong từ những thân cây cổ thụ bỗng trở nên nồng nặc hơn, như một lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm tàng của tự nhiên. Các tu sĩ Thiên Diệu Tông, vốn quen với việc chế ngự tự nhiên bằng pháp thuật, giờ đây lại bị chính tự nhiên chống trả. Họ hoảng loạn, cố gắng dùng pháp thuật để đốt cháy, để chặt đứt những cành cây, rễ cây đang quấn lấy mình, nhưng chúng lại dường như vô tận, và không hề sợ hãi.
Thiết Mộc không nói một lời. Ông ta chỉ đứng đó, đôi mắt sắc sảo nhìn Tần Mặc, như thể đang truyền đi một thông điệp thầm lặng: "Ta ở đây, bản chất của đất và gỗ sẽ bảo vệ ngươi." Ông ta không phải là một chiến binh, nhưng 'ý chí' của ông ta, kết nối với 'ý chí' của khu rừng, đã tạo nên một bức tường phòng thủ vững chắc, một sự can thiệp bất ngờ mà không một tu sĩ nào có thể lường trước được. Ông ta đã dùng 'vật tính' của mình để khai mở 'vật tính' của khu rừng, khiến nó trở thành một đồng minh bất đắc dĩ nhưng vô cùng mạnh mẽ.
Sự rung động từ khu rừng lan tỏa đến Tần Mặc, như một dòng chảy năng lượng trong lành, giúp hắn giảm bớt gánh nặng từ Linh Thạch. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Thiết Mộc, ánh mắt hai người giao nhau. Không cần lời nói, Tần Mặc hiểu. Hắn không còn đơn độc.
***
Sự can thiệp bất ngờ của Thiết Mộc đã tạo ra một khoảng trống quý giá trong vòng vây của Thiên Diệu Tông. Những rễ cây đâm xuyên đất, những cành cây vươn mình, đã làm rối loạn đội hình Hắc Thiết Vệ và làm chậm bước tiến của các tu sĩ. Mưa phùn bắt đầu rơi lất phất, không khí trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo mùi ẩm mốc của đất và hương cỏ dại.
Tần Mặc, ngay lập tức nắm bắt cơ hội. Hắn cảm nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ 'ý chí' của khu rừng thông qua Thiết Mộc, như một dòng chảy năng lượng xanh biếc hòa vào dòng 'ý chí' cổ xưa từ Linh Thạch. Lúc này, Linh Thạch trong tay hắn không chỉ phát ra ánh sáng mà còn phát ra một làn sóng 'ý chí' mãnh liệt, một làn sóng 'thanh tẩy'. Nó không phải là một đòn tấn công hủy diệt, mà là một sự "gột rửa" bản chất.
Các pháp khí của Thiên Diệu Tông, những thanh kiếm bay, những ngọn giáo linh lực, những viên pháp châu rực rỡ, khi bị làn sóng 'ý chí' này chạm vào, bỗng nhiên trở nên tối tăm, mất đi linh quang. Chúng không bị phá hủy, mà là bị 'thanh tẩy' đi sự cưỡng ép, sự tham lam, sự giận dữ của người thi triển. Ý chí muốn 'thăng tiên' bị gột rửa, chỉ còn lại 'vật tính' nguyên bản của kim loại, của đá, của gỗ. Chúng rơi lả tả xuống đất, trở thành những vật vô tri vô giác, không hơn không kém những mảnh vụn thông thường.
“Pháp khí của ta! Sao lại thế này?” một tu sĩ la lên kinh hãi khi thanh kiếm bay của y rơi xuống đất, lưỡi kiếm trở nên gỉ sét, không còn chút sắc bén.
Trưởng Lão Minh Không, đang lao đến Tần Mặc với toàn bộ linh lực bùng nổ, bỗng khựng lại. Y không thể tin vào mắt mình. Pháp khí của các đệ tử, thứ mà họ đã tu luyện bao năm, lại bị vô hiệu hóa một cách kỳ lạ đến vậy. Cơn thịnh nộ của y càng lúc càng dâng cao, không chỉ vì sự chống đối, mà còn vì sự sỉ nhục, sự thách thức đến tận cùng giáo điều của Thiên Diệu Tông.
Tô Lam, nàng nhìn thấy tất cả. Nàng nhìn thấy sự hoảng loạn của các tu sĩ, sự kinh ngạc của Trưởng Lão Minh Không, và trên hết, nàng nhìn thấy sự tĩnh lặng, kiên định của Tần Mặc, người đang điều hòa dòng 'ý chí' mạnh mẽ từ Linh Thạch. Ánh mắt nàng giờ đây không còn chút do dự nào. Quyết định của nàng đã được đưa ra từ lâu, nhưng giờ đây, nàng cần phải tuyên bố nó một cách rõ ràng.
Nàng quay lưng hoàn toàn về phía Tần Mặc và Linh Thạch, đôi mắt phượng sáng ngời nhìn thẳng vào Trưởng Lão Minh Không. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng khẽ run lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự chờ đợi.
“Giáo điều các ngươi chỉ mang lại bi kịch!” Giọng Tô Lam vang vọng trong không khí, không quá lớn, nhưng đủ rõ ràng để mọi người trong phạm vi gần đều nghe thấy, và chứa đựng một sự kiên quyết không gì lay chuyển được. “Các ngươi cưỡng ép vạn vật, bóp méo bản chất của chúng vì cái gọi là 'thăng tiên' hão huyền! Các ngươi đã quên đi chân lý rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới!”
Nàng vung kiếm, một vòng kiếm khí sắc bén, tinh khiết, tỏa ra từ Vô Danh Kiếm, không phải để tấn công, mà là để bảo vệ. Đó là một vòng tròn kiên cố, chặn đứng mọi ý định tiếp cận Tần Mặc từ phía sau. “Ta chọn con đường của bản chất! Ta chọn quyền được là chính nó của vạn vật! Ta chọn đứng về phía Tần Mặc!”
Trưởng Lão Minh Không, tức đến sôi máu, linh lực toàn thân rung chuyển dữ dội. “Ngươi… ngươi dám phản bội tông môn, phản bội sư phụ! Ngươi sẽ phải trả giá đắt!”
Nhưng Tô Lam không còn nghe nữa. Nàng đã nói ra tất cả. Nàng đã hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ, với giáo điều sai lầm. Giờ đây, nàng là một đồng minh kiên định, một lá chắn vững chắc cho Tần Mặc. Nàng không sợ cái giá phải trả.
Tần Mặc, được Tô Lam và Thiết Mộc hỗ trợ, điều hòa năng lượng của Linh Thạch đến mức tối đa. Làn sóng 'ý chí' từ Linh Thạch không chỉ 'thanh tẩy' pháp khí, mà còn tạo thành một cơn lốc vô hình, cuốn lấy các tu sĩ Thiên Diệu Tông. Họ lảo đảo, mất kiểm soát pháp thuật, một số người thậm chí còn bị chính linh lực của mình phản phệ, thổ huyết tại chỗ. Các tu sĩ như những con rối đứt dây, linh lực trong cơ thể họ trở nên hỗn loạn, không thể điều khiển.
Hắc Phong, con sói đen tuyền, gầm lên một tiếng dài, như một lời đáp lại lời tuyên bố của Tô Lam, và cũng như một hiệu lệnh. Thân hình vạm vỡ của nó lao về phía trước, không còn bị cản trở bởi Hắc Thiết Vệ đã bị rễ cây và cơn lốc 'ý chí' làm cho rối loạn. Nó cắn xé, cào cấu, mở ra một con đường máu, một lối thoát hiểm giữa vòng vây đang tan rã.
Thiết Mộc, vẫn đứng yên nơi bìa rừng, khối gỗ mục trong tay vẫn phát ra ánh sáng xanh biếc mờ ảo. Ông ta đã hoàn thành vai trò của mình. Khu rừng vẫn tiếp tục cản đường truy đuổi của Thiên Diệu Tông, tạo thêm thời gian cho Tần Mặc và đồng minh.
Mưa phùn càng lúc càng nặng hạt, rửa trôi máu và bụi bặm trên chiến trường, nhưng không thể rửa trôi sự phẫn nộ trong lòng Trưởng Lão Minh Không, cũng như sự kiên định trong ánh mắt Tô Lam và Tần Mặc. Cuộc chiến chưa kết thúc. Thiên Diệu Tông sẽ không buông tha. Nhưng giờ đây, Tần Mặc và những người bên cạnh hắn đã có một con đường rõ ràng hơn, một ý chí kiên cường hơn để đối mặt với mọi thử thách. Họ sẽ phải chạy trốn, nhưng không phải trong sợ hãi, mà trong hy vọng về một chân lý khác, một con đường cân bằng cho Huyền Vực.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.