Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 218: Bản Ngã Kiếm Tâm: Tô Lam Phản Kích

Mưa phùn vẫn không ngừng giăng mắc, nhưng không thể xoa dịu được sự phẫn nộ đang bốc cháy trong linh hồn Trưởng Lão Minh Không, cũng như không thể làm mờ đi ánh kiên định trong đôi mắt phượng của Tô Lam và vẻ trầm tĩnh của Tần Mặc. Cuộc chiến khốc liệt ấy không còn là một trận pháp thông thường, mà đã hóa thành một cuộc đấu tranh của những ý chí đối lập, của hai con đường, hai chân lý. Mặc dù Tần Mặc và đồng hữu đã tạo được một khe hở, nhưng sự truy đuổi vẫn như kề sát gót chân, không cho họ một khoảnh khắc yên bình.

Tiếng gầm thét vang dội của Trưởng Lão Minh Không xé toạc màn mưa, như một lời nguyền rủa vĩnh viễn. “Tần Mặc! Tô Lam! Các ngươi đừng hòng thoát khỏi sự trừng phạt của Thiên Diệu Tông! Ta thề sẽ khiến các ngươi phải hối hận vì đã dám thách thức thiên uy, dám báng bổ giáo lý thăng tiên!”

Lời nói của y tựa như một lưỡi kiếm vô hình, chém vào không khí, nhưng Tô Lam, nàng đã không còn mảy may dao động. Nàng đã đưa ra lựa chọn của mình, và giờ đây, nàng sẽ chiến đấu vì nó. Hắc Phong, với một tiếng hú dài, dẫn đầu đoàn người, lao đi như một mũi tên xé gió, xuyên qua những tán cây rậm rạp của Rừng Linh Chi. Tần Mặc ôm Linh Thạch trong lòng, cảm nhận từng nhịp đập của ý chí cổ xưa đang hòa cùng nhịp đập của hắn. Thiết Mộc, tay vẫn nắm chặt khối gỗ mục, theo sát phía sau, đôi mắt sắc sảo liên tục quét nhìn xung quanh, tìm kiếm những chướng ngại vật tự nhiên để cản đường truy đuổi. Các Hắc Thiết Vệ, cùng những tu sĩ Thiên Diệu Tông còn lại, như những bóng ma đen tối, không ngừng bám riết, tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng vang vọng phía sau, báo hiệu một cuộc truy đuổi không ngừng nghỉ.

Rừng Linh Chi! Một cái tên gợi lên sự thanh bình, linh túy của đất trời, nơi linh khí hội tụ, cỏ cây đều mang một vẻ huyền bí. Khi Tần Mặc và đồng hữu tiến sâu vào, không khí lập tức thay đổi. Mùi đất ẩm nồng nặc, hòa quyện với hương thơm dịu của nấm linh chi và vô vàn thảo dược quý hiếm, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác đầy mê hoặc. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, như những nhạc công thầm lặng, tấu lên khúc ca của sự sống. Tiếng suối chảy nhẹ nhàng róc rách đâu đó, mang theo sự trong lành, mát lạnh. Nắng yếu ớt xuyên qua tán cây rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên thảm thực vật phong phú, phủ đầy rêu phong và dương xỉ. Cảnh quan này vốn dĩ mang một vẻ đẹp thanh tịnh đến nao lòng, như một bức tranh thủy mặc của tự nhiên.

Tuy nhiên, sự thanh bình ấy bị xé toạc bởi sự xuất hiện của những kẻ truy đuổi. Trưởng Lão Minh Không, với khuôn mặt già nua nhăn nheo nhưng ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ tàn độc, cùng hai cường giả Thiên Diệu Tông khác, và hàng chục Hắc Thiết Vệ, đã đuổi kịp. Linh lực cuồn cuộn từ các tu sĩ thổi bay những hạt mưa còn đọng trên lá cây, tạo nên một áp lực vô hình nặng nề.

“Tô Lam! Ngươi đã phản bội Thanh Vân Tông, phản bội giáo nghĩa! Ngươi sẽ phải trả giá!” Trưởng Lão Minh Không gầm lên, giọng y khàn đặc vì giận dữ, mỗi lời nói như muốn xé toạc linh hồn nàng. Trường bào màu xám tro của y phấp phới trong gió, như một con quỷ dữ trỗi dậy từ địa ngục.

Tô Lam dừng bước. Nàng quay lại, đối mặt trực diện với Trưởng Lão Minh Không và những kẻ từng là đồng môn của mình. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, một ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra từ thân kiếm, như một linh hồn đang thức tỉnh. Đôi mắt phượng của nàng sáng ngời, không một chút sợ hãi hay hối tiếc.

“Ta không phản bội chân lý!” Giọng Tô Lam vang vọng, không quá lớn, nhưng rõ ràng và dứt khoát, như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu, đánh thẳng vào tâm can kẻ nghe. “Các ngươi mới là kẻ mù quáng, ép buộc vạn vật phải thay đổi bản chất! Cái gọi là 'thăng tiên' của các ngươi, chỉ là sự tự huyễn hoặc, là cưỡng ép vạn vật thoát ly khỏi bản ngã của chính mình! Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới!”

Lời tuyên bố của nàng như một tia sét đánh xuống giữa bầu không khí căng thẳng. Các tu sĩ Thiên Diệu Tông đều sững sờ. Thiên Diệu Tông Cường Giả thứ nhất, một nam tử trung niên với khuôn mặt lạnh lùng và pháp khí lấp lánh, không thể kiềm chế được sự phẫn nộ.

“Kẻ phản đồ! Nhận lấy cái chết!” Y gầm lên, bàn tay nắm chặt một đạo phù chú màu đỏ, bùng cháy dữ dội, ném thẳng về phía Tô Lam. Phù chú hóa thành một ngọn lửa cuồng bạo, lao tới với tốc độ kinh hồn.

Tô Lam không hề né tránh. Nàng vung kiếm, một đường kiếm khí tinh diệu như ánh trăng rằm xé màn đêm, chém thẳng vào ngọn lửa. Tiếng va chạm chói tai vang lên, ngọn lửa bị chém đôi, tàn lụi trong không khí, chỉ còn lại những đốm sáng li ti như đom đóm tàn. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển, linh hoạt nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh người, phản ánh sự kiên định trong tâm hồn nàng. Từng đường kiếm đều mang theo ý chí bất khuất, không phải để giết chóc, mà để bảo vệ, để khẳng định.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ một tiếng trầm đục. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao trùm Tần Mặc và Linh Thạch trong tay hắn. Với một tiếng hú dài, nó lao lên, thân hình vạm vỡ như một bóng ma đen, tấn công trực diện vào hàng ngũ Hắc Thiết Vệ. Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, tiếng gầm gừ, tiếng thét kinh hãi của Hắc Thiết Vệ vang lên liên tục. Móng vuốt sắc nhọn của nó cào xé giáp trụ, răng nanh cắn nát vũ khí, mở ra một khoảng trống trong vòng vây đang siết chặt. Hắc Phong không chỉ là một linh thú, nó là một chiến hữu trung thành, một lá chắn sống không hề run sợ trước kẻ địch.

Trong lúc đó, Thiết Mộc, với thân hình cường tráng và đôi tay chai sạn, đã hành động. Ông ta chạm tay vào thân cây cổ thụ gần nhất. Khối gỗ mục trong tay ông bỗng phát ra một ánh sáng xanh biếc mờ ảo, như một lời thì thầm của sự sống. Tần Mặc có thể cảm nhận được, một làn sóng ý chí dịu dàng nhưng mạnh mẽ, kết nối Thiết Mộc với những thân cây xung quanh. Rễ cây cổ thụ, to lớn như những con trăn khổng lồ, bỗng nhiên trồi lên khỏi mặt đất, uốn lượn, quấn chặt lấy chân của các Hắc Thiết Vệ và một số tu sĩ Thiên Diệu Tông khác. Dây leo chằng chịt như mạng nhện, đột ngột trở nên dai và cứng như thép, tạo thành những bức tường chắn bất ngờ, cản bước tiến của kẻ thù.

“Sự bền bỉ không cần phép thuật, mà cần lòng kiên nhẫn,” Thiết Mộc lẩm bẩm, đôi mắt sắc sảo nhìn sâu vào từng thân cây, như thể ông đang trò chuyện với chúng, thấu hiểu khát khao được sống, được tự do của chúng. Ông không dùng linh lực, không dùng pháp thuật, ông chỉ dùng sự thấu hiểu sâu sắc về 'vật tính' của gỗ, của cây cối, để đánh thức ý chí của chúng, biến chúng thành đồng minh.

Cuộc chiến trong Rừng Linh Chi bỗng chốc trở thành một vũ điệu hỗn loạn của linh lực và ý chí. Những đòn pháp thuật rực rỡ của Thiên Diệu Tông xé nát không khí, làm lá cây tung bay, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Nhưng Tô Lam, với kiếm pháp siêu phàm, vẫn đứng vững như một ngọn núi, chặn đứng mọi ý định tiếp cận Tần Mặc. Nàng không chỉ chống đỡ, nàng còn phản công, những vòng kiếm khí sắc bén như những cánh hoa sen bằng băng, ép lùi các cường giả Thiên Diệu Tông, khiến họ phải chật vật chống đỡ. Nàng đã hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ, với giáo điều của tông môn. Giờ đây, nàng chiến đấu vì một niềm tin mới, vì một chân lý mà nàng đã lựa chọn.

Trong khi đó, Tần Mặc ôm chặt Linh Thạch vào lòng, bước chân vẫn vững vàng nhưng tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm vào một thế giới khác. Mùi đất ẩm nồng nặc và hương linh chi thoang thoảng càng làm tăng thêm sự huyền bí của nơi này. Tiếng gió lướt qua tán lá cây cổ thụ khổng lồ, tạo nên một âm thanh rì rào như tiếng thì thầm của vạn vật. Tiếng suối chảy nhẹ nhàng róc rách đâu đó, như một bản nhạc nền êm ái cho những ký ức đang trỗi dậy.

Linh Thạch trong tay hắn không ngừng rung động, không phải là sự hỗn loạn, mà là một nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ, như trái tim của chính Huyền Vực. Tần Mặc cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt với nó, như thể hắn đang nắm giữ một phần linh hồn của thế giới. Từ sâu thẳm Linh Thạch, những hình ảnh chớp nhoáng, sống động hơn bao giờ hết, liên tục tràn vào tâm trí hắn. Đó là những lát cắt của Kỷ Nguyên Khai Sáng, thuở ban sơ của vạn vật.

Hắn thấy những thân cây khổng lồ vươn lên tận trời xanh, cành lá rậm rạp che phủ cả một vùng đất rộng lớn, không phải chỉ là những thực thể vô tri, mà mỗi cành, mỗi lá đều mang một 'ý chí' sống động, khao khát vươn cao, đón ánh nắng, giữ lấy sự bền bỉ của mình. Hắn thấy những tảng đá lớn, đồ sộ, nằm im lìm hàng vạn năm, nhưng lại mang trong mình 'ý chí' vững chãi, kiên cố, chứng kiến bao sự biến thiên của trời đất mà không hề lay chuyển. Chúng không cầu danh, không cầu lợi, chỉ đơn giản là tồn tại, là chính chúng.

Đó là sự hòa hợp nguyên thủy giữa vạn vật: gió thì thầm với cây, nước ôm ấp đá, và đất nuôi dưỡng tất cả. Không có sự tranh giành, không có sự cưỡng ép, chỉ có sự cân bằng tuyệt đối. "Kết nối... cùng nguồn cội... giữ lấy bản ngã..." Những ý niệm mơ hồ, nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng sự cảm nhận trực tiếp từ Linh Thạch.

Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc đột nhiên hiểu ra một điều sâu sắc. Ý chí của cây cối trong Rừng Linh Chi đang thức tỉnh, nhưng không phải theo cách mà các tu sĩ Thiên Diệu Tông hay bất kỳ phái tu luyện nào mong muốn. Chúng không hề hung hãn, không hề khao khát 'linh hóa' hay 'lên tiên'. Thay vào đó, chúng đang thể hiện một khao khát khác, một khát khao nguyên thủy và chân thật hơn: khao khát được bảo vệ bản chất của mình, được tồn tại như chính chúng, không bị bóp méo, không bị thay đổi. Chúng muốn là cây, chứ không phải một thực thể siêu phàm nào khác.

“Không phải khai linh để 'lên tiên'... mà là thức tỉnh bản chất của chúng...” Tần Mặc thì thầm trong nội tâm, đôi mắt nhắm nghiền lại, tập trung toàn bộ năng lực 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn không hề phát ra bất kỳ linh lực hay pháp thuật nào, nhưng một làn sóng vô hình, một sự rung động mạnh mẽ của ý chí, bắt đầu lan tỏa khắp khu rừng, từ nơi hắn đứng, xuyên qua từng thân cây, từng ngọn cỏ, từng hạt đất.

Tần Mặc cảm nhận được sự cộng hưởng. Những thân cây cổ thụ, tưởng chừng như vô tri, bỗng như được tiếp thêm sinh khí mãnh liệt. Rễ cây, vốn đã trồi lên khỏi mặt đất theo ý của Thiết Mộc, giờ đây càng trở nên mạnh mẽ và linh hoạt hơn, chúng không chỉ quấn chặt kẻ thù mà còn bắt đầu di chuyển, tạo thành những bức tường di động, thay đổi địa hình một cách bất ngờ. Dây leo chằng chịt, bỗng mọc nhanh hơn, dày đặc hơn, đan xen vào nhau tạo thành những hàng rào kiên cố, cản trở tầm nhìn và bước chân của các tu sĩ Thiên Diệu Tông.

Những đóa hoa dại, vốn chỉ e ấp nở dưới tán lá, giờ đây bỗng tỏa ra một hương thơm nồng nặc, ngọt ngào đến mức gây choáng váng. Một số tu sĩ Thiên Diệu Tông, đang cố gắng vận dụng linh lực để phá vỡ chướng ngại vật, bỗng cảm thấy đầu óc quay cuồng, linh lực trong cơ thể trở nên trì trệ, không thể tập trung. Mùi hương ấy không phải là độc dược, nhưng lại mang một 'ý chí' mạnh mẽ đến từ bản chất của hoa, thứ ý chí khiến kẻ nào muốn cưỡng ép nó phải chịu sự phản ứng từ chính bản thể tự nhiên của nó.

Đất dưới chân họ cũng rung chuyển nhẹ, những mô đất nhỏ nhô lên, khiến bước chân của Hắc Thiết Vệ trở nên khó khăn, mất thăng bằng. Tiếng lá cây xào xạc không còn là âm thanh bình thường của gió, mà đã trở thành một bản hòa tấu hỗn loạn, như những tiếng than trách, những lời cảnh báo từ chính khu rừng. Tần Mặc không điều khiển chúng, hắn chỉ 'thức tỉnh' chúng, cho phép chúng thể hiện 'ý chí tồn tại' của mình một cách mạnh mẽ nhất. Hắn không biến chúng thành vũ khí, mà hắn tôn trọng bản chất của chúng, và bản chất ấy tự phản kháng lại sự xâm phạm.

Trưởng Lão Minh Không, đang dốc toàn lực đối phó với Tô Lam, bỗng cảm thấy một sự khó chịu không thể tả. Linh lực của y bỗng nhiên trở nên khó kiểm soát, không còn thuần túy như trước. Y nhìn thấy cảnh tượng cây cối biến đổi một cách kỳ lạ, những rễ cây và dây leo như có linh hồn, và mùi hương hoa dại khiến y cảm thấy như bị trói buộc. Y hiểu rằng đây không phải là phép thuật thông thường, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, một sự can thiệp trực tiếp vào 'ý chí' của vạn vật. Sự kinh ngạc ban đầu nhanh chóng chuyển thành một cơn thịnh nộ dữ dội hơn, bởi vì đây là sự thách thức đến tận cùng giáo điều của Thiên Diệu Tông: rằng mọi vật phải được 'khai linh' và 'thăng tiên' theo cách mà tu sĩ đã định.

Mặt trời bắt đầu khuất dần sau những tán cây cổ thụ khổng lồ, nhuộm vàng cả một góc rừng, nhưng không khí không hề dịu đi mà càng trở nên khốc liệt hơn. Hoàng hôn buông xuống, mang theo một làn gió mạnh và sương mù bắt đầu bao phủ, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế, càng làm tăng thêm sự hỗn loạn của cuộc chiến.

Trưởng Lão Minh Không, tức giận đến tột độ vì không thể bắt được Tần Mặc và đồng bọn, đồng thời phải đối phó với sự quấy nhiễu từ chính khu rừng, gầm lên một tiếng dữ dội. Khuôn mặt y nhăn nheo, đỏ bừng, ánh mắt tàn độc lóe lên vẻ điên cuồng. “Ngươi không thể thoát khỏi ta! Thiên Diệu Tông sẽ không bao giờ buông tha kẻ nghịch thiên!”

Y dốc toàn bộ linh lực còn lại, tung ra một đòn pháp thuật mạnh mẽ nhất. Một quả cầu linh lực khổng lồ, mang màu xám tro của sự hủy diệt, lao thẳng về phía Tần Mặc và Linh Thạch, xé toạc không khí, tạo ra một tiếng rít ghê rợn. Quả cầu linh lực va chạm vào hàng rào cây cối do Thiết Mộc và Tần Mặc tạo ra, gây ra một tiếng nổ long trời lở đất. Đất đá bắn tung tóe, hàng chục thân cây cổ thụ gãy đổ rầm rầm, cành lá vương vãi khắp nơi, tạo thành một khoảng trống hoang tàn giữa rừng sâu. Mùi khói khét lẹt, mùi đất cháy hòa quyện với mùi tanh nhẹ của máu từ những Hắc Thiết Vệ bị thương, cùng mùi hương nồng của cây cối bị phá hủy, tạo nên một cảm giác ngột ngạt và bi thảm.

Tô Lam, nhìn thấy đòn công kích hủy diệt ấy, không chút do dự, nàng hét lên: “Chạy đi Tần Mặc! Ta sẽ cầm chân bọn chúng!” Nàng vung Vô Danh Kiếm, ánh kiếm xanh lam tinh khiết bùng lên, tạo thành một lá chắn kiên cố, cố gắng giảm thiểu sức công phá của đòn pháp thuật. Nàng dốc toàn lực, mỗi đường kiếm đều chứa đựng quyết tâm sắt đá, không màng sống chết.

Hắc Phong cũng gầm lên một tiếng dữ dội, không còn quan tâm đến Hắc Thiết Vệ, nó lao thẳng về phía Trưởng Lão Minh Không, thân hình đen tuyền như một mũi tên, răng nanh sắc nhọn chĩa thẳng vào y. Nó muốn tạo ra một khoảnh khắc hỗn loạn, một cơ hội nhỏ nhoi để Tần Mặc có thể thoát thân. Trưởng Lão Minh Không buộc phải phân tâm, đối phó với linh thú hung hãn này.

Trong khoảnh khắc nguy kịch ấy, Tần Mặc, dù đang bị áp lực từ đòn pháp thuật và sự hỗn loạn xung quanh, vẫn cảm nhận được một 'lối thoát' do Linh Thạch chỉ dẫn. Không phải một lối thoát hiển hiện bằng mắt thường, mà là một ý niệm, một sự rung động hướng dẫn hắn đến một nơi. Hắn nhìn thấy một khe nứt ẩn sâu giữa hai thân cây cổ thụ khổng lồ, bị che khuất bởi rêu phong và dây leo chằng chịt, tưởng chừng như là một góc khuất vô tri của rừng già.

“Bên này! Có một khe hở!” Thiết Mộc, người cũng cảm nhận được sự chỉ dẫn từ Tần Mặc và Linh Thạch, hét lên, đôi mắt sắc sảo của ông đã nhìn thấy lối đi. Ông ta nhanh chóng di chuyển đến đó, dùng khối gỗ mục trong tay gạt phăng những dây leo chắn lối.

Tần Mặc không chần chừ. Hắn tập trung toàn bộ 'ý chí tồn tại' của mình, truyền vào những rễ cây và dây leo còn sót lại xung quanh, khiến chúng như sống dậy. Không phải tấn công, mà là tạo ra một sự che chắn. Cây cối bỗng trở nên linh hoạt lạ thường, rễ cây trồi lên, dây leo quấn quýt, tạo thành một cơn lốc vô hình của lá cây và cành khô, che khuất tầm nhìn của kẻ địch một cách hiệu quả. Sương mù cùng gió mạnh càng làm tăng thêm hiệu quả của cơn lốc tự nhiên này.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Tô Lam vung kiếm tạo ra một vòng xoáy kiếm khí tinh khiết, bao phủ Tần Mặc và Thiết Mộc, như một lá chắn bảo vệ. Nàng dùng sức mạnh cuối cùng của mình, đẩy họ về phía khe nứt cổ thụ. Hắc Phong, sau khi tạo ra đủ sự hỗn loạn, cũng nhanh chóng lao theo sau.

Bóng dáng ba người cùng linh thú nhanh chóng biến mất vào khe nứt, như thể bị nuốt chửng bởi chính khu rừng. Trưởng Lão Minh Không, sau khi đẩy lùi Hắc Phong, nhìn theo bóng dáng họ biến mất vào màn sương mù và cơn lốc cây cối, đôi mắt y đầy thù hận và tức giận đến tột cùng. Y biết rằng, đây không phải là kết thúc. Cuộc truy đuổi sẽ còn tiếp diễn, và lời nguyền rủa của Thiên Diệu Tông sẽ không bao giờ buông tha kẻ dám thách thức giáo điều của họ. Nhưng sâu thẳm trong lòng y, một nỗi lo sợ vô hình bắt đầu len lỏi. Sức mạnh của Tần Mặc, sự thức tỉnh 'ý chí' của vạn vật mà hắn mang lại, đã vượt xa những gì y từng biết.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free