Vạn vật không lên tiên - Chương 22: Ý Chí Dò Xét và Bí Mật Nơi Mỏ Đá
Tần Mặc lặng lẽ ngồi đối diện Lão Khang trong Quán Trà Vọng Nguyệt đã đóng cửa. Ánh trăng rằm treo lơ lửng trên nền trời đêm tĩnh mịch, hắt thứ ánh sáng bạc nhàn nhạt qua ô cửa sổ, soi rõ những vân gỗ cổ kính trên chiếc bàn trà thấp. Khắp nơi trong quán, một hương thơm dịu nhẹ của trà Phù Dung mới pha quẩn quanh, hòa cùng mùi hoa nhài từ sân nhỏ, tạo nên một bầu không khí bình yên đến lạ, tựa hồ muốn xoa dịu mọi lo toan, vướng bận. Tiếng nước chảy róc rách từ ao cá nhỏ phía góc sân như một khúc nhạc thiền định, điểm xuyết thêm vài tiếng chim đêm gọi bạn, khiến cảnh vật càng thêm tịch mịch. Dù vậy, trong tâm trí Tần Mặc, sự bình yên ấy lại hóa thành một gánh nặng. Hắn vừa trở về từ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, mang theo những hình ảnh, những âm thanh và những "ý chí" đầy ám ảnh.
Lão Khang, với mái tóc bạc phơ như sương tuyết và chòm râu dài trắng muốt, chậm rãi nâng chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông nhìn thẳng vào Tần Mặc, như muốn xuyên thấu những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng thiếu niên. Không cần Tần Mặc phải mở lời, ông đã cảm nhận được sự bất an, nặng nề toát ra từ hắn.
"Con đã thấy gì, Tần Mặc?" Lão Khang khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm như dòng suối đầu nguồn, nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, dường như muốn trút bỏ mọi thứ ra khỏi lồng ngực. "Họ không chỉ muốn chiếm đoạt, Lão Khang. Họ muốn thay đổi bản chất của mọi thứ ở đây. Ý chí của họ... thật lạnh lẽo và tàn bạo." Hắn kể lại chi tiết chuyến đi của mình, từ việc phát hiện ra nhóm tu sĩ trinh sát, cách họ cố gắng "khai linh" phiến đá tại Phế Tích Cổ Miếu, cho đến "tiếng kêu đau đớn" của những vật phẩm vô tri bị cưỡng ép. Từng lời hắn nói ra đều mang theo sự day dứt, bởi hắn không chỉ thuật lại câu chuyện, mà còn tái hiện lại cảm giác khi "nghe" được ý chí của chúng. Hắn mô tả ánh mắt tham lam, lời nói khinh miệt của bọn tu sĩ, và cả sự đau đớn quằn quại của phiến đá khi "ý chí" của nó bị xé toạc.
"Họ coi vạn vật như những công cụ, những thứ vô tri vô giác cần được 'khai sáng' theo cách của họ," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn trầm hơn, nặng trĩu. "Đối với họ, Vô Tính Thành này là một vùng đất 'chết', bởi vì vạn vật ở đây không có khát vọng thăng tiên. Họ không hiểu, hay không muốn hiểu, rằng chính sự bình yên này, sự chấp nhận bản chất này, mới là điều quý giá."
Lão Khang gật đầu, đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo nên một âm thanh thanh thoát. "Sự khác biệt của Vô Tính Thành luôn là một bí ẩn đối với họ, Tần Mặc. Họ không hiểu, nên họ khinh thường. Và điều họ khinh thường, họ sẽ tìm cách bóp méo, biến nó thành thứ họ có thể kiểm soát." Ông ngừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang chiêm nghiệm về những chân lý ngàn xưa. "Họ tin rằng mọi vật đều phải có linh, phải hướng đến thăng thiên. Đó là tín ngưỡng đã ăn sâu vào cốt tủy của Huyền Vực này hàng ngàn năm. Một phiến đá không biết thăng thiên, một ngọn cỏ không biết tu hành, trong mắt họ, đều là những thứ phế vật, vô dụng."
"Nhưng không phải vậy..." Tần Mặc thì thầm, "Chính sự vô tri của phiến đá, sự tự do của ngọn cỏ, mới giữ cho chúng là chính chúng. Khi bị ép buộc, chúng đau đớn, chúng mất đi bản chất. Cháu đã nghe thấy nó, Lão Khang. Tiếng than van của phiến đá, nó không muốn trở thành thứ gì khác ngoài chính nó." Hắn nhớ lại cảm giác khi "ý chí" của phiến đá co rúm lại, như một sinh linh bị tổn thương. Đó không phải là sự "vô tri" mà tu sĩ kia nói, mà là sự kiên định, sự tự nguyện giữ lấy bản chất của mình.
"Đúng vậy," Lão Khang khẳng định, "Bình yên không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy. Vạn vật ở Vô Tính Thành này, chúng ta, đều đã học được điều đó. Nhưng những kẻ ngoại lai, với khát vọng vô độ của mình, lại xem đó là một sự yếu đuối, một sự lãng phí tiềm năng." Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao năm tháng suy tư. "Họ muốn 'khai linh' vạn vật, nhưng thực chất là muốn 'khai thác' vạn vật. Họ muốn 'thăng tiến', nhưng thực chất là muốn 'chiếm hữu'."
Tần Mặc cúi đầu, bàn tay hắn siết chặt lấy chén trà đã nguội lạnh. "Cháu cảm thấy... một nơi nào đó nữa. Có một sự thôi thúc mạnh mẽ từ họ, một sự tìm kiếm không ngừng. Không chỉ ở cổ miếu, mà như thể họ đang dò xét khắp Vô Tính Thành, tìm kiếm một thứ gì đó lớn hơn." Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào những rung động mơ hồ mà hắn đã cảm nhận được trước đó, những luồng "ý chí" không ngừng di chuyển, không ngừng dò xét.
Lão Khang nghe vậy, sắc mặt ông trở nên nghiêm trọng hơn một chút. "Vậy thì con phải tìm ra, Tần Mặc. Đừng để họ biến sự bình yên này thành một nguồn tài nguyên vô tri. Vô Tính Thành không phải là kho báu để họ khai thác, cũng không phải là vườn ươm để họ thử nghiệm. Nó là một triết lý sống, là một chân lý đã bị lãng quên." Ông đặt tay lên vai Tần Mặc, một cái chạm nhẹ nhưng đầy sức mạnh và sự tin tưởng. "Con là người duy nhất có thể 'nghe' được tiếng lòng của vạn vật. Con phải là tai mắt của Vô Tính Thành, Tần Mặc. Hãy đi, hãy tìm hiểu xem họ đang tìm kiếm điều gì, và mục đích cuối cùng của họ là gì."
Trong ánh mắt của Lão Khang, Tần Mặc thấy rõ sự lo lắng ẩn sâu, nhưng đồng thời cũng là một niềm tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của hắn. Niềm tin ấy như một luồng gió mát xua tan đi phần nào sự nặng nề trong lòng Tần Mặc, thay vào đó là một quyết tâm sắt đá. Hắn không còn cô đơn nữa. Hắn chiến đấu không chỉ vì bản thân, mà vì Lão Khang, vì Vô Tính Thành, và vì tất cả những "ý chí" đang bị đe dọa. Hắn gật đầu, không nói một lời, nhưng ánh mắt kiên định đã thay cho mọi lời hứa.
***
Sáng sớm hôm sau, khi màn đêm vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây, và sương mù dày đặc giăng mắc khắp rìa Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, Tần Mặc đã khởi hành. Không khí se lạnh của buổi bình minh thấm vào da thịt, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất nồng nồng sau một cơn mưa nhẹ. Ánh sáng mặt trời còn chưa đủ mạnh để xuyên qua lớp sương trắng xóa, khiến khu rừng trở nên mờ ảo, huyền hoặc như một bức tranh thủy mặc. Từng bước chân của Tần Mặc nhẹ như không, hòa lẫn vào tiếng lá cây xào xạc và tiếng côn trùng đêm còn sót lại. Hắn không cần dùng mắt để định hướng, bởi trong tâm trí hắn, những "ý chí" yếu ớt nhưng không ngừng chuyển động của nhóm tu sĩ trinh sát vẫn còn vương vấn.
Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. "Ý chí" của những kẻ đó, không giống với bất kỳ "ý chí" nào hắn từng cảm nhận. Nó không có sự bình yên, không có sự chấp nhận, cũng không có sự gắn bó với đất đai. Thay vào đó, đó là một "ý chí" đầy tính toán, dò xét, và trên hết là sự tham lam không che giấu. Tần Mặc cảm thấy nó như một con dao sắc lạnh, không ngừng tìm kiếm điểm yếu, không ngừng đánh giá giá trị của mọi thứ xung quanh. "Họ không quan tâm đến sự sống, chỉ là giá trị có thể khai thác," hắn tự nhủ, một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng.
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, vốn dĩ là một nơi tràn đầy "ý chí" sinh động, mạnh mẽ. Những cây đại thụ ngàn năm vươn mình lên trời xanh, mang trong mình "ý chí" kiên cường, trầm mặc. Những loài linh thú ẩn mình trong tán lá, "ý chí" của chúng là bản năng sinh tồn, là sự hòa hợp với tự nhiên. Nhưng giờ đây, những "ý chí" đó dường như đang bị đè nén, bị lu mờ bởi sự hiện diện của những kẻ ngoại lai. Tần Mặc cảm nhận được sự khó chịu, sự phòng thủ từ những vật thể xung quanh khi nhóm tu sĩ trinh sát đi qua. Cây cối co mình lại, linh thú ẩn sâu hơn vào hang ổ, như thể chúng đang cố gắng tránh khỏi sự dò xét, sự đánh giá từ những kẻ không hề tôn trọng bản chất của chúng.
Hắn men theo những lối mòn cũ kỹ, xuyên qua những bụi cây rậm rạp, thỉnh thoảng dừng lại để "nghe" rõ hơn. Nhóm tu sĩ không quay lại Phế Tích Cổ Miếu như Tần Mặc dự đoán. Thay vào đó, chúng rẽ sâu hơn vào vùng núi đá ở rìa Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, một khu vực ít người qua lại, nơi địa hình trở nên hiểm trở và khắc nghiệt hơn. Nơi đó, Tần Mặc biết, có một Mỏ Linh Thạch cũ kỹ, đã bị bỏ hoang từ rất lâu, bởi vì những linh thạch ở đó không hề có linh tính, không thể tu luyện. Người dân Vô Tính Thành gọi đó là "Mỏ Đá Vô Tri", bởi chúng chỉ là những khối đá cứng cáp, không hơn không kém. Nhưng đối với Tần Mặc, mỗi phiến đá, mỗi khối quặng ở đó đều có "ý chí" riêng, một "ý chí" trầm mặc, kiên định, chấp nhận sự tồn tại của mình mà không cần phải vươn lên thành tiên.
Hắn càng tiến gần, "ý chí" của nhóm tu sĩ càng trở nên rõ ràng hơn, pha lẫn những cảm xúc phức tạp: sự tò mò, sự thất vọng, và một chút gì đó cố chấp. Chúng đang tìm kiếm. Tìm kiếm cái gì? Tần Mặc tự hỏi. "Chân lý thất lạc" mà Lão Khang đã nhắc đến? Hay một bí mật nào khác của Vô Tính Thành mà hắn chưa biết? Gió lạnh thổi qua khe đá, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và một chút mùi kim loại đặc trưng của quặng mỏ. Tần Mặc nín thở, thận trọng từng bước chân, tiến sâu hơn vào vùng núi đá, nơi những bí mật đang chờ được hé mở.
***
Mặt trời đã lên cao, nhưng ánh sáng vẫn khó khăn lắm mới len lỏi được vào khu vực Mỏ Linh Thạch. Nơi đây là một mê cung của những đường hầm khai thác cũ kỹ, những cột chống gỗ mục nát và những đống đá vụn lởm chởm. Không khí ẩm ướt, tối tăm và ngột ngạt, mang theo mùi đất đá, khoáng vật đặc trưng và cả mùi mồ hôi của những kẻ đang hoạt động bên trong. Tiếng cuốc chim lách cách vang vọng trong lòng núi, hòa cùng tiếng xe đẩy kẽo kẹt và tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những kẽ đá, tạo nên một bản giao hưởng u ám, nặng nề.
Tần Mặc ẩn mình trong một khe đá hẹp, được che khuất bởi một bụi cây dại và một tảng đá lớn. Từ vị trí này, hắn có thể quan sát rõ ràng nhóm tu sĩ trinh sát đang hoạt động bên trong mỏ. Chúng không nhiều, chỉ khoảng ba người, nhưng mỗi người đều tỏa ra một luồng linh lực mạnh mẽ, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng. Chúng đang dùng pháp khí để dò xét từng phiến đá, từng vách quặng, đôi khi còn dùng tay chạm vào, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình.
Tu sĩ thứ nhất, một kẻ có vẻ ngoài lạnh lùng, đang cầm một pháp khí hình la bàn, ánh sáng xanh lam từ la bàn chập chờn trên những phiến đá xám xịt. Hắn đặt pháp khí xuống một tảng linh thạch lớn, nhắm mắt lại, "ý chí" của hắn tỏa ra, dò xét cẩn trọng. Tần Mặc "nghe" thấy sự tập trung cao độ, sự hy vọng mong manh, nhưng rồi nhanh chóng chuyển thành một sự thất vọng sâu sắc. "Kỳ lạ... không có chút linh tính nào. Hoàn toàn trống rỗng." Ý chí của hắn truyền đến Tần Mặc, mang theo một sự ngạc nhiên rõ rệt, như thể hắn không thể tin được vào kết quả mình nhận được.
Tu sĩ thứ hai, kẻ mà Tần Mặc đã thấy �� Phế Tích Cổ Miếu, bước đến gần hơn, hắn cúi xuống chạm tay vào phiến đá. "Đúng là phế địa. Những phiến đá vô tri này... chẳng khác gì đá cuội." "Ý chí" của hắn đầy vẻ khinh thường, một sự coi thường đến tận cùng đối với những vật thể không có khả năng tu luyện, không mang linh tính. Tần Mặc cảm nhận được sự so sánh cay nghiệt trong tâm trí hắn – những linh thạch ở đây, trong mắt hắn, chỉ là những vật chất vô dụng, không đáng để bận tâm. Sự tồn tại của chúng, trong triết lý của những kẻ này, là một sự lãng phí.
Tu sĩ thứ ba, kẻ mà trước đó Tần Mặc đã nghe nhắc đến "chân lý thất lạc", nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng, giọng nói khô khốc nhưng lại ẩn chứa một ý đồ khác. Hắn ta không chạm vào linh thạch, mà chỉ đứng từ xa, ánh mắt lướt qua những khối đá xám xịt, nhưng "ý chí" của hắn lại là một luồng sáng chói lọi, đầy tham vọng và tính toán. "Nhưng chúng rất bền bỉ. Nếu ép buộc khai linh, có thể dùng làm tài nguyên cấp thấp. Vô Tính Thành này... là một mỏ vàng chưa được khai phá, chỉ cần thay đổi 'tư duy' của chúng."
Lời nói đó, hay đúng hơn là "ý chí" đó, vang dội trong tâm trí Tần Mặc như một tiếng sét. Hắn cảm nhận được sự tàn nhẫn, sự lạnh lùng trong suy nghĩ của kẻ này. "Thay đổi 'tư duy' của chúng" – đó là một cách nói hoa mỹ cho việc cưỡng ép, bẻ cong bản chất. "Ý chí" của tu sĩ thứ ba không chỉ là sự tham lam thông thường, mà còn là một khát khao kiểm soát, một sự ngạo mạn muốn biến mọi thứ thành công cụ phục vụ cho mục đích thăng tiên của mình. Hắn muốn biến Vô Tính Thành thành một 'vườn ươm', nơi vạn vật bị ép buộc phải tu luyện, bị ép buộc phải sinh ra linh tính, để rồi bị khai thác đến tận cùng.
Tần Mặc cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào trong lồng ngực, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh bên ngoài. Hắn "nghe" được tiếng "rên rỉ" yếu ớt của những linh thạch bị dò xét, bị chạm vào. Chúng không kêu la bằng âm thanh, mà bằng "ý chí" – một sự co rúm lại, một nỗi sợ hãi mơ hồ khi bị những "ý chí" mạnh mẽ, thô bạo kia tác động. "Họ coi thường sự bình yên, coi thường bản chất," Tần Mặc độc thoại nội tâm. "Đối với họ, mọi thứ không thể tu luyện đều là phế vật, chỉ đáng bị ép buộc, bị bẻ cong. Họ không thấy được giá trị của sự tồn tại nguyên thủy, của sự tự do được là chính mình."
Sự khinh thường của các tu sĩ đối với 'vô tính' của Vô Tính Thành không chỉ là một thái độ, mà là một lời tiên tri về những hành động tàn bạo sắp tới. Việc chúng nhắm vào Mỏ Linh Thạch, một nơi vốn dĩ không có giá trị đối với tu sĩ bình thường, đã khẳng định rằng Vô Tính Thành không phải là một vùng đất cần được bảo vệ, mà là một nguồn tài nguyên khổng lồ đang chờ được khai thác, một "mỏ vàng" mà chúng muốn chiếm đoạt. Tần Mặc nhận ra rằng "sự khác biệt" của Vô Tính Thành không phải là điểm yếu, mà là mục tiêu chính, là bí mật mà các thế lực bên ngoài thèm muốn. Lời bàn bạc của tu sĩ về việc "biến Vô Tính Thành thành vườn ươm" không chỉ là một câu nói bâng quơ, mà là một kế hoạch có quy mô, một sự tàn bạo ẩn chứa dưới vỏ bọc "khai sáng".
Tần Mặc siết chặt tay, ánh mắt hắn ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển được. Gánh nặng trên vai hắn càng thêm nặng nề, nhưng cũng thôi thúc hắn phải hành động. Hắn không thể để Vô Tính Thành bị biến thành một "vườn ươm" cho khát vọng thăng thiên điên rồ của bọn chúng. Hắn sẽ là người bảo vệ "ý chí" của vạn vật, người tìm kiếm lại "chân lý thất lạc," và là người đưa ra một lựa chọn khác cho Huyền Vực, nơi "thăng tiên" không còn là mục tiêu duy nhất, mà là một con đường tự do, tự tại, không cưỡng ép bản chất.
Tần Mặc quay lưng, lặng lẽ rời khỏi Mỏ Linh Thạch, mang theo những thông tin quan trọng và một quyết tâm sắt đá. Bóng hắn hòa vào bóng tối của đường hầm, như một cái bóng mờ nhạt giữa những tàn tích của sự khai thác vô độ. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng giờ đây, hắn đã có định hướng rõ ràng. Hắn phải trở về Vô Tính Thành, để chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả ý chí và triết lý sống.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.