Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 222: Tiếng Vọng Từ Vực Thẳm: Lối Thoát Của Ý Chí

Trong khoảnh khắc cận kề sinh tử, khi khối đá khổng lồ lao tới, mang theo ý chí hủy diệt của Địa Cung đang sụp đổ, Tần Mặc không còn nghe thấy tiếng la thất thanh của Tô Lam, hay tiếng gầm giận dữ của Trưởng Lão Minh Không. Mọi tạp âm của thế gian dường như tan biến, chỉ còn lại một sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong tâm trí hắn. Hắn nhắm chặt mắt, không phải vì sợ hãi, mà để tập trung trọn vẹn vào một điều duy nhất: lắng nghe.

Linh Thạch trong tay hắn không còn bùng lên ánh sáng đối kháng nữa, mà là một sự rung động tinh tế, hòa mình vào mạch đập của vạn vật xung quanh. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của khối đá đang rơi, không phải là sự cố ý muốn đè bẹp hắn, mà là sự giãy giụa tuyệt vọng của một thực thể đang bị kéo xuống vực thẳm. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ của những hạt bụi đá, tiếng than khóc của những tảng đá nứt nẻ, và cả sự kinh hoàng của không khí đang bị ép nén đến mức cực hạn. Cả Địa Cung này, với mỗi viên gạch, mỗi phiến đá, mỗi giọt nước ẩm ướt, đều đang kêu than, không phải vì sự hủy diệt, mà vì sự cưỡng ép, sự bẻ cong khỏi bản chất nguyên thủy của chúng. Chúng bị Thiên Diệu Tông khuấy động, bị cấm thuật ép buộc, bị linh lực điên cuồng làm cho mất đi sự cân bằng cố hữu.

Ý chí của Thạch Nhân Khôi Lỗi cũng hiện rõ trong tâm trí Tần Mặc. Những con quái vật đá khổng lồ kia không hề có ý chí tấn công độc lập, chúng chỉ là những cỗ máy bị điều khiển, những bản năng bị khắc sâu bởi cấm thuật. Nhưng sâu thẳm bên trong lớp vỏ đá cứng nhắc, Tần Mặc cảm nhận được một sự giãy giụa yếu ớt, một ý chí tồn tại nguyên thủy đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích. Đó là ý chí của đá, của đất, của khoáng vật, không muốn trở thành công cụ của sự hủy diệt, mà chỉ muốn được an nhiên nằm im, được trở về với bản chất tĩnh lặng của mình. Chúng không muốn thăng tiên, cũng không muốn chiến đấu. Chúng chỉ muốn được là chính chúng.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một vẻ kiên định lạ thường, không còn sự hoang mang hay tuyệt vọng, mà là một sự tập trung cao độ, như thể hắn đã nhìn thấu được bản chất của mọi sự vật. Hắn không nhìn vào khối đá đang lao tới, không nhìn vào những Thạch Nhân Khôi Lỗi đang vung tay, cũng không nhìn vào Trưởng Lão Minh Không với gương mặt điên dại. Hắn nhìn vào vết nứt khổng lồ dưới chân, nơi ánh sáng xanh xám kỳ dị đang le lói, nơi tiếng gió rít thê lương như tiếng gào thét của quỷ dữ dội lên từ vực sâu. Đó không phải là một lối thoát, mà là một cánh cửa khác, một lỗ hổng trong bản chất của Địa Cung này.

“Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Thiên Diệu Tông sao? Địa Cung này sẽ là mồ chôn cho sự ngông cuồng của ngươi!” Trưởng Lão Minh Không gầm lên, giọng y khàn đặc và méo mó. Dù phải chịu phản phệ từ Linh Thạch, sự căm hờn và dục vọng quyền lực đã khiến y biến thành một con thú điên cuồng, dồn hết linh lực còn lại vào cấm thuật, ép buộc Thạch Nhân Khôi Lỗi giáng đòn cuối cùng.

Một Thạch Nhân Khôi Lỗi khổng lồ, cao tới vài trượng, thân hình nứt nẻ lởm chởm, gầm gừ một tiếng trầm đục. Bàn tay đá khổng lồ của nó, mang theo sức nặng của một ngọn núi nhỏ, bổ thẳng xuống vị trí Tần Mặc và Tô Lam đang đứng. Mùi đất ẩm và khoáng vật lẫn với mùi khí độc nhẹ từ vực thẳm bốc lên, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến cực điểm. Những khối đá vỡ vụn từ trần và vách Địa Cung rơi lã chã, tạo nên một bản giao hưởng của sự sụp đổ.

Tô Lam, với mái tóc xõa tung và trang phục xanh lam dính đầy bụi bẩn, vẫn cố gắng dùng thanh kiếm cổ của mình để chắn trước Tần Mặc. Nàng đã gần như cạn kiệt linh lực, nhưng ý chí bảo vệ vẫn thôi thúc nàng hành động. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự tuyệt vọng và lo lắng tột độ. "Tần Mặc... chúng ta... không còn đường thoát!" Nàng thốt lên, giọng nàng nghẹn lại trong cổ họng, vừa là một lời cảnh báo, vừa là một tiếng cầu cứu. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy bản thân mình thật nhỏ bé và bất lực trước sức mạnh hủy diệt của cấm thuật và sự sụp đổ của Địa Cung. Niềm tin vào tu luyện, vào sức mạnh, vào mọi thứ mà nàng từng theo đuổi, dường như đều trở nên vô nghĩa.

Hắc Phong, sau khi bị đánh văng, đã gượng dậy, nhưng thân thể nó đầy vết thương, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự giận dữ và sợ hãi. Nó gầm gừ, đứng chắn trước Tần Mặc và Tô Lam, dù biết rằng sức lực của nó không thể chống lại được đòn đánh này. Thiết Mộc, với bờ vai đẫm máu, cũng dùng cây rìu gỗ sứt mẻ của mình, cố gắng tạo ra một phòng tuyến yếu ớt. Khuôn mặt cương nghị của hắn giờ đây cũng hiện lên vẻ bối rối, không biết nên làm gì trước tình cảnh này.

Tần Mặc không nói gì. Hắn chỉ hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ sự hỗn loạn xung quanh, nhưng tâm trí hắn lại tĩnh lặng đến lạ thường. Linh Thạch trong tay hắn bỗng nhiên ấm lên, như một nhịp tim cổ xưa đang hòa điệu với Địa Cung. Hắn không định dùng sức mạnh để chống đỡ. Hắn sẽ không đối kháng. Hắn sẽ lắng nghe.

“Không... không phải là sức mạnh đối kháng... mà là sự thấu hiểu...” Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy. Linh Thạch trong tay hắn không bùng nổ ánh sáng nữa, mà là một làn sóng rung động vô hình, tinh tế lan tỏa.

Tô Lam đang tuyệt vọng che chắn, bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua. Nàng quay đầu nhìn Tần Mặc. Hắn đã mở mắt, nhưng ánh nhìn của hắn không hướng về bàn tay đá khổng lồ đang ập xuống, mà hướng về vực thẳm dưới chân, nơi ánh sáng xanh xám ma quái vẫn le lói. Nàng thấy trên gương mặt thanh tú của hắn, từ vẻ tuyệt vọng ban đầu đã chuyển sang một sự tập trung cao độ, một vẻ quyết đoán lạnh lùng mà nàng chưa từng thấy. "Hắn đang làm gì vậy? Không phải dùng linh lực..." Tô Lam thầm nghĩ, lòng đầy nghi hoặc và kinh ngạc. Trong khoảnh khắc đó, mọi giáo điều về tu luyện, về linh lực, về con đường thăng tiên mà nàng được học, dường như đều bị đảo lộn.

Tần Mặc giơ Linh Thạch về phía vách đá và vực thẳm. Hắn không phóng thích linh lực, không thi triển pháp thuật, mà chỉ đơn thuần là đẩy ý chí của mình thông qua Linh Thạch, gửi gắm một thông điệp đến ý chí tồn tại của vạn vật xung quanh. Hắn không yêu cầu chúng chiến đấu, không ép buộc chúng thay đổi, mà chỉ thấu hiểu khát vọng sâu thẳm của chúng: được trở về với bản chất.

Trong khoảnh khắc đó, một điều kỳ diệu xảy ra. Không có tiếng nổ lớn, không có ánh sáng chói lòa như pháp thuật của tu sĩ. Thay vào đó, vách đá phía sau Tần Mặc, vốn đang nứt nẻ và chuẩn bị sụp đổ, bỗng rung chuyển dữ dội hơn, nhưng không phải là sự sụp đổ hỗn loạn, mà là một sự "mở ra" có chủ đích. Những khối đá khổng lồ, thay vì lao thẳng xuống, lại tách ra hai bên, tạo thành một khe hở rộng lớn, dẫn thẳng xuống vực thẳm. Như thể Địa Cung này, thông qua ý chí của Tần Mặc và sự cộng hưởng của Linh Thạch, đã tự nguyện mở ra một lối đi.

Cùng lúc đó, bàn tay đá khổng lồ của Thạch Nhân Khôi Lỗi, chỉ còn cách Tần Mặc và Tô Lam vài tấc, bỗng khựng lại. Một tiếng rên rỉ trầm đục thoát ra từ thân thể đá của nó, không còn là tiếng gầm gừ hung hãn, mà là một âm thanh đầy đau đớn và giằng xé. Những vết nứt trên thân nó tỏa ra ánh sáng yếu ớt hơn, nhưng lại mang một vẻ nguyên thủy, tự do, như hàng ngàn linh hồn bị giam cầm đang cố gắng thoát ra. Đòn tấn công của nó, vốn mang sức mạnh hủy diệt, bỗng chệch hướng một cách khó tin, sượt qua bên cạnh Tần Mặc và Tô Lam, đập mạnh vào vách đá đã mở ra, đẩy nhóm người xuống vực thẳm theo một cách không ngờ.

Các tu sĩ Thiên Diệu Tông, bao gồm cả Trưởng Lão Minh Không, đều sững sờ. Họ nhìn thấy Tần Mặc và nhóm của hắn biến mất vào vực sâu, không phải do bị tấn công hay sụp đổ, mà như thể Địa Cung đã nuốt chửng họ một cách có chủ ý. Sự việc xảy ra quá nhanh, quá bất ngờ, vượt ra ngoài mọi lý lẽ tu luyện mà họ từng biết.

Tiếng gió rít gào, tiếng đá vụn rơi lả tả, và mùi khí độc từ vực thẳm bao trùm lấy nhóm Tần Mặc khi họ lao xuống. Tần Mặc không hề sợ hãi. Hắn vẫn ôm chặt Linh Thạch, cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang nâng đỡ họ, không phải là linh lực, mà là ý chí của chính Địa Cung này. Hắn cảm nhận được ý chí của không khí đang cuộn xoáy, của những dòng nước ngầm đang chảy xiết, của những mạch khoáng vật đang rung động. Tất cả đều đang tuân theo một bản năng nguyên thủy, một trật tự vô hình, dẫn dắt họ đi sâu hơn vào lòng đất.

Tô Lam bám chặt lấy Tần Mặc, mái tóc nàng bay tán loạn trong gió. Nàng nhắm chặt mắt, nhưng vẫn cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ. Thay vì rơi tự do không kiểm soát, họ lại như đang được một bàn tay vô hình nâng đỡ, lướt qua những vách đá ẩm ướt, những mỏm đá lởm chởm. Cảm giác lạnh lẽo và ẩm ướt của Địa Cung vẫn bao trùm, nhưng không còn sự ngột ngạt của không khí bị ép nén, mà là một sự thoáng đãng kỳ lạ.

Hắc Phong rên khẽ, thân thể nó được Tần Mặc dùng một luồng ý chí vô hình bao bọc, giảm nhẹ lực va chạm. Thiết Mộc, dù đã có kinh nghiệm sinh tử, cũng không khỏi kinh ngạc trước cảnh tượng này. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng Tần Mặc, bằng một cách nào đó, đã tạo ra một phép màu, một lối thoát không thể tin nổi.

Họ tiếp đất an toàn trên một mỏm đá rộng rãi, không phải là đáy vực sâu hun hút, mà là một hành lang ngầm cổ xưa. Xung quanh, không còn sự hỗn loạn của chiến trường, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều, mang theo một nhịp điệu lạ lùng, như tiếng tim đập của chính Địa Cung. Ánh sáng xanh xám kỳ dị, vốn chỉ le lói từ xa, giờ đây trở nên rõ nét hơn, phát ra từ những tinh thạch khổng lồ mọc san sát trên vách đá. Những tinh thạch này, với vẻ ngoài trong suốt và lấp lánh, chiếu rọi lên những bức tường đá chạm khắc hoa văn cổ xưa, những hình ảnh và ký tự mà Tô Lam chưa từng thấy trong bất kỳ thư tịch nào của tông môn.

Mùi đất ẩm và khoáng vật vẫn còn, nhưng giờ đây, nó pha lẫn với một mùi hương lạ, thanh khiết và dịu nhẹ, như mùi của một loại thảo mộc cổ xưa chưa từng được biết đến. Không khí ở đây lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng lại mang một sự tinh khiết, một luồng linh khí cổ xưa mạnh mẽ, hoàn toàn khác biệt với linh khí ô trọc bị cấm thuật làm vẩn đục ở phía trên.

Tô Lam từ từ mở mắt. Nàng nhìn xung quanh, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ. Đây không phải là một hang động bình thường, cũng không phải là một vực sâu chết chóc. Đây là một thế giới khác, một không gian hoàn toàn mới, ẩn sâu trong lòng Địa Cung Khởi Nguyên, nhưng lại mang một vẻ đẹp hoang sơ và huyền bí đến nghẹt thở. Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, khuôn mặt nàng còn hiện rõ vẻ bàng hoàng. "Ngươi... ngươi đã làm cách nào?" Nàng thì thầm, giọng nói vẫn còn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự bối rối và một cảm giác choáng ngợp trước những gì vừa xảy ra. Mọi lý lẽ, mọi kiến thức của nàng về tu luyện đều bị đảo lộn chỉ trong một khoảnh khắc.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn cũng đang nhìn quanh, ánh mắt hắn lướt qua những hoa văn cổ xưa, những tinh thạch phát sáng. Linh Thạch trong tay hắn vẫn rung động nhè nhẹ, như đang cộng hưởng với linh khí cổ xưa tràn ngập nơi này. "Đây là... một nơi còn sâu hơn..." Hắn khẽ nói, giọng nói trầm thấp, như thể đang nói chuyện với chính mình, hoặc với chính Địa Cung này. Hắn cảm nhận được ý chí của những tinh thạch, của những bức tường đá, của không khí, của nước. Tất cả đều mang một ý chí tồn tại nguyên thủy, thuần khiết, chưa từng bị con người can thiệp hay bẻ cong.

Hắc Phong và Thiết Mộc, dù không hiểu hết mọi chuyện, cũng cảm nhận được sự an toàn tạm thời. Hắc Phong rên gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua xung quanh. Thiết Mộc, với bờ vai đau nhức, vẫn kiên cường đứng thẳng, cây rìu gỗ nắm chặt trong tay, sẵn sàng đối phó với bất kỳ hiểm nguy nào. Tuy nhiên, hắn cũng không khỏi bối rối. Sức mạnh mà Tần Mặc vừa thể hiện, không phải là linh lực, không phải là võ kỹ, mà là một thứ gì đó vượt xa mọi hiểu biết của hắn.

Trên miệng vực thẳm, nơi Tần Mặc và nhóm của hắn vừa biến mất, Trưởng Lão Minh Không và các tu sĩ Thiên Diệu Tông vẫn đứng đó, vẻ mặt họ từ kinh ngạc chuyển sang giận dữ và hoài nghi. Họ không thể tin vào mắt mình. Tần Mặc đã thoát hiểm một cách khó tin, và không phải bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng một cách thức kỳ lạ, như thể hắn đã hòa mình vào chính Địa Cung.

Lão Khất Cái vẫn đứng đó, bất động, ở một góc khuất của miệng vực. Đôi mắt u buồn của hắn nhìn xuống vực thẳm, nơi nhóm Tần Mặc đã biến mất. Một nụ cười khó hiểu chợt nở trên khuôn mặt khắc khổ của hắn, một nụ cười không hề mang vẻ vui mừng hay mỉa mai, mà là một sự thâm trầm, một sự chấp nhận. "Thế giới này không có công bằng... nhưng cũng không bao giờ thiếu đi những lối đi bất ngờ," hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói chìm vào tiếng gió rít thê lương. Sau đó, như một làn khói, hắn tan biến vào bóng tối, để lại phía sau một không gian trống rỗng và một nỗi bí ẩn chưa được giải đáp.

Tần Mặc giúp Tô Lam đứng dậy. Nàng vẫn còn bàng hoàng, nhưng ánh mắt nhìn hắn đã thay đổi. Không còn sự hoài nghi hay tuyệt vọng, mà là một sự phức tạp, pha lẫn kinh ngạc, tò mò và một chút gì đó gọi là ngưỡng mộ. Nàng nhìn hắn, nhìn Linh Thạch trong tay hắn, và rồi nhìn những hoa văn cổ xưa trên vách đá. Con đường mà nàng đã đi, con đường mà Thiên Diệu Tông và cả Huyền Vực đang theo đuổi, dường như đang dần sụp đổ trong tâm trí nàng. Và con đường của Tần Mặc, con đường của sự thấu hiểu và cân bằng, đang mở ra một viễn cảnh hoàn toàn mới mẻ, một chân lý khác, còn sâu thẳm hơn cả Kỷ Nguyên Khai Sáng.

Họ đang ở một nơi mà có lẽ chưa từng có ai đặt chân tới trong hàng ngàn năm. Một không gian cổ xưa, ẩn giấu những bí mật sâu xa nhất của Huyền Vực, nơi ý chí tồn tại của vạn vật vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị bẻ cong bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Tần Mặc cảm nhận được một sự kêu gọi, một lời thì thầm từ sâu thẳm của Địa Cung, một tiếng vọng từ thuở hồng hoang, đang chờ đợi hắn khám phá. Đây không chỉ là một lối thoát, mà là một khởi đầu mới, một cánh cửa dẫn đến những chân lý bị lãng quên.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free