Vạn vật không lên tiên - Chương 223: Lời Cảnh Cáo Từ Thanh Vân: Vết Nứt Trong Tín Ngưỡng
Sau cú rơi kinh hoàng, Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng êm dịu bao bọc lấy hắn, không phải là lực chống đỡ, mà là một sự nâng đỡ nhẹ nhàng từ chính những dòng linh khí cuộn xoáy. Thân hình hắn cùng Tô Lam, Hắc Phong và Thiết Mộc dần dần tiếp đất trên một nền đá cổ kính, rắn chắc. Không có tiếng động mạnh, chỉ có sự tĩnh lặng đến khó tin bao trùm. Mùi đất cổ đã phong hóa ngàn năm cùng hương khoáng vật tinh khiết xộc vào khứu giác, thanh lọc từng tế bào. Không khí ở đây đặc quánh linh khí nguyên thủy, dồi dào đến mức tạo thành những dải lụa phát sáng màu lam nhạt, uốn lượn giữa không trung, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh nhìn của hắn lướt qua không gian trước mặt. Đây không phải là một vực sâu chết chóc, cũng không phải một hang động tối tăm như hắn từng nghĩ. Mà là một thế giới ngầm vĩ đại, một không gian khởi nguyên ẩn mật, tráng lệ đến ngạt thở. Các cột đá khổng lồ, sừng sững vươn lên chạm đến trần động, cao vút như những ngón tay của tạo hóa đang chống đỡ bầu trời dưới lòng đất. Trên thân những cột đá ấy, vô số phù văn và hình vẽ cổ xưa được khắc tạc một cách tinh xảo, chúng phát ra ánh sáng mờ ảo, huyền bí, như những vì sao xa xăm trong màn đêm vĩnh cửu. Những đường nét ấy không phải là ký tự của bất kỳ nền văn minh nào mà Tần Mặc từng biết, nhưng chúng lại mang một ý chí tồn tại mạnh mẽ, một sự trường tồn vượt qua thời gian, kể lại câu chuyện về một kỷ nguyên đã lãng quên.
Tô Lam, nàng cũng đã kịp lấy lại thăng bằng. Đôi mắt phượng của nàng, vốn luôn sắc sảo và kiên định, giờ đây tràn ngập sự bàng hoàng và kinh ngạc. Nàng ngước nhìn lên những cột đá cao ngất, những dải linh khí lấp lánh, rồi cúi xuống chạm tay vào nền đá lạnh lẽo. Mọi lý lẽ, mọi kiến thức về tu luyện mà nàng đã học được từ Thanh Vân Tông dường như đều trở nên nhỏ bé và vô nghĩa trước sự vĩ đại của nơi này. Linh khí nguyên thủy cuồn cuộn không ngừng nghỉ, tinh khiết đến mức nàng có thể cảm nhận được từng hạt năng lượng đang len lỏi vào kinh mạch, xoa dịu những vết thương nhỏ và hồi phục sức lực. Đây là một sự dồi dào mà ngay cả những Thánh địa tu luyện hàng đầu cũng khó mà sánh bằng.
"Nơi này... thật không thể tin được." Tô Lam thì thầm, giọng nàng vẫn còn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì một cảm giác choáng ngợp trước điều phi thường. "Đây là đâu? Linh khí nguyên thủy như thế này... ta chưa từng cảm nhận được điều gì tương tự. Ngay cả trong những ghi chép cổ xưa của tông môn cũng không miêu tả được cảnh tượng như thế này." Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự phức tạp, vừa bối rối, vừa tò mò, và một chút gì đó còn hơn cả sự ngưỡng mộ. Mọi thứ Tần Mặc thể hiện, từ việc lắng nghe ý chí của Địa Cung cho đến việc dẫn dắt họ đến nơi này, đều vượt xa mọi định nghĩa về tu luyện của nàng.
Tần Mặc không lập tức trả lời. Hắn nhắm hờ mắt, Linh Thạch trong tay hắn vẫn rung động nhè nhẹ, như một trái tim đang đập cùng nhịp với nơi chốn này. Hắn lắng nghe. Không phải bằng tai, mà bằng cả linh hồn, bằng cái năng lực bẩm sinh của mình để cảm nhận "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn cảm nhận được ý chí của từng phiến đá, của từng luồng linh khí nguyên thủy, của những phù văn cổ xưa trên cột đá. Tất cả đều thì thầm, kể lại một câu chuyện của khởi nguyên, của sự thuần khiết, chưa từng bị con người can thiệp hay bẻ cong bởi khát vọng thăng tiên mù quáng. Ý chí nơi đây không phải là ý chí mong muốn vươn lên, mà là ý chí của sự *tồn tại* nguyên bản, của sự cân bằng tự nhiên.
"Đây là tiếng vọng của khởi nguyên..." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, như thể đang nói chuyện với chính mình, hoặc với chính Địa Cung này. "Nơi vạn vật lần đầu tiên có ý chí. Những phù văn này... chúng không phải là pháp trận. Chúng là những lời thì thầm của bản chất, của sự hình thành. Nơi đây... chưa từng có ai đặt chân tới, hoặc đã bị lãng quên từ rất lâu rồi." Hắn mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm lướt qua khuôn mặt Tô Lam, như muốn nàng cũng cảm nhận được sự thật đằng sau những cảnh tượng hùng vĩ này. "Chúng ta không phải đang ở một nơi bị bỏ hoang, Tô Lam. Chúng ta đang ở một nơi đang sống, một cách rất khác biệt."
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đã ngừng gầm gừ. Y rên gừ một tiếng nhỏ, dụi đầu vào chân Tần Mặc, rồi lại ngẩng lên, đôi mắt cảnh giác quét qua những dải linh khí uốn lượn. Ngay cả một thần thú như Hắc Phong cũng cảm nhận được sự khác biệt của nơi này. Có một sự an toàn, một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn một nguồn năng lượng vĩ đại, chưa được khai phá.
Thiết Mộc, với bờ vai vẫn còn đau nhức từ những đòn tấn công của Thạch Nhân Khôi Lỗi, cũng đứng thẳng người, cây rìu gỗ nắm chặt trong tay. Hắn nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Tô Lam. Hắn không hiểu những lời triết lý sâu xa, nhưng hắn hiểu được sự kinh ngạc trên khuôn mặt của Tô Lam, và sự bình tĩnh tuyệt đối của Tần Mặc. Sức mạnh mà Tần Mặc vừa thể hiện, không phải là linh lực, không phải là võ kỹ, mà là một thứ gì đó vượt xa mọi hiểu biết của hắn. Nó gần gũi với sự "bền bỉ" mà hắn hằng theo đuổi, nhưng lại ở một tầng bậc cao hơn rất nhiều. Hắn cảm nhận được rằng, Tần Mặc không chỉ là một thiếu niên Vô Tính Thành bình thường, hắn là một người có thể nhìn thấy, có thể lắng nghe những điều mà người khác không thể. Trong thâm tâm, Thiết Mộc đã hoàn toàn tin tưởng vào Tần Mặc, một niềm tin không cần lời nói, không cần chứng minh. "Chúng ta an toàn rồi sao?" Hắn hỏi, giọng trầm đục, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Tần Mặc gật đầu nhẹ. "Tạm thời an toàn. Nơi này là một lối thoát, nhưng cũng là một khởi đầu." Hắn nhìn lên, ánh mắt dường như xuyên thấu qua lớp đá dày, nhìn về phía bên trên. "Những kẻ săn đuổi chúng ta... chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng. Nhưng để tìm thấy lối vào nơi này... không phải ai cũng có thể làm được."
Lời nói của Tần Mặc vừa dứt, một biến cố bất ngờ xảy ra. Giữa không gian tráng lệ của những cột đá cổ, một luồng sáng mạnh mẽ đột nhiên xé toạc bầu không khí vốn tĩnh mịch. Ánh sáng chói lòa ấy tụ lại, xoáy tròn, rồi từ từ hình thành một cánh cổng không gian tạm thời màu xanh lam, rung động dữ dội. Từ trong cánh cổng, một luồng uy áp hùng hậu như sóng thần ập tới, khiến không khí trở nên nặng nề, những dải linh khí nguyên thủy cũng bị chấn động mà tiêu tan.
Một bóng người từ tốn bước ra khỏi cánh cổng. Đó là một ông lão râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng toát ra vẻ uy nghi khó tả. Ông ta mặc một đạo bào lụa màu xanh thẫm, thêu hình mây và thanh kiếm bay lượn, chính là đạo bào đặc trưng của Thanh Vân Tông. Ánh mắt ông ta sắc bén như kiếm, ẩn chứa quyền uy và sự lạnh lùng. Không ai khác, chính là Trần Trưởng Lão, một trong những trưởng lão quyền lực nhất của Thanh Vân Tông. Phía sau ông, khoảng mười đệ tử tinh nhuệ của Thanh Vân Tông nối gót xuất hiện, họ mặc trang phục chỉnh tề, kiếm đeo bên hông, gương mặt trẻ tuổi nhưng tràn đầy nhiệt huyết và sự nghiêm nghị.
Trần Trưởng Lão vừa xuất hiện, ánh mắt ông ta đã quét qua một lượt khắp không gian, như muốn tìm kiếm điều gì đó. Khi ánh mắt ấy dừng lại trên Tần Mặc và nhóm của hắn, đặc biệt là Tô Lam, khuôn mặt ông ta lập tức cứng lại, vẻ lạnh lùng càng thêm sâu sắc, xen lẫn sự thất vọng và tức giận tột độ. Ông ta hừ lạnh một tiếng, âm thanh vang vọng khắp không gian, khiến những phiến đá cổ xưa cũng như rung chuyển.
"Tô Lam!" Giọng Trần Trưởng Lão vang lên, lạnh lùng và uy áp, như một tiếng sét đánh ngang tai. "Ngươi đã làm tông môn thất vọng. Dám cấu kết với kẻ dị đoan, phản bội giáo huấn của Thanh Vân Tông!" Lời nói của ông ta không chỉ là một lời khiển trách, mà là một lời tuyên án, một sự sỉ nhục không thể chối cãi. Các đệ tử Thanh Vân Tông lập tức tản ra, tạo thành một vòng vây chặt chẽ quanh Tần Mặc và nhóm của hắn. Kiếm khí sắc bén từ những thanh kiếm trên tay họ tỏa ra, lạnh lẽo và uy hiếp, chĩa thẳng về phía Tần Mặc, Hắc Phong và Thiết Mộc. Mùi hương thanh khiết của linh khí nguyên thủy nhanh chóng bị pha lẫn với mùi kiếm khí và áp lực từ các tu sĩ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Tô Lam giật mình. Nàng không thể ngờ rằng Trần Trưởng Lão lại có thể tìm được đến đây, xuyên qua cả một cấm địa như Địa Cung Khởi Nguyên, và còn là một không gian ẩn mật như thế này. Sự bàng hoàng trên khuôn mặt nàng nhường chỗ cho vẻ hoảng loạn. Nàng cảm nhận được ánh mắt thất vọng và tức giận của trưởng lão, và trong khoảnh khắc ấy, nàng như thấy lại hình ảnh của chính mình khi còn là một đệ tử Thanh Vân Tông kiêu hãnh, thuần túy, chưa từng nghi ngờ con đường mình đã chọn. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi.
Hắc Phong lập tức nhe nanh, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Trần Trưởng Lão và đám đệ tử, một tiếng gầm gừ khẽ thoát ra từ cổ họng y, mang theo sự cảnh cáo và hung hãn. Thiết Mộc, với kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, ngay lập tức đứng chắn trước Tần Mặc và Tô Lam, cây rìu gỗ trên tay hắn sáng lên một ánh xanh nhạt, sẵn sàng nghênh chiến. Cảm giác nguy hiểm trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bởi đối thủ lần này không phải là những Thạch Nhân Khôi Lỗi vô tri, mà là những tu sĩ có lý trí, có quyền lực và có niềm tin sắt đá vào con đường của họ.
Tần Mặc vẫn đứng đó, bình tĩnh lạ thường. Ánh mắt hắn không hề nao núng trước uy áp của Trần Trưởng Lão, cũng không tỏ ra sợ hãi trước vòng vây của các đệ tử Thanh Vân Tông. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của Trần Trưởng Lão – một ý chí kiên định, bảo thủ, tin tưởng tuyệt đối vào quyền năng và giáo điều của tông môn. Hắn cũng cảm nhận được ý chí của những thanh kiếm trên tay các đệ tử, chúng tràn đầy sự trung thành và khát khao phụng sự. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà là một cuộc đối đầu về niềm tin, về hai con đường hoàn toàn khác biệt.
Trần Trưởng Lão không để ý đến phản ứng của Hắc Phong hay Thiết Mộc, ánh mắt ông ta vẫn dán chặt vào Tô Lam, như muốn dùng ánh nhìn để xuyên thủng lớp phòng vệ cuối cùng của nàng. "Tô Lam, ngươi còn muốn chối cãi sao? Chuyện ngươi rời tông môn, cùng với kẻ phàm nhân này làm loạn ở Địa Cung Khởi Nguyên, phá hoại sự kiện Thiên Diệu Tông, tất cả đều đã rõ ràng. Ngươi không chỉ khiến bản thân sa đọa, mà còn làm ô danh tổ tông, làm hoen ố danh tiếng của Thanh Vân Tông!" Ông ta bước thêm một bước, uy áp càng thêm nặng nề. "Mau lập tức quay về tông môn nhận tội, ta có thể xin tông chủ khoan hồng, giảm nhẹ hình phạt cho ngươi. Ngươi vẫn là thiên tài của Thanh Vân Tông, tương lai của tông môn vẫn đang chờ đợi ngươi. Đừng vì một phút lầm lỡ mà hủy hoại tất cả!"
Lời nói của Trần Trưởng Lão mang đầy sức nặng, như một sợi dây vô hình trói buộc Tô Lam. Nàng xiết chặt tay vào chuôi kiếm cổ bên hông, móng tay nàng bấm sâu vào da thịt, nhưng nàng không hề hay biết. Trong đầu nàng, hình ảnh của tông môn, của sư phụ, của những lời dạy dỗ về "chính đạo", về "thăng tiên" bỗng chốc hiện về, chồng chéo lên những gì nàng đã chứng kiến cùng Tần Mặc – sự tàn bạo của Thiên Diệu Tông, sự cuồng loạn của cấm thuật, và sự thật trần trụi về "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc đã chỉ cho nàng. Sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên khuôn mặt nàng, đau khổ và mâu thuẫn.
"Trưởng lão... con... con không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy..." Tô Lam khó khăn nói, giọng nàng yếu ớt, lạc đi trong không khí căng thẳng. Nàng cố gắng ngước nhìn Trần Trưởng Lão, nhưng ánh mắt kiên định của ông ta lại khiến nàng phải cúi đầu. "Những gì con thấy... những gì con trải qua... nó không giống với những gì tông môn đã dạy..."
"Ngu xuẩn!" Trần Trưởng Lão gầm lên, cắt ngang lời Tô Lam. "Đừng để một kẻ phàm nhân, một kẻ không hiểu gì về tu luyện, hủy hoại tiền đồ của ngươi, Tô Lam! Ngươi là thiên tài của Thanh Vân Tông, là niềm hy vọng của chúng ta! Hãy nhìn vào hắn!" Ông ta hất cằm về phía Tần Mặc với vẻ khinh miệt tột cùng. "Hắn có thể cho ngươi cái gì ngoài sự hủy diệt? Hắn không có linh căn, không có linh lực, hắn chỉ là một kẻ dị đoan, một kẻ phá hoại trật tự tu luyện. Hắn dám dẫn dắt đệ tử Thanh Vân Tông vào con đường tà đạo, tội đáng muôn chết!" Ánh mắt ông ta sắc lạnh như dao, như muốn xuyên thủng Tần Mặc.
Tần Mặc vẫn đứng vững, không hề nao núng trước những lời lẽ cay nghiệt và sự khinh miệt của Trần Trưởng Lão. Hắn không phản bác gay gắt, mà chỉ hít một hơi thật sâu, giọng nói bình tĩnh và trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra lại mang một trọng lượng khó tin, vang vọng khắp không gian cổ kính. "Con đường của Tô Lam là do cô ấy lựa chọn, không ai có quyền ép buộc." Hắn nhìn thẳng vào mắt Trần Trưởng Lão, ánh mắt không hề có sự sợ hãi, mà chỉ có sự thấu hiểu và một chút thương cảm. "Và con đường của ta, không phải là dị đoan. Nó là chân lý mà các ngươi đã lãng quên, đã chôn vùi dưới lớp đất của dục vọng và khát vọng thăng tiên mù quáng."
Lời nói của Tần Mặc, tuy không hùng hồn, nhưng lại có sức mạnh như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí của Tô Lam, khiến nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn. Nàng thấy sự kiên định, sự chân thành trong đôi mắt hắn, một sự chân thành không hề bị lay chuyển bởi bất kỳ uy áp hay lời lẽ nào. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy một tia hy vọng le lói, một con đường khác, không phải là con đường mà nàng đã được định sẵn.
Tuy nhiên, đối với Trần Trưởng Lão, lời nói của Tần Mặc chẳng khác nào một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. Khuôn mặt già nua của ông ta đỏ bừng vì giận dữ. "Vô liêm sỉ! Kẻ phàm nhân như ngươi dám nói về chân lý? Dám dạy dỗ ta, một trưởng lão của Thanh Vân Tông, về đạo lý tu luyện?" Ông ta gầm lên, một luồng kiếm khí mạnh mẽ đột nhiên bùng phát từ cơ thể, xoáy thành một luồng sáng xanh sắc bén như tia chớp, không nhắm vào Tần Mặc mà lại xẹt qua Tô Lam. Luồng kiếm khí mang theo uy lực của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, đủ để xé tan đá núi. Nó không có ý định giết Tô Lam, mà là một lời cảnh cáo tàn nhẫn, một đòn giáng mạnh vào ý chí và lòng kiên định của nàng.
"Tô Lam!" Tần Mặc khẽ kêu, hắn phản ứng cực nhanh. Linh Thạch trong tay hắn đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, hắn không dùng nó để chặn đứng kiếm khí, mà chỉ khẽ lay động, như đang thấu hiểu và hòa nhập với "ý chí" của luồng kiếm khí ấy. Luồng kiếm khí sắc bén, vốn mang theo ý chí hủy diệt và uy hiếp, dường như bị một lực lượng vô hình làm chệch hướng một chút. Dù vậy, nó vẫn lướt sượt qua vai Tô Lam, xé rách một mảnh đạo bào của nàng, khiến nàng lảo đảo, buộc phải lùi lại mấy bước, khuôn mặt trắng bệch. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo và đau rát xẹt qua vai, nhưng may mắn là không bị trọng thương.
"Hừ!" Trần Trưởng Lão thấy Tần Mặc có thể làm chệch hướng kiếm khí của mình một cách khó hiểu, đôi mắt ông ta càng thêm sắc lạnh. Ông ta nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy sát ý, không còn giấu diếm. "Ngươi là ai? Dám can thiệp vào chuyện của Thanh Vân Tông? Ngươi tưởng mình có chút thủ đoạn nhỏ nhặt là có thể chống lại một tông môn đứng đầu Huyền Vực sao? Ta cảnh cáo ngươi lần cuối, rời khỏi đây và không bao giờ xuất hiện trước Tô Lam nữa, nếu không, hậu quả ngươi sẽ không thể gánh vác!" Giọng ông ta trầm xuống, mang theo một vẻ đe dọa không thể nghi ngờ.
Các đệ tử Thanh Vân Tông lập tức siết chặt vòng vây hơn nữa, kiếm khí trên tay họ càng thêm sắc bén, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Bầu không khí căng thẳng đến tột độ, như một sợi dây cung đã được kéo căng hết mức, chỉ chờ một tác động nhỏ là có thể đứt phựt.
Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung tợn. Thiết Mộc, với khuôn mặt cương nghị, siết chặt cây rìu gỗ, đứng vững như một bức tường thành, không hề lùi bước. Hắn biết rằng, một khi trưởng lão này ra tay thật sự, hắn và Hắc Phong khó lòng chống đỡ được bao lâu. Nhưng hắn sẽ không lùi. Đó là "ý chí tồn tại" của một người bảo vệ.
Tần Mặc vẫn đứng đó, bình thản đối mặt với sự đe dọa trực tiếp từ Trần Trưởng Lão. Hắn cảm nhận được ý chí của không gian xung quanh, những phù văn cổ xưa trên cột đá, linh khí nguyên thủy đang cuộn trào. Tất cả đều như đang quan sát, đang lắng nghe cuộc đối đầu này. "Hậu quả không thể gánh vác?" Tần Mặc khẽ lặp lại lời của Trần Trưởng Lão, ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu mọi thứ. "Đó là điều mà các ngươi vẫn thường dùng để đe dọa những kẻ không đi theo con đường của mình. Nhưng các ngươi có biết, chính cái khát vọng thăng tiên mù quáng của các ngươi, cái sự ép buộc vạn vật phải 'cao hơn' cái bản chất của chúng, mới là thứ đang tạo ra hậu quả không thể gánh vác cho toàn bộ Huyền Vực này?"
"Câm mồm!" Trần Trưởng Lão gầm lên, hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn. "Tần Mặc, ngươi có biết mình đang đối đầu với ai không? Thanh Vân Tông không phải là nơi ngươi có thể tùy tiện gây sự! Kẻ chống đối tông môn, kẻ phá hoại trật tự, không một tấc đất dung thân! Ngươi tưởng rằng cái nơi hoang tàn này có thể che giấu được ngươi mãi mãi sao? Ngươi đã phạm phải tội lớn nhất, dám thách thức tín ngưỡng của cả Huyền Vực, dám phá hoại con đường thăng tiên vĩ đại mà chúng ta hằng theo đuổi!" Ông ta giơ tay lên, một luồng linh lực cuồn cuộn tụ lại trong lòng bàn tay, sẵn sàng tung ra đòn chí mạng. "Hôm nay, ta sẽ đích thân thanh lý môn hộ, và loại bỏ mối họa như ngươi, để giữ vững sự trong sạch cho Huyền Vực!"
Tô Lam nhìn Trần Trưởng Lão, rồi lại nhìn Tần Mặc. Ánh mắt nàng giằng xé dữ dội. Một bên là tông môn, là danh dự, là tương lai mà nàng đã từng tin tưởng. Một bên là Tần Mặc, là những sự thật nàng đã chứng kiến, là một con đường khác, một chân lý khác, đang mở ra trước mắt nàng. Nàng không biết phải làm gì. Nàng cảm thấy mình như đang đứng giữa một vách đá và một vực sâu, cả hai con đường đều ẩn chứa những hiểm nguy khó lường. Tuy nhiên, nàng biết rằng, bất kể mình lựa chọn thế nào, cuộc đời nàng sẽ không bao giờ có thể quay trở lại như trước được nữa.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, Tần Mặc vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định. Hắn biết rằng, cuộc đối đầu này không chỉ là giữa hắn và Trần Trưởng Lão, mà là giữa hai triết lý sống, hai con đường định mệnh. Hắn không có ý định lùi bước, bởi vì con đường hắn đang đi, là con đường của sự cân bằng bản chất, là con đường của "ý chí tồn tại" của vạn vật. Con đường đó, hắn tin, mới là con đường duy nhất để cứu rỗi Huyền Vực khỏi lời nguyền "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.