Vạn vật không lên tiên - Chương 228: Tiếng Vọng Từ Vạn Vật: Sự Thức Tỉnh Của Tâm Hồn
Sau cơn chấn động dữ dội từ những ký ức cổ xưa của Linh Thạch, Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật dần chìm vào sự tĩnh lặng của rạng đông. Sương sớm mờ ảo lãng đãng trên những tán cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh thanh khiết của một thuở hồng hoang. Ánh bình minh nhợt nhạt xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, khiến không gian vốn đã huyền bí càng thêm hư ảo. Trong hang động nơi trú ẩn, không khí vẫn còn vương vấn sự nặng nề của những bi kịch đã phơi bày.
Tô Lam vẫn ngồi đó, viên Linh Thạch đã trở lại vẻ xám xịt vô tri, nằm lặng lẽ trong lòng bàn tay nàng. Hơi lạnh từ viên đá thấm sâu vào da thịt, nhưng không lạnh bằng sự buốt giá đang lan tỏa trong tâm can. Nàng nhìn chằm chằm vào viên đá, như thể muốn xuyên qua lớp vỏ vô tri ấy để tìm kiếm một lời giải thích, một sự phủ nhận cho những gì mình vừa cảm nhận. Nhưng không có gì ngoài sự tĩnh lặng. Niềm tin mà nàng đã xây đắp suốt cuộc đời tu luyện, những giáo điều mà Thanh Vân Tông đã khắc sâu vào tâm trí nàng, tất cả giờ đây đều tan vỡ như bọt biển. Một khoảng trống rỗng mênh mông chiếm cứ, một sự hoang mang tột độ về ý nghĩa của sự tồn tại, về con đường mà nàng đã từng dốc hết tâm huyết để theo đuổi.
Tần Mặc ngồi đối diện nàng, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên một vẻ vững chãi đến lạ lùng. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đón lấy viên Linh Thạch từ tay Tô Lam. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe một câu chuyện vô hình mà chỉ mình hắn thấu hiểu. Hắn vuốt ve viên đá xám xịt một cách trìu mến, chậm rãi, từng ngón tay lướt trên bề mặt thô ráp, như thể đang xoa dịu một linh hồn mệt mỏi. Hắc Phong nằm cuộn tròn gần đó, đôi mắt đỏ rực khẽ mở, cảnh giác quan sát xung quanh, nhưng cũng lộ vẻ bình yên khi nhìn thấy Tần Mặc. Thiết Mộc vẫn ngồi thẳng lưng, đôi mắt sắc sảo lướt qua cả hai, bàn tay chai sạn đặt trên chiếc rìu gỗ, như một tảng đá kiên cố giữa dòng chảy hỗn loạn.
Trong sự tĩnh lặng ấy, Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn trầm ấm và nhẹ như gió thoảng, không hẳn nói với Tô Lam, mà dường như đang trò chuyện cùng viên đá trong tay. "Ngươi khát khao được 'đứng vững', được chứng kiến sự luân chuyển của thời gian, không phải để hóa thành tiên thạch, cũng chẳng phải để biến thành linh khí cho kẻ khác hấp thụ. Ngươi muốn là chính ngươi, vững chãi và vĩnh cửu theo cách của mình. Ngươi đã giữ gìn ký ức của một kỷ nguyên đã mất, kiên nhẫn chờ đợi, để rồi một ngày được kể lại. Đó là 'ý chí tồn tại' của ngươi."
Tô Lam nín thở lắng nghe, tim nàng đập thình thịch. Hắn đang nghe thấy gì? Liệu có phải chỉ là ảo giác của nàng, hay thế giới này thực sự còn nhiều điều mà tông môn chưa bao giờ dạy? Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân, gạt bỏ sự bối rối, tập trung vào từng cử chỉ của Tần Mặc. Nàng đã từng nghĩ rằng, tu luyện là phải hướng tới sức mạnh, hướng tới sự siêu việt, thăng hoa. Nhưng Tần Mặc lại nói về "đứng vững", về "là chính ngươi", về "ý chí tồn tại" của một viên đá vô tri. Sự tương phản này quá lớn, khiến tâm trí nàng xoay vần.
Nàng khẽ đặt tay gần viên Linh Thạch, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng mà nó từng tỏa ra khi Tần Mặc kết nối với nó. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một khối đá lạnh lẽo, không chút sinh khí. Nàng nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng lắng nghe, cố gắng "nhìn" bằng một con mắt khác, như Tần Mặc đã làm. Nhưng tất cả chỉ là khoảng không vô định, là tiếng vang vọng của những mảnh vỡ niềm tin đang vỡ vụn trong tâm hồn. Sự hoài nghi vẫn còn đó, nhưng nó không còn là sự cứng nhắc, mà là một sự tò mò cháy bỏng, một khao khát được thấu hiểu những gì Tần Mặc đang cảm nhận.
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn của hắn trong trẻo như nước suối, không chút vẩn đục. Hắn quay sang Tô Lam, đôi mắt ấy như chứa đựng cả một vũ trụ triết lý sâu xa. "Mỗi vật, dù nhỏ bé đến đâu, đều có một khao khát riêng, một 'ý chí tồn tại' riêng. Chúng không cần phải trở thành cái gì khác để có giá trị. Giá trị của chúng nằm ở việc chúng được là chính chúng." Hắn khẽ nắm tay Tô Lam, truyền cho nàng một hơi ấm dịu dàng, như tiếp thêm sức mạnh. "Đừng vội phủ nhận những gì đã tin, Tô Lam. Hãy học cách lắng nghe. Lắng nghe thế giới này, lắng nghe chính bản thân mình."
Lời nói của Tần Mặc như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn đang khô cằn của Tô Lam. Nàng không còn cảm thấy sự trống rỗng hoàn toàn, mà thay vào đó là một hạt mầm hy vọng mong manh vừa nảy nở. Niềm tin cũ đã sụp đổ, nhưng Tần Mặc đang mở ra một cánh cửa khác, một con đường khác, nơi vạn vật không bị ép buộc, mà được tự do. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên một tia sáng mới, sự kiên định của một nữ kiếm khách đã trở lại, nhưng giờ đây nó không còn là sự cứng nhắc của giáo điều, mà là sự mềm dẻo của sự thấu hiểu. "Ta... ta muốn hiểu," nàng khẽ nói, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã mang một sự quyết tâm lạ thường. "Xin ngươi... hãy chỉ dẫn ta."
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ bao dung. Hắn gật đầu, đặt viên Linh Thạch vào tay Tô Lam một lần nữa, như một lời giao ước, một sự chấp nhận thỉnh cầu của nàng. Viên đá giờ đây không còn lạnh lẽo nữa, mà mang theo hơi ấm từ bàn tay Tần Mặc, như một vật dẫn đường cho hành trình khám phá sắp tới của Tô Lam. Nàng siết chặt viên đá, cảm nhận sức nặng của nó, sức nặng của lịch sử, và sức nặng của một chân lý đang dần hé lộ. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như một lời động viên. Thiết Mộc gật đầu, đôi mắt ánh lên sự tin tưởng. Họ hiểu rằng, một cuộc hành trình mới đã bắt đầu, một cuộc hành trình không chỉ khám phá Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, mà còn khám phá chính bản ngã của Tô Lam.
***
Khi mặt trời đã lên cao hơn một chút, xuyên qua những tán lá cổ thụ, chiếu những vệt nắng vàng ươm xuống thảm thực vật xanh mướt, Tần Mặc dẫn Tô Lam đến một dòng suối nhỏ. Dòng suối uốn lượn hiền hòa giữa những tảng đá rêu phong, nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy từng viên sỏi dưới đáy. Tiếng suối róc rách không ngừng, như một bản hòa ca bất tận của thiên nhiên. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, pha lẫn mùi đất ẩm và hương cỏ dại thanh khiết, như một bức tranh sống động của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Hắc Phong theo sau, bước chân nhẹ nhàng, trong khi Thiết Mộc vẫn trầm lặng, vững chãi như một thân cây cổ thụ.
Tần Mặc ngồi xuống bên bờ suối, không chút vội vã. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước, để những ngón tay cảm nhận sự mát lạnh, sự trôi chảy không ngừng của dòng nước. Ánh mắt hắn khẽ nhắm lại, vẻ mặt bình thản như đang hòa mình vào dòng chảy ấy. Tô Lam đứng cạnh, dõi theo từng cử chỉ của hắn. Nàng cảm thấy một sự tôn trọng lạ lùng mà Tần Mặc dành cho mọi vật xung quanh, một sự tôn trọng mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào khác. Đối với những người tu luyện như nàng, vạn vật chỉ là tài nguyên, là công cụ để thăng cấp, để đạt tới cảnh giới cao hơn. Nhưng Tần Mặc lại nhìn chúng như những thực thể có sự sống, có ý chí riêng.
Hắn khẽ mở mắt, chỉ tay vào một mầm cây nhỏ đang vươn lên từ kẽ đá, yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống. "Nó muốn vươn lên, chạm đến ánh sáng, không phải để hóa thành linh mộc quý hiếm, cũng chẳng phải để trở thành một loại dược liệu phục vụ cho người tu hành. Nó muốn là một cái cây, tự do và kiên cường, chống chọi với mưa gió, hấp thụ dưỡng chất từ đất mẹ, để rồi một ngày nào đó sẽ đơm hoa kết trái theo bản chất của mình. Đó là 'ý chí tồn tại' của nó."
Tô Lam ngạc nhiên nhìn mầm cây. Từ trước đến nay, nàng chỉ thấy cây cối là cây cối, là nguồn cung cấp gỗ, dược liệu, hoặc nếu có linh tính thì sẽ là linh mộc để tranh đoạt. Nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ rằng một mầm cây cũng có "ý chí". Nàng cúi xuống, chạm nhẹ vào phiến lá non tơ, cảm nhận sự mềm mại, mỏng manh nhưng cũng đầy nghị lực. "Vậy... cả nước cũng có ý chí sao? Gió cũng vậy?" Giọng nàng đầy sự kinh ngạc, xen lẫn một chút bối rối. Toàn bộ nền tảng tri thức về thế giới của nàng đang bị đảo lộn.
Tần Mặc gật đầu nhẹ, ánh mắt hắn dịu dàng như gió xuân. "Phải. Mỗi giọt nước muốn chảy, muốn tìm về đại dương mênh mông, muốn luân chuyển không ngừng trong vòng tuần hoàn của tự nhiên. Đó là bản chất của nó. Mỗi cơn gió muốn phiêu du, mang theo hơi thở của đất trời, lan tỏa sự sống, không bị trói buộc. Đó là bản chất của chúng." Hắn chỉ vào một tảng đá rêu phong ven bờ. "Tảng đá này, nó muốn vững chãi, muốn chống chọi với dòng chảy của thời gian, trở thành một phần của cảnh quan, che chở cho những sinh linh nhỏ bé trú ngụ dưới bóng mình. Nó không cần phải trở thành pháp bảo, cũng chẳng cần hóa thành linh thạch để được người đời trọng vọng. Nó muốn là một tảng đá, kiên cố và trầm mặc."
Tô Lam tiến lại gần, đặt tay lên tảng đá, cảm nhận sự mát lạnh, thô ráp của nó. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe. Ban đầu, tất cả chỉ là sự tĩnh lặng. Nhưng khi nàng gạt bỏ mọi định kiến, mọi tạp niệm trong tâm trí, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu nảy sinh. Nàng không nghe thấy tiếng nói, mà là một sự "rung động" tinh tế, một sự "hiện hữu" mạnh mẽ từ tảng đá, từ dòng nước, từ mầm cây. Nó không phải là linh lực, không phải là sức mạnh mà nàng đã quen thuộc. Nó là một cái gì đó nguyên bản hơn, sâu sắc hơn, như là "nhịp thở" của chính sự sống.
Hắc Phong khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như một sự đồng tình. Thiết Mộc vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, gương mặt cương nghị nhưng đôi mắt lại ánh lên sự thấu hiểu. Hắn, một người phàm trần không linh căn, đã sống cả đời hòa mình vào thiên nhiên, đã sớm cảm nhận được những điều mà Tần Mặc đang nói. Sự bền bỉ của gỗ, sự kiên nhẫn của đất, sự vô tư của dòng nước, tất cả đều là "ý chí tồn tại" mà Thiết Mộc đã dung nhập vào cuộc sống của mình.
Tô Lam mở mắt, khuôn mặt nàng vẫn còn đầy vẻ kinh ngạc, nhưng trong đôi mắt phượng đã không còn sự bối rối, thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu. "Ta... ta cảm thấy... một điều gì đó. Nó không phải là linh lực, nhưng nó rõ ràng là có tồn tại. Một sự vững chãi từ đá, một sự tự do từ nước, một sự vươn lên từ cây... Chúng muốn là chính chúng, đúng như ngươi nói." Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, nụ cười đầu tiên xuất hiện trên môi nàng kể từ khi chứng kiến thị kiến. Nụ cười ấy không rạng rỡ, nhưng chân thành và đ���y sự nhẹ nhõm. "Tại sao trước đây ta chưa bao giờ nhận ra điều này? Tại sao tông môn lại không dạy chúng ta những điều này?"
Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Vì họ đã quá tập trung vào sức mạnh, vào sự thăng cấp, vào việc 'khai linh' và biến vạn vật thành công cụ. Họ quên mất rằng, giá trị đích thực của một vật không nằm ở việc nó có thể trở thành gì, mà nằm ở việc nó là gì. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Đó là chân lý mà Kỷ Nguyên Khai Sáng đã phải trả giá bằng sự hủy diệt."
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng xa xăm nhìn về phía dòng suối đang chảy. Tâm trí nàng vẫn còn đang sắp xếp lại những mảnh ghép tri thức mới. Quá trình này không dễ dàng, nó đòi hỏi nàng phải từ bỏ những định kiến sâu sắc đã ăn sâu vào tiềm thức. Nhưng một điều nàng chắc chắn, nàng không còn cảm thấy trống rỗng nữa. Nàng đang cảm nhận được một sự kết nối mới mẻ, một sự sống động từ những vật tưởng chừng như vô tri. Đây chính là con đường mà Tần Mặc đang dẫn dắt nàng, con đường của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu, và của sự cân bằng bản chất. Nàng biết rằng, hành trình này còn dài, nhưng nàng đã sẵn lòng bước đi.
***
Càng đi sâu vào Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, Tô Lam càng cảm thấy mình nhỏ bé giữa sự hùng vĩ và nguyên sơ của nó. Khi chiều tà buông xuống, những tia nắng cuối cùng nhuộm đỏ bầu trời, và sương bắt đầu mờ ảo bao phủ khu rừng cổ đại. Không khí trở nên mát mẻ, ẩm ướt, mang theo một mùi hương đặc trưng của đất rừng, của lá mục và nhựa cây. Tiếng côn trùng rỉ rả bắt đầu vang lên, hòa cùng tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc.
Họ dừng lại tại một khu rừng già, nơi những cây cổ thụ cao vút chạm trời, thân cây to lớn đến mức phải vài người ôm mới xuể. Rễ cây ngoằn ngoèo vươn mình trên mặt đất, như những con rắn khổng lồ hóa đá. Thảm thực vật dưới chân dày đặc, xanh tươi, mang theo vẻ hoang sơ, nguyên thủy. Tô Lam ngẩng đầu nhìn lên, cảm thấy như mình đang đứng trong một thế giới khác, một thế giới chưa từng bị bàn tay con người can thiệp. Nàng cảm nhận được một điều gì đó khác biệt, một sự "sống động" bao trùm mọi vật, từ hòn đá dưới chân đến những tán lá cây trên cao. Nó không phải là linh khí dồi dào, mà là một cảm giác "hiện hữu" mạnh mẽ, một sự "rung động" không ngừng từ sâu thẳm vạn vật.
Nàng khẽ nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cố gắng hòa mình vào không gian. Lần này, nàng không còn cố gắng "nghe" bằng tai, hay "nhìn" bằng mắt. Nàng cố gắng "cảm nhận" bằng toàn bộ tâm hồn mình. Dần dần, những âm thanh của khu rừng, mùi hương của đất, cảm giác ẩm ướt của không khí, tất cả như hòa quyện vào nàng. Nàng cảm thấy một sự rung động nhẹ nhàng, không chỉ từ những vật mà nàng chạm vào, mà từ khắp mọi nơi xung quanh. Nó như một dòng chảy vô hình, một mạng lưới kết nối giữa tất cả mọi thứ.
"Ta... ta cảm thấy... một sự rung động," Tô Lam thì thầm, giọng nàng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền. Vẻ mặt nàng đầy sự kinh ngạc, pha lẫn một chút... sợ hãi, nhưng đó là nỗi sợ hãi của một tâm hồn đang được mở rộng, đang đối mặt với những chân lý vượt quá sức tưởng tượng. "Không phải linh lực, mà là... một cái gì đó nguyên bản hơn. Như là... tiếng thở của vạn vật."
Tần Mặc đứng cạnh nàng, ánh mắt hắn dịu dàng và đầy thấu hiểu. Hắn không cần Tô Lam phải nói ra, hắn đã cảm nhận được sự thay đổi trong nàng, sự thức tỉnh đang diễn ra sâu thẳm trong tâm hồn cô gái trẻ. "Đó là 'ý chí tồn tại', Tô Lam," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm như tiếng gió xào xạc. "Mỗi vật đều có nó, không cần phải thăng tiên để có giá trị. Giá trị của chúng nằm ở việc chúng được là chính chúng, được tồn tại theo bản chất của mình. Khu rừng này, nó muốn là một khu rừng, muốn che chở cho sự sống, muốn duy trì sự cân bằng của nó. Nó không cần phải bị khai thác linh khí, không cần phải bị biến thành một nơi tu luyện để trở nên cao quý hơn. Chính sự tồn tại nguyên bản của nó đã là cao quý nhất rồi."
Tô Lam từ từ mở mắt, ánh mắt nàng lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà. Nàng dang rộng đôi tay, như muốn ôm trọn cả khu rừng vào lòng. Một cảm giác kết nối mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể nàng, từ đầu ngón tay đến từng tế bào. Nàng cảm thấy mình không còn là một cá thể đơn độc, mà là một phần không thể tách rời của khu rừng này, của thế giới này. Mọi vật, dù là một chiếc lá rơi, một hòn đá nhỏ, hay một ngọn cỏ dại, đều trở nên sống động, đều có một câu chuyện riêng để kể, một ý chí riêng để tồn tại.
Đó là một khoảnh khắc thiêng liêng, một sự thức tỉnh sâu sắc. Tô Lam cuối cùng đã hiểu được ý nghĩa của những lời Tần Mặc nói. Niềm tin về "thăng tiên" không phải là sai, nhưng việc "ép buộc" vạn vật thăng tiên, bỏ qua "ý chí tồn tại" và "bản chất vật tính" của chúng, đó mới là điều sai lầm dẫn đến tai họa khôn lường. Nàng đã chứng kiến điều đó trong thị kiến từ Linh Thạch, và giờ đây, nàng đã cảm nhận được điều ngược lại – vẻ đẹp và sự cân bằng khi vạn vật được là chính nó.
Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay Tô Lam, như một lời chúc mừng. Thiết Mộc gật đầu, khuôn mặt cương nghị của hắn giờ đây hiện rõ một nụ cười nhẹ, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. Anh biết, Tô Lam đã tìm thấy con đường của mình, một con đường mà không phải ai cũng dám lựa chọn.
Tô Lam quay sang Tần Mặc, đôi mắt nàng tràn ngập sự biết ơn và một sự kiên định mới mẻ. "Ta hiểu rồi, Tần Mặc. Ta thật sự hiểu rồi." Giọng nàng không còn run rẩy, mà vang lên rõ ràng, mạnh mẽ, như một lời tuyên thệ. "Chân lý không phải là thăng cấp, mà là tồn tại đúng với mình. Và thế giới này... cần sự cân bằng đó."
Sự thức tỉnh này không chỉ thay đổi nhận thức của Tô Lam về vạn vật, mà còn thay đổi cả con người nàng. Nàng đã từng là một tu sĩ kiên định, tuân thủ giáo điều. Nhưng giờ đây, nàng đã nhìn thấy một chân trời mới, nơi mà "ý chí tồn tại" của vạn vật là nền tảng, nơi mà sự cân bằng bản chất mới là kim chỉ nam. Nàng không còn là Tô Lam của Thanh Vân Tông nữa, mà là một Tô Lam mới, một Tô Lam đã kết nối sâu sắc với Huyền Vực, và sẵn sàng đấu tranh vì sự cân bằng đã mất của nó. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng nàng biết, nàng không hề đơn độc. Nàng có Tần Mặc, và nàng có sự thấu hiểu mới về vạn vật. Từ khoảnh khắc này, mỗi bước đi của nàng sẽ mang theo hơi thở của rừng cổ, tiếng suối thầm thì, và ý chí kiên định của Linh Thạch, tất cả như một lời nhắc nhở về chân lý bị lãng quên của Huyền Vực.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.