Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 229: Ánh Sáng Khởi Nguyên: Lời Thề Của Tô Lam

Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, nơi thời gian dường như chậm lại, nơi vạn vật dệt nên một bức tranh thanh bình đến lạ lùng, vẫn chìm trong màn sương mỏng của buổi sớm mai. Từng tia nắng ban mai, vàng óng như mật, len lỏi qua kẽ lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên thảm cỏ xanh mướt còn đọng hơi sương. Nắng không gắt, chỉ đủ sưởi ấm, xua tan đi chút lạnh giá còn vương lại của đêm trường, mang theo một sinh khí dịu dàng, tinh khiết.

Tô Lam khẽ cựa mình, đôi mắt phượng từ từ mở ra, đón lấy ánh bình minh rạng rỡ. Nàng không còn nằm trên chiếc nệm êm ái, mà là trên một thảm cỏ mềm mại, ẩm ướt hơi sương đêm, nhưng không hề cảm thấy lạnh giá hay khó chịu. Thay vào đó, một luồng năng lượng nguyên thủy, thuần túy như dòng sữa mẹ, đang len lỏi vào từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể nàng. Nó không phải linh khí hùng hậu mà nàng vẫn hấp thụ mỗi ngày trong tu luyện, mà là một thứ gì đó nguyên bản hơn, sâu xa hơn, một rung động của sự sống mà nàng chưa từng biết đến.

Nàng hít thở sâu, lồng ngực căng tràn hương đất tươi mới, mùi hoa cỏ dại thoang thoảng và cả mùi gỗ ẩm ướt từ những thân cây cổ thụ. Mỗi hơi thở như gột rửa tâm hồn, cuốn trôi đi những tạp niệm, những gông cùm giáo điều đã trói buộc nàng bấy lâu nay. Đôi mắt nàng, giờ đây không còn sự lạnh lùng hay vẻ nghiêm nghị thường thấy, mà ánh lên một sự tò mò, một niềm kinh ngạc non nớt như đứa trẻ lần đầu nhìn thấy thế giới. Nàng cảm nhận từng ngọn cỏ lay động trong gió nhẹ, từng hạt sương đêm tan chảy dưới ánh mặt trời, từng viên đá cuội vô tri đang lặng lẽ hấp thụ hơi ấm. Tất cả đều có một "ý chí tồn tại" riêng, một câu chuyện riêng, một nhịp đập riêng.

Nàng khẽ nâng bàn tay, chạm nhẹ vào một phiến đá phủ đầy rêu phong xanh biếc gần đó. Sự thô ráp, lạnh lẽo ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác kỳ lạ, như có một dòng chảy sự sống đang luân chuyển dưới lớp rêu phong ấy. Nàng không "nghe" được lời nói, nhưng nàng cảm nhận được một ý chí kiên định, một sự tồn tại bền bỉ qua hàng vạn năm, không tranh giành, không vươn lên, chỉ đơn thuần là... tồn tại. Phiến đá muốn là đá, rêu phong muốn là rêu phong, và chúng hài lòng với điều đó.

Tần Mặc ngồi thiền cách nàng không xa, dưới gốc một cây cổ thụ sừng sững. Hắn không hề động đậy, toàn thân hòa vào cảnh vật, như một phần không thể tách rời của khu rừng. Ánh sáng vàng dịu đổ xuống vai hắn, làm nổi bật đường nét thanh tú trên khuôn mặt. Đôi mắt hắn khẽ mở, nhưng không phải nhìn nàng, mà là nhìn xa xăm, nhìn vào hư không, hoặc có lẽ là nhìn vào chính nội tâm của vạn vật. Tuy nhiên, nàng biết, hắn đang cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất trong tâm hồn nàng, như cách hắn cảm nhận nhịp đập của khu rừng.

"Mỗi sinh linh, mỗi vật thể, đều có 'ý chí tồn tại' của riêng mình," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm như tiếng suối reo, không cần quay đầu lại nhìn nàng. "Không ai có quyền định đoạt con đường của chúng. Con đường của một phiến đá không phải là trở thành ngọn núi. Con đường của một ngọn cỏ không phải là trở thành đại thụ. Giá trị của chúng nằm ở việc chúng được là chính chúng, được tồn tại theo bản chất của mình."

Tô Lam không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn đắm chìm vào phiến đá phủ rêu. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí trong lành, tinh khiết tuôn chảy trong huyết mạch. Đây là bản nguyên của thế giới, không hề có sự ép buộc, chỉ có sự tồn tại thuần túy. Khu rừng này, nó muốn là một khu rừng, muốn che chở cho sự sống, muốn duy trì sự cân bằng của nó. Nó không cần phải bị khai thác linh khí, không cần phải bị biến thành một nơi tu luyện để trở nên cao quý hơn. Chính sự tồn tại nguyên bản của nó đã là cao quý nhất rồi. Và giờ đây, nàng, Tô Lam, cũng đang tìm kiếm sự tồn tại nguyên bản của chính mình, không bị gò bó bởi những định nghĩa cũ kỹ về sự cao quý hay mục tiêu tối thượng. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, khẽ gừ nhẹ bên cạnh, đôi mắt đỏ rực nhìn nàng đầy thấu hiểu, như thể nó cũng đang chia sẻ cảm giác này. Thiết Mộc vẫn đứng sừng sững không xa, tựa vào một thân cây, khuôn mặt cương nghị của hắn cũng thoáng hiện vẻ mãn nguyện. Hắn biết, con đường mà Tần Mặc đã chọn, tuy cô độc, nhưng không hề sai lầm.

***

Thời gian trôi qua, ánh nắng đã ngả sang giữa buổi sáng, vàng hơn và ấm áp hơn, nhưng vẫn dịu dàng, không hề chói chang. Tô Lam ngồi dịch lại gần viên Linh Thạch, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào những vân đá cổ xưa đang phát sáng mờ ảo. Những ký ức từ Kỷ Nguyên Khai Sáng mà Tần Mặc đã giúp nàng chứng kiến qua Linh Thạch vẫn còn ám ảnh tâm trí nàng. Những hình ảnh bi kịch hiện rõ như khắc sâu vào từng tế bào: những linh thú bị biến dạng, thân thể vặn vẹo trong đau đớn khi bị cưỡng ép phải "thăng tiên", phải thay đổi bản chất để đạt được sức mạnh; những binh khí mất đi linh hồn, chỉ còn là vật vô tri bị điều khiển bởi khát vọng điên cuồng của chủ nhân; những dòng sông cạn kiệt, những ngọn núi mục ruỗng, những khu rừng héo úa vì bị vắt kiệt linh khí, biến thành công cụ tu luyện mà không được phép tồn tại theo ý chí của chính mình.

Sự mâu thuẫn dữ dội bùng lên trong tâm trí Tô Lam, như một trận lôi đình giữa trời quang. Thanh Vân Tông, nơi nàng đã lớn lên, nơi nàng đã dành cả đời để tu luyện, nơi nàng đã được dạy dỗ rằng "thăng tiên" là mục tiêu tối thượng, là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ và trường sinh. Giáo điều ấy đã ăn sâu vào xương tủy nàng, trở thành một phần không thể tách rời của niềm tin. "Thoát ly bản chất, siêu việt phàm trần" – đó là lời răn dạy mà mỗi đệ tử Thanh Vân Tông đều nằm lòng. Họ tin rằng, chỉ khi rũ bỏ được những giới hạn của vật chất, mới có thể chạm đến cảnh giới của Tiên.

Nhưng giờ đây, những lời dạy ấy, những giáo điều ấy, bỗng chốc hóa thành những sợi xích vô hình, siết chặt lấy tâm hồn nàng, giằng xé niềm tin mới đang nảy mầm. "Tông môn đã sai lầm... Hay ta đã mù quáng?" Tô Lam thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm nàng run rẩy, đầy đau khổ. "Cái giá của 'thăng tiên' lại tàn khốc đến vậy sao? Biến dạng, hủy diệt, mất đi chính mình... Đó có phải là con đường mà chúng ta vẫn hằng tôn thờ?"

Nàng nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn vật lý dường như không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần mà nàng đang trải qua. Trách nhiệm với sư môn, với giáo phái, với những lý tưởng đã được truyền dạy qua bao thế hệ, đang va chạm kịch liệt với sự thật tàn khốc mà nàng vừa chứng kiến và cảm nhận được. Một bên là niềm tin cũ kỹ đã trở thành bản năng, một bên là chân lý mới mẻ, trần trụi và đầy sức sống. Sự giằng xé này khiến nàng cảm thấy nghẹt thở.

"Họ đã lừa dối chúng ta!" Một ý nghĩ bỗng vụt qua trong đầu nàng, mang theo một làn sóng tức giận. "Hay tự lừa dối chính mình? Lừa dối cả một thế giới, để theo đuổi một giấc mộng hão huyền của sự siêu việt, mà không màng đến sự hủy hoại của vạn vật?" Sự giận dữ không phải hướng về Tần Mặc, mà là hướng về những người đã đặt ra những giáo điều ấy, những người đã dẫn dắt nàng và biết bao tu sĩ khác đi theo con đường mà nàng giờ đây nhận ra có thể là một sai lầm chết người.

Nàng nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh bi thương và những lời nói mâu thuẫn đang giày vò tâm trí. Tiếng suối róc rách không xa, tiếng chim hót líu lo, và cả tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán lá, tất cả đều trở nên xa lạ, như thể chúng đang chế giễu sự mù quáng của nàng. Mùi gỗ ẩm ướt của khu rừng, mùi đất tươi xốp, giờ đây cũng không thể xoa dịu được nỗi đau trong lòng.

Đúng lúc đó, viên Linh Thạch dưới tay nàng khẽ rung động. Một luồng ánh sáng mờ ảo, ấm áp lan tỏa từ nó, như một lời an ủi thầm lặng. Nàng mở mắt, nhìn vào viên đá. Không cần lời nói, không cần suy nghĩ, nàng cảm nhận được ý chí của Linh Thạch: nó muốn là một viên đá, muốn giữ lại ký ức của thời gian, muốn là một phần của sự cân bằng. Nó không hề khao khát trở thành ngọc quý, không hề muốn được mài dũa thành pháp bảo, dù nó có thể làm được. Sự rung động ấy không mang theo bất kỳ sự phán xét hay trách móc nào, chỉ có sự chấp nhận và một lời khẳng định về bản chất. Sự tĩnh lặng của Linh Thạch, sự bền bỉ của nó, bỗng trở thành một nguồn sức mạnh kỳ lạ, giúp Tô Lam dần lấy lại sự bình tĩnh. Nàng nhận ra, cuộc đấu tranh nội tâm này là cần thiết, là một phần của sự thức tỉnh. Nó đau đớn, nhưng đó là nỗi đau của sự lột xác, của việc phá bỏ những xiềng xích cũ để vươn tới một chân trời mới. Hắc Phong khẽ rên một tiếng trầm đục, rồi dụi đầu vào vai Tô Lam, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ lo lắng. Thiết Mộc, vẫn đứng đó, chỉ khẽ nhắm mắt, như đang lặng lẽ cảm nhận sự chuyển biến trong tâm hồn của cô gái trẻ. Anh biết, khoảnh khắc này, Tô Lam không đơn độc.

***

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên đỉnh cây, nhuộm màu mật ong cho cả Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, Tô Lam đứng dậy. Nỗi đau khổ và giằng xé nội tâm đã không còn ngự trị trên gương mặt nàng, thay vào đó là một vẻ thanh thản, pha lẫn sự kiên định lạ thường. Nàng bước đi nhẹ nhàng, đôi chân không còn nặng trĩu bởi gánh nặng của giáo điều cũ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy róc rách, giờ đây không còn xa lạ nữa, mà như những bản hòa tấu xoa dịu tâm hồn nàng.

Nàng đến bên một dòng suối nhỏ, nơi nước trong vắt đến mức có thể nhìn thấy rõ từng viên đá cuội ngũ sắc nằm dưới đáy. Nàng quỳ xuống, nhẹ nhàng đưa bàn tay chạm vào dòng nước mát lạnh. Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, từ đầu ngón tay đến từng tế bào. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận "ý chí tồn tại" của dòng nước. Nó muốn chảy, muốn làm mát, muốn nuôi dưỡng vạn vật. Nó không cần phải trở thành một con sông lớn, không khao khát hòa mình vào biển cả mênh mông để trở nên vĩ đại hơn. Nó chỉ đơn thuần muốn là một dòng suối nhỏ, âm thầm chảy, mang theo sự sống và sự cân bằng đến mọi nơi nó đi qua.

Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Tô Lam, không còn là nụ cười chua xót hay đau khổ, mà là nụ cười của sự giải thoát. Nàng đã hiểu. Thăng tiên không phải là con đường duy nhất để đạt đến giá trị. Giá trị thực sự nằm ở việc được là chính mình, được tồn tại theo bản chất của mình, và góp phần vào sự cân bằng chung của vạn vật.

"Ta hiểu rồi..." Tô Lam nói nhỏ, giọng nàng thanh thoát, nhưng đầy kiên định. Từng lời nói như được khắc tạc từ sâu thẳm tâm hồn. "Thăng tiên không phải là con đường duy nhất. Bảo vệ bản chất, đó mới là chân lý."

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt phượng lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà, nhìn về phía Tần Mặc. Hắn đã đứng dậy từ lúc nào, lặng lẽ quan sát nàng. Ánh mắt hắn dịu dàng, thấu hiểu, không cần bất kỳ lời giải thích nào.

"Ta sẽ tìm con đường của riêng mình," Tô Lam tiếp tục, giọng nàng vang lên mạnh mẽ h��n, như một lời tuyên thệ trước đất trời và vạn vật. "Một con đường mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc. Một con đường không cần phải 'thoát ly bản chất' để đạt đến cảnh giới cao hơn, mà là dung hòa, là cân bằng bản chất để vươn tới sự hoàn mỹ."

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa. "Đó là lựa chọn của ngươi, Tô Lam. Và là lựa chọn của vạn vật." Hắn không nói thêm gì, nhưng trong ánh mắt hắn, Tô Lam thấy được sự tán đồng tuyệt đối, và cả một niềm tin thầm lặng vào con đường mà nàng vừa chọn. Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay Tô Lam, một tiếng gừ nhẹ như lời chúc mừng. Thiết Mộc gật đầu, khuôn mặt cương nghị của hắn giờ đây hiện rõ một nụ cười nhẹ, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

Tô Lam đưa tay chạm vào viên Linh Thạch, giờ đây nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một nhân chứng sống, một kho tàng ký ức của Kỷ Nguyên Khai Sáng, và là biểu tượng của một chân lý bị lãng quên. Nàng cảm nhận một luồng linh khí mới mẻ, không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn khổ hay giáo điều nào, bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể nàng. Luồng linh khí ấy không hung hãn, không bá đạo, mà nhẹ nhàng, thuần khiết, hòa quyện với "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Đó là sự khởi đầu của một phương thức tu luyện mới, một con đường mà nàng sẽ tự mình khám phá.

Sự thức tỉnh này không chỉ thay đổi nhận thức của Tô Lam về vạn vật, mà còn thay đổi cả con người nàng. Nàng không còn là Tô Lam của Thanh Vân Tông nữa, mà là một Tô Lam mới, một Tô Lam đã kết nối sâu sắc với Huyền Vực, và sẵn sàng đấu tranh vì sự cân bằng đã mất của nó. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng nàng biết, nàng không hề đơn độc. Nàng có Tần Mặc, và nàng có sự thấu hiểu mới về vạn vật. Từ khoảnh khắc này, mỗi bước đi của nàng sẽ mang theo hơi thở của rừng cổ, tiếng suối thầm thì, và ý chí kiên định của Linh Thạch, tất cả như một lời nhắc nhở về chân lý bị lãng quên của Huyền Vực. Nàng, Tô Lam, sẽ là người tiên phong, khai mở một con đường mới, một con đường cân bằng giữa sức mạnh và việc giữ gìn bản chất vật tính, một con đường không còn cần phải "thoát ly bản chất" để vươn tới sự cao quý. Và có lẽ, sự thay đổi của nàng sẽ là ngọn lửa đầu tiên, thắp sáng lên một làn sóng "thức tỉnh" trong giới tu luyện. Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, với những bí mật và nguồn năng lượng nguyên thủy của nó, sẽ là nơi nàng bắt đầu hành trình mới này.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free