Vạn vật không lên tiên - Chương 230: Tiếng Vọng Từ Tinh Thần: Tô Lam Khai Mở Tâm Nhãn
Dòng linh khí thanh tịnh không ngừng luân chuyển trong cơ thể Tô Lam, tựa hồ một mạch suối ngầm vừa được khai thông, mang theo sức sống mới mẻ và sự thấu hiểu sâu sắc lan tỏa khắp châu thân. Nàng đứng đó, giữa Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, nơi mỗi hơi thở đều thấm đẫm hương vị của thời gian nguyên thủy, nơi vạn vật đều cất lên tiếng vọng của bản nguyên. Ánh mắt phượng của nàng, giờ đây không còn sự hoài nghi hay đau đáu của quá khứ, mà thay vào đó là sự trong trẻo, an nhiên và một khao khát được khám phá vô biên.
Nàng đưa tay chạm vào viên Linh Thạch, cảm nhận luồng năng lượng thuần khiết và cổ xưa từ nó truyền sang. Viên đá giờ đây không còn là một vật vô tri, mà là một sinh mệnh tĩnh lặng, ôm ấp trong mình cả một kỷ nguyên đã qua. Linh Thạch khẽ rung động, phát ra ánh sáng lam nhạt, dịu dàng như một lời hồi đáp, một sự hoan nghênh cho tâm hồn vừa thức tỉnh của nàng. Nàng không còn tìm kiếm sự thăng hoa hư ảo, mà khao khát sự dung hòa, sự đồng điệu với muôn vật.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá cổ thụ, rắc vàng lên thảm rêu xanh biếc, Tô Lam đã ngồi tĩnh tọa đối diện với viên Linh Thạch. Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật chìm trong sự yên bình tuyệt đối, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả từ đâu đó vọng lại, và tiếng suối chảy róc rách xa xa. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm và hương cỏ cây hoang dại, len lỏi qua từng thớ thịt, đánh thức mọi giác quan. Tô Lam nhắm nghiền đôi mắt phượng, hít thở sâu, cố gắng làm trống rỗng tâm trí, gạt bỏ mọi tạp niệm còn vương vấn từ những giáo điều cũ. Nàng đưa cả hai bàn tay đặt nhẹ lên bề mặt trơn nhẵn của Linh Thạch. Cảm giác mát lạnh từ viên đá thấm sâu vào lòng bàn tay, không phải sự lạnh lẽo của vô tri, mà là cái lạnh của sự trường tồn, của một bản nguyên vĩnh cửu.
Ban đầu, chỉ có sự im lặng bao trùm. Tâm trí nàng vẫn còn quá ồn ào, quá quen với việc phân tích, đo lường bằng linh lực và pháp quyết. "Không cần cố gắng nghe bằng tai, mà bằng tâm hồn. Cảm nhận, đừng phân tích." Lời Tần Mặc vọng lại trong tâm trí nàng, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Nàng thả lỏng hơn nữa, buông bỏ sự căng thẳng, để tâm hồn mình trôi nổi, hòa mình vào không gian xung quanh. Dần dần, nàng bắt đầu cảm nhận được một sự rung động yếu ớt, như một nhịp đập trầm lắng từ sâu bên trong viên đá. Đó không phải là âm thanh, cũng không phải là suy nghĩ rõ ràng, mà là một luồng cảm xúc tinh khiết, một ý chí tồn tại đơn thuần, không pha tạp.
Trong tâm khảm Tô Lam, một hình ảnh mờ ảo hiện lên: một khối tinh thạch nằm im lìm hàng vạn năm, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, chứng kiến bao cuộc bể dâu, nhưng vẫn kiên định với bản chất của mình. Nó không khao khát trở thành linh bảo thượng phẩm, không mong muốn biến thành thần binh lợi khí, càng không muốn thăng thiên hóa thành tinh tú. Nó chỉ muốn là chính nó, một viên Linh Thạch, cất chứa những ký ức cổ xưa và duy trì sự tĩnh lặng vĩnh hằng. Khát khao ấy thật đơn giản, nhưng lại kiên cường đến lạ. Sự kiên cường không cần pháp thuật, mà cần lòng kiên nhẫn và sự tự tại.
"Đây là... ý chí tồn tại của nó?" Tô Lam thầm thốt lên trong nội tâm, giọng nàng vẫn còn đôi chút bỡ ngỡ, nhưng đã pha lẫn sự kinh ngạc. "Thật đơn giản, nhưng cũng thật kiên cường." Nàng cảm nhận được sự mãn nguyện của viên đá khi được tồn tại, được là một phần của thế giới này, mà không cần phải thay đổi hay biến chất. Đây là một khái niệm hoàn toàn đối lập với những gì nàng từng được dạy dỗ tại Thanh Vân Tông, nơi mọi thứ đều phải vươn lên, phải đột phá, phải thay đổi để đạt tới cảnh giới cao hơn.
Tần Mặc đứng cách đó không xa, tựa lưng vào một thân cây cổ thụ, đôi mắt đen láy dõi theo Tô Lam. Vẻ mặt hắn trầm tĩnh, không nói một lời, nhưng trong ánh mắt hắn, Tô Lam cảm nhận được sự khích lệ vô ngôn. Hắn tin tưởng nàng, tin tưởng vào khả năng của nàng. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực Tô Lam, xua tan đi sự lạnh lẽo của những năm tháng cô độc tu luyện.
Nàng tiếp tục đắm chìm, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ viên Linh Thạch. Mỗi rung động ấy đều mang theo một phần ký ức, một phần bản chất của Kỷ Nguyên Khai Sáng, thuở ban sơ khi vạn vật còn thuần khiết, chưa bị ám ảnh bởi khát vọng thăng thiên. Nàng nhận ra rằng, sự tĩnh lặng của Linh Thạch không phải là sự im lìm của cái chết, mà là sự tĩnh lặng của một trí tuệ cổ xưa, một sự tồn tại vững chãi, không hề lay chuyển trước dòng chảy thời gian. Nó như một người thầy vô hình, đang truyền dạy cho nàng những bài học đầu tiên về sự cân bằng và bản nguyên.
Khi Tô Lam mở mắt, ánh nhìn của nàng đã trong trẻo hơn, sâu sắc hơn. Viên Linh Thạch vẫn phát ra ánh sáng mờ ảo, như một ngọn đèn dẫn lối trong hành trình mới của nàng. Nàng không còn cảm thấy sự trống rỗng hay thiếu hụt, mà thay vào đó là sự đủ đầy, sự kết nối sâu sắc với một thực thể khác. Đây là một khởi đầu, một bước chân đầu tiên trên con đường nàng đã chọn, một con đường không có sách vở, không có tiền lệ, nhưng lại tràn đầy chân lý. Nàng biết, để thực sự hiểu được "ý chí tồn tại", nàng cần phải bước ra khỏi sự tĩnh tại của Linh Thạch, và lắng nghe tiếng vọng của toàn bộ thế giới xung quanh. Tâm hồn nàng đã sẵn sàng cho cuộc hành trình khám phá ấy.
Được Tần Mặc khuyến khích bằng một cái gật đầu nhẹ, Tô Lam đứng dậy, rũ bỏ những cánh hoa rụng vương trên tà áo, bắt đầu hành trình cảm nhận mới mẻ của mình. Nàng không còn bước đi vội vã như một tu sĩ đang tìm kiếm cơ duyên, mà chậm rãi, nhẹ nhàng, như một người lữ khách đang chiêm nghiệm từng vẻ đẹp của thế gian. Bầu không khí trong Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật vào giữa trưa trở nên ấm áp hơn, những cơn gió nhẹ lướt qua tán lá, mang theo âm thanh xào xạc như những lời thì thầm cổ xưa. Ánh nắng vàng óng đổ xuống, xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất, nơi những bông hoa dại khoe sắc, nơi những hạt sương đêm vẫn còn đọng lại trên phiến lá xanh non.
Nàng men theo một dòng suối nhỏ, nơi nước chảy róc rách không ngừng, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xoa dịu mọi giác quan. Tô Lam quỳ xuống bên bờ, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mặt nước. Cảm giác mát lạnh, mềm mại của dòng nước tràn vào lòng bàn tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Nàng nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" của dòng suối. Nó muốn chảy, muốn làm mát, muốn nuôi dưỡng. Nó không khao khát trở thành một con sông lớn, cuồn cuộn đổ ra biển cả để chứng tỏ sự vĩ đại. Nó chỉ muốn là một dòng suối nhỏ, thanh khiết, âm thầm chảy, mang sự sống đến mọi nơi nó đi qua, duy trì sự cân bằng của hệ sinh thái. Trong tâm trí Tô Lam, nàng thấy hình ảnh những rễ cây đang vươn mình uống nước, những đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng, và những đóa hoa dại đang vươn mình nở rộ nhờ nguồn nước ấy. Tất cả đều là một phần của dòng chảy, cùng tồn tại trong một sự hài hòa tuyệt đối.
"Thì ra đây là cách vạn vật giao tiếp... không phải ngôn ngữ, mà là cảm xúc, là bản chất." Tô Lam thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Sự thấu hiểu này mang đến cho nàng một niềm vui nội tại, một sự an yên mà nàng chưa từng cảm nhận được khi còn đắm chìm trong việc truy cầu cảnh giới.
Nàng tiếp tục hành trình, từng bước chân nhẹ nhàng trên thảm cỏ xanh mướt. Nàng dừng lại bên một tảng đá rêu phong, đã nằm đó biết bao năm tháng. Bề mặt đá thô ráp, lạnh lẽo, nhưng khi Tô Lam đặt tay lên, nàng cảm nhận được một ý chí kiên định, bất di bất dịch. Tảng đá muốn đứng vững, muốn làm chỗ dựa cho rêu xanh, muốn che chở cho những sinh vật nhỏ bé ẩn mình dưới nó. Nó không khao khát biến thành tượng đài vĩ đại, cũng không muốn bị đẽo gọt thành linh khí. Nó chỉ muốn là một tảng đá, im lìm chứng kiến thời gian trôi. Sự tĩnh lặng của nó không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của sự trường tồn, của sự bền bỉ.
Xa xa, nàng nhìn thấy Thiết Mộc. Thân hình cường tráng của y, đôi tay chai sạn đang khéo léo đẽo gọt một khúc gỗ khô, tạo nên một vật dụng đơn giản nhưng chắc chắn. Thiết Mộc không có ngoại hình của một tu sĩ, nhưng ở y lại toát lên một vẻ kiên định, một sự gắn bó sâu sắc với bản nguyên mà ít ai có được. Tô Lam không đến gần, mà chỉ dùng ngón tay vuốt nhẹ lên thớ gỗ của một thân cây cổ thụ gần đó, cảm nhận 'ý chí' bảo vệ và kiên định của nó. Cây cổ thụ muốn vươn cao, muốn đón nắng, muốn che mát, muốn làm tổ cho chim chóc, muốn là một phần của khu rừng. Nó muốn là cây, không muốn là kiếm, không muốn là pháp khí. Cái "muốn" ấy không hề tham lam, mà đầy bao dung và thuần khiết.
Nàng ngồi xuống bên một bụi hoa dại, những cánh hoa nhỏ bé, mong manh đung đưa trong gió. Nàng hái một chiếc lá xanh non, cảm nhận 'ý chí' vươn mình đón nắng, hấp thụ tinh hoa đất trời. Chiếc lá muốn quang hợp, muốn cung cấp dưỡng khí, muốn là một phần của sự sống. Nó không khao khát trở thành linh dược quý hiếm, chỉ đơn giản muốn thực hiện sứ mệnh của mình. Tô Lam nhẹ nhàng đặt chiếc lá trở lại cành, như một lời tôn trọng dành cho ý chí của nó.
Tần Mặc, vẫn đứng từ xa, khẽ nở một nụ cười nhẹ. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt hắn chứa đựng sự hài lòng khi chứng kiến sự thay đổi trong Tô Lam. Nàng không còn là một tu sĩ bị gò bó bởi giáo điều, mà là một người đang thực sự kết nối với vạn vật, đang mở ra một phương thức tu luyện hoàn toàn mới, một con đường mà Huyền Vực đã đánh mất từ lâu. Mỗi bước chân của Tô Lam, mỗi cái chạm tay của nàng, đều là một sự khai mở, một lời hồi đáp từ vạn vật. Nàng đã tìm thấy chân lý, không phải ở những đỉnh cao hư ảo, mà ở chính sự đơn giản, chân thật của cuộc sống, ở sự kiên định của bản nguyên. Thế giới xung quanh nàng, giờ đây không còn là phong cảnh vô tri, mà là một bản trường ca sống động, mỗi vật đều cất lên tiếng hát của riêng mình, và Tô Lam, lần đầu tiên, đã thực sự lắng nghe. Sự kết nối này không chỉ là sự thay đổi trong nhận thức, mà còn là sự tái sinh trong tâm hồn, mở ra một tiềm năng vô hạn cho con đường tu luyện mà nàng sẽ tự mình khai phá.
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật trong một sắc vàng cam huyền ảo, yên tĩnh đến lạ lùng, Tô Lam cảm thấy một sự rung động khác thường. Nó không giống với bất kỳ "ý chí tồn tại" nào nàng đã cảm nhận từ Linh Thạch, dòng suối, hay cây cỏ. Rung động này không phải của vật chất, mà là một sự pha trộn phức tạp của cảm xúc, ký ức, và một chút gì đó vô cùng mong manh, mơ hồ. Nó như một tiếng gọi thầm thì từ một nơi sâu thẳm, ẩn chứa sự cô độc và khao khát được thấu hiểu.
Tô Lam, với tâm nhãn đã được khai mở, không ngần ngại đi theo tiếng vọng đó. Nàng băng qua một khu rừng thưa, nơi những thân cây cổ thụ uốn mình, t���o thành một vòm trời tự nhiên. Linh khí ở đây dày đặc hơn hẳn những nơi khác, như thể đang che chở, bao bọc một điều gì đó vô cùng đặc biệt. Khi nàng tiến sâu hơn, một cảnh tượng kỳ ảo hiện ra trước mắt. Giữa không gian ấy, một làn sương mờ ảo, lung linh, thoắt ẩn thoắt hiện, đang nhẹ nhàng trôi nổi. Nó không có hình dạng cụ thể, nhưng lại phát ra ánh sáng bạc nhạt, như hàng ngàn vì sao nhỏ li ti tụ lại, lấp lánh trong ánh chiều tà. Đây chính là U Linh Mộng Cảnh, một thực thể mà nàng chưa từng biết đến, chưa từng được nhắc tới trong bất kỳ điển tịch nào của Thanh Vân Tông.
"Đây là gì? Một sự tồn tại được dệt nên từ... cảm xúc? Ký ức bị lãng quên?" Tô Lam thầm thì trong nội tâm, ánh mắt phượng của nàng đầy sự tò mò và ngạc nhiên. Nàng cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm, một sự lẻ loi vô hạn từ làn sương ấy, nhưng đồng thời cũng là một khao khát mãnh liệt được giao tiếp, được chạm vào, được ghi nhớ.
Tô Lam đưa tay ra, nhẹ nhàng, như muốn chạm vào thực thể mờ ảo. Làn sương khẽ co lại, như một sinh vật e dè trước sự tiếp cận của con người, rồi lại từ từ giãn ra, như thể đang do dự, nhưng cũng đầy tò mò. Nàng nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí và linh hồn vào việc giao tiếp. Lần này, không phải là sự tĩnh lặng đơn thuần hay khát vọng bản nguyên, mà là một dòng chảy hỗn độn của hình ảnh và cảm xúc tràn vào tâm trí nàng.
Nàng thấy một con người cô độc, đứng giữa một không gian rộng lớn, vô tận, ánh mắt u buồn nhìn về phía chân trời. Một giọt nước mắt trong suốt, long lanh rơi xuống, tan biến vào hư vô. Rồi thoáng chốc, một nụ cười nhẹ, đầy hối tiếc hiện lên trên khuôn mặt ấy. Nàng cảm nhận được những mảnh vỡ ký ức, không liền mạch, nhưng lại vô cùng sống động: những cảnh vật của Kỷ Nguyên Khai Sáng, những con người xưa cũ, những niềm vui và nỗi buồn đã bị lãng quên. U Linh Mộng Cảnh không nói bằng lời, mà giao tiếp bằng chính những trải nghiệm, những rung động sâu thẳm nhất của bản thân nó, những thứ đã tồn tại từ thuở hồng hoang, khi cảm xúc và ký ức còn là những thực thể nguyên sơ.
Tần Mặc, từ xa, khẽ nhíu mày. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng phức tạp đang tỏa ra từ khu vực U Linh Mộng Cảnh, một sự tồn tại vô cùng đặc biệt và hiếm thấy. Hắn biết rằng, thực thể này là một biểu hiện của những 'ý chí tồn tại' phi vật chất, những thứ được hình thành từ cảm xúc và ký ức của vạn vật qua hàng vạn năm. Hắn đã từng gặp gỡ những thực thể tương tự, nhưng U Linh Mộng Cảnh này lại có một sự thuần khiết và một sự cô độc đặc biệt. Hắn không vội can thiệp, tin tưởng vào khả năng của Tô Lam. Hắn biết, để thực sự hiểu được Huyền Vực, không chỉ cần cảm nhận vật chất, mà còn phải thấu hiểu cả những gì vô hình, những gì được dệt nên từ tâm hồn.
Tô Lam vẫn đắm chìm trong dòng chảy ký ức và cảm xúc của U Linh Mộng Cảnh. Nàng cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc với thực thể bí ẩn này. Nó không có hình hài, không có tiếng nói, chỉ tồn tại như một tiếng vọng của quá khứ, một kho tàng của những gì đã mất. Nỗi cô độc của nó, sự khao khát được thấu hiểu của nó, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng. Nàng nhận ra rằng, trong cuộc truy cầu thăng tiên điên cuồng của Huyền Vực, không chỉ vật chất bị biến chất, mà cả những cảm xúc, những ký ức, những linh hồn cũng bị lãng quên, bị đẩy vào lãng quên, tạo nên những thực thể như U Linh Mộng Cảnh.
Đây là một thử thách mới, một khám phá mới trên con đường nàng đã chọn. Nếu nàng có thể giao tiếp với U Linh Mộng Cảnh, thấu hiểu những gì nó muốn truyền tải, đó sẽ là một bước đột phá vĩ đại trong phương thức tu luyện "cân bằng bản chất" của nàng. Nó không chỉ là sự kết nối với vật chất, mà còn là sự kết nối với những chiều sâu vô hình của thế giới, với những gì được gọi là "linh hồn" của Huyền Vực. Tô Lam biết, con đường này còn nhiều bí ẩn, nhiều điều chưa được giải đáp, nhưng nàng không còn cảm thấy sợ hãi. Thay vào đó, là một niềm hứng khởi, một khao khát mãnh liệt được khám phá, được thấu hiểu, được trở thành cầu nối giữa những gì hữu hình và vô hình, giữa quá khứ và hiện tại. Ánh sáng bạc của U Linh Mộng Cảnh lung linh trong màn đêm dần buông, như một lời hứa hẹn về những bí mật sâu xa hơn của Huyền Vực sắp được hé lộ, thông qua đôi mắt và tâm hồn của Tô Lam.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.