Vạn vật không lên tiên - Chương 234: Bóng Cây Hồi Sinh: Khúc Ca Của Sự Buông Bỏ
Tô Lam khẽ vuốt ve lưỡi kiếm sáng bóng, cảm nhận sự sắc bén và "ý chí" mạnh mẽ của nó. Nàng không còn cảm thấy sự lạnh lẽo vô tri của kim loại, mà là một sự sống động mãnh liệt, một ý chí kiên định. Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, không còn là sự nghi ngờ hay bối rối của một tu sĩ mạnh mẽ đối với một kẻ tu vi thấp hơn, mà là sự tôn kính của một học trò đối với một bậc thầy, một người dẫn lối đã khai mở tâm trí nàng. Một niềm tin kiên định, vững chắc như thép vừa được rèn, bừng cháy trong ánh mắt nàng. U Linh Mộng Cảnh nhẹ nhàng lướt qua, như một luồng gió vô hình, khiến Tô Lam cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn với không gian này, với những ký ức cổ xưa và chân lý thất lạc. Việc Tô Lam có thể hồi phục bản chất của thanh kiếm mà không cần linh lực cho thấy tiềm năng to lớn của con đường 'đồng cảm bản nguyên' không chỉ cho bản thân nàng mà còn cho việc 'chữa lành' Huyền Vực. Phản ứng của U Linh Mộng Cảnh với sự thành công của Tô Lam gợi ý rằng thực thể này sẽ là một 'người quan sát' hoặc 'người hướng dẫn' quan trọng, có thể tiết lộ thêm về 'Kỷ Nguyên Khai Sáng' khi Tô Lam tiến bộ. Thanh kiếm được hồi phục này, dù chỉ là một vật phẩm nhỏ bé, sẽ trở thành một vật phẩm biểu tượng cho con đường mới của Tô Lam, và có thể đóng vai trò quan trọng trong các sự kiện sau này, chứng minh rằng bản chất không cần sức mạnh tu luyện để có giá trị, chỉ cần được lắng nghe và tôn trọng. Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, cảm nhận sự hòa hợp tuyệt đối. Con đường phía trước có thể còn rất dài, nhưng nàng biết, nàng đã tìm thấy chân lý của mình.
Sau khoảnh khắc giác ngộ ấy, Tô Lam không còn vội vã. Nàng giữ thanh kiếm bên mình, không phải như một vũ khí để chiến đấu, mà như một minh chứng, một lời nhắc nhở về con đường mới mà nàng đang bước đi. Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật vẫn bao trùm bởi ánh sáng vàng cam huyền ảo như hoàng hôn vĩnh cửu, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, u hoài nhưng cũng đầy vẻ hùng vĩ, bí ẩn. Những tàn tích của các kiến trúc cổ xưa, những mái vòm đổ nát, những hành lang dường như kéo dài vô tận, tất cả đều mang một vẻ phong hóa của thời gian, nhuốm màu ký ức xa xưa. Tiếng gió lướt qua các khe đá, tạo thành những âm thanh như tiếng thở dài của lịch sử, đôi khi hòa lẫn với tiếng chim kêu thưa thớt từ những góc khuất nào đó, hay tiếng nước chảy róc rách từ những hồ cạn đã khô cằn một nửa. Mùi của đá cổ đã phong hóa, mùi hoa khô từ những vườn thượng uyển đã úa tàn, cùng với không khí trong lành tinh khiết ở độ cao, hòa quyện tạo nên một hương vị độc đáo, vừa lãng đãng vừa trầm mặc.
Tô Lam cùng Tần Mặc và Hắc Phong tiếp tục hành trình sâu hơn vào không gian kỳ lạ này. Bước chân nàng nhẹ nhàng, dứt khoát, không còn sự vội vã hay áp lực phải tìm kiếm sức mạnh. Thay vào đó, trong tâm trí nàng, một dòng suy nghĩ nội tâm cuộn trào: "Sau thanh kiếm, liệu ta có thể lắng nghe được những gì khác? Không phải sức mạnh, không phải linh lực, chỉ là bản chất thuần túy của chúng." Nàng tự hỏi, cảm thấy khao khát được thử thách giới hạn của sự thấu hiểu, muốn tìm hiểu xem còn bao nhiêu "khúc ca" bị lãng quên trong thế giới này đang chờ đợi được cất lên. Ánh mắt nàng quét qua từng tàn tích, từng mảnh vỡ, từng vật thể bị thời gian bỏ quên, cố gắng cảm nhận những rung động yếu ớt của "ý chí tồn tại" mà Tần Mặc đã chỉ ra.
Tần Mặc bước đi bên cạnh nàng, bóng hắn như hòa vào cái bóng dài của những tàn tích dưới ánh hoàng hôn vĩnh cửu. Hắn không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Lam, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tin tưởng và khích lệ. Hắn là một cái bóng tin cậy, một ngọn hải đăng lặng lẽ dẫn đường trong hành trình khám phá những chân lý bị lãng quên. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đi sát phía sau Tần Mặc, bước chân nặng nề nhưng vô cùng vững chãi. Nó không phát ra tiếng động, chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu đánh hơi không khí, cảnh giác với những biến động dù là nhỏ nhất trong không gian u tịch này, như một vệ sĩ trung thành và thầm lặng.
Tô Lam dừng lại trước một thân cây cổ thụ đã chết khô. Cành lá của nó trơ trọi, thân cây xám xịt, đầy những vết nứt nẻ do phong sương và thời gian bào mòn. Nó đứng sừng sững giữa một khoảng sân rộng, nơi từng có lẽ là một vườn cảnh tráng lệ, nhưng giờ đây chỉ còn là những mảnh gạch vụn và cỏ dại khô héo. Không có bất kỳ dấu hiệu của sự sống, không một chút linh lực hay sinh khí nào bám víu. Nó trông như một tượng đài của sự lãng quên, một chứng nhân im lặng của một thời đại đã qua.
Tô Lam đưa tay chạm nhẹ vào lớp vỏ cây xù xì, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của gỗ mục. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng buông bỏ mọi khái niệm về tu luyện, mọi công pháp, mọi kinh nghiệm mà nàng đã tích lũy suốt bao năm tháng. Tất cả những gì nàng muốn làm lúc này là "lắng nghe". Ban đầu, chỉ có một sự trống rỗng mênh mông, một nỗi buồn bã vô tận len lỏi vào tâm trí nàng, như tiếng thở dài của một linh hồn đã mệt mỏi. Nàng vô thức muốn truyền linh lực vào, muốn "hồi sinh" nó theo cách mà nàng từng được dạy, muốn "khai linh" để nó trở thành một linh vật, nhưng ngay lập tức, lời nhắc nhở của Tần Mặc vang vọng trong đầu nàng.
"Hãy tìm thứ mà ý chí của nó đã bị lãng quên, nhưng vẫn còn một chút 'khát khao' yếu ớt. Không phải khao khát vươn lên, mà là khao khát được là chính nó, dù là mục nát hay trường tồn," Tần Mặc đã nói như vậy. Giờ đây, hắn khẽ lay đầu, đôi mắt ẩn ý nhìn nàng, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Tô Lam hít sâu, loại bỏ mọi tạp niệm, mọi dục vọng muốn "làm" gì đó. Nàng để tâm trí mình trống rỗng, hòa mình vào không gian xung quanh, vào sự tĩnh lặng của Linh Mộc. Nàng không còn cố gắng ép buộc, không còn cố gắng ban phát, mà chỉ thuần túy "thấu hiểu". "Không phải ban phát, không phải thay đổi... mà là thấu hiểu. Nó muốn gì? Nó đã từng là gì?" Nàng tự vấn, để tâm hồn mình trôi nổi theo những dòng cảm xúc mơ hồ từ thân cây cổ thụ. Nỗi buồn bã và sự cô độc của Linh Mộc dần trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí nàng. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi của nó, khao khát được mục nát và hóa về đất mẹ một cách an yên, không bị quấy rầy. Nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn còn một tia hy vọng mong manh, một ký ức xa xăm về ánh nắng mặt trời, về những cơn mưa rào, về cuộc sống mà nó từng có, dù chỉ là được một lần nữa cảm nhận sự ấm áp của mặt trời hay sự mát lành của giọt sương. Đó không phải là khao khát trường sinh bất lão, không phải là mong muốn trở thành linh vật, mà là một khát khao đơn thuần được "là chính nó", được hoàn thành chu kỳ sống một cách tự nhiên.
Khi Tô Lam ngừng "muốn" và bắt đầu "thấu hiểu", một làn sóng an bình bao trùm lấy nàng, lan tỏa từ tâm trí nàng đến thân cây khô héo. Một sự kết nối vô hình được thiết lập, không phải bằng linh lực, mà bằng sự đồng cảm thuần túy. Thân cây khô héo khẽ rung động, những vết nứt nẻ trên lớp vỏ dường như mờ đi một chút, như thể nó đang đáp lại sự thấu hiểu của nàng. Không có linh quang rực rỡ, không có luồng khí tức mạnh mẽ nào bùng lên, chỉ là một sự thay đổi tinh tế, một sự sống động thầm lặng đang diễn ra.
Từ gốc cây, nơi đất đai cằn cỗi đã bao phủ, một mầm xanh tí hon, yếu ớt nhưng đầy sức sống, từ từ nhú lên. Nó không phải là một sự hồi sinh mạnh mẽ, không phải là sự bùng nổ của sinh lực để trở thành cây cổ thụ hùng vĩ như xưa, mà chỉ là một sự trở lại của bản chất, một chu kỳ sống tự nhiên đang tái khởi đầu. Nó là biểu tượng của sự buông bỏ, của sự chấp nhận quy luật tự nhiên, và của một hy vọng nhỏ bé nhưng kiên cường. Mùi đất khô và gỗ mục xung quanh dường như nhường chỗ cho một chút hương cây cỏ non thoang thoảng, thanh khiết và tươi mới, như một hơi thở đầu tiên của sự sống mới. Không khí u hoài, cô độc của nơi này được xua tan đi một phần, thay vào đó là một sự thanh bình, thấm thía và đầy suy tư.
U Linh Mộng Cảnh, vốn lơ lửng mờ ảo trong không gian, bỗng sáng bừng lên một khoảnh khắc. Những làn sương mờ ảo cuộn xoáy nhanh hơn, những hình ảnh chập chờn lướt qua nhanh chóng, như một sự tán thưởng thầm lặng, một lời thừa nhận cho hành động của Tô Lam. Sự rung động của U Linh Mộng Cảnh rõ ràng hơn bao giờ hết, như thể nó đang kết nối sâu sắc hơn với những gì đang diễn ra, với sự hồi sinh của bản nguyên.
Tô Lam mở mắt, nhìn mầm xanh yếu ớt đang vươn lên từ gốc cây khô héo. Nét mặt nàng giờ đây không còn sự kiêu ngạo hay băn khoăn của một tu sĩ mạnh mẽ, mà là sự thanh thản, sự lĩnh ngộ sâu sắc và một niềm tin kiên định. Nàng đã thực sự buông bỏ mọi định kiến, mọi khát vọng kiểm soát, và nhận được một món quà còn quý giá hơn mọi linh lực: sự thấu hiểu về ý chí tồn tại, về sự cân bằng bản chất. Nàng đã không chỉ giúp Linh Mộc, mà còn giải phóng chính tâm hồn mình khỏi những xiềng xích của quan niệm cũ.
Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, đôi mắt long lanh ẩn chứa sự biết ơn và sự ngưỡng mộ sâu sắc. "Nó... không muốn trường sinh. Nó chỉ muốn được sống trọn vẹn, và rồi yên nghỉ... theo bản chất của nó," Tô Lam nói, giọng nàng trầm lắng, chứa đựng sự thấu hiểu. Nàng đã từng nghĩ rằng mọi vật đều khao khát thăng tiến, khao khát sức mạnh, nhưng giờ đây nàng nhận ra, có những khát khao đơn thuần hơn, sâu sắc hơn, và chân thật hơn rất nhiều.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, nụ cười bình thản nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu vô hạn, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. "Đúng vậy. Mỗi vật đều có 'khúc ca' riêng của mình. Chúng ta không cần phải ép buộc chúng hát theo 'khúc ca' của chúng ta." Lời nói của hắn nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn Tô Lam.
Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ dụi đầu vào ống quần hắn, rồi ngẩng lên nhìn mầm xanh yếu ớt. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên một tia sáng kỳ lạ, như thể nó cũng cảm nhận được sự thanh bình và hy vọng đang lan tỏa.
Tô Lam khẽ vuốt ve mầm xanh, cảm nhận sự sống yếu ớt nhưng thuần khiết đang trỗi dậy. Đó là một sự sống không tranh đoạt, không vươn cao, chỉ đơn thuần là tồn tại theo cách mà nó được định đoạt. "Thế giới này... có lẽ đã quên đi quá nhiều 'khúc ca' như vậy," nàng thì thầm, ánh mắt xa xăm nhìn ra những tàn tích xung quanh, nơi hàng ngàn vật thể khác đang chìm trong sự lãng quên. "Con đường này... thật sự là vô tận."
Trong khoảnh khắc ấy, Tô Lam cảm thấy một gánh nặng ngàn cân đã được trút bỏ. Sự hoang mang về con đường tu luyện, sự áp lực phải tìm kiếm sức mạnh để cứu vãn thế giới, tất cả đều tan biến. Thay vào đó, một con đường mới mẻ, rộng lớn, và đầy hy v��ng mở ra trước mắt nàng. Con đường của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu, của sự cân bằng bản chất. Nàng nhận ra rằng, sự thành công của nàng với Linh Mộc cho thấy 'đồng cảm bản nguyên' có thể áp dụng cho nhiều loại vật thể khác nhau, không chỉ binh khí, mở ra tiềm năng lớn cho việc 'chữa lành' Huyền Vực. U Linh Mộng Cảnh dường như cũng 'cảm thấy' niềm hy vọng này, rung động nhẹ nhàng hơn, như một lời hứa về những bí mật của Kỷ Nguyên Khai Sáng sẽ dần được hé lộ khi Tô Lam tiến bộ trên con đường này. Tô Lam, từ một tu sĩ mạnh mẽ chỉ biết đến linh lực và thăng cấp, giờ đây đã trở thành một người tiên phong, sẵn sàng tạo ra một nhánh tu luyện mới, khác biệt hoàn toàn với Thiên Diệu Tông. Sự hồi sinh 'bản chất' của Linh Mộc, dù chỉ là một mầm xanh yếu ớt, đã chứng minh rằng triết lý của Tần Mặc có thể mang lại sự sống và hy vọng cho những vùng đất hoặc vật thể đã bị lãng quên, không cần đến sức mạnh hủy diệt hay sự ép buộc thăng thiên. Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Hắn gật đầu, không nói gì, nhưng sự chấp thuận của hắn đã nói lên tất cả. Tô Lam biết, hành trình của nàng chỉ mới bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.