Vạn vật không lên tiên - Chương 235: Bí Mật Của Khởi Nguyên: Vết Nứt Đầu Tiên
Ánh mắt Tô Lam vẫn dán chặt vào mầm xanh yếu ớt đang vươn mình giữa gốc Linh Mộc khô héo, nơi một sự sống thuần khiết vừa trỗi dậy, không tranh giành, không vươn cao, chỉ đơn thuần là tồn tại. Lời thì thầm của nàng, "Thế giới này... có lẽ đã quên đi quá nhiều 'khúc ca' như vậy," vẫn còn vương vấn trong không gian tĩnh mịch. Nàng cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có, một con đường mới mẻ, rộng lớn và đầy hy vọng đang mở ra trước mắt. Sự chấp thuận thầm lặng của Tần Mặc qua ánh mắt đã củng cố quyết tâm trong lòng nàng. Hành trình của nàng, nàng biết, chỉ mới bắt đầu.
Tô Lam hít một hơi sâu, mùi hương cây cỏ non thoang thoảng vẫn còn đọng lại, thanh khiết và tươi mới, như một lời nhắc nhở về những gì nàng vừa lĩnh ngộ. Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự thấu hiểu và một chút khao khát khám phá. "Nếu mỗi vật đều có 'khúc ca' riêng," nàng nói, giọng thanh thoát hơn, "vậy thì... khúc ca của những vật cổ xưa nhất, những vật đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, sẽ như thế nào?"
Tần Mặc không lập tức trả lời. Hắn chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua những tàn tích mờ ảo đang trôi nổi trong Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật. Hắc Phong, vẫn nằm dưới chân hắn, khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực cũng hướng về phía xa xăm, nơi những khối vật chất không định hình, những tàn dư của thời gian đang lơ lửng. U Linh Mộng Cảnh, sau màn rung động thừa nhận vừa rồi, giờ đây lại trở nên tĩnh lặng hơn, nhưng những làn sương mờ ảo của nó vẫn lượn lờ xung quanh Tần Mặc và Tô Lam, như một người dẫn đường thầm lặng, đầy bí ẩn. Nó không còn e dè hay ẩn mình, mà như đang chờ đợi, như một kho lưu trữ ký ức cổ xưa đang sẵn sàng mở ra.
"Để lắng nghe một 'khúc ca' đã bị lãng quên hàng vạn năm, đôi khi không chỉ cần sự đồng cảm, mà còn là sự kiên nhẫn vô hạn," Tần Mặc chậm rãi lên tiếng, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sự sâu sắc khó tả. "Nó không chỉ là tiếng lòng của một vật thể, mà còn là tiếng vọng của cả một thời đại."
Tô Lam hiểu ý hắn. Nàng đã cảm nhận được sự phức tạp của quá trình "đồng cảm bản nguyên." Với thanh kiếm, đó là khát khao chiến đấu. Với Linh Mộc, đó là sự bình yên, được sống và được chết theo lẽ tự nhiên. Nhưng với những vật thể cổ xưa hơn, những thứ mang trong mình dấu ấn của Kỷ Nguyên Khai Sáng, hẳn phải là một câu chuyện hoàn toàn khác, một bí mật đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
Nàng đưa mắt nhìn theo hướng U Linh Mộng Cảnh đang lơ lửng. Trong không gian tĩnh mịch này, có vô số những vật thể kỳ lạ, từ những mảnh vỡ của binh khí đã phong hóa thành cát bụi, đến những mảng kiến trúc không rõ nguồn gốc, hay những khối vật chất mờ ảo không có hình thù cụ thể. Chúng trôi nổi giữa hư không, đôi khi va vào nhau một cách nhẹ nhàng, tạo ra những âm thanh cực nhỏ mà chỉ những người có tâm hồn tĩnh lặng nhất mới có thể cảm nhận được. Ánh sáng trong Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật không đến từ một nguồn rõ ràng, mà như tự thân vật chất phát ra, tạo nên một bầu không khí huyền ảo, đầy bí ẩn. Đôi khi, một luồng sáng mạnh hơn lóe lên, rồi vụt tắt, như hơi thở của một thực thể khổng lồ đang ngủ say.
Tô Lam dừng lại trước một khối vật chất. Nó không có hình dạng rõ ràng, giống như một đám mây sương mù đặc quánh, nhưng lại có vẻ ngoài thô ráp, xám xịt, lơ lửng giữa hư không. Nó không phát ra linh khí, cũng không có vẻ ngoài của bất kỳ vật phẩm tu luyện nào mà nàng từng biết. Nhưng khi nàng đến gần, một cảm giác nặng nề kỳ lạ ập đến, không phải là sức nặng vật lý, mà là một sức nặng của thời gian, của những ký ức chất chồng, của một sự tồn tại đã bị lãng quên.
"Vật này... nó không có hình dạng rõ ràng," Tô Lam nói, ánh mắt nàng dò xét, "nhưng lại có một sự nặng nề kỳ lạ, như chứa đựng cả một dòng chảy thời gian." Ngón tay nàng khẽ chạm vào khối vật chất mờ ảo, cảm nhận một sự lạnh lẽo khó tả, như chạm vào chính sự trống rỗng của vạn cổ.
Tần Mặc tiến lại gần, bình thản đứng cạnh nàng. "Mọi thứ đều có câu chuyện của riêng nó, Tô Lam. Đừng cố gắng tìm hiểu, hãy lắng nghe." Lời khuyên của hắn đơn giản, nhưng lại là chìa khóa để mở ra cánh cửa của sự thấu hiểu.
Tô Lam hít sâu một hơi, gạt bỏ mọi suy nghĩ về hình dạng, về mục đích, về giá trị. Nàng nhắm mắt lại, buông lỏng tâm trí, và để bản thân nàng hòa vào sự tĩnh lặng của Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật. Nàng tập trung vào cảm giác lạnh lẽo, vào sự nặng nề, vào cái "không hình dạng" của khối vật chất. Nàng lắng nghe.
Ban đầu, không có gì cả. Chỉ là sự tĩnh mịch. Rồi từ sâu thẳm, một tiếng vang vọng yếu ớt bắt đầu len lỏi vào tâm trí nàng. Đó không phải là một âm thanh, mà là một cảm giác, một sự rung động. Một dòng chảy của hình ảnh, của cảm xúc, của những mảng ký ức đã vỡ vụn bắt đầu hiện lên trong tâm trí Tô Lam, như những hạt cát li ti không ngừng trôi chảy.
U Linh Mộng Cảnh, vốn vẫn lơ lửng, giờ đây đột nhiên trở nên sống động một cách kỳ lạ. Những làn sương mờ ảo của nó cuộn xoáy nhanh hơn, ánh sáng lung linh từ thân thể mờ ảo của nó trở nên mạnh mẽ hơn, bao phủ lấy khối vật chất và Tô Lam, như một vòng tay vô hình đang bảo vệ và dẫn lối. Nó phát ra những rung động mạnh mẽ hơn, vờn quanh khối vật chất, như thể đang kích hoạt một cơ chế cổ xưa nào đó. Không khí xung quanh đột nhiên trở nên đặc quánh, tràn ngập một loại linh khí nguyên thủy, thuần khiết đến mức Tô Lam chưa từng cảm nhận được, ngay cả trong những thư tịch cổ xưa nhất của tông môn.
"Đây là... linh khí nguyên thủy sao?" Tô Lam thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.
Tần Mặc không đáp, nhưng bàn tay hắn khẽ đặt lên vai Tô Lam, một cử chỉ trấn an và đồng hành. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực lấp lánh cảnh giác nhưng cũng đầy tò mò, như thể nó cũng cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ đang diễn ra.
Dưới xúc giác của Tô Lam và sự tập trung của Tần Mặc, khối vật chất mờ ảo rung động dữ dội. Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật xung quanh họ bắt đầu biến đổi một cách ngoạn mục. Những tàn tích lơ lửng bỗng hóa thành ánh sáng, tan biến vào hư không, nhường chỗ cho một cảnh tượng hoàn toàn khác.
Không gian xung quanh họ không còn là hư không tĩnh mịch mà biến thành một cảnh sắc huyền ảo, như một bức tranh ba chiều sống động. Linh khí nguyên thủy cuộn chảy như những con sông vô hình, mang theo sự trong lành và sức sống. Những hình ảnh chớp nhoáng của một thế giới Huyền Vực nguyên thủy, chưa bị ô nhiễm bởi khát vọng thăng tiên, bắt đầu hiện lên. Đó là Kỷ Nguyên Khai Sáng.
Tô Lam, Tần Mặc và Hắc Phong không còn đứng trong Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật mà như bị cuốn vào một dòng chảy ký ức, trở thành những người quan sát vô hình trong một thời đại đã mất. Bầu trời cao vợi, trong xanh đến lạ lùng, không một gợn mây. Những ngọn núi sừng sững, hùng vĩ, không phải vì linh mạch cuộn chảy mà vì bản chất của đá, của đất, của sự đứng vững. Những dòng sông chảy xiết, trong vắt, không phải vì linh lực mà vì khát khao được chảy, được hòa vào biển cả. Cây cối xanh tươi, rậm rạp, mỗi chiếc lá đều mang một vẻ đẹp nguyên sơ, không phải vì hấp thụ linh khí mà vì bản chất của sự sinh trưởng.
Vạn vật sống trong sự hài hòa tuyệt đối. Tô Lam nhìn thấy những linh thú khổng lồ, lông vũ rực rỡ, nhưng chúng chỉ đơn thuần là những con thú. Chúng săn mồi để sinh tồn, chạy nhảy để tận hưởng sự tự do, gầm gừ để bảo vệ lãnh thổ, nhưng không hề có ý niệm về việc "biến hình," "thăng cấp," hay "trở thành tiên." Chúng chỉ muốn là chính mình, một linh thú mạnh mẽ, sống trọn vẹn với bản năng và bản chất.
Nàng nhìn thấy những binh khí cổ xưa, thanh kiếm sáng loáng, cây giáo sắc bén, chiếc cung căng tròn. Chúng được tạo ra để chiến đấu, để bảo vệ, để phụng sự. Nhưng chúng chỉ muốn là binh khí, hoàn thành sứ mệnh của mình một cách hoàn hảo, không hề khao khát có linh hồn, có tri giác, hay "khai linh" để trở thành một thực thể mạnh hơn. Chúng chỉ là thép, là gỗ, là đá, nhưng chúng là thép, gỗ, đá thuần túy nhất, hoàn hảo nhất trong bản chất của chúng.
"Đây là... khởi nguyên của thế giới sao?" Tô Lam thốt lên, giọng nàng bàng hoàng, mắt mở to nhìn cảnh tượng phi thường xung quanh. "Không có tranh giành, không có tu luyện... chỉ có sự tồn tại thuần túy."
Tần Mặc đứng cạnh nàng, ánh mắt hắn xa xăm, như thể hắn đã nhìn thấy cảnh tượng này vô số lần trong dòng chảy ký ức của vạn vật. "Đúng vậy. Đây là bản chất ban đầu, trước khi 'ý chí thăng cấp' xuất hiện." Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời nói đều như một nhát búa giáng mạnh vào những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí Tô Lam.
Khi đó, Tô Lam thấy một sự thay đổi nhỏ, một "vết nứt" đầu tiên trong bức tranh hài hòa ấy. Nàng chứng kiến một linh thú, một con Hổ Tinh, vốn chỉ muốn là một con hổ mạnh mẽ nhất trong rừng xanh, bỗng nhiên nảy sinh một khao khát kỳ lạ. Nó không muốn đơn thuần là săn mồi và sinh tồn nữa. Nó muốn mạnh hơn, muốn thay đổi hình dạng, muốn vươn tới một cảnh giới mà nó chưa từng biết. Nó bắt đầu cố gắng thu nạp linh khí một cách điên cuồng, không phải để duy trì sự sống, mà để "biến hóa."
Và rồi, cảnh tượng tiếp theo hiện ra. Một thanh kiếm, vốn chỉ khao khát được chém, được bảo vệ, bỗng nhiên "thức tỉnh" một ý niệm khác. Nó không muốn chỉ là một thanh kiếm nữa. Nó muốn có tri giác, muốn có sức mạnh của linh hồn, muốn trở thành một "linh binh" được vạn người kính ngưỡng.
Khi những khát khao "trở thành" thứ khác, "cao hơn" bản chất của chính mình xuất hiện, những tai ương nhỏ đầu tiên cũng bắt đầu. Linh khí trong thế giới nguyên thủy bỗng trở nên rối loạn. Những cơn bão nhỏ, những dòng chảy bất thường, những trận động đất yếu ớt bắt đầu xuất hiện không đúng lúc, không theo quy luật tự nhiên. Đó không phải là những thảm họa lớn, nhưng chúng là những dấu hiệu đầu tiên của sự mất cân bằng.
Tô Lam chứng kiến sự biến đổi của Hổ Tinh. Nó không biến thành một thực thể mạnh mẽ hơn, mà thân thể nó trở nên dị dạng, lông lá rụng dần, đôi mắt nó mất đi sự thuần túy của bản năng mà thay vào đó là sự tham lam, sự đau đớn. Thanh kiếm kia, thay vì trở thành linh binh, lại phát ra một luồng sáng chói mắt nhưng không ổn định, rồi nứt vỡ, mất đi vẻ sắc bén và trở thành một phế vật.
Nàng thấy một dòng sông, vì quá nhiều vật chất xung quanh cố gắng "thăng cấp" và hút cạn linh khí, mà dòng chảy của nó bị thay đổi, khô cạn một phần. Những cánh rừng xanh tươi bỗng có những mảng cây cối khô héo một cách bất thường. Đó là những vết sẹo đầu tiên trên cơ thể Huyền Vực nguyên thủy, do chính khát vọng "thăng cấp" không đúng đắn gây ra.
Tô Lam cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Toàn bộ giáo điều mà nàng đã học được từ khi sinh ra, toàn bộ niềm tin về sự truy cầu sức mạnh, về sự thăng tiên, giờ đây đều sụp đổ tan tành trước mắt nàng. Nàng đã từng tin rằng "thăng tiên" là mục tiêu tối thượng, là đỉnh cao của sự sống. Nhưng những gì nàng vừa chứng kiến lại cho thấy, chính khát vọng ấy, khi bị đẩy đến cực đoan, đã là "vết nứt" đầu tiên, là nguyên nhân của mọi tai ương. Sự "mất bản chất" của vạn vật không phải là một hậu quả ngẫu nhiên, mà là một quy luật tất yếu khi chúng từ bỏ "khúc ca" nguyên thủy của mình.
Nàng cảm thấy một sự bàng hoàng sâu sắc, một nỗi thất vọng vô bờ bến. Nàng đã sống trong một lời nói dối khổng lồ. Giáo điều của Thanh Vân Tông, của toàn bộ Huyền Vực, đã dẫn dắt vạn vật đến đâu? Phải chăng, tất cả những gì họ đang làm, đang truy cầu, lại chính là thứ đang hủy hoại thế giới này?
Đột nhiên, khi bí mật về "vết nứt đầu tiên" của Kỷ Nguyên Khai Sáng đạt đến đỉnh điểm, một sự rung chuyển dữ dội bất ngờ ập đến. Cảnh tượng Huyền Vực nguyên thủy trước mắt Tô Lam và Tần Mặc bỗng nhiên vỡ vụn như một tấm gương, tan biến vào hư không. Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật chấn động mạnh, những tàn tích lơ lửng va vào nhau loảng xoảng. Dòng chảy ký ức bị gián đoạn đột ngột.
Từ bên ngoài, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên từ Hắc Phong, không còn là tiếng gầm tò mò mà là một tiếng gầm đầy cảnh giác và hung dữ. Tiếp theo đó, tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề, như hàng ngàn tảng đá đang lao vun vút trên mặt đất, xé toạc sự tĩnh lặng của Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật. Tiếng la hét hung hãn, thô lỗ của con người vang vọng, xen lẫn tiếng gió rít thê lương qua những khe đá. Không khí trong không gian ảo ảnh bỗng trở nên căng thẳng, ngột ngạt. Mùi đất bụi, mùi mồ hôi của chiến tranh, mùi kim loại lạnh lẽo của binh khí ập đến, xộc thẳng vào khứu giác Tô Lam.
"Kẻ xâm nhập!" Hắc Phong gầm lên, thân hình khổng lồ của nó vụt đứng dậy, bộ lông đen tuyền dựng ngược, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung tợn. Nó đã phát hiện ra mối đe dọa từ rất xa.
Tần Mặc, sắc mặt hắn trầm xuống, không còn vẻ bình thản như mọi khi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự cảnh giác cao độ. Hắn nhanh chóng kéo Tô Lam ra khỏi nơi vừa là "giao điểm ký ức" đang dần khép lại, về phía một tảng đá lớn. "Chúng đến rồi sao..." Hắn thì thầm, giọng nói đầy ẩn ý, như thể hắn đã dự đoán trước được điều này.
Ngay lúc đó, một nhóm Thiết Kỵ, toàn thân khoác giáp nặng nề, cưỡi trên những linh thú chiến hung hãn, phi nước đại xông vào Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật. Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm sét, những mũi giáo dài sắc nhọn chĩa thẳng về phía Tần Mặc và Tô Lam. Ánh mắt của những Thiết Kỵ này hung tợn, vô cảm, chỉ tràn ngập sự khát máu và ý chí hủy diệt. Chúng không nói một lời, chỉ lao thẳng tới, khí thế hùng hổ, như những kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi của mình. Cuộc đối đầu giữa hai tư tưởng, giữa hai con đường, đã chính thức bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.