Vạn vật không lên tiên - Chương 236: Lời Khai Thị Từ Vết Nứt: Đối Thoại Giữa Bản Chất và Thăng Tiên
Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm sét, tiếng la hét hung hãn xé toạc sự tĩnh mịch của Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, mang theo mùi cát bụi khô khốc và kim loại lạnh lẽo. Tần Mặc phản ứng nhanh như chớp, kéo Tô Lam đang còn sững sờ vì những hình ảnh vừa trải nghiệm về phía một tảng đá lớn, che chắn cho nàng. Hắc Phong đã gầm lên một tiếng dữ tợn, thân hình khổng lồ của nó vụt đứng dậy, bộ lông đen tuyền dựng ngược, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung tợn như hai ngọn lửa trong đêm tối. Tiếng gầm của nó vang vọng, mang theo sự cảnh cáo đầy uy lực, nhưng không thể ngăn chặn được bước tiến vũ bão của những kẻ xâm nhập.
"Kẻ xâm nhập!" Tiếng gầm gừ của Hắc Phong vang lên, không còn là tiếng gầm tò mò mà là một tiếng gầm đầy cảnh giác và hung dữ, như một lời cảnh báo cho sự nguy hiểm đang ập đến.
Một nhóm Thiết Kỵ, toàn thân khoác giáp nặng nề, cưỡi trên những linh thú chiến hung hãn, phi nước đại xông vào Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật. Những bộ giáp bằng hợp kim đen nhánh phản chiếu ánh nắng gay gắt của sa mạc, tạo nên những tia sáng chói mắt đầy chết chóc. Tiếng vó ngựa dồn dập như búa gõ vào mặt đất, những mũi giáo dài sắc nhọn chĩa thẳng về phía Tần Mặc và Tô Lam. Ánh mắt của những Thiết Kỵ này ẩn sau lớp mũ sắt, chỉ lộ ra vẻ hung tợn, vô cảm, tràn ngập sự khát máu và ý chí hủy diệt. Chúng không nói một lời, chỉ lao thẳng tới, khí thế hùng hổ, như những kẻ săn mồi đã tìm thấy con mồi của mình.
Tần Mặc, sắc mặt hắn trầm xuống, không còn vẻ bình thản như mọi khi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên sự cảnh giác cao độ. "Chúng đến rồi sao..." Hắn thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng dứt khoát, như thể hắn đã dự đoán trước được điều này. Hắn đưa tay nắm chặt Vô Danh Kiếm bên hông, thanh kiếm vốn dĩ không có vẻ gì đặc biệt, nhưng giờ đây như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, phát ra một luồng khí tức sắc bén khó nhận thấy.
"Lùi lại, Tô Lam!" Tần Mặc khẽ nói, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi những kẻ địch đang ào đến. Hắn biết Tô Lam vừa trải qua một cú sốc lớn, tâm thần nàng vẫn chưa ổn định hoàn toàn.
Tô Lam, tuy đôi chân còn hơi run rẩy vì cú sốc từ "vết nứt đầu tiên", nhưng khi nhìn thấy Tần Mặc một mình đối mặt với nguy hiểm, một luồng ý chí kiên định bỗng trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng không thể đứng nhìn hắn chiến đấu một mình. Giáo điều cũ đã sụp đổ, nhưng con đường mới mà Tần Mặc đã chỉ ra, con đường của 'đồng cảm bản nguyên', lại đang mở ra trước mắt nàng. Nàng đã chứng kiến sức mạnh của nó. Nàng đã thấy nó có thể "hồi sinh" một linh mộc cằn cỗi, nàng cũng vừa cảm nhận được ký ức của cả một kỷ nguyên.
"Không... tôi sẽ giúp!" Tô Lam đáp, giọng nói của nàng vẫn còn hơi run, nhưng ánh mắt đã kiên định trở lại. Nàng hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm thần, tập trung vào những cảm nhận mà Tần Mặc đã dạy. Nàng nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng cảm nhận 'ý chí tồn tại' xung quanh, không phải của những linh mộc hay tàn tích cổ xưa, mà là của những binh khí và giáp trụ đang lao đến.
Tần Mặc không kịp phản đối. Nhóm Thiết Kỵ đầu tiên đã áp sát. Tiếng kiếm va chạm, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, tiếng la hét dũng mãnh của Thiết Kỵ hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến trường. Tần Mặc không dùng linh lực, hắn di chuyển như một làn gió giữa những kẻ địch nặng nề. Vô Danh Kiếm trong tay hắn không phải là thứ binh khí hoa mỹ, nhưng mỗi đường kiếm của hắn đều mang theo ý chí sắc bén của bản thân thanh kiếm – ý chí muốn chém, muốn xuyên phá. Hắn lách qua một cú đâm của giáo dài, xoay người, mũi kiếm lướt qua khe hở của một bộ giáp, tạo ra một vết xước sâu.
Hắc Phong lao vào giữa đám Thiết Kỵ, thân hình khổng lồ của nó như một bức tường thép. Nó dùng móng vuốt sắc bén, đôi răng nanh nhọn hoắt tấn công những linh thú chiến, khiến chúng hoảng loạn. Tiếng gầm của nó xé gió, tạo ra sự hỗn loạn trong đội hình địch.
Trong khi đó, Tô Lam đứng sau tảng đá, đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền. Nàng cố gắng lắng nghe, cố gắng cảm nhận. Nàng nghe thấy 'ý chí' của những thanh giáo muốn đâm xuyên, của những bộ giáp muốn bảo vệ, của những con linh thú chiến muốn lao tới. Nàng cảm thấy sự hung hãn, sự vô cảm, nhưng sâu bên trong, nàng cũng cảm nhận được sự mệt mỏi, sự gượng ép, sự mất mát bản chất của những thứ vốn dĩ không nên trở thành công cụ chiến tranh thuần túy. Những thanh giáo, đáng lẽ ra chỉ là những khối kim loại vô tri, giờ đây bị gán cho ý chí hủy diệt. Những bộ giáp, đáng lẽ ra chỉ là vật bảo vệ, giờ đây lại nặng nề và bức bối, đè nén 'ý chí' nguyên bản của vật liệu tạo nên chúng.
Nàng hít một hơi thật sâu, dùng 'đồng cảm bản nguyên' của mình, không phải để thay đổi chúng, mà để khuếch đại sự mất cân bằng bên trong chúng. Nàng tập trung vào một thanh giáo đang chĩa thẳng về phía Tần Mặc. Nàng không ép buộc nó thay đổi, nàng chỉ đơn thuần 'nhắc nhở' nó về 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của mình, sự cứng rắn của kim loại, sự nặng nề của gỗ, sự dễ vỡ của cấu trúc khi bị ép buộc vượt quá giới hạn.
Một tiếng "cạch" nhỏ vang lên. Thanh giáo trong tay một Thiết Kỵ bỗng nhiên cong vênh một cách khó hiểu, khiến cú đâm chệch hướng. Người Thiết Kỵ đó giật mình, loạng choạng. Tô Lam tiếp tục. Một bộ giáp đang chắn trước Tần Mặc bỗng nhiên phát ra tiếng "kèn kẹt", một vài mối nối bị lỏng lẻo, tạo ra một khe hở nhỏ. Một con linh thú chiến đang lao tới, bỗng nhiên chân nó khuỵu xuống, như thể nó chợt nhận ra sức nặng của bộ giáp và người cưỡi trên lưng.
Những thay đổi này rất nhỏ, không đủ để gây sát thương lớn, nhưng đủ để phá vỡ sự cân bằng, sự nhịp nhàng trong đội hình tấn công của Thiết Kỵ. Tần Mặc nhanh chóng tận dụng những khe hở đó. Hắn lướt đi như một bóng ma, Vô Danh Kiếm liên tục tạo ra những vết xước, những điểm yếu trên giáp trụ địch. Hắn không có ý định giết chóc, mà chỉ muốn làm chậm, làm suy yếu đối phương.
"Bắt lấy chúng! Đừng để kẻ dị giáo thoát!" Một Thiết Kỵ đầu lĩnh gầm lên, giọng nói vang vọng qua kẽ mũ sắt. Hắn đã nhận ra sự bất thường.
U Linh Mộng Cảnh, từ đầu đến giờ vẫn lượn lờ như một làn sương mờ ảo, bỗng nhiên chuyển động nhanh hơn. Nó không trực tiếp can thiệp vào trận chiến, nhưng nó lượn lờ quanh Tần Mặc và Tô Lam, đôi lúc tạo ra những ảo ảnh thoáng qua, những làn sương mờ che khuất tầm nhìn của Thiết Kỵ, hoặc dẫn dắt Tần Mặc đi vào những con đường hiểm trở giữa các tàn tích đổ nát. Nó như đang 'mở đường' hoặc 'che chắn', phản ứng với ý chí thoát hiểm của Tần Mặc.
Dù Tần Mặc và Tô Lam đã phối hợp ăn ý, nhưng số lượng Thiết Kỵ quá đông, liên tục có thêm những kẻ khác từ phía sau ào đến. Tần Mặc biết không thể chiến đấu lâu dài ở đây. "Rút!" Hắn ra lệnh ngắn gọn. Hắn dùng một cú quét kiếm, đẩy lùi vài tên Thiết Kỵ đang vây quanh, rồi nhảy lên lưng Hắc Phong. Hắc Phong gầm lên một tiếng, lao đi như một mũi tên xé gió, mang theo Tần Mặc và Tô Lam, men theo những con đường hiểm trở nhất của Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật, nơi những tảng đá lớn và những công trình đổ nát tạo thành một mê cung tự nhiên.
Tiếng vó ngựa đuổi theo vẫn dồn dập, nhưng dần dần thưa thớt hơn. Cùng với sự giúp đỡ của U Linh Mộng Cảnh, liên tục tạo ra những ảo ảnh đánh lạc hướng, Tần Mặc và Hắc Phong đã thành công cắt đuôi được đám Thiết Kỵ hung hãn. Mùi cát bụi, mùi mồ hôi chiến trận dần tan biến, thay vào đó là không khí trong lành hơn khi họ thoát ra khỏi vùng sa mạc khô cằn của Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật.
***
Đêm đã buông xuống. Sau khi thoát khỏi vòng vây của Thiết Kỵ, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã tìm thấy một hang động ẩn mình sâu trong Linh Thú Sơn Mạch. Nơi đây khác hẳn với sự khô cằn của Không Gian Khởi Nguyên Ẩn Mật. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ vách đá ẩm ướt vang lên trong tĩnh mịch, như nhịp đập của sự sống. Gió nhẹ lướt qua cửa hang, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và hương trầm nhẹ thoang thoảng từ những loài thảo mộc dại. Bầu không khí thanh tịnh, cô độc, tràn ngập linh khí dồi dào, tạo cảm giác an toàn và riêng tư, xoa dịu những căng thẳng vừa trải qua.
Tần Mặc nhóm một đống lửa nhỏ. Ngọn lửa bập bùng chiếu sáng vách đá, tạo nên những bóng hình chập chờn, ấm áp. Hắn cẩn thận kiểm tra vết xước nhỏ trên chân Hắc Phong do một mũi giáo sượt qua, dùng một loại thảo mộc mà hắn tìm thấy trong hang để xoa dịu. Hắc Phong nằm cuộn tròn, thỉnh thoảng liếm nhẹ tay hắn, đôi mắt đỏ rực giờ đã dịu lại, đầy vẻ trung thành. Tần Mặc cũng tự kiểm tra những vết bầm tím trên cánh tay mình, nhưng hắn dường như không cảm thấy đau đớn.
Tô Lam ngồi đối diện Tần Mặc, gương mặt nàng vẫn còn tái nhợt vì cú sốc và sự sợ hãi. Nàng hít thở sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở và tâm trí. Dù vừa trải qua trận chiến căng thẳng, nhưng những gì nàng đã chứng kiến trong "giao điểm ký ức" vẫn ám ảnh tâm trí nàng hơn cả nguy hiểm sinh tử.
"Tần Mặc..." Giọng nàng khẽ gọi, hơi run rẩy, nhưng đầy xúc động. "Tôi đã thấy... không phải là lời đồn..."
Tần Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn dịu dàng và động viên. Hắn gật đầu. "Tôi biết. Hãy nói ra những gì cô đã thấy." Hắn không thúc giục, chỉ đơn giản là lắng nghe, như một dòng sông vẫn lặng lẽ chảy, chờ đợi phù sa lắng đọng.
Tô Lam bắt đầu kể, giọng nàng lúc đầu còn run rẩy, nhưng càng nói, nàng càng trở nên kiên định hơn. Nàng kể về Kỷ Nguyên Khai Sáng, về sự thuần khiết ban đầu của vạn vật, về ý chí tự do và bản chất nguyên thủy của chúng. "Vạn vật khi đó không có khát vọng thăng tiên. Một con hổ chỉ muốn là hổ, một thanh kiếm chỉ muốn là kiếm, một dòng sông chỉ muốn chảy... Chúng sống theo 'khúc ca' của riêng mình, và thế giới thật cân bằng, hài hòa."
Nàng dừng lại, hít một hơi sâu, đôi mắt nhìn vào ngọn lửa bập bùng, như thể nàng vẫn đang nhìn thấy những hình ảnh đó. "Và rồi... 'vết nứt đầu tiên' xuất hiện. Không phải là một thảm họa thiên nhiên, không phải là sự xâm lăng từ bên ngoài. Mà là từ bên trong... từ chính khát vọng của sinh linh. Một số kẻ mạnh mẽ, họ muốn trở nên 'cao hơn', 'vĩ đại hơn'. Họ bắt đầu ép buộc bản thân, ép buộc linh thú, ép buộc binh khí... phải 'thăng cấp', phải 'lên tiên' theo một cách mà bản chất của chúng không hề có."
"Tôi đã thấy Hổ Tinh kia. Nó không biến thành một thực thể mạnh mẽ hơn, mà thân thể nó trở nên dị dạng, lông lá rụng dần, đôi mắt nó mất đi sự thuần túy của bản năng mà thay vào đó là sự tham lam, sự đau đớn. Thanh kiếm kia, thay vì trở thành linh binh, lại phát ra một luồng sáng chói mắt nhưng không ổn định, rồi nứt vỡ, mất đi vẻ sắc bén và trở thành một phế vật. Dòng sông bị đổi dòng, cây cối khô héo... Tất cả chỉ vì sự truy cầu vô độ, sự mất đi bản chất."
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt nàng đầy bàng hoàng và tuyệt vọng. "Tần Mặc, tôi đã sống trong một lời nói dối khổng lồ. Toàn bộ giáo điều của Thanh Vân Tông, của toàn bộ Huyền Vực, về sự truy cầu thăng tiên, về mục tiêu tối thượng... tất cả đều sai lầm. Chính khát vọng ấy, khi bị đẩy đến cực đoan, đã là 'vết nứt' đầu tiên, là nguyên nhân của mọi tai ương. Sự 'mất bản chất' của vạn vật không phải là một hậu quả ngẫu nhiên, mà là một quy luật tất yếu khi chúng từ bỏ 'khúc ca' nguyên thủy của mình." Nàng nói, giọng nàng run lên vì sự vỡ lẽ. "Sự 'thăng hoa' mà chúng ta theo đuổi... lại là sự mất đi, sự hủy hoại."
Tần Mặc vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng không hề ngạc nhiên. Hắn đã nghe thấy những 'khúc ca' đó từ rất lâu rồi, từ rất nhiều 'vật', từ rất nhiều 'ý chí tồn tại' đang đau khổ. Những gì Tô Lam vừa thấy, chỉ là sự xác nhận cho chân lý mà hắn đã mang trong mình.
***
Sâu trong đêm, ánh lửa bập bùng trong hang động vẫn là nguồn sáng duy nhất. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vẫn vang lên, như một nhịp điệu chậm rãi cho cuộc đối thoại sâu sắc giữa Tần Mặc và Tô Lam. Bầu không khí tĩnh mịch, chỉ có giọng nói của họ vang vọng, đầy suy tư và trọng lượng.
"Thì ra, 'tiên' không phải là đích đến duy nhất. Nó là một sự lựa chọn... nhưng khi nó trở thành sự ép buộc, nó hủy hoại tất cả." Tô Lam khẽ nói, giọng nàng đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn chất chứa sự đau đớn và suy ngẫm. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tìm kiếm sự xác nhận.
Tần Mặc gật đầu chậm rãi. "Vạn vật đều có bản chất riêng. Sông muốn chảy, đá muốn đứng vững, kiếm muốn chém. Cây muốn vươn mình đón nắng, gió muốn tự do thổi qua những đỉnh núi. Khi ta ép buộc chúng phải trở thành 'thứ khác', ta đã tước đi ý chí tự do và sự tồn tại nguyên thủy của chúng." Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời nói đều mang theo một trọng lượng nhất định, như những hòn đá được đặt xuống dòng nước sâu. "Ta đã nghe thấy tiếng than khóc của một dòng sông bị ép buộc phải chảy ngược dòng, tiếng gầm gừ của một ngọn núi bị đục khoét để tìm kiếm linh mạch. Ta đã cảm nhận được sự đau đớn của một thanh kiếm bị ép luyện thành linh binh mà bản chất nó không hề muốn."
Tô Lam nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi nàng vẫn còn cảm nhận được sự run rẩy của những ký ức cổ xưa. "Tôi đã từng tin rằng tu luyện là để mạnh mẽ hơn, để thăng hoa. Nhưng tôi đã thấy, sự 'thăng hoa' đó lại là sự mất đi... mất đi chính mình. Mất đi cả sự cân bằng của thế giới."
Tần Mặc khẽ thở dài, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. "Sức mạnh không phải là ép buộc, mà là thấu hiểu. Thấu hiểu để vạn vật được là chính nó, không cần phải 'lên tiên' theo một hình mẫu duy nhất. Một đóa hoa đẹp nhất khi nó là đóa hoa, không phải khi nó cố gắng trở thành một ngọn núi. Một con chim hạnh phúc nhất khi nó được bay lượn, không phải khi nó bị nhốt trong lồng vàng để trở thành linh thú. Sự thăng tiên, nếu có, phải là sự thuận theo bản chất, không phải sự cưỡng ép bản chất."
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giờ đây đã tràn ngập một sự quyết tâm mới. "Vậy thì, con đường của chúng ta... là gì? Làm sao để 'chữa lành' một thế giới đã quá xa rời bản chất? Một thế giới mà niềm tin 'thăng tiên' đã ăn sâu vào xương tủy của vạn vật?"
Tần Mặc nhìn sâu vào mắt nàng, trong đôi mắt hắn không còn sự cô đơn của một người gánh vác chân lý mà cả thế giới chối bỏ, mà là một tia hy vọng mới. "Bắt đầu từ một. Từ một linh mộc, một thanh kiếm, một con thú... và từ chính bản thân mỗi người. Cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn'. Con đường của chúng ta không phải là hủy diệt niềm tin 'thăng tiên', mà là mở ra một lựa chọn khác. Cho vạn vật quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn' theo một con đường duy nhất."
Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh, thỉnh thoảng liếm tay Tần Mặc như để động viên, như một lời khẳng định cho sự đồng điệu của nó với những lời nói của chủ nhân. U Linh Mộng Cảnh lượn lờ trong hang, những làn sương mờ ảo của nó dường như phát sáng nhẹ nhàng hơn, như một khán giả thầm lặng, phản ứng nhẹ nhàng với từng lời nói, từng cảm xúc của họ, như thể nó cũng đang lắng nghe và thấu hiểu.
Tô Lam cảm thấy một gánh nặng lớn lao được trút bỏ khỏi vai mình, nhưng đồng thời, một gánh nặng khác, còn lớn hơn, lại được đặt lên. Tuy nhiên, lần này nàng không đơn độc. Nàng nhìn Tần Mặc, và trong ánh mắt hắn, nàng thấy một sự kiên định không gì lay chuyển. Niềm tin cũ đã sụp đổ, nhưng một con đường mới, một chân lý mới đã được khai mở. Con đường này gập ghềnh và đầy chông gai, đối đầu với toàn bộ giáo điều của Huyền Vực, nhưng nó lại tràn đầy hy vọng và sự thật.
Nàng biết rằng, việc nàng chấp nhận chân lý này sẽ khiến nàng trở thành kẻ thù của Thanh Vân Tông, của gia tộc mình, và của toàn bộ thế giới tu sĩ. Nhưng nàng không hối hận. Những gì nàng đã thấy, đã cảm nhận, không thể nào phủ nhận. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, và con đường đó, từ nay về sau, sẽ gắn liền với Tần Mặc. Nàng sẽ không còn là một tu sĩ Thanh Vân Tông truy cầu sức mạnh mù quáng, mà sẽ là một người đồng hành, một người tiên phong trong việc lắng nghe 'khúc ca' của vạn vật, dẫn dắt chúng trở về với bản chất.
"Con đường này... sẽ rất dài." Tô Lam khẽ nói, nhưng giọng nàng đã tràn đầy quyết tâm. "Nhưng tôi tin, chúng ta có thể làm được."
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy chân thành. "Đúng vậy. Chúng ta có thể làm được."
Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt của họ, chiếu sáng vẻ kiên định và hy vọng. Bên ngoài hang động, màn đêm bao trùm Linh Thú Sơn Mạch, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa mới đã được thắp lên, một ngọn lửa của sự thấu hiểu, của sự cân bằng bản chất, và của một tương lai nơi vạn vật không cần phải "lên tiên" để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại. Cuộc đối đầu với Thiết Kỵ chỉ là khởi đầu, báo hiệu Tần Mặc và Tô Lam sẽ phải đối mặt với nhiều thế lực tu luyện cực đoan hơn khi họ bắt đầu hành trình 'chữa lành' thế giới, nhưng giờ đây, họ đã có một con đường rõ ràng và một niềm tin vững chắc.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.