Vạn vật không lên tiên - Chương 238: Thần Thức Nguyên Bản: Chạm Trán Thanh Vân Định Kiến
Màn đêm buông xuống trên Hang Ẩn Cư đã tan từ bao giờ, nhường chỗ cho một bình minh bảng lảng sương khói. Không khí buổi sớm mát lạnh mơn man da thịt, mang theo hơi ẩm của đất rừng và mùi nhựa thông thoang thoảng. Trong ánh sáng mờ ảo của rạng đông, Tần Mặc khẽ thức giấc, nhìn ngọn lửa tàn trong lò, những đốm than đỏ lựng vẫn còn âm ỉ như trái tim của một giấc mơ vừa qua. Bên cạnh hắn, Tô Lam vẫn say giấc, khuôn mặt nàng thanh tú bình yên, nhưng sâu thẳm trong thần sắc lại ẩn chứa một sự thay đổi diệu kỳ, như một đóa hoa vừa hé nụ sau cơn mưa rào. Hắc Phong nằm cuộn tròn ở một góc, hơi thở đều đều, bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong bóng tối như một khối đá nguyên bản.
Sau những lời tâm sự đêm qua, sau sự chấp nhận và thấu hiểu lẫn nhau, một sợi dây vô hình đã được thắt chặt giữa Tần Mặc và Tô Lam, bền chặt hơn bất kỳ lời thề ước hay giao kèo nào. Nàng không còn là một kiếm tu kiêu ngạo của Thanh Vân Tông đang hoang mang trên con đường đã chọn, mà đã trở thành một đồng minh đích thực, một người bạn đồng hành cùng Tần Mặc trên con đường "chữa lành" thế giới.
Khi ánh dương đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng đỉnh núi, Tô Lam cũng khẽ mở mắt. Đôi mắt phượng của nàng lóe lên một tia sáng dịu dàng, không còn vẻ sắc lạnh cố hữu mà thay vào đó là sự trầm tĩnh, sâu lắng. Nàng nhìn Tần Mặc, khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, như thể trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.
"Chúng ta đi thôi," nàng khẽ nói, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng sự kiên định lạ thường. "Ta muốn nhìn thấy nhiều hơn, cảm nhận nhiều hơn."
Tần Mặc gật đầu, không nói nhiều lời. Hắn hiểu ý nàng. Sự "tỉnh thức nguyên bản" của Tô Lam không chỉ là một khả năng mới, mà còn là một khát vọng mới, một lời mời gọi nàng đến với thế giới một cách chân thực nhất. Hắn đứng dậy, thu dọn đồ đạc đơn giản. Hắc Phong cũng vươn vai, đứng thẳng thân hình uy mãnh, đôi mắt đỏ rực nhìn chủ nhân, rồi quay sang nhìn Tô Lam với một vẻ tin cậy.
Họ rời Hang Ẩn Cư khi sương vẫn còn giăng nhẹ trên thảm thực vật xanh tươi. Con đường dẫn ra khỏi khu rừng dần trở nên rõ nét hơn, và chỉ sau vài canh giờ hành trình, một thị trấn mờ ảo hiện ra trước mắt họ, ẩn mình trong làn sương buổi sớm. Đó là Thị Trấn Biên Thùy, một tiền đồn nằm ở rìa Linh Thú Sơn Mạch, nơi giao thoa giữa vùng đất hoang dã và thế giới của con người.
Càng tiến gần, những âm thanh của sự sống càng trở nên rõ ràng. Tiếng chó sủa vọng lại từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào xen lẫn tiếng rao hàng the thé, cùng với tiếng súng săn thỉnh thoảng vang lên từ những thợ săn mới trở về. Một mùi hương tổng hợp của gỗ mục, da thú thuộc, khói bếp cay nồng và mồ hôi của những người lao động tỏa ra, tạo nên một không khí bán hoang dã, mộc mạc nhưng cũng không kém phần căng thẳng. Những bức tường rào thô sơ được dựng từ gỗ và đá bao quanh thị trấn, như một lời nhắc nhở về những hiểm nguy luôn rình rập từ bên ngoài. Những ngôi nhà gỗ cũ kỹ và các cửa hàng vũ khí, dược liệu mọc san sát nhau, chứng tỏ sự khắc nghiệt của cuộc sống nơi đây.
Tần Mặc bước điềm tĩnh, ánh mắt hắn quan sát mọi vật xung quanh với sự tinh tế cố hữu. Hắc Phong bước bên cạnh hắn, thân hình đồ sộ của nó thu hút không ít ánh nhìn tò mò và e dè từ những người dân thị trấn. Tô Lam, trong bộ y phục tu sĩ màu lam nhạt, dáng người mảnh mai nhưng thanh thoát, bước đi nhẹ nhàng. Dù vẻ ngoài bình thản, ánh mắt nàng vẫn ẩn chứa sự cảnh giác, không ngừng quét qua những gương mặt lạ lẫm, những vật thể vô tri. Nàng không chỉ nhìn, mà còn "cảm" thấy. Cái "thần thức nguyên bản" của nàng đang hoạt động mạnh mẽ, thu nhận vô vàn những "ý chí tồn tại" hỗn tạp của nơi đây.
"Nơi đây khá hỗn tạp, hãy cẩn trọng," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm ổn như dòng nước ngầm. Hắn không lo lắng cho bản thân hay Hắc Phong, mà là cho Tô Lam, người vừa mới tiếp nhận một khả năng mới mẻ.
Tô Lam khẽ gật đầu, đôi mắt nàng khẽ nheo lại, như đang cố gắng phân tích một bức tranh phức tạp. "Ta đã quen với những nơi như thế này, Tần Mặc. Nhưng thần thức của ta mách bảo có gì đó không ổn... Có một sự hỗn loạn, không chỉ đến từ con người, mà từ chính vạn vật nơi đây. Chúng mang một khát khao không đồng nhất, một sự giằng xé nội tâm."
Họ đi bộ qua khu chợ ồn ào, nơi những người bán hàng đang rao vặt, những thợ săn khoe chiến lợi phẩm. Hắc Phong giữ khoảng cách vừa đủ, đôi khi nó khẽ gầm gừ, nhưng không gây náo động. Cuối cùng, họ chọn một quán ăn nhỏ ven đường, nơi có một góc khuất ít người qua lại. Bàn ghế được làm từ gỗ thô, toát lên vẻ mộc mạc, gần gũi. Mùi canh hầm xương nồng nàn lan tỏa trong không khí, xua đi phần nào cái lạnh buổi sáng. Tần Mặc và Tô Lam ngồi xuống, gọi vài món ăn đơn giản. Tô Lam vẫn không ngừng quan sát, lắng nghe bằng giác quan mới của mình. Nàng cảm nhận được tiếng kêu khẽ của một con mèo hoang dưới gầm bàn, khát khao một miếng ăn. Nàng nghe thấy tiếng thở dài của một cụ già bán rau, mong muốn một ngày bán đắt hàng để đủ tiền mua thuốc. Và nàng cũng cảm nhận được sự thôi thúc, sự tham vọng ẩn sâu trong những tu sĩ, những kẻ đến đây để săn tìm linh thú, thu thập tài nguyên. Một bức tranh sống động, nhưng cũng đầy mâu thuẫn.
Thời gian trôi qua, sương mù đã dần tan biến dưới ánh nắng ban trưa, làm cho không khí trở nên ấm áp hơn, nhưng vẫn giữ lại chút ẩm ướt đặc trưng của vùng biên giới. Thị trấn càng trở nên nhộn nhịp, ồn ào hơn. Giữa lúc Tần Mặc và Tô Lam đang dùng bữa, một luồng khí tức mạnh mẽ đột ngột ập đến, xua tan không khí yên bình vốn có. Một nhóm tu sĩ, trong bộ y phục xanh mây quen thuộc của Thanh Vân Tông, hùng dũng bước vào Thị Trấn Biên Thùy. Họ không che giấu khí tức tu vi, khiến những người dân thường phải e dè tránh né, ánh mắt kính sợ.
Dẫn đầu nhóm là một nữ tu sĩ với khí chất cao ngạo, mái tóc đen mượt được buộc cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ lạnh lùng. Y phục của nàng tinh xảo hơn hẳn những người khác, trên tay cầm một chiếc quạt ngọc khẽ phe phẩy. Đó chính là Mộ Dung Tĩnh, một trong những đệ tử kiệt xuất của Thanh Vân Tông, sư tỷ của Tô Lam. Ánh mắt nàng lướt qua đám đông, đầy vẻ khinh thường, rồi chợt dừng lại, sắc bén như một tia chớp, khóa chặt vào góc khuất nơi Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đang ngồi.
Một sự ngạc nhiên thoáng hiện lên trong đôi mắt Mộ Dung Tĩnh, nhưng ngay sau đó là vẻ khinh bỉ không thể che giấu. Nàng nhận ra Tô Lam, người từng là đồng môn, một kiếm tu tài năng từng được kỳ vọng sẽ làm rạng danh tông môn. Nhưng giờ đây, Tô Lam lại ngồi đó, bên cạnh một phàm nhân với vẻ ngoài chất phác và một con sói đen tuyền, không chút linh khí. Điều này đối với Mộ Dung Tĩnh là một sự sỉ nhục, một sự sa ngã không thể chấp nhận. Nàng không chần chừ, dẫn theo nhóm tu sĩ Thanh Vân Tông thẳng tiến về phía họ, bước chân mạnh mẽ, dứt khoát, như thể đang bước trên con đường chân lý không thể lay chuyển.
Khi Mộ Dung Tĩnh đến gần, Hắc Phong, vốn đang nằm yên, bỗng khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ cảnh giác cao độ. Lông nó khẽ dựng đứng, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân. Tần Mặc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đặt đũa xuống, ánh mắt thâm thúy nhìn Mộ Dung Tĩnh. Tô Lam thì đứng thẳng người, đối mặt với sư tỷ cũ, không hề né tránh. Khuôn mặt nàng không còn vẻ bối rối hay ngần ngại như trước, thay vào đó là sự kiên định vững chắc.
"Tô Lam, ngươi thật sự đã sa ngã đến mức này?" Mộ Dung Tĩnh cất lời, giọng nói lạnh lùng như băng giá, vang vọng trong không khí tĩnh lặng của quán ăn, thu hút mọi ánh nhìn. "Kết giao với phàm nhân và một con thú hoang không được khai linh? Ngươi đã quên giáo huấn của Thanh Vân Tông rồi sao?" Nàng ta nhìn Hắc Phong với vẻ khinh miệt rõ ràng, rồi lại chuyển ánh mắt đầy phán xét sang Tần Mặc.
Tô Lam đối diện với ánh mắt sắc như dao của Mộ Dung Tĩnh, nhưng không hề nao núng. Nàng bình tĩnh đáp, giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn: "Mộ Dung sư tỷ, con đường của mỗi người là do chính họ lựa chọn. Hắc Phong là bằng hữu của ta, không phải 'thú hoang'. Và Tần Mặc... hắn là người ta tin tưởng." Nàng nhấn mạnh hai chữ "bằng hữu" và "tin tưởng", như muốn khẳng định một chân lý mà Mộ Dung Tĩnh không thể nào hiểu được.
Mộ Dung Tĩnh bật cười khẩy, tiếng cười chói tai, đầy vẻ chế nhạo. "Bằng hữu? Chẳng lẽ ngươi đã quên giáo huấn của Thanh Vân Tông, quên đi sự cần thiết của khai linh và thăng tiên để đạt tới cảnh giới cao hơn? Ngươi quên đi 'Vật tính chí thượng, thăng tiên vi mệnh' sao? Ngươi muốn từ bỏ tất cả những gì chúng ta đã khổ luyện, chỉ để đi theo một kẻ phàm phu và một con quái vật không có tương lai?" Nàng ta nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ miệt thị, như thể Tô Lam đang tự đào hố chôn mình.
Nhóm tu sĩ Thanh Vân Tông đứng sau Mộ Dung Tĩnh cũng nhao nhao bàn tán, ánh mắt họ nhìn Tô Lam và Tần Mặc đầy vẻ khinh thường và thương hại. Chỉ có một đệ tử trẻ tuổi tên Lâm Phong, một thanh niên tuấn tú với khí chất hăng hái, đeo kiếm bên hông, lại tỏ ra bối rối. Ánh mắt hắn đảo qua lại giữa Tô Lam và Mộ Dung Tĩnh, rồi lại nhìn Tần Mặc và Hắc Phong, trong lòng dấy lên những nghi vấn. "Kỷ Nguyên Khai Sáng? Ý chí tồn tại? Cô ấy nói gì vậy?" hắn thì thầm với đồng môn bên cạnh, nhưng câu hỏi của hắn lại không nhận được lời đáp, chỉ có những cái bĩu môi và ánh mắt khó hiểu.
Tô Lam không để tâm đến những lời xì xầm xung quanh. Ánh mắt nàng vẫn kiên định, nhìn thẳng vào Mộ Dung Tĩnh, như muốn xuyên thấu lớp vỏ kiêu ngạo của nàng ta. "Ta không quên giáo huấn. Nhưng ta đã thấy một con đường khác, Mộ Dung sư tỷ. Một chân lý bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, nơi vạn vật có quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải 'thăng tiên' bằng mọi giá." Giọng nàng vang vọng, không còn là những lời biện hộ yếu ớt, mà là một tuyên ngôn mạnh mẽ, một sự khẳng định của niềm tin. Nàng không chỉ nói bằng lời, mà còn bằng cả "thần thức nguyên bản" của mình, như thể muốn truyền tải những gì nàng đã cảm nhận được vào tâm trí Mộ Dung Tĩnh.
Lời nói của Tô Lam như một tiếng sét đánh ngang tai Mộ Dung Tĩnh. Khuôn mặt nàng ta biến sắc, từ vẻ khinh bỉ chuyển sang phẫn nộ. Nàng không thể tin được Tô Lam lại dám phản bác lại giáo điều của tông môn, lại dám nhắc đến những điều "dị đoan" như "Kỷ Nguyên Khai Sáng" và "chân lý bị lãng qu��n" ngay trước mặt các đệ tử khác. Sự tức giận của Mộ Dung Tĩnh bùng lên như ngọn lửa. Nàng ta vung chiếc quạt ngọc trong tay, một luồng linh lực vô hình lan tỏa, khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng tột độ.
"Ngươi nói gì?" Mộ Dung Tĩnh gằn giọng, ánh mắt nàng ta đầy sát khí. "Ngươi đang phản lại toàn bộ đạo lý tu luyện của tông môn! Ngươi đang bị kẻ này mê hoặc, Tô Lam! Hắn đã dùng tà thuật gì để tẩy não ngươi? Ngươi dám phủ nhận công lao của tổ tiên, những người đã khai mở con đường thăng tiên, mang lại sức mạnh và vinh quang cho Thanh Vân Tông sao?" Nàng ta chỉ tay vào Tần Mặc, vẻ mặt đầy căm ghét, như thể hắn là hiện thân của mọi tội lỗi.
Tần Mặc vẫn đứng yên, đôi mắt hắn đen láy sâu thẳm, nhìn Mộ Dung Tĩnh với vẻ trầm tĩnh. Hắn không hề nổi giận trước những lời lăng mạ, bởi hắn đã quá quen với những định kiến và sự hiểu lầm. Hắn biết, những người như Mộ Dung Tĩnh đã bị che mắt bởi khát vọng thăng tiên mù quáng, không thể nhìn thấy chân lý đơn giản mà hắn và Tô Lam đang theo đuổi. Chỉ khi Mộ Dung Tĩnh chỉ tay vào hắn, ánh mắt Tần Mặc mới khẽ động. Hắn khẽ thở dài, rồi cất lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhưng không hề có chút uy hiếp, chỉ là một lời khẳng định chân lý.
"Vạn vật có ý chí riêng," Tần Mặc nói chậm rãi, mỗi từ như chứa đựng sức nặng của vạn vật. "Ép buộc chúng chỉ dẫn đến sự hủy diệt. Một thanh kiếm ép mình thành một lưỡi hái sẽ không thể sắc bén, một dòng suối ép mình thành lửa sẽ chỉ cạn khô. Sự cưỡng ép bản chất, dù là của con người hay vạn vật, đều sẽ dẫn đến sự mất cân bằng và suy vong." Hắn nhìn thẳng vào mắt Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt hắn không hề sợ hãi, chỉ có sự thấu hiểu và một chút bi ai.
Lời nói của Tần Mặc không chỉ là một câu nói, mà là một lời khai thị, một chân lý đơn giản nhưng sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại. Nó khiến những người xung quanh không khỏi suy ngẫm, dù chỉ trong thoáng chốc. Tuy nhiên, đối với Mộ Dung Tĩnh, những lời đó lại càng đổ thêm dầu vào lửa. Nàng ta coi đó là sự ngụy biện, là tà thuyết.
Tô Lam tiếp lời Tần Mặc, giọng nàng vang vọng hơn, truyền cảm hơn. Nàng nhắm mắt lại, một luồng ánh sáng xanh nhạt huyền ảo bỗng nhiên bao quanh cơ thể nàng, không phải là linh lực hùng hậu mà là một thứ năng lượng tinh khiết hơn, dịu nhẹ hơn, như ánh sáng của sự sống nguyên bản. Đó là biểu hiện của "thần thức nguyên bản" đang hoạt động mạnh mẽ, giúp nàng cảm nhận và thấu hiểu mọi vật xung quanh một cách sâu sắc nhất. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong tâm hồn những cây cối bị đốn hạ để xây nên thị trấn này, cảm nhận được nỗi sợ hãi của những linh thú bị săn đuổi, và cả sự "khát khao" tu luyện mù quáng, bám rễ sâu trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh.
"Hắc Phong không cần 'khai linh' theo cách các người ép buộc," Tô Lam mở mắt, ánh mắt nàng giờ đây sắc bén và thấu rõ, như có thể nhìn xuyên thấu mọi vật. "Ý chí của nó là được tự do, được là sói, được săn mồi và sống sót trong tự nhiên. Sự cưỡng ép chỉ khiến nó mất đi chính mình! Giống như một cái cây bị ép phải mọc ngược, một dòng suối bị ép chảy ngược dòng. Đó không phải là tiến hóa, đó là sự hủy diệt!" Nàng chỉ tay về phía Mộ Dung Tĩnh, giọng nàng đầy bi tráng. "Giáo điều của chúng ta đã bóp méo chân lý từ Kỷ Nguyên Khai Sáng. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới! Đó là lời cảnh báo bị lãng quên, là vết nứt đang xé toạc Huyền Vực này!"
Những lời nói của Tô Lam, được củng cố bởi "thần thức nguyên bản" của nàng, không chỉ là âm thanh mà còn là một làn sóng cảm xúc, một sự thấu hiểu bản chất truyền thẳng vào tâm trí những người xung quanh. Hắc Phong, khi Tô Lam nhắc đến tên nó, khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, nhưng ánh mắt nó lại nhìn Tô Lam đầy tin tưởng và trung thành. Nó cảm nhận được sự thấu hiểu từ nàng, cảm nhận được sự bảo vệ cho "ý chí tồn tại" nguyên bản của mình.
Mộ Dung Tĩnh đứng sững sờ. Nàng ta chưa bao giờ thấy Tô Lam nói ra những lời như vậy, chưa bao giờ thấy nàng có khí chất mạnh mẽ và kiên định đến thế. Sự tức giận của nàng ta đã đạt đến đỉnh điểm, nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt mầm nghi ngờ nhỏ bé đã bắt đầu nảy sinh. "Lời cảnh báo bị lãng quên? Vết nứt đang xé toạc Huyền Vực?" Những từ ngữ đó, nàng ta đã từng nghe loáng thoáng trong những điển tịch cổ xưa của tông môn, nhưng luôn cho rằng đó chỉ là những lời đồn đại vô căn cứ. Tuy nhiên, cái cách Tô Lam nói ra, với ánh mắt thấu triệt và khí chất phi phàm, lại khiến nàng ta không khỏi rùng mình.
Nhưng sự kiêu ngạo và giáo điều đã ăn sâu vào xương tủy Mộ Dung Tĩnh không cho phép nàng ta lùi bước. "Ngươi... ngươi dám! Ngươi đã hoàn toàn bị tẩu hỏa nhập ma! Các ngươi là dị đoan! Tà ma ngoại đạo!" Nàng ta hét lên, vung tay ra hiệu cho các đồng môn. "Đuổi bọn chúng đi! Không được để những lời tà thuyết này gieo rắc trong thị trấn!"
Các đệ tử Thanh Vân Tông lập tức rút kiếm, bao vây Tần Mặc và Tô Lam. Nhưng Lâm Phong, đệ tử trẻ tuổi ấy, lại không hề nhúc nhích. Hắn đứng đó, mắt mở to, nhìn Tần Mặc và Tô Lam, rồi lại nhìn Mộ Dung Tĩnh, trong lòng đầy bối rối. "Kỷ Nguyên Khai Sáng... chân lý thất lạc..." những lời đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, gieo vào đó một hạt giống của sự nghi ngờ, một mầm mống của sự tò mò.
Tần Mặc khẽ lướt nhìn những kiếm quang lạnh lẽo đang chĩa vào mình. Hắn không hề sợ hãi. Hắc Phong đã đứng chắn trước mặt hắn, sẵn sàng tung ra những cú vồ chí mạng. Tô Lam vẫn đứng thẳng, ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh, nhưng luồng ánh sáng xanh nhạt bao quanh nàng càng trở nên rực rỡ hơn. Nàng không hề có ý định chiến đấu bằng vũ lực. Nàng biết, cuộc chiến này không phải là một cuộc chiến kiếm pháp, mà là một cuộc chiến của niềm tin và chân lý.
Mộ Dung Tĩnh cảm thấy một áp lực vô hình từ Tô Lam, một thứ áp lực không đến từ linh lực, mà đến từ một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về vạn vật. Nàng ta cảm thấy những lời nói của Tô Lam như đang chạm đến những góc khuất trong tâm hồn mình, những điều nàng ta luôn cố gắng phớt lờ. Sự phẫn nộ trong nàng ta dần chuyển thành sự sợ hãi, một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì mình không thể hiểu, không thể kiểm soát.
"Thôi được!" Mộ Dung Tĩnh đột nhiên hét lên, giọng nàng ta có chút run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm. "Các ngươi... cứ việc ở đây mà gieo rắc tà thuyết của mình! Rồi một ngày, các ngươi sẽ nhận ra sai lầm của mình! Thanh Vân Tông sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ phản bội nào!" Nàng ta không ra lệnh tấn công, mà chỉ ra hiệu cho các đồng môn rút lui. Mộ Dung Tĩnh vẫn ném lại ánh nhìn căm phẫn cuối cùng về phía Tô Lam và Tần Mặc, rồi quay lưng bước đi, khí tức vẫn hùng hổ nhưng bước chân lại có phần vội vã hơn.
Nhóm tu sĩ Thanh Vân Tông, dù không cam tâm, cũng đành thu kiếm lại và đi theo Mộ Dung Tĩnh. Lâm Phong là người cuối cùng rời đi. Hắn quay đầu lại, ánh mắt đầy suy tư, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc và Tô Lam. Trong lòng hắn, những lời nói của Tô Lam về "chân lý thất lạc" và "Kỷ Nguyên Khai Sáng" đã gieo một hạt giống nghi ngờ lớn lao, khiến hắn không thể ngừng suy nghĩ.
Khi nhóm Thanh Vân Tông đã đi khuất, không khí căng thẳng trong quán ăn dần dịu lại, nhưng những ánh mắt hiếu kỳ và xì xầm bàn tán vẫn không ngừng đổ dồn về phía Tần Mặc và Tô Lam. Nắng trưa đã lên cao, nhuộm vàng cả thị trấn, không khí trở nên trong lành hơn sau sự căng thẳng vừa rồi.
Tô Lam khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng giờ đây đã hoàn toàn trong sáng, không còn một chút bối rối hay dằn vặt nào. "Con đường này... sẽ rất khó khăn, Tần Mặc," nàng khẽ nói, giọng nàng trầm lắng nhưng đầy quyết tâm. Nàng hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy chông gai, nơi họ sẽ phải đối mặt với vô vàn những định kiến, những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí của cả Huyền Vực.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn dịu dàng và đầy thấu hiểu. Hắn đưa tay khẽ đặt lên vai Tô Lam, một hành động an ủi nhỏ nhoi nhưng chứa đựng sức mạnh to lớn. "Nhưng chúng ta không đơn độc, Tô Lam. Ngươi không còn đơn độc. Và đó là con đường đúng đắn." Lời nói của hắn không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời khẳng định, một sự khích lệ cho con đường mà họ đã chọn. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói đều có trọng lượng, đều chạm đến sâu thẳm tâm hồn Tô Lam.
Họ đứng dậy, trả tiền bữa ăn, rồi rời khỏi quán. Hắc Phong đi trước, thân hình uy mãnh của nó dẫn đường, như một linh vật bảo hộ cho hai con người đang theo đuổi một chân lý khác biệt. Tần Mặc và Tô Lam bước theo sau, bước chân vững vàng, dứt khoát. Thị Trấn Biên Thùy dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con đường mòn dẫn sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch, nơi hoang dã và nguyên bản hơn.
Ở một góc khuất của thị trấn, Lâm Phong vẫn đứng đó, ánh mắt hắn dõi theo bóng dáng Tần Mặc và Tô Lam cho đến khi họ khuất hẳn sau những rặng cây. Trong lòng hắn, một cơn sóng dữ đang cuộn trào. Những lời nói của Tô Lam và Tần Mặc, đặc biệt là về "Kỷ Nguyên Khai Sáng" và "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới", đã gieo vào tâm trí hắn một hạt giống nghi ngờ. Hắn đã được dạy về sự vinh quang của con đường thăng tiên, về sức mạnh tối thượng của tu luyện. Nhưng những gì hắn vừa chứng kiến, cái khí chất thanh thoát của Tô Lam, sự bình tĩnh của Tần Mặc, và đặc biệt là sự thấu hiểu lạ thường mà Tô Lam dành cho vạn vật, lại khiến hắn phải tự hỏi: Liệu con đường mà hắn đang theo đuổi, con đường mà Thanh Vân Tông đã vạch ra, có thực sự là con đường duy nhất, là chân lý tối thượng?
Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, nhưng lần này, sự siết chặt ấy không phải vì tự tin hay quyết tâm, mà là vì một sự bối rối sâu sắc. Thanh Vân Tông và mối quan hệ với Tô Lam giờ đây đã trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Liệu có phải có một chân lý khác, một con đường khác mà tông môn đã bỏ quên? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí Lâm Phong, như một lời thì thầm của định mệnh, báo hiệu một sự thay đổi không thể tránh khỏi, không chỉ trong hắn, mà có thể là cả Thanh Vân Tông.
Con đường phía trước Tần Mặc và Tô Lam vẫn còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Một liên kết bền chặt đã được hình thành, một niềm tin chung đã được thắp sáng. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với thế giới, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự lắng nghe, sự đồng cảm, và một niềm tin không gì lay chuyển vào sự thật, vào sự "cân bằng bản chất" của vạn vật.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.