Vạn vật không lên tiên - Chương 239: Thần Thức Nguyên Bản: Minh Chứng Chữa Lành
Khi nhóm Thanh Vân Tông đã đi khuất, không khí căng thẳng trong quán ăn dần dịu lại, nhưng những ánh mắt hiếu kỳ và xì xầm bàn tán vẫn không ngừng đổ dồn về phía Tần Mặc và Tô Lam. Nắng trưa đã lên cao, nhuộm vàng cả thị trấn, không khí trở nên trong lành hơn sau sự căng thẳng vừa rồi.
Tô Lam khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng giờ đây đã hoàn toàn trong sáng, không còn một chút bối rối hay dằn vặt nào. "Con đường này... sẽ rất khó khăn, Tần Mặc," nàng khẽ nói, giọng nàng trầm lắng nhưng đầy quyết tâm. Nàng hiểu rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy chông gai, nơi họ sẽ phải đối mặt với vô vàn những định kiến, những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí của cả Huyền Vực.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn dịu dàng và đầy thấu hiểu. Hắn đưa tay khẽ đặt lên vai Tô Lam, một hành động an ủi nhỏ nhoi nhưng chứa đựng sức mạnh to lớn. "Nhưng chúng ta không đơn độc, Tô Lam. Ngươi không còn đơn độc. Và đó là con đường đúng đắn." Lời nói của hắn không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời khẳng định, một sự khích lệ cho con đường mà họ đã chọn. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói đều có trọng lượng, đều chạm đến sâu thẳm tâm hồn Tô Lam.
Họ đứng dậy, trả tiền bữa ăn, rồi rời khỏi quán. Hắc Phong đi trước, thân hình uy mãnh của nó dẫn đường, như một linh vật bảo hộ cho hai con người đang theo đuổi một chân lý khác biệt. Tần Mặc và Tô Lam bước theo sau, bước chân vững vàng, dứt khoát. Thị Trấn Biên Thùy dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con đường mòn dẫn sâu hơn vào Linh Thú Sơn Mạch, nơi hoang dã và nguyên bản hơn.
Ở một góc khuất của thị trấn, Lâm Phong vẫn đứng đó, ánh mắt hắn dõi theo bóng dáng Tần Mặc và Tô Lam cho đến khi họ khuất hẳn sau những rặng cây. Trong lòng hắn, một cơn sóng dữ đang cuộn trào. Những lời nói của Tô Lam và Tần Mặc, đặc biệt là về "Kỷ Nguyên Khai Sáng" và "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới", đã gieo vào tâm trí hắn một hạt giống nghi ngờ. Hắn đã được dạy về sự vinh quang của con đường thăng tiên, về sức mạnh tối thượng của tu luyện. Nhưng những gì hắn vừa chứng kiến, cái khí chất thanh thoát của Tô Lam, sự bình tĩnh của Tần Mặc, và đặc biệt là sự thấu hiểu lạ thường mà Tô Lam dành cho vạn vật, lại khiến hắn phải tự hỏi: Liệu con đường mà hắn đang theo đuổi, con đường mà Thanh Vân Tông đã vạch ra, có thực sự là con đường duy nhất, là chân lý tối thượng?
Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, nhưng lần này, sự siết chặt ấy không phải vì tự tin hay quyết tâm, mà là vì một sự bối rối sâu sắc. Thanh Vân Tông và mối quan hệ với Tô Lam giờ đây đã trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Liệu có phải có một chân lý khác, một con đường khác mà tông môn đã bỏ quên? Câu hỏi đó cứ quẩn quanh trong tâm trí Lâm Phong, như một lời thì thầm của định mệnh, báo hiệu một sự thay đổi không thể tránh khỏi, không chỉ trong hắn, mà có thể là cả Thanh Vân Tông.
Con đường phía trước Tần Mặc và Tô Lam vẫn còn dài, đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng giờ đây, họ không còn đơn độc. Một liên kết bền chặt đã được hình thành, một niềm tin chung đã được thắp sáng. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với thế giới, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự lắng nghe, sự đồng cảm, và một niềm tin không gì lay chuyển vào sự thật, vào sự "cân bằng bản chất" của vạn vật.
***
Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong tiếp tục bước đi trên con đường mòn dẫn ra khỏi Thị Trấn Biên Thùy. Sáng sớm, không khí còn vương hơi lạnh của đêm tàn, nhưng một làn nắng dịu đã bắt đầu xuyên qua những tán lá cây cổ thụ rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất còn ẩm ướt sau trận mưa đêm qua. Tiếng chim hót líu lo từ sâu trong rừng, xen lẫn tiếng chó sủa vọng lại từ thị trấn và tiếng rao hàng xa xăm, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống nơi biên viễn. Mùi gỗ mục, mùi lá cây ẩm ướt và hương đất ngai ngái phả vào không gian, mang theo một cảm giác hoang sơ, nguyên bản.
Thị trấn dần khuất sau lưng, những ngôi nhà gỗ và tường đá thô sơ lùi dần vào màn sương mờ ảo của buổi ban mai. Con đường mà họ đang đi không còn là đường lát đá của thị trấn mà đã chuyển thành một lối mòn đất đỏ, lởm chởm đá cuội, dẫn sâu hơn vào sự tĩnh lặng của Linh Thú Sơn Mạch.
Tô Lam bước đi bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn chút suy tư về cuộc đối đầu vừa qua, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng đã chọn con đường này, và nàng sẽ không hối hận. Tần Mặc vẫn giữ vẻ trầm ổn thường thấy, đôi mắt đen láy của hắn như chứa đựng cả một đại dương sâu thẳm, quan sát mọi thứ xung quanh một cách tinh tế. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi khi ánh mắt hắn lướt qua nàng, Tô Lam đều cảm nhận được sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền lấp lánh dưới ánh nắng, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ những tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua những lùm cây rậm rạp, sẵn sàng bảo vệ chủ nhân khỏi bất kỳ mối đe dọa nào.
Họ tiếp tục đi sâu vào vùng rìa của sơn mạch. Nơi đây, sự sống dường như trở nên mãnh liệt hơn, nhưng cũng ẩn chứa nhiều bi thương hơn. Bỗng, Hắc Phong khẽ dừng lại, đôi tai nhọn vểnh lên, mũi nó khịt khịt trong không khí. Một tiếng kêu rên rỉ yếu ớt, gần như không thể nghe thấy, vang vọng từ một bụi cây ven đường.
Tô Lam và Tần Mặc lập tức chú ý. Họ bước đến gần bụi cây. Dưới một gốc cổ thụ già cỗi, nơi những rễ cây sần sùi đan xen vào nhau như những con rắn khổng lồ, một sinh linh nhỏ bé đang thoi thóp. Đó là một linh thú, nhưng cơ thể nó đã biến dạng đến mức đáng thương. Một bên chân trước bị teo tóp dị dạng, một bên tai dài ngoẵng không cân đối, và những mảng lông loang lổ, xơ xác. Đôi mắt nó mở to, ánh lên vẻ sợ hãi và đau đớn cùng cực, một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm.
"Thật đáng thương..." Tô Lam khẽ thốt lên, giọng nàng nghẹn lại. Nàng quỳ xuống bên cạnh linh thú, bàn tay khẽ đưa ra nhưng không dám chạm vào. "Ý chí của nó gần như đã vụn vỡ." Nàng cảm nhận được sự hỗn loạn, sự mất mát bản chất sâu sắc trong sinh linh bé nhỏ này. Nó không còn nhớ mình là gì, chỉ còn là một khối đau đớn và sợ hãi.
Tần Mặc cũng quỳ xuống, ánh mắt hắn ngưng đọng trên linh thú. Hắn không chạm vào nó, nhưng sự hiện diện của hắn dường như mang đến một luồng khí an ủi vô hình. "Nó đã bị ép buộc quá mức," hắn nói, giọng điệu trầm trầm, chứa đựng sự cảm thông sâu sắc. "Bản chất của nó đang kêu gào trong đau đớn. Những vết sẹo này... không chỉ trên thể xác, mà còn trong tâm hồn nó, nơi ý chí tồn tại bị bóp méo." Hắn có thể nghe thấy, không phải bằng tai, mà bằng một thứ nhận thức sâu sắc hơn, tiếng gào thét câm lặng của một bản thể bị cưỡng đoạt khỏi chính mình. Những tu sĩ tham lam, vì muốn nhanh chóng thu được linh thú, đã dùng phương pháp khai linh cưỡng bức, ép buộc chúng phải biến hóa, phải gia tăng sức mạnh một cách phi tự nhiên, bất chấp sự đồng thuận của chính bản thân linh thú. Hậu quả là những sinh linh dị dạng, sống không ra sống, chết không ra chết như thế này.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn linh thú. Một sự phẫn nộ thầm lặng dâng lên trong lòng nàng, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng quyết tâm. Nàng biết, đây chính là cơ hội để nàng chứng minh con đường của mình, chứng minh rằng có một cách khác, một cách tốt đẹp hơn để đối xử với vạn vật. Nàng sẽ không dùng linh lực để chữa trị, không dùng những phương pháp tu luyện thông thường. Nàng sẽ dùng thứ 'thần thức nguyên bản' mà nàng đã khai mở, thứ đã cho nàng khả năng thấu hiểu và hòa nhập với ý chí tồn tại của vạn vật.
"Chúng ta không thể bỏ mặc nó," Tô Lam nói, ánh mắt nàng kiên định như đá tảng. "Nó cần được chữa lành, không phải bằng linh lực, mà bằng sự thấu hiểu. Nó cần được trở về với bản chất của mình." Hắc Phong khẽ cọ đầu vào vai Tô Lam, như một sự đồng tình thầm lặng. Tần Mặc gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi hắn. Hắn tin vào nàng, tin vào con đường mà nàng đã chọn.
***
Trong khi Tô Lam đang chuẩn bị hành động, một tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía con đường mòn. Nhóm Mộ Dung Tĩnh cùng các đệ tử Thanh Vân Tông bất ngờ xuất hiện trở lại. Có lẽ sự phẫn nộ và nghi ngờ vẫn đeo bám Mộ Dung Tĩnh, khiến nàng ta không thể rời đi một cách yên bình. Hoặc có thể, nàng ta đã quyết định quay lại để tìm kiếm thêm bằng chứng về "sự lạc lối" của Tô Lam và Tần Mặc, hoặc đơn giản là để trút giận.
Khi Mộ Dung Tĩnh nhìn thấy cảnh tượng Tô Lam đang quỳ bên cạnh linh thú dị dạng, ánh mắt nàng ta lập tức lóe lên vẻ khinh miệt và đắc thắng. Nàng ta bước đến gần, khí tức kiêu ngạo bao trùm, thanh kiếm bên hông khẽ va vào vỏ tạo ra tiếng kim loại leng keng chói tai.
"Ha! Xem ra, cái gọi là 'hòa hợp bản chất' của các ngươi chỉ mang lại những thứ dị dạng thế này!" Mộ Dung Tĩnh cười khẩy, giọng nói tràn đầy châm biếm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi sáng. "Thật nực cười! Ngươi từ bỏ con đường tu luyện vinh quang của Thanh Vân Tông, lại đi theo một kẻ dị giáo, và cái mà các ngươi gặt hái được là gì? Là một con quái vật thoi thóp, không ra hình thù, không ra dạng vật!" Nàng ta chỉ tay vào linh thú, ánh mắt đầy khinh bỉ. "Đây chính là minh chứng cho sự sai lầm của ngươi, Tô Lam! Con đường của các ngươi chỉ dẫn đến sự suy tàn và biến chất!"
Tô Lam chậm rãi đứng dậy, đối mặt với Mộ Dung Tĩnh. Khuôn mặt nàng bình tĩnh, không hề nao núng trước lời lẽ cay nghiệt. Đôi mắt phượng của nàng sáng ngời một vẻ kiên định, không còn chút bối rối nào. Nàng đã trải qua quá nhiều, đã thấu hiểu quá nhiều, để bị những lời lẽ nông cạn như thế làm lay động.
"Ngươi lầm rồi, Mộ Dung sư tỷ," Tô Lam đáp, giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm tàng, không cần đến linh lực để thể hiện. "Đây không phải là kết quả của con đường mà chúng ta theo đuổi. Ngược lại, đây chính là hậu quả của sự cưỡng ép, của việc khai linh vô độ, của việc ép buộc vạn vật phải 'thăng cấp' mà không màng đến bản chất của chúng." Nàng đưa tay chỉ về phía linh thú, ánh mắt tràn đầy sự xót xa. "Nó không phải là 'quái vật' hay 'dị dạng', nó là một nạn nhân. Nó đang kêu gào trong sự mất mát bản thể, bị chính những tu sĩ như chúng ta đẩy vào cảnh khốn cùng vì sự truy cầu sức mạnh mù quáng."
Các đệ tử Thanh Vân Tông khác xì xào bàn tán. Lâm Phong đứng phía sau, nét mặt hắn lộ rõ vẻ bối rối và hoài nghi. Những lời của Tô Lam chạm đến một phần trong hắn, một phần mà hắn đã cố gắng đè nén sau cuộc đối thoại hôm qua. Hắn nhìn linh thú, rồi nhìn Tô Lam, trong lòng dấy lên những câu hỏi không lời.
"Sư tỷ... liệu có thật là..." Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, không dám nói hết câu. Ánh mắt hắn dao động, không còn vẻ hăng hái tự tin như trước.
Mộ Dung Tĩnh nghe thấy lời của Lâm Phong, nàng ta lập tức trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt khó chịu. "Lâm Phong! Ngươi đừng có nghe theo những lời mê hoặc của kẻ phản tông môn này! Chẳng lẽ ngươi quên lời giáo huấn của sư phụ, của các trưởng lão sao? Sức mạnh là tối thượng! Thăng tiên là con đường duy nhất!" Nàng ta quay lại nhìn Tô Lam, ánh mắt sắc bén như kiếm. "Dù ngươi nói gì, Tô Lam, thì cái sinh linh này vẫn là bằng chứng cho sự yếu đuối và vô dụng của cái gọi là 'hòa hợp bản chất' của ngươi! Ngươi có thể chữa lành nó ư? Ngươi có thể làm cho nó trở lại bình thường mà không cần linh lực, không cần pháp thuật ư? Đó là điều không tưởng! Một sự lừa dối!"
Tô Lam mỉm cười nhẹ, một nụ cười vừa bình thản vừa kiên định. "Ta sẽ cho ngươi thấy, Mộ Dung sư tỷ. Ta sẽ cho ngươi thấy bản chất chân chính là gì, và sự chữa lành thực sự không cần phải dựa vào linh lực hay sự cưỡng ép." Nàng bước đến gần linh thú, quỳ xuống bên cạnh nó một lần nữa.
Tần Mặc lùi lại một bước, trao không gian hoàn toàn cho Tô Lam. Hắn biết, đây là khoảnh khắc của nàng. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo nàng, chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào nhóm Thanh Vân Tông, như một lời cảnh cáo thầm lặng rằng bất cứ ai dám làm phiền Tô Lam lúc này sẽ phải trả giá. Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Các đệ tử Thanh Vân Tông, kể cả Mộ Dung Tĩnh, đều nín thở theo dõi, trong lòng vừa nghi ngờ vừa tò mò, không biết Tô Lam sẽ làm gì. Liệu nàng có thực sự làm được điều phi lý ấy? Hay đây chỉ là một màn kịch vụng về của kẻ "lạc lối"?
***
Dưới ánh nắng ban mai dịu nhẹ, Tô Lam quỳ xuống cạnh linh thú bị biến dạng. Nàng nhắm mắt lại, một sự tĩnh lặng sâu sắc bao trùm lấy nàng, tách biệt nàng khỏi thế giới ồn ào xung quanh. Không có linh lực bùng nổ, không có những phù chú phức tạp hay pháp ấn lấp lánh. Thay vào đó, một luồng khí tức vô hình, tinh khiết bắt đầu tỏa ra từ cơ thể nàng, nhẹ nhàng bao phủ lấy sinh linh bé nhỏ đang thoi thóp. Đây chính là 'thần thức nguyên bản' của Tô Lam, một khả năng thấu hiểu vạn vật ở cấp độ cốt lõi nhất, không phải là sức mạnh để thay đổi, mà là khả năng để giao cảm và dẫn dắt.
Nàng nhẹ nhàng đặt bàn tay lên thân thể đầy vết thương và biến dạng của linh thú. Lòng bàn tay nàng không phát ra linh quang chói mắt, mà chỉ có một cảm giác ấm áp, dịu dàng, như làn sương sớm chạm vào. Dưới xúc cảm đó, linh thú khẽ run rẩy, đôi mắt sợ hãi mở to nhìn nàng, nhưng thay vì phản kháng, nó lại cảm nhận được một sự an ủi kỳ lạ, một sự bình yên mà nó đã đánh mất từ lâu.
Tô Lam không nói thành lời, nhưng trong tâm trí nàng, một dòng ý niệm thuần khiết đang chảy tràn, kết nối trực tiếp với 'ý chí tồn tại' đang vụn vỡ của linh thú. "Đừng sợ..." ý niệm ấy nhẹ nhàng xoa dịu nỗi kinh hoàng đã ăn sâu vào tâm khảm nó. "Hãy nhớ lại... bản chất của ngươi... sự bình yên ban đầu..." Nàng không ép buộc, không cải tạo, mà chỉ là dẫn dắt, khơi gợi. Nàng đưa linh thú trở về với ký ức về hình hài nguyên bản của nó, về nhịp đập tự nhiên của sự sống trước khi bị bàn tay con người can thiệp thô bạo. Nàng cho nó thấy, nó không cần phải mạnh mẽ hơn, không cần phải thay đổi để được tồn tại. Nó chỉ cần là chính nó.
Tần Mặc đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ của Tô Lam. Hắn có thể cảm nhận được sự kết nối sâu sắc mà nàng đang thiết lập với linh thú. "Nàng đang dẫn dắt nó, không phải ép buộc," hắn thầm nghĩ. Đó là sự khác biệt cốt lõi giữa con đường của Tô Lam và con đường của những tu sĩ khác. Họ dùng sức mạnh để thay đổi, để cưỡng đoạt. Nàng dùng sự thấu hiểu để hồi phục, để trả lại. Sự tinh tế và nhân văn trong phương pháp của nàng khiến hắn không khỏi cảm thấy hài lòng và tự hào.
Dưới bàn tay Tô Lam, cơ thể linh thú bắt đầu có những biến chuyển kỳ diệu. Các mảng lông xơ xác dần trở nên mềm mượt, màu sắc tươi tắn hơn. Chân trước bị teo tóp bắt đầu căng phồng trở lại, các khớp xương dị dạng dần được nắn thẳng. Tai của nó, vốn dài ngoẵng và lệch lạc, từ từ co lại, trở về hình dáng cân đối ban đầu. Không có máu thịt bắn tung tóe, không có cơn đau đớn dữ dội nào. Chỉ có một quá trình chuyển hóa nhẹ nhàng, như thời gian đang quay ngược lại, đưa sinh linh bé nhỏ trở về với thời điểm nó chưa từng bị tổn thương.
Một ánh sáng dịu nhẹ, không phải linh lực, mà là một thứ ánh sáng của sự sống thuần khiết, bao trùm lấy linh thú. Nó không chói chang, không rực rỡ, mà mềm mại như ánh trăng, ấm áp như nắng sớm. Cả không gian xung quanh dường như nín thở, chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Mùi bùn đất và không khí ẩm ướt vẫn còn đó, nhưng giờ đây, chúng hòa quyện với một hương thơm dịu nhẹ của sự tái sinh.
Những tu sĩ Thanh Vân Tông đứng chết lặng. Mộ Dung Tĩnh mở to mắt, vẻ kiêu ngạo ban đầu đã bị thay thế bởi sự kinh ngạc tột độ. Nàng ta không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Không linh lực, không chú thuật, chỉ bằng một sự chạm nhẹ và một ý niệm, Tô Lam lại có thể làm được điều mà ngay cả những dược sư cao cấp nhất cũng phải bó tay. Lâm Phong, với ánh mắt dao động, mải miết nhìn, trong lòng hắn một lần nữa dấy lên một cơn bão cảm xúc. Hắn đã được dạy rằng chỉ có linh lực mới là vạn năng, nhưng giờ đây, một thứ sức mạnh vô hình khác lại đang hiện diện trước mắt hắn, một thứ sức mạnh mang tính chữa lành và tái tạo một cách diệu kỳ.
Linh thú khẽ rên rỉ một tiếng cuối cùng, nhưng lần này, đó không phải là tiếng rên rỉ của đau đớn, mà là tiếng thở phào nhẹ nhõm, một tiếng kêu của sự bình yên. Quá trình chuyển hóa dừng lại. Tô Lam từ từ mở mắt, trên khuôn mặt nàng lộ vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt nàng lại rạng rỡ một niềm mãn nguyện sâu sắc.
***
Linh thú giờ đây đã hoàn toàn trở lại hình dạng tự nhiên ban đầu. Nó không còn là một khối dị dạng đáng sợ, mà là một con sóc nhỏ bé, với bộ lông màu nâu hạt dẻ mượt mà, đôi tai nhỏ nhắn vểnh lên, và đôi mắt đen láy trong trẻo, lấp lánh sự tinh nghịch và sống động. Mọi vết sẹo, mọi biến dạng trên cơ thể nó đều đã biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Nó khẽ cử động chân, rồi nhảy nhót nhẹ nhàng, hoàn toàn khỏe mạnh, không còn chút dấu hiệu nào của sự yếu ớt hay đau đớn.
Sau khi hoàn toàn bình phục, con sóc nhỏ ngẩng đầu nhìn Tô Lam. Ánh mắt nó không còn sự sợ hãi, mà thay vào đó là một sự biết ơn sâu sắc, một sự tin tưởng tuyệt đối. Nó khẽ kêu chiêm chiếp, rồi bất ngờ nhảy vút lên, không phải vào lòng Tô Lam, mà là vào vai Hắc Phong đang đứng gần đó. Con sói khổng lồ, vốn uy mãnh và có vẻ hung tợn, lại khẽ cúi đầu xuống, để con sóc bé nhỏ nép mình an toàn giữa bộ lông đen tuyền mềm mại của nó. Một cảnh tượng đối lập đến kinh ngạc, nhưng lại tràn đầy sự ấm áp và bình yên.
Cả nhóm tu sĩ Thanh Vân Tông đứng đó, hoàn toàn sững sờ. Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Những khuôn mặt ban đầu đầy vẻ khinh thường và chế giễu giờ đây đã biến thành những biểu cảm kinh ngạc tột độ, có chút sợ hãi, có chút không tin vào mắt mình.
"Làm sao có thể..." Một đệ tử Thanh Vân Tông thì thầm, giọng nói run rẩy. "Không dùng linh lực mà... lại có thể chữa lành một linh thú bị biến dạng đến như vậy..."
Mộ Dung Tĩnh, người đứng đầu nhóm, mặt tái mét. Nàng ta siết chặt chuôi kiếm, các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng ta không thể chấp nhận được những gì vừa diễn ra trước mắt. Nó hoàn toàn đi ngược lại mọi giáo lý, mọi kiến thức mà nàng ta đã được học. "Đây... đây là tà thuật!" Nàng ta gầm lên, giọng nói xen lẫn sự phẫn nộ và một nỗi sợ hãi mơ hồ đối với thứ sức mạnh lạ lùng mà Tô Lam đã thể hiện. "Các ngươi... các ngươi đã dùng tà thuật! Một kẻ phản bội tông môn, lại còn dùng tà thuật để lừa gạt! Ta sẽ bẩm báo lên trưởng lão, lên Thiên Diệu Tôn Giả! Các ngươi sẽ phải trả giá!"
Nàng ta quay người lại, ra hiệu cho các đệ tử khác, vẻ mặt vừa giận dữ vừa hoảng loạn. Mộ Dung Tĩnh không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, bởi vì cảnh tượng vừa rồi đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng ta vào con đường tu luyện mà nàng ta đã tôn thờ bấy lâu.
Lâm Phong vẫn đứng sững, ánh mắt hắn không rời khỏi con sóc nhỏ đang bình yên nép mình trên vai Hắc Phong. Những lời nói của Mộ Dung Tĩnh như gió thoảng qua tai hắn. Trong tâm trí hắn, chỉ còn văng vẳng những khái niệm mà Tô Lam đã nhắc đến: "Bản chất... Ý chí tồn tại... Có thật là..." Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, nhưng lần này, không phải vì muốn chiến đấu, mà là vì một sự bối rối sâu sắc, một sự dao động không thể kìm nén. Con đường hắn đang đi, con đường "thăng tiên" mà Thanh Vân Tông đã vẽ ra, liệu có phải là con đường duy nhất? Liệu có phải nó đã bỏ qua một chân lý quan trọng nào đó, một chân lý mà Tô Lam và Tần Mặc đang cố gắng tìm lại?
Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy sự công nhận dành cho Tô Lam. Hắn bước đến bên nàng, khẽ đặt tay lên vai nàng. Tô Lam, tuy mệt mỏi vì đã sử dụng 'thần thức nguyên bản' đến mức sâu sắc, nhưng lại cảm thấy một sự mãn nguyện chưa từng có. Nàng khẽ vuốt ve con sóc nhỏ đang nằm gọn trên vai Hắc Phong. Sinh linh bé nhỏ này, vốn là một nạn nhân của sự cưỡng ép, giờ đây đã trở về với bản chất thuần khiết và sự bình yên của chính nó. Nó không cần phải mạnh mẽ, không cần phải thay đổi. Nó chỉ cần được là một con sóc.
Cảnh tượng ấy, một linh thú nhỏ bé, vô hại, nhưng tràn đầy sức sống và sự bình yên, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho con đường mà Tần Mặc và Tô Lam đang theo đuổi. Nó là một lời khẳng định rằng, "cân bằng bản chất" không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh thấu hiểu và tái tạo, một con đường có thể chữa lành những vết thương mà sự truy cầu "thăng tiên" mù quáng đã gây ra cho Huyền Vực.
Mộ Dung Tĩnh dẫn theo nhóm đệ tử của mình vội vã rời đi, mang theo sự phẫn nộ và sợ hãi, nhưng cũng mang theo những hạt giống hoài nghi đã bắt đầu nảy mầm trong tâm trí một số người. Lâm Phong vẫn đứng đó, như một pho tượng, ánh mắt dõi theo bóng Tô Lam và Tần Mặc cho đến khi họ khuất hẳn sau những rặng cây. Trong lòng hắn, cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến giữa các phương pháp tu luyện, mà là một sự thức tỉnh, một dấu hiệu cho thấy thế giới Huyền Vực này có lẽ không đơn giản như hắn vẫn nghĩ. Con đường phía trước, đối với tất cả, đều đang mở ra những ngã rẽ không ngờ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.