Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 240: Hồi Sinh Ý Chí: Khối Gỗ Và Người Thợ

Gió vẫn lướt qua những rặng cây cổ thụ ven đường, mang theo dư vị của sự kinh ngạc và hoài nghi còn vương vấn nơi Thị Trấn Biên Thùy. Mộ Dung Tĩnh đã vội vã dẫn đám đệ tử rời đi, mang theo sự phẫn nộ và cái nhìn cố chấp vào con đường duy nhất mà nàng ta tin tưởng. Chỉ có Lâm Phong còn đứng đó, ánh mắt dõi theo bóng Tần Mặc và Tô Lam, tựa như một pho tượng bị đóng băng giữa dòng xoáy tư tưởng. Nhưng Tần Mặc và Tô Lam thì không dừng lại. Với Hắc Phong làm bạn đồng hành, họ tiếp tục cuộc hành trình của mình, bỏ lại phía sau những định kiến và sự xáo động vừa qua.

Con đường Cổ Đạo Thương Gia trải dài dưới vó Hắc Phong, là một dải đất và đá dăm mòn vẹt bởi dấu vết của vô vàn xe cộ và bước chân lữ hành. Nắng sớm trải vàng trên những tán lá xanh non, nhuộm một vẻ tĩnh lặng hiếm hoi cho buổi ban mai. Xa xa, tiếng bánh xe kẽo kẹt và tiếng ngựa hí lanh lảnh vọng lại từ đoàn thương nhân đang rục rịch khởi hành. Một làn gió mát lành vuốt ve làn da, mang theo mùi bụi đất, mùi mồ hôi và cả mùi da thuộc đặc trưng của những gánh hàng nặng trĩu. Bầu không khí tuy tấp nập nhưng lại ẩn chứa một sự bình yên lạ lùng, như thể vạn vật nơi đây đang chìm đắm trong nhịp điệu riêng của chúng, không vội vã, không tranh đoạt.

Tần Mặc ngồi trên lưng Hắc Phong, dáng vẻ vẫn thanh thoát và bình thản như thường lệ. Đôi mắt đen láy của hắn khẽ đảo quanh, thu vào tầm mắt mọi chi tiết nhỏ nhất của cảnh vật, từ những cọng cỏ dại mọc ven đường cho đến những viên đá cuội vô tri. Hắn không nói, nhưng sự hiện diện của hắn tựa như một cây cổ thụ vạn năm, vững chãi và thấu hiểu. Phía sau hắn, Tô Lam ngồi tựa vào lưng Hắc Phong, mái tóc đen dài bay nhẹ trong gió. Nàng nhắm mắt, khuôn mặt thanh tú vẫn còn vương vấn nét mệt mỏi sau khi đã vận dụng 'thần thức nguyên bản' để chữa lành con sóc nhỏ. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng khẽ khép, không phải là sự hối hận hay dao động, mà là một sự trầm ngâm sâu sắc, một sự khai ngộ đang dần định hình.

"Ta cứ nghĩ," Tô Lam khẽ khàng cất tiếng, giọng nàng dịu dàng tựa tiếng suối reo, "con đường thăng tiên là chân lý duy nhất, là đích đến tối thượng mà mọi sinh linh đều phải hướng tới. Ta đã học, đã tin, và đã truy cầu nó bằng tất cả linh lực và ý chí của mình." Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất và cây cỏ vương trên gió. "Nhưng giờ đây... những gì chúng ta làm lại mang lại sự bình yên chân thật hơn. Một sự bình yên không cần phải đánh đổi bằng bản chất, không cần phải cưỡng ép vạn vật vào một khuôn khổ."

Tần Mặc khẽ quay đầu, ánh mắt hắn chứa đựng sự thấu hiểu vô hạn. "Bình yên không cần phải tìm ở đỉnh cao, Tô Lam," hắn đáp, giọng nói trầm ấm và vang vọng như tiếng chuông chùa cổ kính, "mà ở sự thấu hiểu bản chất. Khi một vật được là chính nó, được sống với ý chí tồn tại nguyên sơ của mình, đó chính là bình yên." Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí Tô Lam. "Sự truy cầu thăng tiên mù quáng chỉ là một dạng cưỡng ép. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Mà sẽ biến thành một nơi chỉ có sự tranh giành, sự biến chất và những bi kịch của việc thoái ly bản chất."

Tô Lam mở mắt, nhìn vào khoảng không phía trước, đôi mắt phượng sáng ngời. Nàng nghĩ về con sóc nhỏ, về sự bình yên mà nó tìm thấy khi trở về với hình dạng và ý chí ban đầu của mình. Nàng nghĩ về Hắc Phong, về sự uy mãnh không cần phải chứng tỏ bằng sức mạnh tấn công, mà bằng sự điềm tĩnh và lòng trung thành. "Thần thức nguyên bản của ta..." nàng thì thầm, như đang tự nói với chính mình, "có lẽ nó sinh ra không chỉ để tu luyện, để khai mở linh trí, mà để kết nối. Kết nối với ý chí tồn tại, để thấu hiểu và dẫn dắt, thay vì ép buộc."

Hắc Phong, dường như cảm nhận được dòng suy nghĩ của nàng, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời tán đồng. Con sóc nhỏ trên vai nó khẽ cựa mình, rồi lại nép sâu hơn vào bộ lông đen tuyền, hoàn toàn tin tưởng và bình yên. Cảnh tượng ấy, một con sói khổng lồ và một con sóc bé nhỏ cùng nhau chia sẻ sự bình yên, tựa như một biểu tượng sống động cho con đường "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đang theo đuổi. Tô Lam nhìn Hắc Phong, rồi lại nhìn Tần Mặc, một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thản nở trên môi nàng. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn thử thách, nhưng nàng biết, với Tần Mặc bên cạnh, nàng sẽ không bao giờ lạc lối. Nàng đã tìm thấy một chân lý mới, một mục đích mới cho sự tồn tại của mình, không phải là thăng tiên, mà là chữa lành.

Họ tiếp tục cuộc hành trình, vượt qua những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận, nơi những bông lúa trĩu hạt đang rì rào trong gió, thì thầm những câu chuyện của đất trời. Họ đi ngang qua những làng mạc nhỏ yên bình nép mình dưới chân núi, nơi khói bếp lượn lờ trong không trung, mang theo mùi hương của cuộc sống giản dị, không bị vướng bận bởi tham vọng tu luyện. Mỗi bước chân của Hắc Phong đều nhẹ nhàng, tựa như đang trân trọng từng hạt bụi trên con đường, từng hơi thở của vạn vật xung quanh. Dưới ánh nắng vàng dịu của buổi sáng, bóng dáng ba người và một linh thú khổng lồ cứ thế in dài trên nền đất, như một bức tranh thủy mặc di động, vẽ nên một khung cảnh tràn đầy hy vọng về một Huyền Vực cân bằng.

***

Mặt trời đã lên cao, xuyên qua tán lá xanh um tùm của khu rừng già, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng ve kêu râm ran, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Tần Mặc và Tô Lam, sau nhiều canh giờ rong ruổi, đã dừng chân tại một xưởng gỗ nhỏ nằm biệt lập, nép mình dưới chân một ngọn núi đá vôi sừng sững. Đó là xưởng gỗ của Nhan Sơ, một nghệ nhân bậc thầy nhưng dường như đang chìm trong sự u uất.

Xưởng gỗ được dựng từ những thân cây cổ thụ, mái lợp bằng ngói rêu phong, toát lên vẻ cổ kính và hòa mình hoàn toàn vào cảnh quan xung quanh. Bên trong, mùi gỗ tươi và mùn cưa thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với hương đất ẩm và cây cỏ dại từ khu rừng bên ngoài. Những dụng cụ đục đẽo, bào, cưa được sắp xếp gọn gàng trên các kệ gỗ, sáng loáng dưới ánh sáng mặt trời xuyên qua những khe hở. Nhưng điều thu hút ánh mắt của Tần Mặc không phải là sự tinh xảo của những dụng cụ ấy, mà là hình dáng của một người đàn ông trung niên đang ngồi đó, bất động.

Nhan Sơ, người nghệ nhân với mái tóc búi gọn gàng, điểm vài sợi bạc, đang cúi gằm mặt trước một khối gỗ lớn. Bàn tay ông thô ráp, chai sạn, hằn sâu dấu vết của tháng năm lao động miệt mài, nhưng đôi mắt tinh tế của ông lại tràn ngập sự thất vọng. Khối gỗ kia, vốn là một thân cây cổ thụ đã mục ruỗng, không còn lá, nhưng vẫn còn đó một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt tựa như ngọn nến sắp tắt, lấp lánh từ bên trong. Đó chính là Linh Mộc, một thực thể đã bị lãng quên, bị bỏ rơi. Nhan Sơ đã cố gắng chạm khắc, cố gắng tìm kiếm "linh hồn" của nó, nhưng dường như mọi nỗ lực đều vô vọng. Ông đặt chiếc đục xuống, thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài hòa vào sự tĩnh lặng của khu rừng, càng làm tăng thêm vẻ u uất.

"Khối gỗ này..." Nhan Sơ cất tiếng, giọng nói ông khàn khàn, tựa như tiếng gỗ mục mục ruỗng, "ta đã cố gắng, đã dồn hết tâm huyết vào nó, nhưng nó không có ý chí. Không có linh hồn. Nó chỉ là một thân cây chết, không hơn không kém." Ông vuốt ve bề mặt thô ráp của Linh Mộc, ánh mắt đầy bi ai. "Ta đã từng tin, mỗi thớ gỗ đều có linh tính, có câu chuyện riêng. Nhưng khối gỗ này... nó trống rỗng. Nó không muốn thành hình, không muốn sống dậy."

Tần Mặc bước đến gần, Hắc Phong dừng lại một khoảng cách vừa đủ, vẫn mang theo con sóc nhỏ trên vai, đôi mắt đỏ rực quan sát mọi thứ xung quanh. Tô Lam theo sau Tần Mặc, ánh mắt nàng cũng hướng về khối Linh Mộc mục ruỗng. Nàng có thể cảm nhận được một sự yếu ớt, một sự mệt mỏi vô hạn từ nó, nhưng cũng có một điều gì đó sâu thẳm hơn, một khao khát được thấu hiểu.

"Mỗi vật đều có ý chí của nó, Nhan Sơ đại sư," Tần Mặc nói, giọng hắn nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi. "Dù là nhỏ bé nhất, dù là bị bỏ quên nhất. Chỉ là chúng ta chưa tìm thấy cách để lắng nghe." Hắn khẽ đặt bàn tay thanh tú của mình lên bề mặt thô ráp của Linh Mộc. Một cảm giác mát lạnh lan tỏa từ thớ gỗ, nhưng sâu bên trong, Tần Mặc cảm nhận được một sự cô độc sâu sắc, một nỗi buồn đã kéo dài qua bao năm tháng. Linh Mộc đã từng là một cây đại thụ hùng vĩ, chứng kiến biết bao đổi thay của đất trời. Nó đã từng là tổ ấm của vô vàn sinh linh, từng lắng nghe tiếng chim hót, tiếng gió reo. Nhưng rồi, nó đã chết, đã mục ruỗng, và bị bỏ quên. Ý chí tồn tại của nó, giờ đây chỉ còn là một ngọn lửa leo lét, khao khát được yên nghỉ, nhưng đồng thời cũng không muốn bị lãng quên vô ích. Nó muốn được một lần nữa, dù chỉ là trong một hình hài khác, được là một phần của thế giới, được mang một ý nghĩa nào đó.

Tô Lam quan sát Tần Mặc, nàng có thể thấy ánh sáng dịu dàng lan tỏa từ bàn tay hắn lên khối gỗ. Nàng hiểu, Tần Mặc đang giao tiếp với Linh Mộc, đang lắng nghe những lời thì thầm từ tận sâu thẳm bản chất của nó. Một cảm giác thôi thúc trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng muốn giúp đỡ, muốn dùng năng lực của mình để thấu hiểu và xoa dịu nỗi đau của khối gỗ này. "Để ta thử, Nhan Sơ đại sư," Tô Lam nói, giọng nàng đầy tự tin nhưng cũng rất mực tôn trọng. "Có lẽ nó chỉ đang ngủ quên, đang chờ đợi một người lắng nghe thực sự." Nàng nhẹ nhàng tiến đến, đặt bàn tay mảnh mai của mình lên khối gỗ, ngay bên cạnh bàn tay của Tần Mặc. Mùi hương thảo mộc nhẹ từ bàn tay nàng lan tỏa, hòa vào mùi gỗ. Nàng khẽ nhắm mắt, vận dụng 'thần thức nguyên bản'.

Ngay lập tức, một dòng chảy ý chí dâng trào trong tâm trí Tô Lam. Nàng không còn cảm thấy sự mệt mỏi đơn thuần, mà là một câu chuyện, một lịch sử. Nàng cảm nhận được sự bao la của đất trời mà Linh Mộc đã từng ôm ấp khi còn là một cây đại thụ. Nàng cảm nhận được sự cô độc khi nó gục ngã, khi linh hồn cây cối dần rời bỏ thân xác. Và nàng cũng cảm nhận được một khao khát, một ước mơ mong manh: không phải là sự tái sinh thành một cây mới, cũng không phải là trở thành một linh vật mạnh mẽ, mà là được một lần nữa, dù trong hình hài khô héo, được mang một ý nghĩa, được là một phần của vẻ đẹp, được tôn trọng bản chất tồn tại cuối cùng của nó.

***

Ánh nắng chiều tà tràn vào xưởng gỗ, nhuộm vàng từng thớ gỗ, từng hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Không gian trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và tiếng suối chảy róc rách từ xa. Tần Mặc và Tô Lam vẫn đứng đó, hai bàn tay đặt lên khối Linh Mộc mục ruỗng. Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn tựa như tiếng gió đêm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, truyền tải những ý chí sâu thẳm nhất của khối gỗ vào tâm trí Tô Lam.

"Nó mệt mỏi, Tô Lam," Tần Mặc nói, đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, như đang chìm đắm trong thế giới nội tâm của Linh Mộc. "Nó khao khát được trở về với đất mẹ, được hóa thành tro bụi, được yên nghỉ vĩnh viễn. Nhưng... nó cũng không muốn bị lãng quên vô ích. Nó không muốn cuộc đời của một đại thụ vĩ đại kết thúc trong sự mục nát, vô nghĩa." Hắn ngừng lại, cảm nhận sâu hơn. "Nó muốn được một lần nữa, dù chỉ là một phần nhỏ, được là một điểm tựa, một vẻ đẹp tĩnh lặng, một minh chứng cho sự tồn tại của nó. Không phải để phô trương, không phải để thăng hoa thành linh vật, mà là để được an nhiên, được trọn vẹn trong bản chất cuối cùng."

Tô Lam, với 'thần thức nguyên bản' đã được Tần Mặc dẫn dắt và khai mở, không chỉ nghe thấy những lời của hắn, mà nàng còn cảm nhận được trực tiếp những rung động từ Linh Mộc. Nàng thấy những dòng ký ức của nó, những mùa mưa nắng, những cơn bão tố nó đã trải qua. Nàng thấy sự cô độc của nó khi cây cối xung quanh dần biến đổi, dần rời xa bản chất để truy cầu linh lực. Và nàng cảm nhận được niềm khao khát cháy bỏng, dù yếu ớt, của nó: khao khát được là một tác phẩm nghệ thuật, một sự hiện diện tĩnh lặng, được bàn tay con người trân trọng và tạo tác, để cái chết không phải là dấu chấm hết mà là một sự chuyển hóa, một sự hoàn thiện.

Tô Lam từ từ mở mắt, ánh nhìn của nàng hướng về Nhan Sơ. Đôi mắt phượng của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và một chút bi ai. "Nhan Sơ đại sư," nàng nói, giọng nàng thanh thoát nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "khối gỗ này không trống rỗng. Nó khao khát được là một phần của vẻ đẹp, không phải là một chiến binh hay thần vật vĩ đại. Nó không muốn bị ép buộc phải 'có linh tính rõ ràng' theo cách của con người. Nó chỉ muốn là một phần của tự nhiên, được tôn trọng, được chuyển hóa qua bàn tay ông, theo đúng bản chất mục ruỗng nhưng vẫn còn tiềm ẩn vẻ đẹp riêng của nó."

Nhan Sơ đứng sững sờ, bàn tay ông vẫn còn nắm chặt chiếc đục. Ông đã từng tin rằng, chỉ những thớ gỗ còn sống, còn linh lực mới có thể trở thành tác phẩm nghệ thuật vĩ đại. Những khối gỗ mục ruỗng như Linh Mộc này, đối với ông, chỉ là phế liệu, là sự thất bại của tự nhiên. "Một phần của tự nhiên sao?" Nhan Sơ thì thầm, ánh mắt ông lộ rõ sự bối rối. "Không phải là sự vĩ đại? Nhưng những tác phẩm của ta, những linh vật ta tạc nên, đều là để vươn tới sự vĩ đại, để trường tồn, để... thăng tiên!"

Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Sự vĩ đại, Nhan Sơ đại sư, không nhất thiết phải là sự bất tử hay sức mạnh. Nó có thể là sự chân thật, sự an nhiên trong bản chất của mình. Một khối gỗ mục cũng có thể vĩ đại nếu nó được là chính nó, được tìm thấy ý nghĩa cuối cùng của sự tồn tại mà không cần phải thay đổi bản chất."

Những lời của Tần Mặc và Tô Lam như gõ vào cánh cửa tâm hồn đã đóng kín của Nhan Sơ. Ông nhìn khối gỗ mục, nhìn những đường vân tự nhiên, những vết nứt do thời gian tạo nên. Ông nhìn vào ánh sáng mờ ảo yếu ớt từ bên trong, ánh sáng ấy không phải của linh lực bùng cháy, mà là ánh sáng của một ý chí tồn tại kiên cường, của một vẻ đẹp trầm mặc đang chờ đợi được giải phóng. Ánh mắt ông dần chuyển từ tuyệt vọng sang hiểu rõ, rồi một tia sáng mới lóe lên, đó là tia sáng của sự khai ngộ, của một định nghĩa khác về nghệ thuật và giá trị.

Nhan Sơ khẽ run rẩy, ông chậm rãi đặt chiếc đục xuống, rồi cầm lấy một chiếc bào nhỏ hơn, nhẹ nhàng hơn. Ông không còn cố gắng tìm kiếm một hình hài rồng phượng, một linh vật hùng vĩ. Thay vào đó, ông bắt đầu cảm nhận khối gỗ, lắng nghe những lời thì thầm từ bên trong nó. Bàn tay thô ráp của ông khẽ vuốt ve bề mặt, rồi ông bắt đầu đục đẽo, không phải để cưỡng ép, mà để giải phóng. Tiếng đục đẽo gỗ vang lên nhẹ nhàng, thanh thoát, không còn sự nặng nề, dứt khoát như trước, mà là sự hòa điệu, sự tôn trọng. Từng lớp gỗ mục được gọt giũa, để lộ ra những đường vân ẩn chứa vẻ đẹp cổ kính, những khoảng trống tự nhiên trở thành điểm nhấn độc đáo.

Tần Mặc và Tô Lam lùi lại, quan sát Nhan Sơ. Tô Lam cảm thấy một sự mãn nguyện dâng trào trong lòng. Nàng đã không dùng linh lực để 'khai linh' hay 'cải tạo' Linh Mộc. Nàng chỉ dùng 'thần thức nguyên bản' để thấu hiểu và dẫn dắt, giúp Linh Mộc tìm thấy ý nghĩa tồn tại của nó thông qua bàn tay của một nghệ nhân thấu hiểu. Nó không trở thành một linh vật mạnh mẽ, không có khả năng thăng tiên. Nó chỉ là một khối gỗ mục được tạo tác thành một tác phẩm nghệ thuật tĩnh lặng, nhưng lại tràn đầy ý nghĩa và sự bình yên. Đây chính là "cân bằng bản chất", không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh của sự thấu hiểu và tái tạo.

Cảnh tượng ấy, một khối gỗ mục tìm thấy ý nghĩa cuối cùng của mình, không cần phải thay đổi bản chất, không cần phải chạy theo ảo vọng thăng tiên, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho con đường mà Tần Mặc và Tô Lam đang kiến tạo. Con đường ấy, tuy nhỏ bé, tuy chậm rãi, nhưng lại là một hạt giống hy vọng cho một Huyền Vực đang mất cân bằng. Sự kết hợp giữa năng lực thấu hiểu ý chí vạn vật của Tần Mặc và 'thần thức nguyên bản' của Tô Lam đã trở thành một công cụ mạnh mẽ, không chỉ để chữa lành sinh linh, mà còn cả những vật thể tưởng chừng vô tri. Nhan Sơ, với đôi tay chai sạn và ánh mắt tinh tế, tiếp tục công việc của mình dưới ánh nắng chiều tà, biến khối gỗ mục thành một tác phẩm đầy triết lý, mở ra một định nghĩa mới về vẻ đẹp và giá trị. Và Tần Mặc biết, hành động nhỏ bé này, ở một xưởng gỗ hẻo lánh, có thể sẽ lan tỏa, gieo mầm cho một sự thay đổi sâu sắc trong tâm thức của những người thợ thủ công, những người nghệ nhân khác, về việc tôn trọng bản chất của vạn vật. Con đường phía trước còn dài, nhưng mỗi bước đi, mỗi sự chữa lành, đều là một viên gạch vững chắc xây nên một Huyền Vực cân bằng và bình yên hơn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free