Vạn vật không lên tiên - Chương 241: Chân Lý Từ Trang Giấy: Tô Lam Khởi Thảo Đạo Lý Mới
Ánh nắng chiều tà đổ dài trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, nhuộm vàng những triền núi xa xăm và phủ lên những khối đá cuội đã mòn vẹt một lớp màu hoài niệm. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi bụi đất khô nồng, xen lẫn hương cỏ dại mọc ven đường và mùi gỗ mục phảng phất từ những chuyến xe chở hàng. Tiếng bánh xe kẽo kẹt từ phía xa, tiếng vó ngựa dồn dập, cùng những âm thanh ồn ào của lữ khách và thương nhân hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Đường Cổ Đạo không quá rộng, nhưng đủ để hai cỗ xe lớn tránh nhau, hai bên là những vách đá sừng sững hoặc những dải rừng thưa. Bầu không khí tấp nập nhưng cũng ẩn chứa một vẻ gì đó hoang sơ, bụi bặm, và cả những nguy hiểm tiềm tàng mà bất kỳ ai từng phiêu bạt giang hồ đều thấu hiểu.
Tần Mặc bước đi bên cạnh Tô Lam, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế, dường như có thể thấu thị vạn vật. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng bằng một sợi dây gai, đơn giản mà thanh thoát. Trang phục của hắn vẫn là loại vải thô, màu sắc nhã nhặn, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, đúng như phong thái của người dân Vô Tính Thành – bình dị và hòa mình vào tự nhiên. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền óng mượt và đôi mắt đỏ rực, trung thành đi sát gót Tần Mặc, đôi tai dựng đứng cảnh giác nhưng bước chân lại nhẹ nhàng, uyển chuyển như một bóng ma. Thỉnh thoảng, Hắc Phong lại ngẩng đầu nhìn Tô Lam, như muốn thăm dò tâm trạng của nàng.
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên vẻ thông minh và kiên định, lúc này lại mang một nét trầm tư hiếm thấy. Nàng vận trên mình bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm tinh xảo, nhưng thanh kiếm cổ bên hông nàng dường như nặng hơn thường lệ, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì trọng lượng của những suy nghĩ đang đè nặng tâm trí nàng. Nàng không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị như những ngày đầu, mà thay vào đó là sự băn khoăn, một sự lay động sâu sắc từ tận cùng ý thức. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm vào cảnh vật xung quanh – một nhành cây khô cong vì gió, một viên đá cuội nằm trơ trọi ven đường, một con chim sẻ đậu trên cành cây khô gót. Nàng dường như không chỉ nhìn, mà đang cố gắng "nghe", cố gắng cảm nhận những "ý chí tồn tại" thầm lặng mà Tần Mặc đã từng nói.
Kể từ khi chứng kiến linh thú bị bỏ rơi được "chữa lành" về bản chất nguyên thủy, và gần đây nhất là khối Linh Mộc mục ruỗng tìm thấy ý nghĩa tồn tại qua bàn tay Nhan Sơ, Tô Lam đã không ngừng suy tư. Những giáo điều về "khai linh", về "thăng tiên", về sự "vĩ đại" mà nàng đã được dạy dỗ từ Thanh Vân Tông, giờ đây như những bức tường thành cũ kỹ đang dần nứt vỡ dưới sức ép của những chân lý mới mẻ mà nàng vừa chứng kiến. Nàng luôn tin rằng tu luyện là để vươn lên, để mạnh mẽ hơn, để thoát khỏi xiềng xích của phàm trần và đạt tới cảnh giới bất tử. Nhưng Tần Mặc lại cho nàng thấy một con đường khác – một con đường của sự thấu hiểu, của sự tôn trọng, của sự "cân bằng bản chất", nơi sức mạnh không phải là mục tiêu duy nhất, mà là sự an nhiên, sự chân thật trong chính mình.
"Tần Mặc," Tô Lam khẽ cất tiếng, giọng nàng thanh thoát nhưng mang một chút trầm tư, "huynh nghĩ sao về những gì chúng ta đã làm? Có phải… con đường của chúng ta đang đi khác xa với những gì ta từng tin tưởng?"
Tần Mặc không quay đầu lại, hắn vẫn bước điềm tĩnh, ánh mắt vẫn dõi về phía trước, nhưng sự hiện diện của hắn là một điểm tựa vững chắc. Hắn không vội vàng đáp lời, dường như đang lắng nghe không chỉ câu hỏi của nàng, mà cả những dòng suy nghĩ hỗn loạn ẩn sâu trong tâm trí nàng. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời bộc bạch của một tâm hồn đang đấu tranh, đang cố gắng định hình lại cả một thế giới quan. Cuộc đối thoại này không cần những lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần sự chân thành và một sự thấu hiểu sâu sắc.
Sau một lúc im lặng, khi tiếng bánh xe phía trước đã dần nhỏ lại, Tần Mặc mới khẽ khàng cất lời, giọng hắn bình thản, trầm ấm như tiếng suối chảy: "Bản chất của vạn vật, Tô Lam, luôn là chân lý." Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sức nặng và một tầng ý nghĩa sâu xa. "Con đường mà chúng ta đang đi, không phải là thay đổi chân lý, mà là tìm lại chân lý đã bị che lấp."
Tô Lam dừng bước, nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng khẽ chớp, như đang cố gắng thấu hiểu từng lời hắn nói. Nàng nhìn xuống những viên đá cuội dưới chân, những viên đá vô tri tưởng chừng như không có sự sống, nhưng Tần Mặc lại có thể "nghe" được ý chí tồn tại của chúng. Nàng khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một sự phức tạp khó tả. Nàng đã từng là một thiên tài của Thanh Vân Tông, một kiếm khách xuất chúng, được dạy dỗ về những đạo lý cao siêu. Nhưng những đạo lý đó, giờ đây lại trở nên thật mơ hồ, thật xa vời so với những gì nàng đã trải nghiệm cùng Tần Mặc. Nàng nhớ lại ánh mắt bình yên của linh thú nhỏ bé khi được trở về bản dạng nguyên thủy, nhớ lại vẻ mãn nguyện của khối gỗ mục khi được Nhan Sơ chạm khắc thành một tác phẩm nghệ thuật mộc mạc, không cần phải vươn tới sự vĩ đại hay bất tử.
"Chân lý bị che lấp..." Tô Lam lặp lại lời Tần Mặc, giọng nàng thì thầm như tự nói với chính mình. Nàng khẽ cúi đầu, mái tóc đen dài rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt. "Ta… ta đã từng tin rằng, chỉ có sức mạnh, chỉ có việc vươn tới cảnh giới cao hơn mới là chân lý. Mà những thứ yếu ớt, những vật không thể tu luyện, chúng chỉ là phàm tục, là sự hữu hạn cần phải vượt qua." Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng chất chứa sự hoài nghi và cả một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Nếu như tất cả những gì ta tin tưởng đều không phải là chân lý thì sao? Nếu như việc chúng ta cố gắng 'khai linh', cố gắng 'thăng tiên' cho vạn vật, lại là đang đẩy chúng ra xa khỏi chân lý của chính chúng?"
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như thể thấu hiểu được nỗi băn khoăn trong lòng Tô Lam. Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, khẽ vuốt ve bộ lông đen tuyền của nó. Hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, không hề tỏ ra ngạc nhiên hay vội vã. Hắn biết rằng Tô Lam đang trải qua một quá trình chuyển hóa nội tâm sâu sắc, một quá trình cần thời gian và sự tự vấn. Hắn là người dẫn đường, nhưng nàng mới là người phải tự mình tìm ra câu trả lời.
"Vạn vật đều có ý chí tồn tại riêng của mình," Tần Mặc nói, giọng hắn vẫn bình thản. "Một viên đá muốn được nằm yên, một dòng sông muốn chảy về biển cả, một cơn gió muốn tự do lướt qua mọi ngọn núi. Ý chí đó, chính là bản chất của chúng. Chúng không cần phải trở thành sông núi hay gió bão để được công nhận. Chúng chỉ cần được là chính mình." Hắn quay sang nhìn Tô Lam, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả một vũ trụ triết lý. "Sự vĩ đại không phải là sự thay đổi bản chất, mà là sự thấu hiểu và tôn trọng bản chất. Đó là 'cân bằng bản chất'."
Tô Lam lại bước đi, nhưng bước chân nàng giờ đây chậm rãi hơn, mỗi bước đều như đang dò dẫm trên một con đường mới mẻ. Nàng khẽ nhắm mắt, cố gắng lắng nghe không gian xung quanh bằng một giác quan khác, một giác quan mà Tần Mặc đã khơi gợi trong nàng. Nàng muốn "nghe" thấy tiếng thì thầm của nhành cây khô, muốn cảm nhận sự kiên cường của viên đá, muốn thấu hiểu "ý chí tồn tại" của vạn vật mà không cần đến linh lực. Nàng đi chậm lại, đôi lúc dừng chân nhìn một nhành cây, một viên đá ven đường, như đang cố gắng 'nghe' thấy điều gì đó, một tiếng vọng của chân lý mà nàng đang tìm kiếm. Nàng thầm nghĩ, liệu những giáo điều mà Thanh Vân Tông đã truyền thụ cho nàng có thực sự là con đường duy nhất? Hay còn có một con đường khác, một con đường mà Tần Mặc, một thiếu niên không linh căn, không thiên phú tu luyện, lại đang dẫn dắt nàng khám phá?
Cảnh vật Đường Cổ Đạo vẫn tiếp diễn xung quanh, những đoàn xe ngựa chở hàng hóa vẫn lướt qua, những lữ khách vẫn vội vã hành trình. Nhưng trong tâm trí Tô Lam, cả thế giới dường như đã thay đổi. Những khái niệm về "khai linh", "thăng tiên", "vật tính" mà nàng từng học thuộc lòng, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nàng cảm thấy một sự hỗn loạn của những ý tưởng mới mẻ đang hình thành trong đầu, thách thức mọi giáo điều mà nàng đã được dạy dỗ từ Thanh Vân Tông. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng ánh mắt Tần Mặc và sự bình yên từ những linh vật được "chữa lành" đã cho nàng một niềm tin mãnh liệt. Nàng cần phải ghi lại những điều này, cần phải sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn độn trong tâm trí nàng, để tìm ra một con đường mới, một con đường "cân bằng bản chất" cho Huyền Vực.
***
Đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng giữa nền trời trong vắt, điểm xuyết bởi vô vàn vì sao lấp lánh. Không khí se lạnh của đêm khuya len lỏi qua ô cửa sổ bằng gỗ, mang theo hương thơm của cỏ cây và một chút mùi khói bếp còn vương vấn từ quán trọ. Quán Trọ Lạc Dương, một tòa nhà bằng gạch với mái ngói đỏ thẫm, giờ đây đã chìm vào tĩnh lặng. Sân rộng nơi ban ngày ngựa hí, xe cộ tấp nập, giờ chỉ còn vài bóng đèn lồng mờ ảo lung lay trong gió. Bên trong, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng chén đũa va chạm và tiếng nhạc từ các nghệ nhân đã lắng xuống, nhường chỗ cho những âm thanh nhỏ bé hơn: tiếng côn trùng rỉ rả ngoài vườn, tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, và tiếng thở đều đều của những lữ khách đang say giấc.
Trong một căn phòng nhỏ trên lầu hai, ánh nến leo lét trên bàn gỗ cũ kỹ, tạo nên những bóng đổ chập chờn trên tường. Mùi gỗ cũ thoang thoảng, hòa lẫn với một chút hương trầm nhẹ từ lò hương nhỏ đặt trên góc bàn. Tô Lam ngồi ngay ngắn trước bàn, vẻ mặt kiên định nhưng cũng ánh lên một nỗi lo âu khó tả. Nàng không thể nào chợp mắt. Trong đầu nàng vẫn văng vẳng những lời của Tần Mặc, những hình ảnh về linh thú, về khối gỗ mục, và những câu hỏi không ngừng dội vào tâm trí. Nàng lấy ra một cuộn giấy da màu vàng nhạt, sờn cũ, và một cây bút lông được làm từ thân tre già, đặt lên bàn. Nàng muốn ghi chép lại, muốn sắp xếp lại những tư tưởng đang hỗn loạn trong đầu mình, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Tần Mặc ngồi đối diện nàng, bên cạnh cửa sổ, bình thản pha trà. Hắn rót nước nóng từ một ấm gốm nhỏ vào chén trà, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương thanh khiết của lá trà khô. Ánh nến lung lay chiếu rõ vẻ mặt trầm ổn của hắn, đôi mắt hắn thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Lam, không nói gì nhưng sự hiện diện của hắn là một sự động viên lớn, một điểm tựa vững chắc trong cơn bão tố tư tưởng của nàng. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó ẩn hiện trong bóng tối, tiếng thở đều đều của nó là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch trong căn phòng.
Tô Lam nắm chặt cây bút lông, đầu bút vẫn còn khô ráo. Nàng nhìn chằm chằm vào trang giấy da trống rỗng, như đang đối mặt với một vực thẳm mênh mông. Làm sao để bắt đầu? Làm sao để viết ra một thứ mà nàng chưa từng được dạy dỗ, một thứ đi ngược lại mọi giáo điều mà nàng đã tin tưởng suốt bao năm qua? Nàng đã từng tự hào về sự thông minh và khả năng lý luận của mình, nhưng giờ đây, trước những chân lý mới mẻ này, nàng lại cảm thấy mình thật nhỏ bé và lạc lõng.
"Nếu không phải 'tiên', thì là gì?" Tô Lam khẽ thì thầm, giọng nàng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Làm sao để vạn vật giữ được bản chất mà vẫn vươn lên? Vươn lên... hay chỉ là được là chính nó một cách trọn vẹn nhất?" Nàng vò nát một mảnh giấy nháp, ném nó sang một bên. "Sự vĩ đại của một tu sĩ là sức mạnh, là sự bất tử. Nhưng sự vĩ đại của một khối gỗ mục, của một linh thú yếu ớt thì sao? Nó nằm ở đâu?"
Tần Mặc đặt chén trà xuống, khẽ đẩy về phía Tô Lam. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra không khí, xua đi một phần hơi lạnh của đêm khuya. Hắn vẫn im lặng, chờ đợi nàng tự mình tìm ra lời giải. Hắn hiểu rằng, quá trình khai ngộ này không thể bị thúc ép.
Sau một lúc lâu, Tô Lam ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng ánh lên sự bối rối và cả một chút tuyệt vọng. "Tần Mặc, huynh… huynh có tin rằng, có một con đường khác, không cần phải chối bỏ chính mình để trở nên mạnh mẽ?" Nàng đặt câu hỏi, không phải để tìm kiếm một câu trả lời cụ thể, mà là để tìm kiếm một sự xác nhận, một sự đồng cảm từ người duy nhất thấu hiểu nàng lúc này.
Tần Mặc nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt hắn sâu thẳm mà kiên định. "Mạnh mẽ, Tô Lam, không phải là trở thành thứ gì đó khác, mà là hiểu và phát huy chính mình. Một con suối nhỏ có thể mạnh mẽ bằng sự kiên trì bào mòn đá tảng. Một hạt mầm có thể mạnh mẽ bằng sự vươn lên khỏi đất khô cằn. Sức mạnh không chỉ nằm ở linh lực, mà còn nằm ở ý chí tồn tại, ở sự kiên định với bản chất của mình." Hắn nói chậm rãi, mỗi từ như một hòn đá được đặt xuống, xây dựng nên một nền móng vững chắc cho tư tưởng của nàng.
Những lời của Tần Mặc như một luồng gió mát lành thổi tan đi sự u ám trong tâm trí Tô Lam. Nàng hít một hơi sâu, vị trà mới pha lan tỏa trong khoang miệng nàng, mang theo một chút đắng chát nhưng cũng đầy thanh khiết. Nàng nhìn lại cuộn giấy da trước mặt, không còn cảm thấy sự trống rỗng đáng sợ nữa, mà thay vào đó là một tia hy vọng, một sự thôi thúc mạnh mẽ.
Nàng ngập ngừng đặt bút xuống, rồi lại nhấc lên. Nàng vò nát thêm vài tờ giấy nháp nữa, không phải vì tuyệt vọng, mà vì cố gắng tìm kiếm từ ngữ chính xác nhất, cách diễn đạt cô đọng nhất. Tần Mặc nhẹ nhàng đẩy chén trà nóng về phía nàng, khẽ gật đầu khích lệ. Sự im lặng của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của nàng. Tô Lam cảm nhận được sự ủng hộ vô hình ấy, và một sức mạnh mới dâng trào trong lòng nàng.
Nàng hít một hơi sâu, nắm chặt cây bút lông, đầu bút chấm vào nghiên mực. Mực đen thấm đẫm vào đầu bút, sẵn sàng để ghi lại những dòng chữ đầu tiên. Nàng không còn cố gắng viết ra những luận thuyết cao siêu, mà nàng bắt đầu từ những gì nàng đã tận mắt chứng kiến, từ những gì nàng đã cảm nhận được qua "ý chí tồn tại" của vạn vật. Nàng bắt đầu viết những dòng đầu tiên, chậm rãi nhưng đầy kiên quyết, những nét chữ thanh thoát và dứt khoát trên nền giấy da màu vàng nhạt. Đây không chỉ là những ghi chép đơn thuần, mà là sự ra đời của một triết lý mới, một con đường mới cho Huyền Vực. Mỗi nét bút đều là một sự khẳng định, một sự phá vỡ xiềng xích của những giáo điều cũ kỹ, và là một bước tiến vững chắc trên con đường mà Tần Mặc đã mở ra.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch của quán trọ. Không khí trong phòng giờ đây tràn ngập sự tươi mới, mát mẻ, mang theo mùi sương đêm còn vương lại và hương hoa dại từ khu vườn bên ngoài. Tiếng chim hót líu lo từ mái hiên, tiếng gà gáy từ trang trại gần đó, và tiếng xì xào của những lữ khách bắt đầu thức giấc, chuẩn bị cho một ngày mới.
Tô Lam vẫn ngồi đó, nhưng giờ đây, vẻ mặt nàng không còn sự lo âu hay bối rối của đêm qua. Đôi mắt phượng của nàng sáng rực, tràn đầy sự quyết tâm và một niềm hưng phấn khó tả. Cuộn giấy da màu vàng nhạt trên bàn đã viết kín vài trang, những dòng chữ thanh thoát và mạch lạc trải dài, ghi lại những suy nghĩ sâu sắc của nàng. Nàng đã phác thảo những khái niệm đầu tiên về "tu luyện bản chất": sự tôn trọng ý chí nguyên bản của vạn vật, sự hài hòa với bản tính tự nhiên của chúng, và việc tìm kiếm sự "thăng hoa" không phải bằng cách từ bỏ mà bằng cách thấu hiểu và phát huy chính mình. Nàng đã tìm thấy một con đường, một con đường khác biệt hoàn toàn so với giáo điều của Thanh Vân Tông, một con đường mà không cần phải truy cầu "thăng tiên" để đạt đến sự vĩ đại.
Nàng quay sang Tần Mặc, người đang ngồi thiền định bên cửa sổ. Tần Mặc với mái tóc đen nhánh, khuôn mặt thanh tú, trong ánh nắng sớm mai trông càng thêm thanh thoát. Hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dường như đã thấu hiểu mọi điều. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó phản chiếu ánh sáng ban mai, đôi tai nó khẽ giật giật khi nghe thấy tiếng động, nhưng nó vẫn ngủ say, hoàn toàn tin tưởng vào sự bảo vệ của chủ nhân.
"Tần Mặc," Tô Lam cất tiếng, giọng nàng khẽ run rẩy vì niềm vui và sự tự hào, nhưng cũng đầy kiên định. "Ta đã viết được rồi! Nó vẫn còn sơ khai, nhưng ta tin… đây chính là con đường mà chúng ta đang tìm kiếm. Không phải 'khai linh' hay 'hóa hình' cưỡng ép, mà là 'tôn trọng bản chất', là 'thấu hiểu ý chí'." Nàng ôm cuộn giấy da vào lòng, như thể đang ôm một báu vật vô giá. Những dòng chữ này không chỉ là sự tổng hợp của những quan sát, mà còn là sự kết tinh của cả một quá trình đấu tranh nội tâm, một quá trình lột xác của ý thức.
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt rạng rỡ của Tô Lam. Hắn nhìn nàng với một ánh mắt tán thành sâu sắc, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Một khởi đầu tốt đẹp," hắn nói, giọng hắn trầm ấm và đầy tin tưởng. Sự công nhận của hắn không cần nhiều lời, nhưng lại có sức nặng hơn bất kỳ lời khen ngợi nào khác. Nó là sự xác nhận rằng nàng đang đi đúng hướng, rằng những gì nàng đã trải qua và thấu hiểu là chân lý.
Tô Lam cẩn thận cuộn tròn những trang giấy da, buộc chặt bằng một sợi dây lụa nhỏ. Ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm. Nàng đưa cho Tần Mặc xem một đoạn ngắn, đó là những dòng đầu tiên nàng đã viết, định nghĩa về "Ý chí tồn tại nguyên bản" và "Cân bằng bản chất". Tần Mặc lướt qua, ánh mắt hắn dừng lại ở một vài dòng chữ, khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chân thành và chiều sâu trong từng câu chữ của nàng.
Lúc này, Hắc Phong cũng tỉnh giấc, nó ngẩng đầu dụi dụi vào chân Tần Mặc, rồi nhìn sang Tô Lam với vẻ mặt tò mò. Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong. Tô Lam, với cuộn giấy trong tay, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình minh đang rạng rỡ bên ngoài. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm và thanh thản chưa từng có. Những gì nàng đã viết không chỉ là một lý thuyết, mà là một lời tuyên ngôn, một lời thách thức đối với toàn bộ giới tu luyện đang truy cầu sự thăng tiên mù quáng.
Nàng biết rằng những ghi chép này sẽ trở thành một cuốn sách quan trọng, là nền tảng lý thuyết cho con đường "cân bằng bản chất" và là kim chỉ nam cho Tần Mặc và đồng minh trong tương lai. Sự ra đời của lý thuyết này chắc chắn sẽ tạo ra một làn sóng tư tưởng mới, gây chấn động giới tu luyện và dẫn đến những cuộc đối đầu gay gắt với các tông môn truyền thống, đặc biệt là Thanh Vân Tông của nàng. Tô Lam sẽ không còn là một kiếm khách đơn thuần, mà sẽ trở thành một "tư tưởng gia" bên cạnh Tần Mặc, bổ sung cho hành động của hắn bằng một triết lý sâu sắc, giúp họ đối phó với những thách thức phức tạp hơn trong tương lai, khi họ bắt đầu hành trình "chữa lành" Huyền Vực. Con đường này không phải là dễ dàng, nhưng nàng đã sẵn sàng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.