Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 242: Ngọn Nguồn Dị Giáo: Tô Lam Khẳng Định Con Đường Mới

Bình minh dần rạng, nhuộm hồng cả một góc trời. Ánh sáng vàng nhạt xuyên qua những kẽ lá, nhảy múa trên nền đất ẩm ướt, vẽ nên những vệt sáng lung linh huyền ảo. Tiếng chim hót líu lo từ mái hiên, tiếng gà gáy từ trang trại gần đó, và tiếng xì xào của những lữ khách bắt đầu thức giấc, chuẩn bị cho một ngày mới.

Tô Lam vẫn ngồi đó, nhưng giờ đây, vẻ mặt nàng không còn sự lo âu hay bối rối của đêm qua. Đôi mắt phượng của nàng sáng rực, tràn đầy sự quyết tâm và một niềm hưng phấn khó tả. Cuộn giấy da màu vàng nhạt trên bàn đã viết kín vài trang, những dòng chữ thanh thoát và mạch lạc trải dài, ghi lại những suy nghĩ sâu sắc của nàng. Nàng đã phác thảo những khái niệm đầu tiên về "tu luyện bản chất": sự tôn trọng ý chí nguyên bản của vạn vật, sự hài hòa với bản tính tự nhiên của chúng, và việc tìm kiếm sự "thăng hoa" không phải bằng cách từ bỏ mà bằng cách thấu hiểu và phát huy chính mình. Nàng đã tìm thấy một con đường, một con đường khác biệt hoàn toàn so với giáo điều của Thanh Vân Tông, một con đường mà không cần phải truy cầu "thăng tiên" để đạt đến sự vĩ đại.

Nàng quay sang Tần Mặc, người đang ngồi thiền định bên cửa sổ. Tần Mặc với mái tóc đen nhánh, khuôn mặt thanh tú, trong ánh nắng sớm mai trông càng thêm thanh thoát. Hắn vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn dường như đã thấu hiểu mọi điều. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó phản chiếu ánh sáng ban mai, đôi tai nó khẽ giật giật khi nghe thấy tiếng động, nhưng nó vẫn ngủ say, hoàn toàn tin tưởng vào sự bảo vệ của chủ nhân.

"Tần Mặc," Tô Lam cất tiếng, giọng nàng khẽ run rẩy vì niềm vui và sự tự hào, nhưng cũng đầy kiên định. "Ta đã viết được rồi! Nó vẫn còn sơ khai, nhưng ta tin… đây chính là con đường mà chúng ta đang tìm kiếm. Không phải 'khai linh' hay 'hóa hình' cưỡng ép, mà là 'tôn trọng bản chất', là 'thấu hiểu ý chí'." Nàng ôm cuộn giấy da vào lòng, như thể đang ôm một báu vật vô giá. Những dòng chữ này không chỉ là sự tổng hợp của những quan sát, mà còn là sự kết tinh của cả một quá trình đấu tranh nội tâm, một quá trình lột xác của ý thức.

Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt rạng rỡ của Tô Lam. Hắn nhìn nàng với một ánh mắt tán thành sâu sắc, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Một khởi đầu tốt đẹp," hắn nói, giọng hắn trầm ấm và đầy tin tưởng. Sự công nhận của hắn không cần nhiều lời, nhưng lại có sức nặng hơn bất kỳ lời khen ngợi nào khác. Nó là sự xác nhận rằng nàng đang đi đúng hướng, rằng những gì nàng đã trải qua và thấu hiểu là chân lý.

Tô Lam cẩn thận cuộn tròn những trang giấy da, buộc chặt bằng một sợi dây lụa nhỏ. Ánh mắt nàng tràn đầy quyết tâm. Nàng đưa cho Tần Mặc xem một đoạn ngắn, đó là những dòng đầu tiên nàng đã viết, định nghĩa về "Ý chí tồn tại nguyên bản" và "Cân bằng bản chất". Tần Mặc lướt qua, ánh mắt hắn dừng lại ở một vài dòng chữ, khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận được sự chân thành và chiều sâu trong từng câu chữ của nàng.

Lúc này, Hắc Phong cũng tỉnh giấc, nó ngẩng đầu dụi dụi vào chân Tần Mặc, rồi nhìn sang Tô Lam với vẻ mặt tò mò. Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong. Tô Lam, với cuộn giấy trong tay, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh bình minh đang rạng rỡ bên ngoài. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm và thanh thản chưa từng có. Những gì nàng đã viết không chỉ là một lý thuyết, mà là một lời tuyên ngôn, một lời thách thức đối với toàn bộ giới tu luyện đang truy cầu sự thăng tiên mù quáng.

Nàng biết rằng những ghi chép này sẽ trở thành một cuốn sách quan trọng, là nền tảng lý thuyết cho con đường "cân bằng bản chất" và là kim chỉ nam cho Tần Mặc và đồng minh trong tương lai. Sự ra đời của lý thuyết này chắc chắn sẽ tạo ra một làn sóng tư tưởng mới, gây chấn động giới tu luyện và dẫn đến những cuộc đối đầu gay gắt với các tông môn truyền thống, đặc biệt là Thanh Vân Tông của nàng. Tô Lam sẽ không còn là một kiếm khách đơn thuần, mà sẽ trở thành một "tư tưởng gia" bên cạnh Tần Mặc, bổ sung cho hành động của hắn bằng một triết lý sâu sắc, giúp họ đối phó với những thách thức phức tạp hơn trong tương lai, khi họ bắt đầu hành trình "chữa lành" Huyền Vực. Con đường này không phải là dễ dàng, nhưng nàng đã sẵn sàng.

***

Hành trình của Tần Mặc và Tô Lam tiếp tục trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, con đường mòn quen thuộc dẫn qua những làng mạc và cánh rừng. Sáng sớm, khi sương còn vương trên những tán lá, Tô Lam tìm một gốc cây cổ thụ to lớn ven đường, tán lá sum suê vươn rộng như một chiếc ô xanh mát. Nàng ngồi tựa vào thân cây sần sùi, thô ráp, cảm nhận chút gió nhẹ mơn man qua làn tóc. Trong tay nàng, cuộn giấy da màu vàng nhạt được buộc chặt bằng sợi dây lụa nhỏ vẫn nằm đó, một báu vật vô giá, nhưng cũng là một gánh nặng âm thầm.

Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, xuyên qua những hàng cây cổ thụ đang vươn mình đón nắng ban mai, dường như đang cố gắng nhìn thấu cả những tầng mây đang trôi lãng đãng trên nền trời xanh biếc. Nàng đang trong trạng thái suy tư sâu sắc, hồi tưởng lại những lời dạy của Thanh Vân Tông, những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng từ thuở ấu thơ. “Vạn vật hữu linh, tu luyện để thăng tiên, đạt tới cảnh giới vô thượng, trường sinh bất tử.” Đó là chân lý duy nhất mà nàng từng biết, là con đường mà mọi tu sĩ đều ao ước, là mục tiêu tối thượng mà Thanh Vân Tông đã gieo mầm vào mỗi đệ tử.

Nhưng giờ đây, những lời dạy ấy lại đối chọi gay gắt với những gì nàng đã chứng kiến, đã cảm nhận được qua Tần Mặc. Nàng nhớ lại hình ảnh Linh Thú, con thú bị tu sĩ Thanh Vân Tông khai linh cưỡng ép, đau khổ tột cùng vì bị tách rời khỏi bản chất dã thú của mình, chỉ tìm thấy sự bình yên khi Tần Mặc giúp nó trở về với thiên nhiên hoang dã. Rồi đến Linh Mộc, khối gỗ mục tưởng chừng vô tri, nhưng lại mang trong mình ý chí được trở về với đất mẹ, được là chính nó, không cần phải trở thành một pháp khí hay một vật phẩm quý hiếm để "thăng cấp". Chúng đã tìm thấy sự bình yên, sự trọn vẹn trong việc "cân bằng bản chất", không hề truy cầu cái gọi là "thăng tiên" để đạt đến sự vĩ đại.

Sự tương phản này cứ thế hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng, như hai dòng nước chảy ngược chiều, tạo nên một cơn lốc xoáy trong nội tâm. Nàng nhíu mày, rồi lại giãn ra, đôi khi bất giác thở dài. Nàng vuốt ve cuộn giấy da trong tay, cảm nhận sự thô ráp của nó, như thể nó không chỉ chứa đựng những dòng chữ mà còn là cả một bí mật lớn, một chân lý có thể thay đổi cả Huyền Vực này. Nhưng cũng chính vì thế, nó mang theo một nỗi sợ hãi vô hình.

"Dị giáo." Từ ngữ ấy bỗng vang vọng trong đầu nàng, lạnh lẽo như một lưỡi dao sắc bén. Thanh Vân Tông, nơi nàng đã dành cả đời để tu luyện, nơi đã ban cho nàng danh vọng và sức mạnh, sẽ nhìn nàng với ánh mắt nào khi nàng tuyên bố một con đường khác? Một con đường đi ngược lại mọi giáo điều, mọi niềm tin mà họ đã tôn thờ hàng ngàn năm? Nàng sẽ trở thành kẻ bị ruồng bỏ, một kẻ phản bội, một "dị giáo" trong mắt tông môn, trong mắt cả thế giới tu luyện. Nỗi sợ hãi bị mất đi tất cả: địa vị, sự kính trọng, và có lẽ cả những người mà nàng từng gọi là đồng môn, cứ thế dâng lên.

Nhưng rồi, một cảm giác khác lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ hãi. Đó là niềm tin vào sự thật, vào những gì nàng đã tận mắt chứng kiến. Niềm tin vào sự bình yên của Linh Thú, sự thanh thản của Linh Mộc. Niềm tin vào lời cảnh báo cổ xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Nàng đã thấy những vết nứt đầu tiên của lời cảnh báo ấy, những sinh linh bị tha hóa, những vật chất bị ép buộc, tất cả đều đang đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự mất cân bằng. Làm sao nàng có thể quay lưng lại với chân lý mà nàng đã tìm thấy, chỉ vì nỗi sợ hãi cá nhân?

Tô Lam hít một hơi thật sâu, mùi bụi đất khô, hương cỏ dại và nhựa cây thoang thoảng trong không khí ban mai thanh khiết, giúp nàng trấn tĩnh. Cuộn giấy da trong tay nàng không còn chỉ là những dòng chữ, nó đã trở thành một phần của nàng, một phần của ý chí nàng. Đó là sự kết tinh của những đấu tranh, những thấu hiểu, và cả những hy vọng. Nàng biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng nàng đã sẵn sàng đối mặt. Nàng đã tìm thấy ý nghĩa tồn tại mới của chính mình, không phải là một tu sĩ Thanh Vân Tông truy cầu thăng tiên, mà là một người tìm kiếm sự cân bằng cho vạn vật, cho Huyền Vực.

***

Tần Mặc, Hắc Phong cùng Tô Lam tiếp tục cuộc hành trình, tiến sâu hơn vào một cánh rừng thưa gần Làng Mộc Thạch. Giữa trưa, ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên dịu nhẹ, xuyên qua những tán lá xanh um, tạo nên những đốm sáng nhảy múa trên mặt đất. Một con suối nhỏ róc rách chảy qua, tiếng nước chảy hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng gió rì rào trong tán lá, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm và nhựa cây hòa quyện với hương cỏ dại, mang đến một cảm giác thanh bình, tĩnh lặng.

Tần Mặc dừng chân bên một khoảng đất trống, bắt đầu nhóm lửa để chuẩn bị bữa trưa đơn giản. Hắn thuần thục xếp những cành củi khô, châm lửa, ngọn lửa nhỏ bập bùng cháy, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ và mùi khói thoang thoảng. Hắc Phong nằm cuộn tròn gần đó, đôi mắt đỏ rực khép hờ, tựa hồ đang thưởng thức sự yên tĩnh của khu rừng. Thỉnh thoảng, nó khẽ ngẩng đầu, đôi tai giật giật lắng nghe những âm thanh xung quanh, nhưng rồi lại nhanh chóng chìm vào giấc nghỉ ngơi, hoàn toàn tin tưởng vào Tần Mặc.

Tần Mặc liếc nhìn Tô Lam. Nàng vẫn đang trầm tư, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa một nỗi niềm sâu kín. Dù nàng đã tuyên bố tìm thấy con đường của mình, nhưng hắn biết, những hạt mầm của sự nghi hoặc và nỗi lo lắng về tương lai vẫn còn vương vấn trong tâm trí nàng. Cuộc đấu tranh nội tâm của nàng vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt, nó chỉ tạm lắng xuống, chờ đợi một khoảnh khắc để bùng phát trở lại. Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là tiếp tục công việc của mình, nhẹ nhàng đặt những củ khoai lang vào tro nóng, tạo một không gian yên tĩnh để nàng tự suy nghĩ, tự đối diện với những giằng xé bên trong. Hắn hiểu rằng, những quyết định trọng đại như vậy không thể vội vàng.

Khi ngọn lửa đã cháy ổn định, Tần Mặc chậm rãi đứng dậy. Hắn đi đến một bụi cây gần đó, bẻ một cành cây nhỏ, khô cong, gầy guộc nhưng vẫn còn bám chặt vào thân. Cành cây này có vẻ đã trải qua bao mùa gió sương, thân nó xù xì, vỏ cây nứt nẻ, nhưng bên trong vẫn ẩn chứa một sức sống bền bỉ đến lạ kỳ. Hắn nhẹ nhàng cầm cành cây khô ấy, quay trở lại chỗ Tô Lam đang ngồi.

Tô Lam, với ánh mắt đăm chiêu, không để ý đến hành động của hắn. Nàng vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ về những giáo điều cũ và con đường mới. Những lời dạy của Thanh Vân Tông về sự vĩ đại của ‘thăng tiên’, sự bất diệt của linh hồn, dường như vẫn còn vang vọng, ám ảnh nàng. Liệu nàng có đang từ bỏ một sự thật vĩ đại để theo đuổi một ảo ảnh? Liệu nàng có đang lạc lối?

Tần Mặc không nói một lời, chỉ đơn giản là nhẹ nhàng đặt cành cây khô bên cạnh nàng. Cành cây tuy nhỏ bé, nhưng lại nổi bật giữa thảm lá xanh tươi. Tô Lam giật mình, ánh mắt nàng từ sự mơ hồ chuyển sang tập trung vào cành cây trước mặt. Nàng cúi xuống, chạm nhẹ vào bề mặt thô ráp của nó. Cành cây khô cong, có vẻ đã chết từ lâu, nhưng lạ thay, nàng vẫn cảm nhận được một luồng sinh khí yếu ớt đang lưu chuyển bên trong, một sự kiên cường âm thầm.

Tần Mặc, với giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, cất tiếng, như thể hắn đã đọc thấu mọi suy nghĩ của nàng. "Thứ gì cũng có bản chất của nó. Có khi, việc giữ lấy bản chất lại khó hơn là thay đổi nó."

Lời nói của Tần Mặc không hùng hồn, không khoa trương, nhưng lại như một làn gió mát lành thổi tan đi những đám mây u ám trong tâm trí Tô Lam. Nàng nhìn cành cây, rồi nhìn Tần Mặc, ánh mắt dần trở nên rõ ràng hơn, sáng hơn. Nàng hiểu ý hắn. Cành cây này, dù khô héo, gầy guộc, nhưng nó vẫn giữ nguyên bản chất của một cành cây. Nó không cố gắng trở thành một bông hoa rực rỡ, hay một viên ngọc quý giá. Nó chỉ đơn giản là chính nó, kiên cường bám trụ, mặc cho gió sương bào mòn. Sự bền bỉ của nó nằm ở việc chấp nhận bản chất và tồn tại theo cách riêng của mình.

Nàng đưa tay vuốt ve cành cây, cảm nhận sự sống tiềm ẩn bên trong lớp vỏ xù xì. Phải, việc giữ lấy bản chất, việc chấp nhận con người thật của mình, thực sự khó hơn nhiều so với việc cố gắng trở thành một ai đó khác, cố gắng vươn tới một mục tiêu xa vời mà không phù hợp với chính mình. Con đường "cân bằng bản chất" mà nàng đã phác thảo, chính là con đường tôn trọng sự tồn tại nguyên bản của vạn vật, cũng là con đường mà nàng cần phải tìm thấy cho chính bản thân mình. Nàng cần phải giữ lấy bản chất của một con người, của một tu sĩ biết suy ngẫm, biết yêu thương, thay vì mù quáng chạy theo con đường "thăng tiên" mà tông môn đã vạch ra. Cành cây khô này, bằng sự tồn tại tĩnh lặng của nó, đã trở thành một lời nhắc nhở sâu sắc, một nguồn cảm hứng không lời. Ánh mắt Tô Lam giờ đây đã hoàn toàn thanh khiết, không còn chút hoài nghi nào.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả không gian cánh rừng thưa, rồi nhanh chóng nhường chỗ cho màn đêm đen tĩnh mịch. Những đốm sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời, cùng với ánh trăng non dịu nhẹ, rọi xuống khu rừng một vẻ đẹp huyền ảo, u tịch. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, và tiếng củi cháy lép bép từ đống lửa trại của Tần Mặc, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc ru ngủ yên bình. Mùi khói ấm áp từ lửa trại, xen lẫn mùi sương đêm và hương đất ẩm, mang đến một cảm giác an toàn, tĩnh tại.

Tô Lam và Tần Mặc ngồi đối diện nhau bên đống lửa, ánh lửa bập bùng chiếu rọi khuôn mặt hai người, vẽ nên những bóng hình nhảy múa. Hắc Phong nằm dài bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt vẫn đỏ rực nhưng đã khép hờ, tựa hồ đang chìm vào giấc ngủ sâu. Không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng lửa reo và hơi thở đều đặn của ba sinh linh.

Tô Lam hít một hơi thật sâu, như thể đang thu hết can đảm vào lồng ngực. Nàng đã đưa ra quyết định cuối cùng của mình. Mọi sự giằng xé, mọi nỗi sợ hãi đã tan biến, nhường chỗ cho một sự kiên định vững chắc, một niềm tin không thể lay chuyển. Nàng chậm rãi lấy cuộn giấy da từ trong túi gấm ra, nhẹ nhàng trải nó lên đùi, những dòng chữ nàng đã viết ban sáng hiện rõ dưới ánh lửa.

"Tần Mặc," nàng cất tiếng, giọng nàng trầm ấm và rõ ràng, không còn chút run rẩy hay do dự. "Ta đã viết… về con đường mà chúng ta đang đi. Nó là 'đạo lý tu luyện bản chất', là sự tôn trọng ý chí tồn tại nguyên bản của vạn vật, sự tìm kiếm 'thăng hoa' bằng cách thấu hiểu và phát huy chính mình, chứ không phải bằng cách từ bỏ bản chất để truy cầu 'thăng tiên' hư vô." Nàng nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc, ánh mắt nàng kiên định như những vì sao trên cao.

"Ta biết," nàng tiếp tục, giọng nàng mang theo chút bi tráng nhưng cũng đầy tự hào, "con đường này… sẽ khiến ta trở thành kẻ dị giáo trong mắt tông môn, trong mắt Thanh Vân Tông. Nó sẽ khiến ta từ bỏ mọi thứ mà ta từng theo đuổi, từng tin tưởng. Có thể ta sẽ bị trục xuất, bị truy đuổi, bị cả thế giới tu luyện quay lưng." Một nỗi đau xót thoáng qua trong đôi mắt nàng khi nàng nghĩ về những người thầy, những người bạn cũ, về cái tên Thanh Vân Tông đã từng là niềm tự hào của nàng. "Nhưng ta không còn sợ hãi nữa, Tần Mặc." Nàng nói, giọng nàng bỗng vang lên mạnh mẽ, dứt khoát. "Niềm tin vào sự thật, vào sự cân bằng của thế giới này, đã mạnh mẽ hơn mọi nỗi sợ hãi, mạnh mẽ hơn mọi danh vọng và địa vị."

Tần Mặc im lặng lắng nghe. Hắn không ngắt lời nàng, cũng không thể hiện bất kỳ cảm xúc dữ dội nào. Hắn chỉ đơn giản là gật đầu, ánh mắt đen láy sâu thẳm của hắn thấu hiểu mọi điều, như một dòng nước chảy nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn nàng. "Chỉ cần cô tin vào nó," hắn nói, giọng hắn trầm ấm và đầy tin tưởng, như một lời khẳng định cho mọi quyết định của nàng. Câu nói ấy không phải là một lời khuyên hay một mệnh lệnh, mà là sự chấp thuận tuyệt đối, là một điểm tựa vững chắc cho nàng.

Tô Lam mỉm cười nhẹ nhõm. Lời nói của Tần Mặc, dù ngắn gọn, nhưng lại có sức mạnh hơn ngàn lời động viên hoa mỹ. Nàng cẩn thận cuộn tròn những trang giấy da, buộc chặt bằng sợi lụa nhỏ, rồi đặt nó vào sâu trong túi gấm, như thể cất giấu một báu vật linh thiêng nhất. Đây sẽ là kim chỉ nam cho nàng, cho con đường mà nàng đã chọn. Nó không chỉ là lý thuyết, mà là một lời tuyên ngôn, một biểu tượng cho sự chuyển mình của nàng.

Nàng đưa tay chạm vào chuôi thanh kiếm cổ bên hông. Đó là thanh kiếm đã đồng hành cùng nàng suốt những năm tháng tu luyện tại Thanh Vân Tông, là biểu tượng cho sức mạnh, cho sự truy cầu cảnh giới. Trước đây, mỗi lần chạm vào nó, nàng đều cảm nhận được sự thôi thúc phải tu luyện, phải mạnh hơn, phải đạt tới "thăng tiên". Nhưng giờ đây, cảm giác ấy đã khác. Nàng khẽ rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh lửa, lấp lánh một vẻ đẹp lạnh lẽo nhưng thuần khiết. Nàng ngắm nhìn nó không phải như một công cụ để truy cầu sức mạnh, mà như một kỷ vật của quá khứ, một phần của con người nàng đã từng. Nàng nhẹ nhàng đặt nó xuống bên cạnh, không còn là xiềng xích, không còn là gánh nặng, mà chỉ đơn thuần là một người bạn đồng hành. Hành động ấy, tuy nhỏ bé, nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa sâu sắc: nàng đã buông bỏ một phần "vỏ bọc" của Thanh Vân Tông, không còn bị ràng buộc bởi những kỳ vọng và giáo điều cũ. Thanh kiếm vẫn là kiếm, nhưng mục đích của nó trong tâm trí nàng đã thay đổi.

Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Những ghi chép của nàng, khi được lan truyền, chắc chắn sẽ tạo ra một làn sóng tư tưởng mới, gây chấn động giới tu luyện và dẫn đến những cuộc đối đầu gay gắt với các tông môn truyền thống, đặc biệt là Thanh Vân Tông. Nàng sẽ không còn là một kiếm khách đơn thuần, mà sẽ trở thành một "tư tưởng gia" bên cạnh Tần Mặc, bổ sung cho hành động của hắn bằng một triết lý sâu sắc, giúp họ đối phó với những thách thức phức tạp hơn trong tương lai, khi họ bắt đầu hành trình "chữa lành" Huyền Vực.

Nàng và Tần Mặc cùng nhau ngước nhìn về phía con đường mờ ảo trong đêm, con đường ấy như đang mời gọi họ tiến bước. Mối quan hệ sâu sắc và sự thấu hiểu lẫn nhau giữa họ đã trở thành nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn phía trước. Tô Lam không còn là một đệ tử Thanh Vân Tông, nàng là một phần của con đường mới, con đường "cân bằng bản chất". Con đường này không phải là dễ dàng, nhưng nàng đã sẵn sàng.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free