Vạn vật không lên tiên - Chương 243: Ngọn Gió Mới: Tần Mặc Thấu Cảm Và Suy Ngẫm
Ánh tà dương cuối cùng đã khuất dạng sau rặng núi xa xăm, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh và ngàn vạn vì sao lấp lánh như những hạt ngọc trên tấm màn nhung đen thẫm. Tần Mặc và Tô Lam, cùng với Hắc Phong trung thành, đã trải qua một ngày dài hành trình, nhưng tâm trí họ lại đang ở những nơi rất khác nhau. Tô Lam vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc dâng trào từ quyết định vừa đưa ra, còn Tần Mặc, như thường lệ, lại là một hồ nước sâu thẳm, tĩnh lặng, phản chiếu muôn vàn hình ảnh nhưng không để lộ chút gợn sóng nào.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau lời tuyên ngôn của Tô Lam, không khí dường như đặc quánh lại, mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn nỗi bi tráng. Tần Mặc chỉ đơn thuần gật đầu, một cái gật đầu nhỏ nhưng chứa đựng vô vàn sự thấu hiểu và tin tưởng. "Chỉ cần cô tin vào nó," lời hắn trầm ấm, không chút hoài nghi, như một lời khẳng định tuyệt đối cho con đường mà Tô Lam đã chọn. Lời nói ấy, không phải là một lời khuyên hay một mệnh lệnh, mà là sự chấp thuận không điều kiện, là điểm tựa vững chắc mà Tô Lam đang cần. Nàng đã tìm thấy nơi nương tựa cho niềm tin mới của mình, không phải ở một giáo điều cổ xưa, mà ở một sự thấu hiểu vô ngôn.
Tô Lam mỉm cười nhẹ nhõm. Nụ cười ấy không còn vẻ kiêu ngạo của một tu sĩ tài năng, mà là sự thanh thản của một người vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân. Lời nói của Tần Mặc, dù ngắn gọn, lại có sức mạnh hơn ngàn lời động viên hoa mỹ. Nàng cẩn thận cuộn tròn những trang giấy da, buộc chặt bằng sợi lụa nhỏ, động tác chậm rãi, trân trọng, như thể cất giấu một báu vật linh thiêng nhất, một hạt mầm của đạo lý mới. Đây không chỉ là những ghi chép đơn thuần, mà là kim chỉ nam cho nàng, cho con đường mà nàng đã chọn. Nó không chỉ là lý thuyết, mà là một lời tuyên ngôn, một biểu tượng cho sự chuyển mình từ một đệ tử Thanh Vân Tông thành một người tìm kiếm "cân bằng bản chất".
Nàng đưa tay chạm vào chuôi thanh kiếm cổ bên hông. Thanh kiếm ấy, với những đường nét tinh xảo và ánh kim loại lạnh lẽo, đã đồng hành cùng nàng suốt những năm tháng tu luyện tại Thanh Vân Tông, là biểu tượng cho sức mạnh, cho sự truy cầu cảnh giới thăng thiên. Trước đây, mỗi lần chạm vào nó, nàng đều cảm nhận được sự thôi thúc phải tu luyện, phải mạnh hơn, phải đạt tới "thăng tiên" hư vô. Nhưng giờ đây, cảm giác ấy đã khác. Nàng khẽ rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh lửa trại bập bùng, lấp lánh một vẻ đẹp lạnh lẽo nhưng thuần khiết. Nàng ngắm nhìn nó không phải như một công cụ để truy cầu sức mạnh tối thượng, mà như một kỷ vật của quá khứ, một phần của con người nàng đã từng. Nàng nhẹ nhàng đặt nó xuống bên cạnh, không còn là xiềng xích ràng buộc, không còn là gánh nặng của những kỳ vọng cũ, mà chỉ đơn thuần là một người bạn đồng hành, một phần ký ức không thể xóa nhòa. Hành động ấy, tuy nhỏ bé, nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa sâu sắc: nàng đã buông bỏ một phần "vỏ bọc" của Thanh Vân Tông, không còn bị ràng buộc bởi những giáo điều cũ kỹ. Thanh kiếm vẫn là kiếm, nhưng mục đích của nó trong tâm trí nàng đã thay đổi. Nó vẫn có thể chém, vẫn có thể bảo vệ, nhưng không còn là để ép buộc vạn vật phải từ bỏ bản chất để "lên tiên", mà có thể là để gìn giữ sự cân bằng, để bảo vệ những "ý chí tồn tại" yếu ớt.
Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt kiên định, tràn đầy hy vọng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Những ghi chép của nàng, khi được lan truyền, chắc chắn sẽ tạo ra một làn sóng tư tưởng mới, gây chấn động giới tu luyện và dẫn đến những cuộc đối đầu gay gắt với các tông môn truyền thống, đặc biệt là Thanh Vân Tông. Nàng sẽ không còn là một kiếm khách đơn thuần, mà sẽ trở thành một "tư tưởng gia" bên cạnh Tần Mặc, bổ sung cho hành động của hắn bằng một triết lý sâu sắc, giúp họ đối phó với những thách thức phức tạp hơn trong tương lai, khi họ bắt đầu hành trình "chữa lành" Huyền Vực. Nàng và Tần Mặc cùng nhau ngước nhìn về phía con đường mờ ảo trong đêm, con đường ấy như đang mời gọi họ tiến bước. Mối quan hệ sâu sắc và sự thấu hiểu lẫn nhau giữa họ đã trở thành nền tảng vững chắc cho những thử thách lớn hơn phía trước. Tô Lam không còn là một đệ tử Thanh Vân Tông, nàng là một phần của con đường mới, con đường "cân bằng bản chất". Con đường này không phải là dễ dàng, nhưng nàng đã sẵn sàng. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhắm nghiền, dường như cũng cảm nhận được sự chuyển mình trong khí chất của Tô Lam, và sự bình yên lạ thường mà khoảnh khắc này mang lại.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong lại tiếp tục cuộc hành trình. Con đường này, với những vết xe lún sâu, những hạt bụi li ti bay lượn trong không khí, những tiếng bánh xe lộc cộc và tiếng ngựa hí lanh lảnh, dường như cũng đang kể câu chuyện về sự sống động, về những "ý chí tồn tại" không ngừng vận động. Mùi bụi đường, mùi mồ hôi của những người bộ hành, mùi da thuộc từ những gánh hàng rong, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống.
Tần Mặc bước đi phía sau Tô Lam một chút, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn âm thầm dõi theo nàng. Nàng không còn là Tô Lam kiêu ngạo, lạnh lùng của những ngày đầu gặp gỡ. Dáng người thanh tú của nàng giờ đây toát lên một vẻ thanh thoát, tự tin lạ thường. Mái tóc đen dài, thường được buộc cao gọn gàng, nay khẽ lay động theo từng bước chân, như một dòng suối mềm mại. Ánh mắt phượng của nàng không còn mang vẻ cảnh giác hay băn khoăn, mà thay vào đó là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.
Bên vệ đường, một lão phu nhân với gánh rau nặng trĩu đang chật vật bước đi. Một củ khoai tây nhỏ bất ngờ lăn khỏi gánh, rơi xuống đất. Lão phu nhân thở dài, định cúi xuống nhặt, nhưng lưng bà đã còng, động tác trở nên khó khăn. Tô Lam, không chút do dự, bước đến. Nàng không dùng linh lực, cũng không thể hiện bất kỳ điều gì phô trương. Nàng chỉ đơn giản cúi xuống, nhặt củ khoai tây lên, đặt lại vào gánh cho lão phu nhân. Động tác nhẹ nhàng, tự nhiên như hơi thở. Lão phu nhân ngạc nhiên nhìn nàng, rồi nở một nụ cười hiền hậu, hàm răng đã rụng gần hết. Tô Lam cũng mỉm cười đáp lại, nụ cười dịu dàng, ấm áp, khiến ánh nắng ban mai dường như càng rạng rỡ hơn. Tần Mặc quan sát tất cả. Hắn không cần phải nghe "ý chí tồn tại" của Tô Lam để hiểu rằng nàng đang thực sự sống với lý tưởng của mình, sống với sự "cân bằng bản chất" mà nàng đã phác thảo. Nàng không còn tìm kiếm sức mạnh để ngự trị, mà tìm kiếm sự thấu hiểu để kết nối.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, giờ đây cũng không còn vẻ hung tợn, cảnh giác như trước. Nó đi bên cạnh Tô Lam, thỉnh thoảng dụi đầu vào tay nàng, như một chú chó nhà. Tô Lam khẽ vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, đôi mắt nàng ánh lên niềm vui sướng. Tần Mặc nhớ lại ngày đầu tiên Hắc Phong gặp Tô Lam, nó đã cảnh giác đến mức nào, đôi mắt đỏ rực đầy thù địch. Nhưng giờ đây, sự gắn kết giữa họ là vô cùng tự nhiên, như thể họ đã là bạn bè từ rất lâu rồi. Hắc Phong đã cảm nhận được sự thay đổi trong tâm hồn Tô Lam, và nó đã chấp nhận nàng như một phần của bầy đàn, một phần của "ý chí tồn tại" mà nó tin tưởng.
Một gánh hàng rong khác, một tiểu thương trẻ tuổi đang loay hoay với sợi dây buộc hàng bị đứt. Hàng hóa ngổn ngang trên mặt đất, những chiếc bình gốm suýt nữa thì vỡ tan. Tô Lam bước đến, không nói một lời, chỉ giúp tiểu thương sắp xếp lại hàng hóa, rồi dùng những sợi dây thừng chắc chắn của mình để buộc lại gánh hàng một cách khéo léo. Nàng không chờ đợi lời cảm ơn, chỉ đơn giản là mỉm cười nhẹ, rồi tiếp tục bước đi. Hắc Phong theo sát nàng, đôi tai vểnh lên, như thể nó cũng đang học hỏi từ những hành động tử tế của nàng.
Tần Mặc khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự nhẹ nhõm và một chút bâng khuâng. 'Nàng ấy đã thay đổi thật nhiều,' hắn thầm nhủ. Nàng không chỉ thay đổi về lý thuyết, về tư tưởng, mà nàng đã thực sự thay đổi từ sâu thẳm tâm hồn, biến những lời nói thành hành động, biến những khái niệm trừu tượng thành những biểu hiện cụ thể, hữu hình. Sự thay đổi ấy, đối với Tần Mặc, không chỉ là một sự trưởng thành, mà còn là một sự nở rộ, một sự thăng hoa của "vật tính" vốn có của Tô Lam. Nàng đã tìm thấy bản chất của chính mình, và nàng đang sống đúng với bản chất đó, không hề gượng ép, không hề truy cầu hư danh.
Tần Mặc không chỉ quan sát những hành động bên ngoài của Tô Lam, hắn còn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của nàng, một dòng chảy thanh khiết, mạnh mẽ, không chút tạp niệm hay tham vọng. Nàng không còn mong muốn "thăng tiên" theo cách cũ, nàng chỉ mong muốn được là chính mình, được sống đúng với những gì nàng đã thấu hiểu, và được góp phần vào sự cân bằng của thế giới này. Sự thay đổi này không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự chuyển hóa, một sự tái sinh. Tô Lam đã thực sự trở thành một người đồng hành đúng nghĩa, không còn là một người cần được "khai sáng" hay "dẫn dắt", mà là một người có thể tự mình soi sáng con đường của chính mình, và có thể dẫn dắt người khác. Tần Mặc cảm thấy một niềm tự hào thầm lặng dâng lên trong lòng. Hắn đã chứng kiến quá trình chuyển mình của nàng, và hắn biết rằng, điều này là vô giá. Nàng đã tìm thấy con đường của riêng mình, và đó là một con đường rạng rỡ.
***
Khi mặt trời đã lên cao, trưa đến, Tần Mặc và Tô Lam tìm một gộp đá lớn ven Đường Cổ Đạo Thương Gia để nghỉ chân. Gộp đá sừng sững, cao vút, tạo nên một bóng râm mát mẻ, che chắn họ khỏi cái nắng gay gắt của buổi trưa. Tiếng gió lùa qua các khe đá, tạo thành những âm thanh rì rầm, như một khúc hát của thiên nhiên, mang theo mùi đất đá khô cằn và hương cây dại thoang thoảng. Không khí nơi đây tĩnh lặng, cô độc, hoàn toàn khác biệt với sự ồn ào, tấp nập của con đường bên ngoài. Tần Mặc ngồi tựa lưng vào một tảng đá lớn, nhắm mắt lại. Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh hắn, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối của tảng đá.
Trong tâm trí Tần Mặc, những hình ảnh về Tô Lam từ những ngày đầu gặp gỡ như một cuốn phim quay chậm. Nàng, một đệ tử Thanh Vân Tông kiêu ngạo, ánh mắt sắc lạnh, luôn mang theo một sự tự phụ của người đứng trên vạn vật. Nàng đã từng truy cầu sức mạnh, truy cầu cảnh giới, truy cầu cái gọi là "thăng tiên" một cách mù quáng, giống như bao tu sĩ khác trong Huyền Vực này. Hắn nhớ lại những khoảnh khắc bối rối, đấu tranh nội tâm của nàng khi những giáo điều cũ bắt đầu lung lay dưới ánh sáng của những chân lý mà nàng chứng kiến, những chân lý về "ý chí tồn tại" của những Linh Thú bị bỏ rơi, của những Linh Mộc khô héo. Nàng đã từng hoài nghi, từng đau khổ, từng dằn vặt giữa lòng trung thành với tông môn và niềm tin mới đang dần nhen nhóm.
Và giờ đây, hình ảnh của Tô Lam hiện lên rõ nét nhất: một người phụ nữ kiên định, ánh mắt sáng ngời đầy lý tưởng. Nàng không còn là một đệ tử Thanh Vân Tông đơn thuần, nàng đã trở thành một "tư tưởng gia" với những ghi chép về "đạo lý tu luyện bản chất" được cất giấu cẩn thận trong túi gấm. Nàng đã chấp nhận rủi ro, chấp nhận trở thành "kẻ dị giáo" trong mắt thế gian, chỉ vì nàng tin vào sự thật, tin vào sự cân bằng của vạn vật. Một cảm giác tự hào dâng lên trong lòng Tần Mặc, tự hào cho sự trưởng thành vượt bậc của nàng.
Tuy nhiên, niềm tự hào ấy cũng đi kèm với một chút bâng khuâng khó tả. Tô Lam không còn là 'gánh nặng' hay 'mục tiêu cần được giác ngộ' nữa. Nàng đã thực sự trưởng thành thành một 'đồng minh' ngang tầm, một người có đủ năng lực để tự mình soi sáng con đường, thậm chí là dẫn dắt người khác. Hắn bắt đầu suy nghĩ sâu sắc về việc có nên để nàng tự do lựa chọn con đường của riêng nàng, thay vì cứ mãi đi theo hắn. Con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường "chữa lành Huyền Vực", là một con đường đầy chông gai, đầy hiểm nguy, và hắn biết rằng, sẽ có những lúc, hắn phải đối mặt với cả thế giới. Liệu có công bằng khi cứ giữ nàng lại bên mình, để nàng phải chịu chung những hiểm nguy đó, trong khi nàng đã có thể tự mình tạo dựng một con đường riêng, một con đường có thể còn rộng mở hơn, ít đối đầu hơn?
'Nàng đã có đôi cánh của riêng mình. Liệu có nên giữ nàng lại không?' Tần Mặc độc thoại nội tâm. Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí hắn, không phải vì hắn muốn từ bỏ nàng, mà vì hắn muốn nàng được tự do. Hắn hiểu rõ "ý chí tồn tại" của nàng đang hướng về một mục tiêu lớn lao hơn, một mục tiêu mà nàng có thể tự mình thực hiện, tự mình định hình. Nàng không còn cần sự bảo vệ của hắn theo cách cũ, nàng cần sự tin tưởng, sự chấp thuận cho con đường mà nàng đã chọn. Sự thấu hiểu ấy, đối với Tần Mặc, là một điều vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Ngọt ngào vì nàng đã trưởng thành, đã tìm thấy bản ngã của mình. Cay đắng vì điều đó có thể đồng nghĩa với việc họ sẽ phải chia xa.
Hắn nhớ lại những lần nàng đã tranh luận với hắn, đôi mắt phượng sắc sảo nhưng đầy nhiệt huyết, giọng điệu mạch lạc, logic, cố gắng làm rõ những điều mà nàng thấu hiểu. Những cuộc tranh luận ấy không phải là sự đối đầu, mà là sự bổ sung, là sự tương hỗ giữa một người cảm nhận "ý chí tồn tại" và một người hệ thống hóa chúng thành đạo lý. Tô Lam đã trở thành một người đồng hành không thể thiếu, một người có thể giúp hắn diễn giải và truyền bá những chân lý mà hắn thấu cảm nhưng khó lòng diễn đạt thành lời. Sự vắng mặt của nàng sẽ là một mất mát lớn, nhưng sự độc lập của nàng lại là một chiến thắng.
Tần Mặc khẽ mở mắt, nhìn về phía xa xăm. Những suy nghĩ của hắn không phải là sự ích kỷ hay sợ hãi, mà là sự cân nhắc sâu sắc cho tương lai của Tô Lam. Hắn biết rằng, lý thuyết về "tu luyện bản chất" mà nàng đã phác thảo sẽ tạo ra một làn sóng tư tưởng mới, sẽ thu hút những người có cùng chí hướng, và nàng sẽ trở thành ngọn cờ đầu cho phong trào đó. Nàng sẽ không chỉ là một kiếm khách, mà sẽ là một "tư tưởng gia", một người có thể thay đổi cách nhìn của cả một thế hệ tu sĩ. Điều đó, có lẽ, còn quan trọng hơn việc nàng cứ mãi đi theo hắn trên con đường đơn độc.
Hắc Phong, nằm cạnh hắn, đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể nó cũng cảm nhận được những dòng suy nghĩ phức tạp đang diễn ra trong tâm trí hắn. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không phải là cảnh báo, mà như một lời động viên, một sự thấu hiểu vô ngôn. Tần Mặc khẽ đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó. Hắn biết, Hắc Phong cũng đã gắn bó với Tô Lam. Sự chia xa, nếu có, sẽ không chỉ ảnh hưởng đến hắn và nàng. Nhưng đôi khi, để một mầm cây được phát triển thành đại thụ, cần phải để nó tự mình vươn mình ra khỏi bóng râm.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhuộm vàng con Đường Cổ Đạo Thương Gia, Tần Mặc và Tô Lam lại tiếp tục lên đường. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo chút hơi se lạnh và mùi hương của cỏ cây dại ven đường. Những bóng người kéo dài trên mặt đất, uốn lượn theo từng bước chân. Tiếng bánh xe lộc cộc, tiếng ngựa hí xa xăm, tiếng người nói chuyện nhỏ dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của buổi chiều tà.
Tần Mặc bước đi bên cạnh Tô Lam, khoảng cách giữa họ không quá xa, cũng không quá gần. Hắn khẽ nhìn sang nàng. Ánh mắt nàng hướng về phía trước, xa xăm, nhưng không hề mơ hồ. Trong đó chất chứa niềm hy vọng, sự kiên định, và một ý chí sắt đá. Nàng không nói gì, nhưng từng bước chân của nàng đều toát lên một sức mạnh nội tại, một sự tự tin không thể lay chuyển. Nàng không còn cần ai phải dẫn dắt, nàng đã tự mình tìm thấy la bàn cho cuộc đời mình.
Tần Mặc không cần phải nói, cũng không cần phải làm bất cứ điều gì. Hắn chỉ đơn giản là cảm nhận được sự hiện diện vững vàng của nàng bên cạnh, một sự hiện diện không còn phụ thuộc, mà là một sự đồng hành ngang hàng. Hắn khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ, ẩn chứa vô vàn suy tư. Đó không chỉ là sự công nhận, mà còn là một lời tiễn biệt thầm lặng, cho một khả năng trong tương lai. Hắn biết rằng, Tô Lam đã sẵn sàng để tự mình bay lượn trên bầu trời rộng lớn của Huyền Vực, để gieo rắc những hạt mầm của "đạo lý tu luyện bản chất" mà nàng đã khai sáng.
Tô Lam, như thể cảm nhận được ánh nhìn của Tần Mặc, khẽ quay đầu lại. Ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt hắn. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng sự thấu hiểu giữa họ lại sâu sắc hơn ngàn vạn câu từ. Trong ánh mắt nàng, Tần Mặc đọc thấy sự biết ơn, sự tin tưởng, và cả một lời hứa không thành tiếng: rằng dù con đường phía trước có rẽ đôi, lý tưởng mà họ cùng theo đuổi vẫn sẽ là sợi dây vô hình gắn kết họ lại. Một cái chạm mắt thoáng qua, đầy thấu hiểu, như một lời cam kết không thành tiếng cho con đường phía trước, dù có thể họ sẽ rẽ đôi, nhưng tinh thần của họ vẫn sẽ song hành.
Hắc Phong, đi phía trước một chút, đột nhiên quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực nhìn cả Tần Mặc và Tô Lam, rồi khẽ hú một tiếng dài, vang vọng trong không gian hoàng hôn. Tiếng hú ấy không mang vẻ bi thương, mà như một lời chào, một lời tạm biệt, hay một lời cổ vũ cho cả hai. Nó như thể đang nói rằng: "Con đường phía trước là của riêng mỗi người, nhưng tinh thần các ngươi sẽ luôn bên nhau." Tần Mặc hiểu rằng, những suy nghĩ của hắn về sự độc lập của Tô Lam, về khả năng họ sẽ chia tay, không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự giải phóng. Nàng đã đủ mạnh mẽ, đủ kiên định để tự mình định hình số phận.
Tần Mặc nhìn theo bóng lưng Tô Lam, nàng tiếp tục bước đi, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, về một chân trời mới, nơi nàng sẽ mang theo "đạo lý tu luyện bản chất" để "chữa lành" những "vết nứt" của Huyền Vực. Hắn biết, mối quan hệ sâu sắc và sự thấu hiểu lẫn nhau giữa họ sẽ vẫn là một nền tảng tinh thần vững chắc cho cả hai, dù cho những ngọn gió của số phận có đưa họ đến những ngả đường khác nhau. Tô Lam đã không còn là một đệ tử Thanh Vân Tông, nàng đã là một phần của con đường mới, con đường "cân bằng bản chất", và nàng sẽ trở thành một ngọn hải đăng cho những ai lạc lối trong sự truy cầu "thăng tiên" mù quáng. Tần Mặc khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy ẩn chứa chút bâng khuâng, chút trầm tư, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và sự tin tưởng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.