Vạn vật không lên tiên - Chương 244: Cảm Hóa Linh Lang: Đạo Lý Của Tô Lam
Ánh hoàng hôn đã tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Con Đường Cổ Đạo Thương Gia giờ đây chỉ còn ánh trăng bạc vắt vẻo trên những tán cây cổ thụ ven đường, hắt bóng xuống mặt đất ẩm ướt. Mưa phùn vẫn lất phất bay, mang theo hơi lạnh và mùi ngai ngái của đất, của lá mục. Tần Mặc bước đi bên cạnh Tô Lam, những suy tư trong lòng hắn vẫn chưa tan biến. Hắn cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong nàng, một sự trưởng thành không chỉ về đạo hạnh mà còn về tâm hồn. Nàng không còn là một đệ tử Thanh Vân Tông kiêu ngạo, mà đã trở thành một ngọn hải đăng cho những linh hồn lạc lối trong cõi Huyền Vực này.
Hắc Phong đi trước, cái bóng to lớn của nó in hằn trên nền đất. Đôi tai nó vểnh lên, cảnh giác với mọi tiếng động dù là nhỏ nhất trong đêm. Bỗng chốc, Hắc Phong dừng lại, bộ lông đen tuyền khẽ dựng đứng. Nó khịt mũi, đôi mắt đỏ rực quét một vòng xung quanh, rồi phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp, mang theo sự cảnh báo. Tần Mặc và Tô Lam cũng lập tức nhận ra sự bất thường. Gió mang theo một mùi hương lạ lẫm, không phải mùi của cỏ cây hay đất ẩm, mà là một mùi tanh nhẹ, xen lẫn với mùi sợ hãi nồng nặc.
Chỉ vài bước nữa, một ngôi làng nhỏ dần hiện ra trong màn đêm mịt mùng. Đó là Làng Mộc Thạch, một quần thể những ngôi nhà gỗ mái tranh, nép mình bên sườn đồi, hòa mình vào thiên nhiên một cách mộc mạc và chân chất. Tuy nhiên, ngôi làng lại chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, không có tiếng gà gáy quen thuộc của buổi đêm, không tiếng chó sủa, không tiếng trẻ con nô đùa, thậm chí cả tiếng suối chảy róc rách thường ngày cũng dường như bị nuốt chửng bởi sự im ắng đáng sợ này. Chỉ có ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ vài khung cửa sổ, như những đốm lửa yếu ớt đang cố gắng chống lại bóng tối vô biên. Bầu không khí nơi đây trở nên đặc quánh, nặng trĩu nỗi lo âu và sợ hãi. Ngay cả những cành cây cổ thụ ven làng, vốn dĩ phải tỏa ra sinh khí, giờ đây cũng như đang run rẩy trong gió lạnh, không dám cất tiếng xào xạc.
Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn không cần phải nghe "ý chí tồn tại" của từng vật cụ thể, chỉ riêng bầu không khí này đã đủ nói lên tất cả. Cả ngôi làng như một thực thể đang co mình lại vì khiếp sợ. Hắn cảm nhận được sự lo lắng từ những thớ gỗ cũ kỹ của căn nhà, sự bất an từ những viên đá lát đường, và nỗi kinh hoàng tột độ từ những luống rau xanh non đang héo úa trong vườn. Đây không phải là sự sợ hãi thông thường trước thú dữ, mà là một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào cốt lõi của "vật tính" nơi đây, một nỗi sợ hãi đến từ sự mất cân bằng.
Hắn khẽ siết chặt tay Tô Lam, không phải để bảo vệ, mà như một lời động viên thầm lặng, một sự tin tưởng vào khả năng của nàng. Tô Lam đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ. Đôi mắt phượng của nàng quét một vòng, sự thông tuệ và kiên định ánh lên trong đêm tối. Nàng cũng cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí nơi đây, một sự hỗn loạn không đến từ ngoại vật mà từ chính bản thân của một linh vật bị biến chất.
Khi họ bước vào sâu hơn, những ánh đèn dầu lập tức tắt lịm, như thể người dân sợ hãi đến mức không dám để lộ sự hiện diện của mình. Tần Mặc đứng giữa con đường đất, hít thở sâu, để cho ý chí của vạn vật nơi đây tràn vào tâm trí hắn. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của những viên ngói mục, tiếng thở dài của những bức tường đất, và tiếng khóc thầm của những gốc cây cổ thụ đã chứng kiến bao đời người. Tất cả đều kể về một nỗi kinh hoàng, một sự biến đổi đáng sợ.
"Có ai không?" Tần Mặc cất tiếng hỏi, giọng nói trầm ấm và trấn an, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, một cánh cửa gỗ cũ kỹ khẽ hé mở. Một người đàn ông trung niên, dáng người chất phác, khuôn mặt khắc khổ vì lo âu, thập thò nhìn ra. Phía sau y, một người phụ nữ và hai đứa trẻ nhỏ đang run rẩy nép mình.
"Các... các vị là ai?" Người đàn ông thì thào, giọng run rẩy.
"Chúng tôi là lữ khách qua đường," Tần Mặc đáp, "Nhận thấy sự bất an nơi đây, muốn hỏi xem có chuyện gì xảy ra?"
Nghe Tần Mặc nói vậy, người đàn ông như vỡ òa. Y mở rộng cửa, bước ra ngoài, rồi quỳ sụp xuống đất, không kìm được nước mắt. Người phụ nữ và lũ trẻ cũng theo sau, ánh mắt van lơn.
"Cứu chúng tôi với! Tiên nhân cứu chúng tôi! Có một con quái vật... nó không còn là con sói bình thường nữa!" Người đàn ông bật khóc nức nở, giọng điệu đầy tuyệt vọng. "Nó đã quấy phá làng chúng tôi nhiều ngày rồi. Cả đàn gia súc bị giết, hoa màu bị phá hoại. Chúng tôi không dám ra khỏi nhà. Cứu chúng tôi!"
Tần Mặc khẽ đỡ người đàn ông dậy. "Hãy bình tĩnh, kể rõ mọi chuyện." Hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh trấn an kỳ lạ. "Con quái vật đó là gì? Nó đến từ đâu?"
Người đàn ông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Nó... nó là Linh Lang, một con sói lớn mà trước đây vẫn thường quanh quẩn bìa rừng. Nó rất thông minh, đôi khi còn giúp chúng tôi xua đuổi thú dữ. Chúng tôi coi nó như một phần của làng, một linh vật bảo vệ." Y dừng lại, ánh mắt đầy đau đớn. "Nhưng mấy tuần nay, nó bỗng dưng thay đổi. Mắt nó đỏ ngầu, thân hình gầy guộc nhưng lại hung tợn vô cùng. Nó gầm gừ, tấn công bất cứ thứ gì nó gặp, không còn nhận ra chúng tôi nữa. Có người nói, nó bị tà ma nhập. Lão Lý ở đầu làng nói, có lẽ là do một tu sĩ nào đó đã 'khai linh' nó, muốn biến nó thành thú cưng, nhưng lại thất bại, khiến nó hóa điên."
Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn đã nghe rõ mồn một ý chí của con sói từ lời kể của người dân: "thăng cấp... mạnh hơn... đau đớn..." Đây chính là hậu quả của việc "khai linh" cưỡng bức, sự truy cầu "thăng tiên" mù quáng đã bóp méo bản chất của một sinh linh, biến nó thành một kẻ điên loạn, một bi kịch của Huyền Vực. Hắn nhìn sang Tô Lam, ánh mắt nàng cũng đã lộ rõ sự thấu hiểu.
"Nó... nó ở đâu bây giờ?" Tô Lam hỏi, giọng nói thanh thoát nhưng đầy kiên định, không hề có chút sợ hãi. Nàng đã biết phải làm gì. Đây là cơ hội để nàng chứng minh "đạo lý tu luyện bản chất" của mình.
"Nó... nó thường quanh quẩn ở bìa rừng phía Tây, nơi có khe suối và những gốc cây cổ thụ lớn." Người phụ nữ lên tiếng, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã bớt chút sợ hãi khi nhìn thấy vẻ mặt điềm tĩnh của Tần Mặc và sự quả quyết của Tô Lam. "Chúng tôi đã cố gắng xua đuổi, nhưng nó quá mạnh. Tiên nhân, xin hãy cứu lấy Làng Mộc Thạch này!"
Tần Mặc khẽ vuốt cằm. "Chúng tôi sẽ đi xem xét." Hắn nhìn sang Tô Lam, trao đổi ánh mắt. Trong đó là sự tin tưởng tuyệt đối, không cần bất kỳ lời nói nào. Hắn biết, nàng đã sẵn sàng. Hắn cũng biết, nhiệm vụ của hắn lúc này không phải là chiến đấu, mà là quan sát, hỗ trợ tinh thần, và chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của nàng. Hắc Phong khẽ cụp tai, không còn gầm gừ nữa, nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong đêm. Nó cũng cảm nhận được sự thay đổi trong Tô Lam, một luồng sinh khí mới, một ý chí kiên cường đang trỗi dậy.
Người dân làng nhìn theo ba bóng người dần khuất vào màn đêm, lòng vừa thấp thỏm lo âu, vừa dâng lên một tia hy vọng mong manh. Họ không biết rằng, đêm nay, Làng Mộc Thạch sẽ chứng kiến một cuộc đối đầu không dùng sức mạnh, mà dùng cả tấm lòng, một cuộc đối đầu sẽ thay đổi số phận của một linh vật và có thể là cả một đạo lý tu luyện.
***
Chạng vạng tối đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Gió lạnh luồn qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi ẩm của mưa phùn và một thứ mùi tanh nồng, gay gắt hơn. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong tiến về phía bìa rừng phía Tây, nơi những gốc cây cổ thụ vươn mình sừng sững như những gã khổng lồ trong đêm. Bầu không khí nơi đây trở nên càng lúc càng căng thẳng, như thể có một luồng năng lượng hỗn loạn đang xoáy vặn trong không gian. Cành cây xào xạc, tiếng lá khô va vào nhau nghe như tiếng bước chân rình rập, và tiếng côn trùng im bặt, tạo nên một sự im lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá.
Tần Mặc ngước nhìn lên bầu trời. Những đám mây đen vẫn còn vương vấn, nhưng những tia sáng yếu ớt của mặt trăng đã bắt đầu xuyên qua, hắt xuống những vệt sáng bạc mờ ảo trên mặt đất. Hắn cảm nhận được ý chí của những cái cây xung quanh – chúng đang run rẩy, không phải vì gió lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một sự phản kháng thầm lặng trước thứ năng lượng hỗn loạn đang tỏa ra từ sâu trong rừng. Ý chí của chúng thì thầm về một sự đau đớn, một sự biến chất đã lan tỏa, làm ô uế cả mảnh đất này.
Đột nhiên, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch. Tiếng gầm gừ đó không phải là của một con thú bình thường, mà mang theo sự giận dữ, nỗi đau và một chút gì đó điên loạn. Ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ lao ra khỏi lùm cây, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong đêm. Đó chính là Linh Lang.
Thân hình nó gầy guộc đến đáng sợ, những chiếc xương sườn lằn rõ dưới lớp lông đen xám xịt, nhưng ẩn chứa một sức mạnh hung hãn không thể xem thường. Bộ lông nó rối bời, bám đầy đất và lá khô, và từ nó tỏa ra một mùi hôi tanh khó chịu của máu và sự mục rữa. Đôi mắt đỏ ngầu của nó không còn chút vẻ thông minh hay hiền lành nào như lời người dân kể, mà chỉ còn là sự hung tợn, điên loạn, và một nỗi thống khổ tột cùng. Nó gầm gừ, nhe nanh sắc nhọn, không chút do dự lao thẳng về phía Tô Lam.
Hắc Phong lập tức gầm lên một tiếng dữ dội, lao lên phía trước, sẵn sàng bảo vệ Tô Lam. Nhưng Tô Lam khẽ đưa tay ra hiệu. "Không sao, Hắc Phong." Giọng nàng vẫn điềm tĩnh, không chút hoảng sợ. Nàng bước lên một bước, đối mặt trực diện với Linh Lang, trong tay vẫn không hề rút kiếm.
Linh Lang như bị kích thích bởi sự bình tĩnh của Tô Lam. Nó gầm lên một tiếng nữa, lần này nghe như một tiếng tru dài đầy bi thương, nhưng cũng đầy thịnh nộ. Nó lao tới, cái miệng rộng mở, muốn xé xác Tô Lam.
Tần Mặc đứng cách đó không xa, ánh mắt hắn tập trung hoàn toàn vào Linh Lang. Hắn nghe được "ý chí tồn tại" của nó, một luồng ý niệm hỗn loạn và đau đớn như những mũi kim châm vào tâm trí hắn.
"...thăng cấp... mạnh hơn... đau đớn... không... không phải ta... thả ta ra... ta muốn mạnh hơn... giết... giết..."
Tần Mặc hít sâu một hơi. Hắn hiểu. Con Linh Lang này không phải là một quái vật tự nhiên. Nó là nạn nhân của sự truy cầu "thăng tiên" mù quáng, của việc "khai linh" cưỡng bức đã làm vặn vẹo "vật tính" của nó. Năng lượng linh lực bị b��m vào quá mức, không phù hợp với bản chất tự nhiên của một con sói, đã khiến nó rơi vào trạng thái điên loạn, giằng xé giữa bản năng nguyên thủy và khát vọng bị ép buộc. Nỗi đau thể xác và tinh thần đã biến nó thành một kẻ hủy diệt.
Tô Lam né tránh cú vồ của Linh Lang một cách khéo léo, không hề phản công. Nàng không dùng linh lực để trấn áp, cũng không dùng kiếm để đối đầu. Thay vào đó, nàng đứng vững, ánh mắt thanh thoát nhưng đầy kiên định nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của Linh Lang.
"Ngươi không phải quái vật." Giọng nàng vang lên, thanh thoát nhưng lại mang một sức mạnh thấu cảm kỳ lạ, vượt qua cả tiếng gầm gừ của Linh Lang và tiếng gió rít lạnh lẽo. "Ngươi chỉ đang đau khổ, bị bản chất của mình bóp méo."
Tần Mặc quan sát Tô Lam, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã không còn là một tu sĩ truyền thống. Nàng đã thực sự bước trên con đường "cân bằng bản chất", dùng sự thấu hiểu và đồng cảm thay vì sức mạnh trấn áp. Những lời nàng nói ra không phải là câu thần chú, mà là sự kết nối trực tiếp với "ý chí tồn tại" đang bị giằng xé của Linh Lang.
Linh Lang như khựng lại một nhịp. Cú vồ của nó chệch đi, va vào một thân cây gần đó. Nó gầm lên một tiếng đau đớn, nhưng trong tiếng gầm đó, Tần Mặc lại nghe thấy một sự bối rối, một sự hoang mang. Ý chí của nó vẫn hỗn loạn, nhưng có một tia sáng lóe lên, một phần bản năng nguyên thủy của nó dường như đã bị chạm tới bởi lời nói của Tô Lam.
Tô Lam tiếp tục bước tới, từ tốn và nhẹ nhàng. "Ngươi là một con sói, mạnh mẽ và tự do. Ngươi không cần phải 'thăng cấp', không cần phải 'mạnh hơn' theo cách mà kẻ khác muốn. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, trở về với bản chất của mình."
Khi Tô Lam nói, nàng không chỉ dùng lời nói. Một luồng linh khí thanh khiết, không phải là linh lực cường đại mà là một dạng năng lượng tinh thần thuần túy của sự thấu hiểu và an ủi, tỏa ra từ nàng, bao trùm lấy Linh Lang. Luồng linh khí đó không gây áp lực, mà như một dòng suối mát lành, len lỏi vào sâu bên trong ý chí đang điên loạn của con sói.
Linh Lang gầm lên một tiếng nữa, lần này không còn là tiếng gầm thịnh nộ, mà là một tiếng rên rỉ yếu ớt, đầy đau khổ. Nó lùi lại một bước, rồi lại tiến lên, như thể đang giằng xé giữa bản năng hung hãn và sự thôi thúc của lời nói Tô Lam. Đôi mắt đỏ ngầu của nó vẫn đầy điên dại, nhưng Tần Mặc thấy trong đó còn có cả sự mệt mỏi, sự kiệt quệ của một linh hồn bị hành hạ. Ý chí của nó thì thầm những từ ngữ đứt quãng: "...đau đớn... dừng lại... không muốn..."
Tần Mặc giữ cho không gian xung quanh ổn định. Hắn lặng lẽ đứng đó, như một cái cây cổ thụ vững chãi, một điểm tựa cho Tô Lam. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ chính những cái cây xung quanh, chúng cũng đang phản ứng với nguồn năng lượng an ủi từ Tô Lam, sự run rẩy của chúng dần lắng xuống, thay vào đó là một sự bình yên mong manh.
Tô Lam không hề sợ hãi. Nàng giơ tay ra, lòng bàn tay mở rộng, hướng về phía Linh Lang. "Ngươi đã chịu đựng quá nhiều. Hãy buông bỏ gánh nặng đó. Hãy trở về với sự bình yên của bản chất."
Linh Lang nhìn chằm chằm vào bàn tay nàng, đôi mắt đỏ ngầu vẫn đầy cảnh giác, nhưng thân hình nó đã không còn lao lên tấn công nữa. Nó thở dốc, từng nhịp thở nặng nề, như thể đang cố gắng gạt bỏ một lớp vỏ bọc dày đặc đang đè nén nó. Một tiếng rên rỉ kéo dài thoát ra từ cổ họng nó, nghe như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi. Tần Mặc thấy rõ, đây không phải là một trận chiến của sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí, của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Và Tô Lam, với "đạo lý tu luyện bản chất" của mình, đang giành chiến thắng một cách nhẹ nhàng nhưng đầy thuyết phục.
***
Đêm khuya đã bao trùm hoàn toàn Làng Mộc Thạch. Những đám mây đen đã tan biến, nhường chỗ cho bầu trời quang đãng, với vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng, rọi xuống một ánh sáng bạc huyền ảo, dịu dàng khắp bìa rừng. Tiếng gió cũng đã lặng đi, chỉ còn tiếng xào xạc rất khẽ của lá cây và tiếng suối chảy róc rách xa xa, mang đến một cảm giác bình yên đến lạ.
Linh Lang, sau một hồi giằng xé nội tâm dữ dội, cuối cùng đã nằm gục xuống đất. Thân hình gầy guộc của nó vẫn còn run rẩy nhẹ, nhưng đôi mắt đỏ ngầu đã không còn vẻ điên loạn hay hung tợn nữa. Thay vào đó, trong ánh mắt nó hiện lên sự mệt mỏi cùng cực, sự đau khổ chất chứa bấy lâu, và một tia sáng yếu ớt của sự bình yên đã được tìm thấy. Nó thở dài một hơi, tiếng thở dốc nặng nề như trút bỏ mọi gánh nặng. Những lời nói của Tô Lam, không mang theo áp lực của linh lực, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, đã chạm tới cốt lõi "vật tính" của nó, giúp nó thoát khỏi sự giằng xé nội tại.
Tô Lam chậm rãi bước tới gần Linh Lang, không chút sợ hãi. Nàng quỳ xuống bên cạnh nó, nhẹ nhàng đưa tay ra xoa đầu con sói khổng lồ. Bàn tay nàng không mang theo bất kỳ linh lực nào, chỉ có sự ấm áp và lòng đồng cảm vô hạn.
"Ngươi đã chịu đựng quá nhiều." Tô Lam thì thầm, giọng nói nàng nhẹ bẫng như làn gió, nhưng lại mang một sức mạnh xoa dịu kỳ diệu. "Hãy trở về với bản chất của mình, không cần phải là ai khác. Ngươi là một con sói, và bản chất đó đã đủ vĩ đại rồi."
Linh Lang khẽ cọ đầu vào tay nàng, một hành động đầy tin tưởng và biết ơn. Nó nhắm mắt lại, một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gò má xám xịt của nó, như thể đang khóc cho những tháng ngày bị dày vò. Từ cơ thể nó, luồng năng lượng hỗn loạn và hung hãn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng sinh khí thanh khiết, tuy yếu ớt nhưng đầy sức sống của một linh vật đã tìm lại được chính mình. Nó không hề trở nên yếu đuối, mà chỉ là đã trở về với sự cân bằng của bản chất, một sự cân bằng mạnh mẽ và tự tại.
Chứng kiến cảnh tượng này, Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn không chỉ là sự vui mừng vì nguy hiểm đã qua, mà còn là một nụ cười đầy thấu hiểu và chấp nhận. Hắn nhìn Tô Lam, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một vẻ mãn nguyện. Nàng đã làm được. Nàng không chỉ cảm hóa một linh vật, mà còn chứng minh được sức mạnh của "đạo lý tu luyện bản chất" mà nàng đã dày công nghiên cứu.
Hắc Phong, nằm cạnh Tần Mặc, cũng đã hoàn toàn thả lỏng. Nó khẽ vẫy đuôi, đôi mắt đỏ rực nhìn Tô Lam với một vẻ trìu mến. Tần Mặc khẽ cúi xuống, đưa tay xoa đầu Hắc Phong. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một sự dứt khoát mạnh mẽ hơn bao giờ hết về quyết định của mình. Tô Lam đã thực sự trưởng thành, đã đủ kiên định và mạnh mẽ để tự mình đi trên con đường riêng, để trở thành một "người chữa lành" cho Huyền Vực này.
Người dân Làng Mộc Thạch, những người đã âm thầm chứng kiến toàn bộ sự việc từ xa, giờ đây mới dám bước ra. Ban đầu là sự rụt rè, cảnh giác, sau đó là sự kinh ngạc tột độ khi thấy Linh Lang nằm yên bình cạnh Tô Lam. Cuối cùng, họ vỡ òa trong niềm vui sướng và lòng biết ơn.
"Tiên tử đã cứu chúng tôi! Tiên tử quả là thần tiên giáng trần!" Một người thôn dân quỳ xuống, dập đầu lạy tạ. Những người khác cũng làm theo, tiếng cảm ơn vang vọng khắp bìa rừng.
Tô Lam khẽ lắc đầu, đứng dậy. "Ta không phải thần tiên. Ta chỉ giúp nó tìm lại chính mình." Nàng nhìn Linh Lang, con sói cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lưu luyến. "Ngươi đã bình yên rồi. Hãy trở về với rừng của mình."
Linh Lang khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không phải tiếng gầm đe dọa, mà là một tiếng chào tạm biệt và biết ơn sâu sắc. Nó từ từ đứng dậy, quay đầu nhìn Tô Lam thêm một lần nữa, rồi nhẹ nhàng, chậm rãi bước vào sâu trong bóng đêm của rừng già. Lần này, nó không còn mang theo sự điên loạn hay hung hãn, mà là một sự tĩnh lặng và uy nghi của một linh vật đã tìm lại được bản chất nguyên thủy.
Tần Mặc bước đến bên cạnh Tô Lam, khẽ đặt tay lên vai nàng. "Nàng đã tìm thấy con đường của mình." Hắn nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự sâu sắc không thể diễn tả bằng lời. Đó không chỉ là lời khen ngợi, mà còn là một sự công nhận toàn diện về tầm vóc của nàng, về vai trò mà nàng sẽ đảm nhận trong tương lai của Huyền Vực.
Tô Lam quay sang nhìn Tần Mặc. Ánh mắt nàng chạm vào ánh mắt hắn. Không một lời nói nào được thốt ra, nhưng sự thấu hiểu giữa họ lại sâu sắc hơn ngàn vạn câu từ. Nàng biết, Tần Mặc đang nghĩ gì. Nàng biết, con đường phía trước của họ có thể sẽ rẽ đôi. Nhưng trong ánh mắt nàng, không có sự bi lụy, mà chỉ có sự kiên định, lòng biết ơn và một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng đã được Tần Mặc dẫn lối, được hắn chỉ ra một con đường mới, và giờ đây, nàng đã đủ sức để tự mình đi trên con đường đó, để gieo rắc những hạt mầm của "đạo lý tu luyện bản chất" khắp nơi.
Người dân làng vây quanh họ, mang đến những món ăn đơn giản, những cốc trà nóng hổi, mời họ nghỉ lại trong làng. Mùi khói bếp ấm áp đã bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi tanh nồng của máu và sự sợ hãi. Tiếng trẻ con líu lo đã trở lại, tiếng gà gáy cũng đã vang lên từ xa, mang theo sự yên bình quen thuộc của một ngôi làng miền quê.
Tần Mặc khẽ đưa tay xoa đầu Hắc Phong, trong lòng hắn đã hoàn toàn dứt khoát. Tô Lam đã không còn là một đệ tử Thanh Vân Tông phụ thuộc, nàng đã là một ngọn hải đăng của "đạo lý tu luyện bản chất". Sự thành công của nàng trong việc cảm hóa Linh Lang là một minh chứng hùng hồn cho khả năng của nàng, báo hiệu nàng sẽ trở thành một người lãnh đạo, một "tư tưởng gia" thực thụ, có thể thay đổi cục diện của Huyền Vực. Những dấu hiệu mất cân bằng của thế giới, như Linh Lang bị "khai linh" quá mức, sẽ còn xuất hiện nhiều nữa, và Huyền Vực cần những "người chữa lành" như Tô Lam.
Tần Mặc nhìn Tô Lam thêm một lần nữa, nụ cười trên môi hắn ẩn chứa chút bâng khuâng về một sự chia ly sắp tới, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và sự tin tưởng vào con đường nàng sẽ bước. Hắn biết, mối quan hệ sâu sắc và sự thấu hiểu lẫn nhau giữa họ sẽ vẫn là một nền tảng tinh thần vững chắc cho cả hai, dù cho những ngọn gió của số phận có đưa họ đến những ngả đường khác nhau. Nàng đã sẵn sàng để tự mình bay lượn trên bầu trời rộng lớn của Huyền Vực, để mang lại sự cân bằng cho vạn vật, để chứng minh rằng "thăng tiên" không phải là con đường duy nhất, và "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không phải là một định mệnh nghiệt ngã, mà là một lời cảnh báo để tìm ra một lối đi mới.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.