Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 245: Bạch Vân Tự Do, Lam Tâm Quyết Định

Màn đêm buông xuống Làng Mộc Thạch đã nhường chỗ cho ánh bình minh dịu dàng, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những mái tranh cũ kỹ và con đường làng còn ướt đẫm sương đêm. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, đánh thức một ngày mới bình yên sau đêm kinh hoàng vừa qua. Tần Mặc cùng Tô Lam ngồi dưới gốc cây cổ thụ lớn, nơi rễ cây vươn mình như những con rồng hóa đá, ôm trọn một khoảng đất nhỏ. Hắc Phong, chú sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, cuộn mình dưới chân Tần Mặc, hơi thở đều đặn, đôi mắt đỏ rực giờ đây đã khép hờ, hoàn toàn tin tưởng vào sự an lành xung quanh.

Tô Lam vẫn trầm ngâm, ánh mắt nàng dõi về phía cánh rừng nơi Linh Lang đã trở về. Khuôn mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, khác hẳn với sự kiêu ngạo thường thấy thuở ban đầu. Nàng đưa một cành cây nhỏ, khẽ vẽ nguệch ngoạc lên nền đất ẩm, những nét vẽ vô định, nhưng chất chứa bao nhiêu chiêm nghiệm.

"Ta cứ ngỡ rằng tu luyện là phải thay đổi, phải vươn lên, phải siêu việt khỏi bản chất ban sơ để đạt đến cảnh giới phi phàm..." Giọng nàng thì thầm, nhẹ như làn gió sớm, nhưng lại mang một sự nặng trĩu. "Nhưng khi nhìn Linh Lang đêm qua, ta mới hiểu, có những thứ không cần thay đổi để trở nên vĩ đại. Bản chất của nó, sự hoang dã và tự do của loài sói, đã là một vẻ đẹp tráng lệ rồi."

Tần Mặc lắng nghe, ánh mắt hắn thấu hiểu đến lạ kỳ. Hắn không vội đáp lời, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu Hắc Phong, cảm nhận từng sợi lông mềm mại dưới tay. Hắn biết, đây là khoảnh khắc Tô Lam thực sự lột xác, không còn chỉ là một kiếm tu tài năng, mà đã trở thành một người thấu hiểu sâu sắc "ý chí tồn tại" của vạn vật.

"Vạn vật đều có bản chất của riêng mình," Tần Mặc cuối cùng cũng cất lời, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng suối reo. "Ép buộc chúng thay đổi, dù là vì mục đích tốt đẹp đến đâu, dù là để 'thăng tiên', cũng có thể gây ra đau khổ khôn cùng. Linh Lang kia, nó bị 'khai linh' đến mức mất đi chính mình, trở thành một cỗ máy khao khát linh lực, quên đi bản năng săn mồi, quên đi tiếng hú gọi bầy, quên đi cả gió ngàn. Sự đau khổ của nó không phải vì yếu đuối, mà vì đã bị tước đoạt quyền được là chính nó."

Tô Lam khẽ thở dài, những nét vẽ trên đất cũng ngừng lại. "Huynh nói đúng. Ta đã từng cho rằng, chỉ cần ban cho vạn vật linh lực, chỉ cần mở đường cho chúng tu luyện, là đã ban tặng chúng một cơ hội vươn lên. Nhưng cơ hội đó, nếu không phải là sự tự nguyện, nếu không phải là con đường phù hợp với 'vật tính' của chúng, thì khác gì một gông cùm vô hình?" Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng trong veo ánh lên sự cảm kích sâu sắc. "Ta đã học được rất nhiều từ huynh, Tần Mặc. Huynh đã mở ra cho ta một cánh cửa mà ta chưa từng dám nghĩ tới. Nhưng ta cũng nhận ra, chỉ đi theo huynh thôi thì chưa đủ."

Lời nói của nàng như một lời tuyên ngôn, dù nhẹ nhàng nhưng chất chứa sự kiên định. Tần Mặc không khỏi mỉm cười nhẹ. Hắn hiểu ý nàng. Tô Lam đã không còn là một học trò cần được dẫn dắt. Nàng đã là một cá thể độc lập, một ngọn lửa đã được nhóm lên, sẵn sàng tự mình soi sáng một con đường.

Trong lòng Tần Mặc, một sự chấp nhận thầm lặng đã hình thành. Hắn đã thấy Tô Lam trưởng thành, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết. Sự kiện Linh Lang chỉ là một dấu ấn cuối cùng, xác nhận rằng nàng đã đủ sức để tự mình cất cánh. Hắn có thể cảm nhận được "ý chí tồn tại" mãnh liệt của nàng, không còn chỉ là khát khao sức mạnh, mà là khát khao truyền bá một chân lý, một sự cân bằng cho thế giới đang dần mất đi bản chất.

Tiếng trẻ con nô đùa từ xa vọng lại, tiếng suối chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong, tiếng chim hót líu lo trên cành. Tất cả những âm thanh đó tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, của bản chất nguyên thủy. Tô Lam nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự bình yên của Làng Mộc Thạch đang thấm sâu vào tâm hồn. Cái mùi khói bếp ấm áp lan tỏa, mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mát. Tất cả đều là những "vật", mang trong mình "vật tính" và "ý chí tồn tại" riêng biệt, không cần phải "thăng tiên" để trở nên có giá trị. Chúng đã "tồn tại" một cách trọn vẹn.

Nàng mở mắt, nhìn Tần Mặc một lần nữa, đôi mắt nàng sáng rỡ như vừa tìm thấy một ánh sáng dẫn lối trong mê cung. "Tần Mặc, huynh đã cho ta thấy rằng sự cân bằng không phải là một điều không tưởng. Nó là một chân lý, là con đường mà vạn vật xứng đáng được lựa chọn. Ta muốn... ta muốn giúp đỡ những Linh Lang khác, những linh vật, những binh khí, thậm chí là những con người đang bị lạc lối trong cuộc truy cầu 'thăng tiên' vô độ."

Tần Mặc chỉ gật đầu, ánh mắt đầy sự tin tưởng và ủng hộ. Hắn biết, con đường của Tô Lam sẽ gian nan, nhưng nàng đã có đủ dũng khí và lòng kiên định để bước đi. Một cảm giác bâng khuâng thoáng qua trong lòng hắn, về một sự chia ly sắp đến, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bằng niềm hy vọng vào tương lai của Huyền Vực, nơi sẽ có thêm một người gieo mầm cho "đạo lý tu luyện bản chất". Mối liên kết giữa họ, không cần lời nói, đã trở nên sâu sắc và bền chặt hơn bao giờ hết, như một sợi chỉ vô hình, dù xa cách vẫn không thể đứt rời.

***

Rời khỏi Làng Mộc Thạch khi nắng đã lên cao, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong tiếp tục hành trình trên một con Đường Cổ Đạo Thương Gia vắng vẻ. Con đường đất hoặc đá dăm cũ kỹ, lằn bánh xe mòn vẹt, uốn lượn qua những ngọn đồi thoai thoải, xa rời sự ồn ào tấp nập của những chợ búa lớn. Bầu trời cao xanh thẳm, vài đám mây trắng lững lờ trôi, như những bông tuyết khổng lồ bay lơ lửng trên nền trời.

Tiếng bánh xe lạch cạch từ xa vọng lại, tiếng ngựa hí, tiếng người nói chuyện ồn ào thi thoảng mới nghe thấy. Hắc Phong, giờ đây đã hoàn toàn bình phục sau những ngày mệt mỏi, chạy nhảy vui vẻ bên đường, thỉnh thoảng lại dừng lại ngửi ngửi một bụi cây dại, đuôi vẫy nhẹ nhàng, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự tò mò. Bộ lông đen tuyền của nó nổi bật trên nền cỏ xanh và đất vàng.

Tô Lam bước đi bên cạnh Tần Mặc, dáng người nàng mảnh mai nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, không còn sự ngạo mạn của một thiên tài kiếm tu, mà là sự trầm tư của một người đã chứng kiến nhiều bi kịch. Mái tóc đen dài của nàng buộc cao gọn gàng, thỉnh thoảng có vài lọn tơ bay nhẹ theo làn gió.

"Thế giới này rộng lớn hơn ta nghĩ, và nỗi đau của vạn vật cũng sâu sắc hơn ta tưởng." Nàng khẽ nói, giọng vẫn còn vang vọng những suy tư từ Làng Mộc Thạch. "Có quá nhiều 'linh lang' đang chịu khổ, Tần Mặc. Không chỉ là linh thú, mà là cả những thanh kiếm bị ép phải uống máu, những ngọn núi bị khai thác cạn kiệt, những con sông bị đổi dòng để phục vụ cho 'thăng tiên'. Tất cả đều mất đi 'ý chí tồn tại' nguyên thủy của mình."

Mùi bụi đường, mùi mồ hôi thoang thoảng từ những người lữ hành khác, mùi da thuộc của những kiện hàng chất trên lưng lừa, tất cả hòa quyện vào không khí, tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống nơi thế gian. Nhưng Tô Lam lại cảm thấy một nỗi buồn man mác. Nàng nhìn những đám mây trôi trên bầu trời, vô tư lự, không bị ràng buộc bởi bất kỳ mục đích nào ngoài việc trôi theo gió, biến đổi hình dạng theo ý muốn của tự nhiên.

Đột nhiên, bầu trời quang đãng bỗng có chút biến động. Một đám mây lớn, có hình thù kỳ lạ, bắt đầu tụ lại ngay trên đầu họ. Ban đầu, nó chỉ là một cụm mây trắng bình thường, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó dường như thu hút những đám mây khác, lớn dần lên, tạo thành một khối mây xám xịt, vần vũ. Không khí xung quanh cũng vì thế mà trở nên nặng nề hơn, một thứ áp lực vô hình đè nén, khiến Hắc Phong cũng phải khẽ gừ gừ cảnh giác, bộ lông dựng đứng.

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, xuyên qua lớp mây mù, cảm nhận được một "ý chí tồn tại" mạnh mẽ đến kinh ngạc, nhưng cũng đầy sự bối rối và hỗn loạn. Đó không phải là một "vật tính" hung ác, mà là một sự khao khát tự do mãnh liệt đang bị kìm nén, bị giằng xé bởi những áp lực vô hình từ bên ngoài.

Tô Lam cũng cảm nhận được sự bất thường. Nàng nhìn Tần Mặc đầy lo lắng. "Đây là... một linh vật mây sao? Hay một thực thể bị 'khai linh'?"

Đám mây tiếp tục biến đổi, lúc thì cuộn xoáy như một cơn lốc khổng lồ, lúc thì lại trải dài như một tấm màn che phủ cả bầu trời. Ánh sáng mặt trời yếu dần, khiến con đường cổ đạo trở nên âm u, tĩnh lặng đến đáng sợ. Mùi ozone thoảng trong không khí, báo hiệu một sự kiện bất thường sắp diễn ra. Tần Mặc biết, đây là một "vật" nữa, đang kêu gọi sự giúp đỡ, đang tìm kiếm một lối thoát khỏi sự ràng buộc của những định nghĩa và kỳ vọng của thế giới. Hắn cảm nhận được sự bối rối của nó, sự giằng xé giữa bản năng muốn tự do trôi nổi và những lời thì thầm về "thăng tiên", về "hóa thần", về việc trở thành một "Vân Tôn" quyền năng.

***

Đám mây khổng lồ đã bao phủ một khoảng trời rộng lớn, khiến không khí trở nên nặng nề, u ám nhưng kỳ lạ thay, lại không có một giọt mưa nào rơi xuống. Nó chỉ đơn thuần là che phủ, như một tấm chăn dày đặc, bóp nghẹt ánh sáng và sự tự do của không gian. Tần Mặc ngước nhìn, đôi mắt hắn tập trung hoàn toàn vào đám mây. Hắn đưa tay lên không trung, lòng bàn tay mở rộng, nhưng không hề có ý định chạm vào thực thể khổng lồ kia. Thay vào đó, hắn truyền đi những rung động tinh thần, những ý niệm thấu hiểu và trấn an, như một làn sóng vô hình lan tỏa vào tâm thức của đám mây.

"Ngươi muốn là chính mình, đúng không?" Tần Mặc truyền ý niệm, giọng nói của hắn không phát ra thành tiếng, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí của "vật" kia, như một tiếng gọi từ sâu thẳm bản nguyên. "Ngươi muốn tự do trôi nổi, không bị ràng buộc bởi bất kỳ danh xưng nào, dù là 'Vân Thần' hay 'Vân Tôn'? Những danh xưng đó, chúng chỉ là gông cùm, ép buộc ngươi phải thay đổi 'vật tính' của mình, phải từ bỏ sự vô tư lự, sự tùy duyên của một đám mây thuần túy."

Một ý niệm truyền lại, đầy bối rối và khao khát, như một tiếng thì thầm vô hình trong gió, nhưng lại rõ ràng đến lạ trong tâm thức Tần Mặc. "Ta là mây... ta muốn trôi theo gió... muốn biến hóa theo ý mình... nhưng mọi người nói ta phải mạnh mẽ... phải hóa thần... phải tích tụ linh lực để trở thành Vân Tôn... họ nói ta phải làm thế để không bị tan biến... không bị lãng quên..."

Sự giằng xé trong "ý chí tồn tại" của đám mây thật mãnh liệt. Nó vừa khao khát sự tự do bản năng, vừa bị những tư tưởng "thăng tiên" tiêm nhiễm, bị nỗi sợ hãi về sự hữu hạn của bản thân chi phối. Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong khối mây khổng lồ kia.

"Sức mạnh không phải là thay đổi bản chất để phù hợp với kỳ vọng của kẻ khác." Tần Mặc tiếp tục truyền ý niệm, lời nói của hắn như một luồng gió mát xua tan đi những đám mây u ám trong tâm trí "vật" kia. "Sức mạnh là chấp nhận và sống thật với bản chất của mình. Ngươi là mây, hãy trôi theo gió, theo cách của ngươi. Biến hóa thành mưa, thành sương, thành nắng, thành bất kỳ hình hài nào mà ngươi muốn, tùy theo 'vật tính' của ngươi. Đó mới là sức mạnh chân chính của một đám mây. Ngươi không cần phải 'thăng tiên' để trở thành Vân Tôn vĩ đại. Ngươi đã là vĩ đại ngay từ khi ngươi là chính ngươi rồi."

Trong lúc Tần Mặc và Bạch Vân đang giao tiếp bằng ý niệm, Tô Lam đứng lặng người, đôi mắt phượng mở to, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng khó tin. Nàng thấy Tần Mặc đưa tay lên không trung, thấy hắn trầm tư, và nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự dịu đi của áp lực từ đám mây. Nhưng nàng không nghe thấy lời nào.

"Huynh... đang nói chuyện với đám mây?" Cuối cùng nàng không kìm được, khẽ thốt lên, giọng trầm và đầy bối rối.

Tần Mặc không đáp lại nàng, bởi hắn đang dồn toàn bộ tâm trí vào việc trấn an và dẫn dắt "ý chí tồn tại" của đám mây. Nhưng ánh mắt hắn, dù tập trung, vẫn ánh lên một sự ấm áp, như muốn nói: "Nàng hãy quan sát và cảm nhận."

Và rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Đám mây khổng lồ, từ từ, bắt đầu thay đổi hình dạng. Những khối xám xịt u ám bắt đầu tan ra, không phải theo kiểu bị xé toạc bởi gió, mà là một sự chuyển hóa nhẹ nhàng, tự nhiên. Từ một khối u ám nặng nề, nó dần trở thành những dải mây trắng bồng bềnh, nhẹ nhàng như lông vũ. Áp lực trong không khí tan biến, thay vào đó là một cảm giác thanh thoát, tự do.

Tần Mặc khẽ mỉm cười. Hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của Bạch Vân đã tìm lại được sự bình yên. Nó không còn giằng xé nữa, không còn sợ hãi nữa. Nó đã chấp nhận bản chất của mình, chấp nhận quyền được là chính nó.

Và rồi, đám mây trắng bồng bềnh ấy, từ từ, tan ra, nhẹ nhàng bay đi theo làn gió thoảng. Nó không biến mất hoàn toàn, mà chỉ là hòa mình vào không trung, vào thiên nhiên, trở thành một phần của bầu trời bao la, tự do tự tại. Đó là sự tan biến của một "vật" đã tìm thấy sự cân bằng bản chất, không phải là sự biến mất của một thực thể.

Tô Lam chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi mắt nàng từ bối rối chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần là một sự thấu hiểu sâu sắc đến tột cùng. Nàng đã nghe Tần Mặc nói về "ý chí tồn tại" của vạn vật, đã thấy hắn cảm hóa Linh Lang. Nhưng việc chứng kiến một đám mây, một thứ tưởng chừng vô tri, lại có một tâm thức sâu sắc đến vậy, và được Tần Mặc dẫn lối để tìm lại bản ngã, đã làm rung chuyển toàn bộ quan niệm của nàng. Nàng cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ trong linh hồn, một sự giác ngộ.

***

Ánh nắng mặt trời lại tràn ngập Đường Cổ Đạo Thương Gia, rải vàng trên những phiến đá, những bụi cây dại ven đường. Bầu trời xanh trong trở lại, như chưa từng có đám mây xám xịt nào từng bao phủ. Không khí thanh tĩnh, tràn ngập sự trong lành, mát mẻ sau "cơn bão lòng" của Bạch Vân. Tần Mặc và Tô Lam tiếp tục bước đi, nhưng bước chân của Tô Lam đã trở nên nhẹ nhàng và kiên định hơn bao giờ hết. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, nhưng không còn là sự phụ thuộc. Đó là ánh mắt của một người đã tìm thấy con đường của riêng mình, và giờ đây, sẵn sàng tự mình bước đi.

"Tần Mặc..." Giọng nàng vang lên, không còn là tiếng thì thầm mà là một lời tuyên ngôn rõ ràng, mạnh mẽ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Ta đã hiểu. Ta không thể mãi mãi đi theo huynh, chỉ lắng nghe huynh nói, chỉ học hỏi từ huynh. Huynh đã cho ta thấy một con đường, nhưng con đường đó, ta cần phải tự mình bước đi. Ta cần phải tự mình hành tẩu, tự mình truyền bá lý tưởng này. Ta muốn vạn vật được tự do là chính nó, như Bạch Vân kia, không bị ép buộc phải 'thăng tiên' bằng mọi giá."

Nàng dừng lại, đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, một thanh kiếm cổ tinh xảo, giờ đây không còn là biểu tượng của sức mạnh đơn thuần mà đã trở thành một phần của nàng, một "vật" có "ý chí tồn tại" song hành cùng nàng. Ánh mắt nàng hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi những ngọn núi trùng điệp hòa vào nền trời xanh, nơi những đám mây trắng vẫn đang tự do trôi lững lờ. Trong ánh mắt đó, không có chút sợ hãi hay do dự nào, chỉ có lòng quyết tâm mãnh liệt và một lý tưởng cháy bỏng.

Tần Mặc quay lại nhìn nàng. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn, một nụ cười ẩn chứa sự tự hào, sự tin tưởng, và cả một chút bâng khuâng về một sự chia ly đã được dự báo. "Ta luôn tin tưởng vào con đường của nàng, Tô Lam. Ngay từ khi nàng bắt đầu lắng nghe tiếng nói của những 'vật' xung quanh mình, ta đã biết nàng sẽ tìm thấy con đường chân chính."

Tô Lam nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tận sâu thẳm tâm hồn. "Vậy... huynh có cho phép ta đi con đường riêng của mình không? Huynh có tin tưởng ta có thể tự mình gánh vác trách nhiệm này không?"

Câu hỏi của nàng không phải là một sự xin phép, mà là một sự xác nhận, một lời khẳng định cuối cùng về quyết định của chính nàng. Hắc Phong, vẫn đang đi theo sau họ, dường như cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nó khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn lên cả hai, như thể cũng đang đưa ra lời chúc phúc cho một hành trình mới.

Tần Mặc đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên vai Tô Lam. Bàn tay hắn ấm áp, truyền đi một sự ủng hộ vô điều kiện. "Tô Lam, nàng đã không còn là một người cần sự cho phép của ta. Nàng đã là một ngọn hải đăng, một 'tư tưởng gia' của 'đạo lý tu luyện bản chất'. Con đường của nàng, nàng hãy tự do lựa chọn. Ta chỉ có thể nói rằng, ta sẽ luôn dõi theo nàng, và ta tin rằng nàng sẽ mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực này, như cách nàng đã chữa lành cho Linh Lang, và như cách Bạch Vân đã tìm thấy tự do của chính mình."

Hắn gật đầu, một cái gật đầu đầy ý nghĩa, không chỉ là sự chấp thuận, mà còn là một lời từ biệt không lời cho một hành trình sắp tới. Tô Lam mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, tràn đầy hy vọng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng không còn cô độc. Nàng mang theo ngọn lửa của "đạo lý tu luyện bản chất", mang theo niềm tin của Tần Mặc, và mang theo ý chí của chính mình. Nàng sẽ tự mình bay lượn trên bầu trời rộng lớn của Huyền Vực, gieo mầm cho một tương lai nơi "thăng tiên" vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, và nơi vạn vật đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc, không bị tước đoạt "ý chí tồn tại" của mình.

Tô Lam khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu đầy kính trọng và biết ơn sâu sắc. Nàng quay người, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời, nơi con đường cổ đạo tiếp tục uốn lượn vào những vùng đất xa xăm. Nàng đã sẵn sàng. Con đường của một "tư tưởng gia" đã chính thức mở ra trước mắt nàng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free