Vạn vật không lên tiên - Chương 246: Lời Căn Dặn Từ Cội Nguồn: Giữ Vững Bản Chất
Ánh nắng mặt trời lại tràn ngập Đường Cổ Đạo Thương Gia, rải vàng trên những phiến đá, những bụi cây dại ven đường. Bầu trời xanh trong trở lại, như chưa từng có đám mây xám xịt nào từng bao phủ. Không khí thanh tĩnh, tràn ngập sự trong lành, mát mẻ sau "cơn bão lòng" của Bạch Vân. Tần Mặc và Tô Lam tiếp tục bước đi, nhưng bước chân của Tô Lam đã trở nên nhẹ nhàng và kiên định hơn bao giờ hết. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ, nhưng không còn là sự phụ thuộc. Đó là ánh mắt của một người đã tìm thấy con đường của riêng mình, và giờ đây, sẵn sàng tự mình bước đi.
"Tần Mặc..." Giọng nàng vang lên, không còn là tiếng thì thầm mà là một lời tuyên ngôn rõ ràng, mạnh mẽ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Ta đã hiểu. Ta không thể mãi mãi đi theo huynh, chỉ lắng nghe huynh nói, chỉ học hỏi từ huynh. Huynh đã cho ta thấy một con đường, nhưng con đường đó, ta cần phải tự mình bước đi. Ta cần phải tự mình hành tẩu, tự mình truyền bá lý tưởng này. Ta muốn vạn vật được tự do là chính nó, như Bạch Vân kia, không bị ép buộc phải 'thăng tiên' bằng mọi giá."
Nàng dừng lại, đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, một thanh kiếm cổ tinh xảo, giờ đây không còn là biểu tượng của sức mạnh đơn thuần mà đã trở thành một phần của nàng, một "vật" có "ý chí tồn tại" song hành cùng nàng. Ánh mắt nàng hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi những ngọn núi trùng điệp hòa vào nền trời xanh, nơi những đám mây trắng vẫn đang tự do trôi lững lờ. Trong ánh mắt đó, không có chút sợ hãi hay do dự nào, chỉ có lòng quyết tâm mãnh liệt và một lý tưởng cháy bỏng.
Tần Mặc quay lại nhìn nàng. Một nụ cười nhẹ nở trên môi hắn, một nụ cười ẩn chứa sự tự hào, sự tin tưởng, và cả một chút bâng khuâng về một sự chia ly đã được dự báo. "Ta luôn tin tưởng vào con đường của nàng, Tô Lam. Ngay từ khi nàng bắt đầu lắng nghe tiếng nói của những 'vật' xung quanh mình, ta đã biết nàng sẽ tìm thấy con đường chân chính."
Tô Lam nhìn thẳng vào mắt Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời, như muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tận sâu thẳm tâm hồn. "Vậy... huynh có cho phép ta đi con đường riêng của mình không? Huynh có tin tưởng ta có thể tự mình gánh vác trách nhiệm này không?"
Câu hỏi của nàng không phải là một sự xin phép, mà là một sự xác nhận, một lời khẳng định cuối cùng về quyết định của chính nàng. Hắc Phong, vẫn đang đi theo sau họ, dường như cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nó khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn lên cả hai, như thể cũng đang đưa ra lời chúc phúc cho một hành trình mới.
Tần Mặc đưa tay lên, nhẹ nhàng đặt lên vai Tô Lam. Bàn tay hắn ấm áp, truyền đi một sự ủng hộ vô điều kiện. "Tô Lam, nàng đã không còn là một người cần sự cho phép của ta. Nàng đã là một ngọn hải đăng, một 'tư tưởng gia' của 'đạo lý tu luyện bản chất'. Con đường của nàng, nàng hãy tự do lựa chọn. Ta chỉ có thể nói rằng, ta sẽ luôn dõi theo nàng, và ta tin rằng nàng sẽ mang lại sự cân bằng cho Huyền Vực này, như cách nàng đã chữa lành cho Linh Lang, và như cách Bạch Vân đã tìm thấy tự do của chính mình."
Hắn gật đầu, một cái gật đầu đầy ý nghĩa, không chỉ là sự chấp thuận, mà còn là một lời từ biệt không lời cho một hành trình sắp tới. Tô Lam mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, tràn đầy hy vọng. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng không còn cô độc. Nàng mang theo ngọn lửa của "đạo lý tu luyện bản chất", mang theo niềm tin của Tần Mặc, và mang theo ý chí của chính mình. Nàng sẽ tự mình bay lượn trên bầu trời rộng lớn của Huyền Vực, gieo mầm cho một tương lai nơi "thăng tiên" vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, và nơi vạn vật đều có quyền được là chính nó, không bị ép buộc, không bị tước đoạt "ý chí tồn tại" của mình.
Tô Lam khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu đầy kính trọng và biết ơn sâu sắc. Nàng quay người, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời, nơi con đường cổ đạo tiếp tục uốn lượn vào những vùng đất xa xăm. Nàng đã sẵn sàng. Con đường của một "tư tưởng gia" đã chính thức mở ra trước mắt nàng.
***
Sáng sớm hôm sau, một màn mưa phùn nhẹ vừa dứt, để lại bầu không khí trong lành và thanh khiết bao trùm Làng Mộc Thạch. Những giọt sương đọng trên lá cây, lung linh như ngàn vạn hạt ngọc dưới ánh bình minh vừa ló dạng. Hương đất ẩm sau mưa hòa quyện cùng mùi khói bếp dịu nhẹ từ những mái nhà tranh, tạo nên một cảm giác yên bình đến lạ. Tần Mặc và Tô Lam ngồi bên một gốc cây cổ thụ lớn ở rìa làng, nơi những tán lá sum suê vươn rộng như che chở cho cả một góc trời. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền lấp lánh hơi ẩm, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực khẽ mở, quan sát sự tĩnh lặng xung quanh.
Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, nghe như một khúc nhạc giao hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây. Tần Mặc đưa ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa, nơi những dãy núi trùng điệp còn ẩn hiện trong màn sương mỏng, rồi hắn quay sang Tô Lam, ánh mắt ẩn chứa vô vàn điều muốn nói. Tô Lam, với dáng vẻ thanh tú và đôi mắt phượng kiên định, im lặng lắng nghe, mọi giác quan đều tập trung vào người thiếu niên trước mặt. Nàng biết, đây là những lời cuối cùng, những lời căn dặn quan trọng nhất mà Tần Mặc dành cho nàng trước khi nàng bắt đầu hành trình của riêng mình.
Tần Mặc khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự trầm tư của hàng ngàn năm lịch sử, của vô vàn "ý chí tồn tại" mà hắn đã từng thấu cảm. "Lam Nhi à," giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "Vạn vật trong Huyền Vực này, từ thuở 'Kỷ Nguyên Khai Sáng' xa xưa, đều đã được phú cho linh hồn và ý chí riêng. Đó là cội nguồn của sự tồn tại, là bản chất nguyên sơ nhất của mỗi thực thể. Nó không phải là thứ mà bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào có quyền ép buộc, bẻ cong hay tước đoạt. Mỗi 'vật' đều có quyền được sống, được tồn tại theo cách nguyên bản nhất của nó. Ngươi đã thấy Linh Lang bị cường ép 'khai linh', đã thấy Bạch Vân bị giam hãm bởi kỳ vọng, phải chăng đó là con đường chân chính?"
Tô Lam khẽ lắc đầu, mái tóc đen dài khẽ lay động theo gió sớm. Nàng đã trải qua đủ để hiểu, đủ để cảm nhận sâu sắc nỗi đau của những "vật" bị ép buộc. "Không, Tần Mặc huynh. Tuyệt nhiên không phải. Linh Lang, Bạch Vân... chúng đã dạy ta bài học sâu sắc nhất, khắc cốt ghi tâm nhất. Không phải cường đại là đánh mất bản chất, mà là thấu hiểu và tôn trọng cội nguồn của nó. Sức mạnh chân chính không nằm ở việc biến đổi vạn vật theo ý mình, mà là ở việc giữ gìn và phát huy cái nguyên bản, cái độc đáo của mỗi sự vật." Nàng ngừng lại, đôi mắt phượng nhìn sâu vào Tần Mặc, như muốn khẳng định sự kiên định trong lòng. "Trước đây ta từng nghĩ rằng tu hành là phải vươn lên, phải thay đổi để trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng giờ đây, ta hiểu, có những sự 'thay đổi' chỉ là sự hủy diệt trá hình, hủy diệt đi 'ý chí tồn tại' chân chính."
Tần Mặc gật đầu, một nụ cười ẩn ý lướt qua khóe môi. "Đúng vậy. Sự thấu hiểu này là quý giá hơn vạn pháp thần thông. Khi ngươi rời đi, hãy nhớ, con đường mà chúng ta đang theo đuổi, con đường mà nàng sắp dấn thân, không phải là để thay đổi thế giới bằng sức mạnh, bằng sự áp đặt của kẻ mạnh, mà là để thức tỉnh nó bằng sự thấu hiểu, bằng sự đồng cảm. Mỗi hạt cát nhỏ bé, mỗi ngọn cỏ dại ven đường, mỗi dòng suối róc rách, mỗi ngọn gió thoảng qua, chúng đều có quyền được là chính nó, được tồn tại theo cách mà 'ý chí tồn tại' nguyên bản đã ban tặng. Đừng bao giờ quên điều đó, Lam Nhi." Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên vai nàng, một cái vỗ nhẹ nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và kỳ vọng. Sức ấm từ bàn tay hắn lan tỏa, như một lời động viên vô hình, củng cố thêm ý chí của Tô Lam.
Tô Lam khẽ cúi đầu, một cái cúi đầu đầy kính trọng và biết ơn sâu sắc. Nàng ngẩng lên, đôi mắt phượng sáng ngời, không còn chút mơ hồ hay do dự. "Đa tạ Tần Mặc huynh. Những lời này, Lam Nhi sẽ khắc cốt ghi tâm, sẽ mang theo trên mỗi bước đường hành tẩu. Ta sẽ đi, và ta sẽ nỗ lực tìm ra con đường để những 'ý chí tồn tại' kia không còn bị bẻ cong, không còn bị cường ép phải biến chất. Sẽ có rất nhiều vật chất bị lôi kéo bởi lời hứa thăng tiên hão huyền, nhưng ta tin, chỉ cần có một tia hy vọng, một sự thấu hiểu, chúng sẽ tìm lại được bản ngã của mình." Nàng nắm chặt chuôi kiếm bên hông, như thể đang nắm giữ cả lý tưởng và trọng trách của mình. Thanh kiếm cổ tinh xảo, giờ đây dường như cũng rung động nhẹ, hòa cùng ý chí kiên cường của chủ nhân. Hắc Phong dưới chân Tần Mặc khẽ cựa mình, rồi lại dụi đầu vào đùi hắn, như một lời nhắc nhở về sự đồng hành bền bỉ và vô ngôn. Tần Mặc nhìn Tô Lam, trong ánh mắt hắn có sự mãn nguyện, nhưng cũng có chút suy tư về tương lai đầy chông gai mà nàng sắp phải đối mặt, một tương lai mà hắn sẽ không còn trực tiếp kề bên. Hắn biết, từ giờ trở đi, Tô Lam sẽ phải tự mình đối mặt với những định kiến, với sự cuồng vọng của cả Huyền Vực, nhưng hắn cũng tin tưởng tuyệt đối vào ngọn lửa lý tưởng đang cháy trong nàng.
***
Khi nắng đã lên cao hơn một chút, rải những vệt vàng óng ả xuyên qua tán cây, họ cùng nhau đi dạo một vòng quanh Làng Mộc Thạch. Không khí buổi cuối buổi sáng mang theo sự ấm áp dịu nhẹ, xua tan đi hơi lạnh của sương sớm. Tiếng gà gáy đã thay bằng tiếng chó sủa lanh lảnh, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng người lớn trò chuyện, tiếng củi khô nổ lép bép trong bếp. Làng Mộc Thạch hiện ra trong mắt Tô Lam không còn là một nơi chốn phàm tục đơn thuần, mà là một bức tranh sống động về sự bền vững của 'bản chất'.
Mỗi căn nhà gỗ mái tranh, mỗi con đường đất mòn vẹt, mỗi bụi cây dại ven đường đều mang một vẻ đẹp mộc mạc, một 'ý chí tồn tại' không lời. Tô Lam bước đi chậm rãi, đôi mắt phượng tinh anh quan sát từng người dân, từng vật phẩm với một ánh nhìn khác biệt. Không còn sự kiêu ngạo hay định kiến của một tu sĩ Thanh Vân Tông ngày trước, chỉ còn sự thấu hiểu và tôn trọng. Nàng cảm nhận được sự bình yên toát ra từ những nụ cười chất phác, từ những đôi tay chai sạn làm lụng, từ những vật dụng mộc mạc đã gắn bó với họ qua bao thế hệ. Một chiếc cối đá mòn vẹt ở góc sân, một chiếc gáo dừa cũ kỹ treo bên hiên nhà, một hàng rào tre đã ngả màu thời gian – tất cả đều có câu chuyện của riêng mình, đều đang tồn tại một cách trọn vẹn nhất, không bị thúc ép phải trở thành một thứ gì khác.
Tần Mặc chỉ im lặng đi bên cạnh nàng, hắn không nói nhiều, đôi khi chỉ một cái gật đầu hay một ánh mắt là đủ để Tô Lam hiểu ý hắn. Hắn biết, nàng đang tự mình cảm nhận, tự mình giác ngộ, và đây là quá trình quan trọng nhất. "Họ không tu luyện, nhưng họ sống một cuộc đời trọn vẹn, Tần Mặc huynh," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng nhẹ như hơi thở, mang theo sự suy ngẫm sâu sắc. Nàng đưa tay chạm vào thân cây cổ thụ ven đường, cảm nhận lớp vỏ sần sùi, cứng cáp. "Có lẽ, đó cũng là một loại 'thăng tiên' theo cách riêng của họ. Một sự 'thăng tiên' không cần đến linh lực hay pháp tắc, mà là sự hài hòa tuyệt đối với tự nhiên, với bản chất của chính mình."
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm như xuyên thấu qua vạn vật. "Đúng vậy, Lam Nhi. Giá trị của một vật không nằm ở việc nó trở thành gì, vươn tới cảnh giới nào, mà ở chỗ nó là chính nó, được sống trọn vẹn với 'vật tính' của mình. Một ngọn núi cao ngất trời vẫn là núi, một dòng suối chảy róc rách vẫn là suối. Chúng không cần phải biến thành 'Thần Sơn' hay 'Thánh Thủy' mới có giá trị. Sự tồn tại nguyên bản của chúng đã là một kỳ tích, một vẻ đẹp không thể thay thế." Hắn dừng lại bên một con suối nhỏ, dòng nước trong vắt chảy qua những viên đá cuội đủ màu sắc, tạo nên âm thanh róc rách vui tai. Tô Lam cũng dừng chân, nàng đưa tay chạm vào dòng nước mát lạnh, cảm nhận sự tinh khiết và sức sống của nó. Hơi nước mát lạnh xoa dịu đầu ngón tay nàng, mang theo mùi của rêu phong và đất. Nàng nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng suối, tiếng chim, tiếng gió xào xạc qua tán lá, và cả tiếng thì thầm của chính những "vật" xung quanh.
Trong khoảnh khắc đó, Tô Lam cảm thấy một sự bình yên sâu sắc lan tỏa trong tâm hồn. Nàng nhận ra, hành trình của nàng sẽ không chỉ là truyền bá một lý thuyết, mà là mang lại sự chữa lành cho những "ý chí tồn tại" đang bị tổn thương, bị bẻ cong bởi sự truy cầu vô độ. Nàng sẽ phải đối mặt với sự cuồng vọng của thế nhân, với những tu sĩ đang lầm đường lạc lối, những kẻ coi thường "vật tính" và chỉ chạy theo ảo ảnh "thăng tiên" bằng mọi giá. Nhưng nàng không còn sợ hãi. Ngọn lửa kiên định trong nàng đã được Tần Mặc thổi bùng, và giờ đây nó cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc đang giao phó cho nàng một trọng trách lớn lao, một nhiệm vụ mà nàng phải tự mình gánh vác, không thể mãi mãi dựa dẫm vào hắn.
Hắc Phong, nằm yên dưới chân Tần Mặc, đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn Tô Lam, rồi lại nhìn Tần Mặc, như một sự xác nhận, một lời chia tay thầm lặng. Nó dường như cũng hiểu rằng, từ khoảnh khắc này trở đi, con đường của Tô Lam sẽ tách rời khỏi Tần Mặc, và nàng sẽ phải tự mình đối mặt với bão tố của Huyền Vực. Tần Mặc nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được một chút cô đơn sắp đến. Hắn đã tìm thấy một người đồng hành thực sự thấu hiểu, một người có thể tiếp nối lý tưởng của hắn, nhưng sự chia ly là điều tất yếu cho sự trưởng thành.
"Tô Lam," Tần Mặc khẽ gọi, giọng hắn mang theo một chút trầm tư. "Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có rất nhiều kẻ không hiểu, không chấp nhận lý tưởng của nàng. Nhưng hãy nhớ, 'ý chí tồn tại' là cội nguồn của tất cả. Chỉ cần nàng giữ vững niềm tin, giữ vững sự thấu hiểu, thì dù chỉ một 'vật' được nàng chữa lành, đó cũng là một chiến thắng vĩ đại. Đừng bao giờ ép buộc, chỉ dẫn dắt, chỉ thức tỉnh." Hắn đưa mắt nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng vẫn tự do trôi lững lờ. "Như những 'vật' từ 'Kỷ Nguyên Khai Sáng' đã từng tồn tại, trọn vẹn và tự do."
Tô Lam gật đầu, khắc ghi từng lời vào tận sâu thẳm tâm hồn. Nàng biết, những lời này không chỉ là lời căn dặn, mà còn là một lời tiên tri về tương lai, về những thách thức mà nàng sẽ phải đối mặt. Nàng sẽ phải trở thành một ngọn hải đăng, một 'tư tưởng gia' thực thụ, gieo những hạt mầm của 'đạo lý tu luyện bản chất' khắp Huyền Vực. Nàng đã sẵn sàng cho điều đó. Con đường của nàng, dù cô độc, nhưng sẽ không đơn độc, bởi nàng mang theo niềm tin của Tần Mặc, và ý chí của vạn vật. Nàng quay đầu nhìn Tần Mặc lần cuối, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi, một nụ cười không còn chút vương vấn hay sợ hãi, chỉ có sự kiên định và hy vọng. Ánh nắng cuối buổi sáng chiếu rọi lên bóng dáng mảnh mai của nàng, như ban cho nàng một vầng hào quang của sự quyết tâm.
Đây là lời tạm biệt không cần nói thành lời. Đây là sự khởi đầu cho một hành trình độc lập, một dấu mốc quan trọng trong lịch sử Huyền Vực. Tô Lam đã thực sự trưởng thành.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.